179. Chương 179: Cừu Kiêu Chết Thảm Nhục Nhã! Vua Hải Tặc, Xin Ngài Nén Đau Thương

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 179: Cừu Kiêu Chết Thảm Nhục Nhã! Vua Hải Tặc, Xin Ngài Nén Đau Thương

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 179 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thật ra, Cừu Kiêu hoàn toàn không cảm thấy đau đớn. Hơn nữa, toàn bộ giác quan của hắn đối với thế giới bên ngoài đều đã tê liệt; sở dĩ hắn hét thảm chỉ là do bản năng.
Đây thật sự là gốc rễ sinh mạng của hắn.
Đây là sinh mạng thứ hai của hắn.
Thứ này mang đến cho hắn sự sảng khoái vô hạn, cũng chinh phục rất nhiều cô em.
Lúc này thậm chí ngay cả gốc cũng bị cắt mất.
Sự sợ hãi cùng trống rỗng kia, căn bản không cách nào kìm nén, cho nên lúc này mới kêu lên thảm thiết.
Nhưng mà Thẩm Lãng cúi đầu nhìn thoáng qua, chân mày chợt nhíu lại.
Chết tiệt, rõ ràng là 'hàng khủng' mà.
Chỉ riêng cái này thôi, ngươi đã đáng bị thiến rồi. Ngươi định làm gì, nâng cao giá trị trung bình của đàn ông sao?
Tiếng hét thảm của Cừu Kiêu giống như một tín hiệu vậy.
Bên ngoài, hơn một trăm hải tặc tinh nhuệ hắn mang đến chợt rút kiếm, sau đó điên cuồng định xông vào.
Bá tước Huyền Vũ không cần Thẩm Lãng ra lệnh, lập tức đặt kiếm ngang cổ Cừu Kiêu.
Thẩm Lãng nhanh chóng vén vạt áo của cô gái bên cạnh, sau đó đè chặt vết thương bị thiến dưới thắt lưng Cừu Kiêu.
- Rầm rầm rầm...
Sau một lát, cửa phòng bị chợt đâm thủng.
Đám cao thủ hải tặc dưới trướng Cừu Kiêu chợt tràn vào.
Cùng lúc đó, cao thủ phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng tràn vào.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Thiếu chủ các ngươi đang trong tay ta, nếu dám lên trước nửa bước, đầu của hắn sẽ rơi xuống đất.
Thẩm Lãng ghé vào lỗ tai Cừu Kiêu nói:
- Bảo người của ngươi lui ra.
Thuốc gây ảo giác trong người Cừu Kiêu đã phát tác hoàn toàn, cả người hắn như đang ở trên chín tầng mây, đến cả lời Thẩm Lãng nói cũng nghe không rõ.
Thẩm Lãng ghé vào lỗ tai hắn nói:
- Lui ra.
Cừu Kiêu cũng hô lớn:
- Lui ra!
Thẩm Lãng nói:
- Lui ra ngoài.
Cừu Kiêu cũng nói theo:
- Lui ra ngoài.
Những cao thủ hải tặc này nhìn nhau vài lần, sau đó chậm rãi rời khỏi nhà, nhưng vẫn chăm chú quan sát.
Thiếu chủ võ công cao cường như vậy, sao lại biến thành con tin được?
Nhưng mà lúc này tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ, nếu thiếu chủ chết trong tay gia tộc họ Kim, bọn hải tặc này chắc chắn cũng sẽ chết, Vua Hải Tặc sẽ không tha cho bọn họ.
- Các ngươi lập tức thả thiếu chủ, bằng không chờ đại quân Vua Hải Tặc vừa đến, bọn ngươi sẽ bị giết sạch.
Một tên hải tặc trong đó phát hiện trên đùi Cừu Kiêu đang chảy máu, lập tức hốt hoảng:
- Các ngươi làm gì với thiếu chủ?
Khi tất cả cao thủ hải tặc đã rời khỏi căn nhà.
- Rầm rầm rầm...
Cánh cửa căn nhà lại một lần nữa đóng sập.
Thế nhưng Kim Sĩ Anh đã dẫn đầu một nhóm cao thủ, tất cả tràn vào bên trong đại sảnh, đứng chắn phía sau để bảo vệ Thẩm Lãng cùng Bá tước Kim Trác.
- Bắn!
Ra lệnh một tiếng.
