Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 194: Trương Xung và Thẩm Lãng: Dàn xếp xong xuôi, công lao hiển hách
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 194 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trải qua một ngày ồn ào náo nhiệt, thành Nộ Triều đã trở lại trạng thái yên bình.
Tuy rằng đã trải qua biến cố lớn, nhưng toàn bộ cư dân trong thành vẫn có thể trở lại trạng thái không ngủ yên.
Những người có thể kiếm sống ở thành Nộ Triều đều có tinh thần vững vàng.
Bỗng nhiên, ngọn hải đăng và bến tàu một lần nữa vang lên tiếng chuông inh ỏi.
Tức khắc, tất cả mọi người trong pháo đài lại một lần nữa giật mình tỉnh giấc.
Họ cầm vũ khí lên chuẩn bị chiến đấu.
Còn phần lớn thương nhân trong thành thì không khỏi chú ý lắng nghe?
Đây là hạm đội của ai đến vậy?
Chẳng lẽ là Trương Xung?
Không thể nào!
Kim gia đã chiếm được pháo đài chính, tuy rằng chỉ có hơn hai ngàn người, nhưng Trương Xung dù có mang một vạn quân đến cũng không thể đánh chiếm được.
Huống hồ, Trương Xung còn không có đến một vạn người?
Cũng không phải ai cũng phi thường như Cừu Yêu Nhi, đánh trận nào thắng trận đó.
Nhưng mà, tiếng chuông ở bến tàu nhanh chóng đổi khác.
Từ chói tai, inh ỏi chuyển thành du dương, êm ái.
Điều này cho thấy người đang đến là phe mình, chứ không phải kẻ địch!
...
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác dẫn hạm đội vội vã tiến vào bến tàu thành Nộ Triều.
Ông rõ ràng đã liều mạng chạy đến, nhưng vẫn chậm hơn Cừu Hào.
Không có cách nào khác, thủy thủ của Kim gia còn chưa quen thuộc với những chiến thuyền cướp được từ hải tặc này.
Hạm đội chưa kịp đến gần cảng, hai bên đã trao đổi ám hiệu của gia tộc.
Trong phút chốc, Bá tước Huyền Vũ toàn thân thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
May mắn thay!
Trời cao phù hộ.
Thẩm Lãng không có việc gì.
Không chỉ vậy, nó còn thực sự chiếm được thành Nộ Triều.
Cùng lúc đó, Đường Luân đứng bên cạnh ghen tị đến đỏ mắt.
Mẹ kiếp, Kim gia thực sự chiếm được thành Nộ Triều.
Trời ơi!
Đây chính là trung tâm giao thương quan trọng nhất của toàn bộ vùng biển phía Đông.
Hoàn toàn là nơi tiền bạc đổ về như nước.
Bây giờ lại thuộc về Huyền Vũ Bá tước phủ.
Đất phong của Kim gia lập tức mở rộng gấp mấy lần.
Công lao này đã sánh ngang với Bá tước Kim Trụ năm xưa.
Đương nhiên, Bá tước Kim Trụ là quốc quân nam chinh bắc chiến, lập vô số chiến công hiển hách, xét về công trạng quân sự thì vẫn kém hơn.
Thế nhưng về mặt mở rộng thế lực gia tộc, Kim Trác lại làm được điều đó.
Kim Trác nhà ngươi chẳng qua cũng chỉ là một kẻ tầm thường mà thôi.
Dựa vào đâu mà có thể mạnh mẽ đến thế chứ?
Mấy tháng trước ngươi còn sống dở chết dở, vậy mà giờ lại một bước lên trời?
Lẽ nào cũng bởi vì có một người con rể tốt sao?
Thế giới này quả thật quá bất công!
Thẩm Lãng lập tức từ chỗ nghỉ đứng dậy, chạy đến bến tàu nghênh tiếp nhạc phụ.
Nhanh hơn hắn còn có đạo sĩ luyện kim An Tái Thiên, người không hề che giấu sự kích động trong lòng.
Suốt mười mấy năm qua, ông ta và Huyền Vũ Bá tước phủ từng có vài lần tiếp xúc, nhưng chưa từng gặp lại Bá tước Huyền Vũ.
Bá tước Kim Trác tiến lên, ánh mắt nhìn Thẩm Lãng đầy nồng nhiệt.
Tiếp đó, bỗng tiến lên ôm chặt Thẩm Lãng.
Hành động này khiến Lãng gia giật mình.
Nhạc phụ đại nhân trước đây đâu có như vậy.
Ngài lúc trước vô cùng bảo thủ và lạnh lùng, chưa bao giờ có hành động thân thiết đến thế.
Ngài đột nhiên thân thiết như vậy, con thực sự không quen chút nào.
- Con khổ cực... - Bá tước Kim Trác nói.
Thẩm Lãng:
- Á, không khổ cực, một chút cũng không khổ cực.
