205. Chương 205: Thẩm Lãng xoay chuyển càn khôn, đại náo công đường

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 205: Thẩm Lãng xoay chuyển càn khôn, đại náo công đường

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 205 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù mang thân phận bị cáo, nhưng Kim Mộc Thông là thế tử phủ Bá tước nên không cần quỳ.
Vừa thấy Thẩm Lãng, mắt gã đã rưng rưng, mặt mày đầy vẻ áy náy, hệt như một chú chó Husky vừa làm chuyện sai trái.
Không, không phải Husky. Phải là một chú chó Golden Retriever cực kỳ mập mới đúng. Husky quá ngốc, dù có phá nát cả nhà ngươi thì nó cũng chẳng biết áy náy là gì.
Ngoài ra, trong mắt gã còn tràn đầy sự hân hoan, kích động và tình cảm thân thiết vô hạn. Giống như một chú cún vừa bị bỏ rơi, nay lại được chủ nhân ôm về nhà.
Ngày hôm nay đối với Kim Mộc Thông mà nói, hoàn toàn là một giai đoạn trưởng thành, một lần tra tấn.
Đầu tiên, gã bị vấy bẩn, mất đi tấm thân trong sạch mười mấy năm.
Đương nhiên, điểm này gã hoàn toàn không bận tâm, thậm chí còn cảm thấy rất sảng khoái.
Cái kiếp xử nam quái đản này, gã đã sớm muốn từ biệt, nhưng mãi vẫn không tìm được cơ hội.
Gia quy nghiêm khắc như vậy, không thể gây tai họa cho tỳ nữ trong nhà.
Không sợ mọi người chê cười, Kim Mộc Thông đã từng thầm mến tiểu Băng.
Đương nhiên cũng chưa hẳn là thầm mến, chỉ là một loại cảm xúc tốt đẹp đặc biệt mông lung.
Kết quả khỏi phải nói, tiểu Băng sau khi trở thành người đàn bà của Thẩm Lãng liền hoàn toàn trở nên phóng túng, phá hủy hoàn toàn hình tượng thuần khiết trong lòng gã.
Không thể gây họa cho tỳ nữ, vị hôn thê cũng đã từ hôn, trong nhà lại có đại sự cấp bách, căn bản không kịp tìm vợ cho gã.
Tên mập thậm chí từng nghĩ đến việc lén lút đi thanh lâu, giải quyết chuyện này cho xong xuôi.
Thế nhưng... gã không dám.
Đến kinh đô rồi, gã vốn có thể tự do phóng khoáng hơn.
Nhưng anh rể đã nói, không được đi thanh lâu, nên gã đành chịu.
Không ngờ, lần đầu tiên của gã lại dùng phương thức này để từ biệt.
Mặc dù có chút đau, nhưng cũng chẳng có gì là tệ, ít nhất còn đặc biệt lạ lẫm.
Thế nhưng, chuyện Dư Phóng Chu hãm hại gã lại khiến Kim Mộc Thông đau thấu tim gan.
Thế giới này lại đen tối và hiểm ác đến vậy sao? Ta xem ngươi là bằng hữu duy nhất, coi như tri kỷ.
Vậy mà ngươi lại hãm hại ta như thế? Hơn nữa còn hy sinh sự trong sạch của chính vợ mình, điều đó khác gì cầm thú chứ?
Lúc đó Kim Mộc Thông vẫn chỉ oán giận, nhưng nhìn chung vẫn không sợ hãi.
Thế nhưng, khi gã bị bắt vào đại lao, cảm giác sợ hãi thật sự ập đến.
Gã từ nhỏ đến lớn vẫn chưa từng rời khỏi nhà, luôn được cha mẹ bảo bọc.
Đương nhiên, trước khi anh rể vào nhà, gã gần như ngày nào cũng chịu đòn.
Thế nhưng, đánh là thương, chửi là yêu.
Cha mẹ một thời gian dài không đánh, gã còn cảm thấy thật không quen.
Trong khoảng thời gian ở kinh đô này, gã vẫn thường mơ thấy cha mẹ đánh mình, hơn nữa còn là giấc mơ đẹp, không phải ác mộng.
