Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 181: Đại chiến bùng nổ! Nữ ma đầu mang thai?
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 181 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộc Lan nhận được một tấm thiệp mời.
Dĩ nhiên là từ sư tỷ Chiêu Nhan năm xưa, khiến nàng không khỏi nhớ về những năm tháng đã qua.
Chiêu Nhan xuất thân cao quý, là tiểu thư cành vàng lá ngọc của một gia tộc quý tộc trăm năm.
Phủ Bá tước An Đình mang họ Trác.
Họ Trác có thể xem như dòng họ quý tộc bán lâu đời, nhờ tích lũy quân công mới được phong bá tước, nên đất phong không lớn, binh lính tư nhân cũng không nhiều.
Về hai phương diện này, họ đều kém xa phủ Bá tước Huyền Vũ.
Nhưng xét về sức ảnh hưởng chính trị thì lại vượt xa.
Hai huynh đệ họ Trác đều hoạt động tích cực trên triều đình, làm quan đến chức Bình Nam đại tướng quân, chính là vị trí hiện tại của Chúc Lâm.
Bởi vậy, năm đó Chiêu Nhan luôn tỏ thái độ kiêu ngạo, tự mãn trước Mộc Lan.
Thế nhưng mấy năm trước, gia tộc này trong một đêm đã sụp đổ.
Bá tước An Đình Trác Quang Bặc tự sát, gia tộc họ Trác bị tước đoạt toàn bộ tước vị và đất phong.
Mặc dù không phải quý tộc lâu đời, nhưng cũng là truyền thừa trăm năm, một danh môn quý tộc chân chính, lại bỗng chốc bị hủy diệt.
Vì sao lại như vậy?
Cho đến nay vẫn là một bí ẩn.
Có rất nhiều người bàn tán rằng, việc này liên lụy đến không phải Việt quốc, mà là vương triều Đại Viêm.
Toàn bộ giới thượng lưu của Việt quốc rất kiêng kỵ chuyện này, không dám bàn luận nửa lời.
Cũng chính từ đó, Chiêu Nhan từ một danh môn quý nữ lập tức rơi xuống bùn lầy.
Kỳ thực, trừ việc bị tước đoạt dòng họ ra, ả cũng không bị liên lụy, vẫn có thể ở sư môn của đại tông sư Chung Sở Khách để luyện võ.
Thế nhưng cô gái này tâm cao khí ngạo, không lâu sau khi gia tộc gặp biến cố, liền rời khỏi sư phụ đại tông sư Chung Sở Khách, không từ biệt, bặt vô âm tín đã nhiều năm.
Họ Trác cũng trở thành một điều cấm kỵ của toàn bộ Việt quốc. Dù chỉ có vài người thân cận trong gia tộc chết đi, nhưng con cháu trong nhà cũng không ai có thể ra làm quan.
Còn Trác Chiêu Nhan, nàng ta càng như biến mất khỏi thế gian này.
Nhưng ba năm trước.
Ả lại xuất hiện, hơn nữa trực tiếp ở bên cạnh Thái tử, trở thành tình nhân của hắn.
Không chỉ vậy, lệnh cấm đối với gia tộc họ Trác dường như cũng được dỡ bỏ. Mặc dù không khôi phục tước vị, nhưng đã có hai đệ tử họ Trác thi đỗ thành công.
Mộc Lan hiểu rõ hơn người bình thường một chút.
Năm đó họ Trác bị hủy diệt, quả thật liên lụy đến đế quốc Đại Viêm.
Nhưng rõ ràng chuyện gì đã xảy ra thì không phải cấp bậc Bá tước Huyền Vũ này có thể hiểu thấu.
Mộc Lan cũng không ưa người sư tỷ này.
Bởi vì ả xinh đẹp, thiên phú lại cao, nên luôn tỏ vẻ cao sang.
Đối với người có xuất thân quý tộc lâu đời như Mộc Lan, ả vừa có chút đố kỵ, lại vừa có chút coi thường.
Nhưng bề ngoài, ả lại là một sư tỷ tốt.
