203. Chương 203: Thẩm Lãng Ra Tay Diệt Môn, Ngũ Vương Tử Chấn Động

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 203: Thẩm Lãng Ra Tay Diệt Môn, Ngũ Vương Tử Chấn Động

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 203 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi đặt chân đến kinh đô, Kim Mộc Thông vẫn luôn giữ phép tắc.
Mỗi một điều Thẩm Lãng dặn dò, gã đều răm rắp làm theo.
Không được đến thanh lâu, đề phòng kẻ xấu hãm hại đệ.
Không được cùng người ngoài dùng bữa, đề phòng kẻ xấu hãm hại đệ.
Trên đường phố, dù gặp bất kỳ ai ngã xuống trước mặt, dù là lão bà, lão ông hay mỹ nữ cũng chớ bận tâm.
Hoặc là ở lại Quốc Tử Giám, hoặc là đến quý phủ Ngũ vương tử Ninh Chính, tuyệt đối không được tùy tiện ra ngoài rong chơi.
Có thể kết giao bạn bè trong Quốc Tử Giám, nhưng không được đi riêng với bất kỳ ai.
Suốt mấy tháng trời, Kim Mộc Thông vẫn luôn làm đúng như lời dặn.
Dù gã là một người cực kỳ ham chơi.
Thế nhưng trong lòng gã hiểu rõ, tuyệt đối không được gây phiền phức cho gia tộc, tuyệt đối không được gây phiền phức cho anh rể.
Khi 《Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên》 gây sốt trên thị trường, Kim Mộc Thông cũng trở nên nổi danh khắp nơi.
Gần như mỗi ngày đều có người đến Quốc Tử Giám thúc giục bản thảo, rất nhiều kẻ học dốt đều trở thành người hâm mộ của gã, dù thế giới này chưa có từ ngữ đó.
Kim Mộc Thông có vô số độc giả, vô số người tìm kiếm.
Nhưng bạn bè, lại chỉ có một người!
Người đó chính là chủ hiệu sách Thiên Phong, Dư Phóng Chu.
Cũng chính là người giúp Kim Mộc Thông xuất bản sách.
Dư Phóng Chu có năm nhà sách ở kinh đô, việc làm ăn cũng không mấy lớn.
Hơn nữa đây là kinh đô, sự cạnh tranh giữa các hiệu sách cực kỳ khốc liệt, với tình hình đó Dư Phóng Chu cũng chỉ kiếm được chút lợi nhuận.
Đương nhiên, dù chỉ có chút lợi nhuận, cuộc sống của gã cũng không tệ lắm, kiếm được vài trăm lượng vàng lãi ròng mỗi năm.
Tuy rằng chưa nói tới giàu sang, nhưng cũng đã khá hài lòng.
Thế nhưng một trận phong ba năm ngoái đã khiến gã phải bồi thường một khoản tiền lớn.
Đó là vì 《Đông Ly Truyện》.
Quyển sách này là đệ nhất kỳ thư của vương triều Đại Viêm, kể về câu chuyện truyền kỳ của cường giả đệ nhất thiên hạ, đế chủ vương quốc Đại Càn Khương Ly.
Quyển sách này tổng cộng mười tập, khoảng một trăm năm mươi triệu chữ.
Trong toàn bộ vương triều Đại Viêm, sách được bán ra với số lượng khổng lồ, không ai biết chính xác số lượng cụ thể, nhưng chắc chắn là một thành tích chưa từng có.
Sau này có lẽ cũng chẳng ai phá được kỷ lục đó, ngay cả những cuốn sách do Thẩm Lãng viết.
Mười mấy năm trước, hoàng đế đế quốc Đại Viêm ra chiếu chỉ, bất kỳ quốc gia nào cũng không được công khai bày bán 《Đông Ly Truyện》.
Từ đó về sau, quyển truyện này liền biến thành sách cấm.
Trương Xung có một câu nói rất đúng: Sách gì bán chạy nhất thiên hạ?
Đương nhiên là sách cấm.
Cho nên suốt mười mấy năm qua, gần như mỗi hiệu sách đều lén lút bán 《Đông Ly Truyện》.
Hiệu sách Thiên Phong của Dư Phóng Chu đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Suốt bao nhiêu năm, triều đình cũng mắt nhắm mắt mở.
