171. Chương 171: Tà hỏa bùng lên! Đại chiến kinh thiên động địa!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 171: Tà hỏa bùng lên! Đại chiến kinh thiên động địa!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 171 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Nếu ngươi chữa khỏi bệnh cho ta, ngươi muốn gì? - Cừu Yêu Nhi hỏi.
Ta muốn thành Nộ Triều!
Tất nhiên lời này Thẩm Lãng chỉ có thể nói trong lòng, hắn cười lắc đầu.
Đây đúng là câu trả lời chuẩn mực nhất.
Khi một người tài giỏi nhưng không mưu lợi hỏi ngươi muốn gì, “cái gì cũng không cần” chính là câu trả lời tốt nhất.
Khi một người tài giỏi nhưng vô sỉ hỏi ngươi muốn gì, ngươi phải đưa ra yêu cầu cao nhất trong giới hạn mà người đó có thể chấp nhận.
Thấy Thẩm Lãng không cần gì cả, ánh mắt Cừu Yêu Nhi hiện lên vẻ tán thưởng.
- Ta nợ ngươi một ân tình, sau này bất kể chuyện gì xảy ra, chỉ cần ta có thể làm được, ta đều có thể làm cho ngươi.
Những lời này khá quen tai.
Đúng rồi, Kiếm Vương Lý Thiên Thu cũng từng nói như vậy.
Nhưng Thẩm Lãng quá nhanh chóng đòi ông ta trả ân tình này, cụ thể là bảo Kiếm Vương đi tráo quần lót.
Từ đó về sau, tiền bối Kiếm Vương cũng không muốn gặp hắn nữa, nhưng lúc chia tay, tiền bối Kiếm Vương có nói một câu, chuyện trước kia không tính.
Ông ta nói việc ấy thật sự không rõ ràng nên cũng chẳng biết tính thế nào.
Đại khái là chuyện ông ta đi đổi quần lót kia không tính là trả ân tình.
Ôi!
Người có phẩm chất cao quý rõ ràng dễ bị bắt nạt, ngay cả là cao thủ tuyệt đỉnh.
Tiếp đó, Cừu Yêu Nhi liền đi vào trong phòng, bắt đầu cởi quần áo ngủ trên người nàng.
Lại không đóng cửa.
Hơn nữa cũng không lo lắng gì về Thẩm Lãng và Từ Thiên Thiên.
Nữ ma đầu này không cho phép đàn ông chạm vào mình dù chỉ một cái, nhưng trước mặt con gái thì lại chẳng hề e dè, thảo nào mọi người đều cảm thấy nàng thích con gái.
Chỉ nhìn thoáng qua, trái tim Thẩm Lãng suýt nổ tung.
Thân cao 1 mét 9 đó, đôi chân dài này đúng là vô địch.
Đường cong vóc dáng này, quả thực khiến tất cả nữ nhân phải tự ti không thôi.
Thẩm Lãng run lên, vội vàng dời mắt sang chỗ khác.
Không phải hắn không muốn xem, mà là không dám nhìn.
Nhỡ đâu phía dưới váy có phản ứng quá mạnh mẽ, bị Cừu Yêu Nhi phát hiện thân phận nam nhi, e rằng nàng sẽ bẻ gãy luôn thì chết.
Nhưng mà quả là gặp quỷ rồi, dù nàng có coi như không thấy, hắn cũng không thể khống chế nổi.
Không được, không được, ta phải mau chóng xẹp xuống.
Hoàng Phượng ngủ với ta, Hoàng Phượng ngủ với ta.
Thẩm Lãng không ngừng lẩm bẩm.
Vẫn vô dụng, hay là không thể tiêu hóa nổi.
Đây... Sao lại thế này chứ?
Giống như có một ngọn lửa từ sâu trong cơ thể bùng lên mạnh mẽ.
Tuy rằng rất nhỏ, nhưng lan tỏa gấp nhiều lần.
Tiếp đó, Thẩm Lãng cố tưởng tượng Hoàng Phượng không mặc nội y làm điệu bộ quyến rũ với hắn.
Kết quả chẳng những không xẹp xuống, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng.
Trời ạ?
Ta đây coi như xong đời rồi, khẩu vị của ta khi nào lại trở nên nặng như vậy chứ?
Sau một hồi, Cừu Yêu Nhi đi ra.
Lúc này, nàng đã đổi sang một bộ trang phục chiến đấu của hải tặc.
Vừa rồi không mặc quần áo cũng đẹp, sau khi mặc vào, những đường cong cơ thể càng thêm nổi bật.
Thẩm Lãng càng không dám đứng dậy.
Lúc này hắn đừng nói là tưởng tượng ra Hoàng Phượng, dù có tự thôi miên là Phượng tỷ cũng vô ích.
Căn bản là đè không nổi nữa.
- Đại phu đừng đi, cứ ở lại đây. - Cừu Yêu Nhi nói:
- Ta đi ra ngoài sẽ về ngay, tất nhiên cũng có thể sẽ không về được nữa.
