180. Chương 180: Cừu Thiên Nguy thổ huyết vì đau đớn! Ván đã đóng thuyền!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 180: Cừu Thiên Nguy thổ huyết vì đau đớn! Ván đã đóng thuyền!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sứ giả của Hải Tặc Vương đứng bên ngoài cách đó trăm thước.
Cho nên, gã tận mắt thấy Cừu Kiêu dùng miệng bò ra, tận mắt thấy Cừu Kiêu bị chém đầu.
Chỉ có điều chuyện trong phòng, gã không nhìn thấy, cũng không nghe được.
Hơn nữa trong toàn bộ quá trình, ba đại cao thủ Kim Hối, Thẩm Thập Tam, Kim Sĩ Anh đều đứng bên cạnh.
Chỉ cần gã khẽ động, ắt sẽ chết.
Thẩm Lãng đặt đầu Cừu Kiêu vào tay gã, tức khắc bàn tay gã đầm đìa máu, còn nóng hổi.
Sứ giả của Hải Tặc Vương không kìm được mà thốt lên:
- Vì, vì cái gì kia chứ?
Gã thật sự là không cách nào hiểu được, Thẩm Lãng này điên thật rồi ư?
Chẳng lẽ không sợ Hải Tặc Vương nổi giận ư? Không sợ Kim gia bị diệt môn sao?
Thẩm Lãng không trả lời, mà trực tiếp hỏi:
- Thuyền của ngươi đậu ở đâu?
Sứ giả nhìn về phía sau bến tàu.
Một chiếc thuyền nhỏ dừng ở đó, nhưng mà dù sao cũng là thuyền có thể vượt biển, dù có nhỏ cũng không thể nhỏ hơn được nữa sao?
Thẩm Lãng hạ lệnh:
- Tất cả mọi người hỗ trợ, dời hai nghìn cái đầu người lên thuyền, để vị huynh đệ này chở về.
Tiếp đó hơn một nghìn tân binh của Huyền Vũ Bá tước phủ xuất hiện, đẩy xe cút kít, chất đầy những cái đầu người, đẩy về phía chiếc thuyền hải tặc đang đậu ở bến tàu.
Trong thời gian ngắn ngủi, hai nghìn cái đầu người toàn bộ được vận chuyển lên thuyền.
Sứ giả của Hải Tặc Vương nhìn Thẩm Lãng một lúc, rồi xoay người bỏ đi.
Gã không hề đưa ra bất cứ lời đe dọa nào.
Bởi vì mọi lời đe dọa đã trở nên vô nghĩa, chiến tranh là điều không thể tránh khỏi.
Tiếp đó, gã sẽ cùng Hải Tặc Vương dẫn đầu mấy vạn đại quân đổ bộ lên Vọng Nhai Đảo, tàn sát tất cả những gì trên đảo.
Tất cả mọi người rời đi.
Chỉ duy có Kim Kiếm Nương vẫn đứng tại chỗ.
Thẩm Lãng còn chưa bước tới, gương mặt nàng đã ửng hồng toàn bộ.
Ánh mắt của hắn vừa nhìn sang, nàng tiểu thư vốn oai hùng lại luống cuống tay chân, cứ như thể tay chân không biết để vào đâu, hai chân khép chặt vào nhau, vô cùng căng thẳng.
Tiểu thư à, đừng như vậy.
Nếu muội cứ khép chân lại như vậy, đường cong vòng eo và vòng mông sẽ hiện rõ mồn một, ta thật sự không nhịn được mà muốn sờ thử.
Thế nhưng ta tuyệt đối không thể làm như vậy.
Ta cũng không thể lại để nương tử thương tâm, ta chính là kẻ mắc lỗi. Ta tuy là kẻ cặn bã, nhưng cũng có giới hạn của riêng mình.
Cho nên muội hãy mau đi, nếu không ta e rằng mình sẽ không kiềm chế được bản thân mất.
Thẩm Lãng nói:
- Cảm ơn Kiếm Nương.