Dù sao đây cũng không phải là đế quốc Đại Viêm.
Nhưng thật không ngờ năm ngoái, một vị hoàng tử đế quốc Đại Viêm đi sang Việt quốc, lúc vi hành khảo sát dân tình, lại phát hiện trên đường phố rất nhiều hiệu sách vẫn lén lút bày bán 《Đông Ly Truyện》, thế là vị hoàng tử này liền vô cùng tức giận.
Tiếp đó, toàn bộ Việt quốc lại bắt đầu huyên náo.
Vô số nha dịch xông vào hiệu sách, tịch thu tất cả bản in lậu 《Đông Ly Truyện》 rồi đốt hủy.
Không chỉ có thế, một khi phát hiện hiệu sách có 《Đông Ly Truyện》, sẽ bị phạt một khoản tiền lớn.
Dĩ nhiên, một số nhà buôn sách có quen biết rộng đã sớm nhận được tin tức, sớm dời 《Đông Ly Truyện》 đi chỗ khác.
Mà hiệu sách Thiên Phong của Dư Phóng Chu, lại thuộc loại không có bối cảnh.
Một vạn bản 《Đông Ly Truyện》 tồn kho toàn bộ bị tịch thu và đốt rụi.
Cái này cũng chưa là gì.
Mấu chốt là còn bị phạt một nghìn lượng vàng.
Thậm chí cái này cũng không tính là gì.
Tổn thất thực sự nặng nề đến từ sự uy hiếp của đám quan sai, mỗi tiểu lại của huyện nha Vạn Niên đều đến uy hiếp gã.
Gã bị đòi đến tám nghìn lượng vàng.
Đây đã là toàn bộ tiền bạc của gã.
Có một số quan sai chính là như vậy, bóc lột tàn nhẫn, nhất định phải vắt kiệt nhà người ta mới chịu buông tha.
Cho nên, Dư Phóng Chu coi như đã phá sản.
Cộng thêm gã gần đây phát hành mấy cuốn sách đều bán không chạy, thấy rõ sắp đến bước đường cùng.
Cũng chính là vào lúc này, đại thiếu gia Kim Mộc Thông đi tới kinh đô.
Mang theo bản thảo sách, tìm hiệu sách để phát hành 《Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên》.
Bản 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 trước kia của bọn họ (Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông) thật sự gây sốt, cái bút danh Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh này cũng đồng nghĩa với doanh số bán chạy.
Cho nên tin tức Kim Mộc Thông xuất bản sách, lập tức khiến cửa nhà bị đạp đổ.
Gần như toàn bộ nhà buôn sách đều đua nhau mà tới, đem theo vàng bạc đến tranh giành.
Điều kiện càng ngày càng cao, thậm chí tiền thưởng cũng sẵn lòng chi ra.
Tại sao ư?
Bởi vì ai xuất bản quyển sách này, hiệu sách của người đó sẽ trở nên nổi danh, có thể kéo theo doanh số của những quyển sách khác.
Các ngươi có biết hôm nay 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 ở Việt quốc bán bao nhiêu bản không?
Khoảng hai mươi vạn bản!
Một con số khổng lồ.
Hiệu sách Thiên Phong của Dư Phóng Chu là hiệu sách nghèo nhất trong số những hiệu sách đã tìm đến Kim Mộc Thông, điều kiện cũng thấp nhất.
Gã thật sự đã đến bước đường cùng, cho nên mới tới xem có may mắn hay không.
Nhưng mà thật không ngờ, Kim Mộc Thông đơn thuần, nhân hậu lại lựa chọn Dư Phóng Chu.
Bởi vì gã thảm hại nhất!
Kết quả là...
Cuốn 《Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên》 này quả nhiên gây sốt.
Vô số đạt quan quý nhân sau khi mua về nhà chửi ầm lên, hô to rằng mình bị lừa, thậm chí có những người trực tiếp đốt sách đi.
Nó đã phá hủy hình tượng Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh trong lòng bọn họ.
Nhưng lại có một đám người khác, cực kỳ yêu thích 《Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên》.
Phàm là những người trẻ tuổi biết chữ, người luyện võ, những nhà buôn bán nhỏ v.v…, quả thực với quyển sách này họ mê mẩn như điếu đổ.
Phát hành ba tháng, bán được mười mấy vạn bản.