Nàng thật đúng là muốn đi quyết đấu.
Đây là một người điên.
Ngươi vừa mới phẫu thuật xong, vết thương còn chưa băng bó.
Hơn nữa, ngươi mới vừa rút ra 1000 cc máu.
Khối máu tụ trong đầu ngươi tuy đã được dẫn lưu ra nhưng áp lực thần kinh trong não vẫn còn, cần phải mất mấy ngày mới có thể tiêu trừ hoàn toàn.
Nói cách khác lúc này Cừu Yêu Nhi vẫn còn đau đầu hoa mắt, hai chân vẫn còn yếu.
Lúc này võ công nàng chắc chắn giảm sút nhiều.
Lúc này đi quyết đấu, không phải muốn chết sao?
Ngươi đâu phải là mới chữa qua loa vết thương đã ra chiến trường, ngươi đây quả thực là từ trong quan tài nhảy ra để chiến đấu.
Từ Thiên Thiên cất giọng bi thương cầu khẩn:
- Tướng quân, cuộc quyết đấu này lẽ nào lại không thể trì hoãn hay sao?
Thẩm Lãng không khỏi nhìn lại nàng.
Chất giọng này của Từ Thiên Thiên vô cùng lẳng lơ, lúc trước ngươi đâu có như thế, lẽ nào ngươi thực sự đã bị nữ ma đầu này chinh phục sao?
Chuyện này cũng không khỏi quá trùng hợp hay sao.
- Ngây thơ. - Cừu Yêu Nhi đáp.
Tiếp đó, nàng nhặt hai cây Quỷ Đầu Đao lên, đi ra bên ngoài.
Thẩm Lãng thấy da đầu tê dại.
Bởi vì hai cây Quỷ Đầu Đao này dài hơn một mét, mỗi cây nặng hơn một trăm cân, nhưng nàng cầm trong tay lại như không có gì.
Rõ ràng quá mạnh.
Cho tới bây giờ đều chưa từng thấy qua dũng tướng vô địch như vậy.
Quan trọng là nàng là nữ, thảo nào vô số nữ nhân sẽ gục ngã dưới tay nàng.
Thẩm Lãng không ngừng kính phục.
Thế nhưng bản thân Cừu Yêu Nhi lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Bởi vì chân tay có chút mềm nhũn, hơn nữa sâu trong nội tâm giống như trỗi dậy một cảm giác khác thường.
Loại cảm giác này quá xa lạ, giống như có những đốm lửa nhỏ đang bùng cháy.
Nàng chưa từng thích bất luận kẻ nào, bất kể là đàn ông hay là đàn bà.
Mấu chốt là nàng cũng chưa từng coi mình là nữ giới, cho nên đối với loại cảm giác này quá xa lạ, căn bản không biết thứ này gọi là dục niệm.
Nàng còn tưởng rằng là hậu di chứng của việc mới rút máu.
- Ôi, tối hôm nay quyết đấu có thể sẽ thua, thậm chí sẽ chết.
Cừu Yêu Nhi thầm nghĩ trong lòng.
Thế nhưng nàng cũng không coi là chuyện gì đáng kể, sống có gì vui, chết có gì sợ?
Tiếp đó, nàng tùy tiện vác lên vai hai cây Quỷ Đầu Đao nặng hai trăm cân liền trực tiếp đi ra ngoài.
Đến bờ biển, cùng quyết đấu với Chúc Hồng Tuyết!
Vừa phân cao thấp, vừa quyết sinh tử!
Nhưng mà buổi tối hôm nay rõ ràng gặp phải chuyện quỷ dị, nàng càng đi về phía bờ biển, thân thể lại càng ngày càng nóng lên.
Hơn nữa sự thôi thúc trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, càng ngày càng quái dị.
Ngọn lửa nhỏ xíu sâu tận đáy lòng, càng bùng cháy mãnh liệt hơn.
...
Bên trong căn phòng!
Thẩm Lãng thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, Cừu Yêu Nhi cuối cùng cũng đi rồi.
Hắn tức khắc tê liệt.
Ngay lập tức, ở một vị trí đặc biệt bất nhã, trong váy như ẩn giấu một vật.
Từ Thiên Thiên liếc mắt một cái, tức khắc cả người khô nóng.
- Không biết xấu hổ, biến thái... - Từ Thiên Thiên khẽ mắng.
Mặc dù nàng mắng, thế nhưng không hiểu sao, trong lòng cảm thấy vô cùng trống rỗng.
Ngọn lửa càng cháy càng mạnh mẽ, quả thực không cách nào dập tắt được.
Da trên người càng ngày càng đỏ, càng ngày càng khô nóng.
Hơn nữa, trong đầu không ngừng hiện ra những hình ảnh quỷ dị.
Chính là những đoạn văn và hình ảnh trong quyển 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》.
