Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 177: Kim Mộc Thông bộc lộ tài năng! Cừu Kiêu kinh hoàng! Nuôi béo rồi giết!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 177 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phủ Bá tước Huyền Vũ.
Nghe lời Kim Mộc Thông nói, nhạc mẫu, Mộc Lan cùng Thẩm Lãng đều hơi ngẩn người.
Kim Mộc Thông lúc nào cũng như một đứa trẻ.
Dù tham gia bất cứ đại sự cơ mật nào cũng buồn ngủ, hồn vía cứ bay đi đâu mất.
Vậy mà không ngờ, gã lại nói ra những lời như vậy.
Thẩm Lãng hỏi:
- Nhóc béo, đệ đã nghĩ kỹ chưa?
Kim Mộc Thông ra sức gật đầu nói:
- Đệ đã suy nghĩ hai ngày. Dù ban đầu tràn đầy sợ hãi, nhưng cuối cùng vẫn đưa ra quyết định này.
Mắt Tô Bội Bội hơi đỏ hoe.
Tuy bà thường xuyên đánh mắng Kim Mộc Thông, lại còn ghét bỏ đủ điều.
Nhưng dù sao đó cũng là con trai duy nhất của bà, làm sao bà có thể không đau lòng, không thương xót?
Huống hồ sau khi Thẩm Lãng tiến vào phủ Bá tước Huyền Vũ, gần như bù đắp mọi khuyết điểm của Kim Mộc Thông, khiến gã trở thành một thế tử rất tốt.
Đây là một đứa trẻ ngoan ngoãn, từ trước đến nay không gây rắc rối, lại nghe lời đến thế, khác hẳn với những đứa trẻ hư hỏng đáng ghét bên ngoài.
Hôm nay đứa con trai này sắp phải rời xa, bước vào vòng thị phi chốn kinh đô, khiến bà không thể không lo lắng.
Đứa con trai này còn chưa từng rời khỏi bên cạnh mình.
Thế nhưng nội tâm của bà cũng biết, con trai phải đi ra ngoài rèn luyện mới có thể lớn lên, chim non phải rời xa cha mẹ mới có thể vươn cánh bay lượn.
...
Trong thư phòng chỉ còn lại Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông.
- Tỷ phu à, mấy hôm nay tỷ phu không có ở đây, đệ thực sự muốn biết diễn biến tiếp theo của 《 Tây Du Ký 》 nên đã tự viết mấy vạn chữ, tỷ phu xem giúp đệ với.
Thẩm Lãng mất hơn nửa canh giờ để đọc.
Thật bất ngờ, vô cùng ngạc nhiên.
Khả năng viết truyện của tên béo đặc biệt lợi hại, rõ ràng chỉ là đánh một yêu quái, vậy mà gã lại viết thành cảnh lửa giận ngút trời, tên yêu quái nếu không chết thì quả thực có lỗi với trời đất.
Nói cách khác, gã cực kỳ giỏi việc kéo thù hận.
Hơn nữa, cách gã viết truyện còn biết cách lồng ghép, xoắn xuýt.
Ví như vừa đánh một tiểu yêu quái, lại tiếp tục đến một đại yêu quái, đánh xong đại yêu quái này, lập tức một vị thần tiên xuất hiện, vừa đánh xong vị thần tiên này thì Ngọc Đế cũng bị kinh động.
Cảnh tượng này quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn nữa.
Rất giống tiểu thuyết huyền huyễn đời sau, kẻ địch ngày càng lớn mạnh, ngày càng lợi hại, âm mưu chồng chất âm mưu.
Nhưng điều này lại không phù hợp với 《 Tây Du Ký 》.
《 Tây Du Ký 》 là thấy đủ thì dừng, cho nên dù đám yêu quái có chỗ dựa vững chắc, cũng chỉ đến các vị thần tiên trên trời là dừng, không phải lúc nào cũng đánh lên tận trời, còn âm mưu thì đến mức cần thiết là dừng.
Vậy mà tên béo mới viết mấy vạn chữ đã đẩy nội tình đen tối ngập trời lên đến tận chỗ Ngọc Đế.
Đọc thì hấp dẫn vô cùng.
Thế nhưng cũng khiến tuyến truyện chính bị sai lệch.
Kiểu viết như thế này, tiếp theo lại muốn đánh Ngọc Đế, nói không chừng còn muốn một lần nữa đại náo Thiên Cung, vậy thì còn thỉnh kinh cái nỗi gì.
Cứ như vậy, sau mười vạn chữ, Tôn Ngộ Không đã diệt Ngọc Đế, phá hủy Thiên Cung mất rồi.
