Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 185: Cừu Thiên Nguy Đại Bại, Toàn Quân Tan Nát!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 185 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Uy lực của thuốc nổ thật sự quá khủng khiếp.
Để đánh sập đoạn đường này, đặc biệt là phá hủy đường hầm dài ba trăm mét, ước chừng phải dùng hơn một vạn cân thuốc nổ.
Dù vậy, vẫn cần đến hàng nghìn người đào bới ròng rã suốt mấy tháng trời.
Đây là một khu vực mỏ sắt khổng lồ, chất liệu đất đá thực sự quá cứng rắn.
Nếu Thẩm Lãng không sớm vạch kế hoạch gần nửa năm trời, căn bản không thể thành công được.
Hơn một vạn cân thuốc nổ này cũng gần như tiêu hao sạch lượng dự trữ mấy tháng qua.
Không còn cách nào khác, không có mỏ quặng nitrat kali, tất cả đều phải vét sạch các nhà xí, không biết bao nhiêu phân và nước tiểu mới làm ra được đống nitrat kali này.
Hôm nay, công trình cuối cùng cũng hoàn tất mỹ mãn.
Việc Huyền Vũ Bá tước dẫn đầu hơn bốn nghìn người biến mất cũng là lý do vào đêm hôm qua, họ đã lặng lẽ rút khỏi đường hầm này.
Đường hầm dẫn đến miệng hố, khoảng cách hai mươi mấy mét, và cách mặt đất cũng hai mươi mấy mét. Hai đầu hầm được chặn lại bằng đá, đợi đến khi đám hải tặc của Cừu Thiên Nguy sập bẫy, đồng thời cho nổ cả hai bên.
Nước biển liền ùa vào.
Với một lỗ hổng lớn cùng áp lực nước biển, lượng nước biển tràn vào mỗi giây đều vượt quá mấy vạn cân.
Trong nháy mắt, toàn bộ đáy hầm biến thành một vùng biển mênh mông.
Cừu Thiên Nguy tức giận đến mức mắt muốn nứt ra.
Thẩm Lãng thật quá độc ác, quả nhiên có âm mưu.
Thế nhưng...
Ngươi làm thế nào được chứ?
Nơi đây cách bờ biển gần một dặm, hơn nữa lại là nham thạch cứng rắn, đường hầm này ngươi đào bằng cách nào?
Vừa rồi tiếng nổ lớn đến vậy, tiếng nổ dữ dội đến vậy, rốt cuộc là loại vũ khí gì hả?
Không chỉ Cừu Thiên Nguy không biết.
Ngay cả những binh lính của phủ Huyền Vũ Bá tước cũng không hay.
Bởi vì số người tham gia chế tạo thuốc nổ, tham gia kích nổ chỉ có chưa đến một trăm người.
Thế nhưng bây giờ điều quan trọng nhất chính là phải thoát ra ngoài.
Cừu Thiên Nguy hét lớn:
- Leo ra ngoài! Leo ra ngoài mau!
Ngay lập tức, vô số hải tặc bám vào vách núi mà leo lên.
Thế nhưng nhiều hải tặc khác lại có chút thờ ơ.
Thẩm Lãng?
Ngươi chỉ có chiêu trò này thôi sao?
Chúng ta là hải tặc, trên đời này còn ai bơi giỏi hơn chúng ta chứ?
Ngươi lại muốn dùng nước biển dìm chết chúng ta? Không cảm thấy quá nực cười sao?
- Leo! Leo! Leo lên!
Những hải tặc này đều rất dũng mãnh, dù vách đá dựng đứng cũng có thể leo lên được.
Thế nhưng...
Vách đá trong hầm cao mấy chục thước, dựng đứng chín mươi độ.
Đáng sợ hơn là, tuyết mới đổ xuống, sau đó tan chảy, rồi lại đóng băng lại.
Toàn bộ vách núi trơn trượt không thể bám víu, bọn hải tặc không có cuốc xẻng leo núi, làm sao mà leo?
Thế là, những hải tặc này vừa phá băng, vừa leo lên.