Riêng trong khu vực kinh đô, bán được ba vạn bản.
Dư Phóng Chu đại phát tài!
Chỉ riêng cuốn sách này, gã liền kiếm lời hơn hai ngàn lượng vàng, tương đương với lợi nhuận mấy năm.
Cái này cũng chưa tính là gì, mấu chốt là nó giúp thương hiệu của hiệu sách Thiên Phong nổi danh vang dội.
Hơn nữa còn kéo theo lượng tiêu thụ của các sách khác.
Rất nhiều thương gia giàu có đều mua cổ phần hiệu sách của gã, giúp đỡ gã mở rộng.
Ba tháng ngắn ngủi, hiệu sách của gã ở kinh đô liền từ năm nhà tăng lên đến mười lăm nhà.
Hơn nữa, việc mở rộng ở các quận khác cũng tiến hành đâu vào đấy.
Cho nên quyển sách này mang tới lợi nhuận trực tiếp tuy không phải rất lớn, nhưng lợi nhuận gián tiếp thì vô cùng to lớn, biến gã từ một nhà buôn sắp phá sản trở thành chủ tiệm sách hàng đầu.
Bởi vì Kim Mộc Thông đã nói, quyển 《Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên》 này có khoảng hơn năm trăm vạn chữ, có thể xuất bản ba mươi tập.
Đây là sắp đại phát tài!
Cho nên Dư Phóng Chu đương nhiên vô cùng mang ơn Kim Mộc Thông.
Kim Mộc Thông hoàn toàn cứu vớt sự nghiệp của gã, cứu vớt gia đình gã.
Ân tình to lớn.
Hơn nữa Kim Mộc Thông xuất thân quý tộc, không quá coi trọng tiền tài, tiền nhuận bút của quyển sách này cũng chẳng đòi hỏi cao chút nào.
Dư Phóng Chu đối với gã càng thêm cảm kích vô cùng.
Vô số lần mời Kim Mộc Thông đến nhà gã làm khách, mời gã dùng bữa.
Kim Mộc Thông nhớ kỹ lời anh rể dặn, trừ khi là nhà Ngũ vương tử, những người khác mời về nhà dùng bữa cũng không được nhận lời.
Dư Phóng Chu mời mấy chục lần.
Kim Mộc Thông đều không đi.
Thế là, Dư Phóng Chu liền mỗi ngày đến Quốc Tử Giám bầu bạn cùng Kim Mộc Thông trò chuyện.
Chuyện trên trời dưới đất đều nói, vô cùng ăn ý.
Hai người liền trở thành tri kỷ.
Đây là người bạn đầu tiên Kim Mộc Thông kết giao.
Hôm qua Dư Phóng Chu lại mời Kim Mộc Thông về nhà dùng bữa, Kim Mộc Thông nhớ lời của anh rể, thế là từ chối.
Dư Phóng Chu tỏ ý đã hiểu, thế nhưng thần sắc lại vô cùng sa sút.
Thậm chí lộ ra chút tự ti, tự nhận mình quá càn rỡ, Kim Mộc Thông đường đường là thế tử phủ Bá Tước, hơn nữa có thể sắp trở thành thế tử phủ Hầu tước, làm sao có thể qua lại với một thương nhân như gã.
Tiếp đó, Kim Mộc Thông còn biết hôm qua là sinh nhật mẹ già của Dư Phóng Chu, gia đình gã từ sáng sớm đã bắt đầu chuẩn bị, làm một bàn đầy món ăn ngon, hơn nữa chỉ mời riêng Kim Mộc Thông làm khách.
Kim Mộc Thông nếu không đi, cả nhà Dư Phóng Chu sẽ đau lòng đến cỡ nào?
Một bàn thức ăn ngon lành như vậy làm sao nuốt trôi đây?
Thế là, Kim Mộc Thông nhẹ dạ, cuối cùng phải đi.
Dù chỉ mới gặp gỡ mấy tháng, nhưng đã hoàn toàn là bạn tri kỷ thâm giao.
Sau khi đến nhà của Dư Phóng Chu.
Cả nhà đối với gã cực kỳ thân thiết, giống như người thân vậy.
Điều này làm cho Kim Mộc Thông vốn đã xa nhà mấy tháng cảm thấy đặc biệt ấm áp.