Tóm lại, theo lời phu quân mà nói, đây là một ả hồ ly tinh.
Vị sư tỷ này trở thành tình nhân của Thái tử thì chẳng có gì lạ, nhưng điều kỳ lạ là ả lại có thể đại diện cho lợi ích của Thái tử, đồng thời tiếp xúc với các thần tử cấp dưới.
Cô gái này rất năng động, thậm chí có chút quá mức năng động.
Điều này khiến Bá tước Huyền Vũ cũng có chút không hiểu được.
- Chủ nhân nhà chúng tôi mời tiểu thư Kim Mộc Lan đến Nộ Giang thành để bàn chuyện về cố hương. – Tên thái giám the thé nói.
Dù gã chỉ là một thái giám, thế nhưng trước mặt phủ Bá tước Huyền Vũ cũng tỏ ra vẻ tự cao tự đại khó hiểu.
Người trong phủ Thái tử là vậy, dù chỉ là một thái giám nhỏ nhoi ra ngoài cũng quen thói lên mặt.
- Xin lỗi, ta không có thời gian. - Kim Mộc Lan đáp.
Tên thái giám sắc mặt lạnh nhạt, nói:
- Tiểu thư Kim Mộc Lan, người có biết tấm thiệp mời này của chủ nhân nhà tôi quý giá đến mức nào không? Thông thường, ngay cả Thái thú một quận cũng nằm mơ mới có được tấm thiệp này, cầu còn chẳng thấy.
- Xin lỗi, ta không rảnh. - Kim Mộc Lan nói tiếp:
- Mời tiễn khách.
Lúc này, trong toàn bộ giới thượng lưu của Việt quốc, rất nhiều người đều biết Kim Mộc Lan đã trở thành món ăn trên bàn tiệc của Thái tử.
Mộc Lan căm thù chuyện này đến tận xương tủy, nỗi căm ghét Thái tử của nàng, không lời nào có thể diễn tả hết.
Mà Chiêu Nhan với tư cách tình nhân của Thái tử, ả hiển nhiên sẽ không cho nàng sắc mặt tốt.
Tên thái giám kia mỉa mai cười nói:
- Lạ thay, lạ thay, thật lạ thay. Chỉ là một tiểu thư phủ Bá tước mà cũng dám cự tuyệt chủ nhân nhà ta, cũng dám đuổi người của phủ Thái tử, ha ha ha... Đúng là thiên hạ rộng lớn, chuyện lạ không thiếu.
Tiếp đó, tên thái giám này cười lớn vài tiếng rồi bỏ đi thẳng.
- Gia tộc họ Kim, ngày tai họa đã không còn xa nữa đâu.
Đây chỉ là một thái giám nhỏ nhoi của phủ Thái tử mà thôi.
...
Ăn Tết!
Thẩm Lãng vẫn ở đảo Vọng Nhai.
Lúc này, toàn bộ đảo Vọng Nhai khắp nơi đều đốt đèn lồng, tất cả mọi người đều vào trong doanh phòng mới xây xong, ăn uống tưng bừng.
Bá tước Huyền Vũ cần cùng dân cùng vui, cho nên dưới sự vây quanh của đám người Kim Sĩ Anh, ông lần lượt đi từng doanh trại để an ủi tân binh, an ủi dân phu.
Cơm có đủ ăn hay không.
Mỗi ngày có thịt ăn hay không, ăn mặc có đủ ấm áp hay không.
Tiền công nhận có đúng hạn hay không, có người bắt nạt hay không, v.v...
Nhưng Thẩm Lãng một chút cũng không thích cùng dân cùng vui, cho nên hắn một mình ở trong căn phòng tốt nhất, uống rượu ngon, ăn món ngon, bên cạnh còn có Thẩm Thập Tam đi cùng.
- Nghe nói mẫu thân ngươi giới thiệu đối tượng cho ngươi à?
Thẩm Thập Tam đáp:
- Vâng.
Thẩm Lãng hỏi:
- Thế nào rồi?
Thẩm Thập Tam nói:
- Dáng dấp không tệ, nhưng ta không thích.
