Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 176: Mộc Lan muốn “ăn tươi nuốt sống” Thẩm Lãng! Cừu Kiêu tự tìm đường chết
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 176 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phủ Bá tước Huyền Vũ.
Tên đại thái giám ngạo mạn đứng bên ngoài chờ đợi.
Hắn chờ cánh cổng lâu đài phủ Bá tước mở rộng, tiếp đó Bá tước Huyền Vũ sẽ dẫn đầu cả nhà ra quỳ nghênh một cách chỉnh tề.
Thế nhưng, khi cổng chính mở ra, chỉ có hai người bước ra.
Một là phu nhân phủ Bá tước Huyền Vũ Tô Bội Bội. Nhưng bà ta đang mặc cái gì thế này? Trang phục quyết đấu?
Người còn lại là thế tử Kim Mộc Thông, trông như người mất hồn, miệng và tay dính đầy mực tàu.
Đã sớm nghe đồn thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ Kim Mộc Thông là phế vật, nhưng không phải kẻ đần độn.
Thế nhưng cái tên béo phì trước mắt này rõ ràng là một tên ngốc có vấn đề về đầu óc.
Kim Mộc Thông viết quá nhập tâm, lúc suy nghĩ bản năng liền liếm bút, kết quả là miệng dính đầy mực.
Lấy tay lau qua loa, tay hắn cũng đen thui.
Đại thái giám nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Bá tước Huyền Vũ đây là đang coi thường ta sao? Đây chính là thánh chỉ của quốc quân, Bá tước Huyền Vũ đâu rồi? Vì sao không đến tiếp chỉ?
Tô Bội Bội nói:
- Phu quân của ta không có ở đây.
Vốn dĩ bà phải nói là “ngoại tử” (*), nhưng Tô Bội Bội không thích cái từ nho nhã này.
(*) cũng có nghĩa là chồng/phu quân nhưng mang nghĩa trang trọng hơn.
Đại thái giám nói:
- Đi đến chỗ nào? Bảo ông ta đến tiếp chỉ.
Tô Bội Bội đáp:
- Đi đến đảo Vọng Nhai.
Mắt của đại thái giám khẽ rung lên, lóe lên một tia tham lam.
Không đơn giản, ngay cả ông ta cũng từng nghe qua về đảo Vọng Nhai.
Có thể thấy, việc gia tộc họ Kim phát hiện mỏ vàng siêu cấp đã lan truyền rầm rộ, ngay cả vương cung cũng đã biết.
Nhưng mà dù cho biết rồi cũng không có cách nào.
Đây là tài sản được phong thưởng, quốc quân cũng không thể ra tay cướp đoạt, bởi làm vậy sẽ quá khó coi.
Bá tước Huyền Vũ không ở đây, đại thái giám cũng sẽ không tiến vào lâu đài.
Không phải vì nguyên nhân cô nam quả nữ, Tô Bội Bội này dù cực đẹp, nhưng ông ta làm gì còn cái đó.
Mà là chủ nhân không ở đây, quy cách tiếp đãi không đủ trang trọng, vào lâu đài cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
- Quốc quân có chỉ, thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ Kim Mộc Thông quỳ nghênh.
Tên béo ù lì trong nhà kia vẫn đang như người mất hồn, hắn đang miệt mài với kịch bản của mình. Hắn muốn trở thành một đại văn hào, những chuyện khác đừng quấy rầy hắn.
Cái gì là thiên tài?
Kim Mộc Thông này dùng hết cả thời gian ăn cơm, đi vệ sinh để suy nghĩ kịch bản. Từ khi viết tiểu thuyết, ngay cả thú vui lớn nhất trong ngày cũng phải kiêng. Trên thế giới này, thú vui lớn nhất chính là viết văn.
- Thế tử Kim Mộc Thông tiếp chỉ. - Đại thái giám cao giọng nói:
- Thế tử, ngươi bất mãn với chúng ta sao?
Kim Mộc Thông lúc này mới hoảng hốt, ngẩng đầu lên nói:
- Hả? Cái gì? Xong rồi sao?
Đại thái giám vốn đang tức giận, nhưng khi thấy tên béo ù lì trong nhà biểu lộ vẻ mặt thiểu năng, lập tức cũng đành bất đắc dĩ.
Ta tranh hơn thua với một kẻ ngu si làm gì, ngược lại còn mất thể diện.
