Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 195: Quốc quân kinh hoàng! Sấm sét giáng xuống khắp nơi!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 195 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác trấn giữ thành Nộ Triều, với tính cách thận trọng và kiên định, ông ấy là người phù hợp nhất để giữ thành.
Thẩm Lãng cùng Kim Trình dẫn đầu một nghìn người tiến đánh đảo Kim Sơn.
Trên đảo Kim Sơn vốn có gần hai nghìn tù binh của phủ Bá tước Huyền Vũ. Nhờ nội ứng ngoại hợp, chỉ trong khoảng nửa ngày, họ đã đánh bại một nghìn hải tặc trên đảo và hoàn toàn chiếm được đảo Kim Sơn.
Kim Trình dẫn đầu một nghìn quân đóng giữ đảo Kim Sơn, trong đó một nửa là từ số tù binh của phủ Bá tước Huyền Vũ được chỉnh biên lại.
Thẩm Lãng dẫn năm trăm binh lính trở về phủ Bá tước Huyền Vũ.
...
Lần này rời nhà đã hơn một tháng, lòng hắn thực sự chỉ muốn trở về.
Cục cưng Mộc Lan, ta nhớ nàng nhiều lắm.
Suốt hơn một tháng nay, ta không hề trêu hoa ghẹo nguyệt, ngay cả Cừu Yêu Nhi ta cũng chẳng liếc mắt nhìn qua.
Ở cái nơi mê tiền như điếu đổ như thành Nộ Triều, ta cũng không tìm một cô gái nào.
Thời buổi này, đàn ông biết giữ mình trong sạch như ta thật sự không có nhiều.
Đây chính là tình yêu!
Từ Thiên Thiên quyến rũ tiến đến sau lưng Thẩm Lãng, xoa bóp hai vai cho hắn.
Hơn nữa còn giả vờ vô ý dùng ngực mình cọ vào đầu Thẩm Lãng.
Đừng, đừng như vậy?
Ta là người đứng đắn.
Chúng ta đã ly hôn.
Ta không thể có lỗi với Mộc Lan.
Ta không phải là người như thế.
Ôi!
Thật mềm mại!
Đầu Thẩm Lãng lại tiến gần hơn, trên mặt lộ ra vẻ hưởng thụ, ánh mắt say mê.
Hoàng Phượng nuốt khan một tiếng.
Nàng không phải chảy nước miếng, mà là đang kìm nén sát khí trong lòng.
Sau đó, nàng xoay người sang chỗ khác.
Từ Thiên Thiên cất giọng nũng nịu:
- Thẩm Lãng, chàng xem quan hệ chúng ta đã trải qua nhiều chuyện như vậy, chàng có thể nói cho ta biết được không, ngày đó chàng đã bỏ loại độc nào vào công thức thuốc nhuộm? Chàng đã hại gia tộc chúng ta thế nào, làm sao để một số thương nhân Tây Vực mặc loại lụa mới bỗng nhiên trúng độc phát bệnh?
Đệch!
Hắn biết ngay thứ người như nàng chẳng có ý tốt gì mà.
Thẩm Lãng ngồi thẳng người, nhấc đầu khỏi ngực Từ Thiên Thiên.
Thẩm Lãng ta đây là người đứng đắn, dù nương tử không ở đây, ta cũng tuyệt đối không lén lút.
Sau đó, hắn cất giọng chính nghĩa:
- Từ tiểu thư đừng oan uổng người ta, ta căn bản không hề động tay động chân vào công thức thuốc nhuộm, ta cũng chưa từng hại gia tộc các ngươi. Chuyện đám thương nhân Tây Vực mặc quần áo bằng loại lụa mới bỗng nhiên trúng độc phát bệnh thì ta hoàn toàn không biết.
Từ Thiên Thiên nghiến răng nghiến lợi, sau đó dịu dàng nói:
- Vậy đổi sang một câu trả lời hợp lý hơn nhé, thông thường công thức mới không thể tránh khỏi xảy ra vấn đề. Về công thức thuốc nhuộm màu tím và màu cầu vồng, Thẩm công tử có thể không làm một chút cải tiến nào sao?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Ừ, chuyện này có khả năng, nhưng mà phải trả giá rất lớn.
