183. Chương 183: Kịch chiến đảo Vọng Nhai! Giết chóc liên hồi! Cạm bẫy kinh thiên

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 183: Kịch chiến đảo Vọng Nhai! Giết chóc liên hồi! Cạm bẫy kinh thiên

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 183 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuyết rơi dày đặc, chất đống như muốn tràn ngập khắp nơi.
Mặt đất như được phủ một lớp chăn tuyết trắng.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác dẫn đầu hai nghìn quân lính, trấn giữ tuyến phòng thủ phía sau bãi cát trên đảo Vọng Nhai.
Cái gọi là tuyến phòng thủ thực chất chỉ là những bức tường thấp được đắp bằng đá và bùn đất.
Để cướp đoạt thành Nộ Triều, Thẩm Lãng đã mang theo toàn bộ võ sĩ tinh nhuệ. Hai nghìn quân của Bá tước Huyền Vũ phần lớn là tân binh, lính lão luyện cũng chỉ có chưa đến năm trăm người mà thôi.
Tuy nhiên, nhìn từ xa, dường như có hơn bốn nghìn người, trong đó hai nghìn người đơn thuần là dân binh thợ mỏ, chỉ có điều họ được mặc áo giáp nên trông cũng giống quân chính quy.
Đương nhiên, sĩ khí của những tân binh này vẫn rất cao.
Bởi vì sau khi nhập ngũ, mỗi ngày họ đều được ăn ngon, mặc đẹp, và nhận được nhiều tiền hơn.
Hơn nữa, trong nhà họ đời đời kiếp kiếp đều là con dân của gia tộc Kim, sự trung thành đã khắc sâu vào xương tủy.
Hơn bốn nghìn người thoạt nghe có vẻ không nhiều, nhưng nhìn thì lại chật kín cả một dải rộng.
Lúc này, tàu chiến của hải tặc trên mặt biển càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Những tân binh này không khỏi căng thẳng, cảm thấy có chút khó thở.
- Căng thẳng cái gì chứ. – Một lính lão luyện bên cạnh khinh thường nói, rồi vốc một nắm tuyết nhét vào miệng.
- Đám tân binh con nít này đúng là vô dụng, nhìn vóc dáng to lớn mà gan còn bé hơn trứng. – Tên lính lão luyện vừa nhai tuyết vừa cười nhạo nói.
Khi nhai, gã cảm thấy có gì đó không ổn.
Sao tuyết này lại có vị mặn vậy.
- Mẹ kiếp, thằng khốn nạn nào vừa tè vào đây à? – Tên lính lão luyện vội vàng nhổ tuyết trong miệng ra.
Phì phì phì!
Tao đã bảo tuyết này còn có màu vàng mà.
Ha ha ha ha!
Lập tức, cả đám cười vang, không khí căng thẳng giảm bớt đi nhiều.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác cũng không khỏi mỉm cười.
- Đừng sợ, đừng hoảng loạn, hãy nghe lệnh!
- Những gì ta đã dạy các ngươi sử dụng trước đây, còn nhớ rõ cả không?
Giọng của Bá tước Huyền Vũ không lớn, nhưng đủ để mỗi người nghe rõ mồn một.
- Nhớ rõ! – Mọi người đồng thanh hô lớn.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Những ngày qua chúng ta đã diễn tập rất nhiều lần rồi, nên hãy phản ứng như bình thường.
Ông không nói bằng giọng hùng hồn, giọng nói bình thản ấy ngược lại khiến lòng người an tâm.
Không sai, trận chiến ngày hôm nay đã được diễn tập hơn mấy trăm lần.
Mỗi tân binh đều có thể thuộc làu, mỗi dân binh thợ mỏ cũng vậy.
Trên đài chỉ huy.
Người đi đầu hô lớn:
- Kẻ địch cách năm dặm!
- Ba dặm!
- Hai dặm!
- Một dặm!
...
- Đại quân đổ bộ lên đảo, giết sạch, đốt trụi, cướp sạch!