Một bàn thức ăn ngon này cũng thực sự cực kỳ mỹ vị, Kim Mộc Thông ăn đặc biệt ngon miệng, thậm chí uống hai chén rượu.
Tiếp đó...
Gã đã cảm thấy bản thân có chút đầu váng mắt hoa, toàn thân khô nóng.
Trong rượu này đương nhiên là đã bỏ thuốc.
Lúc đó gã còn không hiểu tại sao lại như vậy.
Nhưng gã đã có thể cảm giác được nguy hiểm, trực tiếp đứng dậy muốn cáo từ rời đi.
Kết quả, Dư Phóng Chu ép gã đưa vào phòng, nằm trên giường.
Đến khi Kim Mộc Thông tỉnh lại một lần nữa.
Gã đang nằm trên giường một người phụ nữ.
Người phụ nữ dịu dàng kia đang khóc.
Trên người hiện đầy dấu vết bị chà đạp.
Thậm chí, lúc này Kim Mộc Thông cùng ả gần như là không có khoảng cách.
Mà người phụ nữ này, chính là vợ của Dư Phóng Chu - Trần thị.
Một người phụ nữ mềm yếu, thẹn thùng, năm nay ba mươi mốt tuổi, dung mạo vô cùng xinh đẹp.
Cứ như vậy, Kim Mộc Thông đã bị buộc tội cưỡng bức lần thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Nhìn lại, Dư Phóng Chu dường như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, còn có mẹ già của nhà họ Dư, cùng rất nhiều người ở đó.
Tất cả đều tận mắt chứng kiến chuyện này.
Thậm chí, Kim Mộc Thông vẫn còn ở trên người Trần thị.
Mẹ của Dư Phóng Chu liền bất tỉnh ngay tại chỗ.
Mà vợ của Dư Phóng Chu là Trần thị trần truồng lao xuống giường, trực tiếp định đâm đầu vào tường, để tự sát rửa sạch sỉ nhục.
Đương nhiên, sức của ả chưa đủ, không chết, nhưng cũng đụng phải chảy máu tươi nhễ nhại.
Tiếp đó, ả bắt đầu khóc lóc kể lể, rằng ả vào phòng đưa canh giải rượu cho Kim Mộc Thông, lúc đó Kim Mộc Thông biến thành cầm thú, cưỡng bức làm nhục ả.
Gã là một người có luyện võ, Trần thị nói bản thân mảnh mai, hoàn toàn không thể phản kháng.
Chỉ có thể bị gã làm nhục hết lần này đến lần khác.
Ả ra sức vùng vẫy, thế cho nên mình đầy thương tích.
Dư Phóng Chu ánh mắt rưng rưng, chỉ vào Kim Mộc Thông quát:
- Ta coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại cưỡng hiếp thê tử của ta? Mối hận nhục thê, không đội trời chung!
Trong nháy mắt, Kim Mộc Thông cả người rét run.
Gã thật không ngờ, lòng người lại hiểm ác đáng sợ đến mức này.
Mình đối với Dư Phóng Chu có ân tình lớn đến cỡ nào, không chỉ cứu vãn việc làm ăn của gã, khiến gã đạt được phú quý to lớn, thậm chí có thể nói là cứu vãn cuộc đời gã.
Kết quả, gã lại báo đáp mình như vậy?
Lại dùng thủ đoạn hèn hạ như thế hãm hại mình sao?
Quan trọng nhất, đây chính là vợ cả đường đường chính chính, lại cũng không tiếc lấy ra để hủy hoại như thế?
Rốt cuộc đã có ai cho gã bao nhiêu lợi ích?
Để Dư Phóng Chu không chỉ hãm hại ân nhân của mình, còn hy sinh trong sạch của vợ?
Tại sao con người lại có thể trơ tráo đến mức này?
Xong xuôi, Dư Phóng Chu báo quan.
Nha dịch Huyện nha Vạn Niên tới rất nhanh, trực tiếp bắt Kim Mộc Thông ngay lập tức.
Kim Mộc Thông bị bỏ tù!
Toàn bộ quá trình gần như không có kẽ hở.
Tùy tùng Kim Mộc Thông gặp chuyện này, lập tức chạy như bay đến quý phủ Ngũ vương tử Ninh Chính cầu cứu.
Tức khắc Ninh Chính giận dữ!