Kim Kiếm Nương lắc đầu đáp:
- Là ta cảm ơn cô gia, để ta được hả giận, tự tay giết chết tên ác tặc này.
Thẩm Lãng nói:
- Ở lại dùng bữa rồi hẵng đi chứ?
- Không, không được. - Kim Kiếm Nương nói:
- Tiểu thư bên kia còn cần ta giúp đỡ, ta ở lại cũng chẳng có việc gì, nên ta xin cáo từ.
Tiếp đó, Kim Kiếm Nương vội vã rời đi.
Cách đó không xa Kim Hối càng thêm luống cuống đứng ở đó.
Kiếm Nương, ta... Ta là ca ca của muội mà, ta lớn như vậy mà đứng ở đây muội lại không phát hiện ra sao?
Muội cũng không nhìn ta một cái, cũng không nói một câu liền đi.
Ta còn muốn hỏi nương tử của ta ở nhà thế nào mà?
Kim Hối trong lòng thở dài, nhớ lại cảm xúc khi nửa đêm qua ngồi xổm trong nhà xí.
- Ôi, đúng là tiểu bạch kiểm chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Tiếp tục gã vội vàng che miệng, dù gã chỉ nói trong lòng, nhưng nhỡ đâu cô gia biết thuật đọc tâm thì sao?
...
Trên sườn núi, chỉ còn lại Thẩm Lãng và Huyền Vũ Bá tước.
Nhìn cái hầm lớn cách đó không xa.
Có hơn vạn người đang bận rộn trong hầm.
Đương nhiên không phải đang đào mỏ, cũng không phải đãi vàng, mà là đang hoàn tất việc bố trí một cái bẫy hoành tráng.
Chiến lược Vọng Nhai Đảo này đã được chuẩn bị bao lâu?
Từ khi chiến lược này được đưa ra đến nay đã nửa năm, từ khi bắt đầu thực thi cũng đã gần bốn tháng.
Lúc ít nhất có mấy nghìn người, lúc nhiều nhất lên đến hơn một vạn người.
Rõ ràng là một cuộc ra tay hoành tráng.
Mấy vạn đợt người, dùng nửa năm, xây dựng một thiên la địa võng, một cái bẫy kinh thiên động địa.
Hôm nay, cuối cùng cũng đến lúc phát huy hiệu quả.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, sắp đến Tết.
Huyền Vũ Bá tước Kim Trác nói:
- Đúng vậy, còn có ba ngày nữa là Tết.
Mùa xuân năm nay khác hẳn mọi năm.
Huyền Vũ Bá tước Kim Trác nói:
- Lúc trước mỗi dịp Tết âm lịch, coi như vô cùng náo nhiệt, nhà của chúng ta cũng giăng đèn kết hoa tiêu tốn tiền bạc như nước chảy. Ta kỳ thực một chút cũng không vui, thậm chí mỗi lần đều sợ hãi Tết âm lịch. Bởi vì nó mang ý nghĩa phô trương lãng phí, thế nhưng không thể nào tránh khỏi. Quý tộc có phép tắc của quý tộc, rất nhiều thứ đừng quản có cần hay không cũng phải có, bằng không cổ khí thế này sẽ phải tiêu mất, người ta sẽ nói Kim gia làm qua quýt đơn giản như thế, nhất định là gia đạo sa sút.
Thẩm Lãng hiểu điểm này.
Ở nhiều quốc gia, phô trương cũng là sĩ khí, đại quý tộc cũng thế, kể cả công ty lớn cũng vậy.
Bề ngoài quan trọng nhất.
Rất nhiều công ty lợi hại, kỳ thực hoàn toàn là mắc nợ, nhưng chỉ muốn bề ngoài gọn gàng, người ta vẫn cho là nó như mặt trời ban trưa.
Lòng tin cùng sĩ khí là không thể thiếu.
Cho nên nhạc phụ đại nhân suốt hai mươi năm không dễ dàng, từ đầu đến cuối duy trì thể diện gia tộc không suy sụp.