Trong số đó, có người vừa leo đến nửa đường đã rơi thẳng xuống.
Mà một số hải tặc đặc biệt cừ khôi, lại thực sự leo lên được.
Nhưng...
Điều đó chỉ càng thêm bi kịch.
Khó khăn lắm mới gần đến đỉnh.
Ngẩng đầu nhìn lên, ngay lập tức nhìn thấy nụ cười tươi rói của một võ sĩ phủ Huyền Vũ Bá tước.
- Ồ, vậy mà cũng leo lên được thật, lợi hại ghê!
Tiếp đó, một tảng đá từ phía trên nện xuống.
Tiếp đó, một mũi tên bắn xuống.
Vút vút!
Lại ngã xuống.
Đám hải tặc này từng bước từng bước leo lên, lại từng người từng người rơi xuống.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngừng!
Thảm nhất chính là lính tư gia của gia tộc họ Đường.
Trên người bọn họ đều mặc áo giáp, sau khi nước biển tràn vào, họ nhanh chóng chìm xuống đáy.
- Đại công tử, đi mau, chạy mau...
Đường Tung, con trai trưởng của Tấn Hải Bá tước, hoàn toàn kinh ngạc đến sững sờ.
Vẫn là võ sĩ thân tín lột bỏ áo giáp trên người hắn, sau đó cố gắng đẩy hắn lên.
Đường Tung thật không ngờ tới.
Hóa ra cái hố lớn này thật sự có cạm bẫy động trời.
Hóa ra Cừu Thiên Nguy không phải thực sự bất lực, mà lão ta cáo già, là thực sự có trực giác nguy hiểm.
Thẩm Lãng, ngươi thật quá ác độc.
Quá độc!
Đường Tung võ công cao siêu, leo lên đặc biệt cực nhanh.
Nhưng điều tệ hại chính là hắn quá nhanh.
Tất cả mọi người leo chậm như vậy, ngươi lại quá nhanh, võ công rất cao.
Vậy khẳng định là nhân vật lớn.
Thế là!
- Vù vù vù vù...
Mấy chục cung thủ, chỉ chuyên bắn một mình hắn.
Mấy chục tảng đá từ phía dân quân cũng chỉ chuyên đập một mình hắn.
Đường Tung này cũng thật lợi hại, như một con khỉ vậy, nhảy qua nhảy lại giữa vách đá, điên cuồng né tránh những mũi tên cùng tảng đá này.
Leo, leo, leo...
Trên người trúng mấy mũi tên, thế nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Cũng bị đập mấy cục đá, trong đó có hai cục ước chừng mấy chục cân, trực tiếp đập cho hắn hộc máu.
Thế nhưng, vậy cũng không nguy hiểm đến tính mạng!
Cuối cùng!
Đường Tung ngừng leo trèo.
Cách mặt đất còn hơn một thước, đột nhiên đỉnh đầu đau nhói, cả người bị túm tóc lôi lên.
Huyền Vũ Bá tước Kim Trác tự mình ra tay.
Một giây sau, mấy nhánh chiến đao đặt ngang trên cổ Đường Tung.
Đường Tung lúc này mới phát hiện.
Ta... Ta leo lên trên để làm gì chứ?
Phía trên này có mấy nghìn kẻ địch.
Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, Đường Tung trực tiếp quỳ xuống nói:
- Huyền Vũ Bá tước, ta xin đầu hàng! Xin ngài nể tình chúng ta đều là quý tộc lâu đời, tha cho ta một mạng, phụ thân ta chắc chắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để chuộc ta.
Bàn tay của Huyền Vũ Bá tước chém vào gáy Đường Tung một phát, trực tiếp khiến hắn ngất đi.
Kim Trung tiến lên, nhắm thẳng vào gân mạch tay chân Đường Tung, đâm mạnh một nhát.
Dù cho đang hôn mê, thân thể Đường Tung cũng co giật mạnh một hồi.
Ngay lập tức, gân mạch tứ chi của hắn hoàn toàn bị xé nát, võ công hoàn toàn bị hủy diệt.