Mấu chốt là thực sự không khổ cực.
Không đánh trận nào, toàn bộ đều do Cừu Yêu Nhi đánh, hắn và võ sĩ Kim gia từ đầu đến cuối chỉ đứng ngoài quan sát, sau đó liền chiếm được thành Nộ Triều.
- Ôi chao! - Bá tước Đường Luân bên cạnh bỗng nhiên nói:
- Thẩm Lãng, kỳ thực ta cũng có con gái, hơn nữa có mấy đứa.
Sau khi tuyệt vọng, Đường Luân bỗng trở nên đáng yêu lạ thường.
Thẩm Lãng nhìn Bá tước Tấn Hải Đường Luân một lúc lâu, nói:
- Bá tước Tấn Hải, ngài không còn thù hận với gia đình ta nữa sao?
- Là tuyệt vọng mà thôi. - Đường Luân nói:
- Nhưng cũng không thể chết, nên chỉ có thể giả vờ buông bỏ...
Cũng không thể nói là đã buông bỏ thù hận.
Đế quốc Ottoman từng thù hận Đế quốc Anh (*), thế mà giờ đây Thổ Nhĩ Kỳ chẳng phải đang dựa dẫm vào Anh Mỹ hay sao?
(*) Sau Chiến tranh thế giới thứ I, Đế quốc Ottoman vẫn còn kiểm soát phần lớn vùng Trung Đông, và về phe Liên minh trung tâm (Đế chế Đức, Đế quốc Áo-Hung,...), phe này thua trận. Các dân tộc vùng Trung Đông nổi dậy, và theo phe Entente (Nga, Anh, Pháp, Hoa Kỳ...) để giành độc lập.
Tình thế còn mạnh hơn cả con người.
Thẩm Lãng nói:
- Ngài có được tâm tính này thì tốt, rất tốt.
Đường Luân cảm thấy trong lời Thẩm Lãng nói có ẩn ý, không khỏi hỏi:
- Thẩm công tử, ngài có thể nói rõ hơn một chút được không?
Thẩm Lãng nói:
- Bá tước Đường Luân bây giờ hãy về đi, thu xếp gia sản một chút, người trong gia tộc ai nên phân tán thì cứ phân tán, ai nên tìm chỗ nương tựa thì cứ tìm, hãy cố gắng giữ lại hạt giống cho gia tộc.
Nghe những lời này, sắc mặt Đường Luân biến đổi kịch liệt, run rẩy nói:
- Thực sự là như vậy sao? Quả thật phải như thế...
Thẩm Lãng gật đầu một cái nói:
- Về đi!
Đường Luân trong nháy mắt mất hết sắc máu trên mặt.
Thế giới này điều thảm nhất là gì vậy?
Trên thị trường chứng khoán, ngươi nghĩ rằng đã chạm đáy rồi, nhưng không ngờ bên dưới còn có mười tám tầng địa ngục.
Đường Luân cảm thấy bản thân mất đi đảo Kim Sơn, mất đi toàn bộ tư quân, đã đủ thảm lắm rồi.
Nhưng mà... Vẫn còn điều thảm hại hơn ở phía sau.
Thẩm Lãng nói:
- Nể tình ngài đã buông bỏ thù hận với gia đình ta, ta khuyên ngài một câu, hãy nhượng bộ một chút, chủ động một chút, cố gắng giữ được mạng sống cho người trong gia đình.
Đường Luân nước mắt chảy dài, miệng méo xệch nói:
- Không thể sống sao?
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không thể sống.
Đường Luân cười một tiếng thê lương:
- Ha ha ha ha, thế giới này quả nhiên thú vị, thú vị thay! Kẻ giết ta, lại không phải kẻ địch!
Tiếp đó, ông ta hướng Thẩm Lãng quỳ lạy nói:
- Cảm ơn Thẩm công tử đã báo cho biết, nếu... Nếu Đường gia lần này không bị diệt tộc, chắc chắn sẽ không quên ơn đức của ngươi.
Tiếp đó Bá tước Kim Trác phái một chiếc thuyền đưa Đường Luân về nhà.
Đường Luân lên thuyền sau đó lại quay lại, quỳ lạy Thẩm Lãng nói:
- Ta... Không thể sống sao?
Thẩm Lãng nói:
- Không thể sống.
Đường Luân nói:
- Người trong gia đình ta thì sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đường Viêm thì được, nhưng phải bảo hắn nhanh chóng đến Thiên Nhai Hải Các mới an toàn. Trong số rất nhiều người con trai, ngài có thể chọn ra một người để giữ được tính mạng của hắn. Hãy để hắn sớm đoạn tuyệt với gia tộc, tự vạch trần việc ngươi cấu kết với hải tặc Cừu Thiên Nguy, sau đó lập tức đầu quân cho một vị hoàng tử, hoặc đơn giản là chạy trốn sang các quốc gia khác.