Khi Cừu Thiên Nguy ra lệnh một tiếng, vô số hải tặc gào rú vang trời, bắt đầu điên cuồng đổ bộ lên đất liền.
Hơn một trăm chiếc tàu chiến hải tặc này không thể cập bến cùng lúc, vì vậy khi cách bãi biển khoảng trăm mét, bọn hải tặc đều nhảy xuống xuồng ba lá, lao về phía bãi biển.
Mà một số tên hải tặc hung hãn thậm chí không dùng xuồng ba lá, trực tiếp nhảy xuống biển, ngậm đại đao trong miệng, bơi thẳng đến bãi cát bắn nước tung tóe.
Thật sự rất lợi hại.
Đây là giữa mùa đông, bầu trời tuyết rơi trắng xóa, nhiệt độ nước biển không quá ba đến năm độ C.
Thế nhưng những hải tặc này chẳng những không hề thấy lạnh, ngược lại còn cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Vàng.
Trên đảo có mười vạn cân vàng.
Ai đến trước sẽ được trước, ai cướp được nhiều sẽ được chia phần nhiều hơn.
- Giết, giết, giết...
Lập tức, toàn bộ vùng biển ngoài khơi hoàn toàn sôi sục.
Vô số hải tặc điên cuồng đổ bộ lên đất liền.
Cảnh tượng đó thực sự giống như thủy triều rút, vô số cua biển bò lên bãi cát.
Chen chúc, đen kịt, không đếm xuể.
Còn tư quân của gia tộc họ Đường, mỗi người đều mặc áo giáp, chỉ có thể ngồi xuồng ba lá lên đất liền.
- Đồ ngu!
- Đồ gà mờ!
Nhìn nhau đầy khinh bỉ, sau đó tiếp tục xông lên.
Chỉ một lát sau.
Phần lớn đại quân hải tặc đã tràn lên bờ cát.
Đối mặt với tuyến phòng thủ của Bá tước Huyền Vũ, những hải tặc này không hề sợ hãi, vẫn điên cuồng xông lên.
Năm trăm mét.
Ba trăm mét!
Hai trăm mét.
Phía sau tuyến phòng thủ, các tân binh của gia tộc Kim hai chân run rẩy, có chút bị dọa sợ hãi.
Mặc dù đã diễn tập rất nhiều lần, thế nhưng khi những tên hải tặc hung thần ác sát xông lên, cảnh tượng này vẫn quá đỗi chấn động.
Thật không ngờ ba vạn người lại đông đến thế.
Gần như lấp kín toàn bộ bãi cát, mênh mông vô tận.
- Bắn, bắn...
Bá tước Huyền Vũ ra lệnh một tiếng.
- Vút vút vút vút vút...
Hơn hai nghìn binh sĩ, hơn hai nghìn dân binh thợ mỏ giương cung cài tên, đồng loạt bắn.
Mũi tên bay như mưa trút.
Như đàn châu chấu xẹt qua chân trời, rồi đột ngột lao xuống.
- Phập phập phập...
Như mưa đánh vào thân chuối, vô số mũi tên cắm xuống bờ cát.
Tỷ lệ trúng mục tiêu gần như bằng không.
Bởi vì, cách xa hai trăm mét cơ mà.
Cung thủ có thể bắn xa đến vậy, cũng là trăm người mới có một.
Cho nên đợt mưa tên này chẳng gây thương vong đáng kể nào cho đám hải tặc.
- Ha ha ha ha...
- Đám gà mờ này, bắn tên còn không xa bằng lão tử đi tiểu.
- Đừng nói là không xa bằng lão tử đi tiểu, còn không xa bằng lão tử bắn tinh dịch.
Đông đảo hải tặc đều cười nhạo.
Không thể không nói, biểu hiện của những tân binh và dân binh phủ Bá tước Huyền Vũ quả thực rất tệ, phần lớn mũi tên của dân binh bắn ra chỉ được vài chục mét mà thôi.