Loại thủ đoạn này thật sự là quá bỉ ổi, độc ác.
Gã suốt đêm đi đến huyện nha Vạn Niên, đòi người từ huyện lệnh.
...
Phần lớn thành chủ Việt quốc cũng chỉ là quan lục phẩm hay thất phẩm.
Hai huyện ở kinh đô là huyện Bình An và huyện Vạn Niên.
Địa vị huyện lệnh Bình An cao hơn, là quan chính ngũ phẩm, còn huyện lệnh Vạn Niên là từ ngũ phẩm.
So với thành chủ bình thường, cao hơn đến hai cấp.
Vậy huyện lệnh Vạn Niên là ai?
Người quen cũ, kẻ thù cũ của Thẩm Lãng, nguyên Đại Lý Tự Thừa Vương Khải Khoa.
Chính là tên quan cùng Chúc Văn Hoa kéo đến phủ Bá Tước Huyền Vũ bắt Thẩm Lãng, với tội danh mưu sát Tử tước Chúc Lan Đình.
Đương nhiên, Thẩm Lãng giả vờ bệnh đậu mùa, khiến cho lần bắt bớ đó không giải quyết được gì.
Sau đó Vương Khải Khoa kinh hồn bạt vía mấy ngày, xác định Thẩm Lãng giả bệnh đậu mùa, liền coi đó là một sự sỉ nhục vô cùng.
Gần đây, gã đã được thăng chức!
Từ lục phẩm Đại Lý Tự Thừa, thăng chức lên từ ngũ phẩm huyện lệnh Vạn Niên.
Cái chức huyện lệnh Vạn Niên này thật sự rất ghê gớm.
Quan dưới chân quốc quân là vị trí đắc địa, nắm giữ quyền hành, so với Thái Thú có phần xa xôi còn uy phong hơn nhiều.
Cho nên, gã cũng chẳng coi Ngũ vương tử Ninh Chính ra gì.
Cuối cùng, một hoàng tử bị quốc quân ghét bỏ, trong tay không có quyền thế, thì làm được gì chứ?
...
Trong huyện nha Vạn Niên, Ninh Chính mặc dù trong lòng đặc biệt phẫn nộ, nhưng biểu cảm vẫn rất bình tĩnh.
- Vương đại nhân, mặc kệ chuyện này là ai ở sau lưng giật dây, ta sẽ không truy cứu, xin thả người.
Ninh Chính đương nhiên biết, gần đây là thời khắc mấu chốt của gia tộc họ Kim.
Quốc quân sắp phong hầu cho Kim Trác.
Kết quả, Kim Mộc Thông lập tức gặp chuyện không may, lại gặp phải tai tiếng như vậy.
Ở trong nhà người khác làm khách, cưỡng bức làm nhục vợ người khác, nào chỉ là ỷ thế hiếp người, quả thực chính là mất trí.
Ninh Chính có thể tưởng tượng, ngày mai tấu chương tố cáo Bá tước Huyền Vũ sẽ bay vào hoàng cung như tuyết rơi.
Gia tộc họ Kim dạy dỗ không nghiêm, mới có thể ra chuyện xấu hổ đến mức này.
Một gia tộc không trong sạch đến mức này, còn có thể diện gì để tấn chức Hầu tước nữa chứ?
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa hành lễ xong với Ninh Chính, nói:
- Ngũ điện hạ nói đùa rồi, việc này hạ quan cũng chỉ là làm theo lẽ công bằng mà thôi, tạm thời chưa tra ra âm mưu gì, ngài nghĩ quá nhiều rồi.
Ninh Chính ánh mắt co rụt lại.
- Vương... Vương đại nhân, quả nhiên không thả người sao?
Dưới sự tức giận, Ninh Chính có chút nói cà lăm.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa trong lòng chế nhạo nghĩ bụng, chỉ bằng cái tật nói cà lăm của ngươi, vĩnh viễn cũng không thể lên ngôi.
Đừng tưởng rằng ngươi là con trai của quốc quân, mà có thể khiến ta miễn cưỡng giả vờ kính trọng.
Một mình ngươi chỉ là một kẻ tàn phế không có quyền thế, nếu ta kính ngươi, coi ngươi là con trai của quốc quân. Còn nếu ta bất kính với ngươi, ngươi cũng chẳng làm gì được.
...
