Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 202: Công chúa tri ân Thẩm Lãng! Kim Mộc Thông gặp họa
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 202 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kinh đô, phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Gia tộc họ Kim ở kinh đô chỉ có một biệt viện nhỏ. Nhìn sang nhà họ Tô mà xem, ở thành Trấn Viễn có một phủ Hầu tước, kinh đô cũng có thêm một cái.
Hơn nữa, phủ Hầu tước này do quốc quân ban tặng, rộng đến mấy trăm mẫu.
Từ đó có thể thấy được tầm ảnh hưởng của lão cáo già này trong lòng quốc quân.
Danh tiếng của Hầu tước Tô Nan đặc biệt tệ hại, thậm chí còn mang tiếng xấu rành rành.
Nhiều người coi ông ta là nỗi sỉ nhục của giới quý tộc lâu đời, thậm chí còn nịnh bợ quốc quân bất chấp mọi nguyên tắc.
Nếu không phải vì nhà ngươi đầu hàng, liên minh quý tộc lâu đời làm sao lại tan rã đến mức năm bè bảy mảng như vậy?
Mọi người làm sao lại bị quốc quân chèn ép thê thảm đến thế?
Giờ thì hay rồi, có một phủ Bá Tước Huyền Vũ đứng ra.
Lại công khai nhắm vào Trương Xung tấn công, dưới sự đàn áp của tân chính chẳng những không sụp đổ, ngược lại còn chiếm được thành Nộ Triều, cục diện lập tức ổn định, thậm chí còn thừa cơ quật khởi, giúp giới quý tộc lâu đời chúng ta xả cơn giận.
Hơn nữa, nghe nói Bá tước Huyền Vũ sắp được phong hầu.
Như vậy mọi người sẽ có người để tin cậy, đám quý tộc lâu đời vội vàng hành động, thành lập liên minh quý tộc chống lại quốc quân.
Gia tộc họ Kim chính là thủ lĩnh mới của chúng ta.
Đây không phải trò cười, rất nhiều quý tộc lâu đời thật sự ngấm ngầm suy tính, đẩy gia tộc họ Kim lên vị trí thủ lĩnh quý tộc mới.
Hầu tước Tô Nan nghe vậy, lập tức cười nói:
- Đẩy đi, vội vàng đẩy đi! Càng xuất đầu, bị chết càng nhanh.
Ông ta ngồi trước một tấm gương lớn, một tuyệt sắc giai nhân đang nhuộm tóc cho ông.
Tấm gương lớn này, ông ta đã tốn không ít vàng mới mua được.
Hội Thiên Đạo đã tổ chức bán đấu giá mấy tháng nay, trong mỗi căn nhà của giới quyền quý tột đỉnh đều có một tấm gương thật to.
Nếu nhà ai không có, quả thực cũng không xứng làm quý tộc hàng đầu.
Tô Nan vì sao phải nhuộm tóc?
Người khác nhuộm tóc thường là nhuộm tóc bạc thành đen, còn ông ta thì ngược lại, muốn nhuộm tóc đen thành trắng.
Điều này khiến ông ta trông già đi vài phần.
Lâu ngày mọi người sẽ cảm thấy Hầu tước Tô Nan là lão già sắp xuống mồ, lòng đề phòng liền yếu đi một chút.
Thực ra, ông ta năm nay mới sáu mươi tuổi, đối với cao thủ võ đạo tầm cỡ như ông ta mà nói, đây vẫn là độ tuổi tráng niên.
Tuy nhiên, ông ta võ công rất cao, thân thể quá tốt, tóc mọc quá nhanh, cứ cách một thời gian lại phải nhuộm trắng tóc.
Chính vì thế, ông ta cũng có một biệt hiệu.
Tô Bạch Đầu.
Tô Kiếm Đình nói:
- Tối nay, quốc quân triệu kiến Thẩm Lãng, tên nghiệt súc này công khai nói muốn tiêu diệt gia tộc họ Tô chúng ta.
Họ Tô là một thế lực lớn, Tô phi trong cung lại được sủng ái, nên lời Thẩm Lãng nói đương nhiên lan truyền rất nhanh.