Hơn nữa nàng còn đang chìm đắm vào những hình ảnh không thể diễn tả bằng lời, hơn nữa người đàn ông kia lại mang khuôn mặt Thẩm Lãng.
Từ Thiên Thiên ra sức lắc đầu.
Ta, ta đây bị làm sao vậy?
Ta đây là gặp quỷ à?
Nhưng mà mở mắt nhìn thấy Thẩm Lãng mặc váy, ngọn lửa trong lòng tức khắc lại tắt ngúm.
Thẩm Lãng trước mắt này thật đáng ghét, nào có vẻ hấp dẫn như lúc trước mặc nam trang chứ?
Xì! Xì! Xì!
Tại sao ta lại muốn dùng cái chữ hấp dẫn này chứ?
Từ Thiên Thiên cảm thấy không thể ở lại đây nữa, nếu không sẽ gặp nguy hiểm, hơn nữa chẳng hiểu sao lại quá nóng.
- Ta đi tắm nước lạnh cái đã!
Từ Thiên Thiên nói, tiếp đó đi ra căn phòng phía sau.
Nhưng mà không hiểu sao, chân lảo đảo, suýt nữa khuỵu xuống đất.
- Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám nhìn lén, ta sẽ móc mắt ngươi ra, ta nói được là làm được, võ công ta tuy rằng rất dở, nhưng thu thập ngươi vẫn thừa sức.
Từ Thiên Thiên đi tới căn phòng bên cạnh, trực tiếp đóng kín cửa, bắt đầu tắm.
Trời hiện giờ đang rất lạnh, tắm nước lạnh cái gì.
Thẩm Lãng cảm thấy có chút không ổn.
Vì lúc này, ngọn lửa càng ngày càng nghiêm trọng, hoàn toàn không thể dập tắt được.
Đây không phải bình thường, Cừu Yêu Nhi đã đi, Từ Thiên Thiên cũng biến mất khỏi tầm mắt.
Hắn cảm thấy khô nóng, không khỏi rót trà liên tục, không ngừng uống.
...
Trong lâu đài Thành chủ Nộ Triều!
Cừu Thiên Nguy nghênh đón một người khách, Bá tước Tấn Hải Đường Luân.
Ánh mắt Cừu Thiên Nguy lóe lên vẻ tham lam, nói:
- Ngươi xác nhận đảo Vọng Nhai có mỏ vàng trên đảo?
Đường Luân bản năng dời mắt đi, dù ông ta đã gặp Cừu Thiên Nguy rất nhiều lần, thế nhưng đối diện khuôn mặt này, ông ta vẫn vô cùng khó chịu.
Mũi thực sự quá dài, quá cong.
Thực sự không biết đàn bà của hắn chịu đựng thế nào được.
- Chín thành chín. - Đường Luân nói:
- Bằng không, phủ Bá Tước Huyền Vũ làm sao có thể trong khoảng thời gian ngắn xuất ra tám mươi vạn lượng vàng? Đây là một con số khổng lồ, nhà ta là hào phú, nhưng ngay cả một nửa số tiền này cũng không có.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Có khả năng mượn được không? Hoặc là làm một giao dịch?
Đường Luân không trả lời.
Trong thiên hạ có thể có giao dịch gì có thể lập tức kiếm được tám mươi vạn lượng vàng?
Dù cho Bá tước Kim Trác có bán sạch lâu đài cùng mấy vạn mẫu ruộng tốt, cũng không kiếm được số tiền này.
Còn mượn thì sao?
Vậy thì càng thêm hoang đường.
Bá tước Kim Trác nếu mượn được tám mươi vạn lượng vàng, lúc trước cũng sẽ không thê thảm như vậy.
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy nói:
- Có gì đó không đúng, những mỏ vàng này không hiện thế sớm, cũng không hiện thế muộn, hết lần này đến lần khác lại hiện thế vào lúc này.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Có thể mỏ vàng đã phát hiện từ lâu, hơn nữa đã khai thác rất lâu rồi, chỉ là mãi cho đến kỳ hạn chót trả nợ, Thẩm Lãng mới tung toàn bộ số vàng ra, tát một cái thật mạnh vào mặt tất cả mọi người.
- Việc này có cần thiết à? - Cừu Thiên Nguy nói:
- Thẩm Lãng có lẽ là loại người nói năng lung tung, nhưng Bá tước Huyền Vũ Kim Trác không phải, ông ta chính là một con rùa già cố chấp, loại chuyện làm mất mặt này chỉ có thể mang đến tai họa mà thôi.
Cừu Kiêu nói:
- Phụ thân, còn có một loại khả năng khác. Gia tộc họ Kim vẫn muốn giấu diếm chuyện đảo Vọng Nhai có mỏ vàng, thế nhưng thời gian quá gấp, bọn họ nghĩ hết mọi biện pháp cũng không thể xoay tiền từ nơi khác. Hơn nữa cho dù có mỏ vàng, bọn họ muốn lập tức luyện ra tám mươi vạn lượng vàng cũng vô cùng không dễ, cho nên vẫn chờ đến cuối cùng mới làm.