- Xông lên, giết sạch bọn chúng, giết sạch!
- Đừng giết sạch toàn bộ, giữ lại một vài tên mi thanh mục tú, ta muốn đè!
- Ta cũng muốn đè, ta cũng muốn đè!
Những hải tặc này vừa xông lên vừa cười như điên.
Hoàn toàn không giống như đang chiến đấu, mà như đang cướp bóc.
- Bắn cung, bắn cung...
Bá tước Huyền Vũ ra lệnh một tiếng.
Phía sau ông, bốn nghìn người lại một lần nữa bắn cung.
Lại một lần nữa, mũi tên bay như mưa trút.
Lần này, khoảng cách đến hải tặc chỉ còn khoảng một trăm mét, bốn nghìn mũi tên cuối cùng cũng gây ra thương vong vượt qua hai con số.
Thế nhưng, những hải tặc này đã đến rất gần.
Đã có thể thấy rõ khuôn mặt dữ tợn và hàm răng ố vàng của bọn chúng.
- Chạy, chạy...
Không biết ai là người bắt đầu trước.
Vừa gầm lên một tiếng, quân phòng thủ phủ Bá tước Huyền Vũ đều quay người bỏ chạy.
Ban đầu là dân binh thợ mỏ bỏ chạy, sau đó là tân binh bỏ chạy, cuối cùng lính lão luyện cũng bị cuốn theo mà bỏ chạy.
Bá tước Huyền Vũ hét lớn đầy giận dữ:
- Không được chạy, không được chạy!
- Ai lùi bước thì chém!
Dứt lời, Bá tước Huyền Vũ Kim Trác chợt rút chiến đao, chém giết về phía hai người bên cạnh.
Lập tức, hai cái đầu lăn xuống. Đương nhiên, hai người này không phải binh sĩ thật, mà là tử tù.
Tất cả chuyện này đều là diễn trò, đương nhiên phải tuyệt đối giống như kịch bản.
Dù cho như thế, quân đội phủ Bá tước Huyền Vũ vẫn không ngừng tan vỡ, bốn nghìn binh sĩ vẫn điên cuồng chạy trốn.
- Đi xuống hầm mỏ, xuống hầm nào!
Có người hô lớn.
Bá tước Huyền Vũ giận dữ, không cam lòng hét lớn:
- Lui về giữ đường hầm, lui về giữ đường hầm.
- Đi bảo vệ vàng!
Chiến cuộc xem chừng sắp sụp đổ.
Binh sĩ phủ Bá tước Huyền Vũ gần như dễ dàng sụp đổ.
Ba vạn tên hải tặc hân hoan.
Bọn chúng biết quân đội phủ Bá tước Huyền Vũ rất yếu ớt, nhưng thật không ngờ lại kém đến mức này.
...
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy cau mày, hỏi Đường Tung đang đứng bên cạnh:
- Binh sĩ phủ Bá tước Huyền Vũ, lại yếu đến mức này à?
Đường Tung, con trai trưởng của Bá tước Tấn Hải Đường Luân.
- Không yếu đến mức đó! – Đường Tung nói:
- Đơn thuần về sức chiến đấu mà nói, binh sĩ phủ Bá tước Huyền Vũ còn mạnh hơn chúng ta một chút.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Vậy vì sao lại dễ dàng sụp đổ? Hoàn toàn không chịu nổi một đòn? Liệu có phải có bẫy ở đây không?
Thế nhưng, Cừu Thiên Nguy liền nhanh chóng cảm nhận được lực lượng tinh nhuệ của phủ Bá tước Huyền Vũ.
Hơn bốn nghìn tân binh và dân binh điên cuồng tháo chạy, chạy về phía hầm lớn.
Bá tước Huyền Vũ chợt gầm lên một tiếng:
- Giữ lại năm trăm người, theo ta chặn hậu, yểm hộ chủ lực rút lui!
Lập tức, năm trăm tên tinh nhuệ gia tộc Kim dàn trận, tạo thành một tuyến phòng thủ vững chắc như sắt thép, mượn tuyến phòng thủ tường đá dựng tạm thời để phòng thủ.