Tô Bạch Đầu vừa cười ha hả vừa nói:
- Hắn nói vậy là để tự bảo vệ mình. Ban đầu Thái tử và Tam vương tử đều không tha cho hắn, thế nhưng Thẩm Lãng một khi tuyên chiến như thế này, hai vị điện hạ này ngược lại sẽ tạm dừng, chờ "tọa sơn quan hổ đấu".
Tô Kiếm Đình nói:
- Rốt cuộc, hai vị điện hạ này đều muốn có được sự hỗ trợ của chúng ta.
Tô Bạch Đầu nói:
- Gia tộc họ Tô chúng ta đã phú quý đến cực điểm, khinh thường việc đầu cơ trục lợi. Bài học kinh nghiệm hai mươi mấy năm trước phải vĩnh viễn ghi nhớ.
Ông ta đương nhiên đang nói về chuyện Hầu tước Tô Tiễn cuối cùng đã tính toán hỗ trợ đại vương tử Ninh Nguyên Vũ. Kết quả vì nguyên nhân Biện Tiêu, năm đó Thái tử Ninh Nguyên Hiến trực tiếp thành công tranh giành ngôi vị, suýt chút nữa mang đến đại họa cho gia tộc họ Tô.
- Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, ta vẫn còn lo sợ trong lòng. Nói đến thật đúng là muốn cảm tạ gia tộc họ Kim, nếu không có hắn chậm chạp không ứng phó, gia tộc họ Tô chúng ta đã đại họa lâm đầu. - Hầu tước Tô Nan nói:
- Cho nên từ nay về sau, gia tộc họ Tô chúng ta sẽ không đứng về phe nào! Chúng ta chỉ kiên quyết ủng hộ quốc quân bệ hạ, người nào lên ngôi thì ủng hộ người đó.
- Vâng! - Tô Kiếm Đình đáp lời.
Hầu tước Tô Nan vỗ vào cái ghế bên dưới.
- Bốp!
Cái ghế này không khỏi run rẩy, giật mình.
Gì? Tại sao cái ghế này lại có thể cử động chứ?
Bởi vì đây là 'ghế thịt', do một cô gái xinh đẹp quỳ dưới đất tạo thành.
Tô Nan an vị trên hông nàng, khuôn trăng đầy đặn của nàng chính là tay vịn.
Không sai, chính là xa hoa lãng phí đến mức gần như biến thái.
Tất cả mọi người đều biết Tô Nan thích nữ sắc, cũng đều giễu cợt ông ta về chuyện này.
Ngự Sử Đài gần như mỗi tháng đều có người tố cáo ông ta, nói Tô Nan sinh hoạt xa hoa lãng phí vô độ, mục nát không thể tả.
Quốc quân cũng như thường lệ quở trách ông ta.
Thế nhưng ông ta không thay đổi chút nào, vẫn duy trì bản tính xa hoa háo sắc của mình.
Cho nên lại có rất nhiều người giễu cợt: "Hầu tước Tô Nan nhà ngươi già nhanh như vậy, là do làm quá nhiều với nữ nhân".
Hầu tước Tô Nan sẽ nói: "Mạng người có hạn, phải biết tận hưởng lạc thú trước mắt".
Thấy phụ nữ xinh đẹp thì đã muốn ngủ rồi, bệnh chung của đàn ông mà thôi, có gì phải hiếu kỳ.
Nhưng mà, vị Hầu tước Tô Nan này lại không hề biết nhiều về dưỡng sinh.
Kiên trì nguyên tắc "nhất ngũ nhất thập", năm ngày ngủ với gái một lần, tuyệt không tham hoan.
Vì giả vờ già nua, ông ta không chỉ nhuộm tóc bạc, mà đi cũng phải còng lưng, thậm chí nếp nhăn cũng phải xuất hiện.
Nhân sinh như một vở tuồng, tất cả đều dựa vào kỹ năng diễn xuất.
Vị Hầu tước Tô Nan này, chính là một cao thủ phái diễn xuất.
Tô Kiếm Đình nói:
- Phụ thân, Thẩm Lãng hôm nay bất ngờ nhắc đến chuyện con đánh vào phủ Bá Tước Huyền Vũ trước mặt quốc quân.
Tô Nan nói:
- Quốc quân có hỏi kỹ không?
Tô Kiếm Đình nói:
- Không có, không để ý đến hắn.