Ngay sau đó, con dao găm đâm thẳng vào miệng hắn, khuấy mạnh một cái.
Đầu lưỡi Đường Tung bị cắt đứt, máu tươi tuôn ra xối xả.
Lần này, Đường Tung đang hôn mê rõ ràng đã tỉnh lại.
Ngay lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết vô cùng thê lương.
Kim Trung từ trong túi lấy một nắm bùn đất, nhét vào miệng Đường Tung để cầm máu.
Cầm được thì cầm, không cầm được thì máu chảy đến chết cũng không thành vấn đề.
Dù sao tạm thời giữ mạng Đường Tung cũng là để lại cho cậu chủ, lỡ đâu cậu chủ muốn lợi dụng Đường Tung để thực hiện âm mưu quỷ kế nào đó?
Cho dù hắn có chết, cậu chủ cũng sẽ không trách cứ.
Bởi vì cậu chủ không có bất cứ mệnh lệnh gì về Đường Tung, Kim Trung sở dĩ giữ lại mạng Đường Tung, hoàn toàn là đoán ý của bề trên.
Làm người không dễ dàng, nhất là làm thuộc hạ của Thẩm cô gia lại càng không hề dễ dàng.
...
Dọc theo đường hầm này, nước biển tiếp tục điên cuồng tràn vào.
Mực nước càng ngày càng cao.
Đám hải tặc này vẫn chưa chết, thậm chí phần lớn hải tặc vẫn còn sống, vẫn đang bơi lội trong nước biển.
Mà võ sĩ tư gia của gia tộc họ Đường gần như đã nhanh chóng kết thúc sinh mạng.
Quả không hổ danh là hải tặc, khả năng sinh tồn dưới nước quá mạnh mẽ.
Có một hải tặc đầu lĩnh bơi đến chỗ Cừu Thiên Nguy nói:
- Đại vương, Thẩm Lãng rõ ràng ngu xuẩn không thể tả, lại muốn dùng nước biển dìm chết chúng ta, đây không phải nực cười sao? Chúng ta là ai, chúng ta là hải tặc mà!
- Không sai, không sai! Ta thấy não Thẩm Lãng mới bị úng nước.
- Nào chỉ là nước biển, trong não hắn còn có lão tử đi tiểu vào.
Đám hải tặc này thật sự rất ngang ngược, đến lúc này mà vẫn còn vênh váo.
- Mọi người đừng vội, đừng vội, mực nước không ngừng tăng lên, đến lúc đó dù cho không bằng mặt đất cũng chẳng kém là bao, chúng ta đến lúc đó là có thể nổi lên, dễ dàng nhảy lên mặt đất, vẫn có thể chém sạch đám tạp chủng của phủ Huyền Vũ Bá tước.
- Đúng, chúng ta không nên leo vách đá, cứ chờ mực nước dâng lên.
- Chém sạch gia tộc họ Kim, lột da rút gân Thẩm Lãng.
- Ta muốn đè chết hắn, ta muốn cho cái đồ tạp chủng Thẩm Lãng chết đuối trong cứt đái.
- Đừng nhúc nhích, tiết kiệm thể lực, chờ mực nước dâng lên!
Quả nhiên, mực nước luôn luôn tăng lên không ngừng, rất nhanh tràn qua cửa đường hầm.
Cách mặt đất càng ngày càng gần.
Ba mươi mét, hai mươi lăm mét.
Mà ngay tại lúc này.
- Rầm! Rầm! Rầm!
Lại một trận tiếng nổ lớn.
Không biết phát ra từ đâu.
Ngay sau đó, tất cả mọi người hoảng sợ phát hiện.
Mực nước không tăng nữa.
Bởi vì tiếng nổ lần này đã chặn đường hầm lại, nước biển không thể chảy vào được nữa.
Ước chừng một lúc lâu, bọn hải tặc mới phát hiện mực nước không tăng.
- Thẩm Lãng, mẹ kiếp nhà ngươi, mẹ kiếp…
Miệng quạ đen mới vừa nói đợi mực nước dâng lên, giờ thì sao, không dâng nữa rồi!