Huống hồ câu chuyện 《 Tây Du Ký 》, khi bắt đầu thỉnh kinh có chút giống như một bộ truyện dài tập (*)
(*)Hệ liệt: là 1 bộ truyện cùng tác giả có liên quan đến nhau, có nhiều quyển, nhân vật chính truyện này có thể xuất hiện ở truyện khác với tư cách là nhân vật phụ.
Không ngừng gặp phải yêu quái mới, không ngừng gặp phải khó khăn mới, thế nhưng mọi chuyện đều kết thúc rất nhanh.
Kết quả Kim Mộc Thông đặc biệt viết mấy vạn chữ, vẫn đang xoay quanh mỗi một sự kiện, hơn nữa càng quậy càng lớn, đã sớm đẩy tuyến truyện chính thỉnh kinh đi chệch hướng.
- Thế nào? Tỷ phu? - Kim Mộc Thông vô cùng khẩn trương, giống như một tác giả mới viết xong sách giao cho biên tập đọc vậy.
- Sau khi tiến vào Quốc Tử Giám, đệ định dùng việc viết sách để mở ra cục diện, liền dùng bản 《 Tây Du Ký 》 này. - Kim Mộc Thông hỏi:
- Đệ nhất định phải nổi danh toàn bộ Quốc Tử Giám, tỷ phu không ngại đệ dùng bút danh Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh chứ?
Thẩm Lãng đáp:
- Nhóc béo, đệ viết rất khá.
Tên béo mừng rỡ.
- Thế nhưng... - Thẩm Lãng nói:
- Đệ không hợp viết 《 Tây Du Ký 》. Hành văn của đệ quá kịch liệt, kéo thù hận quá ác, tình cảm quá mãnh liệt.
Kim Mộc Thông kinh ngạc nói:
- Đây... vậy không tốt sao?
- Tốt. - Thẩm Lãng nói:
- Ta sẽ giới thiệu một cuốn tiểu thuyết khác cho đệ viết. Ta sẽ đọc sáu vạn chữ cho đệ nghe, đệ đừng sao chép, chỉ cần nghe là được rồi.
- Tốt, tốt... - Kim Mộc Thông nói.
Thẩm Lãng bắt đầu thì thầm: Chương 1: Thiên tài sa ngã.
- Đấu lực, ba đoạn!
Nhìn tấm bia ma thạch thử nghiệm với năm chữ lóe sáng, thậm chí hơi chói mắt, mặt thiếu niên không chút thay đổi, khóe môi hiện lên ý tự giễu. Cậu nắm chặt tay, vì dùng lực quá mạnh mà móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, mang đến một trận đau đớn.
Không sai!
《 Đấu Phá Thương Khung 》 hiên ngang xuất thế.
Đương nhiên thế giới này chỉ có nội lực và chân khí, không có đấu khí.
Hơn nữa, võ đạo của thế giới này không cao siêu như trong 《 Đấu Phá Thương Khung 》.
Nhưng dù sao cũng là thế giới võ đạo, rất nhiều thứ đều quen thuộc, nên cảm giác nhập tâm cũng lớn hơn nhiều.
Thẩm Lãng đọc rõ ràng, nhanh chóng.
Kim Mộc Thông nghe đến mức không chỉ mê mẩn, mà quả thực như si như cuồng.
Nhất là khi nghe đến đoạn Nạp Lan Yên Nhiên đến từ hôn, gã nhập tâm quá mạnh mẽ.
Toàn thân nhiệt huyết sôi trào, nắm chặt tay, ảo tưởng mình là Tiêu Viêm.
Hóa ra câu 'Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo' là từ đây mà ra sao?
Tỷ phu còn thường xuyên nói những lời này.
Mất mấy canh giờ, Thẩm Lãng cuối cùng cũng đọc xong tập một 《 Đấu Phá Thương Khung 》.
Mắt Kim Mộc Thông gần như xanh biếc.
Trời ạ?
Câu chuyện này quá đặc sắc, quá cuốn hút, quá kích thích.
Ta còn muốn khóc mất thôi.
Trời cao sao lại để Kim Mộc Thông ta đây nghe được câu chuyện hay đến thế.
Xét về trình độ văn học, đương nhiên 《 Tây Du Ký 》 vượt trội hơn rất nhiều.
Thế nhưng xét về độ nhập tâm và sức ảnh hưởng của tình tiết, 《 Đấu Phá Thương Khung 》 lại cực kỳ mạnh mẽ.
Giống như so sánh 《 Thiên Long Bát Bộ 》 với 《 Tầm Tần Ký 》, một bên kinh điển hơn, thậm chí không thể so sánh được.