Đường Luân nói:
- Rất có lý, gia tộc họ Kim cuối cùng mới đưa ra số vàng đó, có số vàng vừa đúc thô, còn có một chút vàng không kịp chế tác, có thể thấy được thời gian thật là cực kỳ gấp gáp, nhà hắn dốc toàn lực mới cuối cùng vào thời khắc cuối cùng mới luyện ra số vàng này.
Cừu Kiêu nói:
- Rất nhiều người cũng nhìn thấy rõ ràng, trước khi gia tộc họ Kim trả tiền mấy ngày, có mấy trăm chiếc xe ngựa chở lương thực vào phủ Bá Tước Huyền Vũ, hiện tại xem ra số vàng đó giấu trong xe ngựa. Hơn nữa những xe ngựa này từ bến tàu gia tộc họ Kim lên bờ, chỉ là cố ý vận đến phía tây trước, sau đó sẽ chở về phủ Bá Tước Huyền Vũ, khiến người ta có cảm giác như được chuyển đến từ hướng tây.
Kể từ đó, ngược lại giải thích thông được.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Hầu tước Nộ Triều, chúng ta dứt khoát không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho xong, cướp đảo Vọng Nhai, giết sạch người trên đảo, vẫn phải dùng danh nghĩa hải tặc.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Quốc quân không tức giận sao? Sẽ không xuất binh? Nhỡ ra chờ ta xuất binh đoạt đảo Vọng Nhai, quốc quân điều động đại quân tiến đánh ta, đoạt đảo Vọng Nhai trở lại, ta chẳng phải công cốc, là làm lợi cho người khác.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Nộ Triều Hầu xin yên tâm, ta đã đàm phán, sẽ kéo tất cả vào cuộc.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Ngươi định tìm ai nói chuyện?
Đường Luân nói:
- Thái tử điện hạ, sau đó hàng năm phải chia một phần lợi tức từ đảo Vọng Nhai cho hắn.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Chia bao nhiêu?
Đường Luân nói:
- Một phần tư, đổi lấy quốc quân không xuất binh đoạt lại đảo Vọng Nhai.
Ánh mắt của Cừu Thiên Nguy lóe lên:
- Hôm nay đảo Vọng Nhai có bao nhiêu quân phòng thủ?
Đường Luân nói:
- Ba nghìn, hơn nữa còn liên tục tăng thêm binh lính. Kim Trác quả thực điên rồi, chi vô số vàng để tăng cường quân bị, chính là một phủ Bá Tước Huyền Vũ lại tăng cường quân bị lên năm nghìn, hơn nữa còn mộ thêm ba nghìn dân binh, toàn bộ đều mặc khôi giáp và mang vũ khí.
- Bá tước Kim Trác này điên rồi, hắn sẽ không sợ chọc giận quốc quân sao? - Cừu Thiên Nguy không dám tin tưởng:
- Một phủ Bá Tước, lại có tám ngàn quân vũ trang.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Điều này càng thêm chứng minh đảo Vọng Nhai có mỏ vàng, hơn nữa còn là trữ lượng khổng lồ, khiến người bảo thủ như Kim Trác còn điên cuồng tăng cường quân bị, không tiếc đắc tội quốc quân. Nộ Triều Hầu, tốc độ chúng ta nhất định phải nhanh, dưới uy lực của vàng, lực lượng gia tộc họ Kim mỗi ngày đều tăng vọt. Thời gian kéo dài thêm, độ khó chúng ta tiến đánh đảo Vọng Nhai lại tăng thêm một phần. Hơn nữa Bá tước Kim Trác phát động hơn vạn dân phu trên đảo Vọng Nhai xây công sự, một khi lâu đài được xây xong, chúng ta muốn hạ được đảo Vọng Nhai sẽ càng khó khăn.
Cừu Kiêu nói:
- Bá tước Tấn Hải, ngươi nghĩ cần xuất binh bao nhiêu mới có thể đánh hạ đảo Vọng Nhai?
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Hôm nay Bá tước Kim Trác mỗi ngày đều tăng thêm binh lính, một tháng sau quân đồn trú trên đảo Vọng Nhai có thể vượt quá bốn ngàn, hơn nữa hai, ba nghìn dân binh, hơn vạn dân phu, chúng ta ít nhất phải xuất động gấp hai, ba lần binh mã, mới có thể chiếm được.
Cừu Kiêu nói:
- Ta bây giờ cuối cùng cũng hiểu, phủ Bá Tước Huyền Vũ tại sao đột nhiên lại mua mấy trăm xe lương thực.