- Thế tử Kim Mộc Thông tiếp chỉ.
Lần này Kim Mộc Thông hồn bay phách lạc, suýt chút nữa tè ra quần.
Ban cho ta ý chỉ sao?
Kim Mộc Thông này chẳng phải là không khí sao?
Ta ở trước mặt cha mẹ cũng là không khí, trước mặt quốc quân lại càng giống không khí hơn nữa.
Vì sao quốc quân sẽ ban cho ta ý chỉ chứ? Ta sợ hãi lắm đó.
Tiếp đó, hắn nhìn khắp xung quanh.
Anh rể đâu? Anh ấy ở đâu? Ta bây giờ phải làm gì.
- Quỳ xuống. - Tô Bội Bội ở bên cạnh nhắc nhở.
Kim Mộc Thông quỳ thẳng xuống.
Đại thái giám nói:
- Ra lệnh thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ Kim Mộc Thông vào Quốc Tử Giám học, trong vòng ba ngày phải chuẩn bị xong, không được chậm trễ bất cứ điều gì!
Tương tự, cũng không có “khâm thử”.
Thánh chỉ thế giới này, kỳ thực chỉ có hoàng đế đế quốc Đại Viêm mới có tư cách dùng hai chữ “khâm thử”.
Nhưng mà quốc quân của nhiều quốc gia cũng sẽ dùng, nhưng chỉ trong những thánh chỉ trọng đại mới được dùng, để thể hiện sự trịnh trọng của quốc quân.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến ban cho phủ Bá tước Huyền Vũ mấy đạo thánh chỉ, trong đó cũng không có hai chữ “khâm thử”, hoàn toàn thể hiện thái độ của mình.
Sau khi nghe được ý chỉ đó, Bá tước phu nhân Tô Bội Bội ngây người.
Kim Mộc Thông càng thêm bối rối.
Quốc quân bảo ta vào Quốc Tử Giám học sao? Hơn nữa ba ngày sau nhất định phải xuất phát.
Đây, đây là có ý gì chứ?
Ta nên làm gì bây giờ?
Tỷ phu ơi, tỷ phu đang ở đâu?
- Tiếp chỉ đi. - Đại thái giám thản nhiên nói.
Kim Mộc Thông tiến lên, tiếp nhận ý chỉ.
- Thế tử, chuẩn bị đi, ba ngày sau theo ta vào kinh đô. - Đại thái giám nói.
Kim Mộc Thông hỏi:
- Cái gì? Đi cùng ông ta sao?
Đại thái giám nói:
- Ta tự mình hộ tống thế tử vào kinh đô, chẳng lẽ thế tử còn có điều gì không hài lòng sao?
- Không có, không có. - Kim Mộc Thông lắc đầu nói.
Tiếp đó, đại thái giám trực tiếp đi.
- Chúng ta sẽ chờ ở ngay phủ Thành chủ Huyền Vũ.
Sau khi đại thái giám đi, Kim Mộc Thông sợ hãi nói:
- Mẹ ơi, con phải làm sao bây giờ? Con không muốn đi, con không muốn rời khỏi nhà, con không muốn xa cha mẹ và tỷ phu đâu.
Từ nhỏ đến lớn, tên mập này chưa từng rời nhà.
Bá tước phu nhân Tô Bội Bội dùng giọng điệu dịu dàng hiếm có khuyên bảo:
- Yên tâm đi, tỷ phu con sẽ về rất nhanh, chàng ấy nhất định sẽ có cách thôi.
...
Bến tàu quận Dương Vũ.
- Cục cưng, anh... anh đã ngủ với cô gái khác rồi.
Sau khi Mộc Lan nghe được lời Thẩm Lãng nói, lập tức toàn thân cứng đờ, hoàn toàn sững sờ.
Thẩm Lãng vội vàng ôm nàng, nói dịu dàng:
- Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi...
Bình thường Thẩm Lãng miệng lưỡi dẻo quẹo, mà lúc này cũng chỉ có thể nói xin lỗi, những lời khác đều không thốt nên lời.
Mà Mộc Lan cũng chẳng nói được câu nào cả.
Bên cạnh Hoàng Phượng nhắc nhở:
- Đi mau, nếu không sẽ khiến những kẻ có tâm chú ý đấy.
Tiếp đó, Mộc Lan giống như cái xác không hồn, rời khỏi bến tàu.