Thế nhưng khi người viết đọc 《 Tầm Tần Ký 》, hoàn toàn như mở ra một thế giới mới, ngày đêm không ngủ, khâm phục trên đời vẫn còn có sách hay như vậy? Lúc đó mức độ si mê, thậm chí còn vượt qua cả 《 Thiên Long Bát Bộ 》 và 《 Thần Điêu Hiệp Lữ 》.
Bởi vì sức hấp dẫn của dục vọng, 《 Tầm Tần Ký 》 vượt qua 《 Thiên Long Bát Bộ 》, cũng thoải mái hơn.
《 Đấu Phá Thương Khung 》 đương nhiên là đọc rất thoải mái.
Thẩm Lãng hỏi:
- Nhóc béo, đệ phải nghĩ kỹ, đệ có chắc chắn vào Quốc Tử Giám để viết 《 Đấu Phá Thương Khung 》 không?
Kim Mộc Thông nói:
- Nhất định phải viết, đời này đệ không màng chuyện gì khác, cũng phải viết ra cuốn sách này.
Thẩm Lãng nói:
- Sau khi đệ viết cuốn truyện này, những bạn học Quốc Tử Giám có thể vừa điên cuồng đọc, vừa chửi sách của đệ viết dở tệ, không có giá trị văn học, thậm chí coi đệ là nỗi sỉ nhục của Quốc Tử Giám.
- Có thể nổi tiếng không? - Kim Mộc Thông bèn hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Có thể, hơn nữa nhất định sẽ nổi danh lớn. Thậm chí không chỉ Quốc Tử Giám cùng Thái Học, thiếu niên dưới hai mươi mấy tuổi đều có thể bị thu hút. Thế nhưng danh tiếng có thể sẽ không được tốt, người ta sẽ nguyền rủa đệ đã viết một cuốn đại độc thảo (sách độc hại).
- Ha ha ha ha... - Kim Mộc Thông cười:
- Nổi tiếng là tốt rồi, có thể tìm được một người vợ tốt, vậy có thể giao lưu bạn bè không?
Thẩm Lãng nói:
- Có thể, nhưng mà những kẻ giao lưu cũng là lũ cặn bã dốt nát, những học bá hay Tiến sĩ sẽ không làm bạn với đệ đâu.
- Vậy thì tốt quá rồi, đệ cũng là học sinh cặn bã mà. - Kim Mộc Thông nói:
- Tỷ phu mau đưa cho đệ dàn ý cốt truyện với giới thiệu nhân vật sơ lược nữa, đệ sẽ vừa nghĩ trên đường lên kinh, vừa đến Quốc Tử Giám đệ liền lập tức viết.
Thế là, tiếp theo Thẩm Lãng múa bút thành văn.
Dựa vào trí não tinh luyện, Thẩm Lãng lập dàn ý nội dung tình tiết của một triệu chữ và sơ lược nhân vật của 《 Đấu Phá Thương Khung 》, viết ra toàn bộ.
Tầm hơn hai vạn chữ.
Kim Mộc Thông nhận lấy những dàn ý này, giống như được tuyệt thế bí kíp võ công 《 Cửu Âm Chân Kinh 》 vậy.
- Cám ơn tỷ phu, tỷ phu đối với đệ tốt quá.
- Tỷ phu chờ xem, đệ sẽ không làm mất mặt tỷ phu, đệ nhất định sẽ nổi như cồn.
Tiếp tục Kim Mộc Thông ngượng ngùng nói:
- Tỷ phu, khi sách mới ra thị trường, đệ có thể đổi tên sách thành 《 Kim Bình Mai Đấu Phá Thương Khung 》 không?
Ta... Đ*!
Da đầu Thẩm Lãng như muốn nổ tung. Kim Mộc Thông nhà ngươi cũng ưu tú đến thế này sao?
Ăn ké cũng không đến mức này chứ.
- Ý đệ là sao? - Thẩm Lãng giận dữ nói.
Kim Mộc Thông nói:
- Vậy có thể gọi là 《 Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên 》 không?
Thẩm Lãng nói:
- Đệ à, chẳng lẽ đệ định đưa vào đó mấy cảnh giường chiếu sao?
Kim Mộc Thông ra sức gật đầu nói:
- Bên trong gái đẹp rất nhiều, không thêm thì tiếc lắm.
Thẩm Lãng nói:
- Đệ có thể thêm vào, nhưng tuyệt đối không được nhiều, không được phá hỏng thuộc tính nội dung câu chuyện.
Suốt đêm, Kim Mộc Thông đều cùng Thẩm Lãng thảo luận về cuốn sách mới gã sắp viết.