Thẩm Lãng nói:
- Tại sao?
Thẩm Thập Tam nói:
- Đôi môi quá mỏng.
Thẩm Lãng kinh ngạc nói:
- Đôi môi mỏng không tốt sao? Chỗ ấy cũng mỏng, tinh xảo hơn chứ?
Chân mày Thẩm Thập Tam giật một cái:
- Ta từng nhờ thầy đồ xem qua tướng mạo, nói cô gái này cay nghiệt.
Thẩm Lãng nói:
- Phụ nữ cay nghiệt cũng không có gì là không tốt, đối ngoại thì lợi hại, đối với trong nhà cũng chu đáo.
Thẩm Thập Tam nói:
- Ta cũng đã là kẻ cay nghiệt rồi, nếu thêm một người như vậy nữa, cuộc sống không cách nào chịu nổi.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi nói rất có lý, lần sau để mẫu thân ta giới thiệu cho ngươi một người có đôi môi dày.
Trong nháy mắt, Thẩm Thập Tam không biết nên đáp lại thế nào.
Bởi vì, chủ nhân này nói chuyện chưa đến ba câu đã chuyển sang chuyện dưới rốn.
- Vâng. - Thẩm Thập Tam vẫn không dám không tiếp lời.
Thẩm Lãng nói:
- Nhưng mà ngươi phải nhớ kỹ, dù cho tìm được người phụ nữ đẹp đến đâu, cũng tuyệt đối không thể nịnh nọt quá đáng, kẻ nịnh nọt thì không có tiền đồ. Ngươi nhìn Kim Hối mà xem, ta thực sự không chịu nổi, không có một chút phẩm chất đàn ông nào, ở trước mặt vợ thì cái eo đều mềm oặt.
Lúc này Kim Hối đang ở bên ngoài, vốn muốn đi qua mời rượu Thẩm Lãng.
Dù sao là Tết, gã có thể quên mời rượu Bá tước đại nhân, nhưng không thể quên mời rượu cô gia.
Nhưng nghe nói vậy, gã vội vàng lặng lẽ rút lui.
Không phải vì sợ Thẩm Lãng giận.
Mà là sợ Thẩm Lãng biết mình đã nghe được hắn nói xấu về mình.
Lời này có chút vòng vo.
Nhưng tóm lại, dù có nghe được cô gia nói xấu mình sau lưng, gã không chỉ muốn giả vờ không nghe thấy, hơn nữa còn muốn cho cô gia cảm thấy mình không hề nghe được.
Bằng không thì sao?
Kim Hối, ngươi nghe được ta nói xấu ngươi, trong lòng ngươi sẽ khẳng định ghi hận ta.
Vậy Kim Hối ta đây coi như xong đời rồi sao?
Thẩm Lãng lại nói:
- Nhưng mà, nếu như ngươi có thể tìm được cô gái giống vợ ta như vậy, quỳ lạy nịnh nọt cũng chẳng sao. Dĩ nhiên, cô gái như vậy ngươi vĩnh viễn không có cơ hội.
Thẩm Thập Tam nói:
- Vâng.
Gã thực sự không biết, trên thế giới lại có người phức tạp đến vậy.
Một mặt sắc sảo tuyệt đỉnh như thần tiên, một mặt lại tục tĩu không chịu nổi như bà tám vậy.
Sau lưng không nên nói xấu ai, bằng không sẽ vi phạm phong độ quân tử.
Chủ nhân này của gã, thích nhất chính là nói xấu người ta sau lưng.
Ước chừng qua một lúc lâu, Kim Hối giả vờ vội vã đi vào nói:
- Cô gia, ta mời ngài một chén rượu.
Thẩm Lãng nói:
- Kim Hối, ta mới vừa nói xấu ngươi, ngươi có nghe thấy không?
Kim Hối nói:
- Cô gia làm sao có thể nói xấu ta? Mỗi một câu ngài nói với ta đều là ngọn roi của nhân sinh. Ngài có thể dạy bảo ta, đó là quan tâm ta, bảo vệ ta.