Bá tước Đường Luân hướng Thẩm Lãng cúi lạy thật sâu.
- Cảm ơn Thẩm công tử ơn cứu mạng.
Tiếp đó, ông ta trở lại trên thuyền đi.
Thuyền rời bến, đi về bến tàu thành Tấn Hải.
Đường Luân cảm kích không sai, lời Thẩm Lãng nói có thể nói là đã cứu vãn hạt giống của Đường gia.
Biến cố lần này.
Nhất định phải có một gia tộc hoàn toàn sụp đổ.
Nhất định phải có người chịu trách nhiệm.
Thẩm Lãng sở dĩ làm như vậy, không phải là thông cảm cho Đường gia, mà là chôn một hạt giống cho tương lai.
Sau này lỡ có việc cần dùng đến thì sao?
Bá tước Kim Trác không kìm được quay đầu nhìn thoáng qua Bá tước Đường Luân.
Đây có lẽ cũng là lần cuối cùng ông nhìn thấy y.
Giữa thiên đàng và địa ngục, khoảng cách gần đến thế.
Chỉ thiếu chút nữa thôi, rơi xuống địa ngục chính là Kim gia của ông.
...
Trong pháo đài thành Nộ Triều!
Bá tước Kim Trác đến bây giờ vẫn cảm thấy có chút không chân thật.
Thành phố này hôm nay đã thuộc về Kim gia sao?
Tòa thành này cũng thuộc về ông sao?
Giống như một giấc mơ vậy!
- Ngày đó Lãng nhi trình bày bốn kế sách cho ta, ta mặc dù cảm thấy kinh ngạc, nhưng lại thấy muôn vàn khó khăn, cảm giác tỷ lệ thành công cực kỳ nhỏ bé. Thế nhưng Kim gia của ta thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành, dù chỉ có một phần trăm cơ hội cũng muốn toàn lực ứng phó. - Bá tước Kim Trác nói:
- Thật không ngờ, đại sự này lại thành công, phi thường, phi thường rồi!
Tiếp đó, Kim Trác lại nói:
- Lãng nhi, con ở nhà chúng ta rõ ràng là lãng phí tài năng.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ cứ khen con bao nhiêu cũng không chán, ngài có thể nói thêm vài câu được không?
Á!
Ta vốn định khen thật nhiều, nhưng bây giờ lại không muốn nói nữa.
Tiếp đó Thẩm Lãng thở dài một tiếng.
Hắn đi đến trước bản đồ nói:
- Nhạc phụ đại nhân, chiến lược "Cách Biển Làm Vua" của chúng ta chưa hoàn toàn thành công.
Tiếp đó, hắn chỉ vào bản đồ nói:
- Quan trọng nhất là, chúng ta đã chiếm được thành Nộ Triều cùng đảo Lôi Châu, nhưng toàn bộ quần đảo Lôi Châu bao gồm hàng chục đảo lớn nhỏ, hòn đảo lớn thứ hai là đảo Thiên Phong, đã bị Thái thú Trương Xung chiếm đoạt. Những quần đảo còn lại thì bị Cừu Hào chiếm mất rồi.
Thẩm Lãng không có hạm đội, không thể chiếm được những quần đảo này.
Cừu Yêu Nhi có thể đi chiếm những đảo này, thế nhưng nàng căn bản không có lý do gì để chiến đấu vì Thẩm Lãng. Thậm chí Thẩm Lãng cũng không thể mở miệng, một khi mở miệng thỉnh cầu thì hoàn toàn là tự rước lấy nhục.
Thẩm Lãng nói:
- Thái thú Trương Xung lợi hại, thật sự rất lợi hại.
Từ hôm qua đến giờ, Thẩm Lãng vẫn không ngừng lặp lại những lời này.
Ông ta không chỉ vạch ra kế sách "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau".
Sau khi Trương Xuân Hoa thuyết phục Cừu Yêu Nhi thất bại, lập tức đi thuyết phục Cừu Hào.
Ít nhất từ vẻ bề ngoài, Trương Tấn dường như đã nắm chắc thành Nộ Triều.
Cuối cùng dựa theo tính toán của Trương Xung, Thẩm Lãng muốn giết Cừu Yêu Nhi, sau đó mượn cơ hội chiếm lấy pháo đài chính.
Mà trên thực tế, Thẩm Lãng thật sự đã nghĩ đến việc làm như vậy.
Hắn cũng quả thật có thể giết chết Cừu Yêu Nhi.
Một khi giết chết Cừu Yêu Nhi, tiếp đó Kim gia tiến đánh tòa thành chủ Nộ Triều, sáu ngàn quân của Trương Tấn từ phía sau ập đến.
Thẩm Lãng chỉ có hơn hai ngàn người, trước có sói, sau có hổ, xem ra chắc chắn sẽ thất bại.