Càng ngày càng phấn khởi, càng ngày càng mong đợi, trong lòng gã cũng dần dần không còn sợ hãi.
Ngược lại, gã tràn đầy mong đợi với chuyến đi Quốc Tử Giám học tập.
Kim Mộc Thông ta đây sắp nổi danh rồi, ta nhất định sẽ nổi tiếng khắp kinh đô.
Đến lúc đó, còn sợ không có cô gái nào thích ta sao?
Cái danh của một cuốn Phong Nguyệt Vô Biên ai cũng biết là tỷ phu ta viết.
Nhưng cuốn sách này, chính là tác phẩm của đại thần Kim Mộc Thông ta đây.
Tên béo ảo tưởng sách của mình gây sốt, chinh phục được bạch phú mỹ, hướng đến đỉnh cao nhân sinh.
Mãi đắm chìm trong giấc mộng đẹp không thể tự kiềm chế.
Nhạc mẫu Tô Bội Bội ban đầu muốn khuyên tên béo đi ngủ sớm, để mai lên đường không bị mệt mỏi, thế nhưng ở bên ngoài nghe được Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Thông thảo luận khí thế ngất trời, bà lại rút về phòng sửa soạn hành lý cho Kim Mộc Thông.
Nhóc béo này vốn thân với anh rể gã mà.
Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng.
Một vị khách thần bí đã đến phủ Bá tước Huyền Vũ.
Một thái giám già cùng mười mấy võ sĩ.
- Bái kiến phu nhân Bá tước Huyền Vũ. - Thái giám già hướng Tô Bội Bội hành lễ.
Thái giám già dâng lên bái thiếp của Ngũ vương tử Ninh Chính, còn có bài thơ do chính gã viết.
Đây là thái giám tâm phúc của Ngũ vương tử Ninh Chính.
- Điện hạ bảo ta dẫn người đến đón thế tử. Sau khi vào kinh đô, thế tử sẽ ở trong phủ Ngũ điện hạ, mỗi ngày điện hạ đều sẽ phái người bảo vệ thế tử đi học, xin phu nhân cứ yên tâm. - Thái giám già nói.
Tô Bội Bội lập tức cảm động trong lòng, mừng rỡ nói:
- Vậy đa tạ điện hạ. Xin trưởng lão chờ một chút, ta sẽ đi chuẩn bị ngay một chút quà quê để ngươi mang về kinh đô.
Thái giám già nói:
- Tuyệt đối không được, tuyệt đối không được, điện hạ mà biết sẽ không vui đâu.
Tô Bội Bội nói:
- Cũng chỉ là một chút thứ không đáng tiền, nhất định phải nhận lấy.
Tiếp đó, Tô Bội Bội chuẩn bị mấy rương lớn lễ vật.
Có tơ lụa, có bảo kiếm, đương nhiên chủ yếu chính là xà phòng thơm, nước gội đầu, nước hoa, mặt nạ, toàn bộ là quà cho vợ của Ninh Chính.
Thẩm Lãng tiến lên nói:
- A ông, cuộc sống của Ngũ điện hạ gần đây có phải không được tốt lắm không?
Điều này rất hiển nhiên.
Đoạn thời gian trước, phủ Bá tước Huyền Vũ đối mặt với tuyệt cảnh, Tô Bội Bội đi chạy vạy khắp nơi chỉ mượn một nghìn lượng vàng, biến thành trò cười của giới quý tộc.
Ngũ vương tử Ninh Chính đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, dốc hết sức đưa tới một vạn bảy nghìn lượng vàng.
Lúc đó quốc quân cũng đã đặc biệt không vui, nhưng ngẫm lại một vạn bảy nghìn lượng vàng cũng không thể thay đổi đại cục, còn có thể bù đắp lại một chút thể diện vương tộc, nên cũng không truy cứu.
Thế nhưng sau đó, Thẩm Lãng nhất cử lấy ra tám mươi vạn lượng vàng, giáng một đòn mạnh vào đầu hội Ẩn Nguyên, khiến họ mất mặt khắp thiên hạ.
Quốc quân đương nhiên tức giận.
Loại phẫn nộ này không cách nào trút giận lên phủ Bá tước Huyền Vũ, nhưng lại có thể trút lên Ninh Chính.
Xem ra Ninh Chính nhà ngươi vô cùng xảo quyệt, đã sớm cấu kết với phủ Bá tước Huyền Vũ rồi.
Toàn bộ người kinh đô đều bàn tán, thậm chí trào phúng.
Đều nói Ngũ vương tử Ninh Chính tính cách trầm lặng, thuần phác ngay thẳng, hiện tại xem ra cũng rất giảo hoạt, tâm cơ sâu vô cùng.