Bên ngoài, trong màn đêm, mấy nghìn tên cung thủ điên cuồng bắn tên.
- Vù vù vù vù vù...
Mũi tên như mưa trút.
Ba nghìn người nhắm bắn hơn một trăm người.
Hơn nữa không cần ngắm bắn, cũng chẳng ngại bắn trúng người trong nhà.
Bởi vì cao thủ phủ Bá Tước Huyền Vũ đã rút lui vào phòng trong.
- .........
Hơn một trăm tên cao thủ hải tặc này phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Một số trong đó cố sức phá cửa, muốn xông vào.
Một số khác thì điên cuồng tìm cách đột phá vòng vây, chém giết trong bóng tối.
Nhưng bọn hắn cuối cùng chẳng qua là cao thủ tinh nhuệ, không phải võ đạo tuyệt đỉnh cao thủ.
Hơn một trăm người làm sao có thể đánh thắng được ba nghìn người kia chứ.
Chỉ trong chốc lát, hơn một trăm người này đã bị giết sạch.
...
Trong trại lính dưới chân núi.
Hơn hai ngàn tên hải tặc vẫn ở nguyên chỗ cũ, thoải mái ăn thịt, uống rượu say sưa, điên cuồng cười nhạo Thẩm Lãng.
- Tụi bây nói Thẩm Lãng bây giờ có bán luôn cái mông của mình không?
- Thiếu chủ nói không chừng đang hưởng thụ.
- Chúng mày nghe này, trên núi có tiếng chém giết.
Đông đảo hải tặc lao ra khỏi nhà nhìn ngó.
Quả nhiên trên núi có tiếng chém giết.
- Không hay rồi, thiếu chủ đang dự tiệc trên núi.
- Bá tước Huyền Vũ điên rồi sao? Bọn họ dám động thủ với thiếu chủ ư?
- Bọn họ không sợ đại vương chém sạch gia tộc họ Kim sao?
Thế là, hơn hai ngàn tên hải tặc đều rút binh khí, lao lên núi.
- Cứu thiếu chủ, cứu thiếu chủ!
- Giết, giết, giết hết đám chó chạy của phủ Bá Tước Huyền Vũ!
Đám hải tặc này uống đến say khướt, không có bất kỳ chiến thuật hay sự kiêng dè nào, cứ thế xông thẳng lên núi, như rắn mất đầu.
Căn nhà Thẩm Lãng mời Cừu Kiêu nằm ở giữa sườn núi, hơn nữa còn ở vị trí khá dốc.
Từ chân núi đi lên chỉ có một con đường, tuy khá rộng nhưng không đủ cho hai ngàn người, lập tức những hải tặc này hoàn toàn chen chúc lẫn vào nhau.
- Bày trận, bày trận!
Thủ lĩnh đám hải tặc la lớn.
Hai nghìn tên hải tặc này bắt đầu bày trận.
- Rầm rầm rầm...
Lúc này, từ trên núi vô số gỗ lăn và tảng đá trút xuống.
Trong chốc lát, đông đảo hải tặc ngã lăn lóc.
- Tản ra, tản ra...
- Mỗi người tản ra, leo lên, tụ họp ở sườn núi.
Đám thủ lĩnh hải tặc lập tức thay đổi sách lược.
Phải nói rằng, những thủ lĩnh này vẫn vô cùng lão luyện.
Hơn nữa những hải tặc này cũng đặc biệt dũng mãnh, dù bị đá lăn và gỗ lăn đập chết vài trăm người cũng không hề sợ hãi.
Sau khi nghe được mệnh lệnh, hơn hai ngàn người trực tiếp tản ra, không đi đại lộ, liền leo lên núi.
Tuy rằng bọn họ không có tính kỷ luật, tự do tản mạn, thế nhưng sức chiến đấu của một hải tặc vẫn mạnh phi thường.
Đây dù sao cũng là quân chính quy của Cừu Kiêu, chủ nhân thế nào, thủ hạ thế đó. Cừu Kiêu tàn ác vô trạng, không nói bất cứ phép tắc nào, hải tặc dưới trướng hắn cũng như vậy. Nếu đổi thành tinh nhuệ dưới trướng Cừu Thiên Nguy thì chẳng khác gì quân đội chính quy chút nào, thậm chí còn gan dạ hơn một chút.
Thế nhưng đám hải tặc này rõ ràng rất mạnh mẽ, vách núi cheo leo như vậy mà bọn họ leo lên cũng rất nhanh, như đi trên đất bằng.