Cho nên, khả năng Trương Tấn chiếm được thành Nộ Triều là vô cùng lớn, khả năng kế hoạch của Trương Xung thành công cũng vô cùng lớn.
Bất đắc dĩ, Thẩm Lãng mới mạo hiểm đàm phán với Cừu Yêu Nhi.
Có lẽ là ý trời, Cừu Yêu Nhi mang thai, mặc dù yếu tố này không ảnh hưởng nhiều đến cục diện, nhưng cũng khiến nàng có chút mềm lòng với cha của đứa bé trong bụng.
Mà quan trọng nhất là Thẩm Lãng phát hiện ra chuyện có kẻ dùng muối độc mưu hại Cừu Yêu Nhi, tìm ra thủ phạm thực sự đứng sau là Cừu Thiên Nguy, khiến Cừu Yêu Nhi hoàn toàn đoạn tuyệt với cha nuôi.
Đây mới là chìa khóa giúp Thẩm Lãng chuyển bại thành thắng.
Cũng phải cảm ơn đạo sĩ luyện kim An Tái Thiên, ông ta ẩn mình bên cạnh Cừu Thiên Nguy gần như không làm gì cả, chỉ là cứu Thư Thục, đồng thời khiến nàng có thai, nhưng chỉ một việc này cũng đã đủ rồi.
Tóm lại, thắng bại trong trận chiến thành Nộ Triều chỉ trong gang tấc.
Sống chết cũng chỉ trong khoảnh khắc này.
Kẻ lợi hại nhất chính là Thái thú Trương Xung.
Khi Trương Tấn có khả năng rất lớn chiếm được thành Nộ Triều, ông ta vẫn có kế hoạch dự phòng.
Điều động hai tuyến quân đội quận Nộ Giang, thuyết phục Cừu Hào dùng hạm đội của y, chiếm lấy tất cả các đảo nhỏ quanh thành Nộ Triều.
Đặc biệt là đảo Thiên Phong.
Đây chính là mưu kỳ thượng, đắc kỳ trung của ông ta.
Trương Tấn chiếm được thành Nộ Triều thì đương nhiên là tốt!
Nhưng lỡ như không thành công, ông ta vẫn còn đường lui, không đến mức khiến Trương gia hoàn toàn diệt vong.
Chưa nghĩ đến thắng đã tính đến đường thua!
Thời điểm sắp đại công cáo thành, không hề đắc ý hay lâng lâng, mà lập tức đưa ra kế hoạch bổ sung, đề phòng cục diện xấu nhất có thể xảy ra.
Tài năng và khí phách như vậy, thực sự khiến Thẩm Lãng phải thán phục.
Từ khi hai người giao thủ đến bây giờ, Trương Xung mỗi một bước cũng chỉ thua nửa nước cờ.
Thậm chí, chưa đến nửa nước cờ.
Thẩm Lãng nhìn trên bản đồ quần đảo Lôi Châu, rộng hơn một vạn cây số vuông.
Hôm nay, Kim gia chỉ chiếm được đảo Lôi Châu lớn nhất.
Năm nghìn cây số vuông, chiếm một nửa, nửa còn lại thuộc về Trương Xung và Cừu Hào. Nhưng mà những quần đảo này đều không có pháo đài, rất khó phòng thủ, cũng thiếu chiều sâu chiến lược.
- Không thể công phá toàn bộ, thật đáng tiếc... - Thẩm Lãng nói:
- Nhưng chúng ta không phạm sai lầm, mà là đối thủ quá mạnh.
Bá tước Huyền Vũ bên cạnh nghe mà có chút tê dại cả da đầu.
- May mà có Lãng nhi, bằng không Kim gia của ta làm sao là đối thủ của Trương Xung. - Kim Trác nói.
Sự thực đúng là như thế.
Nếu không có Thẩm Lãng xuất hiện cứu vãn tình thế, mấy tháng trước Huyền Vũ Bá tước phủ đã bị diệt vong rồi.
Thậm chí Trương Xung còn không cần tự mình ra tay, chỉ cần một màn tứ phía bao vây Huyền Vũ Bá tước phủ, lợi dụng lòng tham của mấy nhà quyền quý là đã có thể diệt Kim gia rồi.
Mặc dù không dễ dàng như lúc diệt Đông Giang Bá tước phủ, nhưng cũng không tốn chút sức lực nào.
Người này lợi hại đến mức nào, quả thực khiến không ai có thể phòng bị.
Thẩm Lãng nói:
- May là chúng ta và ông ta đã kết thúc tranh đấu, ít nhất trong một thời gian dài nữa, cũng sẽ không phải là đối thủ của nhau.
Cùng đánh cờ với cao thủ đỉnh cao đương nhiên vô cùng kích thích.
Nhưng Thẩm Lãng cũng không phải là kẻ cuồng ngược đãi (*), hắn vẫn thích nghiền ép đối thủ hơn.