Từ Thiên Thiên lại một lần nữa áp bộ ngực lên.
Thẩm Lãng lại thong thả ung dung gối đầu vào:
- Hãy chọn dùng công thức thuốc nhuộm mới của chúng ta, sau đó mỗi cây lụa bán ra, chúng ta sẽ trích năm phần trăm.
Từ Thiên Thiên run lên nói:
- Thẩm công tử, quan hệ chúng ta đã thân mật như vậy rồi, nói chuyện tiền bạc nhiều sẽ làm tổn thương tình cảm.
Thẩm Lãng khẽ cọ vào rồi nói:
- Ôi, huynh đệ thân thiết còn phải sòng phẳng, huống chi chúng ta chẳng qua chỉ là chồng trước vợ trước mà thôi!
- Cút đi! – Từ Thiên Thiên một tay đẩy hắn ra!
...
Sau khi trở lại phủ Bá tước Huyền Vũ.
Thậm chí còn không kịp thân mật với Mộc Lan, hắn đã thấy xác chết la liệt khắp nơi.
Có khoảng hơn hai mươi thi thể, cả nam lẫn nữ, già lẫn trẻ.
Những người này đều là bề tôi trung thành của Bá tước Huyền Vũ. Dù Thẩm Lãng chưa chắc có thể gọi tên từng người, nhưng hắn đều biết mặt họ.
Ngoài ra còn có hơn trăm thi thể khác, tất cả đều là võ sĩ tử trận, có tân binh lẫn lão binh.
Thậm chí sau lưng nhạc mẫu Tô Bội Bội cũng có một vết thương, ước chừng dài hơn nửa thước (tầm 16 cm), sâu nửa tấc, gần như có thể nhìn thấy xương.
An Tái Thế nói:
- Cô gia, nữ y sĩ dưới trướng của ta đã cầm máu và băng bó vết thương cho phu nhân. Chuyện khâu vết thương ngài đã dạy ta, nhưng ta vẫn không dám động thủ, sợ sẽ để lại vết sẹo quá lớn.
Thẩm Lãng nói:
- Cứ để ta làm, chỉ Catgut (*) đã chuẩn bị xong chưa?
Thẩm Lãng sau khi đến thế giới này không lâu, hắn đã dạy kỹ năng khâu vết thương cho đại phu An Tái Thế, hơn nữa còn làm ra số lượng lớn chỉ Catgut, nhưng chỗ dùng thì rất ít.
Ưu điểm của việc dùng chỉ Catgut để khâu là dễ được cơ thể hấp thu, nhưng nhược điểm là dễ gây ra phản ứng viêm.
Tuy nhiên, Thẩm Lãng đã dùng công nghệ hiện đại xử lý từng sợi chỉ Catgut này suốt mấy tháng, trải qua mười mấy giai đoạn xử lý công nghệ, đảm bảo giảm phản ứng viêm xuống mức thấp nhất.
Nhạc mẫu Tô Bội Bội tuy khá lười biếng, nhưng võ công vẫn cao, thể chất tốt, cộng thêm việc dùng số lượng lớn thuốc hạ sốt Đông y, nên vấn đề cũng không lớn.
Tô Bội Bội nằm trên giường, mặc quần áo trên người, nhưng phần lưng áo bị cắt một lỗ hổng lớn, để lộ vết thương.
Ngay cả là ở sau lưng, bà cũng không muốn bị đại phu nam giới khác chạm vào.
Thế nhưng Thẩm Lãng chính là con trai, còn gì quan trọng hơn nữa.
Thẩm Lãng cẩn thận khâu vết thương cho Tô Bội Bội, từng đường kim mũi chỉ đều rất cẩn thận.
Cẩn thận đến cực điểm.
Hơn nữa, hắn còn áp dụng kỹ thuật khâu thẩm mỹ.
Đáng tiếc, thế giới này không có chỉ khâu thẩm mỹ, nếu không vết sẹo sau này còn có thể nhỏ hơn nữa.
- Đã đến tuổi này rồi, để lại một vết sẹo thì có ý nghĩa gì đâu? – Tô Bội Bội nói:
- Lẽ nào cha (*) con còn có thể ghét bỏ ta sao?