Đường Luân nói:
- Không sai, số lương thực này toàn bộ chuyển về đảo Vọng Nhai, ước chừng hơn trăm vạn cân. Bây giờ thái độ Bá Tước Huyền Vũ đặc biệt rõ ràng, thà mất đi đất phong, cũng tuyệt đối không mất đi đảo Vọng Nhai, được ăn cả ngã về không nên tất cả lực lượng đều dồn vào đó.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Nói cách khác, chúng ta ít nhất phải xuất binh hai vạn, mới có thể thuận lợi đoạt được đảo Vọng Nhai?
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Đúng, nhà ta sẵn lòng xuất binh ba nghìn. Tương lai đoạt được đảo Vọng Nhai, ta không cần nhiều lắm, chỉ cần một phần rưỡi.
Cừu Thiên Nguy cười lạnh nói:
- Một phần rưỡi, cũng là con số khổng lồ rồi.
Bá tước Đường Luân nói:
- Nộ Triều Hầu, hạ quyết tâm đi, chậm trễ sẽ sinh biến. Không nói đến phòng ngự đảo Vọng Nhai càng ngày mạnh mẽ hơn, quan trọng nhất là càng ngày càng nhiều ánh mắt nhìn thẳng miếng mồi béo bở này. Bây giờ động thủ chia ăn chỉ có ba nhà gồm ngài, ta và thái tử, tương lai sẽ không chắc chắn như vậy, có lẽ có càng ngày càng nhiều cá sấu lớn bơi vào, vậy hoàn toàn không ổn.
Cừu Thiên Nguy hai mắt co rụt lại.
Xuất binh hai vạn?
Điều này thật sự là quá nhiều, quân đội dưới trướng ông ta gần như phải điều đi toàn bộ.
Mạo hiểm quá lớn.
Nhỡ ra trên đảo Vọng Nhai không có mỏ vàng thì sao? Nhỡ ra tất cả chuyện này chẳng qua là âm mưu của Thẩm Lãng thì sao?
- Không được. - Cừu Thiên Nguy nói:
- Nhất định phải xác định trên đảo Vọng Nhai có mỏ vàng hay không, nhỡ ra không đúng sự thật, sẽ phải trả giá quá nhiều.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Nhưng bây giờ toàn bộ đảo Vọng Nhai canh phòng nghiêm ngặt, tử thủ, bất luận ai tới gần đều giết chết không tha. Nhà ta phái đi mấy chục thám tử bị giết sạch.
Cừu Kiêu nói:
- Ta đi, ta đi đảo Vọng Nhai tìm hiểu hư thật. Sau lưng ta là phụ thân, là thành Nộ Triều, là mấy vạn hải tặc, Bá tước Huyền Vũ tuyệt đối không dám giết ta, cho ông ta một trăm lá gan cũng không dám làm bị thương một sợi lông tơ của ta.
Cừu Thiên Nguy không nói gì.
Cừu Kiêu nói:
- Thẩm Lãng có thù ắt báo, phàm là người từng đắc tội với hắn đều bị giết chết. Chỉ có ta là ngoại lệ! Lúc ta nhục nhã Kim Mộc Lan vợ hắn, hắn không dám làm phản ứng gì. Ta phái người hạ độc vào thi thể, suy tính chế tạo bệnh dịch để giết hơn vạn người của bọn hắn, Thẩm Lãng vẫn không dám phản ứng thế nào. Ta và Chúc Lan Đình đi phá đập Kim Tự, muốn hủy toàn bộ đất phong phủ Bá Tước Huyền Vũ, muốn hủy diệt cơ nghiệp gia tộc họ Kim, làm chết đuối hơn vạn người. Chúc Lan Đình đã chết, ta vẫn bình yên vô sự. Thẩm Lãng thậm chí ngay cả một chút trả thù cũng không dám, chuyện này chứng minh cái gì?
Bá tước Tấn Hải Đường Luân đáp:
- Chứng minh tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này bắt nạt kẻ yếu, đối mặt cường giả chân chính hắn chỉ có thể gắng chịu nhục, căn bản không dám làm bị thương một sợi lông của thiếu chủ Cừu Kiêu.
Cừu Thiên Nguy nhắm mắt lại một lúc lâu.
Con trai Cừu Kiêu nói rất có đạo lý, nó làm những chuyện kia với phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng là mất hết nhân tính, thế nhưng Thẩm Lãng vẫn không dám trả thù bất cứ chuyện gì.
Chuyện này đã chứng minh tất cả.
Vua Hải Tặc mở mắt ra nói:
- Được, vậy con ngày mai sẽ đi một chuyến.
Cừu Kiêu nói:
- Vâng, phụ thân! Con nhất định không để mất uy phong gia tộc họ Cừu, gia tộc họ Kim ai dám ngăn cản con lên đảo, giết chết không tha.
- Hai mươi năm trước chúng ta còn vô cùng nhỏ yếu, Bá tước Kim Vũ xuất động hơn một vạn đại quân tới đánh chúng ta mà toàn quân bị tiêu diệt, huống chi là hôm nay? Chúng ta cường đại hơn gấp bao nhiêu lần.