Đông đảo hải tặc bơi trên mặt nước, nhìn nhau.
- Đại vương, bây giờ nên làm gì đây?
Bây giờ rõ ràng gọi trời không thấu, gọi đất không linh.
Mặt nước ở đây cách mặt đất còn những hai mươi lăm mét, chẳng lẽ còn muốn leo lên?
- Chúng ta là hải tặc, chúng ta sợ nước biển cái gì chứ? Lẽ nào sẽ chết đuối sao?
Toàn bộ hải tặc đều nhìn sang hắn.
- Quả thực không phải chết đuối, nhưng... sẽ bị đông cứng mà chết.
- Đông chết, nói đùa à, dù cho giữa mùa đông, ta cũng có thể bơi lội một canh giờ trong biển.
- Vậy một canh giờ sau thì sao? Hai canh giờ sau thế nào?
Ngay lập tức, tên hải tặc kia im lặng.
Trời đông giá rét.
Ngay cả sau mấy ngày tuyết lớn, lúc này trong không khí nhiệt độ âm vài độ, nhiệt độ nước biển cũng sẽ không vượt quá ba bốn độ.
Đông đảo hải tặc phát hiện, họ hóa ra không mạnh mẽ như mình tưởng tượng.
Lúc này mới ngâm mình trong nước biển chưa đến nửa canh giờ, mà đã gần như đóng băng.
Không thể tiếp tục như vậy.
Nếu cứ ngâm mình trong nước nữa, tất cả mọi người sẽ bị đông chết.
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy hét lớn:
- Tất cả mọi người yểm trợ ta, yểm trợ ta, ta dẫn cao thủ leo lên, mở một đường máu, chiếm giữ một vị trí trên mặt đất, sau đó các ngươi đều leo lên.
Đây đã là biện pháp duy nhất.
Ngay lập tức, mấy trăm tên cao thủ hải tặc bơi đến bên cạnh Cừu Thiên Nguy, họ sẽ leo lên trước để mở đường cho Cừu Thiên Nguy.
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy, leo ở vị trí giữa nhất.
Đám người kia quả nhiên rất dũng mãnh.
Cho dù là vách đá đóng băng, họ cũng thực sự leo lên được, hơn nữa tốc độ vô cùng nhanh.
- Bắn cung! Bắn cung...
- Ném đá! Ném đá...
Ngay lập tức, trên mặt đất mũi tên như mưa trút, vô số tảng đá đều nện xuống.
Những cao thủ hải tặc này bị đánh trúng sau đó, đều rơi xuống.
Những cao thủ hải tặc này gặp việc này, vội vàng bắt đầu bổ sung người, tóm lại chính là muốn làm bia đỡ đạn, bảo vệ Cừu Thiên Nguy.
Đám người kia số lượng không nhiều lắm, nhưng đều là võ sĩ thân tín nhất của Cừu Thiên Nguy.
Thế nhưng địa thế này quá chết tiệt, hoàn toàn là bị động chịu đòn.
Tốc độ bổ sung người, hoàn toàn không kịp với tốc độ bị rơi xuống.
Cừu Thiên Nguy hét lớn:
- Tất cả mọi người leo lên hết, có thể xông lên được mấy người thì xông lên mấy người.
Ngay lập tức, hai vạn hải tặc còn sót lại chen chúc nhau điên cuồng bám vào vách núi mà leo lên, đây coi như là phân tán lực lượng tấn công của quân đội phủ Huyền Vũ Bá tước.
Cảnh tượng này, thật sự làm người ta chấn động.
Ý chí cầu sinh của đám người kia mãnh liệt đến nhường nào.
Vách đá chu vi mấy dặm, đầy hải tặc leo lên chen chúc, giống như kiến leo cây hay vô số nhện bò lên vậy.
Trên mặt đất hơn bốn nghìn người của phủ Huyền Vũ Bá tước cảm thấy có chút áp lực.
Bắn tên không kịp, vậy thì cứ ném đá đi.
- A... a... a!
Vô số hải tặc liên tục kêu thảm thiết.
Có người trực tiếp bị đập tan nát, có người trực tiếp rơi xuống.
