Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 193: Cừu Yêu Nhi ra đi! Nơi Từ Thiên Thiên thuộc về!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 193 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– Thái thú Trương Xung lợi hại!
– Thái thú Trương Xung lợi hại!
Thẩm Lãng cứ lặp đi lặp lại những lời này, rồi thở dài liên tục.
Kim Hối và Thẩm Thập Tam không hiểu. Chúng ta đã thắng lớn rồi, cô gia sao cứ nói những lời như vậy? Hơn nữa lại còn tỏ vẻ tiếc nuối vô hạn đến thế.
Nhưng Thẩm Lãng nhanh chóng trở lại bình thường, bắt đầu tận hưởng hạnh phúc mà chiến thắng mang lại.
...
Các thương nhân ở thành Nộ Triều quả là gan lớn. Chiến tranh vừa mới kết thúc, họ đã vội vàng mở cửa làm ăn. Thẩm Lãng nhận được ngay mấy chục phần bái thiếp, tất cả đều là đến tặng quà.
Ai đưa quà đến Thẩm Lãng cũng không từ chối, và hoàn toàn được mở mang tầm mắt. Kỳ trân dị bảo nhiều không kể xiết.
Nhưng có chút đáng tiếc, không ai đưa gái đẹp đến. Ngươi nghĩ Thẩm Lãng ta đây giống loại người giữ mình trong sạch sao?
Thư Thục rót cho Thẩm Lãng một chén trà. Gương mặt bà đầy hạnh phúc, đến tuổi này mà vẫn mang thai, rõ ràng là niềm vui ngoài ý muốn.
Đương nhiên theo Thẩm Lãng, ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi chẳng lớn chút nào, đây là những năm tháng tốt nhất của phụ nữ, cơ bản chưa đến mức gọi là Lão Bạng Hàm Châu (*).
(*) Nghĩa đen chỉ con trai già mà còn có ngọc, ý nói vợ chồng già mà còn có con.
Thẩm Lãng mượn cơ hội dùng X-quang quan sát thai nhi trong bụng bà, đặc biệt khỏe mạnh. An Tái Thiên rõ ràng rất vui vẻ.
Ông đã trải qua một cuộc đời đầy khó khăn, vì một sứ mệnh không cố định, lơ lửng, đã mai phục ròng rã mười mấy năm trong hàng ngũ kẻ thù.
Hơn nữa mười mấy năm qua, An Tái Thiên thực ra không dám ôm hy vọng gì về việc báo thù rửa hận. Nhưng thật không ngờ lại thực sự thành công. Nằm vùng ở tòa lâu đài này tầm mười mấy năm, thật không ngờ lúc này tòa lâu đài này lại trở thành nhà mình rồi.
Cho nên vị đạo sĩ luyện kim An Tái Thiên này rõ ràng nước mắt chảy dài, vừa cười vừa nói, rồi lại vừa nói vừa khóc.
Lão chủ nhân, ngài trên trời có linh thiêng nhìn thấy không? Cô gia đã báo thù cho ngài. Phụ thân, ngài trên trời có linh thiêng nhìn thấy không? Chúng ta đã báo thù cho phụ thân rồi.
Thẩm Lãng cười nói:
– An thúc, ngài đã bị hủy dung, so với Hoàng Phượng còn khó coi hơn, làm sao có thể tìm được đại mỹ nhân như Thư Thục tiểu thư vậy chứ?
Hoàng Phượng liền đứng ở bên ngoài, không chút cảm xúc. Người luyện võ sẽ không hề để tâm, nếu không nàng đã sớm đánh chết Thẩm Lãng cả chục lần rồi.
Thẩm Lãng thở dài nói:
– Quá không công bằng, ta biết một người bạn cũng bị hủy dung, kết quả cả đời không tìm được vợ (*).
(*) Đương nhiên là nói về chuyện Thẩm Lãng kiếp trước bị hủy dung.
An Tái Thiên nói:
– Đó là bởi vì người bạn kia của ngài không gặp phải tuyệt cảnh, chỉ có trong tuyệt cảnh, mới có thể bộc lộ ra tấm lòng đáng ngưỡng mộ của con người. Rất có lý, có lẽ tâm cảnh của người bạn kia của ta cũng không đúng.
Thư Thục nói:
– Cừu Thiên Nguy là tên biến thái, trước khi ta mang thai đều thường xuyên tra tấn ta, mỗi lần đều là đạo sĩ chữa thương cho ta, ta cảm thấy con người này rất tốt. Thẩm Lãng nghe ra ý ngoài lời. Đây... Đây là Thư Thục chủ động 'đè' đạo sĩ. Lợi hại!
Thẩm Lãng nói:
– Cừu Thiên Nguy không nghi ngờ gì sao?