Hôm nay, gã bị người hãm hại, nhốt trong phòng giam.
Cả người giống như một chú cún béo mập sắp bị giết thịt, tràn đầy bất an và sợ hãi, nhưng chỉ có thể nức nở rơi lệ, không thể khóc thành tiếng, bởi vì gã là thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ.
'Ta rất sợ, nhưng không thể mềm yếu.'
Lúc bị bắt vào nhà tù, gã còn không biết Thẩm Lãng đã đến.
Hơn nữa, 'của quý' bên dưới đã bị thương, đau quá.
Ngay lúc đó, gã không ngừng cầu nguyện trong lòng:
'Tỷ phu, mau đến cứu đệ, cứu đệ với...'
'Không được, ta không thể khóc, ta là thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ, ta muốn đấu tranh với bọn họ đến cùng.'
Tiếp đó, gã bị áp lên công đường, nghe bọn nha dịch hô to uy vũ, thủy hỏa côn ra sức gõ xuống đất, gã lại sợ đến run rẩy cả người.
Gã biết, lát nữa sẽ bị đánh, nhưng không phải cái kiểu đánh của cha mẹ đâu.
Những tên này đều là kẻ địch, là những đòn hiểm ác thật sự.
Cho nên, Kim Mộc Thông càng thêm thấp thỏm lo âu.
Nhưng mà thật không ngờ, anh rể lại thực sự đến, giống như từ trên trời giáng xuống, xem ra cầu nguyện vẫn có tác dụng.
Khi ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của anh rể.
Trong nháy mắt, tâm trạng của Kim Mộc Thông liền bình tĩnh lại.
Cảm giác như được một trường lực cường đại bảo vệ, tất cả sợ hãi tức khắc biến mất không còn tăm hơi.
...
Thẩm Lãng tiếp tục cất giọng như thể lòng đầy căm phẫn.
- Chuyện này không thể cứ thế bỏ qua, đệ đệ Kim Mộc Thông của ta không thể bị mất trinh oan uổng được, mụ Trần thị này nhất định phải bị trừng phạt nghiêm khắc.
Nghe lời Thẩm Lãng nói, tất cả mọi người đều kinh ngạc sững sờ, ngay cả chủ hiệu sách Thiên Phong Dư Phóng Chu cũng lộ rõ vẻ khiếp sợ.
Thế giới này chẳng phải chỉ có nam hiếp nữ hay sao?
Làm gì có nữ tử nào cường bạo nam nhân?
Lại nói Kim Mộc Thông anh tuấn đáng yêu? Thị hiếu của Thẩm Lãng ngươi có vấn đề rồi.
Ước chừng một lúc lâu, chủ hiệu sách Thiên Phong Dư Phóng Chu nói:
- Thẩm công tử, ngài không nên càn quấy.
Tiếp đó, gã chợt quỳ xuống đất, cất giọng buồn bã:
- Đại nhân, tiểu dân vì chuyện phát hành sách của Kim Mộc Thông mà dốc hết tâm huyết. Lúc lão mẫu thân của tiểu dân sinh nhật, chẳng mời ai cả, chỉ mời mỗi một mình hắn mà thôi. Bởi vì nương tử của tiểu dân xinh đẹp, hắn đã nhìn đến mấy lần ở bữa tiệc, tiểu dân lúc ấy cũng không làm cho ra lẽ, vì cho rằng tên này chỉ là thiếu niên ngây thơ, kết quả hắn chỉ uống hai chén đã say gục, đòi nghỉ ngơi trong phòng tiểu dân. Tiểu dân đỡ hắn lên giường rồi bảo nương tử nấu canh giải rượu đưa đến chỗ hắn, không ngờ hắn chỉ vờ say, cưỡng bức làm nhục vợ của tiểu dân, hơn nữa còn làm nhục hơn một canh giờ.
Hơn một canh giờ?
Nhóc mập lợi hại, tỷ phu tự hào thay cho đệ.
Khặc!
Chắc chắn là giả, nhóc mập không thể nào có sức chiến đấu này.