Quả thực chính là một cuộc tàn sát điên cuồng.
Mỗi một giây đồng hồ đều có vô số hải tặc bỏ mạng.
Mà áp lực lớn nhất, vẫn là lực lượng phòng ngự của phía Hải Tặc Vương này.
Võ sĩ thân tín của Cừu Thiên Nguy quá mạnh mẽ, tốc độ leo lên quá nhanh, dù có điên cuồng ném đá cũng không cản được bọn họ.
Thế là, Huyền Vũ Bá tước trực tiếp hạ lệnh:
- Dội axit sulfuric.
Nghe được ba chữ này.
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy trong lòng tức giận chửi mắng.
Mẹ kiếp!
- Rầm, rầm, rầm!
Hết thùng này đến thùng axit sulfuric khác trực tiếp hắt xuống, dọc theo vách núi đổ xuống.
- A... a... a!
Những võ sĩ tinh nhuệ nhất của Nộ Triều Thành cũng không thể chịu nổi axit sulfuric.
Để không chìm xuống nước, họ đều vứt bỏ hết áo giáp.
Cho nên, bây giờ những thứ axit sulfuric này trực tiếp dội thẳng vào người họ, ngay lập tức, vô số tiếng kêu thảm thiết thê lương vang vọng.
Những hải tặc mình đồng da sắt này, trong nháy mắt bị ăn mòn.
Vô cùng thê thảm.
Hơn nữa trên toàn bộ vách đá của khu vực này, đều dính đầy axit sulfuric.
Còn leo lên thế này sao?
Tay ngươi vừa bám vào đá đã bị ăn mòn mục nát.
Mà ở những nơi khác.
Vô số hải tặc leo lên đông như kiến.
Nhưng, mười người tối đa không quá một người leo lên được.
Nhưng mà, vừa mới leo lên.
Phía trên đạp mạnh một cái, trực tiếp ngã xuống.
Mẹ kiếp!
Không leo lên, ở phía dưới ngâm mình trong nước biển sẽ bị đông chết.
Trăm phương nghìn kế leo lên.
Thảm hại hơn!
Ngươi leo đến nửa đường bị đập chết, có thể rơi xuống vẫn còn may mắn.
Thảm nhất chính là dốc hết sức bình sinh leo đến đỉnh, sau đó bị người ta đơn giản đạp xuống một chân.
Những hải tặc này liều mạng.
Dùng hết tất cả nỗ lực, dùng hết tất cả sức lực.
Tiếp đó...
Bỏ cuộc!
Mẹ kiếp, coi như là công thành chiến, cũng phải có thang công thành chứ.
Để chúng ta tay không leo lên!
Ở cái vách đá cao trăm thước.
Còn đóng băng thì sao?
Chúng ta là hải tặc, không phải thiên binh thiên tướng!
Nỗ lực hai lần, ba lần, năm lần!
Người này người kia lần lượt bỏ mạng.
Tất cả hải tặc bỏ cuộc!
Ta thà ngâm mình trong nước biển đông chết, cũng không leo nữa.
Không leo!
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy hét lớn:
- Leo lên! Leo lên mau!
Thế nhưng, đã không còn hải tặc nào chịu leo nữa.
Mà võ sĩ thân tín bên cạnh ông ta, gần như đã chết hết.
Một mình ông ta leo lên ư?
Sau đó một mình đánh bốn nghìn người sao?
Ta là Hải Tặc Vương, ta cũng không phải thần Biển.
...
Còn lại hơn một vạn hải tặc.
Liền hoàn toàn ngâm mình trong nước biển, cố sức bơi.
Cảnh tượng này, đồng dạng vô cùng chấn động.
Mặt nước mười mấy vạn mét vuông thực sự giống như nồi chảo sôi sục vậy.
Hơn một vạn hải tặc này điên cuồng gầm gừ.
Điên cuồng chửi rủa.
- Thẩm Lãng, ta đ*t mẹ nhà ngươi!
- Huyền Vũ Bá tước, ta đ*t mẹ nhà ngươi!