Thư Thục nói:
– Hắn là một kẻ đặc biệt tự phụ, cảm thấy bản thân có sức hấp dẫn vô hạn, đạo sĩ xấu xí, dơ bẩn như vậy, phụ nữ phủ Thành Chủ đều ghét bỏ, Cừu Thiên Nguy chắc nghĩ ta ghét ông ta.
Thẩm Lãng nhìn thoáng qua An Tái Thiên. Chẳng lôi thôi chút nào, mỗi một cọng râu đều chải chuốt bóng loáng. Tóc cũng ngay ngắn gọn gàng. Đạo bào trên người cũng là vải bố, thế nhưng cũng giặt giũ sạch sẽ. Ôi! Có phụ nữ quả nhiên khác hẳn. Đương nhiên Thẩm Lãng ta đây còn càng không giống, bên cạnh ta có mấy chục mỹ nữ chăm sóc. Nếu như không phải vì hình tượng, có lẽ sau khi ngồi lên bồn cầu sẽ có em gái hỗ trợ chùi rửa.
Thẩm Lãng nói:
– Thím à, gia tộc họ Thư cũng là danh môn vọng tộc, ngài có muốn về thăm nhà không?
Thư Thục lắc đầu nói:
– Không trở về, ta đã sớm trở thành nỗi sỉ nhục của gia tộc rồi. Trong dòng dõi thư hương, phụ nữ trước khi bị làm nhục phải tự sát giữ danh tiết, loại phụ nữ như ta có thể coi là không biết xấu hổ.
Thẩm Lãng không mở lời an ủi. Người phụ nữ này đã chịu hết đau khổ, đã mạnh mẽ đến mức không cần an ủi. Thế nhưng Thẩm Lãng biết, lúc đó bà còn có con, làm sao mà tự sát được? Hơn nữa dựa vào cái gì mà phải tự sát?
Thẩm Lãng cầm bình trà nhỏ, cùng An Tái Thiên chậm rãi dạo bước trong pháo đài này. Để kiến tạo pháo đài này, Cừu Thiên Nguy mất tầm mười mấy năm, huy động mười mấy vạn nhân công. Rõ ràng phòng thủ kiên cố. So với lâu đài phủ Bá Tước Huyền Vũ còn cao hơn, còn dày hơn. Cừu Thiên Nguy từng coi pháo đài này là cơ nghiệp trăm năm của gia tộc họ Cừu, bây giờ lại tiện tay rơi vào tay Thẩm Lãng và gia tộc họ Kim.
– Cô gia, ta làm sao cũng thật không ngờ, tòa lâu đài này lại thuộc về nhà của chúng ta, bây giờ vẫn như đang mơ vậy. – An Tái Thiên lúc bước đi, đều cảm giác lâng lâng. Lúc trước, ông ghét cay ghét đắng từng tấc trong tòa pháo đài này mà bây giờ ngay cả từng bậc thang cũng cảm thấy đáng yêu đến thế.
Thẩm Lãng nói:
– Tòa pháo đài này rõ ràng kiên cố, thế nhưng quan điểm thẩm mỹ của Cừu Thiên Nguy rõ ràng hơi kém, ở đây không thoải mái bằng phủ Bá Tước Huyền Vũ.
An Tái Thiên nói:
– Hắn dù sao cũng là xuất thân hải tặc, một lòng chỉ nghĩ đến chức năng phòng thủ. Không giống như nhà chúng ta là hào môn trăm năm, có thể cân bằng giữa quân sự và nghệ thuật một cách hoàn mỹ.
Tiếp đó, ông ta như muốn nói điều gì đó. Sau khi đánh chiếm thành Nộ Triều, Thẩm Lãng trực tiếp giao việc phòng ngự thành thị cho Kim Sĩ Anh, giao tất cả sự vụ thương nghiệp cho Hoàng Đồng. Bất kể là chính trị, kinh tế, quân sự hắn một chút cũng không quản.
Đối với Kim Sĩ Anh, An Tái Thiên yên tâm, dù sao cũng là con nuôi của Bá tước, mặc dù đối với Thẩm Lãng còn có khúc mắc, nhưng đối với Bá Tước đại nhân thì tuyệt đối trung thành. Thế nhưng cái tên Hoàng Đồng kia, dù sao cũng là người ngoài. Chỉ có Thẩm Lãng rõ ràng, thành Nộ Triều hoàn toàn khác với những nơi khác.