(*) Câu này Bánh đáp trả cho fan vì mấy truyện trước đây của ổng toàn cho main ăn hành tả tơi dẫn đến ổng nổi tiếng ngược chủ trên qidian.
Nghiền ép đối thủ mới thoải mái.
Cùng đánh cờ với đối thủ như Trương Xung, thông minh tuyệt đỉnh còn chưa đủ, mà còn phải có vận may thật tốt.
- Chiến lược "Cách Biển Làm Vua" đã hoàn thành 90%, chỉ còn thiếu bước cuối cùng. - Thẩm Lãng nói:
- Sau khi hoàn thành xong bước cuối cùng, Kim gia chúng ta sẽ ổn định và thái bình lâu dài, thậm chí tước vị của nhạc phụ đại nhân cũng sẽ được thăng một bậc.
Bá tước Kim Trác bất đắc dĩ, tên con rể này bất kể trong trường hợp nào, đại sự gì cũng đều phải liên tưởng đến việc kiếm tiền.
- Tiếp theo, sẽ phải xem ý chỉ của quốc quân. - Bá tước Huyền Vũ nói.
Thẩm Lãng nói:
- Đúng, chúng ta phải chơi một ván cờ nhỏ với quốc quân. Có thể sẽ vô cùng kịch liệt, như thái sơn áp đỉnh, cũng có thể sẽ nhẹ nhàng mà qua đi, con hy vọng là kết cục sau.
Bá tước Kim Trác nói:
- Ta cũng vậy!
Tuy rằng trận chiến này Kim gia gần như không tổn hao quân lính, thế nhưng chi phí tài nguyên chiến lược là một con số khổng lồ.
Tiếp theo cần một khoảng thời gian nghỉ ngơi để hồi phục sức lực, ít nhất là để tân binh trưởng thành.
Nếu có thể nhẹ nhàng mà hoàn thành toàn bộ chiến lược, hoàn toàn chiếm được thành Nộ Triều thì đương nhiên không còn gì tốt hơn.
Thẩm Lãng nói:
- Điều này cần Trương Thái Thú phối hợp, nhưng con đặc biệt coi trọng người này, sự phối hợp giữa chúng ta nhất định sẽ hoàn hảo không tì vết.
- Ngày mai vị Thái Thú đại nhân này sẽ đến đàm phán, rõ ràng là rất lo lắng! Nhưng mà, hẳn là mọi chuyện đều sẽ không có gì ngoài ý muốn.
...
Sáng sớm ngày hôm sau.
Trương Xuân Hoa liền xuất hiện trong pháo đài thành Nộ Triều, trên trán nàng có một vết sẹo.
Lúc này, ánh mắt nàng nhìn Thẩm Lãng không còn vẻ quyến rũ, mà tràn đầy lạnh nhạt.
Phụ nữ chính là như vậy, dù thông minh đến đâu cũng không chịu thua.
Đương nhiên Cừu Yêu Nhi ngoại lệ.
Nàng không phải đàn ông, cũng không phải phụ nữ, chỉ là một người đang mang thai.
- Huynh trưởng của ta ở đâu? - Trương Xuân Hoa hỏi.
Thẩm Lãng phất tay, Kim Hối và Thẩm Thập Tam mang vào một cỗ quan tài, bên trong chứa thi thể của Trương Tấn.
Vừa mở ra nhìn.
Trương Xuân Hoa nước mắt tuôn trào.
Nàng có ba người anh, nhưng duy chỉ có Trương Tấn là thân thiết nhất.
Đại ca phụ trách công việc sổ sách dưới trướng Bình Nam Đại tướng quân, nhị ca làm quan văn ở quốc đô, duy chỉ có Trương Tấn cùng nàng từ đầu đến cuối đi theo phụ thân.
Mặc dù đã sớm tưởng tượng đến kết cục này, nhưng khi thực sự nhìn thấy thi thể Trương Tấn, lòng nàng đau như cắt.
Thẩm Lãng, ta muốn xé xác ngươi thành vạn mảnh, xé xác ngươi thành vạn mảnh!
Những lời này gần như đã thốt ra khỏi miệng.
Nhưng Trương Xuân Hoa vẫn nuốt ngược lại.
Phụ thân từng cảnh cáo nàng, người có thể tỏ ra yếu kém, nhưng không thể thực sự có tâm lý của kẻ yếu.
Có những lời vĩnh viễn đừng bao giờ thốt ra.
Ví như một người nghèo vĩnh viễn đừng nói rằng tên đó giàu có thế nào, lợi hại ra sao? Ta cũng không thèm đi cầu xin hắn.
Đây là tâm lý điển hình của kẻ yếu.
Lúc này nếu nàng nói muốn xé xác Thẩm Lãng thành vạn mảnh, đây cũng là tâm lý của kẻ yếu.
Những lời nói trong lúc tức giận tuyệt đối đừng thốt ra.