Biết phủ Bá tước Huyền Vũ sắp phát đạt, cho nên giả mù sa mưa mà đưa ra một vạn bảy nghìn lượng vàng để thu mua nhân tâm.
Toan tính không nhỏ.
Cho nên, Ninh Chính xem như bị Thẩm Lãng kéo xuống nước, gần đây cuộc sống đặc biệt khổ sở.
Bị người khác châm chọc, khiêu khích vẫn là chuyện nhỏ, bị quốc quân nghi kỵ mới là đại sự.
Quốc quân đã gọi gã đến trách phạt nhiều lần, hơn nữa còn phạt quỳ nhiều lần.
Thậm chí bởi vì một chuyện giả dối cỏn con, hạ một đạo ý chỉ, phá hủy một cây cột của phủ đệ Ninh Chính, tỏ vẻ cảnh cáo.
Vào thời điểm này, Ninh Chính đáng lẽ phải lập tức phân rõ giới hạn với phủ Bá tước Huyền Vũ, tỏ vẻ trong sạch.
Thế nhưng khi biết quốc quân hạ chỉ cho Kim Mộc Thông vào Quốc Tử Giám học, đây là có ý bắt làm con tin.
Lúc này gã rõ ràng không nên ra tay, nhưng vẫn ra tay.
Bởi vì việc để Kim Mộc Thông vào Quốc Tử Giám học là do gã kiến nghị, lúc đó là vì giữ được độc đinh của gia tộc họ Kim.
Cho nên, Ninh Chính cảm thấy bản thân phải chịu trách nhiệm đến cùng.
Còn tránh hiềm nghi ư? Không cần thiết.
Nghe được lời Thẩm Lãng hỏi, thái giám già nói:
- Chủ tử của chúng ta vô dục vô cầu, bị một chút ánh mắt khinh thường cũng không sao, đã quen rồi.
Thẩm Lãng cúi người nói:
- Đa tạ điện hạ. Ngày khác Thẩm Lãng tiến vào kinh đô, nhất định sẽ đến phủ bái lạy.
- Đâu có, đâu có. - Thái giám già nói.
Tiếp đó, thái giám già muốn nói lại thôi.
Thẩm Lãng nói:
- A ông, có chuyện gì cứ nói đi.
Thái giám già nói:
- Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, đảo Vọng Nhai gió to sóng lớn, xin Bá tước Huyền Vũ hãy cẩn thận.
Thẩm Lãng hỏi:
- Hóa ra có người vào kinh thuyết phục sao?
Thái giám già đáp:
- Không chỉ một đợt, vô số thế lực đều thèm nhỏ dãi mỏ vàng đảo Vọng Nhai không ngớt, đã mài đao soàn soạt, rục rịch cả rồi.
Thẩm Lãng khom người nói:
- Cảm ơn A ông đã báo cho biết.
Sau khi hừng đông!
Trong ánh mắt lưu luyến của mọi người, Kim Mộc Thông rời khỏi phủ Bá tước Huyền Vũ, tiến vào kinh đô.
Trừ mười mấy võ sĩ Ngũ vương tử phái tới bảo vệ, phủ Bá tước Huyền Vũ cũng phái hai mươi mấy người đi theo.
Đại thái giám truyền chỉ thấy việc này, cười nhạt một tiếng, hướng thái giám tâm phúc của Ngũ vương tử nói:
- Ngũ điện hạ nhà các ngươi thật đúng là nhiệt tình, chỉ có điều đã sắp đến lúc ăn cơm rồi, giờ mới bắt đầu nhóm lửa thì có chút quá muộn.
Ý châm chọc không che giấu chút nào, nói Ngũ vương tử Ninh Chính cấu kết ngoại thần, ý đồ tranh giành ngôi vị.
Thẩm Lãng ở bên cạnh trầm giọng nói:
- Lời này của công công là có ý gì, nguyền rủa quốc quân sao?
Đại thái giám truyền chỉ cao giọng nói:
- Ngươi có thân phận gì? Một tên ở rể nhỏ nhoi, có tư cách gì mà nói chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi nói sắp đến lúc ăn cơm? Ai sắp ăn cơm hả? Là thái tử sao? Hôm nay quốc quân thiên thu đang thịnh, sống lâu trăm tuổi hay hơn nữa, ngươi lại nói nhanh đến lúc ăn cơm, đây rõ ràng chính là nguyền rủa quốc quân. A ông, lời này có cần phải phổ biến không?