- Thẩm Lãng, ngươi ác độc như vậy, cẩn thận sinh con trai không có *!
Hơn vạn người tức giận chửi rủa.
Tiếng chửi rủa vang trời.
Hơn một vạn hải tặc này dùng hết tất cả từ ngữ để nguyền rủa Thẩm Lãng, nguyền rủa Huyền Vũ Bá tước Kim Trác.
Trên mặt đất, bốn nghìn người phủ Huyền Vũ Bá tước tĩnh lặng nhìn cảnh tượng này, trong đó có một số dân binh lộ ra vẻ mặt không nỡ ra tay.
Kim Trung gặp việc này hét lớn:
- Các huynh đệ, các ngươi đồng tình với bọn chúng à?
Gia tộc họ Kim thì không sao, thế nhưng những dân binh thợ mỏ này lại gật đầu không ngừng.
Kim Trung nói:
- Các ngươi đồng tình những hải tặc này, vậy ai đồng tình với những người bị bọn chúng giết chết? Ai đồng tình với những cô gái vô tội bị bọn chúng giày vò?
- Đám này là hải tặc, bọn chúng đã không phải là người, bọn chúng là súc sinh.
- Bọn chúng chưa bao giờ sản xuất, bọn chúng sống dựa vào cướp bóc, bọn chúng giết người không chớp mắt, bọn chúng ngay cả trẻ con cũng không tha.
- Bọn chúng cũng không xứng được đồng tình, bọn chúng chết còn chưa hết tội!
Huyền Vũ Bá tước lớn tiếng nói:
- Giết chết đám người kia, chính là thay trời hành đạo, chính là làm việc thiện tích đức. Hôm nay những hải tặc này chết đi, ngày mai liền có vô số gia đình thoát khỏi tai họa!
Kim Trung nói:
- Ngay hôm qua, đám cầm thú này đã nhục nhã gia tộc họ Kim chúng ta như thế nào, các ngươi quên rồi sao?
Dần dần, những dân binh thợ mỏ này cũng cùng chung căm phẫn.
Trên mặt nước tiếng chửi rủa của những hải tặc này cũng dần thưa thớt.
Cũng dần dần không bơi lội nữa.
Bởi vì, quá lạnh!
Càng chửi nhiều, càng bơi nhiều, thể lực tiêu hao càng nhanh.
Thế nhưng khi bất động!
Lại bị đông cứng nhanh hơn.
Nỗi sợ hãi tử vong dần dần tràn đến trong lòng.
Đám người liều mạng này, cho tới bây giờ mới hoàn toàn tuyệt vọng.
Có người bắt đầu khóc.
Ngay sau đó người thứ hai bắt đầu khóc.
Tiếp đó, vô số hải tặc khóc lớn.
Ở phía dưới đao kiếm của bọn chúng, đã từng có bao nhiêu dân chúng vô tội khóc thét, mà đổi lấy chính là nụ cười bỉ ổi và những nhát đao đoạt mạng.
Mà bây giờ, cuối cùng đến phiên bọn chúng khóc.
Dần dần, bọn chúng cũng ngừng khóc.
Bởi vì, bị đông cứng.
Không còn sức để khóc!
Càng ngày càng nhiều hải tặc chết đi.
Tiếp đó, chìm xuống đáy nước.
Toàn bộ mặt nước, lặng như tờ.
Hơi thở chết chóc bao trùm toàn bộ mặt nước trong hầm sâu thẳm.
Mà ngay tại lúc này, Kim Trung lại có chút do dự, giống như đang giằng xé nội tâm.
Ước chừng một lúc lâu, hắn chợt cắn răng một cái.
Tháo dây lưng quần, lôi cái thứ kia ra, chĩa thẳng xuống hố nước.
- Tất cả mọi người nghe đây, đám hải tặc này khi sống không phải người có thể diện, mọi người đi tiểu để tiễn bọn chúng một đoạn đường.
Nghe những lời này, tất cả mọi người kinh ngạc.
Tiếp đó, những võ sĩ phủ Huyền Vũ Bá tước khác làm theo.
Tiếp tục, toàn bộ dân binh thợ mỏ đều làm theo.