Nhìn thấy những hải tặc này leo lên như đám kiến.
Kim Sĩ Anh dẫn đầu ba nghìn quân đội tác chiến.
- Đá lăn, đá lăn.
- Gỗ lăn!
- Bắn tên!
- Không thể để những hải tặc này xông lên, không thể quấy rầy Bá Tước đại nhân.
Võ sĩ phủ Bá Tước Huyền Vũ lập tức thiết lập phòng tuyến.
Trong đêm tối không nhìn rõ, liền bắn tên khắp bầu trời.
- Vù vù vù vù...
Mưa tên từng đợt trút xuống.
Vô số đá lăn, gỗ lăn điên cuồng nện xuống.
Trong bóng tối, vô số hải tặc chết thảm.
Không thấy thân người, chỉ nghe thấy âm thanh.
Cuộc chiến đấu trong đêm khuya khoắt này, thật sự không phải dành cho con người.
Thẩm Lãng vốn tưởng rằng trận chiến này có thể dễ dàng thắng.
Cuối cùng những hải tặc này như rắn mất đầu, hơn nữa còn uống rượu say mèm.
Quân đội phủ Bá Tước Huyền Vũ đợi địch mỏi mệt rồi tấn công, hơn nữa lại có lợi thế trên cao nhìn xuống.
Thế nhưng thật không ngờ đám hải tặc này lại hung hãn đến vậy, lại thay phiên nhau xông lên, hơn nữa còn men theo vách núi leo lên, sau đó nhảy vào trận chiến để chém giết.
Sức chiến đấu của bọn họ, cũng rõ ràng kinh người.
Một lát sau, quân đội phủ Bá Tước Huyền Vũ lại xuất hiện thương vong.
Sắc mặt Bá Tước đại nhân tái xanh, cục diện phe mình rõ ràng khó coi. Bình thường diễn võ rõ ràng vô cùng tinh nhuệ, vì sao khi chiến đấu thật sự lại xuất hiện tình trạng như thế?
Gần nghìn tên hải tặc cùng ba nghìn quân đội gia tộc họ Kim chém giết lẫn nhau, khí thế hừng hực.
- Ôi! Đau bụng, đau bụng!
- Mắc ỉa, muốn ỉa rồi...
Bỗng nhiên, đám hải tặc này đều kêu thảm thiết, che cái bụng ngồi chồm hổm xuống.
Rõ ràng là Thẩm Lãng đã phái người hạ thuốc xổ vào rượu.
Thẩm Lãng rất cẩn thận, phần lớn rượu đều không có thuốc xổ. Bởi vì đám người kia cướp đi lương thực và rượu, tất nhiên sẽ phải phái người ăn uống thử trước.
Nếu hạ độc, ngược lại sẽ sớm bị phát hiện, phá hỏng kế hoạch.
Thẩm Lãng đã khống chế được số lượng rượu đám hải tặc này cướp đi, tối hôm nay bọn họ uống thực sự quá chén, toàn bộ rượu giành được đều đã uống hết, lại sang đòi thêm ở phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Lúc này, đám người Kim Hối mới đưa rượu có thuốc xổ.
Để chứng minh rượu không có độc, Kim Hối cùng mười mấy người thủ hạ còn uống rượu này, bây giờ đang ngồi xổm trong hầm cầu.
Đám hải tặc này uống rượu có thuốc xổ, ước chừng sau một khắc đồng hồ bắt đầu phát tác.
Nhưng một khi thuốc xổ phát tác, sức chiến đấu của đám hải tặc này liền hoàn toàn chấm dứt.
Bụng đau quặn căn bản không thể chịu đựng được, khi bị đau chỉ có nước ngồi chồm hổm xuống, hoặc là ỉa chảy ra luôn.
Trong chốc lát, toàn bộ chiến trường mùi thối bốc lên tận trời.
Sau đó chính là tàn sát nghiêng về một phía!
Sau nửa canh giờ!
Gần như tất cả hải tặc đều bị giết sạch, mỗi cái đầu đều bị bổ xuống!
Trong phòng, Thẩm Lãng dùng khăn lụa tẩm nước hoa che mũi, nhíu mày nói:
- Nhạc phụ đại nhân, đám hải tặc này đặc biệt dũng mãnh.
Bá tước Huyền Vũ gật đầu.