Đây là một tòa thành mua bán. Chuyện chuyên nghiệp giao cho người chuyên nghiệp quản lý. Gia tộc họ Kim ở thành Nộ Triều nắm được vài điểm cốt yếu là được rồi: Đất đai, thuế má, xưởng đóng tàu, phòng thủ quân sự, đường hàng hải. Chuyện thương mại, liền giao cho hội Thiên Đạo. Gia tộc họ Kim và hội Thiên Đạo là liên minh chiến lược, tiền tài gì đó đều không quan trọng. Hơn nữa cái tên Hoàng Đồng này vô cùng nhanh trí, mấu chốt là gã biết Thẩm Lãng còn thông minh hơn nữa. Cho nên hợp tác thực sự rất suôn sẻ. Chí ít trước khi đánh bại hội Ẩn Nguyên, hai nhà đều có thể thân mật không kẽ hở.
...
Hoàng Đồng lại càng hưng phấn, thậm chí hưng phấn giống như An Tái Thiên. Lúc này nội tâm của gã cảm thấy vô cùng may mắn, ở thời khắc mấu chốt đã nắm bắt được cơ hội này từ Thẩm Lãng. Tiếp đó, hắn liền một bước lên mây.
Hôm nay ở toàn bộ thế giới phương đông, hội Thiên Đạo gần như ở khắp mọi nơi đều bị hội Ẩn Nguyên chèn ép, đã tràn ngập nguy cơ. Chuyện bán gương thủy tinh, có thể làm cho hội Thiên Đạo thu được một cơ hội chiến lược, được cơ hội thở dốc. Chí ít sẽ không bị diệt.
Mà cuộc chiến thành Nộ Triều thắng lợi, là một lần thắng lợi vĩ đại. Điều này có nghĩa con đường buôn bán trên biển toàn bộ Việt quốc phía Đông, hơn phân nửa đều rơi vào tay hội Thiên Đạo. Dùng bất cứ ngôn ngữ nào để hình dung lần thắng lợi này cũng không đủ.
Cho nên lần này Thẩm Lãng xuất chiến, hội Thiên Đạo phái ra mấy trăm cao thủ đi theo. Kết quả... Chưa dùng tới. Chỉ mỗi Cừu Yêu Nhi đã làm xong hết rồi. Rõ ràng phụ nữ chinh phục thế giới, Thẩm Lãng chinh phục phụ nữ. Ngoại hình đẹp trai chính là có thể muốn làm gì thì làm.
Đáng tiếc, lão huynh Hoàng Đồng vẫn đánh giá Lãng gia hơi cao. Sau khi chiếm thành Nộ Triều được mấy canh giờ, Hoàng Đồng không ngừng tiếp kiến các sứ giả trong thành, những người phụ trách các thương hội. Nghe những người này thấp thỏm bất an nịnh bợ.
Hoàng Đồng lại an ủi. Có một số việc sẽ thay đổi, có chút phép tắc cũng sẽ thay đổi, thế nhưng... số tiền mọi người kiếm được tuyệt đối sẽ không thay đổi. Sẽ chỉ nhiều hơn, không ít đi.
Cùng những ông trùm giới kinh doanh họp mấy canh giờ. Hoàng Đồng vẫn ở trong trạng thái phấn khởi. Sau khi hội nghị kết thúc, gã vội vàng cầm tất cả ghi chép hội nghị báo cáo cho Thẩm Lãng. Thẩm Lãng nhận lấy xem mấy lần.
Những chương trình hội nghị này vô cùng quan trọng, thậm chí hoàn toàn quan hệ đến trật tự thương mại và phép tắc của thành Nộ Triều. Thế nhưng hắn chỉ thoáng nhìn qua, liền ném sang một bên. Bởi vì những hiệp nghị này bây giờ hoàn toàn không tính toán gì hết. Thành Nộ Triều đã đánh chiếm được, thế nhưng bây giờ còn không hoàn toàn thuộc về gia tộc họ Kim.
Đấu tranh quân sự kết thúc. Tiếp theo chính là đấu tranh chính trị, các hiệp nghị chính trị. Chỉ có khi ý chỉ của quốc quân truyền xuống, sắc phong thành Nộ Triều và đảo Lôi Châu cho gia tộc họ Kim, lúc này mới hoàn toàn coi như là mọi chuyện đều kết thúc.
Như kết quả không ngoài dự kiến, trong vòng hai ngày, Trương Xung sẽ tới đàm phán. Thậm chí nói chuyện gì, đều đã trở thành kết cục định sẵn. Thẩm Lãng cầm lấy một đống lớn danh mục quà tặng, xem xét đặc biệt cẩn thận. Hiệp nghị quan trọng gì ta không quan tâm, thế nhưng quà cáp mà những thương nhân này đưa cho ta, ta phải nhớ kỹ rõ ràng.
Đưa nhiều, lướt qua một cái. Đưa ít? Vậy ta phải nhớ kỹ ngươi, sau đó sẽ gây khó dễ cho ngươi. Lật mấy chục trang danh mục quà tặng. Không hề nghi ngờ, Thẩm Lãng phát tài, phát tài lớn.