Huyền Vũ Bá tước Kim Trác nói:
- Hôm nay cuối cùng không cần cố mà chống đỡ thể diện, cũng không cần trình diễn phô trương lãng phí làm trò.
Thẩm Lãng nói:
- Bởi vì chúng ta chuẩn bị vở kịch lớn hơn, xa hoa hơn.
Kim Trác nói:
- Năm nay mùa xuân này, người một nhà chúng ta sẽ không cách nào đoàn tụ. Bằng không con về nhà một chuyến, cùng phụ mẫu con, Mộc Lan và nhạc mẫu dùng bữa tất niên?
Thẩm Lãng suy nghĩ, vẫn từ chối lời đề nghị đầy tình cảm này.
- Không được. - Thẩm Lãng nói:
- Tiếp theo, đại công trình thiên la địa võng sẽ đi vào hồi kết, đây là thời khắc quan trọng nhất, tuyệt đối không thể lơ là, không thể có bất kỳ sai sót nào.
- Nếu năm nay chúng ta không thể vượt qua, thì kẻ địch cũng sẽ không thể.
- Chiến tranh lập tức liền phải tới!
Huyền Vũ Bá tước nói:
- Đúng vậy, chiến tranh lập tức đến ngay, nỗi sỉ nhục mà gia gia để lại sẽ do đứa cháu rể này gột rửa. Sau trận chiến này, Huyền Vũ Bá tước phủ của ta sẽ một lần nữa quật khởi.
...
- Năm nay, thật là không có cách nào qua.
Trong một viện tử hoa lệ nhất Nộ Giang thành, một tuyệt sắc giai nhân khẽ thở dài.
Hôm nay thật là lạnh.
Mới nãy chỉ có vài bông tuyết bay lất phất.
Bên ngoài gió lạnh hò hét, bên trong lại ấm áp như xuân.
Mỹ nhân tuyệt sắc mặc áo lông cáo, càng thêm phần kiều diễm.
Nàng giơ ngón tay ngọc ngà của mình lên, nhìn chăm chú vào ánh sáng xuyên qua cửa sổ, dường như muốn xem tay mình có còn yếu ớt hay đã bị đông cứng hay không.
Đương nhiên không có.
Vẫn như ngọc như ngà.
Nàng lười biếng ngồi xuống.
Bên cạnh có bốn tỳ nữ, mười thái giám phục dịch.
Tấn Hải Bá tước Đường Luân thậm chí còn không có chỗ ngồi, ngay cả khi đứng cũng phải khom lưng cúi người.
Cô gái này tên là Chiêu Nhan.
Tâm phúc kiêm ngoại thất của Thái tử điện hạ.
Tuy chưa được nhập môn, nhưng ở bên ngoài lại có thể đại diện cho ý chí của Thái tử điện hạ.
Cho nên dù là Biên giới Thái Thú ở trước mặt nàng, cũng không có chỗ ngồi.
- Được rồi, đều lui ra ngoài đi.
Toàn bộ tỳ nữ và thái giám đều lui ra ngoài, chỉ duy có một lão thái giám võ công cao cường được giữ lại.
- Thật sự có mỏ vàng à? - Chiêu Nhan hỏi.
Đường Luân nói:
- Thật có mỏ vàng, thiếu chủ Nộ Triều thành Cừu Kiêu thấy rất rõ ràng, trong hầm sâu có vô số cát vàng, còn có những thỏi vàng mới được tinh luyện, mỗi thỏi nặng hơn trăm cân, trữ lượng trong hầm mỏ ước chừng năm vạn cân.
Chiêu Nhan mặt không đổi sắc, cầm lấy chén trà nhẹ nhàng uống một ngụm.
- Mỏ vàng không thể như vậy. - Chiêu Nhan vẫy tay.
Tấn Hải Bá tước Đường Luân lập tức tiến lên, cầm tờ giấy trong tay bày ra.
Đây không phải là bản gốc của Cừu Kiêu, mà là một phần sao chép, chính là phần cho Hải Tặc Vương.