Không phải tư quân gia tộc không tinh nhuệ, mà là chiến pháp của bọn họ quá phép tắc, quá chủ nghĩa giáo điều.
Thế nhưng sức chiến đấu đám hải tặc này, rõ ràng vượt xa tưởng tượng của hắn.
Đây vẫn chỉ là quân chính quy của Cừu Kiêu, quân chính quy của Cừu Yêu Nhi và Cừu Thiên Nguy thì càng thêm anh dũng tinh nhuệ.
- May là chúng ta không cần cùng bọn họ giao chiến thật sự, bằng không chiến cuộc đáng lo. – Thẩm Lãng nói.
Nhưng mà, đại quân hải tặc Cừu Thiên Nguy càng tinh nhuệ, giết lại càng thoải mái.
Đến lúc đó trời long đất lở, mặc cho ngươi có tinh nhuệ đến đâu, cũng không thể chống lại dòng lực lượng hủy thiên diệt địa.
...
Không biết qua bao lâu!
Cừu Kiêu tỉnh lại, đầu đau như búa bổ.
Hắn cố sức lắc đầu, nhưng đều không nhớ gì cả, lại giống như có một chút ấn tượng.
- Người đâu, mỹ nhân mang ống nhổ đến đây hầu hạ.
- Ta muốn rửa mặt, ta phải mặc đồ.
Cừu Kiêu quát to.
Sau đó, bản năng khiến hắn dùng hai tay chống đỡ, định ngồi dậy.
Thế nhưng hắn kinh hãi phát hiện, bản thân không cảm giác được hai tay.
Nói đúng hơn, toàn bộ phần cổ đều vô tri giác.
Nội tâm hắn vô cùng kinh hãi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Ta hình như đi tham gia tiệc của Thẩm Lãng, sau đó uống nhiều?
Ngay sau đó, hắn thấy được chỗ giữa hai chân mình trống không, chỉ còn lại mấy sợi chỉ khâu qua quýt.
Hắn đầu tiên là ngẩn ngơ.
Sau đó, lại một lần nữa phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Của quý, nguồn gốc sinh mạng của hắn đã không còn.
Đàn ông nếu không có thứ này, nhân sinh còn có ý nghĩa gì nữa?
Tiếng kêu thảm thiết đêm qua vẫn chưa rõ ràng bằng lần này, lần này mới thật sự rõ ràng.
Thảm thiết đến đỉnh điểm luôn.
Lúc này Thẩm Lãng đi đến.
- Cừu Mộc thiếu chủ, xin chào, tỉnh rồi sao? Ngươi có đói bụng không, ta bảo người ta nấu cơm cho ngươi ăn nhé?
Cừu Mộc?
Ta không phải tên Cừu Mộc.
Nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra, bản thân đã không còn 'chim' (鸟), 'Kiêu' (枭) chẳng phải liền trở thành 'Mộc' (木) sao.
- Thẩm Lãng, ngươi đã làm gì ta vậy? – Cừu Kiêu thét to.
Sau đó, hắn chợt giơ bàn tay lên muốn đánh chết Thẩm Lãng.
Thế nhưng...
Tay hắn đã không còn là tay nữa, căn bản không thể nâng lên.
- Người đâu, người đâu!
- Giết tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này cho ta, lột da rút gân, lột da rút gân!
Cừu Kiêu cố sức kêu to.
Thẩm Lãng nói:
- Tiểu hầu gia, ngươi đang gọi bọn họ à?
Theo bàn tay Thẩm Lãng chỉ một cái, cửa phòng mở ra.
Cừu Kiêu thấy một đống đầu người.
Khoảng hơn hai ngàn cái, chất thành mồ.
Mỗi cái đầu người hắn đều biết, tất cả đều là hải tặc chính quy của hắn.
Cừu Kiêu lập tức da đầu tê dại, không thể tin nổi nhìn cảnh này.
Thẩm Lãng điên rồi sao?
Bá tước Huyền Vũ điên rồi sao?
Cũng dám đại khai sát giới? Giết sạch toàn bộ hơn hai ngàn tên hải tặc hắn mang tới sao.
Hắn, hắn sẽ không sợ phụ thân điên cuồng trả thù sao?
- Thẩm Lãng, ngươi điên rồi, ngươi điên rồi. – Cừu Kiêu thét to:
- Thành Nộ Triều của ta có ba vạn hải tặc, phụ thân ta sẽ điên cuồng trả thù, sẽ giết sạch từng người trong gia tộc họ Kim. Chúng ta sẽ lột da rút gân mỗi người đàn ông, giày vò mỗi người đàn bà của các ngươi cho đến chết.