Năm trăm tên võ sĩ này, toàn bộ mặc áo giáp sắt kiểu mới, tay cầm chiến đao kiểu mới, vũ trang đến tận răng.
- Bắn cung, bắn cung...
- Vút vút vút vút...
Năm trăm tên võ sĩ tinh nhuệ bắn tên, lần này không còn là bắn bừa, mà là bắn thẳng vào.
- Phập phập phập phập...
Lập tức, mấy chục tên hải tặc ngã xuống.
Năm trăm người bắn tên, uy lực còn hung mãnh hơn cả bốn nghìn người vừa rồi.
- Bắn cung!
- Bắn cung!
Hơn nữa, năm trăm tên võ sĩ tinh nhuệ này bắn tên rất nhanh, ba giây đồng hồ là có thể hoàn thành một mũi tên.
Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi, họ đã bắn ra mười mũi tên.
Hải tặc bị thương vong trên diện rộng, lên đến hơn trăm người.
Cuối cùng!
Hơn một nghìn tên hải tặc đầu tiên đã xông tới trước tuyến phòng thủ.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác quát:
- Rút đao.
Năm trăm tên võ sĩ tinh nhuệ chỉnh tề rút chiến đao, động tác đồng bộ như một.
- Giết!
- Giết!
- Giết!
Hơn một nghìn tên hải tặc ở phía trước nhất, lao vào đánh năm trăm tên võ sĩ gia tộc Kim.
Giao tranh giáp lá cà.
Lập tức, điên cuồng chém giết lẫn nhau.
Kết quả khiến người ta kinh ngạc.
Số lượng hải tặc tiên phong đông gấp đôi, nhưng trận đầu đã chịu thiệt hại nặng nề.
Bởi vì chiến đao của bọn chúng chém vào áo giáp của võ sĩ gia tộc Kim, chỉ để lại một vết mờ nhạt.
Thế nhưng, chiến đao của võ sĩ gia tộc Kim lại có thể dễ dàng bổ xuyên áo giáp, xé toạc thân thể của bọn chúng.
Ngay cả khi dùng chiến đao đỡ đòn.
Chiến đao của hải tặc thậm chí còn trực tiếp nứt vỡ.
Áo giáp và vũ khí của võ sĩ gia tộc Kim, so với đại quân hải tặc, vượt trội không chỉ một bậc.
Máu tươi bắn tung tóe, tay chân đứt lìa bay ngang.
Tình hình chiến đấu trong nháy mắt trở nên vô cùng thảm khốc.
- Giết!
- Giết!
- Giết!
Năm trăm tên võ sĩ tinh nhuệ trấn giữ tuyến phòng thủ.
Đại quân hải tặc không ngừng xông tới, càng lúc càng đông, càng lúc càng nhiều.
Cuối cùng, hơn một nghìn người, rồi hơn hai nghìn người xông lên giao chiến cự ly gần.
Bởi vì, đoạn tuyến phòng thủ này cứ thế chật hẹp, tối đa cũng chỉ chứa được hơn hai nghìn người.
Hai nghìn hải tặc đối chiến với năm trăm võ sĩ tinh nhuệ gia tộc Kim.
Mà vẫn ngang tài ngang sức.
Bá tước Huyền Vũ nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi thở dài một hơi.
Đêm giết Cừu Kiêu đó, tư quân gia tộc biểu hiện quả thực đặc biệt không tốt.
Hơn ba nghìn người đứng trên sườn núi cao nhìn xuống, lại vẫn bị hai nghìn hải tặc xông lên, hơn nữa còn có thương vong.
Điều này khiến Bá tước Kim Trác cũng bắt đầu hoài nghi liệu võ sĩ gia tộc mình có thực sự không ổn hay không?
Mà biểu hiện chiến đấu hôm nay lại hết sức ưu tú một cách dị thường.