Toàn bộ vượt quá ba mươi phút, cũng là giả.
Bởi vì Lãng gia ta đây mới... Quên đi, quên đi, chuyện này dài dòng, hơn nữa một chút cũng không quan trọng.
Thẩm Lãng cười lạnh nói:
- Làm nhục hơn một canh giờ, cũng không có ai đi ngăn cản sao?
Dư Phóng Chu nói:
- Lúc đó tiểu nhân uống nhiều rồi, cũng đang định ngủ, trong nhà chỉ có mẹ già lãng tai, còn có hai đứa bé. Tên súc sinh Kim Mộc Thông này uy hiếp nương tử của tiểu dân, nếu nàng dám phản kháng, dám la toáng lên, sẽ giết hai đứa con của tiểu dân.
Kim Mộc Thông tức khắc nổi giận.
Gã đến nhà Dư Phóng Chu đặc biệt thích hai đứa bé, không chỉ tặng quà mà còn cho cả tiền lì xì.
Hơn nữa còn ước định, lần sau sẽ tặng hai chú cún cho đôi chị em này.
Trần thị quỳ trên mặt đất, ra vẻ tức tưởi mà nói:
- Đại nhân, dân nữ vẫn luôn giữ mình trong sạch, ngay cả một đầu ngón tay cũng không để đàn ông khác đụng vào, hôm nay thân thể bị tên cầm thú này vấy bẩn, dân nữ không còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa, chỉ cầu xin đại nhân cho ta một công đạo, trừng trị tên ác nhân này.
Thẩm Lãng nói:
- Kim Mộc Thông, ngươi nói cho Vương đại nhân, ngươi nói cho tất cả mọi người, có phải con ả Trần thị đã thừa dịp ngươi say rượu, làm nhục ngươi không?
Kim Mộc Thông run lên nói:
- Đúng, ta uống hai chén rượu sau đó liền bất tỉnh nhân sự, lúc mở mắt ra lần nữa, thì thấy mình đang ngủ cùng con mụ này.
Chủ hiệu sách Thiên Phong Dư Phóng Chu nói:
- Rõ ràng buồn cười, ngươi lại nói nương tử của ta làm nhục ngươi, lúc chúng ta phát hiện, ngươi liền nằm trên người nương tử của ta.
Thẩm Lãng nói:
- Kim Mộc Thông, lúc đệ tỉnh lại ở tư thế nào, có phải nằm trên người ả không?
Kim Mộc Thông nhớ lại, hình như đúng là vậy.
Đương nhiên là như vậy, vì tư thế đó chính là do người khác sắp đặt.
Thẩm Lãng nói:
- Có bộ phận nào trên thân thể của người đàn bà này đặt trên người đệ không? Chân hay cánh tay cũng được.
Kim Mộc Thông nói:
- Chân của người đàn bà này đặt trên đùi đệ.
Thẩm Lãng nói:
- Nghe chưa? Người đàn bà này cũng nằm trên người đệ đệ ta mà.
Dư Phóng Chu nói:
- Thẩm Lãng, ngươi không nên ăn nói bừa bãi, rõ ràng là Kim Mộc Thông nằm trên người nương tử của ta mà.
Thẩm Lãng nói:
- Thân thể Kim Mộc Thông là thân thể, chân của thê tử ngươi không phải sao? Vậy làm sao có thể nói đệ đệ ta ép thê tử nhà ngươi kia chứ? Rõ ràng là đè nhau thì có.
Dư Phóng Chu nói:
- Vậy ngươi xem thê tử ta, trên người để lại vết sẹo, toàn bộ là dấu vết vùng vẫy, chẳng lẽ còn không thể chứng minh nàng bị cưỡng bức làm nhục sao?
Thẩm Lãng nói:
- Kim Mộc Thông, trên người ngươi có dấu vết thương tích không?
Kim Mộc Thông nói:
- Có, nhưng mà... ở chỗ nào.