- Thẩm Lãng ngươi xong rồi, gia tộc họ Kim kết thúc, phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng xong luôn, Kim Mộc Lan cũng xong. Trên trời dưới đất, sẽ không một ai có thể cứu ngươi.
- Thẩm Lãng ngươi chờ đấy mà xem, chờ phụ thân ta dẫn đầu đại quân, giết sạch bọn ngươi, chém tận giết tuyệt...
Thẩm Lãng ngồi xổm xuống, nói:
- Gào rú xong chưa? Phát tiết xong chưa? Đã thoải mái chưa? Có thể im lặng được chưa?
Hai tròng mắt Cừu Kiêu vô cùng thù hằn, nhưng cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
- Tiểu hầu gia, chuyện ta muốn nói với ngươi nhiều lắm, ta cần chỉnh lý một chút, nắm giữ tiết tấu thật tốt, như thế mới có thể giáng một đòn chí mạng vào tâm linh của ngươi, mới đủ gây chấn động. – Thẩm Lãng nói:
- Đầu tiên nhé, trên đảo Vọng Nhai căn bản không có mỏ vàng, tất cả vàng đều là do hội Thiên Đạo cho.
Cừu Kiêu hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Câu nói đầu tiên của Thẩm Lãng quả nhiên đã gây chấn động lớn.
- Không, không thể nào, ta chính mắt thấy mỏ vàng, ta chính mắt thấy một số thỏi vàng đã tinh luyện, có chừng mấy vạn cân. – Cừu Kiêu thét to.
Thẩm Lãng nói:
- Đó là ta dùng mấy chục vạn lượng vàng hòa tan, một lần nữa biến thành cát vàng xen lẫn trong lớp bùn đất, trăm phương ngàn kế đó chứ.
Cừu Kiêu cố sức lắc đầu:
- Không thể nào, ngươi không thể nào có nhiều vàng như vậy, hội Thiên Đạo sao có thể cho ngươi nhiều tiền đến thế, tầm hơn một trăm vạn lượng vàng, không thể nào, không thể nào...
Thẩm Lãng không nói gì, trực tiếp lấy một cái gương, một tấm gương thủy tinh dài một thước, đặt trước mặt Cừu Kiêu.
- Một tấm gương này, chi phí không đến một lượng bạc, ngươi nói có đáng giá một triệu lượng vàng hay không? – Thẩm Lãng nói.
Cừu Kiêu lập tức ngây người.
Hắn phách lối tàn ác, thế nhưng hắn không ngốc, ngược lại hắn đặc biệt khôn khéo.
Thấy bản thân trong gương, rõ ràng sáng rực rỡ chưa từng có, vượt xa tất cả gương đồng, gương bạc lẫn gương thạch anh.
Hắn dễ dàng có thể suy đoán ra, giá trị cái gương này vượt xa một triệu lượng vàng.
Thì ra là thế, thì ra là thế!
Thảo nào hội Thiên Đạo sẵn lòng bỏ ra hơn một trăm vạn lượng vàng.
Thẩm Lãng nói:
- Chuyện thứ hai, ngươi không tò mò những dấu răng này trên người ta là ai cắn à? Ngươi không tò mò vì sao 'của quý' ta sưng đỏ thế à? Ngươi biết ta bị người nào làm nhục cả đêm à?
- Là tỷ tỷ Cừu Yêu Nhi của ngươi đó! Nàng ước chừng đè ta suốt hai canh giờ, thực sự khiến ta đau muốn chết, thế nhưng cũng cho ta thoải mái hết sức luôn.
- Mặt khác, mỹ nữ đại phu chữa lành bệnh cho Cừu Yêu Nhi, chính là ta đây.
Tin tức này càng thêm chấn động, khiến Cừu Kiêu hoàn toàn không thể tin nổi.
Cả người hắn giống như bị sét đánh vậy.
- Ta có ưu tú không? Ngươi mau khen ta, mau khen ta đi chứ! – Thẩm Lãng nói.
- Cừu Kiêu, ngươi thèm khát Cừu Yêu Nhi mười mấy năm, thế nhưng ngay cả nửa đầu ngón tay cũng không chạm tới, mà ta mới vừa gặp mặt nàng một lần liền 'ngủ' mười lần, tầm mười lần, nghiệt duyên!