Chiêu Nhan nói:
- Mỏ vàng không thể như vậy, căn bản không thể từ mỏ trong đất thấy nhiều cát vàng, cũng sẽ không có nhiều vàng tự nhiên như vậy, trừ phi đó là...
- Mạch vàng thượng cổ. - Tấn Hải Bá tước Đường Luân nói.
Chiêu Nhan lười biếng nằm vào trong ghế, thản nhiên nói:
- Các ngươi có ý kiến gì?
Tấn Hải Bá tước Đường Luân nói:
- Thần muốn cùng liên quân Cừu Thiên Nguy, hạ gục Vọng Nhai Đảo.
- Ừ.
Tấn Hải Bá tước Đường Luân nói:
- Cừu Thiên Nguy lo lắng Quốc Quân nổi giận, sinh lòng sợ hãi, cho nên...
Chiêu Nhan nói:
- Cho nên cái gì?
Tấn Hải Bá tước Đường Luân nói:
- Thái tử điện hạ ngày nào cũng bận rộn, vì nước mà vất vả, thần vô cùng kính ngưỡng, nguyện dâng lên hai mươi lăm phần trăm mỏ vàng Vọng Nhai Đảo, hàng năm đều cống nạp.
Chiêu Nhan nói:
- Lãnh địa được phong bị hải tặc cướp đi, với tư cách là Quốc Quân còn thể diện nào? Hôm nay có thể lấy chiến sự Nam Ẩu làm cái cớ, một khi việc bình định bên kia kết thúc, sẽ không còn lý do gì nữa. Nếu lãnh thổ Việt quốc trường kỳ bị hải tặc chiếm giữ, chẳng phải là đánh mất uy nghiêm sao?
Tấn Hải Bá tước Đường Luân nói:
- Chiêu phi nói phải.
Lời nịnh hót này thật hay, nhưng Chiêu Nhan căn bản không phải Thái tử phi.
Tấn Hải Bá tước nói tiếp:
- Chờ chúng ta đánh hạ Vọng Nhai Đảo, toàn bộ quân đội Huyền Vũ Bá tước phủ bị chém giết sạch, giết chết cả Kim Trác phu thê, Thẩm Lãng phu thê, chỉ để lại Kim Mộc Thông là độc đinh duy nhất, dù chỉ một mình hắn cũng có thể đại diện cho Kim gia.
Chiêu Nhan trầm ngâm không nói.
Tấn Hải Bá tước nói:
- Đến lúc đó, Kim Mộc Thông biến thành Huyền Vũ Bá tước mới, cho hắn lấy một mối hôn sự. Tiếp đó chúng ta quang minh chính đại trả Kim Sơn Đảo cùng Vọng Nhai Đảo về tay hắn, cho nên trên danh nghĩa hai hòn đảo nhỏ này vẫn thuộc về Huyền Vũ Bá tước phủ.
Chiêu Nhan nói:
- Ngươi đây là muốn gả con gái cho Kim Mộc Thông, để con của ngươi cưới Cừu Yêu Nhi. Việc thứ nhất này, Kim Mộc Thông trở thành con rối, toàn bộ Huyền Vũ Bá tước phủ đều trở thành tài sản riêng của hai nhà các ngươi đúng không?
Tấn Hải Bá tước Đường Luân khom người nói:
- Thần vĩnh viễn là vây cánh của Thái tử, Cừu Thiên Nguy cũng vô cùng kính ngưỡng Thái tử. Tam vương tử có Trấn Tây Hầu tước và Vũ An Bá tước, đối với những cựu thần như chúng thần cũng lạnh nhạt, thần không quen nhìn bọn họ.
Đây cũng là đầu danh trạng.
Nếu Thái tử điện hạ có thể bao quát việc này, như vậy trong đại nghiệp tranh ngôi, Cừu Thiên Nguy cùng Tấn Hải Bá tước đều muốn đứng về phe Thái tử.
Chiêu Nhan cau mày nói:
- Các ngươi dự định xuất binh bao nhiêu?