Tô Nan lắc đầu nói:
- Chuyện này không ổn. Quốc quân không hỏi kỹ, ngược lại sẽ càng hoài nghi trong lòng. Con xác định đã đốt phong mật thư đó rồi chứ?
Tô Kiếm Đình nói:
- Hài nhi xác định, tự mình đốt. Hôm đó Tô Bội Bội đến bước đường cùng mới lấy ra.
Tô Nan nói:
- Phải nghĩ cách gỡ bỏ khúc mắc này trong lòng quốc quân mới được.
Tiếp đó, Tô Nan theo bản năng vỗ vào chiếc ghế mỹ nhân dưới thân.
Ông ta là người luyện võ, võ công cực cao, cho dù là lơ đãng vỗ vào chỗ nào, chỉ cần không khống chế lực sẽ rất đau.
Chiếc ghế mỹ nhân của ông ta đau đến cắn chặt răng, không dám lên tiếng, cũng không dám rơi lệ.
- Cầm vàng đi tìm mấy Ngự Sử, bảo họ tấu lên tố cáo ta. - Tô Nan nói.
Tô Kiếm Đình nói:
- Tố cáo phụ thân tội gì, vẫn là xa hoa lãng phí vô độ ư?
Tô Nan nói:
- Không, lần này tội danh lớn hơn một chút. Cứ nói ta chẳng thèm để ý vương pháp, điều động cao thủ bất ngờ tấn công phủ Bá Tước Huyền Vũ, giết chết mấy trăm tên người hầu vô tội của gia tộc họ Kim. Mất trí, có ý định đâm chết em gái Tô Bội Bội.
Tô Kiếm Đình kinh hãi nói:
- Tại sao vậy?
Hầu tước Tô Nan nói:
- Loại chuyện này, thay vì để người khác khuếch đại, không bằng bản thân tự bùng nổ, như thế mới có thể nắm giữ quyền chủ động, hơn nữa có thể dẫn dắt dư luận. Làm thế nào để một việc từ thật sự biến thành giả? Đó chính là phóng đại, phóng đại, khoa trương đến mức vô lý, ngược lại sẽ chẳng ai tin cả.
Tô Kiếm Đình nói:
- Vâng!
Hầu tước Tô Nan nói:
- Bên Kim Mộc Thông, con đã chuẩn bị xong chưa?
Tô Kiếm Đình nói:
- Sớm đã chuẩn bị rồi, đã theo dõi thằng nhãi đó từ khi nó vào kinh đô.
Hầu tước Tô Nan nói:
- Quốc quân chuẩn bị sắc phong Kim Trác làm Nộ Triều Hầu, hãy phá hoại một chút đi.
Tô Kiếm Đình nói:
- Vâng! Thế nhưng bên Ninh Chính...
Hầu tước Tô Nan nói:
- Đừng phản ứng với thằng cà lăm đó.
...
Trong biệt viện họ Kim!
Công chúa Ninh Diễm lộ ra vòng eo thon nhỏ trắng như tuyết.
Lời Thẩm Lãng nói quả nhiên đúng, eo của nàng rất hoang dã.
Rất nhỏ, thế nhưng tràn đầy cảm giác sức mạnh.
Vòng eo đặc biệt săn chắc, chỉ cần lắc một cái, cam đoan khiến đàn ông phải quăng mũ cởi giáp, hồn phi phách tán.
Những người có kinh nghiệm, đầu tiên nhìn thấy chính là eo.
Thẩm Lãng lúc này liền nhìn chằm chằm thắt lưng công chúa Ninh Diễm mà không hề nhúc nhích.
Đương nhiên, không phải đùa giỡn lưu manh, mà là dùng X-quang chiếu ngay vùng lưng, kiểm tra những vị trí sỏi thận.
Người hiện đại thích uống đồ uống có gas, cho nên xác suất mắc sỏi thận rất cao.
- Tam công chúa, người thích ăn thịt sao?
Ninh Diễm nói:
- Ừ, không thịt không vui.
Ăn thịt quá nhiều, xác suất sỏi thận cũng sẽ tăng lên.
Nhưng mà cũng chính vì ăn thịt nhiều, cơ bắp trên người Ninh Diễm mới săn chắc, tràn đầy lực đàn hồi như thế này.