Đại thái giám truyền chỉ sắc mặt tái mét tức thì, nói lớn:
- Chúng ta không có ý này, ngươi không nên ăn nói bừa bãi.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi có ý này hay không, quốc quân tự có phán đoán, dù sao ta cũng cảm thấy có cần phải nói những lời này để quốc quân biết.
Đại thái giám truyền chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Lời này truyền đến tai quốc quân, ông ta đương nhiên tội không đáng chết, cũng sẽ không bị cách chức.
Thế nhưng quỳ mấy canh giờ, tự tát mấy bạt tai là không thể tránh khỏi.
Hơn nữa có một câu gièm pha như vậy, tiếp theo một số đối thủ trong cung sẽ có gấp mười lần, gấp trăm lần lời gièm pha.
Rõ ràng họa từ miệng mà ra.
Nghe nói tiểu súc sinh Thẩm Lãng này là rắn độc, xem ra cũng chẳng sai chút nào.
Nắm được cơ hội liền cắn người.
Tiếp đó, tên đại thái giám truyền chỉ cũng không dám dây dưa, trực tiếp dẫn đội đi.
Kim Mộc Thông ở trên xe ngựa la lớn:
- Tỷ phu, đến Quốc Tử Giám đệ nhất định sẽ không làm tỷ phu mất mặt. Tỷ phu chờ tin tốt đệ nổi tiếng kinh đô nhé!
...
Kim Mộc Thông đi.
Mộc Lan rất khó chịu, nhạc mẫu Tô Bội Bội càng thêm ngơ ngác.
Có đôi khi bản năng bà còn hô một tiếng 'nhóc béo'.
Tiếp đó, bà lại sửng sốt khi cầm lấy thước, chổi lông gà... những thứ thường dùng để đánh Kim Mộc Thông mà yên lặng rơi lệ.
Chuyện hàng ngày trong nhà: Ăn cơm, đi ngủ, bắt nạt Đậu Đậu.
Bây giờ Đậu Đậu đi rồi.
Thật khiến người ta khó chịu.
Thậm chí kể cả Thẩm Lãng, tên béo Kim Mộc Thông vừa đi không lâu sau, hắn cũng đã nhớ gã.
Thẩm Lãng nhìn nhạc mẫu thất thần, liền an ủi:
- Nhạc mẫu người yên tâm, không bao lâu nữa, con sẽ tự mình tiến vào kinh đô đón nhóc béo về nhà.
...
Thẩm Lãng cũng không thể ở phủ Bá tước Huyền Vũ quá lâu!
Việc tên béo Kim Mộc Thông rời đi chỉ là một khúc dạo đầu, tiếp theo vở kịch lớn còn phải tiếp tục trình diễn.
Chiến lược đảo Vàng, lập tức sẽ phải đến cao trào lớn nhất.
Đảo Vọng Nhai đã giăng thiên la địa võng, còn cần Thẩm Lãng giăng tấm lưới cuối cùng.
Sau khi tên béo ra đi, Thẩm Lãng lại ở nhà cùng nương tử và nhạc mẫu suốt một ngày.
Sáng sớm hôm sau, hắn rời nhà, dưới sự bảo vệ của Hoàng Phượng đi đến đảo Vọng Nhai.
Mộc Lan rõ ràng hận không thể luôn đi theo bên cạnh Thẩm Lãng.
Thế nhưng không được, nàng cần giữ nhà, cần phải bảo vệ phủ Bá tước Huyền Vũ cùng cả đất phong.
Lúc này bốn ngàn quân đội toàn bộ điều đi đảo Vọng Nhai, ở lại phủ Bá tước Huyền Vũ cũng chỉ có một nghìn tinh nhuệ cùng hai nghìn dân binh, nhiệm vụ phòng thủ đặc biệt nặng nề.
Thẩm Lãng ôm nương tử, hôn lên trán, chóp mũi, đôi môi, cằm của nàng.
Tiếp đó xoay người rời đi.
Do dự một chút sau đó lại trở về, nhẹ nhàng hôn cắn một cái vào chỗ mê người nhất dưới thắt lưng của nương tử.
...
Cừu Kiêu cùng hai nghìn hải tặc ở trên đảo Vọng Nhai được tiếp đãi như tổ tông vậy.
Phủ Bá tước Huyền Vũ quả nhiên không dám tổn thương nửa cọng lông tơ của gã.
Quân doanh trên đảo Vọng Nhai vừa xây xong một nhóm, binh sĩ gia tộc họ Kim còn chưa kịp vào ở, đã bị hải tặc Cừu Kiêu cướp đoạt và chiếm lấy.
Cừu Kiêu rõ ràng đã mang theo lương thực và thịt.