Thẩm Lãng quay sang Thẩm Thập Tam nói:
- Hắn vừa nghe thấy ta nói xấu rồi, nếu không sẽ không nịnh nọt ta như vậy đâu.
Kim Hối muốn khóc.
Chủ nhân, ngài quá khó chiều có biết không vậy?
Cho đầy tớ chúng ta một con đường sống đi.
Thẩm Lãng lấy ra một chai nước hoa, một bánh xà phòng thơm, một chai dầu gội có thêm tinh dầu hoa hồng.
- Này, cầm đi lấy lòng vợ ngươi đi.
Kim Hối kinh ngạc, tiếp đó trong lòng nóng lên, vô cùng vui vẻ nhận lấy.
Đây đều là đồ tốt.
Trong phủ chỉ có tiểu thư và phu nhân mới có thể dùng đến, có nhiều tiền đến mấy cũng không mua được.
Đưa cho Hồng Tuyến, nàng tuyệt đối sẽ rất vui.
Thẩm Lãng nói:
- Nhìn cái vẻ không có tiền đồ của nhà ngươi kìa, đàn ông sợ vợ là không có tiền đồ biết không? Vợ của ta ở trước mặt ta, bảo nàng đi hướng đông thì nàng cũng không dám đi về phía tây. Đừng nhìn võ công của nàng cao, ta đánh thì nàng hoàn toàn không dám chống trả. Đàn bà đó hả, ba ngày không đánh thì lên nóc nhà bóc ngói.
Nói đến đây, Thẩm Lãng bỗng nhiên ngừng lại.
Bởi vì, sắc mặt Thẩm Thập Tam và Kim Hối có chút quỷ dị.
Thẩm Lãng nói:
- Đừng có vẻ mặt như vậy, đừng tưởng rằng như thế có thể hù dọa ta. Đừng giả vờ như nương tử đang đứng sau lưng ta.
Kim Hối và Thẩm Thập Tam đứng lên nói:
- Cáo từ.
Thẩm Lãng quay người lại, lập tức thấy Mộc Lan.
Hết hồn, kinh ngạc.
- Nương tử, ta rất nhớ nàng, chúng ta xa nhau đã ước chừng bảy mươi tư canh giờ rồi.
- Đàn ông à, ba ngày không đánh thì lột ngói trên nóc nhà, bây giờ chàng cuối cùng đã rõ rồi chứ.
- Nương tử, đánh ta đi.
Mộc Lan liếc xéo hắn một cái.
Tiếp đó trực tiếp nhảy qua ngồi trên đùi Thẩm Lãng, ôm cổ hắn, ngắm nhìn mặt hắn một hồi.
Áp mặt vào mặt Thẩm Lãng, hít thật sâu mùi vị trên người hắn.
- Phu quân, thiếp rất nhớ chàng.
Thẩm Lãng ôm eo Mộc Lan, run rẩy nói:
- Nương tử, ta cũng muốn nàng lắm.
Mộc Lan lại nâng mặt Thẩm Lãng, sau đó hôn lên.
Bàn tay của tên lưu manh Thẩm Lãng này lại sờ mó lung tung.
- Vết thương của chàng lành chưa? - Mộc Lan nũng nịu hỏi.
Thẩm Lãng đáp:
- Đã đóng vảy.
Mộc Lan nói:
- Vậy vẫn chưa được, phải chờ đến khi vảy hoàn toàn tróc ra mới được, bằng không chàng lại kêu như quỷ.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy cũng phải trách nàng, luyện cơ bắp đến mức đó.
- Đáng ghét... - Mộc Lan lúc này đã hoàn toàn miễn dịch với những lời lưu manh của Thẩm Lãng.
- Gần đây đất phong không hề thái bình, không hiểu sao hay có trộm cướp lẻn vào, nhiệm vụ của thiếp căng thẳng lắm. Thế nhưng vì quá nhớ chàng, đêm nay lại là Tết, nên thiếp thật sự nhịn không được mà chạy đến đây. Thiếp chỉ ở đây nửa canh giờ rồi phải đi. - Mộc Lan dịu dàng nói.