Đương nhiên, xét tổng thể không phải vì võ sĩ gia tộc Kim trở nên mạnh mẽ hơn, bọn họ vẫn là chính bọn họ.
Những võ sĩ tinh nhuệ này đã trải qua huấn luyện chiến đấu cực kỳ nghiêm khắc. Các võ sĩ phối hợp với nhau, phát huy uy lực của trận hình đến mức tận cùng.
Thế nhưng đêm hôm đó mắt đều không nhìn thấy gì, cũng chưa nói đến việc phối hợp với nhau.
Ngược lại, hải tặc như thường lệ cướp bóc vào buổi tối, khá am hiểu đơn đả độc đấu, buổi tối đối với bọn chúng ngược lại có lợi thế.
Hơn nữa đêm hôm đó, một lính lão luyện mang theo bốn gã tân binh, càng khó có thể phát huy sức mạnh.
Hôm nay là ban ngày, cộng thêm áo giáp kiểu mới và vũ khí quá mạnh, hơn nữa toàn bộ đều là lính lão luyện tinh nhuệ, cho nên chiến tích huy hoàng.
Năm trăm người đối chiến với hơn hai nghìn người, vẫn bất bại.
- Xem ra chiến lược tinh binh mới là chính xác, đông người vô dụng. – Bá tước Huyền Vũ thầm nghĩ.
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng lập tức thả lỏng.
Đường Tung nói:
- Đây mới là thực lực của võ sĩ gia tộc Kim, đáng tiếc là tinh nhuệ quá ít. Bá tước Huyền Vũ mở rộng quá nhanh, chiêu mộ quá nhiều tân binh, trong chiến đấu nếu không vô dụng, ngược lại sẽ tháo chạy làm hỏng đại sự.
Bá tước Huyền Vũ suất lĩnh năm trăm tinh nhuệ tuy rằng lợi hại, nhưng lực lượng của bọn họ có hạn.
Mà hải tặc xông tới càng lúc càng đông, rất nhanh đã bao vây bọn họ.
Mà trên mặt đất khắp nơi đều là máu tươi, mấy trăm xác chết chất đống ngổn ngang.
Thời gian cũng đã gần đến.
Bá tước Huyền Vũ hét lớn:
- Đột phá vòng vây, đột phá vòng vây, rút về hầm, bảo vệ vàng!
Lập tức, hơn bốn trăm tên tinh nhuệ thay đổi trận hình, bảo vệ Bá tước Huyền Vũ ở chính giữa, tạo thành một mũi nhọn bắt đầu đột phá vòng vây.
Phải trả giá bằng hơn mười sinh mạng, Bá tước Huyền Vũ đã thành công đột phá vòng vây, rút về phía hầm.
Vòng vây của hơn ba nghìn tên hải tặc chỉ ngăn cản được chưa đến một khắc đồng hồ đã bị phá vỡ.
Lúc này, con trai trưởng của Bá tước Tấn Hải, Đường Tung, lộ ra ánh mắt đắc ý.
Những hải tặc này dũng mãnh vô cùng, không hề sợ chết, nhưng lại không có tính kỷ luật, cho nên trên chiến trường chính diện căn bản không phải là đối thủ của quân chính quy.
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy cũng đang dần tỉnh ngộ.
Bản thân hắn hơi có chút khinh địch, hai mươi năm trước trận chiến ấy, hắn dẫn đầu năm nghìn hải tặc tiêu diệt hơn một vạn liên quân của Bá tước Kim Vũ, từ đó về sau đã cảm thấy quân đội gia tộc Kim không thể chịu nổi một đòn.
Hôm nay xem ra, quân đội gia tộc Kim không am hiểu hải chiến, nhưng lại rất am hiểu lục chiến.
Mà đại quân hải tặc của hắn thì vừa vặn ngược lại.
Cừu Thiên Nguy cũng đã quyết định.
Một khi chiếm được đảo Vọng Nhai, hắn cũng muốn huấn luyện quân đội dưới trướng thành quân chính quy.