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy cười cười, không nói gì.
Một trận đại thắng hai mươi năm trước, hoàn toàn đặt nền móng cơ nghiệp cho ông ta ngay tại thành Nộ Triều.
Mà một trận đại thắng đó, Cừu Thiên Nguy muốn cảm tạ hai người, Thư Bá Đảo của hội Ẩn Nguyên, còn có Bá tước Vũ An hiện nay.
Lúc đó hai minh hữu quan trọng nhất của Bá tước Kim Vũ, một là hội Ẩn Nguyên, một là gia tộc họ Tiết.
Nhưng hai thế lực này đều bán đứng ông, bằng không Kim Vũ sao lại thua thảm như thế.
Cừu Kiêu nói:
- Phụ thân nếu không có chuyện gì khác, con xin cáo từ trước, con muốn chuẩn bị sơ qua, sáng sớm ngày mai sẽ xuất phát đi đảo Vọng Nhai.
Cừu Thiên Nguy nhíu mày.
Nào ai biết con bằng cha, đứa con trai này của ông chắc chắn lại muốn đi gây họa cho nữ nhân kia.
Tức khắc, ông phất phất tay.
Cừu Kiêu hân hoan, nhanh chóng rời đi, chạy như bay thẳng đến lâu đài của Cừu Yêu Nhi.
Cừu Yêu Nhi Hảo tỷ tỷ, ta đến!
Ba tiểu mỹ nhân, ta đến!
Các ngươi sẽ sống dở chết dở, muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!
...
Cừu Kiêu chuẩn bị thuốc này thật lợi hại.
Ngay từ đầu không hề phát giác ra điều gì khác thường, một khi tiến vào cơ thể liền hoàn toàn phản ứng với huyết dịch.
Dục niệm dâng lên càng ngày càng mãnh liệt.
Ngọn lửa này một khi bùng cháy, hoàn toàn không cách nào kiềm chế được.
Cừu Yêu Nhi ngay từ đầu còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sau đó cảm thấy thân thể càng ngày càng nóng, thậm chí càng ngày càng mơ mơ màng màng, tim đập càng lúc càng nhanh.
Mấu chốt là nghe âm thanh của sóng biển, thủy triều trong lòng dâng lên càng nhiều.
Hơn nữa trong não còn hiện ra những hình ảnh kỳ lạ, kiều diễm đến mức trước nay chưa từng có.
Lúc này, dù cho nàng có ngu dốt đến mấy về phương diện này cũng biết chuyện gì đang xảy ra.
Có người bỏ thuốc cho nàng.
Đầu nàng xoay chuyển thật nhanh.
Là nữ đại phu à?
Không, tuyệt đối không phải nàng.
Đúng rồi!
Là do nhang!
Cừu Yêu Nhi võ công rất cao, cho nên thần thức cũng đặc biệt nhạy cảm.
Mùi hương gần như giống hệt lúc trước, nhưng vẫn có một chút khác biệt.
Chỉ là Cừu Yêu Nhi dù có phát hiện cũng không làm gì.
Sau đó lúc nàng ra cửa, cảm thấy thân thể nóng ran như nhũn ra, nàng còn tưởng rằng là do việc lấy máu.
Bây giờ xem ra, cũng là bởi vì nhang thơm này, bên trong có người bỏ tình dược.
Cừu Yêu Nhi tức khắc nổi giận.
Có người muốn mưu sát nàng, nàng cũng không quá tức giận.
Nhưng... Có người từng muốn làm bẩn nàng, phải ngủ với nàng, chuyện này vô cùng nghiêm trọng.
Lúc này, nàng hận không thể lập tức giết chết kẻ đó.
Nhưng nếu làm vậy, nàng sẽ thất hứa.
Thời gian hẹn quyết đấu với Chúc Hồng Tuyết, sắp đến rồi.
Đây không chỉ là lời hứa hẹn giữa nàng và Chúc Hồng Tuyết, mà còn là lời hứa của sư phụ đôi bên.
Nếu để cho người khác biết, còn tưởng rằng Cừu Yêu Nhi sợ chết không dám chiến đấu.
Không, nàng thà chết chứ nhất quyết không thất hứa.
- Mau đến đây!
Cừu Yêu Nhi ra lệnh một tiếng.
Tức khắc, bốn nữ võ sĩ xuất hiện bên cạnh nàng.
- Các ngươi dẫn mười mấy võ sĩ đi về nhà của ta, bảo vệ Từ Thiên Thiên và đại phu, nhưng giữ ở ngoài cửa, không được đi vào, nếu có bất kỳ nam nhân nào dám xông vào, giết chết không tha. - Cừu Yêu Nhi hạ lệnh.
- Vâng!
Bốn nữ võ sĩ chạy như bay về phía lâu đài.
Cừu Yêu Nhi tiếp tục đi về phía bờ biển, sẵn sàng quyết đấu.