Tấn Hải Bá tước Đường Luân nói:
- Hẳn là khoảng ba vạn, gấp gần mười lần quân số của Huyền Vũ Bá tước phủ.
Chiêu Nhan nói:
- Ngươi vừa nói Vọng Nhai Đảo có bao nhiêu vàng dự trữ?
Tấn Hải Bá tước Đường Luân nói:
- Năm vạn cân.
Chiêu Nhan nói:
- Vậy thì vận ba vạn cân vàng sang đây.
Đường Luân trong lòng kinh ngạc, nhưng trên mặt không dám có bất kỳ biểu hiện gì, khom người nói:
- Vâng!
Tiếp tục Đường Luân nói:
- Mặt khác, về Kim Mộc Lan, nên sống hay chết?
Chiêu Nhan nói:
- Đương nhiên phải sống, nữ nhân mà Thái tử điện hạ muốn, ta có thể ngăn cản được sao? Nhưng để tránh cho nàng ta làm tổn thương Thái tử điện hạ, hãy phế gân mạch của nàng ta, đánh gãy gân mạch hai tay hai chân rồi nối lại, miễn sao có thể bước đi, có thể quỳ, có thể nằm sấp, có thể uốn mình là được.
- Vâng. - Đường Luân khom người nói.
Chuyện này cứ thế được bàn xong.
Thoạt nhìn có vẻ dễ như trở bàn tay, không giống như đang đàm phán một sự kiện trọng đại.
Kỳ thực, khi Thái tử đồng ý phái Chiêu Nhan đến đây, trong lòng ngài ấy đã chấp thuận, chuyện này cũng đã thành.
Buổi gặp mặt bàn bạc này, chỉ là một màn kịch được dựng sẵn.
Giữa các quốc gia hiện đại cũng tương tự, hai bên đã sớm thỏa thuận xong tất cả điều khoản, sau đó sẽ do lãnh tụ hai bên đứng ra ký tên.
Nếu không những sự kiện quan trọng như vậy, làm sao có thể nói xong chỉ trong vòng một hai ngày.
- Vậy thần xin cáo lui, sẽ báo tin tức cực tốt này cho Cừu Thiên Nguy. - Đường Luân nói.
Chiêu Nhan nói:
- Đã quyết định xong thì mau chóng động thủ, càng nhanh càng tốt.
Đường Luân nói:
- Vâng! Sau khi thần gặp mặt Cừu Thiên Nguy, sẽ lập tức trở về tập kết quân đội, chuẩn bị khai chiến.
Tiếp đó Đường Luân lui về phía sau rồi đi, mãi cho đến chỗ Chiêu Nhan không thấy được mới xoay người.
Chiêu Nhan lười biếng nói:
- Người đâu, cầm bái thiếp của ta đến Huyền Vũ Bá tước phủ, bảo Kim Mộc Lan đến gặp ta.
- Vâng!
Một thái giám tiếp nhận bái thiếp, vội vội vàng vàng rời đi.
Trên dung nhan tuyệt mỹ của Chiêu Nhan hiện lên nụ cười.
Mộc Lan sư muội, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chẳng phải vậy sao?
Chúng ta cùng theo đại tông sư Chung Sở Khách tập võ, kết quả gia tộc của ta gặp kịch biến, ta – một nữ nhi quý tộc - rơi xuống phàm trần, còn ngươi vẫn cao cao tại thượng.
Hôm nay, Huyền Vũ Bá tước phủ của ngươi lại sắp hủy diệt.
Mà Chiêu Nhan ta đây, lại một lần nữa quật khởi, thậm chí có thể nắm giữ vận mệnh của Kim Mộc Lan nhà ngươi.
Tạo hóa trêu người, thật là vi diệu làm sao.
Chiêu Nhan vươn bàn tay ngà ngọc, như thể nắm giữ Kim Mộc Lan vậy, chợt bóp một cái.
...
Trong Nộ Triều thành!
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy lúc nào cũng ở trong trạng thái phấn khởi.
Đã bao nhiêu năm không có loại cảm giác này.