Thẩm Lãng lại nói:
- Còn thích uống trà đậm.
Ninh Diễm nói:
- Trà đậm giúp nâng cao tinh thần.
Thẩm Lãng kinh ngạc, với bộ não của người, còn có gì cần phải nâng cao tinh thần sao?
Thẩm Lãng nói:
- Buổi tối nâng cao tinh thần để làm gì?
Ninh Diễm nói:
- Đọc sách.
Thẩm Lãng kinh ngạc, hắn đã tra cứu tư liệu về công chúa Ninh Diễm khá tường tận.
Biết vị nữ hán tử này quả thực thích đọc sách, hơn nữa thích loại sách đấm đá bạo lực.
Thích nhất chính là 《 Đông Ly Truyện 》, đã đọc đi đọc lại đến hai mươi lần.
Bây giờ, nàng cũng đang say mê 《 Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên 》.
Thẩm Lãng vừa nói chuyện, vừa dùng bút đánh dấu vào mỗi vị trí của các viên sỏi thận ngang lưng công chúa Ninh Diễm.
- Thẩm Lãng, 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 là ngươi viết ư? - Ninh Diễm nói.
- Ừ. - Thẩm Lãng đáp.
Ninh Diễm nói:
- Viết thứ quái gì vậy? Quá rác rưởi.
Nghe những lời này, trưởng công chúa Ninh Khiết bên cạnh rũ mắt xuống.
Công chúa Ninh Diễm bèn hỏi:
- Sư phụ, ta giới thiệu cho sư phụ quyển 《 Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên 》, người đã đọc chưa?
Trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Đừng gọi ta là sư phụ.
- Cô cô, quyển sách kia cô cô đọc rồi à? - Công chúa Ninh Diễm hỏi.
- Ừ!
Ninh Diễm nói:
- Hay không? Đây là quyển sách hay nhất, so với 《 Đông Ly Truyện 》 còn đọc hay hơn nhiều.
Ninh Khiết:
- Cũng được.
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Cũng được? Đó là thích, hay không thích? Cô cô không có quan điểm gì cả, sách hay như vậy mà không biết tán thưởng sao?
Tiếp đó, công chúa Ninh Diễm nói:
- Thẩm Lãng, quyển Đấu Phá Thương Khung này là Kim Mộc Thông viết sao?
Thẩm Lãng nói:
- Ừ.
Ninh Diễm nói:
- Ngươi đi nói cho hắn biết, mau chóng viết tập 2 đi. Trong một tháng nếu ta không thấy tập 2, ta sẽ giết chết hắn. Tập 1 ta đã đọc hết từ lâu rồi.
- Ta sẽ cố gắng. - Thẩm Lãng không khỏi nhỏ mồ hôi lạnh, đây quả thực là kẻ thúc chương bạo lực nhất hắn từng thấy.
- Tam công chúa, tại sao người không tự mình phái người đi đốc thúc Kim Mộc Thông vậy? - Thẩm Lãng bèn hỏi.
Ninh Diễm nói:
- Ngoại hình của hắn quá đáng ghét, không xứng làm tác giả quyển sách này. Nếu như gặp được hắn, sợ bản thân sẽ nhịn không được mà giết chết hắn.
Đậu má! May mà ngoại hình ta đẹp trai, gặp phải độc giả bạo lực như thế cũng không cần sợ.
- Sư phụ, tỷ tỷ Ninh Hàn vẫn chưa về ư? - Ninh Diễm nói.
- Đừng gọi ta là sư phụ.
- Cô cô, tỷ tỷ Ninh Hàn vẫn chưa về ư?
- Ừ.
Ninh Diễm nói:
- Tỷ tỷ thật là, có cần phải lẫn trốn xa như vậy? Chẳng phải vị hôn phu đã chết rồi sao, còn có gì quan trọng hơn nữa? Hơn nữa, vị hôn phu này tỷ tỷ còn chưa từng gặp, lúc chết chỉ sợ tỷ tỷ còn chưa ra đời. Làm loại góa chồng này, cũng rất rất khác biệt. Không giống ta, muốn làm quả phụ cũng không làm được.
Thẩm Lãng không nói gì.
Công chúa 'cọp cái' này không chỉ ngực to mà óc bằng hạt nho, mồm miệng lại độc địa.