– Tại sao không có người tặng mỹ nữ hả? – Thẩm Lãng nói:
– Ta đã chờ lâu rồi, ta giống loại người thích giữ mình trong sạch hay sao?
Hoàng Đồng là người thông minh, Thẩm Lãng nói cũng không cần che giấu. Hoàng Phượng nghiêng đầu sang chỗ khác. Nàng thậm chí cảm thấy, làm vệ sĩ cho Thẩm Lãng có nên tự chọc điếc tai mình hay không.
Hoàng Đồng nói:
– Có thể... Đại khái là bởi vì tiểu thư Cừu Yêu Nhi đó.
À, rõ rồi! Tất cả đám thương nhân cũng cảm thấy Thẩm Lãng qua đêm với Cừu Yêu Nhi cho nên nào dám tặng gái, sợ nữ ma đầu nổi cơn ghen dẫn đến họa diệt môn. – Ôi! – Thẩm Lãng nói:
– Các ngươi đều đánh giá ta quá cao, nữ ma đầu này đâu phải do ta 'ra tay' đâu.
Hoàng Đồng kinh ngạc, Mang thai đến nơi rồi, còn nói như không phải mình làm sao? Thẩm Lãng nói:
– Nói cách khác, ngươi từng đi thanh lâu chưa?
Hoàng Đồng xấu hổ, em gái ta đang ở đây, chúng ta thực sự phải trò chuyện về đề tài này sao? Thẩm Lãng nói:
– Đó chính là đi qua, tình huống của ta và Cừu Yêu Nhi giống y hệt thanh lâu đó.
Hoàng Đồng kinh ngạc nói:
– Ngài, ý của ngài chính là ngài ngủ với cô ta sao?
– Không. – Thẩm Lãng đính chính:
– Là nàng chơi ta.
Quả là một câu chuyện buồn. Thẩm Lãng nói:
– Nhưng mà, vô địch dũng tướng như nàng có thể 'chơi' ta, ta cũng có thể tự hào, ngươi nói đúng không?
Hoàng Đồng da đầu tê dại, không biết có nên gật đầu hay không. Hoàng Đồng ta đây coi như là người khôn khéo, cũng biết nói đủ thứ chuyện phiếm, nhưng cho dù như vậy thì trò chuyện với người này e rằng có ngày tổn thọ mất.
– Vậy thì, ta còn có chuyện bận rộn, xin cáo từ trước. – Hoàng Đồng nói. Đi như vậy đương nhiên không lễ phép. Thế nhưng, lỡ như tiếp theo Thẩm Lãng nói ra lời càng thêm mất mặt để gã nghe được, ngày sau nhớ tới hối hận, há chẳng phải lại có khúc mắc với Hoàng Đồng ta đây sao?
Hoàng Đồng đi ra khỏi cửa, nhìn thoáng qua em gái mình. – Đáng tiếc, muội muội này xấu quá, bằng không tên công tử Thẩm thực sự vô cùng dễ tóm, con người này quá cặn bã, mỹ nhân kế dễ dàng thực hiện được. – Hoàng Đồng thở dài một tiếng.
Hoàng Phượng trừng mắt, nói bằng giọng lạnh lẽo:
– Chê muội xấu ấy à, huynh tìm phụ mẫu mà hỏi đi. Quả nhiên huynh muội liên tâm, một tia biểu cảm là biết ngay có ý gì.
...
Bên trong thư phòng tốt nhất trong pháo đài. An Tái Thiên đang chà xát bức tường, chà sạch bức tường đến trắng phau. Diện tích bức tường này lớn hơn nhiều, có thể viết xuống rất nhiều tên kẻ thù.
Ước chừng ngày mai, Trương Xung sẽ tới đàm phán. Từ một góc độ nào đó, cuộc đấu tranh giữa gia tộc họ Kim và Thái thú Trương Xung đã kết thúc. Tiếp theo cuộc đàm phán coi như là một kết thúc công việc, cũng là hoàn toàn minh bạch một kết cục thắng thua.
Tiếp đó, chính là cùng quốc quân đánh ván cờ chính trị. Thậm chí nếu như bàn chuyện với Trương Xung cũng đủ thành công, Trương Xung cũng đủ thông minh, gia tộc họ Kim đánh cờ với quốc quân sẽ giản đơn rất nhiều.
Lãng gia nhìn mặt tường trống không này. Phát hiện, kẻ thù của mình cũng chết khá nhiều. Tới thế giới này mới nửa năm, lại kết liễu nhiều kẻ thù như vậy sao? Ôi chao! Không có cách nào, người quá ưu tú sẽ dễ gây thù hằn.