Thẩm Lãng nói:
- Với tay nghề của con, đảm bảo vết sẹo cực kỳ bé nhỏ. Đương nhiên còn có một biện pháp có thể che giấu vết sẹo.
- Cái gì? – Tô Bội Bội hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Xăm một hình xăm thật đẹp trên lưng, để nhạc phụ đại nhân bây giờ bắt đầu học kỹ thuật xăm là vừa.
Tô Bội Bội nói:
- Mẹ đã đến tuổi này rồi, phải xăm mình, có phải không quá thỏa đáng chăng.
Miệng bà ngoài mặt nói không tốt, nhưng thực ra đã động lòng.
Thẩm Lãng nói:
- Vừa không có người khác thấy, chuyên để nhạc phụ đại nhân nhìn, thì có gì không tốt chứ.
Tô Bội Bội nói:
- Tính sau, tính sau vậy.
...
Thẩm Lãng trở lại viện của mình, khuôn mặt lập tức trở nên lạnh lẽo.
Từ trước đến nay, hắn chưa từng thù hận một người như vậy, cũng chưa từng thù hận một gia tộc như vậy.
Trấn Viễn Hầu họ Tô.
Tô Nan, Tô Kiếm Đình!
Mộc Lan nằm lì trên giường, nửa người trên không mặc quần áo.
Trên tấm lưng trắng nõn nà, có một vết bầm trông thật đáng sợ.
Đây là vết thương đêm hôm đó nàng bị cao thủ gia tộc họ Tô dùng búa đập trúng, khi bảo vệ con dân đất phong và tác chiến với đám đạo tặc giả mạo.
Mặc dù không để lại vết sẹo, nhưng nàng lại bị một chút nội thương.
Thẩm Lãng đau lòng đến giật mình.
Dùng dầu thuốc được điều chế tốt, hắn xoa từng chút một vào vết bầm sau lưng Mộc Lan.
- Phu quân, chàng không trách thiếp sao? – Mộc Lan dịu dàng nói.
Mộc Lan nằm trong lòng Thẩm Lãng, cầm lấy tay hắn đặt lên ngực mình, cảm thấy vô cùng ấm áp.
Thẩm Lãng nói:
- Trách nàng điều gì? Trách nàng biết rất rõ đó là kế điệu hổ ly sơn, vẫn dẫn binh xông ra cứu con dân đất phong ư? Nàng chính là Mộc Lan như vậy mà.
Mộc Lan nghiêng người, nằm trên người Thẩm Lãng, hôn nhẹ lên môi hắn.
Không nói gì thêm.
Thành Nộ Triều đã được đoạt lại.
Cừu Yêu Nhi đã rời đi.
Cuộc chiến đảo Vọng Nhai đại thắng, Cừu Thiên Nguy toàn quân bị tiêu diệt.
Những tin tức này Thẩm Lãng đều không nói, đương nhiên cũng không cần hắn nói, vì đã sớm có người phái về nhà báo tin rồi.
Bây giờ chỉ còn lại nỗi đau trong lòng.
- Bức mật thư của Hầu tước Tô Tiễn gửi cho gia tộc chúng ta chẳng phải đã bị đốt rồi sao? Tô Nan cũng tin là vậy, vậy vì sao Tô Kiếm Đình vẫn biết được để đi cướp chứ? – Thẩm Lãng nói:
- Vậy mà hắn còn nỗ lực trả nhiều giá như thế để cướp đoạt?
Mộc Lan lắc đầu, tỏ ý không thể giải thích được.
Chuyện này chắc chắn có âm mưu gì đó.
Cũng tốt, cũng tốt.
Ban đầu Thẩm Lãng còn chưa quyết định, rốt cuộc là trả thù họ Tiết trước hay trả thù họ Tô trước.
Bây giờ đã có đáp án.
Diệt họ Tô!
Đầu óc Thẩm Lãng vận hành rất nhanh.
Gia tộc họ Tô.
Trừ Công tước Uy Vũ và Hầu tước Trấn Tây ra, phủ Hầu tước Trấn Viễn chính là quý tộc lâu đời lớn nhất.
Đất phong lớn nhất, tư quân nhiều nhất.