Trưởng công chúa Ninh Khiết vẫn không muốn để ý đến nàng.
- ......
Bỗng nhiên, công chúa Ninh Diễm hét thảm một tiếng.
Đến rồi, đến rồi... Cảm giác đau nhức lại ập tới.
Trong nháy mắt, cả người nàng bỗng nhiên cứng đờ, toàn thân nổi gân xanh.
Mồ hôi to bằng hạt đậu, trong nháy mắt tuôn ra.
Mắt trực tiếp sung huyết.
Cái này... cái này đau đến mức nào vậy?
Thẩm Lãng nhìn thôi cũng muốn co rúm lại.
- .........
Công chúa Ninh Diễm trong nháy mắt toàn thân liền ướt đẫm.
Hàm răng vì cắn quá chặt, trực tiếp toát ra máu bọt.
Nắm tay nàng ra sức đấm vào tường.
Thế nhưng đây không phải nhà nàng.
Vách tường nhà nàng đã được gia cố bằng chăn mền, trong khi vách chỗ này lại là ván gỗ cứng.
- Ầm ầm ầm rầm...
Trong nháy mắt, bức tường ván gỗ dày bị nàng đập thủng mấy cái lỗ lớn.
Nàng lại bắt đầu đấm vào mép giường.
Chỉ hai nắm tay, nàng đã đập sụp cái giường bằng gỗ chắc chắn, cả người cũng té xuống đất.
Thật là rất đau.
- Thẩm Lãng, nhanh lên, mau cứu ta, cứu ta với...
Ninh Diễm nói run rẩy, máu bọt chảy ra từ khóe miệng.
Thế nhưng không có cách nào, thời điểm bệnh phát tác không thể động, bởi vì nàng hoạt động quá dữ dội.
Trưởng công chúa Ninh Khiết dù có vô cùng yêu thương, cũng chỉ có thể nắm thật chặt tay Ninh Diễm, giống như làm vậy có thể truyền cho nàng sức mạnh.
Cơn đau kéo dài mười phút.
Công chúa Ninh Diễm giống như vừa được vớt ra từ dưới nước, sắc mặt tái nhợt không chút huyết sắc, giống như cá sống sót sau tai nạn, thở hổn hển ra sức đớp không khí.
- Người thấy không? Ta mỗi ngày đều bị dằn vặt như vậy, cho nên căn bản không dám uống nước, bởi vì mỗi lần đi tiểu nhất định sẽ đau. - Công chúa Ninh Diễm nói:
- Nếu như ngươi chữa khỏi cho ta, chính là đại ân nhân của ta, bất cứ điều gì của ta đều có thể đồng ý cho ngươi.
Thẩm Lãng đáp:
- Yên tâm!
Tiếp đó, cho công chúa Ninh Diễm đổi sang một cái giường khác.
Chẳng mấy chốc, hắn xác định vị trí bảy viên sỏi trong thận và ba viên sỏi tiết niệu của Ninh Diễm.
Tiếp đó, hắn chỉ điểm cho Ninh Khiết vị trí viên sỏi thận ở phía sau thắt lưng dưới da thịt sâu bao nhiêu.
Lấy ra một cây kim thép vô cùng nhỏ và dài, giao cho Ninh Khiết.
- Viên sỏi thận thứ nhất, ở vị trí này, dưới thắt lưng hai tấc rưỡi, từ góc độ này đâm xuống, sẽ không làm tổn thương vị trí quan trọng của thận.
Ninh Khiết chợt đâm kim thép vào, dưới chân khí của nàng, kim trực tiếp đâm xuyên qua khối sỏi thận, tiếp đó vặn mạnh nội lực.
Trong nháy mắt, khối sỏi thận trực tiếp nát bấy.
Cứ như vậy.
Viên thứ nhất, viên thứ hai, viên thứ ba...
Chỉ chưa đến một khắc đồng hồ sau đó. Mười viên sỏi thận trong cơ thể Ninh Diễm toàn bộ bị vỡ vụn.
Tiếp đó, Thẩm Lãng bưng qua một bình nước, có chừng hai ba cân.
- Uống vào, sau đó xổ ra.