- Hôm qua khi ngươi và hạm đội Cừu Hào tiến gần thành Nộ Triều, Trương Tấn nghĩ rằng phụ thân ngươi đang ở trên thuyền, cho nên đã ra sức cảnh báo lớn tiếng từ tòa thành trắng phía trên, nhưng các ngươi không nghe thấy. Thế là hắn đã nhảy từ tòa thành xuống tự sát, hy vọng các ngươi có thể nhìn thấy, kết quả... Ngươi vẫn không nhìn thấy.
Nghe những lời này, Trương Xuân Hoa càng khóc vật vã trên đất.
Trương Tấn ca ca tuy không phải là người con trai xuất sắc nhất của phụ thân, nhưng rất nghe lời, cũng là hiếu thuận nhất.
Bây giờ người anh này đã mất.
Khóc thỏa thuê một lúc lâu, Trương Xuân Hoa lau khô nước mắt.
Sau đó nàng nói với Thẩm Lãng:
- Phụ thân ta mời ngươi ra biển đàm phán, chỉ có hai người thôi, đương nhiên ngươi có thể mang theo một vệ sĩ.
Thẩm Lãng nói:
- Không cần!
Quả thực không cần vệ sĩ.
Bởi vì Bá tước Huyền Vũ đã trấn giữ thành Nộ Triều, dù có giết Thẩm Lãng cũng không thể thay đổi được cục diện trước mắt.
Huống hồ, xét ở một mức độ nào đó, Thẩm Lãng và Trương Xung đã ở cùng trên một chiến thuyền.
...
Thẩm Lãng lên thuyền rời bến.
Mặc dù hắn cảm thấy không cần vệ sĩ, thế nhưng Thiên Đạo hội và Kim Sĩ Anh vẫn phái một nghìn võ sĩ, năm chiếc thuyền theo Thẩm Lãng rời bến.
Nhưng mà, Trương Xung bên kia thực sự chỉ có một chiếc thuyền.
Cái vẻ này, khiến Kim gia trông có vẻ tiểu nhân.
Nhưng mà điều này cũng không có gì, nhạc phụ đại nhân chính là người bảo thủ như vậy.
Sau khi tiễn Thẩm Lãng lên thuyền, Trương Xuân Hoa cũng rời đi.
Trên chiếc thuyền này, chỉ có hai người Trương Xung và Thẩm Lãng.
Chiếc thuyền này không giương buồm, mà sẽ trôi theo dòng hải lưu.
Phía sau, mấy chiếc thuyền của Kim gia bám sát, thậm chí duy trì trạng thái bao vây, khoảng cách không quá năm trăm mét.
...
Thẩm Lãng bước vào khoang thuyền.
Gặp Trương Xung.
Không khỏi kinh ngạc.
Mấy ngày không gặp, Thái thú Trương Xung già đi còn nhanh hơn cả Bá tước Đường Luân.
Mái tóc vốn đen nhánh, nay đã bạc đi vài phần.
Thế nhưng, ông vẫn ngồi thẳng tắp, ánh mắt vẫn lấp lánh có thần, nhưng không hề tỏ vẻ hung hăng hay dọa dẫm.
Thẩm Lãng tiến lên, cúi mình hành lễ nói:
- Kính chào Trương công.
Trương Xung nói:
- Bá tước Huyền Vũ không đến, lão phu cũng không cần đứng dậy.
Thẩm Lãng vội vàng nói:
- Không dám.
Hắn dù sao cũng là vãn bối, Trương Xung ngồi tiếp khách là đúng lễ.
Sau đó, Trương Xung rót một chén trà cho Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng hai tay nâng lên, uống cạn một hơi, không hề lo lắng bên trong có độc.
- Chuyện của lệnh lang Trương Tấn, thật sự đáng tiếc.
Thẩm Lãng nói là tiếc nuối, chứ không phải xin lỗi.
Trương Xung xua tay nói:
- Chiến trường không có ân oán.
Tiếp đó, hai người rơi vào im lặng.
Trương Xung là một chính khách hàng đầu, nhưng lại không giỏi ăn nói khéo léo, cũng coi như là không biết cách giao tiếp.
Thẩm Lãng càng không thích đối phó qua loa.
Trương Xung nói:
- Là Thẩm công tử bắt đầu trước, hay lão phu bắt đầu trước?
Thẩm Lãng nói:
- Ta là vãn bối, xin được bắt đầu trước.
Trương Xung nói:
- Được!
Thẩm Lãng nói:
- Cừu Thiên Nguy chiếm đảo Kim Sơn, quốc quân tức giận, Thái Thú đại nhân lòng như lửa đốt.
Trương Xung nói:
- Quốc quân bề ngoài tỏ ra bất lực trong việc xuất binh để Huyền Vũ Bá tước đoạt lại đảo Kim Sơn, nhưng kỳ thực không một ngày nào không muốn vi thần giành lại đất phong đó.