Thế nhưng càng không ngờ tới. Chỉ nửa năm, mình đã khiến nhiều kẻ thù phải chết như vậy. Điền Hoành, Từ Quang Doãn, Vương Liên, Lâm Mặc, Lâm Chước, Chúc Lan Đình, Trương Tấn v.v... Thế nhưng, vì sao lại thêm nhiều kẻ thù mới như vậy chứ?
Hơn nữa tên của những kẻ thù này không thể viết lên bức tường! Quốc quân, Thái tử, Tam vương tử, Tứ vương tử. Những người này, không thể viết!
Nhớ lại một hồi, Thẩm Lãng ở trên vách tường viết xuống bốn chữ: Họ Tô, họ Tiết. Phủ Hầu tước Trấn Viễn họ Tô, phủ Bá tước Vũ An họ Tiết. Hai đại gia tộc này, chính là mục tiêu phải trả thù kế tiếp.
Gia tộc họ Tiết, hơn một trăm năm trước nhận ơn trời biển của Bá tước Kim Trụ, kết quả hai mươi năm trước bán đứng Bá tước Kim Vũ, dẫn đến hơn một vạn liên quân bị hủy diệt toàn bộ, khiến gia tộc họ Kim gặp tai họa ngập đầu.
Hơn nữa trước đây không lâu, Tiết Lê đến đây từ hôn, thế tử họ Tiết đến đây ép trả nợ, nỗ lực liên hợp hội Ẩn Nguyên hoàn toàn tiêu diệt phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Mà hành vi phạm tội của gia tộc họ Tô càng khiến người ta giận sôi. Tô Kiếm Đình lại cùng Mộc Lan từng có hôn ước, chỉ riêng điểm này, gã đã đáng chết.
Với tư cách thông gia, lúc tranh chấp đảo Kim Sơn gia tộc họ Tô lại âm thầm giúp đỡ Đường Luân tàn sát võ sĩ họ Kim, suýt chút nữa khiến ba trận luận võ bị lật ngược.
Lúc này Thẩm Lãng còn không biết việc Tô Kiếm Đình đánh lén phủ Bá Tước Huyền Vũ. Hắn không phải thần! Căn bản không cách nào dự liệu được trận đánh bất ngờ này.
Bởi vì nhạc phụ đại nhân đã nói đặc biệt rõ ràng, ông đã đốt phong mật thư đó, Hầu tước Tô Nan cũng tin. Chính vì xác định phong mật thư này đã bị đốt, cho nên gia tộc họ Tô mới không kiêng nể gì cả mà tan vỡ với gia tộc họ Kim.
Cho nên mặc kệ từ góc độ nào mà nói, gia tộc họ Tô đều không có lý do gì để đánh lén phủ Bá Tước Huyền Vũ. Gia tộc họ Tô tại sao lại có được tin tức gia tộc họ Kim không đốt phong mật thư đó? Hơn nữa còn xác định như vậy? Đây là một bí ẩn.
Cho nên đến tận bây giờ, Thẩm Lãng còn đang do dự, rốt cuộc nên trả thù nhà nào trước? Là họ Tiết hay là họ Tô?
Nhưng vào lúc này, Kim Hối chạy như bay đến nói:
– Cô gia, tiểu thư Cừu Yêu Nhi phải đi.
...
Nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi dạo bước trong thành Nộ Triều. Nơi nàng đi qua, đều không có một bóng người. Mặc kệ trên đường phố chen lấn, náo nhiệt đến đâu, chỉ cần nàng đi tới, tất cả đàn ông cũng sẽ chuồn ngay lập tức. Không dám tới gần nàng trong vòng mười mét. Hoàn toàn sợ như quỷ thần.
Nàng cũng không để ý, trong tay cũng không cầm Quỷ Đầu Đao, bên người cũng không đi cùng bất cứ ai. Lúc tám tuổi, nàng trôi dạt ở ngoài khơi, tất cả những ký ức trước đó đều quên hết. Ký ức duy nhất chỉ có một dòng âm thanh trong hồi tưởng. Rõ ràng nói cái gì đều không nhớ rõ. Mơ hồ chỉ nhớ rõ là nàng muốn lúc ngủ, người đàn ông kia ở bên cạnh kể chuyện cho nàng.
Tuy rằng chỉ là một đoạn âm thanh không thể đoán được, nhưng chủ nhân của giọng nói này chắc chắn là người quan trọng nhất đời của Cừu Yêu Nhi. Cả đời này. Không ai đi sâu vào lòng nàng. Nàng cũng ít để ý bất cứ ai, cho dù là sư phụ của nàng. Duy chỉ có cái âm thanh mơ hồ này, chiếm phân lượng nặng nhất trong cuộc sống của nàng.
