Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 19: Thẩm Lãng trổ tài, giành thắng lợi
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong số sáu thanh niên này, Thẩm Lãng gần như không có chút khả năng cạnh tranh nào.
Ứng viên sáng giá nhất, không nghi ngờ gì nữa, chính là Vương Liên.
Vị Chủ Bộ trẻ tuổi, họ hàng xa của phủ Bá Tước Huyền Vũ, đang ngồi trong thư phòng với tâm trạng vừa hồi hộp, thấp thỏm lại vừa hưng phấn.
Hắn đương nhiên biết hôm nay mình đến để làm gì. Hắn đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi.
Hắn vốn không phải người của quận Nộ Giang, đáng lẽ phải ở nhà chuyên tâm đọc sách để chuẩn bị thi Tiến sĩ. Thế nhưng, hắn hết lần này đến lần khác lại đến thành Huyền Vũ làm Chủ Bộ quản lý hình ngục, một công việc mà hắn chẳng hề ưa thích. Mục đích hắn làm như vậy chỉ có một, đó là mượn nhờ thế lực của Bá Tước phủ để thăng tiến.
Hắn đương nhiên biết Kim Mộc Lan không thể gả ra ngoài mà chỉ có thể chiêu rể.
Thế nhưng hắn không thể không để tâm, vì trong nhà hắn không chỉ có mỗi hắn là con trai, mà còn có hai vị huynh trưởng khác, một người theo võ, một người theo văn.
Từ nhỏ, hắn đã say mê Mộc Lan, huống chi đây lại là một gia tộc quyền thế trăm năm, cho dù phải làm rể ở cũng sẽ được hưởng vinh hoa phú quý cùng quyền lực vô tận.
Thế tử phủ Bá Tước vô năng, vì vậy quyền lực tương lai của phủ Bá Tước chắc chắn sẽ nằm trong tay Kim Mộc Lan. Bởi thế, khi nàng kết hôn, không nghi ngờ gì nữa, quyền lực tối cao của phủ Bá Tước sẽ được chia sẻ.
Đây chính là vùng đất phong rộng hơn một nghìn cây số vuông, cùng với hai nghìn tư quân và khối tài sản khổng lồ.
Vì vậy, Vương Liên nhất định phải giành được vị trí hôn phu của Kim Mộc Lan!
Trừ võ cử nhân Mạc Dã ra, không ai có thể đe dọa được hắn.
Hơn nữa, võ công của Kim Mộc Lan cực cao, nên thứ nàng cần chính là một văn nhân để bổ trợ.
Vương Liên tin chắc rằng trong cuộc cạnh tranh lần này, hắn sẽ chiến thắng!
Đương nhiên, không chỉ một mình hắn nghĩ vậy, mà gần như tất cả mọi người đều có chung suy nghĩ đó. Đặc biệt là người tâm phúc Kim Trung của Bá Tước đại nhân, người đã đích thân tiến cử Vương Liên. Trong lòng ông ta, hắn thậm chí đã được coi là cô gia tương lai của phủ Bá Tước.
...
Kim Mộc Lan bước vào thư phòng đầu tiên. Nàng và Vương Liên cách nhau bởi một tấm bình phong.
Cảm nhận được người ngọc đến gần, Vương Liên theo bản năng hít thở dồn dập, tim đập thình thịch không cách nào kiềm chế, đành cố sức bình ổn lại.
Hắn sẽ nhanh chóng trở thành vị hôn phu của Kim Mộc Lan, hắn nôn nóng khi nghĩ đến cảnh chung chăn gối với tấm thân tuyệt mỹ kia.
Tâm nguyện mười mấy năm cuối cùng cũng sắp thành hiện thực.
- Vương Liên, tương lai huynh có thể mang đến cho ta điều gì? - Kim Mộc Lan hỏi.
Vương Liên cố nén sự kích động, hắn đáp:
- Sau khi nàng thành hôn với ta, ta sẽ đi thi Tiến sĩ. Từ đó về sau, nàng chủ võ, ta chủ văn, hai ta bổ trợ lẫn nhau, nhất định sẽ khiến phủ Bá Tước Huyền Vũ càng thêm phồn vinh, nhất định sẽ làm cho cơ nghiệp trăm năm của gia tộc họ Kim phát triển rực rỡ, đời đời truyền thừa.
Vương Liên cảm thấy, đây chính là điều Kim Mộc Lan trong lòng mong muốn nhất.
Không sai, sự phồn vinh của phủ Bá Tước Huyền Vũ, cùng với việc duy trì cơ nghiệp trăm năm của tổ tông, đúng là điều Mộc Lan cả đời theo đuổi.
- Cảm ơn anh họ. - Kim Mộc Lan nói, rồi nàng bước ra ngoài.
...
Kim Mộc Lan tiếp tục đi vào gian phòng thứ hai, nơi có võ cử nhân Mạc Dã.