Nàng và Thẩm Lãng mặt đối mặt kề sát, mũi chạm mũi, môi chạm môi.
Cứ như vậy nói chuyện, lúc nào cũng có thể quấn quýt bên nhau.
Tiếp đó, hai người đều không nói lời nào.
Sau nửa canh giờ, Mộc Lan lại phong trần mệt mỏi rời đi, trở về nhà.
Cái đêm ba mươi này, coi như đã qua.
Bôn ba đi về vài trăm dặm, suốt cả đêm, chỉ vì được ở cùng nhau nửa canh giờ mà thôi.
...
Phải khai chiến!
Toàn bộ thành Nộ Triều ngược lại trở nên bận rộn.
Sau Tết âm lịch, những con đường tàu thuyền trên biển trở nên vô cùng bận rộn.
Vô số vũ khí sắt, lương thực, quần áo và đồ dùng hàng ngày liên tục không ngừng được vận chuyển đến thành Nộ Triều.
Lệnh triệu tập của Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy không ngừng được ban ra.
Tất cả hải tặc lớn nhỏ trên quần đảo Lôi Châu, gồm mấy chục phe phái, nghe được mệnh lệnh của Vua Hải Tặc, sau đó đều tập kết đến trước thuyền.
Đại quân chưa hành động, lương thảo đi trước.
Đại quân hải tặc tụ tập ở thành Nộ Triều ngày càng nhiều.
Một vạn, hai vạn, hai vạn rưỡi.
Hơn nữa còn tăng lên liên tục không ngừng.
Mỗi ngày tiêu hao vật tư cũng là một con số khổng lồ.
Cừu Thiên Nguy ban bố lệnh diệt sát của họ Cừu cho toàn bộ hải tặc.
Từ hôm nay trở đi, bắt đầu từ nay về sau, phải diệt sạch từng ngọn cỏ của gia tộc họ Kim.
Tết âm lịch vừa qua.
Ý chí chiến đấu ngày càng mạnh mẽ.
Theo đại quân hải tặc tụ tập, mây đen trên bầu trời cũng như xếp tầng tầng.
Càng ngày càng đè thấp xuống, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể sập xuống, đè bẹp hoàn toàn thế giới bên dưới.
...
Bên trong phủ Thành Chủ thành Nộ Triều.
- Nghĩa phụ, hài nhi sẵn lòng làm tiên phong, vì ngài mà đánh một trận. - Nghĩa tử Cừu Hào nói:
- Con nhất định sẽ xử Thẩm Lãng thiên đao vạn quả, vì thiếu chủ mà báo thù rửa hận.
Cừu Thiên Nguy nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Con đến làm gì? Trở lại đi.
Cừu Hào nói:
- Nghĩa phụ, hài nhi nghe được thiếu chủ gặp chuyện không may, sau đó lòng nóng như lửa đốt, cũng không quản được nhiều như vậy, trận chiến này con nhất định phải đánh.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Còn chưa tới lượt con đánh đảo Vọng Nhai. Việc sản xuất sắt ở đảo Kim Sơn là thứ quan trọng nhất của chúng ta, tuyệt đối không thể để mất. Con là chủ tướng mà sao có thể tự ý rời đi được?
Cừu Hào nói:
- Thế nhưng trận chiến báo thù này, nếu hài nhi không thể tham gia thì chính là mối hận suốt đời.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Ta nói lần cuối cùng, trở lại! Bảo vệ tốt đảo Kim Sơn của con đi, đi ngay bây giờ.
- Nghĩa phụ.
Cừu Thiên Nguy quay lưng lại.
Nghĩa tử Cừu Hào khóc lớn, quỳ lạy dập đầu, trực tiếp dập đầu đến chảy máu, tiếp đó tràn trề không cam lòng rời đi, trở về đảo Kim Sơn.
...
Trở lại đảo Kim Sơn, sau đó trong mật thất quân doanh, Cừu Hào tiếp kiến Trương Xuân Hoa đã lâu không gặp.
- Tướng quân, không cần do dự nữa. - Trương Xuân Hoa nói.