Hơn nữa, Tô Nan còn là Thái tử Thiếu bảo, Trấn quân Đại tướng quân.
Đích thực là một kẻ quyền thế siêu cấp.
Muốn lật đổ ông ta, rất khó!
Trương Xung tài trí gần như yêu quái, nhưng căn cơ quá nông.
Mà căn cơ và nội tình của gia tộc họ Tô còn dày hơn cả phủ Bá tước Huyền Vũ.
Nhìn qua thì muốn lật đổ họ Tô, khó như lên trời.
Thế nhưng...
Hãy cho ta một điểm tựa, ta có thể nâng cả trái đất lên (*).
Tương tự, cho ta một điểm tựa, ta có thể tiêu diệt toàn bộ gia tộc họ Tô.
Thẩm Lãng bắt đầu nắm chặt ngón tay tính toán.
Ban đầu Mộc Lan luôn nghịch ngợm hôn hắn, cứ như đang chơi trò chơi vậy.
Trước hôn mắt, sau đó dừng lại, để Thẩm Lãng đoán tiếp theo muốn hôn chỗ nào.
Tiếp tục hôn miệng, rồi hôn lên tai.
Đương nhiên đây hoàn toàn là trò chơi tâm hồn vô cùng thân thiết mà không cần mở miệng nói chuyện.
Lúc này thấy thần côn của mình vậy mà lại đếm trên đầu ngón tay để tính toán, nàng không khỏi bật cười.
- Chàng đang làm gì thế? – Mộc Lan nũng nịu hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Ta đang tính xem, có lẽ phải mất bao nhiêu ngày mới có thể tiêu diệt họ Tô.
Mộc Lan nói:
- Vậy chàng tính ra được chưa?
Thẩm Lãng nói:
- Có lẽ cần khoảng một trăm năm mươi ngày.
Mộc Lan không thể giải thích được, chuyện này còn có thể chính xác đến từng ngày như vậy sao?
Nhưng mà, ta không muốn động não, chỉ vỗ tay thôi, sau đó hô to phu quân thật là lợi hại.
Đương nhiên bây giờ Mộc Lan không cần hoan hô thành tiếng.
Chỉ cần dùng ánh mắt là được.
Đúng vậy, cơ bản cần gần nửa năm.
Mấu chốt là cần điểm tựa.
Vậy điểm tựa này là gì chứ?
Ngũ điện hạ Ninh Chính!
Thẩm Lãng nhìn ánh mắt Mộc Lan, rất xinh đẹp, thế nhưng tràn đầy tơ máu.
Cô gái này không biết đã bao lâu không được ngủ ngon giấc.
- Cục cưng, ngủ đi. – Thẩm Lãng nói.
- Ừ, phu quân chàng ngủ cùng thiếp nhé. – Mộc Lan làm nũng cất giọng lười biếng mệt mỏi.
- Tốt. – Thẩm Lãng.
Mộc Lan thuận tiện cởi luôn váy nửa người dưới.
Sau đó nàng cũng kéo quần áo trên người Thẩm Lãng ra, rồi thong thả ung dung ôm hắn ngủ.
Trong chăn, hương thơm dễ chịu, trơn mềm như ngọc.
Chỉ vài giây sau đó, Mộc Lan liền chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.
Trong vòng một tháng này, thời gian ngủ mỗi ngày của nàng cũng không vượt quá ba giờ.
Thẩm Lãng ôm Mộc Lan như ngọc, trong lòng vừa như sói, vừa lại yêu thương vô cùng.
Hai phút sau, hắn cũng ngủ thiếp đi.
Trải qua một tháng, đừng thấy hắn hô hào lợi hại, giống như đã nắm giữ tất cả trong tay, kỳ thực hắn cũng ngủ không được ngon giấc.
...
Bên trong phủ Bá tước Tấn Hải!
Thế tử Đường Duẫn quỳ trên mặt đất gào khóc.
- Không, không...
- Phụ thân, nhất định phải như vậy sao? Tình hình chưa chắc đã đến mức đó.
- Gia tộc họ Kim đoạt thành Nộ Triều, đây chẳng khác nào tát vào mặt quốc quân, quốc quân sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
- Chúng ta chưa chắc đã phải đến đường cùng.