Hơn bốn nghìn người, toàn bộ tháo dây lưng quần, tưới nước tiểu về phía những hải tặc trên mặt nước đang dần dần chết đi này.
Huyền Vũ Bá tước không khỏi nhíu mày, nhìn về phía Kim Trung.
Kim Trung?
Ngươi lúc nào thì trở nên đường hoàng... đến vậy? Ưu tú đến vậy sao?
Nỗi khổ trong lòng Kim Trung chỉ có bản thân hắn tự biết.
Kim Trung ta đây làm gì có ưu tú đến thế.
Đây chính là mệnh lệnh chính miệng cậu chủ nói đấy.
Ta thực sự muốn cố ý kháng mệnh, nhưng... Ta có gan đó sao?
...
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy nhìn thấy cảnh tượng này.
Da đầu từng đợt tê dại.
Sự tuyệt vọng và bóng tối chưa từng có ập đến.
Xung quanh hải tặc đang lần lượt bỏ mạng từng tốp.
Mặc kệ bọn chúng khi sống hung tàn đến mức nào, mặc kệ bọn chúng liều lĩnh đến đâu, bây giờ đều biến thành một thi thể cứng đờ, sau đó chìm xuống.
Nhưng mà khi bị nước ngâm lâu, chúng sẽ lại nổi lên.
Đến lúc đó, hình ảnh chỉ có thể càng thêm đáng sợ.
Nhưng tối thiểu bây giờ Cừu Thiên Nguy mắt mở trừng trừng nhìn vô số hải tặc chìm xuống đáy nước.
Tiếp đó, lại bị vô số nước tiểu tưới lên đầu.
Sự sỉ nhục chưa từng có!
Ta đường đường là Hải Tặc Vương.
Ta là chúa tể vùng biển Đông đó!
Cuối cùng!
Xung quanh toàn bộ hải tặc đều đã chết hết, ba vạn liên quân, toàn bộ chết hết.
Lúc này, đầu óc Cừu Thiên Nguy bỗng trở nên tỉnh táo.
Tất cả chuyện này đều là âm mưu của Thẩm Lãng!
Cừu Thiên Nguy nhịn không được hét lớn:
- Huyền Vũ Bá tước, Thẩm Lãng ở đâu? Thẩm Lãng ở đâu?
Huyền Vũ Bá tước nói:
- Hắn dẫn đầu võ sĩ tinh nhuệ đi tấn công Nộ Triều Thành.
Cừu Thiên Nguy cười to nói:
- Nộ Triều Thành do nghĩa nữ Cừu Yêu Nhi của ta trấn giữ, hắn không thể nào đánh hạ được, ngay cả thần tiên cũng không thể đánh hạ, dù mấy vạn đại quân cũng không thể đánh nổi.
Huyền Vũ Bá tước lặng im không nói, ông vốn cũng không phải là người ham tranh cãi bằng lời. Hơn nữa trận chiến Nộ Triều Thành, ông ta quả thực vô cùng lo lắng, Cừu Yêu Nhi quá mạnh mẽ.
Ước chừng một lúc lâu, Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy mới hỏi:
- Mỏ vàng cổ xưa trên Vọng Nhai đảo này, là thật hay giả?
Huyền Vũ Bá tước nói:
- Giả, dùng bốn mươi vạn lượng vàng, cộng thêm mười vạn cân đồng thau để ngụy tạo nên.
Da đầu Cừu Thiên Nguy lại một trận tê dại.
Tất cả chuyện này đều là âm mưu, đều là âm mưu của Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng, ngươi thật sự không tiếc bỏ ra cả vốn liếng.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Các ngươi từ đâu có nhiều vàng như vậy? Từ đâu ra hả?
Nếu như là Thẩm Lãng, sẽ khẳng định không nhịn được khoe khoang, nhưng Huyền Vũ Bá tước lại câm miệng không nói.
- Tất cả đều là giả, tất cả đều là âm mưu.
- Thẩm Lãng, ngươi đủ độc ác, thật là độc!
- Thật quá tàn độc!