Thẩm Lãng nói:
- Thái Thú thấu hiểu nỗi lo của quốc quân, thế là tận dụng binh mã quận Nộ Giang, đồng thời thành công thuyết phục Cừu Hào giác ngộ, còn Kim gia của ta thì bày thiên la địa võng ở đảo Vọng Nhai, dụ đại quân Cừu Thiên Nguy đến đánh.
Trương Xung nói:
- Ngươi và ta cùng chung tay, tiêu diệt hải tặc Cừu Thiên Nguy, mang lại thái bình cho vùng biển phía đông Việt quốc.
Thẩm Lãng nói:
- Bá tước Tấn Hải Đường Luân cấu kết với hải tặc Cừu Thiên Nguy, tội không thể tha thứ. Ông ta thân là quý tộc lâu đời, không nghĩ đến trung quân ái quốc, ngược lại cấu kết với bọn trộm cướp, gây tai họa cho lãnh thổ Việt quốc, bất trung bất hiếu như thế, còn mặt mũi nào đứng trong triều đình Việt quốc? Khẩn cầu Thái Thú đại nhân tấu thỉnh quốc quân, tước đoạt tước vị của Đường gia, thu hồi toàn bộ đất phong, trị tội phản quốc. Kể từ đó, tân chính của Thái Thú đại nhân quận Nộ Giang sẽ đại công cáo thành.
Trương Xung nói:
- Bá tước Huyền Vũ xuất binh chiếm thành Nộ Triều, tiêu diệt tên cự khấu Cừu Thiên Nguy, công lao càng lớn.
Thẩm Lãng nói:
- Từ nay về sau, thành Nộ Triều không còn là một tòa thành cô độc giữa biển khơi, mà trở thành một bộ phận không thể tách rời của Việt quốc chúng ta. Chúc mừng quốc quân, chúc mừng quốc quân, thêm lãnh thổ. Thái Thú đại nhân dẫn binh anh dũng chiếm quần đảo Lôi Châu, lập công lao bất hủ, công lao đến nhường này, Kim gia của ta nhất định sẽ tấu lên quốc quân, tuyệt đối không bôi nhọ.
Trương Xung không nói gì nữa.
Thẩm Lãng nói:
- Tân chính của quốc quân ích nước lợi dân, Kim gia của ta tuyệt đối ủng hộ! Để làm gương cho các quý tộc lâu đời trong thiên hạ, Huyền Vũ Bá tước phủ sẵn lòng giải trừ hai nghìn quân.
Lúc trước ngươi vừa mới tăng cường hai nghìn quân, bây giờ lại giải trừ, sau đó chuyển sang làm đội hộ vệ trên biển, tính toán này chắc phải vang lên lốp bốp mất.
Trương Xung vẫn im lặng.
Thẩm Lãng nói:
- Trong trận chiến thành Nộ Triều, quan quân quận Nộ Giang bị Cừu Yêu Nhi đánh bại, hơn ba nghìn người bị bắt làm tù binh. Kim gia của ta đánh bại Cừu Yêu Nhi, cứu được những tù binh này, sẵn lòng giao trả toàn bộ cho Thái Thú đại nhân.
Trương Xung nói:
- Cảm ơn.
Tiếp đó, hai người liền nói xong.
Không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra.
Thậm chí căn bản không giống như một cuộc đàm phán, không hề có điểm giằng co, không hề có sự cò kè mặc cả.
Thật giống như hai người đã thương lượng xong xuôi từ trước vậy.
Thẩm Lãng và Trương Xung kẻ xướng người họa, đương nhiên là để cho thiên hạ thấy bề ngoài.
Cụ thể những chuyện gì đã xảy ra, Trương Xung nhất định sẽ mật tấu quốc quân từ đầu đến cuối.
- Mật tấu cho quốc quân, ta đã gửi đi rồi. - Trương Xung nói:
- Tiếp theo là chiến hay hòa, là giông bão sấm sét, hay là gió nhẹ mây nhạt, hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của quốc quân.
Thẩm Lãng nói:
- Ngày ý chỉ của quốc quân ban xuống, chính là lúc ta thả hơn ba ngàn tù binh.
Trương Xung nói:
- Ta vừa rồi đã thấy thuyền của Thiên Đạo hội không ngừng tiến vào thành Nộ Triều.
- Ừ! - Thẩm Lãng.
Huyền Vũ Bá tước phủ sau khi tăng cường quân bị, có khoảng năm nghìn tư quân, tiếp đó tiếp nhận hơn một nghìn hải tặc do Cừu Yêu Nhi để lại, hơn nữa còn có sự trợ giúp của hơn một nghìn người từ Thiên Đạo hội.
Cho nên, quân lính dùng để phòng thủ thành Nộ Triều có khoảng bảy nghìn người.
Quan trọng nhất là, Kim gia tiếp nhận toàn bộ thuyền của Cừu Thiên Nguy, nắm phần lớn quyền làm chủ trên biển.