- Hãy chờ một chút xem sao, nhìn một chút...
Bá tước Đường Luân đau khổ cười nói:
- Đợi muộn hơn thì cả nhà sẽ chết hết.
Ông ta vỗ vỗ trán mình, nói:
- Vị quốc quân này của chúng ta, nhạy bén tuyệt đỉnh nhưng lại cay nghiệt thiếu tình cảm. Lửa giận của hắn nhất định phải trút xuống, nhưng trút xuống đầu ai thì khó mà nói.
Thế tử Đường Duẫn nói:
- Nhưng phá hoại tân chính chính là phủ Bá tước Huyền Vũ ư? Dựa thế mở rộng cũng là phủ Bá tước Huyền Vũ. Gia tộc họ Đường chúng ta vẫn đứng về phía quốc quân, dựa vào cái gì mà trút lửa giận lên đầu chúng ta chứ? Như thế chẳng phải sẽ khiến người ta thất vọng đau khổ sao?
Bá tước Đường Luân nói:
- Năm đó vua Nam Ẩu còn chưa đủ trung thành ư? Kết quả thì thế nào? Rõ ràng bị vị quốc quân này của chúng ta gài bẫy đến chết, sau đó lại nuôi vua Căng ở kinh đô, điều động vô số quan lại tiến vào nước Nam Ẩu đoạt quyền. Muốn nói thất vọng đau khổ, ai có thể so với vua Căng mà thất vọng đau khổ hơn chứ.
Đường Duẫn nói:
- Vậy đáng lẽ ra ông ta phải trút giận lên đầu gia tộc họ Kim, vì sao lại là chúng ta?
Bá tước Đường Luân nói:
- Gia tộc họ Kim đã chiếm thành Nộ Triều, hơn nữa còn chiếm được tám phần mười hạm đội của Cừu Thiên Nguy. Thành Nộ Triều tách biệt với hải ngoại, không có thủy quân thì đánh thế nào? Dù quốc quân có muốn tiến đánh thành Nộ Triều, tối thiểu cũng phải chế tạo thuyền hơn một năm rưỡi, sau đó chuẩn bị ba vạn đại quân. Mà đến lúc đó, lẽ nào gia tộc họ Kim sẽ ngồi chờ chết ư? Phía bắc không xa chính là nước Ngô, năm đó Biện Tiêu dẫn đầu mười vạn đại quân, ba quận phản bội nước Ngô, hướng về phía nam Việt quốc, khiến nước Ngô thất bại thảm hại, đến nay vẫn trì trệ. Lẽ nào quốc quân muốn bi kịch lần thứ hai này diễn ra ở Việt quốc ư?
Thế tử Đường Duẫn im lặng, sau đó càng thêm gào khóc.
Bá tước Đường Luân nói:
- Chúng ta đang chạy đua với thời gian, mật tấu của Trương Xung đã đưa đến kinh đô rồi. Ngươi bây giờ đi phủ Tổng đốc tố giác ta vẫn còn kịp, nếu không đến khi kỵ binh Hắc Thủy Đài xông vào nhà chúng ta, tất cả đều đã muộn rồi. Quốc quân thịnh nộ sẽ khiến chúng ta hoàn toàn diệt tộc.
Thế tử Đường Duẫn nói:
- Vậy, vậy những huynh đệ khác thì sao?
Bá tước Đường Luân im lặng một lúc lâu.
Đúng vậy, những đứa con khác của ông thì sao?
Nếu để cho bọn họ sớm đào tẩu sang quốc gia khác, vẫn có thể sống sót.
Thế nhưng còn có thể làm được như vậy ư?
Nếu Đường Luân để mấy đứa con toàn bộ chạy tới nước Ngô, vậy là thật sự phản quốc.
Như vậy phải gánh nỗi oan ức này từ phía quốc quân.
Bá tước Đường Luân nói:
- Không cần nói cho bất kỳ huynh đệ nào của con, một mình con lén lút đi thôi, đi phủ tổng đốc vạch trần chúng ta.
Đường Duẫn run lên, lại một lần nữa nước mắt rơi đầy mặt.
Phụ thân đây là muốn hi sinh toàn bộ gia tộc, để thành toàn cho một mình Đường Duẫn.