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy gần như sụp đổ.
Huyền Vũ Bá tước bỗng nhiên nói:
- Cừu Thiên Nguy, hai mươi năm trước phụ thân ta dẫn đầu hơn một vạn liên quân, còn có cả một hạm đội đi tấn công ngươi, tại sao lại toàn quân bị diệt vong?
Cừu Thiên Nguy cười ha ha nói:
- Bởi vì Ẩn Nguyên Hội đã sớm bán đứng các ngươi, đồng minh của ngươi, Vũ An Bá tước phủ họ Tiết cũng bán đứng các ngươi, không chỉ nói toàn bộ phương án tiến quân cho ta biết, hơn nữa còn cài vô số nội gián vào quân đội của cha ngươi, vào thời khắc mấu chốt đã phá hủy chiến thuyền của các ngươi, chưa kể còn những cạm bẫy trên biển mà ta đã bố trí sẵn, hắn đương nhiên chỉ có một con đường là toàn quân bị diệt vong.
Ngay sau đó, ông ta không cười được nữa.
Hai mươi năm trước, có người dẫn hơn một vạn liên quân Kim Vũ Bá tước vào cạm bẫy chết người.
Mà hôm nay, Thẩm Lãng lại bày một cạm bẫy lớn hơn, bẫy chết Cừu Thiên Nguy.
Cơ nghiệp gia tộc họ Cừu của ta.
Cơ nghiệp mấy chục năm, mấy vạn hải tặc, toàn quân bị diệt vong.
Đây... Đây là báo ứng đích đáng sao?
Ta không cam lòng, ta không cam lòng mà!
Cừu Thiên Nguy chợt rống lớn nói:
- Huyền Vũ Bá tước, nếu như ngươi vẫn là một người anh hùng, hãy cùng đơn đả độc đấu với ta, võ công của ta thừa sức thắng ngươi!
- Lại đây, Kim Trác, cùng ta quyết một trận tử chiến!
Tiếp tục, Cừu Thiên Nguy chợt bộc phát ra sức mạnh kinh người, điên cuồng bám vào vách núi mà leo lên.
Ông ta muốn xông lên cùng Huyền Vũ Bá tước đồng quy vu tận.
Đồng quy vu tận.
Thế nhưng, ông ta nghĩ nhiều rồi!
- Ào ào... ùng ục...
Lại từng thùng từng thùng chất lỏng khác đổ xuống.
Lại là axit sulfuric!
Ta, ta đ*t mẹ nhà ngươi.
Cừu Thiên Nguy cố sức né tránh, nhưng làm sao tránh được.
Ngay lập tức vô số axit sulfuric dội thẳng vào người ông ta, ăn mòn da thịt.
Dù cho như thế, hắn lại vẫn không bỏ cuộc, vẫn điên cuồng mà leo lên.
Cả người đều đang bốc khói, thế mà vẫn leo lên.
- A... a... a!
Ông ta điên cuồng rống giận, điên cuồng leo lên.
Võ công của người này, thật sự rất cường hãn.
- Rầm!
Ngay sau đó, lại có vô số chất lỏng dội vào người ông ta.
Lần này là dầu cá.
Mấy trăm tên cung thủ đốt mũi tên lửa.
- Bắn!
Ra lệnh một tiếng.
Mấy trăm nhánh tên lửa, lao thẳng về phía Cừu Thiên Nguy.
Trong nháy mắt!
Hải Tặc Vương Cừu Thiên Nguy này biến thành một ngọn đuốc sống, cả người bị đốt cháy hừng hực.
- A... a... a!
Ông ta vừa mới leo đến mặt đất.
Tiếp đó lại rơi phịch xuống, biến thành một đống lửa.
Đơn đả độc đấu?
Kim Trác ta đây tuy rằng cổ hủ, nhưng cũng không có ngu như vậy.
Huyền Vũ Bá tước ngước nhìn về phía đông.
Cách đây vài trăm dặm chính là Nộ Triều Thành.
- Lãng nhi, bên này của ta đã xong xuôi, trận chiến Nộ Triều Thành của con thế nào rồi?