Nàng không tự mình cưỡi ngựa được.
Vẫn là Hoàng Phượng đánh xe ngựa, Mộc Lan cùng Thẩm Lãng đều ở bên trong xe ngựa này.
Thẩm Lãng dịu dàng ôm vợ, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, hôn lên mắt, mũi, tai, và vuốt ve cổ nàng.
- Cục cưng, thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi!
Mãi một lúc lâu sau.
Nước mắt trên mặt Mộc Lan mới bắt đầu rơi.
Sau đó, nàng đau khổ bật khóc thành tiếng.
Nghe tiếng khóc đó, bên ngoài, Hoàng Phượng khẽ thở dài một hơi.
Khóc lên là tốt rồi.
Nhưng mà cái tiếng khóc này, cũng khiến nàng cảm thấy kinh hãi.
Đàn ông thiên hạ không ai tốt, sau này ta nhất định không lấy chồng. Tuyệt đối không!
Mộc Lan không ngừng được nước mắt, cũng không ngừng khóc.
Mộc Lan cứ khóc, cứ khóc mãi.
Khóc đến mức không thở được, khóc đến nỗi hai mắt sưng đỏ hoàn toàn.
Khóc đến mức Thẩm Lãng cũng tan nát cõi lòng.
Hắn thực sự hận không thể để nương tử đánh hắn một trận cho bõ tức, cũng không muốn Mộc Lan khóc đau lòng đến vậy.
- ...
Cuối cùng, bàn tay trắng như phấn của Mộc Lan khẽ đấm vào lưng Thẩm Lãng.
Thế nhưng lực đạo ngày càng nhỏ, chẳng đau chút nào.
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử, nàng cứ đánh chết ta đi, đánh chết ta đi. Nàng hãy nói gì đi, nói gì cũng được mà?
Mộc Lan ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung, nức nở nói:
- Cô gái kia là ai? Không phải Từ Thiên Thiên chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Là Cừu Yêu Nhi.
Mộc Lan hỏi:
- Chàng không phải tự nguyện, nhất định là ả ép buộc chàng đúng không?
Thẩm Lãng kinh ngạc, mặc dù sự thật đúng là như vậy, nhưng hắn không có mặt mũi nào để gật đầu thừa nhận.
- Nhất định là như vậy, nhất định là như vậy. - Kim Mộc Lan vừa khóc, vừa cắn răng nghiến lợi nói:
- Thiếp muốn giết ả ta, Cừu Yêu Nhi! Thiếp nhất định phải giết ả ta. Nhất định là ả đã ép buộc chàng, thiếp tuyệt đối không tin chàng thực sự làm chuyện có lỗi với thiếp.
Bây giờ Thẩm Lãng rốt cuộc biết, khi bất kỳ người đàn ông nào vượt quá giới hạn, vợ không đánh chồng mà luôn đi xé tiểu tam.
Tiếp đó, Kim Mộc Lan nâng mặt Thẩm Lãng lên, nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu.
Rồi lại nhìn sâu vào mắt hắn.
Nàng tin tưởng chắc chắn rằng mình và phu quân yêu nhau.
Nàng tin tưởng chắc chắn phu quân thích mình nhất, nàng muốn cảm nhận điều đó từ trong ánh mắt hắn.
Nếu như không nhìn thấy, vậy thì tất cả sẽ dừng lại.
Thế nhưng nàng nhìn thấy.
Trong mắt Thẩm Lãng tràn đầy thâm tình, hổ thẹn, thậm chí còn có một chút đau khổ.
Đây không phải là diễn xuất, mà là thật lòng. Lúc này, bất cứ ngôn ngữ nào cũng khó lòng hình dung hết tình ý của Thẩm Lãng dành cho Mộc Lan.
Mộc Lan chợt hôn tới.
Cực kỳ hung mãnh, gần như là hôn đến mức ngạt thở.
Sau đó, nàng đưa tay lột quần áo Thẩm Lãng và lột luôn quần áo của mình.
Nàng hối hận!
Vô cùng hối hận!
Vì sao lại phải theo đuổi cái nghi thức cảm xúc vô nghĩa kia chứ.
Chỉ cần làm sớm một chút, đã không có ngày hôm nay.
Giờ thì hay rồi.
Lần đầu của phu quân đã bị người ta cướp mất.