Thẩm Lãng hô to nói:
- Nhìn thấy mà giật mình, nghe rợn cả người, cái con đàn bà Trần thị hung ác này, lại làm bị thương mệnh căn của đệ đệ ta đến chảy máu, ngươi, ngươi… làm thế nào, chẳng lẽ ngươi còn dùng răng sao? Y quan đâu? Nhanh chóng kiểm tra mệnh căn của đệ đệ ta, xem có bị thương hay không? Bằng chứng như núi thế này, một người đàn ông đi cưỡng bức làm nhục đàn bà sao có thể làm cho mệnh căn của mình bị thương được?
Y quan bất đắc dĩ tiến tới kiểm tra, quả nhiên bị thương.
Trần thị nghe nói như thế, xấu hổ và giận dữ muốn chết, chỉ vào Thẩm Lãng cất giọng run rẩy:
- Tên cầm thú này lại làm nhục ta như vậy, ta không sống được, ta không sống được.
Tiếp đó, ả cố sức tông mạnh vào bậc thềm.
- Nương tử, không nên, không nên... - Dư Phóng Chu xông lên muốn ngăn lại.
Thẩm Lãng nhanh hơn, trực tiếp chặn Dư Phóng Chu.
- Ngươi đụng đi, ngươi đụng đi, nếu ngươi dám tự tông chết thì đã lắm đấy…
Đ* đại gia ngươi, cái thằng súc sinh nhỏ nhen độc ác này.
Dư Phóng Chu không ngăn cản được, Trần thị cũng không dừng lại, đầu trực tiếp đụng vào bậc thềm, sưng lên một cục to.
Đau đến mức ả gần như sắp ngất.
Thẩm Lãng ra sức cổ vũ:
- Tiếp tục đụng, gắng sức đụng, không phải muốn tìm cái chết à? Dứt khoát quyết đoán một chút đi, ngượng ngùng xoắn xuýt làm gì? Đụng ra được một cục bé tí như vậy, muỗi đốt còn lợi hại hơn.
Mẹ kiếp, khẩu khí này rõ ràng độc địa.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa tức khắc giận dữ, nói:
- Thẩm Lãng, ngươi càn quấy, hò hét công đường như thế, quả thực làm nhục kẻ sĩ, lôi hắn ra ngoài cho ta, lôi ra ngoài!
- Khoan đã! - Ngũ vương tử Ninh Chính bước đến, nói:
- Hôm nay Thẩm Lãng chính là trạng sư (*tức là luật sư ngày xưa) cho thế tử Kim Mộc Thông, hắn đương nhiên có quyền biện bạch.
Nếu chỉ ở chốn bí mật, Vương Khải Khoa dám nhục nhã Ninh Chính.
Nhưng trước mặt mọi người, gã tuyệt đối không thể làm như vậy.
Bởi vì Ninh Chính dù sao cũng là con trai của quốc quân, ngươi nhục nhã Ninh Chính, chính là nhục nhã quốc quân.
- Bái kiến Ngũ điện hạ!
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa khom mình hành lễ.
Tiếp đó, Ninh Chính tìm một chiếc ghế bên phải công đường ngồi xuống, vì Thẩm Lãng mà trấn áp cục diện.
Đương nhiên, bản thân chuyện này cũng rất sỉ nhục.
Đường đường là một hoàng tử, muốn giữ lại một người mà không đủ sức, còn phải đích thân đến trấn giữ.
Những vương tử khác tùy tiện phái một tùy tùng đến chào hỏi là được, thậm chí không cần phái chân chó cao cấp.
Dư Phóng Chu nói:
- Thẩm Lãng, ngươi luôn miệng nói nương tử của ta cưỡng bức làm nhục Kim Mộc Thông, dựa vào cái gì hả? Tại sao hả? Kim Mộc Thông này dáng dấp múp míp, không hề anh tuấn, dựa vào cái gì hả? Không có đạo lý!
Thẩm Lãng nói:
- Bởi vì ngươi muốn... Mượn giống!