Cừu Hào nói:
- Lúc này, nếu ta bước sai một bước, chính là tan nát hiểu không? Nghĩa phụ mệnh lệnh rất rõ ràng là để ta trấn thủ đảo Kim Sơn. Ai cũng biết đại quân chủ lực của gia tộc họ Kim đều ở đảo Vọng Nhai. Ngươi lại nói mục tiêu của Thẩm Lãng là thành Nộ Triều, điều này làm sao ta tin tưởng được?
Trương Xuân Hoa nói:
- Ngươi tin hay không không thành vấn đề, tóm lại ta có cơ hội cho ngươi. Việc này nếu thành, ngươi chính là Nộ Triều Hầu tương lai, đây không chỉ là hứa hẹn của phụ thân ta, mà còn là hứa hẹn của Tổng đốc Chúc Nhung. Ngươi bây giờ không tin, vậy thì chờ thế cục sáng tỏ rồi tin cũng không muộn. Nhưng ta khuyên tướng quân một câu, chuẩn bị sớm luôn không sai.
...
Đêm khuya ngày mười ba tháng giêng.
Trong một căn nhà ven biển, cách phía bắc phủ Bá tước Huyền Vũ hai trăm dặm.
Thái thú Trương Xung vận nhung trang.
Phía sau ông ta treo một tấm bản đồ to lớn, trên đó có đảo Vọng Nhai và thành Nộ Triều.
Trước mặt ông ta, đứng năm tên tướng lĩnh.
- Lần này chiến trường chia làm hai nơi, một chỗ ở đảo Vọng Nhai, một chỗ ở thành Nộ Triều.
- Đảo Vọng Nhai là trò bịp bợm của Thẩm Lãng, là cạm bẫy, là sự lừa dối, là chiêu dương đông kích tây của hắn bày ra. Mục tiêu chân chính của hắn là thành Nộ Triều.
- Ta kết luận gia tộc họ Kim sẽ đem tất cả võ sĩ tinh nhuệ, toàn bộ dốc vào thành Nộ Triều.
- Đại quân hải tặc Cừu Thiên Nguy đã dốc toàn bộ lực lượng. Đến lúc đó, toàn bộ quân phòng thủ thành Nộ Triều không quá ba nghìn, thủ tướng là dũng tướng vô địch Cừu Yêu Nhi.
- Đến lúc đó, giữa Thẩm Lãng và Cừu Yêu Nhi sẽ có một trận chiến kịch liệt.
- Từ biểu hiện bên ngoài, Thẩm Lãng chắc chắn sẽ thất bại. Bởi vì pháo đài thành Nộ Triều phòng thủ kiên cố, dù cho vạn người cũng không thể công phá. Hơn nữa Cừu Yêu Nhi dũng mãnh vô địch, căn bản không ai có thể nhổ được cái gai này.
- Thế nhưng ta tin tưởng, Thẩm Lãng đã sớm nắm được nhược điểm của cô ta, đã sớm bố trí xong tất cả, chuẩn bị cho một đòn chí mạng.
- Từ Thiên Thiên ẩn nấp bên cạnh Cừu Yêu Nhi, cũng đủ để chứng minh tất cả.
- Cho nên ta tin tưởng vững chắc, trong trận chiến thành Nộ Triều này, Cừu Yêu Nhi sẽ bại trận, thậm chí có thể sẽ chết bất đắc kỳ tử. Nếu chúng ta ngồi xem, Thẩm Lãng có thể thật sự chiếm được thành Nộ Triều.
- Một khi gia tộc họ Kim chiếm được thành Nộ Triều, vậy tân chính ở Nộ Giang sẽ hoàn toàn thất bại. Từ nay về sau, gia tộc họ Kim sẽ không còn lo lắng nữa, chẳng những có thể vượt qua nguy cơ lần này, ngược lại sẽ một lần nữa quật khởi.
- Cho đến lúc này, Trương Xung ta đây tuy rằng không may, nhưng các quân sĩ là tướng lĩnh dưới trướng ta, tổ chim bị phá thì trứng nào có thể an toàn!