Lúc này, ngọn lửa trong cơ thể nàng càng bùng cháy mạnh mẽ.
Hai chân bước đi cũng có chút khó khăn.
Ngọn lửa kia cháy từ trong tim, căn bản không cách nào ức chế.
Quan trọng là tâm trí nàng cũng đã bắt đầu dần dần mơ màng.
Không được, làm sao quyết đấu với tình trạng thế này?
Cừu Yêu Nhi vận một luồng chân khí, cố gắng áp chế dục niệm xuống.
Nhưng cảm giác vẫn không được.
Nàng rút đao ra, chợt rạch một cái trên cổ tay mình.
Tức khắc máu tươi từ mạch máu tuôn ra.
Chà, bây giờ nàng cũng học được tự lấy máu cho mình.
Một chiêu này quả nhiên hiệu quả.
Ngọn lửa dục vọng trong cơ thể, tức khắc được nàng áp chế xuống.
Nàng vội vàng chạy như điên về phía bờ biển.
Nhất định phải tốc chiến tốc thắng.
...
Một khắc đồng hồ sau!
Cừu Yêu Nhi chạy tới bãi cát phía đông đảo Lôi Châu.
Nơi này hạt cát rất nhỏ, rất trắng, dưới ánh trăng, như là bạc trắng vậy.
Thật là đẹp đến cực hạn.
Chúc Hồng Tuyết đã tới, đang ngồi xếp bằng trên bãi cát.
Chúc Hồng Tuyết dưới ánh trăng.
Như là tạc bằng ngọc vậy.
Nói một câu có lương tâm, vị Chúc Hồng Tuyết này còn đẹp trai hơn Thẩm Lãng một chút.
Thẩm Lãng quá đẹp, nam nhân thiên hạ đều khó địch nổi.
Mà Chúc Hồng Tuyết thì tư thế oai hùng ngời ngời, toàn thân tràn đầy sức hấp dẫn mạnh mẽ của nam tử.
Gã giống như một thanh kiếm, trong nháy mắt đâm xuyên phòng tuyến trái tim của phụ nữ.
Gần như bất kỳ nữ nhân nào nhìn thấy gã, đều có thể tim đập rộn lên.
Cừu Yêu Nhi vừa mới tới gần bãi cát, Chúc Hồng Tuyết liền mở hai mắt ra, đứng dậy.
Rõ ràng thật là cao.
Lại cùng Cừu Yêu Nhi tương xứng, ước chừng cao một mét chín.
Thẩm Lãng cao một mét tám cũng đã coi là không lùn, mà Chúc Hồng Tuyết so với hắn cao hơn gần nửa đầu.
Trong quan điểm thẩm mỹ của thế giới này, nữ nhân cao hơn một mét chín rất quái dị, không có nam nhân nào muốn.
Nhưng mà nam nhân lại cao hơn một mét chín, vậy sẽ nhận được rất nhiều lời khen ngợi.
Nào là trường thân ngọc lập, nào là uyên đình nhạc trì v.v...
Tóm lại bộ dáng này của Chúc Hồng Tuyết, bất kể có làm nhiệm vụ hay không cũng chói lóa mù mắt người ta, ở bất kỳ đâu cũng như hạc giữa bầy gà vậy.
- Đến rồi?
- Đến rồi!
- Sư phụ ngươi nhờ ta gửi lời, hỏi ngươi lúc nào có thể rời khỏi thành Nộ Triều, theo bà đi ra biển mạo hiểm ở nơi khác.
Cừu Yêu Nhi nói:
- Ta không biết.
Chúc Hồng Tuyết nói:
- Người kia vẫn còn chưa tới sao?
- Ừ. - Cừu Yêu Nhi nói:
- Ta thậm chí còn không biết đó là ai, là nam hay nữ, là người hay quỷ.
Từ khẩu khí này có thể nghe được, Cừu Yêu Nhi và Chúc Hồng Tuyết rất quen thuộc.
- Ninh Hàn thì sao? - Cừu Yêu Nhi hỏi:
- Cô ta là sư tỷ của ngươi, vì sao không đến?
Ninh Hàn, công chúa Việt quốc.
Khoảng chừng mười năm trước, được ca ngợi là đệ nhất mỹ nhân.
Nhưng cũng chính là mười năm trước, nàng gần như biến mất trong tầm mắt mọi người.
Chúc Hồng Tuyết đáp:
- Công chúa điện hạ ở bên cạnh thầy Tả, đang khai thác văn bia cổ xưa trên một hòn đảo ngoài biển.
Cừu Yêu Nhi nói:
- Sao cô ta không quyết đấu với ta mà để ngươi tới vậy?
Chúc Hồng Tuyết nói:
- Võ công của công chúa Ninh Hàn mạnh hơn ta, nếu ta quyết đấu với ngươi thắng, nàng hiển nhiên cũng thắng. Nếu ta thua, nàng ra tay cũng không muộn. Nhưng mà, công chúa điện hạ có thể không thích đánh nhau.