Nàng không thể chờ đợi thêm một khắc nào.
Nàng lập tức phải có phu quân.
Phu quân bị người ta cưỡng đoạt không tính là mất trinh, lần đầu tiên của chàng vẫn còn.
Kim Mộc Lan này bây giờ muốn.
Thẩm Lãng phát hiện, nương tử của hắn cũng là một con thú cái.
Mức độ điên cuồng như vậy cũng chẳng kém gì Cừu Yêu Nhi.
Chỉ có điều Cừu Yêu Nhi hoàn toàn là vì dược lực.
Còn nương tử thì hoàn toàn là vì tình cảm.
- Thiếp bây giờ phải ăn chàng, thiếp muốn ăn tươi nuốt sống chàng.
Mộc Lan vừa khóc, vừa hôn, vừa gọi.
Mà lúc này, bên ngoài, Hoàng Phượng đang đánh xe mà da đầu từng đợt tê dại.
Ca à, sao huynh lại giao cái chuyện xui xẻo này cho muội chứ?
Muội bây giờ thật sự muốn chết.
Có một tên tra nam ngoại tình, nương tử hắn chẳng những không đánh, hơn nữa còn phải ngủ với hắn.
Thế giới quan của ta đều bị đảo lộn.
Ta có nên tin tưởng tình yêu, hay là không nên tin tưởng.
Nàng rõ ràng thật không ngờ.
Tiểu thư phủ Bá tước Huyền Vũ Kim Mộc Lan chẳng những gan lớn, mà còn quá cuồng dã.
Đây chính là đang đi trên đường lớn. Đây chính là trong xe ngựa. Các ngươi cứ làm chuyện như vậy sao?
...
Một lát sau, bên trong xe ngựa yên tĩnh lại.
Không phải Thẩm Lãng không còn khả năng, mà là Mộc Lan ngừng lại.
Dĩ nhiên không phải nàng ngừng lại vì hối hận.
Mà là vì thấy những vết thương trên người Thẩm Lãng, vô cùng thê thảm.
Lập tức nàng đau lòng muốn chết, cho nên ngừng lại, không tiếp tục nữa, nếu không phu quân sẽ bị thương càng nặng hơn.
Nhẹ nhàng nằm trên người Thẩm Lãng, dịu dàng hôn lên từng vết thương trên người hắn, không bỏ sót một tấc nào.
- Đau không? - Mộc Lan hỏi thật dịu dàng.
Thẩm Lãng đáp:
- Bị bỏ thuốc, lúc đó cũng không cảm thấy đau.
Mộc Lan một lần nữa nằm trong lòng Thẩm Lãng, hôn lên vị trí trái tim hắn.
Cừu Yêu Nhi, ta nhất định phải giết ngươi. Ta xin thề, ta nhất định phải giết ngươi.
Ta biết Kim Mộc Lan này võ công không bằng ngươi, thế nhưng từ hôm nay trở đi ta sẽ điên cuồng luyện võ.
Sẽ có một ngày, võ công của ta vượt qua ngươi, sau đó giết chết ngươi.
Ta phải vì phu quân báo thù rửa hận, ngươi lại đè phu quân của ta bị thương đến nông nỗi này, ngươi còn cưỡng ép làm ô uế chàng.
- Phu quân, chàng hãy quên chuyện này đi, chúng ta hãy quên chuyện này đi.
- Hơn nữa chàng là nam nhân, ả ta là nữ nhân, xét cho cùng vẫn là chàng chiếm tiện nghi.
- Sau này không cho phép có khúc mắc, không cho phép có khúc mắc.
- Ngày lành của chúng ta còn dài mà.
- Hơn nữa chàng yên tâm, thiếp sau này sẽ rất dịu dàng, tuyệt đối sẽ không thô bạo như vậy. Chàng tuyệt đối đừng nên có bóng ma trong lòng với chuyện này. Chuyện này kỳ thực rất mỹ diệu, Cừu Yêu Nhi là một cầm thú, cho nên những gì ả làm không phải là thật đâu.
- Phu quân, sao chàng lại khóc vậy?
Mộc Lan không nhịn được đưa tay lau nước mắt Thẩm Lãng.
Thế nhưng nàng càng lau, Thẩm Lãng lại càng khóc nhiều hơn.
Thế là, Mộc Lan cũng khóc theo.