Trước khi rơi xuống biển, đầu nàng bị chấn thương nghiêm trọng. Thực sự cái gì cũng không nhớ được. Chẳng qua là mơ hồ có chút ấn tượng, phải đợi một người. Người này là nam hay nữ, sống hay chết, hoàn toàn không biết, hoàn toàn không nhớ nổi. Cũng là bởi vì cái trí nhớ mơ hồ này, cũng bởi vì ơn cứu mạng của Cừu Thiên Nguy, nàng bị ràng buộc tại thành Nộ Triều này tầm hai mươi năm.
Không đợi, không chờ nữa! Chí ít không ở thành Nộ Triều chờ đợi. Nếu người này trở về, thì bất kể nàng ở nơi nào chờ cũng giống nhau. Nếu người này không đến, dù cho nàng có chết ở thành Nộ Triều cũng vô dụng.
Hạm đội của nàng đã tập kết xong xuôi. Tầm hai nghìn võ sĩ chính quy, toàn bộ đều là nữ nhân. Còn có một số cô gái đáng thương trong lâu đài màu trắng, tầm mấy trăm người, cũng đều muốn cùng nàng đi. Ôi! Lại còn muốn trải qua cuộc sống sáng sớm mười mấy mỹ nữ tranh nhau quét một chiếc lá sao?
Nàng không cáo biệt Thẩm Lãng. Người vốn không hẹn gặp lại, cáo biệt làm gì. Thế nhưng tòa thành thị này, cuối cùng nàng đã ở hai mươi năm. Cho nên, cuối cùng lại đi một vòng, coi như là cáo biệt.
Từ nay về sau, Cừu Yêu Nhi ta đây sẽ phải lưu lạc chân trời góc bể. Ta sẽ phải đi truy tìm ước mơ của ta. Ta muốn đi thăm dò thế giới chưa từng biết. Còn chuyện nàng mang thai. Người nào lại quy định phụ nữ có thai không thể ra biển chứ? Nàng đây có huyết mạch nghịch thiên còn sợ sệt gì. Nàng đã quyết định, tốt nhất sau khi được tám tháng, tìm được lục địa mới, tạm thời dừng lại sinh con. Tiếp đó, tiếp tục thăm dò thế giới.
Thành Nộ Triều rất lớn, thế nhưng chân nàng rất dài, cho nên nhanh chóng đã đi hết, về tới bến tàu. Trên hai mươi chiếc thuyền, vô số nữ tử không muốn xa rời mà nhìn thành thị này. Họ luyến tiếc không nỡ đi. Thế nhưng, chỉ có Cừu Yêu Nhi mới là nhà của bọn họ.
– Đi!
– Chậm đã, chậm đã...
Thẩm Lãng đuổi theo.
– Thật sự muốn đi gấp thế sao? – Thẩm Lãng nói.
Cừu Yêu Nhi không trả lời. Thẩm Lãng nói:
– Lỡ như Trương Xung và Cừu Hào tới đánh ta thì phải làm sao? Không có nữ ma đầu nhà ngươi ở đây, ta có chút bất an trong lòng. Bằng không chúng ta đi đảo Thiên Phong, tiêu diệt Cừu Hào trước đã?
Cừu Yêu Nhi cắn răng. Nàng và Trương Xung không thù không oán, sở dĩ diệt Trương Tấn. Một là vì phát tiết phẫn nộ trong lòng lúc đó, hai là Trương Tấn đã động vào mình, ba là vì Từ Thiên Thiên báo thù. Còn có chuyện gì với Thẩm Lãng nhà ngươi nữa đâu?
Cừu Yêu Nhi cùng Cừu Hào quan hệ cũng không đến nỗi nào, cuối cùng gã kia thích đàn ông, cho nên Cừu Yêu Nhi không ghét gã.
– Đi thật sao? – Thẩm Lãng thở dài hỏi.
– Ừ. – Cừu Yêu Nhi nói:
– Nếu ngươi muốn nói gì thì nói nhanh lên, đừng chậm trễ thời gian của ta.
– Trước khi đi, có muốn 'ừ ứ' một phen hữu nghị? Đương nhiên, lời này Thẩm Lãng chỉ dám ở trong lòng nói mà thôi. Nếu là hắn dám nói ra khỏi miệng, dù cho không bị đánh chết, cũng sẽ bị gãy xương.
Thẩm Lãng lấy ra một quyển 《 Tây Du Ký 》, một quyển 《 Đấu Phá Thương Khung 》, đưa cho Cừu Yêu Nhi nói:
– Ngươi dù ghét ta, thế nhưng cũng đừng ngược đãi bản thân, sách hay nên đọc thì cứ đọc.
Cừu Yêu Nhi nhận lấy hai bản sách thật dày. – Đấu Phá Thương Khung, nói về cái gì? – Cừu Yêu Nhi bèn hỏi.