Khi một người không ngừng chiến thắng, thì sẽ hoàn toàn chết lặng với chiến thắng.
Những chiến thắng bình thường căn bản không cách nào khuấy động trái tim ông ta.
Lần kích động trước vẫn là hai mươi năm về trước, khi đại diệt liên quân Kim Vũ Bá tước.
Từ đó về sau, Cừu gia liền hoàn toàn vươn lên, cũng đặt vững cơ nghiệp Nộ Triều thành.
Trong vòng hai mươi năm này, Cừu Thiên Nguy hoàn toàn tung hoành vô địch trên biển.
Sự vô địch này đôi khi cũng là một nỗi hiu quạnh.
Nhất là mấy năm gần đây, Cừu Thiên Nguy căn bản ngay cả cơ hội tự mình ra tay cũng không có.
Dưới trướng ông ta có ba đại tướng: con nuôi Cừu Hào, con trai ruột Cừu Kiêu, con gái nuôi Cừu Yêu Nhi.
Mỗi người đều có thể một mình đảm đương một phương.
Nhất là Cừu Yêu Nhi, càng tồn tại như một nữ bá vương, bách chiến bách thắng.
Việt quốc Thái tử và Tam vương tử đều đến mời chào ông ta, đồng thời đồng ý sau khi lên ngôi sẽ sắc phong ông ta làm Nộ Triều Hầu.
Cừu Thiên Nguy chỉ động lòng một chút mà thôi.
Ta có được một tòa thành trì, mấy chục hòn đảo nhỏ, mấy vạn đại quân.
Chỉ là một Nộ Triều Hầu thì có nghĩa lý gì?
Ta muốn là sự thống trị cao hơn.
Ta muốn thiết lập cơ nghiệp trăm năm, nghìn năm cho Cừu gia.
Hôm nay, cơ hội này rốt cuộc đã đến.
Như đạo sĩ luyện kim đã nói, tay trái ông ta cầm mạch vàng thượng cổ, tay phải cầm quặng sắt Kim Sơn Đảo, có tiền có vũ khí, lo gì không thể thống trị thiên hạ?
Đại Tấn Vương quốc, chẳng phải là nhờ vào một mạch vàng thượng cổ mà quật khởi sao?
Đương nhiên còn có việc vào thời khắc mấu chốt, đâm một nhát dao vào đồng minh Đại Càn Vương quốc.
Hôm nay, Đại Tấn Vương quốc nghiễm nhiên đã là quốc gia mạnh nhất trong chư quốc sau Đại Viêm Đế quốc.
Đại Càn Vương quốc chia làm bốn. Đại Tấn Vương quốc độc chiếm một phần tư, quả là Đại Càn ngã xuống, Đại Tấn ăn no nê.
Cừu Thiên Nguy đứng ở cửa sổ, ngắm nhìn Vọng Nhai Đảo về phía đông.
Sắp đến Tết.
Trước hết đón một năm mới tốt lành, sau đó tập kết đại quân đại khai sát giới.
Mà lúc này, trong lâu đài của Cừu Yêu Nhi tràn đầy bầu không khí sắp Tết.
Đương nhiên đây hoàn toàn là do mấy trăm cô gái tự tiêu khiển, Cừu Yêu Nhi một chút cũng không quan tâm đến Tết.
Đối với nàng, cuộc sống mỗi ngày đều như nhau.
Lục Y đã chết, Từ Thiên Thiên đi theo bên cạnh nàng, nhưng không thể trở thành tỳ nữ thân cận.
Nàng chọn một nữ võ sĩ đáng tin cậy nhất, tự mình chăm sóc cuộc sống của mình.
- Chủ nhân, người chắc chắn không nghe 《 Tây Du Ký 》nữa sao? - Từ Thiên Thiên bèn hỏi.
Cừu Yêu Nhi lắc đầu nói:
- Không nghe!
Biết được quyển sách này là Thẩm Lãng viết, nàng liền không nghe.
Nàng đứng ở cửa sổ, ngắm nhìn bờ biển.