Tiếp đó, Thẩm Lãng giống như tiết lộ thiên đại bí mật, nói:
- Tất cả mọi người các ngươi không biết, thân thể của cái tên Dư Phóng Chu có vấn đề, không thể khiến người ta mang thai. Đệ đệ Kim Mộc Thông của ta là huyết mạch quý tộc trăm năm, thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ, cao quý đến cỡ nào? Cho nên hắn đã dụ đệ đệ ta quá chén, hơn nữa cho đệ đệ ta trúng tình dược, tiếp đó để vợ Trần thị thừa cơ làm nhục Kim Mộc Thông, chính là vì mượn giống sinh con trai.
Nghe những lời này, tất cả mọi người đều ồ lên.
Ngươi, ngươi lợi hại.
Dư Phóng Chu giống như bị nhục nhã khủng khiếp, ánh mắt dường như muốn phun lửa, giận dữ hét toáng lên:
- Thẩm Lãng, tên súc sinh nhà ngươi lại vấy bẩn danh dự của ta như thế, nếu như thân thể của ta không được, nếu như ta không thể khiến người đàn bà của ta mang thai, vậy hai đứa con gái của ta từ đâu mà có hả?
Thẩm Lãng chợt vỗ tay một cái rồi nói:
- Nói thật hay, nói thật hay.
Hắn hướng huyện lệnh Vương Khải Khoa cùng Ninh Chính chắp tay nói:
- Ngũ điện hạ, Vương đại nhân, hai vị có chỗ không biết, hai đứa con gái của Dư Phóng Chu này căn bản cũng không phải ruột thịt của hắn, mà là hắn tìm tới nam nhân khác mượn giống mới sinh được. Bằng không Dư Phóng Chu năm nay đã ba mươi lăm tuổi, vì sao hai đứa con gái một đứa mới ba tuổi, một đứa mới hai tuổi? Bởi vì lúc trước mượn giống sinh cũng là hai con gái, cho nên lần này hắn muốn một đứa con trai, hơn nữa còn muốn huyết mạch cao quý, cho nên mới tìm Kim Mộc Thông.
Nghe những lời này, tất cả mọi người lại bản năng gật đầu, cảm thấy rất có lý.
Dư Phóng Chu giận dữ, quát lên:
- Thẩm Lãng, ngươi ngậm máu phun người, ngậm máu phun người. Con của chúng ta sở dĩ nhỏ tuổi, hoàn toàn là bởi vì thân thể nương tử lúc trước không tốt, đã trải qua nhiều năm điều dưỡng mới thành công mang thai.
- Xì! - Thẩm Lãng nổi giận mắng lại:
- Rõ ràng chính là ngươi không được, rõ ràng giống của ngươi có vấn đề, cho nên mới muốn mượn giống. Nếu như ngươi muốn chứng minh giống của ngươi tốt, ngươi bây giờ liền khiến cho một người đàn bà mang thai ngay cho ta.
Mẹ kiếp đại gia ngươi, chuyện mang thai này tối thiểu cũng phải hơn một tháng mới có thể xác định chứ. Thẩm Lãng nhà ngươi có bản lĩnh, ngươi thử tại hiện trường khiến cho người khác mang thai để ta chống mắt nhìn xem.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa nói:
- Thẩm Lãng, lời này của ngươi không hề có căn cứ, hoàn toàn chỉ là phỏng đoán của bản thân mà thôi.
Thẩm Lãng nói:
- Muốn chứng minh điểm này rất đơn giản, tìm hai con gái của Dư Phóng Chu, nhỏ máu nhận thân!
Đương nhiên người hiện đại chúng ta đều biết, nhỏ máu nhận thân là không đáng tin cậy. Thế nhưng ở cổ đại, quả thật không có con đường thứ hai để xác định quan hệ huyết thống.
Nghe những lời này, Dư Phóng Chu mừng rỡ trong lòng, vội vàng nói:
- Được, chúng ta tiến hành nhỏ máu nhận thân này.
Bởi vì trước kia gã quanh năm bôn ba làm ăn bên ngoài, vợ lại xinh đẹp như thế nên chính gã cũng có chút không yên lòng.
Hai đứa bé sinh ra không lâu sau, gã liền tiến hành nhỏ máu nhận thân, kết quả hoàn toàn hòa vào nhau.