Thế tử Đường Duẫn gan mật muốn vỡ.
Bá tước Đường Luân nói:
- Tố giác ta xong xuôi, con lập tức vào kinh, lựa chọn một vị hoàng tử để đầu nhập.
Thế tử Đường Duẫn nói:
- Con nên đầu phục ai?
Bá tước Đường Luân lâm vào tình thế khó xử.
Là đầu nhập vào Thái tử, hay là đầu nhập vào Tam vương tử?
- Chính con quyết định đi, vi phụ thật sự là thấy không rõ lắm. – Bá tước Đường Luân nói:
- Thế nhưng con phải nhớ kỹ một điều, không nên đối địch với Thẩm Lãng, không nên đối địch với phủ Bá tước Huyền Vũ.
Thế tử Đường Duẫn nói:
- Tại sao? Cũng chính vì Thẩm Lãng, gia tộc chúng ta mới gặp phải tuyệt cảnh như thế. Con xin thề sau này nhất định phải băm thây hắn vạn đoạn, nhất định phải hoàn toàn hủy diệt gia tộc họ Kim.
Bá tước Đường Luân giáng một bạt tai, trực tiếp đánh bay Đường Duẫn ra ngoài.
- Đồ ngu. – Bá tước Đường Luân giận dữ hét lên:
- Nếu không phải Thẩm Lãng nhắc nhở, ngay cả con cũng không sống được.
Đường Duẫn nói:
- Lẽ nào, con phải nuốt xuống mối thù hận này ư?
Bá tước Đường Luân nói:
- Dù cho muốn báo thù, cũng phải nhìn rõ kẻ thù thật sự là ai.
Thế tử Đường Duẫn kinh ngạc.
Sau đó lại một lần nữa khóc lớn thành tiếng.
...
Ngay đêm hôm ấy.
Thế tử phủ Bá tước Tấn Hải Đường Duẫn rời nhà, ngày đêm thần tốc chạy đến phủ Tổng đốc hành tỉnh Thiên Nam.
Lúc này đã nửa đêm.
Đại đô đốc Chúc Nhung vẫn chưa ngủ.
Ông ta làm sao ngủ được?
Bức mật thư vừa gửi đến, ông lật xem đi xem lại.
Sau đó lạnh toát cả người.
Gia tộc họ Kim lại đoạt thành Nộ Triều.
Từ đó về sau, một bước lên mây.
Cũng không thể đè ép được nữa.
Ít nhất thì đao phủ tân chính, cũng không cách nào chém lên đầu người ta.
Cây đao sắc bén Trương Xung này, mặc dù không gãy, nhưng lại bị rạn nứt một lỗ hổng lớn.
Kẻ tâm phúc mà ông ta xem trọng nhất, lại thất bại ở quận Nộ Giang.
Thất bại ở phủ Bá tước Huyền Vũ.
Kẻ đó không đủ mạnh ư?
Không, đã mạnh mẽ đến cực hạn.
Chỉ có điều, cái tên ở rể phủ Bá tước Huyền Vũ quá tà ác.
Tuy rằng Chúc Nhung không tham gia toàn bộ quá trình, nhưng lại thấy rất rõ ràng.
Quả thực chính là hai cao thủ hàng đầu đấu cờ.
Cuối cùng, Trương Xung đã kém nửa quân.
Đây không chỉ là Trương Xung thất bại, mà cũng là Đại đô đốc Chúc Nhung thất bại.
Nếu như nói Trương Xung là đại tướng của tân chính, vậy Chúc Nhung chính là nguyên soái chủ đạo của tân chính.
Sau khi thành công hạ phủ Bá tước Đông Giang, một khi hạ phủ Bá tước Huyền Vũ thành công.
Như vậy tiếp theo, tân chính sẽ như hỏa hoạn, thiêu đốt toàn bộ Việt quốc.
Như cắt mỡ lợn.
Giống như đổ nước sôi vào tuyết, không hề có sức chống cự.
Đông Giang rất tàn ác, Huyền Vũ rất kiên nhẫn.
Sau khi chém hết hai quý tộc lâu đời xong xuôi, số còn sót lại sẽ không còn bao nhiêu lực chống lại.