Nàng là một người không thích động não, thế nhưng cũng có thể ngửi thấy mùi vị của âm mưu.
Đây hoàn toàn là đến từ trực giác.
Nhưng mà vào lúc này, trên bến tàu bỗng nhiên vang lên một tràng chuông dồn dập.
Toàn thành kinh hãi.
Đèn hiệu và tiếng chuông báo hiệu đến vốn vô cùng bình thường.
Nhưng vội vã như vậy, inh ỏi thế này, thì hoàn toàn không bình thường.
Tiếp đó, một chiếc thuyền xuất hiện trên mặt biển.
Chiếc thuyền này không lớn, hơn nữa lại treo cờ Vọng Nhai Đảo.
Trên boong thuyền, chất đầy những cái đầu người chi chít.
Tất cả mọi người kinh ngạc, lẽ nào nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi lại xuất chiến, lại đại khai sát giới?
Hình như không phải!
Nàng gần đây luôn ở Nộ Triều thành, toàn bộ hải tặc phản kháng xung quanh đều đã bị nàng giết sạch.
Chiếc thuyền kia dần dần đến gần.
Đến lúc này, tất cả mọi người mới nhìn rõ, những cái đầu người trên boong thuyền thật quen thuộc.
Hình như... hình như đều là hải tặc Nộ Triều thành.
Lại nhìn sang cái đầu trong tay người nọ.
Tức khắc kinh hãi!
Cái này, chẳng phải là đầu của tiểu Hải Tặc Vương Cừu Kiêu sao?
Gã, gã chết như thế nào?
Thứ tai họa này cũng sẽ chết ư?
...
Cừu Thiên Nguy ngồi bên cửa sổ.
Ba mỹ nhân lả lơi, trần như nhộng ôm lấy ông ta.
Một cô gái trẻ, cũng trần truồng quỳ trên mặt đất.
Cừu Thiên Nguy cầm đao khắc trong tay, vẽ trên lưng cô ta.
Vẽ bản đồ Vọng Nhai Đảo.
Máu tươi đầm đìa, cô gái kia đau đến toàn thân run rẩy, cũng không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Nếu không sẽ chết vô cùng thảm.
Khắc vẽ đến một nửa, Cừu Thiên Nguy không khỏi có chút mất hết hứng thú.
Mấy năm nay thấy quá nhiều mỹ nữ, cũng đã ngủ với quá nhiều rồi.
Cho nên mỹ nhân bình thường rõ ràng không thể tăng thêm chút hứng thú nào.
Trong đầu ông ta không khỏi do dự một việc.
Thật sự phải mang Kim Mộc Lan dâng cho Thái tử sao?
Tự mình giữ lại? Không được sao?
Thử tưởng tượng xem, Kim Mộc Lan quý tộc trăm năm, tuyệt sắc nổi tiếng khắp thiên hạ, cứ như vậy quỳ trên mặt đất, tùy ý để ông ta khắc chữ trên lưng và mông, chẳng phải sẽ tuyệt hơn sao?
Dựa vào cái gì mà thứ tốt nhất thiên hạ phải dâng cho Ninh gia.
Dựa vào cái gì mà mỹ nhân thiên hạ đều phải thuộc về Ninh gia?
Kế hoạch đại nghiệp bá vương, vừa lúc cần mỹ nhân tuyệt sắc tô điểm.
Mà ngay tại lúc này, bên ngoài vang lên một tràng bước chân dồn dập.
- Chủ nhân, đại sự không ổn.
Tay Cừu Thiên Nguy run lên, tức khắc trên lưng cô gái hiện ra một đường máu chảy dài.
- Chuyện gì? - Cừu Thiên Nguy nói.
- Thẩm Lãng đã giết thiếu chủ, giết hơn hai ngàn tên hải tặc, đồng thời mang tất cả đầu về đây rồi.
Cừu Thiên Nguy trong nháy mắt như bị sét đánh.
Cứ như nghe thấy một chuyện vô cùng vô lý, ông ta không nhúc nhích thật lâu.