Trong huyện nha Vạn Niên, Ninh Chính mặc dù trong lòng đặc biệt phẫn nộ, nhưng biểu cảm vẫn rất bình tĩnh.
- Kim Mộc Thông với tư cách con em quý tộc, không làm gương tốt, lại làm ra hành vi mất trí đến mức này, quả thực khiến người ta phải giật mình. Nếu như ta thả hắn, làm sao ăn nói với quốc quân, làm sao ăn nói với thiên hạ vạn dân, làm sao ăn nói với vị phu nhân vô tội bị nhục nhã kia?
- Ngũ điện hạ, hạ quan xin khuyên ngài một câu, chuyện không nên quản thì đừng nên lo!
Ý nhục nhã trong câu nói này đã đặc biệt rõ ràng.
Ninh Chính trong nháy mắt sắp bùng nổ.
Ta lấy tư cách con trai của quốc quân, ngươi chỉ là một huyện lệnh Vạn Niên cũng muốn cưỡi lên đầu ta sao?
Ninh Chính ta đây chỉ sống cuộc đời của mình, cũng không tranh chấp với người khác, các ngươi lại làm nhục ta như vậy?
Ta là một hoàng tử của quốc quân, thậm chí ngay cả một em họ cũng chẳng bảo vệ được nữa sao?
Trong phút chốc!
Ninh Chính rõ ràng cảm giác được quyền lực quý giá và quyền lực thảm thương.
Đổi thành những vương tử khác, cho dù là Ninh Chân hay Ninh Cảnh ở đây, huyện lệnh Vạn Niên đã sớm quỳ trên mặt đất, nào dám có nửa phần bất kính.
Còn đối với gã Ninh Chính, lại trực tiếp mở miệng sỉ nhục.
Ninh Chính ta đây dù thế nào đi nữa cũng là con của Tô phi sinh ra, xuất thân cao quý.
Ninh Chính cố nén sỉ nhục nói:
- Vương đại nhân định xử trí Kim Mộc Thông như thế nào?
Vương Khải Khoa nói:
- Việc này hạ quan không dám tùy tiện quyết định, nhưng một khi điều tra rõ ràng, chứng cứ vô cùng xác thực, tội cưỡng bức nữ tử vô tội, dựa theo luật pháp Đại Việt là phải chịu hủ hình.
Huyệt Thái Dương của Ninh Chính chợt giật một cái.
Hủ hình là gì?
Chính là cung hình, cũng chính là thiến.
Tịch thu công cụ phạm tội trong truyền thuyết.
Lời nói ra khỏi miệng đến mức này, chính là sinh tử đại thù!
Nhìn chằm chằm vào huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa một lúc, Ninh Chính rời khỏi đó, trở về nhà!
...
Phủ đệ Ninh Chính, lúc nửa đêm.
Thẩm Lãng vốn định sáng sớm ngày mai lại bái kiến Ninh Chính, lại thật không ngờ xảy ra đại sự như vậy, thế cho nên hắn lúc nửa đêm vội vã đến.
- Thẩm Lãng bái kiến Ngũ điện hạ!
Đi tới tòa dinh thự này, Thẩm Lãng rõ ràng ngạc nhiên.
Chỗ ở của Ninh Chính quá keo kiệt, chỉ có mười mấy mẫu mà thôi.
Quốc quân chỉ sắc phong cho gã một tòa nhà nhỏ xíu thế này thôi sao?
Quả thực còn nhỏ hơn cả biệt viện họ Kim.
Đây chính là con trai của quốc quân, vương tử chân chính.
Vị Ngũ vương tử này, không được sủng ái đến mức nào.
Gã đã trưởng thành từ rất lâu rồi, lại vẫn không có sắc phong bất kỳ tước vị gì.
Ninh Cảnh sắp được phong tước, tước vị của Ninh Chính vẫn còn chưa biết đến khi nào, nhìn qua giống như cả đời cũng không thể phong tước.
Ninh Chính chịu đãi ngộ thế này, thật khiến Thẩm Lãng không cam lòng.
Ninh Chính đưa ánh mắt phức tạp nhìn Thẩm Lãng, tiếp đó cúi người nói:
- Ninh Chính xấu hổ vô cùng, ta có nghĩa vụ chiếu cố Kim Mộc Thông, kết quả lại khiến nó vùi lấp lao tù, phụ lòng di mẫu dặn dò.