Kết quả lại phái người đến phủ Bá tước Huyền Vũ đòi hỏi, không chỉ đưa tay muốn, hơn nữa còn trực tiếp ra tay cướp đoạt.
Hai ngày này không biết đã xảy ra bao nhiêu xung đột.
Nhưng Bá tước Huyền Vũ mỗi lần đều trấn áp xuống, đơn giản là từng bước nhượng bộ.
Điều này khiến Cừu Kiêu vô cùng đắc ý.
Ha ha ha ha!
Sau lưng ta có thành Nộ Triều, sau lưng ta là phụ thân Vua Hải Tặc, đúng là trâu bò.
Gia tộc họ Kim chẳng những không dám tổn thương ta, hơn nữa còn muốn ra sức nịnh bợ ta, rõ ràng quá thú vị.
Ha ha ha ha ha!
Thế là, Cừu Kiêu được một tấc lại muốn tiến một thước, đưa ra những yêu cầu ngày càng quá đáng.
Ví như yêu cầu Kim Mộc Lan đến đảo Vọng Nhai, không làm gì khác, chỉ là để bồi gã uống vài chén rượu mà thôi.
Hơn nữa các huynh đệ hải tặc của gã không thể không có nữ nhân.
Để Bá tước Huyền Vũ lập tức vận chuyển một nhóm nữ nhân đến, để các huynh đệ hải tặc của gã hưởng dụng.
Điều quan trọng nhất là, Cừu Kiêu để ý đến một nữ nhân của Bá tước Huyền Vũ, tâm phúc của Mộc Lan là Kim Kiếm Nương.
Vì hữu nghị giữa phủ Bá tước Huyền Vũ và thành Nộ Triều, các ngươi đặc biệt cần xem Kim Kiếm Nương như một lễ vật dâng cho Cừu Kiêu ta đây hưởng dụng.
Những ngày này, phe Cừu Kiêu vừa làm mưa làm gió, nhưng cũng không quên chính sự.
Đi tìm hiểu hư thật của đảo Vọng Nhai khắp nơi.
Toàn bộ đảo Vọng Nhai đều đang xây dựng với khí thế ngất trời.
Hơn vạn tên dân phu, không ngừng đốn củi, khai thác đá.
Không chỉ xây dựng thêm bến tàu, hơn nữa đã bắt đầu xây công sự.
Nền tảng đều đã xây gần xong.
Quy mô pháo đài này rất lớn, rộng chừng trên trăm mẫu.
Những ngày này, vô số lương thực cùng các loại vật tư liên tục không ngừng vận đến đảo Vọng Nhai.
Lúc này Cừu Kiêu hoàn toàn kết luận.
Trên đảo này nhất định có mỏ vàng, hơn nữa còn là một mỏ vàng siêu cấp lớn.
Phủ Bá tước Huyền Vũ đã tiến hành chiến lược di dời, hận không thể dời toàn bộ phủ Bá tước đến đảo Vọng Nhai.
Hơn nữa mấy ngày nay, Bá tước Huyền Vũ tuy rằng nhượng bộ hết lần này đến lần khác, nhưng lại kiên quyết không cho Cừu Kiêu đi lấy mỏ quặng.
Vẫn luôn nói rằng hầm mỏ còn chưa xây xong, vô cùng nguy hiểm, không có gì đẹp mắt.
Hôm nay!
Cừu Kiêu giở trò kim thiền thoát xác, hóa trang thành một kẻ bỏ bê công việc, tiếp đó lén lút chạy vào trong hầm mỏ.
Lập tức, gã hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Hầm lớn như vậy?
Quá... quá chấn động.
Đường kính hầm này có chừng một trăm trượng, hơn nữa sâu không thấy đáy, tối thiểu sâu vài chục trượng.
Thế nhưng dưới đáy hầm, nhà cửa xây chi chít.
Hơn nữa canh giữ hết sức nghiêm ngặt, gần như mỗi một tòa nhà bên ngoài đều có bốn tên lính.
Bất kỳ một tên thợ mỏ ra vào đều cần vào bằng thẻ số.
Hơn nữa ở ngay hầm mỏ, bất luận ai cũng không được nói chuyện với nhau, chỉ có thể vùi đầu làm việc.
Phương diện này khẳng định có quỷ, nếu là mỏ quặng sắt bình thường căn bản không có dạng này.
Thế là Cừu Kiêu dần dần mai phục, tìm được một cơ hội, đánh ngất một thợ mỏ, thay áo của gã, mang theo số của gã, lén lút lẻn vào sâu trong hầm.
Trong lòng gã tràn đầy mong đợi.
Đảo Vọng Nhai rốt cuộc có mỏ vàng hay không?