Này... Điều đó không thể nào.
Chuyện này không phù hợp với suy luận.
Dù cho Thẩm Lãng có điên rồi, Huyền Vũ Bá tước cũng không thể điên theo.
- Rắc!
Hai tay Cừu Thiên Nguy chợt vận sức, cây đao khắc trong tay rõ ràng bị bẻ gãy.
Ông ta quyết định, tin tức này ắt là báo sai, phải rút gân tên tâm phúc báo tin.
...
Bến tàu Nộ Triều thành đã được phong tỏa hoàn toàn.
Mấy nghìn tên võ sĩ hải tặc, canh gác mọi ngóc ngách nơi đây.
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy xuất hiện trên chiến thuyền.
Dưới chân ông ta là hàng ngàn cái đầu, ước chừng hơn hai ngàn cái.
Trong tay ông ta, chính là đầu của Cừu Kiêu.
Không sai, đây chính là con trai của ông ta, là đứa con trai duy nhất.
Trong trận chiến hai mươi mấy năm về trước, ông ta bị thương, tuy rằng vẫn có thể ngủ với phụ nữ, nhưng đã không thể sinh con được nữa.
Cho nên, Cừu Kiêu là người thừa kế duy nhất của gia tộc.
Mà bây giờ... gã đã chết.
Cừu Thiên Nguy gần như không dám tưởng tượng, con trai mình trước khi chết đã phải trải qua những gì.
Trên mặt gã vì sao lại sợ hãi đến thế.
Hàm răng gã bị gãy mấy cái, mặt mũi máu thịt lẫn lộn.
Vị sứ giả đứng kế bên, gã đã nhìn thấy tất cả và báo cáo rõ ràng.
Cừu Kiêu bị thiến, xương cổ bị cắt đứt, dùng hàm răng bò ba mươi trượng, vô cùng khuất nhục để cầu xin tha thứ.
Cuối cùng, vẫn bị một nữ võ sĩ dưới trướng Thẩm Lãng chém đầu.
Không chỉ là chết thảm, hơn nữa còn là chịu đựng hết mọi dằn vặt cùng khuất nhục mà chết.
Sứ giả nói:
- Thẩm Lãng bảo ta chuyển lời đến ngài, xin bớt đau buồn, thiếu chủ Cừu Kiêu đã chết một cách không hề bình thản.
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy nhắm mắt lại.
Trước mắt ông ta tối sầm lại, hoa mắt từng cơn.
Thân thể ông ta lung lay, choáng váng.
- Gầm gừ... ư...
Trong miệng, trong cổ họng ông ta, phát ra tiếng gào thét như dã thú.
Bởi vì cắn răng quá mức, nên miệng đầy máu bọt tuôn ra.
- Tại sao? Tại sao chứ?
- Thẩm Lãng là kẻ điên, Kim Trác cũng là kẻ điên sao?
- Tại sao chứ? Tại sao lại muốn giết con trai của ta?
Cừu Thiên Nguy tràn đầy thịnh nộ, miệng sùi bọt máu.
- Nhưng mà, tất cả chuyện này đều không còn quan trọng nữa, không còn quan trọng nữa.
- Hạ lệnh cho toàn bộ hải tặc khắp quần đảo, triệu tập tất cả quân đội, tất cả minh hữu của chúng ta.
- Chuẩn bị khai chiến!
- Ta muốn tàn sát sạch đám người trên Vọng Nhai Đảo, không để lại một ngọn cây cọng cỏ nào.
- Ta muốn lột da rút gân, lăng trì xử tử từng tên đàn ông của Kim gia.
- Ta muốn giày vò từng người đàn bà của Kim gia đến chết, cắt thịt rồi nấu sôi.
- Ta muốn thiên đao vạn quả Thẩm Lãng, để hắn hối hận vì đã sống trên thế giới này.
- Ta muốn Kim gia hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này!
- Triệu tập quân đội, chuẩn bị khai chiến! Chuẩn bị khai chiến!