Thẩm Lãng đáp:
– Câu chuyện về một thiên tài bị vợ chưa cưới từ hôn, tiếp đó quật khởi nghịch thiên, chém trời chém đất chém không khí, diệt vợ chưa cưới, ngủ với sư phụ của nàng.
Từ Thiên Thiên ở bên cạnh liếc xéo một cái. – Không tệ, thú vị. – Cừu Yêu Nhi cất hai quyển sách đi. Nhưng mà nàng không biết, hai quyển sách này cũng không có phần cuối. 《 Tây Du Ký 》 còn dư lại một vạn chữ, 《 Đấu Phá Thương Khung 》 càng không đến một triệu chữ. Tóm lại chính là muốn để Cừu Yêu Nhi đọc đến cao trào thì bị đứt ngang! Khi đó, nữ ma đầu này khẳng định sẽ nghiến răng nghiến lợi! Cảnh này nghĩ tới, cũng thấy đã ghiền a!
Lãng gia thật không có tiền đồ, chỉ có thể trả đũa Cừu Yêu Nhi một chuyện cỏn con như thế. Ôi! Nữ ma đầu này đi dứt khoát thế này, đơn giản là tuyệt tình dứt áo đó. Ta vẫn nên cho ngươi một chút nhớ nhung. Để Cừu Yêu Nhi nhà ngươi nghĩ tới Thẩm Lãng ta đây, đã nghĩ... đánh chết ta.
Cừu Yêu Nhi cầm lấy hai quyển sách đi ngay. Thẩm Lãng vốn muốn nói, cẩn thận dưỡng thai. Thế nhưng... Nói ra lời này cũng là vô ích, Cừu Yêu Nhi sẽ không nghe. Quan trọng nhất là, Cừu Yêu Nhi biểu hiện khiến người ta cảm thấy đứa bé trong bụng không có nửa điểm quan hệ với Thẩm Lãng.
Trước khi lên thuyền, Cừu Yêu Nhi nhìn về phía Thiên Thiên nói:
– Thiên Thiên, đi theo ta đi. Từ Thiên Thiên bản năng nhìn sang Thẩm Lãng. Nàng cả người lâm vào lo lắng và giằng xé vô cùng. Loại giằng xé này, từ hôm qua lại bắt đầu.
Trương Tấn đã chết, nàng cũng không muốn báo thù. Vậy tiếp theo đi con đường nào?
Cừu Yêu Nhi là thần tượng tuyệt đối của nàng, là cứu tinh tâm hồn nàng, là người dẫn đường cho cuộc sống và là ngọn đèn dẫn lối cho nàng. Cho nên, bản năng nàng muốn đi theo Cừu Yêu Nhi.
Thế nhưng... Xem những cô gái bên cạnh Cừu Yêu Nhi kìa. Giống như những con hà bám trên chiến hạm, hoàn toàn không còn là chính mình. Hào quang Cừu Yêu Nhi tỏa sáng khắp nơi. Bất kỳ cô gái nào đến bên cạnh nàng, đều có thể mất đi bản thân.
Ta sùng bái ngươi, ngưỡng mộ ngươi, như vậy ta chỉ có thể ngắm nhìn ngươi từ xa. Nàng đưa mắt nhìn về hướng Thẩm Lãng, vẫn là người này khá chân thực một chút. Nhìn thấy ánh mắt Từ Thiên Thiên rơi vào trên mặt Thẩm Lãng, Cừu Yêu Nhi nhướng mày. Nàng không muốn Từ Thiên Thiên nhờ vả không đúng người, Thiên Thiên thật vất vả mới thoát khỏi ma chưởng của đàn ông, chẳng lẽ lại rơi vào bàn tay của gã đàn ông khác?
Từ Thiên Thiên lại có can đảm lớn như vậy mà nhìn Thẩm Lãng, muốn nghe hắn tỏ thái độ. Cừu Yêu Nhi muốn dẫn ta đi? Thẩm Lãng nhà ngươi giữ lại ta sao?
Thẩm Lãng tránh ánh mắt Từ Thiên Thiên nói:
– Bằng không, ngươi ở lại đây đi.
Từ Thiên Thiên nói:
– Ở lại, làm tiểu thiếp cho ngươi sao?
– Làm tiểu thiếp? – Thẩm Lãng nói:
– Vậy làm sao được, ta sao lại để ngươi tủi thân như thế?
Thẩm Lãng nói dịu dàng:
– Thiên Thiên, không biết ngươi đã từng nghe một câu nói này chưa, tình xưa nếu mãi còn yêu
Cầu chi sớm sớm chiều chiều bên nhau. Cái gọi là hôn nhân nam nữ, chẳng qua là một loại ràng buộc tầm thường mà thôi, chúng ta cũng không phải phàm phu tục tử, cũng không cần chú ý những thứ lễ nghi phiền phức này.