Công chúa Ninh Diễm lo sợ trong lòng, nàng bây giờ sợ nhất chính là uống nước, dù cho khát khô cổ cũng chỉ dám ăn trái cây.
Cái cô gái dốt nát này cảm thấy chỉ cần ăn trái cây sẽ không đi tiểu nhiều.
Hơi do dự một lát.
Công chúa Ninh Diễm tiếp nhận bình nước, một hơi uống cạn ba cân nước sôi.
Chỉ một khắc đồng hồ sau đó, bụng dưới hơi phồng lên.
Thẩm Lãng nói: 'Hoàng Phượng, dẫn công chúa điện hạ đến bồn cầu'.
- Ta tới. - Tiểu Băng chạy đến nói.
Thẩm Lãng kinh ngạc, con nha đầu này sao chưa trở về viện tử của mình?
Cái gì cũng có ngươi nhúng tay vào.
Tiếp đó, tiểu Băng dắt tay công chúa Ninh Diễm đi tịnh phòng.
Trong gian phòng chỉ còn lại trưởng công chúa Ninh Khiết và Thẩm Lãng.
Lãng gia đưa mắt sang chỗ khác, không dám nhìn nàng.
Đây dĩ nhiên không phải vì nàng xinh đẹp.
Vị trưởng công chúa Ninh Khiết này rất đẹp, nhưng thua kém Ninh Diễm 'cọp cái'.
'Cọp cái' mặc dù là nữ hán tử, nhưng trên thực tế lại vô cùng diễm lệ.
Cái vẻ diễm lệ cực kỳ đường hoàng, giống như một đóa hoa hồng biến hóa thành hoa Mẫu Đơn rực rỡ, vô cùng lóa mắt.
Chỉ bất quá, loại tính cách đàn ông đã phá hủy vẻ diễm lệ cực độ này.
Mà vị trưởng công chúa Ninh Khiết này, Thẩm Lãng sở dĩ không dám nhìn nàng, là bởi vì nàng quá thánh khiết.
Cái vẻ thánh khiết này không phải nói đến mấy cô Thánh nữ lộn xộn, cũng không phải tiên tử môn phái giang hồ siêu trần thoát tục.
Mà là một người chân chính theo chủ nghĩa độc thân, cái vẻ không có chút khí chất dục vọng nào cả.
Thẩm Lãng là tra nam, đối mặt với loại khí chất này đương nhiên khó chịu.
Giống như một đại tham quan nhìn thấy người như Hải Thụy (*) vậy, cũng sẽ có cảm giác cực kỳ khó chịu.
(*) Từ này có 3 nghĩa: một, đó là cách gọi người Quảng Đông thời nhà Minh; hai, đây là nhân vật trong bộ phim Thập Tam Mật Sát Lệnh; ba, có lẽ đây là nghĩa của Bánh muốn đề cập, đây là tên của một vị quan nổi tiếng thanh liêm vào đời Minh.
Nói toạc ra, nhìn thấy mỹ nhân như Ninh Khiết, Thẩm Lãng không thể cứng nổi.
Đối với dạng đàn bà không cách gì khiến mình cứng nổi, Thẩm Lãng keo kiệt mở miệng, dù sao cũng không có ý định ngủ, cũng không cần lãng phí nước miếng.
Mà trưởng công chúa Ninh Khiết cũng không có bất kỳ ý muốn lên tiếng nào cả.
Nàng đã rất ít nói chuyện, trường kỳ ở trong trạng thái ẩn cư, trên cơ bản chẳng muốn hòa hợp khi giao thiệp với kẻ khác.
Cũng chính vì 'cọp cái' không tim không phổi như Ninh Diễm thường hay xông vào thăm nàng. Bởi vì Ninh Diễm hoàn toàn thiếu nhạy cảm, căn bản không nhìn ra Ninh Khiết không chào đón mình, mà cho dù Ninh Diễm có nhìn ra đi nữa thì nàng cũng chẳng cần quan tâm.
Vị Tam quả phụ này chính là hoàn toàn không coi ai ra gì.
Ta mặc kệ ngươi nghĩ thế nào, miễn ta thoải mái là được.
'Cọp cái' Ninh Diễm dè dặt ngồi trên bồn cầu, kinh hồn táng đảm.