Gia tộc họ Cừu muốn chính thức quật khởi, vẫn phải bước lên lục địa.
Giống như các võ sĩ chính quy của Cừu Yêu Nhi, không vì cướp bóc, không vì vàng, chỉ vì chiến đấu mà sinh ra.
- Lại một lần nữa bày trận, lại một lần nữa bày trận!
Vua Hải Tặc hạ lệnh.
Lập tức, ba vạn liên quân chính thức dàn trận trên khoảng đất trống lớn, không còn hò hét hỗn loạn mà cuồng dã xông lên nữa.
Một lúc lâu sau.
Ba vạn liên quân cuối cùng tập hợp thành ba mươi hàng ngũ.
- Tiến quân, bao vây hầm!
Tiếp đó, ba vạn liên quân hành quân về phía hầm lớn.
Lúc này không thể vội vàng, cũng không nhất thiết phải vội vã.
Dù sao thì vùng biển này đã bị tàu chiến hải tặc phong tỏa, mấy nghìn người của gia tộc Kim có chạy đằng trời.
- Ầm ầm ầm rầm... – Vô số bước chân rung chuyển mặt đất.
Mấy vạn hải tặc bày trận xong xuôi, sau đó xuất phát về phía hầm lớn.
Đây tuy là một hòn đảo nhỏ, nhưng để thuận tiện vận chuyển quặng sắt và muối đến bến tàu, gia tộc Kim đã mở một con đường rộng khoảng bốn năm mét. Hôm nay, con đường này lại tạo điều kiện thuận lợi cho mấy vạn hải tặc hành quân.
Đoạn đường ngắn ngủi năm dặm, ba vạn hải tặc này ước chừng đi gần nửa canh giờ.
Cuối cùng cũng đến được hầm lớn.
...
Toàn bộ hải tặc ở đây, mặc dù đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng hoành tráng, nhưng khi thấy đến cái hầm mỏ vĩ đại này, vẫn không khỏi chấn động.
Nó còn quá lớn, quá sâu!
Cái hầm lớn này đường kính ước chừng hơn bốn trăm mét, sâu ba bốn mươi mét.
Không còn cách nào khác.
Gia tộc Kim đã khai thác ở đảo Vọng Nhai hơn hai ba trăm năm.
Mấy nghìn tên thợ mỏ quanh năm suốt tháng khai thác, trong khoảng hai ba trăm năm, đào ra một thung lũng lớn như thế này cũng không có gì là lạ.
Hơn ba vạn tên hải tặc liên quân bao vây hầm vĩ đại, nhìn xuống phía dưới.
Có một con đường lớn xoay quanh xuống tận đáy hố, con đường đá này được tạo ra rất nhanh, rộng chừng ba bốn thước, đủ cho một chiếc xe ngựa đi từ trên xuống dưới.
Lúc này, Cừu Thiên Nguy thấy rất rõ ràng, Bá tước Huyền Vũ suất lĩnh hơn bốn nghìn quân đội đang đóng quân dưới đáy hầm.
Nơi đó chẳng những có rất nhiều tảng đá chất thành nhà cửa, còn đào bới rất nhiều huyệt động.
Quả thực dễ thủ khó công.
- Thấy vàng không?
- Thấy vàng không?
Đông đảo hải tặc đều nhìn xuống.
Căn bản không thấy vàng đâu.
Thế nhưng điều này cũng không khiến bọn chúng thất vọng, ngược lại càng khiến bọn chúng nóng lòng không chịu nổi.
Vàng chắc chắn bị bọn chúng giấu ở bên trong các hang động mỏ.
- Thấy rồi, thấy rồi.
- Đâu, đâu?
- Không thấy thỏi vàng, thế nhưng các ngươi nhìn những đống quặng đất kia kìa.
Tất cả mọi người đều thấy.
Dưới đáy hầm chất đống vô số quặng đất, như núi vậy.
Đáng tiếc, những đống quặng đất này đều bị tuyết lớn bao trùm.