Cừu Yêu Nhi nói:
- Võ công cao đến mức này, nếu không thể chém giết, cuộc đời còn có ý nghĩa gì?
Lúc này, Cừu Yêu Nhi cảm thấy ngọn lửa trong cơ thể chợt xông lên.
Dù cho lấy máu cũng không đè ép được, thần trí dần dần lại bắt đầu mơ màng.
Dược hiệu kia không ngừng tuôn trào như mưa, như thủy triều ra sức vỗ vào cả người nàng.
- Được rồi, bớt nói nhảm đi, động thủ đi!
Chúc Hồng Tuyết nói:
- Nhịp tim ngươi rất nhanh, hô hấp dồn dập, hơn nữa đang chảy máu.
- Chuyện không liên quan đến ngươi, động thủ đi. - Cừu Yêu Nhi chợt rút hai cây Quỷ Đầu Đao ra.
Chúc Hồng Tuyết nhướng mày, tiếp đó rút kiếm ra.
- Vừa phân cao thấp, vừa quyết sinh tử!
- Vừa phân cao thấp, vừa quyết sống chết!
Cừu Yêu Nhi ngưng tụ tất cả nội lực, tất cả chân khí.
Một chiêu này, nàng dốc hết sở học suốt đời.
Tức khắc cả người trong nháy mắt hóa thành một luồng sáng, bắn ra, nhanh đến mắt thường căn bản không cách nào nhìn thấy.
Mà thân thể Chúc Hồng Tuyết, gần như biến mất tại chỗ, như là di chuyển tức thời bay về phía Cừu Yêu Nhi.
Đây là một trận chiến đỉnh phong!
So với trận chiến Kim Mộc Lan và Đường Viêm ấy, thì rõ ràng kinh người hơn rất nhiều.
Cho dù vài thập niên nữa, một trận chiến này cũng có thể ghi vào lịch sử.
Trong nháy mắt đó, không gian như bị xé rách, phát ra âm thanh chói tai.
Hai người Cừu Yêu Nhi và Chúc Hồng Tuyết như là hai ngôi sao chạm vào nhau.
- Rầm!
Một tiếng vang thật lớn.
Hai luồng chân khí cường đại, va chạm vô cùng hung mãnh.
Ánh lửa bật lên ngay.
Toàn bộ bãi cát không chịu nổi lực va chạm chân khí lớn như vậy, trực tiếp nổ tung tạo thành một cái hố to.
Vô số hạt cát, như là đạn bay vèo vèo khắp bốn phương tám hướng.
Nếu có người đến hóng xem, lúc này đã toàn bộ bị thương chi chít.
Tất cả cây dừa cách đó trăm mét, đều rụng trái xuống hết.
Lá cây cách đó không xa, trong nháy mắt gãy nát bay ra tứ tán.
Trong cái hố to, Cừu Yêu Nhi và Chúc Hồng Tuyết đứng thẳng lặng lẽ, cách nhau ba mét.
Chúc Hồng Tuyết chảy máu ngay vị trí hổ khẩu (*)
Khóe miệng Cừu Yêu Nhi chảy máu, mũi chảy máu, cổ tay chảy máu.
- Ta thua.
- Ta thua.
Đôi bên gần như đồng thanh nói.
Cừu Yêu Nhi cả giận nói:
- Câm miệng, ta thua, ngươi đi đi!
- Không, là ta thua. - Chúc Hồng Tuyết nói:
- Thân thể ngươi thực sự không sao chứ? Nhịp tim và hô hấp của ta đã tăng nhanh một cách khủng khiếp rồi.
- Đi. - Cừu Yêu Nhi nói.
Chúc Hồng Tuyết lại nhìn nàng một cái thật sâu.
- Bảo trọng!
Gã khẽ nhún người, trong nháy mắt nhảy ra khỏi cái hố lớn này, sau đó biến mất không còn tăm hơi.
- ...
Lúc này, Cừu Yêu Nhi run rẩy khẽ rên một tiếng.
Cả người gần như nằm liệt trên đất.
Trận chiến vừa rồi với Chúc Hồng Tuyết ấy, đã tiêu hao hết tất cả lực lượng của nàng.
Hiện giờ, nàng thực sự cũng không áp chế được ngọn tà hỏa trong người này.
Ngọn lửa này điên cuồng phản phệ, điên cuồng thiêu đốt cả người nàng.
Cừu Yêu Nhi cảm giác được thần trí mình nhanh chóng bị đốt cháy hầu như không còn.
Ngọn tà hỏa dường như muốn đốt thân thể nàng và linh hồn thành tro bụi.
Nhanh lên, trở lại nhanh lên nào.
Nàng sử dụng hết toàn lực leo ra khỏi cái hố to này, tiếp đó bằng vào bản năng chạy về nhà.
Nữ đại phu kia cao minh như vậy, cô ta nhất định có biện pháp, nhất định có biện pháp.