Lúc trước mỗi lần đi tiểu đều đau đớn như vào địa ngục, quả là một cơn ác mộng.
Nàng thật sự sợ hãi.
Tuy rằng Thẩm Lãng nói chữa khỏi nàng, nhưng nàng có chút không dám tin tưởng.
Toàn bộ đại phu đều trị không khỏi, tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này dựa vào cái gì có thể trị khỏi?
Nàng cẩn thận từng li từng tí, cố gắng bắt đầu từng chút một.
Không đau! Thật sự không đau.
Cơn ác mộng đau đớn kia, lại vẫn chưa tới.
Tuy rằng vẫn có một chút nhói, thế nhưng cũng chẳng đến mức đau đớn chút nào, ngược lại còn vô cùng thoải mái.
Tiếp đó... như là đập chứa nước vỡ đê.
Công chúa Ninh Diễm mừng đến chảy nước mắt, vô cùng hân hoan.
- Ta khỏe rồi, ta lành bệnh rồi.
- Quá sung sướng, quá sung sướng...
Đã nhiều năm, cuối cùng có thể vui sướng.
Cơn ác mộng suốt mấy năm cuối cùng cũng kết thúc.
Cười to xong xuôi, công chúa Ninh Diễm lại òa khóc.
Quả nhiên là một nữ thần kinh.
Bên cạnh tiểu Băng trên mặt cười hì hì, trong lòng mắng thầm 'Đậu má!' (*).
() Nguyên tác là MMP: Đây là một câu chửi thề của vùng Tứ Xuyên, phát âm ra ma-mai-pi nghĩa là mụ bán phê (妈卖批), nghĩa nôm na trong tiếng Việt là đ mẹ mày (ĐMM).
Bởi vì nàng đố kỵ.
Quả nhiên là một công chúa mông to, vừa ngồi xuống đã che hết cái miệng bồn cầu.
...
Kế tiếp, 'cọp cái' Ninh Diễm chẳng biết khách sáo chút nào, trực tiếp ở biệt viện họ Kim tắm một cái.
Áo quần của tiểu Băng không thích hợp cho nàng mặc, vừa vặn quần áo Hoàng Phượng lại hợp.
Nhưng mà, quần áo của một người cao lớn như Hoàng Phượng mặc trên người Ninh Diễm vẫn có vẻ chật chội, nhất là phần dưới thắt lưng, có vẻ như muốn toạc ra vậy.
- Thẩm Lãng, lợi hại, lợi hại...
- Sư phụ, ta khỏi bệnh rồi, ta khỏi bệnh rồi...
Ninh Khiết nói:
- 'Đừng gọi ta là sư phụ'.
Ninh Diễm chuyển giọng ngay tức thì:
- 'Cô cô, ta khỏi bệnh rồi, ta khỏi bệnh rồi...'
Ninh Khiết nói:
- 'Vậy ta về ngay'.
Tiếp đó, nàng liền đi.
Thẩm Lãng thở dài một hơi, cái người phụ nữ khó chịu này cuối cùng cũng đi rồi.
Nàng đi lần này.
Thẩm Lãng nhìn thoáng qua 'cọp cái'.
Tức khắc, đã phạm sai lầm.
'Cọp cái' tiến lên, vỗ vào vai Thẩm Lãng nói: 'Thẩm Lãng, ngươi thật lợi hại, ngươi là đại phu ghê gớm nhất ta từng gặp. Từ nay về sau ngươi đừng viết loại sách rác rưởi nữa, chuyên chữa bệnh đi'.
Thẩm Lãng chắp tay nói: 'Quá khen, quá khen, ta đã nói rồi, ta là phụ khoa thánh thủ'.
Ninh Diễm nói: 'Tất cả đại phu đều trị không khỏi bệnh của ta, An Tái Thế nhà các ngươi cũng không nhìn ra ta bị bệnh gì, chỉ có ngươi liếc mắt một cái đã thấy ngay, hơn nữa chưa tới một canh giờ liền chữa khỏi, ngươi là người lợi hại nhất ta từng gặp đó'.
Ninh Diễm vừa nói, vừa vỗ vào vai Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng càng ngày càng cúi thấp người, vai phải gần như cũng muốn sụp.