Cho nên gã chắc chắn đây là con gái ruột của mình.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa cũng không biết tại sao, chuyện lại phát triển đến nhỏ máu nhận thân vậy.
Rõ ràng là thẩm tra xử lý một vụ án Kim Mộc Thông cưỡng nhục, làm sao lại lái sang chuyện nhỏ máu nhận thân nữa vậy?
Mà Dư Phóng Chu để chứng minh bản thân không bị cắm sừng, nên mở miệng đồng ý, lòng tin tràn đầy.
Vương Khải Khoa do dự chỉ chốc lát.
Dư Phóng Chu nói:
- Xin đại nhân đi truyền hai con gái của tiểu dân qua đây, cùng tiểu dân tiến hành nhỏ máu nhận thân, tiểu dân muốn hoàn toàn phá vỡ lời đồn này, tiểu dân muốn chứng minh nương tử của mình trong sạch.
Vương Khải Khoa nói:
- Dư Phóng Chu, ngươi quả nhiên muốn như thế?
Dư Phóng Chu nói:
- Tiểu dân muốn chứng minh nương tử của mình trong sạch, tiểu dân cần sự thật chứng minh Thẩm Lãng hoàn toàn là ăn nói bừa bãi, bịa đặt.
Thế là, huyện lệnh Vương Khải Khoa phái người đi đón hai con gái của Dư Phóng Chu.
Ngũ điện hạ Ninh Chính cũng phái bốn gã võ sĩ đi tới, đôi bên giám sát lẫn nhau, cam đoan không ai có thể nhúc nhích tay chân.
- Lúc các ngươi đi, động tác nhẹ một chút, trẻ con đang ngủ, đừng nên đánh thức... - Ninh Chính phân phó.
...
Không đến nửa canh giờ, hai bé gái đã bị ôm tới.
Chúng đang ngủ say, dáng dấp nhỏ bé vô cùng đáng yêu, thảo nào Kim Mộc Thông lại thích.
Thẩm Lãng trong lòng mềm nhũn.
Vợ chồng Dư Phóng Chu, thậm chí mẹ già của gã đều chắc chắn phải chết.
Hai đứa bé này sẽ được đưa đến thành Nộ Triều nuôi lớn, cũng may tuổi tác còn nhỏ, còn không có ký ức gì, sau khi lớn lên cũng sẽ không đau khổ.
Sau đó vẫn có thể làm hai tiểu công chúa sung sướng hạnh phúc.
Rõ ràng làm bậy.
Lúc vợ chồng Dư Phóng Chu làm chuyện ác, lẽ nào lại không nghĩ tới hai đứa bé này à?
Nhỏ máu nhận thân bắt đầu! Vị y quan lấy ra một cây tiểu đao.
Thẩm Lãng nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Đứa bé nhỏ như vậy, ngươi dùng đao làm gì, cắt ra một vết sẽ để lại sẹo, dùng kim đâm là được rồi.
Tức khắc, vị y quan lấy ra một cây kim nhỏ.
Thẩm Lãng tiến lên muốn cầm hai cánh tay nhỏ của bé gái.
- Thẩm Lãng, không nên đụng vào hai nhân chứng kia. - Vương Khải Khoa nói bằng giọng lạnh lẽo.
Thẩm Lãng nói:
- Máu chảy ruột mềm, tuy rằng đứa trẻ còn không biết cảm giác đau là gì, nhưng vẫn sẽ đau. Học trò lên trước xoa bóp cho tê tay của bọn chúng, lại dùng kim đâm một lỗ nhỏ, cũng sẽ không đau.
Vương Khải Khoa cảm thấy Thẩm Lãng thật lắm chuyện.
Một chút đau thế này lại coi là gì?
Thẩm Lãng nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Vương đại nhân, ngài thân làm quan phụ mẫu, lẽ nào lại không thể có một chút lòng thương tiếc với trẻ con sao?
Dựa vào, ngươi lại lên mặt dùng đại nghĩa ép ta sao?