- Mặt khác Cừu Kiêu ngươi có biết không, đêm hôm đó Cừu Yêu Nhi đã trúng tình độc, căn bản không còn sức phản kháng, chỉ cần ngươi thoáng gan dạ thêm một chút, ngươi đã có thể 'ngủ' được nàng, hơn nữa còn có thể 'ngủ' được Từ Thiên Thiên, đáng tiếc, ngươi chưa đủ gan dạ!
- Đáng tiếc không phải ngươi có thể 'đè' nàng đến cuối cùng.
Cừu Kiêu thực sự muốn hỏng bét, muốn phát điên rồi!
- Thẩm Lãng, ta giết ngươi, ta giết ngươi!
Cừu Yêu Nhi, Cừu Yêu Nhi, người hắn mong nhớ ngày đêm.
Lại bị thằng tra nam Thẩm Lãng này 'ngủ'.
...... A!
Thẩm Lãng nói tiếp:
- Chuyện thứ ba, ngươi chẳng lẽ không tò mò vì sao ta phải đi cứu chữa Cừu Yêu Nhi, vì sao ta phải tạo ra một trò bịp bợm hoành tráng như thế này? Quan trọng nhất là vì sao ta giữ lại ngươi mà không giết?
- Trong thiên hạ những kẻ từng đắc tội với ta, về cơ bản đều đã chết sạch.
- Mà trong số những kẻ đắc tội với ta thì Cừu Kiêu nhà ngươi mất hết nhân tính. Kết quả ta luôn luôn không giết ngươi, thậm chí không tìm ngươi gây phiền phức, đáng sợ hơn là ta lại đi lấy lòng ngươi.
- Thiếu chủ Cừu Kiêu, lòng dạ ngươi thật ghê gớm, một kẻ rắn độc như ta đi lấy lòng một người nào đó, theo lý người đó phải cả đêm ngủ không yên, rõ ràng như không bình thường, ngươi thế nào lại không phát hiện được chứ.
Cừu Kiêu lập tức hoảng hồn nói:
- Thẩm Lãng, ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn làm gì?
Thẩm Lãng nói:
- Ta muốn tạo ra một cái bẫy hoành tráng trên đảo Vọng Nhai, một thiên la địa võng, để thu hút cha ngươi qua đây, để ông ta mang mấy vạn hải tặc tới, sau đó... Toàn bộ chết hết.
- Ta muốn giết sạch cả nhà họ Cừu các ngươi.
- Ta muốn chém sạch toàn bộ hải tặc thành Nộ Triều.
- Ta muốn báo thù mối hận 20 năm trước của gia tộc họ Kim.
- Ta muốn đoạt lấy thành Nộ Triều!
Nghe những lời này.
Cừu Kiêu rợn cả tóc gáy, dù cho phần cổ đã không còn cảm giác gì, dù cho đã bị thiến, nhưng lông 'chỗ đó' vẫn dựng thẳng lên.
Ra tay lớn như vậy?
Âm mưu khổng lồ như thế này?
Thấy những điều chưa thấy, nghe những điều chưa nghe.
- Dưới trướng phụ thân ta có mấy vạn hải tặc, ngươi làm sao có thể đánh thắng được, chắc chắn chết không nghi ngờ gì chính là đám các ngươi. – Cừu Kiêu kêu gào nói.
Thế nhưng hắn lại chột dạ.
Tên Thẩm Lãng trước mắt này thật là đáng sợ, hắn có thể sắp xếp cạm bẫy khổng lồ như thế này.
Vậy hắn còn chuyện gì không làm được?
Não Cừu Kiêu bắt đầu vận động.
Thẩm Lãng bắt đầu sắp xếp mọi chuyện có phải từ lúc tranh giành đảo Kim Sơn hay không?
Không, không phải!
Khi hắn viết 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, cũng đã bắt đầu sắp xếp.
Trong thiên hạ còn có kẻ nào đáng sợ hơn ngươi sao?
Lập tức Cừu Kiêu thét to:
- Thẩm Lãng, ngươi là người hay quỷ vậy!
Thẩm Lãng nói:
- Cừu Kiêu huynh, đối thoại của ngươi đã có chiều sâu hơn rồi đó? Cảm ơn!