Võ công của Mạc Dã rất cao, trông hắn có vẻ bình tĩnh hơn.
Lúc Kim Mộc Lan bước vào, hơi thở của hắn không thay đổi, chỉ có điều nhịp tim thoáng tăng nhanh một chút.
Khát vọng của hắn đối với Kim Mộc Lan chẳng kém gì Vương Liên.
Hắn là võ cử nhân, xuất thân từ một gia đình bình thường, võ công cực cao, nhưng dường như đã đạt đến bình cảnh.
Vì vậy, hắn cần một lượng lớn tài nguyên, cùng với những điển tịch võ đạo thượng cổ mà tiền bạc cũng không mua được. Trong khi đó, gia tộc họ Kim, với tư cách là một gia tộc quyền thế trăm năm, lại có nội tình vô cùng thâm hậu về phương diện này.
Hơn nữa, với vóc dáng và dung mạo của Kim Mộc Lan như vậy, bất kỳ nam nhân nào cũng không thể từ chối.
- Mạc công tử, nếu huynh ở rể phủ Bá Tước, tương lai có thể mang đến điều gì cho ta? - Kim Mộc Lan hỏi một câu y hệt.
Mạc Dã đáp:
- Ta sẽ thi Võ Tiến sĩ, sẽ trở thành cao thủ thiên hạ, dẫn dắt binh mã phủ Bá Tước chinh chiến khắp nơi, không ngừng lập công lao, để địa vị và quyền thế của gia tộc họ Kim lên một tầm cao mới, thậm chí tấn chức Hầu Tước các loại.
- Cảm ơn Mạc công tử. - Kim Mộc Lan đứng dậy và bước ra ngoài.
...
Tiếp theo, Kim Mộc Lan đến thư phòng thứ ba, thứ tư và thứ năm.
Nàng cũng chỉ hỏi cùng một vấn đề: nếu huynh ở rể phủ Bá Tước, tương lai có thể mang lại cho ta điều gì?
Ba người này trả lời gần như giống hệt nhau, đó chính là sự trung thành, nguyện ý vì tiểu thư Mộc Lan mà phục vụ quên mình, xông pha khói lửa không chối từ!
Bởi vì ba người này từ nhỏ đã được phủ Bá Tước bồi dưỡng, nên đây là đáp án duy nhất mà họ có thể đưa ra.
...
Kim Mộc Lan bước vào gian phòng cuối cùng!
Cách một tấm bình phong, Thẩm Lãng cảm nhận được hơi thở của Kim Mộc Lan, một mùi hương dễ chịu vô cùng, hương thơm nồng nàn của phụ nữ.
Thẩm Lãng tập trung tinh thần vào đôi mắt, xuyên qua tấm bình phong nhìn thấy đường nét cơ thể của Kim Mộc Lan.
Ánh mắt hắn lại một lần nữa rơi vào vị trí trước ngực mà không ai biết được của nàng.
36E!
Ngay lập tức, nhịp tim của hắn lại một lần nữa tăng nhanh.
- Thẩm Lãng, nếu như huynh ở rể phủ Bá Tước, tương lai có thể mang điều gì đến cho ta? - Kim Mộc Lan hỏi.
- Cái gì? - Thẩm Lãng ngơ ngác.
- Quả nhiên là Nhị Ngốc. - Kim Mộc Lan thầm buồn cười trong lòng, rồi nàng hỏi bằng một giọng ôn hòa hơn:
- Chính là huynh có thể cho ta được thứ quý giá gì nhất?
- Ta còn zin! - Thẩm Lãng theo bản năng tự nhủ.
Đương nhiên, lời này hắn chỉ có thể thầm nhủ trong lòng, nếu như dám nói ra miệng thì chắc chắn sẽ bị đánh chết.
Vậy thì nên trả lời câu hỏi này thế nào đây?
Thẩm Lãng đương nhiên có thể đưa ra rất nhiều điều khác.
Ví dụ, ta là một bác sĩ phụ khoa rất giỏi, khi đến những ngày đau bụng hàng tháng, ta có thể chữa khỏi cho nàng đấy Mộc Lan.
Lại ví như, ta có bí quyết gia truyền tinh luyện thép, có thể khiến công nghệ luyện thép của phủ Bá Tước tiến lên một bậc, áo giáp của tư quân họ Kim càng cứng chắc hơn, đao kiếm càng thêm sắc bén.
Lại ví như mắt ta rất lợi hại, nếu Mộc Lan nàng luyện công bị tắc nghẽn kinh mạch, ta sẽ biết cách khơi thông chỗ nào.
Thậm chí, hắn còn đoán ra năm người trước đó đã trả lời như thế nào.
Vương Liên chắc chắn sẽ nói về việc bổ trợ văn võ với Kim Mộc Lan để phủ Bá Tước càng thêm phồn vinh, để cơ nghiệp trăm năm của gia tộc họ Kim được truyền thừa đời đời.