Nhưng vì bốn nghìn quân đội của phủ Bá tước Huyền Vũ vừa mới giẫm đạp qua, nên một số chỗ tuyết đọng trên quặng đất đã bị giẫm nát.
Những đống quặng đất này dù cách xa như vậy, cũng có thể thấy ánh vàng rực rỡ.
Cừu Thiên Nguy võ công cao, nhãn lực cũng mạnh mẽ, hắn thấy rõ trong quặng đất có vô số kim sa.
Đường Tung cũng nhìn thấy.
Mặc dù không thấy thỏi vàng, thế nhưng Cừu Thiên Nguy trong lòng lại càng thêm phấn chấn.
Quả nhiên là mạch vàng thời thượng cổ.
Mỏ vàng bình thường chưa có nhiều kim sa đến vậy, mỏ vàng lớn đến mấy cũng không có hàm lượng cao đến thế.
Vàng trong hầm mỏ có thể đã bị chở đi.
Thế nhưng so với toàn bộ mạch vàng thời thượng cổ mà nói, mấy vạn cân vàng có đáng là gì.
Phía dưới những đống quặng đất này có bao nhiêu?
Ít nhất cũng phải mấy nghìn vạn cân chứ.
Có thể đãi ra bao nhiêu vàng?
Ít nhất cũng hơn vạn cân trở lên, thậm chí còn nhiều hơn.
Đây căn bản không phải là mỏ vàng, đây là mạch vàng thời thượng cổ.
Trời cao phù hộ gia tộc họ Cừu ta muốn quật khởi.
Bên cạnh, Đường Tung cũng thở dốc dồn dập.
Thật là mạch vàng thời thượng cổ.
Trời biết nơi này có bao nhiêu vàng.
- Nộ Triều Hầu, bây giờ phải làm gì? – Đường Tung nói:
- Toàn bộ quân phòng thủ của Bá tước Huyền Vũ đều ở dưới đáy hầm, chúng ta có muốn một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, trực tiếp xông xuống đáy hầm, tiêu diệt bọn chúng? Cướp đi toàn bộ mạch vàng thời thượng cổ không?
Cừu Thiên Nguy trong lòng tràn đầy sự kích động mãnh liệt.
Lao xuống đi, lao xuống đi!
Giết sạch người của gia tộc Kim.
Cướp đi tất cả vàng, chiếm lấy mạch vàng thời thượng cổ.
Thế nhưng...
Nhìn cái hầm lớn này, Cừu Thiên Nguy bản năng cảm thấy nguy hiểm.
Cái thung lũng này thực sự quá mức rợn người, bản năng khiến người ta có cảm giác như một cạm bẫy chết người.
Thẩm Lãng cái nghiệt súc này, độc ác xảo quyệt vô cùng.
Nhỡ đâu hắn đã đặt một cạm bẫy kinh thiên động địa dưới cái hầm vĩ đại này thì sao?
- Không! Không đi xuống!
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy nói:
- Mạch vàng thời thượng cổ không thể chạy, mấy nghìn người của Bá tước Huyền Vũ cũng có chạy đằng trời, chúng ta chỉ vây mà không đánh.
Đường Tung nói:
- Việc này có cần thiết không?
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy nói:
- Nhỡ đâu bên trong hầm có cạm bẫy thì sao?
Cạm bẫy? Cạm bẫy gì chứ?
Cái hầm này là đá cứng, đâu phải rừng rậm, cũng chẳng phải ao đầm, cạm bẫy từ đâu mà ra.
Thế nhưng, ngay cả phụ thân hắn là Đường Luân trước mặt Cừu Thiên Nguy cũng không có nhiều quyền lên tiếng, huống chi là Đường Tung hắn?
- Vâng, tất cả y theo ý chí của Nộ Triều Hầu!
Thế là, Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy đa nghi liền xây dựng cơ sở tạm thời ngay phía trên hầm vĩ đại, bao vây toàn bộ hầm.
Chính là không chịu xuống một bước.
Bá tước Huyền Vũ ngươi trốn dưới đáy hầm thì thế nào?