- Ôi! – Thẩm Lãng lại phát ra một tiếng thở dài nói:
- Kết thúc khoe khoang, lập tức cảm thấy trống rỗng quá chừng.
Sau đó, tay hắn giơ lên.
Cừu Kiêu thấy vậy, biết đây là tín hiệu, là tín hiệu Thẩm Lãng muốn giết người.
Không, ta không thể chết được.
Dù cho bị thiến, sống cũng tốt hơn chết.
Ta phải sống, ta phải sống.
- Thẩm Lãng, ngươi đừng giết ta, đừng giết ta...
- Lãng gia, van cầu ngươi đừng giết ta.
- Ta hữu dụng, ta đặc biệt hữu dụng. Lãng gia, ta không biết ngươi làm thế nào tiêu diệt mấy vạn hải tặc thành Nộ Triều của ta, ta cũng không biết ngươi làm thế nào cướp đi thành Nộ Triều của ta, thế nhưng khi ngươi đại công cáo thành, chẳng lẽ không cần phải có một nhân chứng sao?
- Để ta mắt mở trừng trừng nhìn tất cả chuyện này xảy ra, chẳng lẽ không thoải mái sao? Ta là kẻ thù của ngươi, ngươi hẳn nên để ta sống sót, đây mới là sự trừng phạt lớn nhất đối với ta.
- Hơn nữa ta biết kho vàng của phụ thân ta ở đâu, ngươi đừng giết ta, đừng giết ta!
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Hắn phục!
Con người muốn cầu sinh mạnh đến mức này sao?
Bị thiến còn muốn sống? Hơn nữa phần cổ đã tê liệt hết rồi, còn muốn sống sót?
Thẩm Lãng nói:
- Cừu Kiêu huynh, ta cảm thấy ngươi nói rất có lý. Vậy thì ta cho mạng sống của ngươi một cơ hội, ngươi phải nắm chặt lấy, được không?
Cừu Kiêu cố sức gật đầu nói:
- Ta nhất định nắm chặt, cảm ơn Lãng gia, từ nay về sau, ta làm heo làm chó, làm trâu làm ngựa cho ngươi.
Thẩm Lãng đốt một nén nhang, cắm xuống đất.
Sau đó, hắn chỉ ra bên ngoài nói:
- Ngươi xem cánh cửa kia.
Bên trái cánh cửa mở ra.
Ngoài cửa cách đó một trăm mét, có một cô gái, một mỹ nhân tư thế oai hùng hiên ngang.
Thẩm Lãng nói:
- Cừu Kiêu huynh, ngươi thấy mỹ nhân kia không?
Cừu Kiêu gật đầu nói:
- Lãng gia, ta thấy rồi, thấy rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Nói cho ta biết, nàng là người nào?
Cừu Kiêu nói:
- Kim Kiếm Nương.
Thẩm Lãng nói:
- Đúng, Kim Kiếm Nương, chính là Kim Kiếm Nương ngươi mong nhớ ngày đêm. Đêm qua ngươi còn nói với ta, ngươi phải 'ngủ' với nàng đúng không? Bây giờ ta đã tìm nàng tới cho ngươi, ngươi nói ta có đối xử tốt với ngươi không?
- Tốt, tốt. – Cừu Kiêu nói:
- Cảm ơn Lãng gia, cảm ơn ân công.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi bò đến trước mặt nàng, hôn đế giày nàng, chỉ cho ngươi thời gian một nén nhang. Nếu như ngươi thành công, ta sẽ không giết ngươi.
Cừu Kiêu cố sức gật đầu:
- Cảm ơn ân công, cảm ơn ân công.
Tiếp đó, bản năng khiến hắn bò về phía Kim Kiếm Nương.
Chỉ là một trăm mét, thời gian một nén nhang, không nên quá ung dung.
Thế nhưng ngay sau đó hắn bỗng nhiên phát hiện, bản thân hai tay hai chân cũng không thể động, bò kiểu gì đây.
- Ân công, tay chân ta cũng không thể động, không bò được. – Cừu Kiêu nói.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi vẫn còn hàm răng mà? Dùng hàm răng mà bò cũng được chứ.
Cừu Kiêu lập tức muốn bùng nổ.
Dùng hàm răng mà bò?
Ngươi bò cho ta xem hả?
Thế nhưng, hắn không dám tức giận.
Cái mạng nhỏ của hắn hoàn toàn nằm trong tay Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng, ngươi chờ đấy cho ta, ngươi chờ đấy cho ta.