Võ công của con 'cọp cái' này cao như vậy, lại không nặng không nhẹ. Vừa rồi nàng chỉ dùng một cái tát đã phá nát giường gỗ.
- Đau, đau, công chúa điện hạ nhẹ tay một chút. - Thẩm Lãng kêu lên.
Ninh Diễm nhìn bàn tay mình một chút, rồi nói: 'Ngươi cũng quá vô dụng đi, ta vỗ vào người khác, bọn họ đều không có việc gì?'.
Bọn họ có chuyện đấy chứ, nhưng không dám la làng la xóm mà thôi.
Công chúa Ninh Diễm cất giọng nghiêm túc: 'Thẩm Lãng, từ nay về sau ngươi chính là huynh đệ của ta. Ở kinh đô ta sẽ bảo bọc cho ngươi, có ai dám ăn hiếp ngươi, báo tên của ta ra, ta lập tức giết chết hắn'.
- Tốt quá! - Thẩm Lãng nói.
Công chúa Ninh Diễm nói: 'Giữa huynh đệ với nhau, không cần khách khí'.
Tiếp đó, 'cọp cái' đi.
Thẩm Lãng khẩn cấp lôi kéo Băng nhi vào phòng.
- Băng nhi, nghe nói ngươi đang học tuyệt kỹ ư?
Băng nhi dịu dàng nói: 'Đúng nha, người ta học trong sách, người ta cái gì cũng có thể làm mà, chính là chưa thử qua'.
Thẩm Lãng nói: 'Tới, vậy thử xem'.
Ngay khi Băng nhi muốn thi triển tuyệt kỹ, bỗng nhiên Hoàng Phượng vọt vào.
Tiếp đó, nàng đau khổ nhắm mắt lại. 'Tại sao ta phải theo dạng chủ nhân này? Con mắt của ta còn muốn giữ lại, không muốn bị mù'.
- Chuyện gì? - Thẩm Lãng cả giận.
Hoàng Phượng nói: 'Thái giám phủ Ngũ vương tử cầu kiến'.
Thẩm Lãng giật mình.
Nửa đêm thế này, tâm phúc của Ninh Chính lại tìm đến, nhất định là xảy ra chuyện.
Thế là, Thẩm Lãng một lần nữa mặc quần áo, đến phòng tiếp khách gặp người khách.
- Thẩm công tử, thế tử Kim Mộc Thông bị huyện nha Vạn Niên bắt rồi.
Kinh đô có hai huyện, Bình An và Vạn Niên.
Đương nhiên, những quốc gia khác cũng như vậy, giống như gần như mỗi thành phố đều có đường Nam Kinh vậy.
Các địa phương khác đều xưng là thành, chỉ có hai khu vực hành chính này ở kinh đô gọi là huyện.
Từ đây cũng nhìn ra tân chính không chỉ vẻn vẹn nhằm vào quý tộc lâu năm, kế tiếp còn có văn võ phân trị, ngày sau sẽ cải quận thành châu phủ, đổi thành huyện.
Đương nhiên, trở lại chuyện chính.
Thẩm Lãng nghe được tin tức này, lập tức chân mày nhíu lại.
Kim Mộc Thông bị bắt?
- Nó phạm tội gì? Huyện lệnh Vạn Niên vì sao phải bắt nó vậy? - Thẩm Lãng nói.
Thái giám của Ngũ vương tử nói: 'Cưỡng bức làm bẩn gái nhà lành'.
Thẩm Lãng không thể tin nổi.
Tên mập đó ư? Cưỡng bức làm bẩn gái nhà lành? Làm sao có thể?
Ngươi nói gà trống đẻ trứng ta còn tin, ngươi nói tên mập biết cường bạo đàn bà ư?
Điều này sao có thể?
Gã là một đứa trẻ ngoan như vậy, thật thà như vậy, nhát như vậy mà.
Trong nháy mắt, Thẩm Lãng đằng đằng sát khí nói: 'Đây là có người đang bêu xấu nó ư?'.
Thái giám nói: 'Ngài ấy quả thật bị bắt ngay trên giường, hơn nữa... Lúc đó đang làm chuyện này! Thời điểm bị bắt, cả người trần truồng'.
Hả?!
Thẩm Lãng hoàn toàn khiếp sợ.
Chuyện này, làm sao có thể xảy ra?