Nương tử, nàng đừng như vậy, nàng càng làm vậy ta càng giống một tên cặn bã hơn.
Thẩm Lãng rõ ràng có chết cũng không thể tưởng tượng nổi, chuyện lại phát triển đến nước này.
Mộc Lan lại cảm thấy hắn bị tổn thương rất lớn, hơn nữa còn sợ hắn có bóng ma trong lòng, ngược lại còn an ủi hắn.
Tiếp đó, vợ chồng son khóc thành một đám.
Thẩm Lãng khóc vì Mộc Lan quá tốt, khóc vì hổ thẹn.
Mộc Lan thì khóc vì phu quân gặp chuyện đáng sợ.
...
Mộc Lan cùng Thẩm Lãng không trực tiếp về nhà.
Hơn nữa, ở bên ngoài một đêm, Thẩm Lãng sẽ không còn vẻ chật vật như vậy, cũng sẽ không để mẫu thân lo lắng.
Đương nhiên nàng đã phái người về nhà sớm, báo cho mẫu thân và Kim Mộc Thông rằng Thẩm Lãng đã không sao.
Một ngày sau, Thẩm Lãng cùng Mộc Lan mới trở lại phủ Bá tước.
Lúc này Thẩm Lãng đã khôi phục trạng thái tiêu sái như trước.
Giống như tất cả những chuyện đã xảy ra ở thành Nộ Triều đều chưa từng xảy ra, những vết thương trên người cũng đã được quần áo che khuất.
Biểu cảm của Mộc Lan có chút mất tự nhiên, thế nhưng thái độ với Thẩm Lãng lại càng thêm dịu dàng, càng thêm quấn quýt.
Sau khi về nhà.
Thẩm Lãng lập tức thu được một tin tức kinh người.
Quốc quân hạ chỉ, bắt Kim Mộc Thông đến Quốc Tử Giám học sao?
Rõ ràng là nực cười!
Lúc trước, phủ Bá tước Huyền Vũ sắp gặp tai họa ngập đầu, Ngũ vương tử Ninh Chính quỳ bên ngoài một ngày một đêm, quốc quân mới miễn cưỡng đồng ý để Kim Mộc Thông đến Quốc Tử Giám học, xem như là để gia tộc họ Kim giữ lại một gốc rễ.
Thế nhưng đồng ý là một chuyện, từ đầu đến cuối không có văn bản chứng thực.
Hơn nữa, một tháng trôi qua, ý chỉ của quốc quân cũng không được ban xuống.
Mà phủ Bá tước Huyền Vũ vừa trả sạch nợ nần, vừa phát hiện ra một mỏ vàng lớn, mắt thấy đang bừng bừng khí thế, thì ý chỉ của ngươi lại được ban xuống.
Lúc này, tuyển Kim Mộc Thông vào Quốc Tử Giám học, đây chẳng phải là coi hắn như con tin sao?
Nhưng nếu Kim Mộc Thông không đi, đó chính là kháng chỉ!
Bây giờ phủ Bá tước Huyền Vũ có đủ năng lực để kháng chỉ sao? Không có!
Trước khi chiến lược Cách Biển Làm Vua thành công, gia tộc họ Kim không có bất kỳ tư cách nào để cò kè mặc cả với quốc quân.
Cũng không có bất cứ năng lực nào để chống lại quốc quân.
Chỉ khi thành công cướp đoạt thành Nộ Triều và quần đảo Lôi Châu, gia tộc họ Kim mới có quyền chủ động.
Hơn nữa, nếu như Kim Mộc Thông không đi, ngược lại sẽ để kế hoạch của Thẩm Lãng có chút kẽ hở.
Thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ vào Quốc Tử Giám học là chuyện tốt, ngươi vì sao không đi? Chẳng lẽ nhà ngươi có ý đồ khác sao?
Những thế tử nhà quý tộc lâu đời khác đều vào kinh đô học, đây rõ ràng là vinh dự to lớn.
Vì sao chỉ Kim Mộc Thông lại không có?
Bởi vì quốc quân không thích Tô Bội Bội, từ khi bà nói một câu “hổ dữ không ăn thịt con” xong, phàm là vương tộc có đại sự gì, gia tộc họ Kim chỉ cần phái người tặng quà là được, bản thân không cần vào kinh đô.
Quốc quân cũng không thích nhìn thấy các ngươi cho lắm.