Ngươi có đủ lương thực để ăn không? Đủ nước ngọt để uống không?
Ta cứ bao vây ngươi, để ngươi chết đói, chết khát.
Cho dù có bất kỳ cạm bẫy nào, cũng sẽ khiến ngươi hoàn toàn phí công.
Cuối cùng ta sẽ bắt được ngươi như một con rùa rụt cổ trong lu.
...
Dưới đáy hầm vĩ đại, trong một căn phòng đá.
Kim Trung nhìn lên phía trên, thấy doanh trại hải tặc chen chúc, tràn đầy lo lắng nói:
- Chủ nhân, đại quân Cừu Thiên Nguy không chịu xuống thì phải làm sao? Chúng ta đã mất mấy tháng trời, mới bày thiên la địa võng, cạm bẫy kinh thiên động địa dưới cái hầm này, nhưng nếu đại quân hải tặc của Cừu Thiên Nguy không chịu xuống, chúng ta cũng đành bó tay.
Đúng vậy!
Ngươi bày cạm bẫy vô dụng, người ta không chịu bước vào.
Bá tước Huyền Vũ thản nhiên nói:
- Vội cái gì? Hắn nhất định sẽ bước vào, cứ theo sắp xếp của Lãng nhi, từng bước một mà làm là được. Lãng nhi nắm bắt lòng người rất đáng sợ.
So với chiến thuật tâm lý, Thẩm Lãng chưa từng thua ai.
Trừ phi ngươi không tham, không thù, không hận.
Bằng không, nhất định sẽ rơi vào cạm bẫy của Thẩm Lãng, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Bá tước Kim Trác nói:
- Ít nhất cho đến bây giờ, tất cả hành động của Cừu Thiên Nguy hoàn toàn phù hợp với dự đoán của Lãng nhi.
...
Cừu Yêu Nhi đã cảnh cáo Thẩm Lãng không được bước lên thành Nộ Triều một bước, bằng không sẽ giết chết không luận tội.
Thế là, Thẩm Lãng lại đến.
Kể từ ngày hắn bị Cừu Yêu Nhi giày vò, đã qua hơn một tháng.
Hắn lại một lần nữa bước lên cái thành phố cực kỳ sầm uất này.
Lúc này đến đây, thành Nộ Triều vẫn vô cùng phồn vinh, nhưng lại trở nên hỗn loạn.
Bởi vì đại quân hải tặc của Cừu Thiên Nguy đã rời đi, Cừu Yêu Nhi liền tập kết tất cả quân đội trong phủ Thành chủ, đồng thời đóng chặt cổng, chẳng quan tâm gì đến những gì xảy ra bên ngoài.
Ban đầu đám ác nhân thành Nộ Triều còn thận trọng.
Thế nhưng bọn chúng nhanh chóng phát hiện không có ai can thiệp, thế là bắt đầu chém giết, cướp đoạt.
Cái thành phố tội ác này bắt đầu được thả lỏng.
Càng lúc càng... loạn hơn.
Càng lúc càng nhiều gián điệp, võ sĩ trà trộn vào tòa thành phố này.
Ngư long hỗn tạp.
Dọc theo con đường này, Thẩm Lãng ít nhất đã thấy ba lần cướp đoạt, hai lần giết người.
Thế nhưng, các cửa hàng hai bên đường phố vẫn làm ăn khấm khá.
Bởi vì bên ngoài mỗi cửa tiệm, cửa hàng đều có mười mấy võ sĩ trấn giữ, tiểu lưu manh bình thường không dám trêu chọc.
Đúng là thành Hỗn Loạn.
Thẩm Lãng dưới sự hộ tống của hơn một trăm tên võ sĩ tinh nhuệ tiến vào một căn nhà.
- Hạ lệnh, toàn bộ võ sĩ nằm vùng ở thành Nộ Triều bắt đầu tập hợp!
- Chuẩn bị tiến đánh phủ Thành chủ Nộ Triều!