Mà bây giờ, tân chính lại đụng đầu rơi máu chảy trước phủ Bá tước Huyền Vũ.
Phải làm sao?
Tiếp tục nữa ư?
Tìm ai để ra tay?
Để ai đi vung đao?
Đụng phải một cái xương cứng, trước hết cứ để ở một bên, rồi chọn một kẻ hèn nhát để ra tay ư?
Nếu là đánh nhau vì thể diện, đương nhiên không có vấn đề.
Nhưng đây là chính đấu, cần phải chú ý chính là một cái thế.
Một khi thế ngừng, cần phải một lần nữa ấp ủ lực lượng, sau đó mới có thể ngóc đầu trở lại.
Giống như một chiếc xe, chợt va chạm dừng trước một chướng ngại vật, vậy cần lùi về phía sau mấy chục mét, một lần nữa tích góp tốc độ từng chút một, chứ không phải tiếp tục đấu đá lung tung, như vậy là không có lực lượng.
Cho nên!
Tân chính tạm thời phải ngừng lại.
Có thể biểu hiện ra sự cháy sạch càng thêm mãnh liệt, nhưng thực tế là phải tạm dừng.
Trương Xung phải gánh trách nhiệm, Chúc Nhung cũng phải gánh.
Đương nhiên, Chúc Nhung không lo lắng cho mình.
Thế nhưng ông lo lắng cho Trương Xung.
Kẻ sắc bén như đao kia, cứ như vậy mà thất bại sao?
Quốc quân có tính tình thế nào? Chúc Nhung rõ ràng nhất.
Kỳ thực trong trận chiến này, Trương Xung không tệ, ngược lại còn có công.
Thế nhưng trong mắt quốc quân, Trương Xung chính là thua, chính là để ông ta mất thể diện.
- Phải làm sao? Làm thế nào để giữ được Trương Xung?
Đầu Chúc Nhung đau như búa bổ.
Phụ tá Ngôn Vô Kỵ nói:
- Quốc quân nhất định sẽ đặc biệt tức giận, mà lửa giận của hắn nhất định phải trút xuống. Một mình Đường Luân cũng không đủ để xoa dịu, hắn tức giận nhất chính là Trương Xung lại thua trong tay Thẩm Lãng, khiến thể diện quốc quân mất hết.
- Vị quốc quân này của chúng ta, nhạy bén tuyệt đỉnh, thế nhưng lòng dạ nhỏ mọn, cay nghiệt thiếu tình cảm... – Ngôn Vô Kỵ nói:
- Cho nên muốn cứu Trương Xung, có thể sẽ phải xảy ra một đại sự khác, khiến hắn càng thêm lửa giận ngập trời, như thế... con đường làm quan của Trương Xung có thể vẫn còn một đường sinh cơ.
Gia tộc Ngôn Vô Kỵ cũng bởi vì cơn thịnh nộ không thể giải thích được của quốc quân, mà toàn tộc đều bị diệt.
Cho nên, cho tới bây giờ, khi ở trước mặt Chúc Nhung, hắn đều không che giấu thái độ với quốc quân.
Dù cho quốc quân diệt nhà họ Ngôn xong xuôi, lại có chút hổ thẹn, nên đã để mấy đệ tử họ Ngôn xuất sĩ (được thi đỗ làm quan).
Nhưng mà vào lúc này.
Người hầu bên ngoài nói:
- Chủ nhân, thế tử phủ Bá tước Tấn Hải Đường Duẫn cầu kiến, nói có chuyện trọng đại cần mật báo.
Tổng đốc Chúc Nhung gật đầu một cái nói:
- Để hắn vào đây.
Một lát sau, Thế tử Đường Duẫn xông vào, quỳ gối trước mặt Chúc Nhung nói:
- Đại đô đốc, ta muốn tố giác phụ thân ta. Vì trả thù gia tộc họ Kim, người đã cấu kết với hải tặc Cừu Thiên Nguy, một mình dâng đảo Kim Sơn cho hải tặc, hơn nữa còn phái tư quân gia tộc giả trang hải tặc, bất chấp lỗi lầm lớn nhất thiên hạ mà tiến công đảo Vọng Nhai của phủ Bá tước Huyền Vũ. Đường Duẫn ta đây là thám hoa do quốc quân bổ nhiệm, từ xưa trung hiếu khó vẹn toàn, học trò nguyện ý vì nước bỏ nhà, quân pháp bất vị thân.