Bây giờ để Kim Mộc Thông đi Quốc Tử Giám, các ngươi còn không cảm ơn rối rít sao?
Thẩm Lãng nheo mắt lại, bắt đầu nghĩ cách.
Mà đúng lúc này, Kim Mộc Thông bỗng nhiên nói:
- Tỷ phu, đệ muốn đi, đệ sẽ đi kinh đô.
Nhạc mẫu Tô Bội Bội giật mình nói:
- Không được, con không thể đi. Con vốn quá thật thà, kinh đô phức tạp như vậy, sau khi đi nhất định sẽ bị người ta bắt nạt đến chết.
Hơn nữa, hai ngày nay tên mập đều hoảng sợ không chịu nổi, luôn miệng nói không đi kinh đô, vẫn chờ anh rể trở lại cứu hắn.
Mà lúc này, tên đại thái giám vẫn còn ở phủ Thành Chủ chờ, sau này sẽ phải vào kinh đô.
Nếu Kim Mộc Thông không đi, đó chính là kháng chỉ.
Kim Mộc Thông nói:
- Mẹ, từ nhỏ đến lớn con vẫn luôn lớn lên dưới sự che chở của mọi người, mọi người bảo vệ con thực sự quá tốt. Cả tỷ phu nữa, trong nhà mặc kệ đại sự gì, cũng đều để con ở bên cạnh dự thính, chính là muốn con học tập. Con là một thằng ngốc, nhưng con dù sao cũng là thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ, con cũng phải cống hiến cho gia tộc.
- Bây giờ là thời khắc mấu chốt của gia tộc chúng ta, chiến lược đảo Vọng Nhai đã đến cao trào, tỷ phu đã giăng sẵn thiên la địa võng rồi, chỉ chờ kẻ địch tự tìm đến cái chết mà thôi.
- Chiến lược Cách Biển Làm Vua của thành Nộ Triều cũng lập tức sẽ được triển khai, không thể có một chút sơ hở nào.
- Chỉ có chiếm được thành Nộ Triều và quần đảo Lôi Châu, gia tộc chúng ta mới có thể hoàn toàn thoát khỏi nguy cơ tân chính, mới có thể thực sự ổn định và hòa bình lâu dài. Vì mục đích này, tỷ phu còn có thể mạo hiểm đi thành Nộ Triều, tại sao con lại không thể đi kinh đô?
- Con là thế tử, con không thể ngồi mát ăn bát vàng. Con không có tài năng khác, nhưng lúc này con đi Quốc Tử Giám chính là cống hiến lớn nhất đối với gia tộc.
- Cho nên, con muốn đi!
- Tỷ phu, chờ đến khi chúng ta hoàn thành chiến lược thành Nộ Triều, tỷ phu nhất định sẽ vào kinh đô đón đệ về nhà đúng không?
...
Vùng biển xung quanh đảo Vọng Nhai.
Đã chật kín chiến thuyền của gia tộc họ Kim. Bất cứ đội thuyền nào một khi tới gần đảo Vọng Nhai trong vòng năm dặm, liền sẽ phải chịu cảnh cáo.
Nếu còn không rời đi, chiến thuyền họ Kim sẽ trực tiếp phát động công kích.
Lúc này!
Xuất hiện mười chiếc thuyền lớn của hải tặc, trùng trùng điệp điệp lao về phía đảo Vọng Nhai.
Kim Sĩ Anh dẫn đầu mấy chiếc chiến thuyền nghênh đón, gầm lớn:
- Đây là vùng biển của gia tộc họ Kim chúng ta, bất cứ đội thuyền nào không được đến gần, nếu không sẽ bị giết không tha! Lập tức rút lui, lập tức rút lui đi!
Lập tức, trên chiến thuyền gia tộc họ Kim, mấy cây nỏ lớn được giương lên.
- Ha ha ha ha ha...
Một trận cười như điên truyền đến.
Cừu Kiêu bước lên boong tàu. Hắn trực tiếp móc ra “cái thứ kia” rồi tiểu ra biển rộng.
- Các ngươi đây là đưa thuyền gì lên vậy? Đây là chiến thuyền sao? Đây rõ ràng là đồ chơi con nít mà? - Cừu Kiêu chỉ vào phía sau nói:
- Đây mới gọi là chiến thuyền, gia tộc họ Kim các ngươi xem như là xong đời rồi, mấy thứ rác rưởi cũng lôi ra làm bảo bối.