Thẩm Lãng nói:
- Điện hạ đã đến huyện nha Vạn Niên?
- Ừ. - Ninh Chính nói:
- Huyện lệnh Vương Khải Khoa không muốn thả người.
Thẩm Lãng nói:
- Điện hạ hẳn còn bị sỉ nhục chứ.
Tức khắc, sắc mặt Ninh Chính ửng đỏ, gã bình thường đều ngây ngô trong nhà, không muốn giao thiệp với người ngoài, chính là không muốn xem sắc mặt kẻ khác.
Hôm nay bị sỉ nhục, quả thực suốt đời khó quên, huyện lệnh Vạn Niên quả thực giống như tát thẳng vào mặt gã vậy.
Ngũ vương tử Ninh Chính nói:
- Ta, ta bị sỉ nhục không có gì, nhưng... Mấu chốt là làm sao vượt qua cửa ải khó khăn lần này. Phụ vương đang muốn sắc phong dượng làm Hầu tước, thời khắc mấu chốt này, Kim Mộc Thông gặp chuyện không may, sẽ hoàn toàn đình trệ việc phong hầu!
Một khi phẫn nộ, căng thẳng, Ninh Chính sẽ nói cà lăm.
Thẩm Lãng nói:
- Thần có thể tưởng tượng, sáng mai sẽ có vô số tấu chương tố cáo bay vào hoàng cung, tố cáo gia tộc họ Kim của thần, Kim Mộc Thông sẽ thân bại danh liệt. Đây là có người cố ý muốn phá hoại chuyện tốt của gia tộc họ Kim của thần, không muốn quốc quân phong hầu cho gia tộc thần.
Ninh Chính nói:
- Đối thủ quá đê tiện!
- Không, thần không nghĩ như vậy. - Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Nếu là kẻ địch, vậy cũng không có gì là đê tiện hay hèn hạ. Thủ đoạn lần này có thể xuất phát từ họ Tô, bọn họ trả thù thật đúng là nhanh.
Ninh Chính nói:
- Thời gian của chúng ta vô cùng gấp gáp, trước rạng đông liền phải giải quyết việc này, bằng không đại sự sẽ chậm trễ!
Quả thực như thế!
Việc này khó khăn ở chỗ, không chỉ muốn nghĩ cách cứu Kim Mộc Thông.
Hơn nữa muốn ngăn cản toàn bộ sự kiện lên men.
Nói trắng ra là, chính là muốn ngăn cản các loại quan lại tố cáo gia tộc họ Kim.
Thế nhưng, đối phương đã sớm chuẩn bị xong tất cả, trước khi bắt Kim Mộc Thông, tấu chương tố cáo cũng đã viết xong.
Ngày mai, nhất định sẽ có cơn bão dư luận to lớn.
Vô số lời đàm tiếu sẽ trong nháy mắt bao phủ phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Kim Mộc Thông sẽ thân bại danh liệt.
Thậm chí, ngay cả Thẩm Lãng cũng khó thoát khỏi lời đàm tiếu, tất cả mọi chuyện của hắn đều bị lôi ra hết.
Nếu không ngoài dự liệu, ngày mai thậm chí sẽ có người đi bao vây tấn công biệt viện họ Kim.
Ninh Chính nói:
- Khoảng cách hừng đông chưa đến ba canh giờ, muốn trong khoảng thời gian này tìm được chứng cứ, rửa sạch tội và trả lại trong sạch cho Kim Mộc Thông, quả thực quá khó khăn.
Thẩm Lãng khinh thường lắc đầu.
- Tìm chứng cứ? Còn Kim Mộc Thông trong sạch? Không, không, không. - Thẩm Lãng nói:
- Ngũ điện hạ, như thế liền rơi vào tiết tấu của địch nhân. Kim Mộc Thông bị người ta bắt được ngay trên giường, thậm chí lúc tỉnh lại, vẫn còn ở trên người vợ của Dư Phóng Chu, cho nên nó không thể trong sạch được.
- Mấu chốt là, chúng ta hoàn toàn không cần đi chứng minh Kim Mộc Thông trong sạch.
- Đối mặt loại thủ đoạn bỉ ổi này, căn bản không cần theo khuôn phép cũ.