Dứt lời, Thế tử Đường Duẫn dập đầu thêm một cái nữa, sát đất bất động, hai tay dâng cao phần huyết thư tố giác cha mình.
Đại đô đốc Chúc Nhung tiếp nhận huyết thư, thoáng nhìn qua.
- Phụ thân ngươi để ngươi tới ư? – Chúc Nhung bèn hỏi.
Thế tử Đường Duẫn quỳ trên mặt đất, không lên tiếng.
- Không dễ dàng. – Chúc Nhung nói:
- Ngươi tới được coi như đúng lúc, trễ nữa nửa canh giờ, bản đốc sẽ phải vào kinh đô gặp quốc quân xin tội.
Lập tức, mồ hôi lạnh tuôn ra sau lưng Đường Duẫn.
Quả nhiên thiếu chút nữa thôi, gia tộc họ Đường sẽ phải hoàn toàn diệt tộc.
Chúc Nhung nói:
- Được rồi, hãy theo ta vào kinh đô đi.
Sau nửa canh giờ.
Mấy trăm kỵ binh hộ tống Đại đô đốc Chúc Nhung rời khỏi hành tỉnh Thiên Nam, tiến vào kinh đô.
Đây là một cuộc khủng hoảng chính trị khổng lồ.
Vậy thì tiếp theo sẽ là như sét đánh ngang tai, hoàn toàn làm rung chuyển toàn bộ Việt quốc, vô số đầu người rơi xuống đất.
Hay là gió nhẹ mây nhạt, cảnh thái bình giả tạo?
Sẽ phải xem sự cố gắng của mọi người, sẽ phải xem ý chí của quốc quân.
Hy vọng là vế sau!
Chiến sự ở nước Nam Ẩu không thuận lợi như trong tưởng tượng.
Vua Căng điên cuồng đã phối hợp với đại quân tộc Sa Man, toàn bộ chiến trường đã diễn ra cảnh máu chảy thành sông.
Việt quốc thực sự không thể vượt qua nổi cơn rung chuyển lớn này.
...
Kinh đô Việt quốc.
Trong vương cung nguy nga lộng lẫy.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến cầm mật tấu của Trương Xung trong tay.
Gương mặt dài của vị quân vương chí cao vô thượng này đang co giật.
Mới vừa xem hai trang, ông ta liền xé phần mật tấu này thành mảnh nhỏ.
- Rầm!
Sau đó, chợt đá cái bàn trước mặt ra ngoài.
Lập tức, tất cả thái giám, quan viên Hắc Thủy Đài trong đại điện đều quỳ rạp trên đất, không dám lớn tiếng thở dốc.
Sau khi xé nát phần mật tấu.
Quốc quân nhìn thoáng qua những mảnh vụn đầy đất, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ghép lại mau, nếu thiếu một miếng, trẫm sẽ hỏi tội các ngươi.
- Vâng!
Vài tên thái giám tiến lên, cẩn thận nhặt từng mảnh nhỏ.
Sau đó, cẩn thận từng li từng tí ghép lại.
Hoàn thành việc bồi giấy (*).
Lập tức, một mật tấu hoàn chỉnh lại xuất hiện trước mặt quốc quân.
Quốc quân lại với sắc mặt tái mét mà xem toàn bộ mật tấu của Trương Xung.
Sau đó, lại một lần nữa xé thành từng mảnh.
Tiếp tục, vị quân vương chí cao vô thượng phát ra từng đợt tiếng gầm giận dữ.
- Tạo phản rồi!
- Họ Kim làm phản rồi! Con rùa đen kia lại ló đầu ra, tạo phản rồi!
- Trương Xung vô năng, Trương Xung vô năng!
- Đâu, áp giải Trương Xung vào kinh, tống vào nhà tù Hắc Thủy Đài!
- Bảo Chúc Nhung tới, để Nam Cung Ngao tới, tập kết đại quân, chuẩn bị bình định!