Thực ra lời tên này nói quả thật chẳng sai.
Chiến thuyền của phủ Bá tước Huyền Vũ nếu so với chiến thuyền của Vua Hải Tặc, thật sự chẳng có chút vai vế nào.
Không chỉ số lượng thuyền không nhiều bằng, hơn nữa cũng chẳng lớn bằng thuyền của Vua Hải Tặc.
Tóm lại, sức chiến đấu ngoài khơi của gia tộc họ Kim so với Cừu Thiên Nguy hoàn toàn là một đống cặn bã, thậm chí ngay cả tư cách đánh một trận cũng không có.
Mặc dù bây giờ trên mặt biển, các chiến thuyền của phủ Bá tước Huyền Vũ có hơn bốn năm mươi chiếc, mà Cừu Kiêu chỉ dẫn theo mười chiếc.
Nhưng nếu thực sự giao chiến, mười chiếc chiến thuyền của Cừu Kiêu chắc chắn sẽ thắng không chút nghi ngờ, hơn nữa còn là thắng áp đảo, không có một chút gì đáng lo ngại.
Không có cách nào khác, chiến thuyền thành Nộ Triều là chuyên dùng cho hải chiến, được chế tạo để cướp bóc, không chỉ trọng tải lớn, hơn nữa còn cực kỳ vững chắc, tốc độ cũng cực kỳ nhanh.
Mà chiến thuyền gia tộc họ Kim, căn bản là để vận chuyển hàng hóa, khi cần chiến đấu mới tạm thời gắn thêm mấy cây nỏ lớn ở phía trên.
Vì thuyền nhỏ, nên nỏ cũng không lớn, tầm bắn gần, lực sát thương cũng nhỏ.
- Chuẩn bị chiến đấu!
Cừu Kiêu gầm lớn một tiếng.
Lập tức, nỏ lớn trên mười chiếc chiến thuyền hải tặc được mở ra, số lượng vượt xa phủ Bá tước Huyền Vũ.
Mấy nghìn tên hải tặc chợt giương cung cài tên, hơn nữa còn là hỏa tiễn.
Chỉ cần Cừu Kiêu ra lệnh một tiếng, vạn mũi tên hợp kim có thể bắn ra, mang đến tai họa ngập đầu cho chiến thuyền gia tộc họ Kim.
- Cừu Kiêu này muốn lên đất liền đảo Vọng Nhai, ai dám ngăn cản, giết chết không tha!
- Ta là thiếu chủ thành Nộ Triều, ta là con của Vua Hải Tặc, ai dám ngăn cản ta?
- Kẻ nào dám cản ta thì chết!
Quả nhiên, chiến thuyền của phủ Bá tước Huyền Vũ không dám ngăn cản.
Cừu Kiêu nghênh ngang lái mười chiếc chiến thuyền hải tặc vào bến tàu đảo Vọng Nhai.
Vua Hải Tặc nhỏ Cừu Kiêu nhảy xuống, trực tiếp đáp xuống bến tàu phía trên, giơ loan đao lên, hét lớn:
- Bại tướng dưới tay ta ở đâu? Bá tước Kim Trác ở đâu? Tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng ở đâu? Tiểu nương tử Kim Mộc Lan ở đâu? Mau tới bái kiến Vua Hải Tặc nhỏ!
- Kim Trác? Thẩm Lãng? Nghe nói đảo Vọng Nhai phát hiện một mỏ vàng lớn, thật hay giả? Mau mang ta đi xem! Ngay bây giờ, lập tức!
Bá tước Kim Trác xuất hiện. Gặp bóng dáng Cừu Kiêu, trong lòng ông thở dài một hơi.
Quả nhiên đúng như Lãng nhi dự liệu.
Cừu Kiêu đã tới rồi.
Tên này quả nhiên là tự tìm đường chết.
Không chỉ chính hắn tới, hơn nữa còn đưa tới mấy nghìn tên hải tặc, mười mấy chiếc đại chiến thuyền.
Nhưng mà, thực sự muốn giết chết toàn bộ hai nghìn hải tặc này sao? Giam giữ được toàn bộ số chiến thuyền này sao?
Cuối cùng, mang mấy nghìn cái đầu người đặt trước mặt Cừu Thiên Nguy?