- Nhưng đồng thời chuyện này đối với chúng ta cũng là cơ hội ngàn năm có một.
- Ve sầu bắt bọ ngựa, chim sẻ ở phía sau!
- Mấy nghìn tinh nhuệ các ngươi phải chia thành tốp nhỏ, trước tiên hướng về đảo Kim Sơn, dưới danh nghĩa chi viện cho đại quân hải tặc, đi đến thành Nộ Triều, đánh một trận công thành!
- Chúng ta phải nhờ cơ hội ngàn năm có một này, nhất cử tiêu diệt gia tộc họ Kim và gia tộc họ Cừu, để mang lại thái bình cho toàn bộ vùng biển phía Đông, vì quốc quân mà đoạt được quần đảo Lôi Châu, thành lập công lao sự nghiệp thiên thu.
- Đến khi đó, các quân sĩ sẽ được phong tướng, sắp tới rồi!
- Kiến công lập nghiệp, ngay tại hôm nay!
Phía dưới, mấy vị tướng lĩnh hét lớn:
- Kiến công lập nghiệp, ngay tại hôm nay!
Trương Xung uống cạn chén rượu, tiếp đó chợt đập nát chén rượu.
Tất cả tướng lĩnh ở đây uống cạn rượu, đập nát chén rượu.
- Rầm rầm rầm...
- Mạt tướng cáo từ, Thái thú đại nhân chờ chúng ta chiến thắng trở về.
Trương Tấn dẫn đầu vài tên tướng lĩnh đi ra khỏi nhà.
Toàn bộ tinh nhuệ bên ngoài quận Nộ Giang, khoảng sáu ngàn đại quân, xếp thành hàng chỉnh tề.
Trời đông giá rét, bọn họ lại mặc toàn bộ giáp trụ, không hề phát ra tiếng động.
- Lên thuyền, xuất phát.
Ra lệnh một tiếng.
Sáu ngàn đại quân tinh nhuệ này chỉnh tề hướng về bến tàu, leo lên chiến thuyền.
Hai canh giờ sau, việc lên thuyền hoàn tất.
Hai mươi chiếc thuyền lớn, trùng trùng điệp điệp hướng về đảo Kim Sơn.
Bọn họ nhất định phải ở đảo Kim Sơn thay đổi quần áo, sau đó sẽ lấy danh nghĩa đại quân Cừu Hào, đi đến thành Nộ Triều.
Lúc này, bầu trời đã lác đác bông tuyết.
Thái thú Trương Xung đứng ở cửa sổ, xòe bàn tay ra, đón lấy một mảnh bông tuyết.
Tiếp đó, lẳng lặng nhìn nó hòa tan.
...
Trên mặt biển, một chiếc thuyền hàng bình thường.
Chiếc thuyền này là thuyền vận lương thực cho thành Nộ Triều, không hề tầm thường chút nào.
Thẩm Lãng đứng trên boong thuyền, đang nhìn bầu trời.
Tuyết rơi!
Hắn vươn tay, đón lấy một mảnh bông tuyết.
Bên cạnh hắn, tất cả cao thủ phủ Bá tước Huyền Vũ đều ở đây.
Toàn bộ đảo Vọng Nhai, chỉ lưu lại một người.
Đó chính là Bá tước Kim Trác.
Toàn bộ tinh nhuệ khác của gia tộc họ Kim, tất cả đều đi thành Nộ Triều.
Trong đó hai nghìn tên tinh nhuệ, trong hơn nửa tháng qua, đã lần lượt dùng thuyền hàng vận chuyển đến thành Nộ Triều, đồng thời ẩn nấp ở các tụ điểm.
Kim Hối nói:
- Cô gia, Bá tước đại nhân mang theo hai nghìn tân binh ở đảo Vọng Nhai, đối mặt ba vạn liên quân của Cừu Thiên Nguy, thực sự không có việc gì sao?
Thẩm Lãng nói:
- Lại không giao chiến chính diện, không có gì đáng ngại.