Từ Thiên Thiên nói:
– Ý của ngươi là ngươi sợ Kim Mộc Lan, không dám nạp ta làm thiếp, cho nên muốn nuôi ta ở bên ngoài làm tiểu tam?
Cái từ tiểu tam này, cũng là Thẩm Lãng dạy nàng. Á! Cũng có thể giải thích như vậy. Nhưng mà bị ngươi vừa nói như vậy, có vẻ Thẩm Lãng ta đây quá cặn bã. Em gái, hiếm khi hồ đồ, làm người không nên thấy quá rõ. Người thông minh dễ không có hạnh phúc, ngươi cũng không hạnh phúc.
Cừu Yêu Nhi ở bên cạnh nói:
– Thiên Thiên, chỉ cần một câu nói của ngươi, ta liền đánh chết hắn.
Từ Thiên Thiên bật cười nói:
– Tên này cặn bã thế nào, ta cũng không phải ngày đầu tiên biết.
Cừu Yêu Nhi nói:
– Ngươi thật không theo ta đi sao?
Từ Thiên Thiên lắc đầu nói:
– Ngài cứu vãn tâm linh, cho ta cuộc sống mới, vì báo đáp ân tình của ngài, ta phải tự giải quyết cuộc sống của mình. Từ Tú đã bị hủy diệt rồi, bởi vì dã tâm phụ thân ta mà hủy. Ta quyết định về nhà, một lần nữa lập Từ Tú thương hội, trọng chấn gia nghiệp, nhà họ Từ của ta còn chưa tuyệt đường, còn có nãi nãi (bà nội) và đệ đệ, còn cần ta bảo hộ.
Thẩm Lãng đương nhiên biết, vừa rồi Từ Thiên Thiên đang đùa giỡn hắn. Nàng chắc chắn sẽ không muốn làm tiểu thiếp cho Thẩm Lãng, càng không thể làm tình nhân. Nàng muốn lột xác, muốn trở thành một nữ cường nhân độc lập.
Tuy rằng làm không được như Cừu Yêu Nhi. Thế nhưng, ít nhất phải lấy nàng làm chuẩn.
Từ nay về sau Từ Thiên Thiên ta đây không còn dựa vào bất kỳ người đàn ông nào, Trương Tấn không đáng tin cậy. Tên cặn bã Thẩm Lãng này tuy rằng vô cùng hấp dẫn, thế nhưng... Cũng không đáng tin cậy. Từ Thiên Thiên ta đây, chỉ có thể dựa vào bản thân!
Cừu Yêu Nhi cúi người xuống, chủ động ôm Từ Thiên Thiên một cái, tiếp đó xoay người rời đi. Một lát sau! Hạm đội của Cừu Yêu Nhi rời đi. Mặt trời chiều ngả về tây. Cả nhánh hạm đội biến mất ở chân trời.
Nữ ma đầu này đi! Cái huyền thoại này đi rồi! Nàng đi khám phá thế giới của nàng, đi hoàn thành giấc mộng của mình. Từ Thiên Thiên đứng trên bến tàu khóc không thành tiếng.
...
Tầng cao nhất của lâu đài đảo Thiên Phong. Trương Xuân Hoa quỳ gối trước mặt phụ thân. Trương Xung giống như già thêm mười tuổi, lưng vốn vĩnh viễn thẳng tắp cũng còng xuống. Cả người cong xuống, vẫn không nhúc nhích.
Lúc này trời tối. Ở đây cũng không đốt nến. Gần như đưa tay không thấy được năm ngón, chỉ có ánh sáng bên ngoài ngọn hải đăng thỉnh thoảng chiếu vào. Trong phòng vô cùng yên lặng, chỉ có tiếng sóng biển phía ngoài, còn có tiếng khóc nỉ non của Trương Xuân Hoa.
– Phụ thân, thành Nộ Triều đã mất rồi!
– Huynh trưởng hắn, có thể... không sống được.
Trương Xuân Hoa ôm lấy hai chân phụ thân, gào khóc. – Biết rồi, biết rồi... Trương Xung đưa tay vuốt ve đầu con gái mình, giọng của ông khản đặc như bị đốt vậy.
Trương Xuân Hoa cắn răng nghiến lợi nói:
– Con xin thề, phải báo thù cho huynh trưởng, nhất định phải băm thây Thẩm Lãng vạn đoạn.
– Không, không nên báo thù. – Trương Xung nói:
– Trên trận chiến chính trị có kẻ địch, không có kẻ thù.
– Ngày mai, ta phải đi thành Nộ Triều cùng Thẩm Lãng đàm phán, làm một sự chấm dứt!