Mà trong tay Trương Xung cũng chỉ có bốn nghìn hải tặc của Cừu Hào, lại phải phòng thủ mười mấy quần đảo.
Hôm nay Kim gia đã chiếm lĩnh ba tòa thành lớn của Nộ Triều, hơn nữa tòa thành của Cừu Thiên Nguy được xây dựng quá vững chắc, muốn dựa vào bốn nghìn hải tặc để đánh hạ thì hoàn toàn là chuyện viển vông.
Muốn khai chiến sao?
Cho nên trừ phi quốc quân tập kết hai ba vạn đại quân, sau đó đóng tàu chiến hạng nặng.
Như vậy phải mất ít nhất một năm rưỡi nữa, mới có thể vượt biển tiến công thành Nộ Triều.
Thế nhưng quốc quân có sẵn lòng trả giá lớn như vậy sao?
Cuộc chiến bình định ở Nam Ẩu quốc bên kia, đang diễn ra vô cùng khí thế.
Nếu cứ ép nữa, Kim gia có thể trực tiếp mang theo thành Nộ Triều lên phía bắc đầu nhập vào Ngô quốc, lúc đó mới là cả nước rung chuyển.
Cho nên vừa rồi Thẩm Lãng và Trương Xung kẻ xướng người họa, mới là biện pháp tốt nhất, có thể cho thiên hạ một lời giải thích hợp lý.
Mặt mũi của quốc quân cũng không bị ảnh hưởng.
Thậm chí biểu hiện ra bên ngoài, đây là một chiến thắng vĩ đại.
Mở mang bờ cõi, chẳng phải rất lợi hại sao?
Đương nhiên, điều đó cũng có nghĩa là Kim gia đã giáng một cái tát vào mặt họ Ninh.
Quốc quân có thể nuốt trôi cục tức này sao?
...
Trương Xung lại rót cho Thẩm Lãng một chén trà.
- Mặc kệ ý chỉ cuối cùng của quốc quân như thế nào, trận chiến này lão phu coi như đã thua. - Trương Xung nói:
- Quả nhiên là thiếu niên đáng sợ.
Thẩm Lãng nói:
- Công lao của Thái Thú đại nhân, sự khổ tâm của ngài, tin rằng quốc quân sẽ nhìn thấy.
Trương Xung nói:
- Ta và Bá tước Huyền Vũ tuổi tác gần giống nhau, lúc trước lại lãng phí mười mấy năm, hôm nay lại ngã đau thế này, không biết khi nào mới có thể gượng dậy nổi.
Thẩm Lãng nói:
- Không đến mức đó, ta tin tưởng Trương công nhất định sẽ có cơ duyên.
Dù hắn đã nói ra lời này, thế nhưng với kết cục của Trương Xung, hắn thực sự không dám xác định.
Trong vụ chiến đấu ở thành Nộ Triều, Trương Xung quả thực đã vãn hồi được một nửa cục diện cho quốc quân, ít nhất là không để Kim gia cướp đi toàn bộ quần đảo Lôi Châu.
Chuyện này, không đến mức để Kim gia hoàn toàn lớn mạnh ở hải ngoại, ít nhất có thể ở các quần đảo xung quanh tiến hành kiềm chế và giám sát.
Thế nhưng, trận đấu tranh giữa Trương Xung và Kim gia, kết cục đúng là thất bại.
Quốc quân lại là người hỉ nộ vô thường, cay nghiệt thiếu tình cảm.
Cho nên kết cục của Trương Xung rốt cuộc sẽ như thế nào? Ai cũng không biết, hoàn toàn phụ thuộc vào một ý niệm của quốc quân.
Trương Xung tự giễu:
- Ít nhất tân chính không còn liên quan gì đến ta.
Đâu chỉ là tân chính không liên quan gì đến Trương Xung.
Sau trận chiến ở thành Nộ Triều, tân chính ở Việt quốc về cơ bản là phải tạm dừng.
Bởi vì ngươi sẽ chọn ai ra tay?
Ngươi để ai làm người tiên phong cho tân chính này đây?
Bất luận thất bại trong đấu tranh chính trị nào, việc đầu tiên phải làm là ngủ đông, đợi thời cơ, chứ không phải lập tức lao vào chiến trường tiếp theo.
Mật tấu của Trương Xung đã được đưa về kinh đô với tốc độ nhanh nhất.
Thẩm Lãng gần như không thể tưởng tượng được quốc quân sẽ khiếp sợ đến mức nào, toàn bộ triều đình sẽ chấn động ra sao.
Trương Xung đứng dậy nói:
- Như vậy, chúng ta coi như đã bàn xong rồi, lão phu sẽ về nhà cũ, đợi quốc quân xử lý.
Thẩm Lãng cúi người nói:
- Trương công, núi cao sông dài, sau này còn gặp lại!