Chân tướng rất nhanh sẽ được tiết lộ.
Đẩy cửa ra, đi vào một căn phòng bên trong.
Tiếp đó...
Cừu Kiêu hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Toàn là vàng, trong cả căn phòng cũng đầy vàng.
Gã chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có từ trước đến nay.
Vô số cát vàng giống như chất thành một ngọn núi.
Bên trong có một cái lò lớn, đang hòa tan cát vàng, tiếp đó đúc thành từng khối vàng.
Khối vàng siêu lớn, trên trăm cân một khối.
Mà những khối vàng trên trăm cân, đã chất thành một ngọn núi nhỏ trên mặt đất bên cạnh.
Một đống này có bao nhiêu vàng?
Tối thiểu hơn vạn cân chứ.
Tiếp đó, Cừu Kiêu rút lui khỏi gian phòng này, tiến vào một gian phòng khác.
Trong phòng này lại có một dòng sông, mấy chục tên thợ mỏ đang đãi vàng.
Cái gọi là đãi vàng, chính là cầm đất mỏ không ngừng rửa, sàng qua sàng lại cho đến khi thấy cát vàng.
Cừu Kiêu thấy rất rõ ràng.
Bên trái vậy một đống cát vừa mới đãi ra.
Hàm lượng vàng… này cũng quá cao, đây là một mỏ giàu siêu cấp, chưa từng có từ trước đến nay.
Bởi vì chỉ cần liếc một cái, cũng có thể rõ ràng nhìn thấy cát mang ánh vàng rực rỡ.
Mà bên phải là đống cát vàng mới đãi, cũng chất thành một tòa núi nhỏ, tối thiểu có mấy trăm cân trở lên.
Trong lòng Cừu Kiêu thực sự hoàn toàn sợ run.
Gã gần như không thể hít thở.
Thảo nào phủ Bá tước Huyền Vũ có thể lập tức lấy ra tám mươi vạn lượng vàng.
Bọn họ lại phát hiện một mỏ siêu cấp như thế này!
Tiếp đó, gã tiến vào mỗi một phòng, thấy toàn bộ cũng là vàng.
Cát vàng, vàng khối, vàng thỏi, lượng vàng.
Chỉ riêng những lượng vàng này, có chừng mấy vạn khối, tương đương với mấy chục vạn lượng vàng.
Vậy cả khu mỏ này có bao nhiêu trữ lượng vàng?
Trời mới biết!
Loại mỏ như thế, quả thực là điều chưa từng thấy, chưa từng nghe bao giờ.
Họ Cừu chúng ta muốn phát tài, đại phát tài rồi!
Mỏ vàng này là của ta, là của gia tộc họ Cừu chúng ta.
Tiếp đó gã phải truyền tin cho cha, bất kể giá nào đều phải đoạt được đảo Vọng Nhai.
Cái gì năm thành?
Không, phải cướp hết toàn bộ.
Mỏ vàng siêu lớn như vậy, gã sao có thể nhường ra một nửa.
Thành Nộ Triều phải dốc hết toàn bộ, mấy vạn đại quân cùng đi, chém tận giết tuyệt gia tộc họ Kim.
...
Ban đêm, Thẩm Lãng leo lên đảo Vọng Nhai.
- Cừu Kiêu đến rồi sao?
Bá tước Huyền Vũ đáp:
- Đến mấy ngày rồi, làm mưa làm gió, người người oán trách.
Thẩm Lãng nói:
- Hắn đã đi đến hầm mỏ chưa?
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Đi qua rồi, thấy được toàn bộ rồi.
Thẩm Lãng dùng tất cả vàng để đóng kịch.
Cho nên, khu mỏ này nhất định sẽ khiến Cừu Kiêu bị sốc nhất từ trước đến nay.
Cả người như đưa thân vào trong núi vàng.
- Hắn đã phái mười mấy võ sĩ đi thành Nộ Triều, cho là mình làm vô cùng bí ẩn, để những hải tặc này đi khỏi đảo Vọng Nhai mấy dặm rồi mới lên thuyền. Không lâu sau, Cừu Thiên Nguy sẽ nhận được mật thư của con trai.
Thẩm Lãng mừng rỡ nói:
- Tối hôm nay sẽ mời Cừu Kiêu uống rượu.
- Con heo này đã vỗ béo lắm rồi, phải giết ngay thôi.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Là giết mỗi mình hắn, hay là...
- Giết hết, cùng với hai nghìn hải tặc, chém tận giết tuyệt, đưa hai nghìn cái đầu cho Cừu Thiên Nguy, tuyệt đối sẽ chấn động.