Kế tiếp.
Một cảnh tượng lật đổ thế giới quan của Thẩm Lãng xuất hiện.
Cừu Kiêu lại thực sự làm được.
Thật không còn nghi ngờ gì nữa.
Kỳ tích!
Hắn lại thực sự dùng hàm răng bò về phía trước.
Trước tiên dùng hàm răng cắn một hòn đá mục tiêu, sau đó kéo thân thể về phía trước.
Thẩm Lãng thấy da đầu tê rần, kính nể vạn phần.
Con người muốn cầu sinh mạnh đến mức này sao?
Cừu Kiêu, ngươi quá ngầu.
Thật lợi hại!
Cứ như vậy, Cừu Kiêu dùng hàm răng từng bước một kéo mình về phía trước.
Hắn cách Kim Kiếm Nương chỉ một trăm mét mà thôi.
Nhưng mỗi một mét, đều như chảy huyết lệ.
Mỗi một mét gian nan như địa ngục vậy.
Mỗi một mét đều vô cùng nhục nhã.
Cừu Kiêu hoàn toàn bằng vào ý chí mà chiến đấu, dù hàm răng rớt mấy cái, dù mặt mũi máu tươi, hắn vẫn cố sức bò về phía trước.
Thẩm Lãng ngươi chờ đấy cho ta.
Lần này ngươi để ta sống sót, ta nhất định giết cả nhà ngươi, giết cả nhà ngươi!
Khi nén nhang còn lại một phần mười.
Cừu Kiêu hoàn thành cái 'sự nghiệp' to lớn này.
Hắn dùng hàm răng bò được một trăm mét, bò đến dưới chân Kim Kiếm Nương.
- Ân công, ta hoàn thành rồi, ta hoàn thành rồi, ta có thể sống. – Cừu Kiêu khóc rống chảy cả nước mắt.
Hắn cảm thấy bản thân mới vừa hoàn thành 'sự nghiệp' trọng đại nhất.
Thẩm Lãng nhiệt liệt vỗ tay, thở dài nói:
- Không tầm thường, Cừu Kiêu huynh quá thần kỳ, ngươi đã sáng tạo một kỳ tích.
Cừu Kiêu khóc thút thít nói:
- Cảm ơn ân công, cảm ơn ân công.
Thẩm Lãng nói:
- Không cần cảm tạ, kỳ tích này là ngươi hoàn thành, ngươi sẽ trở thành người đầu tiên trong lịch sử, ta không giết ngươi, ta nói được thì làm được.
Cừu Kiêu khóc lớn nói:
- Cảm ơn ân tha mạng của ân công.
Thẩm Lãng nói:
- Không khách khí, ta nói ta không giết ngươi, thế nhưng ta không cách nào ngăn cản người khác giết ngươi, thật xin lỗi!
Nghe những lời này.
Kim Kiếm Nương rút kiếm, chợt đâm xuyên tim Cừu Kiêu.
Sau đó, nhát kiếm thứ hai cắt đứt đầu Cừu Kiêu.
Vua Hải Tặc nhỏ, chết không nhắm mắt.
Thẩm Lãng tiến lên, cầm lấy đầu Cừu Kiêu, đưa cho một người áo đen đứng bên cạnh.
Người này, chính là sứ giả được Vua Hải Tặc Cừu Kiêu phái tới. Hắn vốn đến để Cừu Kiêu thay đổi phương án đàm phán, nâng giá thành tỉ lệ 8:2.
Vừa rồi, hắn tận mắt chứng kiến Cừu Kiêu bò lê bò lết, như chó vậy.
Chứng kiến cái chết nhục nhã, thê thảm của Cừu Kiêu.
Thẩm Lãng đặt cái đầu Cừu Kiêu lên tay sứ giả Vua Hải Tặc, nói bằng giọng trịnh trọng:
- Huynh đài, xin nén bi thương!
- Mặt khác, làm phiền ngươi cầm đầu Cừu Kiêu huynh đích thân đưa đến tận tay Vua Hải Tặc, nhắn nhủ với lão nhân gia đó bớt đau buồn.
- Tiện thể cũng cầm hơn hai ngàn cái đầu đưa cùng luôn một thể nhé.
- Đúng rồi, đừng quên nói cho Vua Hải Tặc, đứa con hắn yêu quý đã chết rất không bình thản!
- Trân trọng, thuận buồm xuôi gió!