- Quan trọng nhất căn bản không phải chứng minh Kim Mộc Thông trong sạch, mà là phải giải quyết vấn đề này từ gốc rễ.
Ninh Chính nói:
- Xin lắng tai nghe!
Thẩm Lãng nói:
- Đầu tiên là bước đầu tiên, trả đũa. Kẻ địch trơ tráo, chúng ta liền phải trơ tráo hơn hắn!
- Bước thứ hai, cũng là bước mấu chốt nhất, ngăn cản vô số ngôn quan tố cáo gia tộc họ Kim, ngăn cản cơn bão dư luận bùng nổ.
- Gia tộc họ Kim của ta ngay lúc nổi danh, xảy ra tai tiếng như vậy, nhất định là muốn khiến cho dư luận nổ tung. Vậy làm cách nào để ngăn cản được bây giờ?
- Nếu không thì đơn giản thôi, chế tạo ra một chuyện càng thêm rợn người, kinh động toàn bộ kinh đô, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, khiến mọi người tức giận, để sự chú ý của mọi người đều chuyển dời sang chuyện này, chẳng ai vô tâm đến mức đề cập chuyện Kim Mộc Thông cưỡng bức làm nhục dân nữ nữa đâu.
- Thúc ép tất cả ngôn quan, giấu tấu chương tố cáo Kim Mộc Thông đi, đổi thành tấu chương tố cáo mà ta mong muốn. Dù cho bọn họ không muốn, cũng nhất định phải làm như vậy, bởi vì đây hoàn toàn liên quan đến thể diện Việt quốc, đây là chính trị tuyệt đối chính xác.
- Bước thứ ba, diệt cả nhà Dư Phóng Chu, giết chết huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa, tát một bạt tai thật mạnh vào mặt gia tộc họ Tô.
- Trận chiến này đến đặc biệt đột ngột, nhưng nếu đã giao chiến, phải đánh đến cùng.
- Toàn bộ những kẻ ra mặt, tất thảy đều giết chết!
- Cái tên Dư Phóng Chu này, càng phải diệt cả nhà!
- Ngũ điện hạ, trong đấu tranh chính trị, nhất định không nên rơi vào tiết tấu của địch nhân, không nên tiến vào sân nhà kẻ thù để tác chiến.
- Ngươi đánh ngươi, ta đánh ta, công phu nằm ở sự bất ngờ!
Ninh Chính kinh ngạc!
Người ta đều nói phủ Bá Tước Huyền Vũ có cô gia trí tuệ gần như yêu nghiệt, hôm nay rõ ràng đã được thấy tận mắt.
Rõ ràng đi một bước, nhìn ba bước, bốn bước!
Hơn nữa bản lĩnh độc ác, động một cái là diệt cả nhà kẻ địch.
Ninh Chính nói:
- Có thể thành công không?
Thẩm Lãng nói:
- Chắc chắn, người của thần đã đi làm việc. Sáng mai, sẽ có chấn động toàn bộ kinh đô, sẽ phát sinh đại sự khắp Việt quốc, thiên hạ kinh hãi.
- Ngay bây giờ, thần sẽ đến huyện Vạn Niên, để gặp lại người quen cũ Vương Khải Khoa.
- Quá hưng phấn, mới vừa đến kinh đô, lại đã có chiến đấu ngay tức thì.
- Cùng người đấu, vui sướng vô cùng!
Ninh Chính không nói gì!
Lúc đầu gã cảm thấy là nan đề khổng lồ, đã đến bước đường cùng.
Kết quả Thẩm Lãng chẳng những không hề bất an sợ hãi, mà còn hưng phấn, còn rục rịch ý muốn chém giết.
Người này thật sự là yêu quái sao!
Thẩm Lãng rời đi, sát khí bùng nổ, thẳng đến huyện nha Vạn Niên.
Hưng phấn quá đi mất!
Nhát đao đầu tiên của Thẩm Lãng ta ở kinh đô, lại bắt đầu quá nhanh.
Phải tạo ra sự kiện giật gân.
Phải giết người, quá hưng phấn.
Tên mập, ta không trách đệ đâu! Đệ ở ngay trong đại lao ngây ngô một thời gian, nhìn tỷ phu của đệ làm sao khuấy động sóng to gió lớn ở kinh đô.
Làm sao diệt cả nhà!