Mạc Dã nhất định sẽ nói võ công của mình đã đạt đến cấp độ cực mạnh, sau đó sẽ dẫn quân của phủ Bá Tước đại sát tứ phương, lập công lao vĩ đại, để cơ nghiệp gia tộc họ Kim lên một tầm cao mới, thậm chí tấn chức Hầu Tước các loại.
Còn ba người khác, cũng do phủ Bá Tước bồi dưỡng, nên chắc chắn sẽ nói sẵn lòng hiến dâng tất cả sự trung thành.
Vậy Thẩm Lãng nên trả lời gì? Điều gì mới là thứ mà Kim Mộc Lan trong lòng mong muốn nhất?
Thấy Thẩm Lãng không trả lời ngay lập tức được, Kim Mộc Lan nói:
- Không hề gì, huynh cứ từ từ suy nghĩ, từ từ trả lời, không cần gấp.
Giọng của Kim Mộc Lan đối với người khác đều rất lạnh nhạt, nhưng với Thẩm Lãng lại trở nên dịu dàng.
Chỉ có điều, khẩu khí này của nàng giống như đang dỗ dành một đứa trẻ chậm phát triển, e rằng hắn sẽ bị hù dọa thì đúng hơn.
Thẩm Lãng suy nghĩ hai phút, rồi tìm được một đáp án.
- Thứ quý giá nhất ta có thể cho nàng là… tự do, chỉ cần nàng đừng nạp thêm đàn ông, cái gì cũng được. – Thẩm Lãng đáp lời.
Câu này vừa thốt ra, Kim Mộc Lan ngẩn người, rồi đôi mắt đẹp liếc xéo Thẩm Lãng một cái, hận không thể tiến lên đánh hắn một trận.
Cái gì gọi là nạp đàn ông? Kim Mộc Lan ta là loại đàn bà không biết liêm sỉ như thế sao?
Thế nhưng trong lòng nàng cũng không hề thất vọng.
- Rõ ràng là một tên Nhị Ngốc, không có chút suy nghĩ nào.
Rồi, Kim Mộc Lan đi ra ngoài.
Sau tấm bình phong, Thẩm Lãng lộ ra nụ cười đắc ý.
Nếu như kết quả không có gì bất ngờ, hắn đã nắm chắc sáu phần thắng.
Vì sao Kim Mộc Lan lại hỏi câu này? Nàng muốn kiểm tra xem sáu người đàn ông này có dã tâm hay không?
Thế tử phủ Bá Tước không có tiền đồ, vì vậy tương lai, khi Kim Trác Bá Tước qua đời, toàn bộ quyền hành của phủ Bá Tước sẽ rơi vào tay Kim Mộc Lan.
Nàng đương nhiên sẽ toàn tâm toàn lực phò tá đệ đệ.
Nàng sợ nhất là điều gì? Chồng mình sẽ có dã tâm, dòm ngó quyền lực phủ Bá Tước, thậm chí mưu hại em trai của mình.
Như vậy, nàng chính là tội nhân của gia tộc họ Kim.
Theo nàng, tài hoa của vị hôn phu tương lai là thứ yếu, quan trọng nhất là tuyệt đối không được có dã tâm, để tránh họa từ trong nhà.
Mà Vương Liên cùng Mạc Dã biểu hiện ra vẻ lợi hại như thế rõ ràng cho thấy họ muốn cùng Kim Mộc Lan thống trị phủ Bá Tước, khiến trong lòng Kim Mộc Lan không khỏi lo lắng khôn nguôi.
Hai người các huynh lợi hại như vậy, rõ ràng muốn giành lấy tước vị Bá Tước cho các huynh ấy à?
Vì vậy, câu trả lời của Thẩm Lãng có nghĩa là bản thân hắn không có chút dã tâm nào.
Đây mới là đáp án chính xác nhất, đây mới là điều mà Kim Mộc Lan trong lòng mong muốn nhất.
...
Kim Mộc Lan trở về đại sảnh.
Lúc này, Bá Tước cùng phu nhân đang lo lắng chờ đợi, nhìn thấy nàng xuất hiện, không khỏi thốt lên:
- Nhanh như vậy sao?
Đúng vậy, chỉ chưa đầy một khắc, Kim Mộc Lan đã chọn xong rồi.
- Con ơi, đã chọn được hôn phu tốt chưa? - Bá Tước đại nhân hỏi:
- Nếu con đã chọn xong rồi, phụ thân sẽ phái người đi phát thiệp khắp nơi, tối đến sẽ thành hôn.
Kim Mộc Lan đáp:
- Con đã chọn được rồi.
Bá Tước phu nhân đứng dậy kích động hỏi:
- Là ai? Vương Liên hay là Mạc Dã?
Kim Mộc Lan nói:
- Vị hôn phu con chọn là... Thẩm Lãng!