Kim Sĩ Anh nói:
- Cô gia, không phải ta nghi ngờ ngài, nhưng lâu đài thành Nộ Triều phòng thủ kiên cố, Cừu Yêu Nhi dũng mãnh vô địch, dù cho một vạn người, hai vạn người cũng không thể công phá lâu đài của Vua Hải Tặc. Chúng ta chỉ có hai ngàn người, một khi thất bại, phủ Bá tước Huyền Vũ sẽ tan thành mây khói.
Nhưng vào lúc này, có một người đi đến, hạ giọng nói:
- Cô gia, đến rồi!
Người này, dĩ nhiên là danh y của phủ Bá tước An Tái Thế.
Thẩm Lãng nói:
- Các ngươi lui ra.
Toàn bộ tinh nhuệ của Kim Hối, Kim Sĩ Anh và phủ Bá tước lui ra.
Toàn bộ boong tàu chỉ có hai người Thẩm Lãng và An Tái Thế.
Một chiếc thuyền nhỏ bắt đầu lại gần, một người đàn ông mặc áo choàng đen leo lên thuyền lớn, đi tới trước mặt Thẩm Lãng.
- Bái kiến cô gia.
Người này, chính là đạo sĩ luyện kim bên cạnh Cừu Thiên Nguy.
Mà thân phận thật sự của ông ta, chính là huynh trưởng của đại phu An Tái Thế, An Tái Thiên.
Bọn họ đời đời kiếp kiếp đều là gia thần của gia tộc họ Kim, phụ thân của họ đã chết trong trận chiến hai mươi năm trước đó.
Cái trận chiến mà Bá tước Kim Vũ toàn quân bị hủy diệt ấy.
Thẩm Lãng nói:
- Điều tra rõ ràng chưa? Kẻ chủ mưu đứng sau dùng muối độ để giết Cừu Yêu Nhi là hắn à?
Đạo sĩ luyện kim An Tái Thiên nói:
- Nhạy bén tuyệt đỉnh không ai bằng cô gia, chính là hắn.
Thẩm Lãng nói:
- Những thứ ta bảo ngươi chuẩn bị, đã xong chưa?
Đạo sĩ luyện kim An Tái Thiên nói:
- Đã chuẩn bị thỏa đáng, nhưng mà tuy rằng ta nằm vùng bên cạnh Cừu Thiên Nguy mười mấy năm, thế nhưng... Ta vẫn không phải tâm phúc của hắn, địa vị của ta ở phủ Thành Chủ rất thấp, sợ rằng trong trận đại chiến này, chưa chắc có tác dụng quá lớn.
Thẩm Lãng nói:
- Nếu như ngươi có thể hoàn thành nhiệm vụ, đó chính là công thần lớn nhất.
- Vâng! - Đạo sĩ luyện kim An Tái Thiên nói:
- Lão hủ xin cáo lui, cô gia bảo trọng.
Tiếp đó ông ta rời khỏi thuyền lớn, ngồi thuyền nhỏ rời đi.
...
Trong lâu đài thành Nộ Triều.
Cừu Yêu Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tuyết rơi!
Nàng không khỏi vươn tay ngọc, đón lấy một mảnh bông tuyết, tiếp đó tùy ý để nó hòa tan vào lòng bàn tay.
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy nhìn bóng lưng cô con gái nuôi này, hơi có chút phức tạp.
- Yêu Nhi, vi phụ ngày mai liền dẫn binh xuất chinh, sự an nguy của thành Nộ Triều chính thức giao cho con.
Cừu Yêu Nhi gật đầu nói:
- Được.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Con chỉ có ba nghìn quân phòng thủ, có vấn đề gì không?
- Không có. - Cừu Yêu Nhi nói:
- Mặc kệ có địch nhân đến hay không, cho dù là một vạn, hai vạn, cũng không vấn đề.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Cẩn thận Từ Thiên Thiên bên cạnh con, nó chưa chắc có thể tin tưởng được.
- Vâng. - Cừu Yêu Nhi đáp.
Cừu Yêu Nhi nhíu mày, đưa tay che bụng mình.
Trong lòng có chút bất an.
Bởi vì, kinh nguyệt tháng này chưa đến.