Vương Khải Khoa nói:
- Ngươi bụng dạ khó lường, tuyệt đối không thể để ngươi đụng vào hai nhân chứng này.
Ngũ vương tử Ninh Chính nói:
- Thẩm Lãng không thể, vậy ta có thể đi.
Vương Khải Khoa cũng không muốn.
Thế nhưng, trước mặt bao người, chẳng lẽ gã lại nói Ngũ vương tử ngươi cũng không thể sao?
Ninh Chính ta đây lấy tư cách con trai của quốc quân, tỏ ý yêu dân như con một chút có gì sai à?
Không sai!
Nếu Vương Khải Khoa nhà ngươi ngăn cản, ngươi có ý gì?
Là muốn lộ ra họ Ninh của ta cay nghiệt thiếu tình cảm sao?
Ngươi đoán xem quốc quân mẫn cảm nhất với từ nào?
Không sai, chính là 'cay nghiệt thiếu tình cảm'.
Thế là, Ninh Chính tiến lên mở hai tay của mình, để tất cả mọi người thấy rõ ràng.
Tiếp đó, cầm ngón tay út của hai bé gái, nhẹ nhàng nắn bóp.
Trực tiếp bóp tê chỗ thần kinh cảm giác ngay ngón tay.
- Được. - Y quan nói.
Nhỏ máu nhận thân chính thức bắt đầu!
Dư Phóng Chu trong lòng tràn đầy tự tin, gã và hai con gái đã làm không chỉ một lần nhỏ máu nhận thân.
Mỗi một lần kết quả cũng giống nhau.
Huyết dịch hòa vào nhau, trăm phần trăm ruột thịt cốt nhục.
Có người mang lên một chén, bên trong có nửa chén nước trong.
Dư Phóng Chu dùng kim chợt đâm rách ngón tay của mình, để hai giọt máu tươi rơi vào trong chén.
Ngay sau đó, y quan nhẹ nhàng đâm ngón tay của hai đứa con gái Dư Phóng Chu.
Một lát sau, mới trích ra một giọt máu tươi, rơi vào trong chén.
Hai cô bé thậm chí cũng không tỉnh lại, trẻ con lứa tuổi này cảm giác đau cũng không rõ ràng cho lắm.
Rất nhiều đứa bé đi chích ngừa thậm chí sẽ không khóc, bậc phụ huynh cảm thấy con mình thật lợi hại, thật dũng cảm, nhưng thật ra là chúng không biết đau. Đương nhiên cũng có đứa bé khóc thê thảm, có khi chẳng phải vì đau mà chính là sợ hãi.
Tất cả mọi người ngừng thở, nhìn ba giọt máu trong chén nước.
Kẻ nắm chắc nhất ở đây chính là Dư Phóng Chu.
Gã đã thử qua bao nhiêu lần, hoàn toàn không có vấn đề.
Thẩm Lãng này là đồ ngu, lại dựa vào việc bản thân sinh con quá muộn mà vọng tự phỏng đoán, nói nhăng nói cuội chuyện mình đi mượn giống.
Còn đưa ra cái trò nhỏ máu nhận thân.
Đơn giản là buồn cười.
Đây chẳng phải rõ ràng cung cấp cho mình thứ vũ khí làm bằng chứng à?
Mỗi người đều nói Thẩm Lãng thông minh dường nào, cũng không hơn gì thế này mà thôi.
Tiếp đó...
Dư Phóng Chu dần dần ngây người!
Gã hoàn toàn không thể tin được hai mắt của mình.
Bởi vì, ba giọt máu cũng không hòa vào nhau.
Gã giống như bị sét đánh vậy.
Khi nhỏ máu của ba cha con vào nước xong, chẳng những không hòa vào nhau, ngược lại còn đầy bài xích, đẩy nhau ra, ngay sau đó liền tản mất, biến thành một đám máu loãng đỏ rực.
Đây... Điều này sao có thể?
Lúc trước gã Dư Phóng Chu thử qua nhiều lần nhỏ máu nhận thân, cũng không vấn đề gì.
Lúc trước cũng là hòa vào nhau, lúc trước thử qua ba lần.
Tại sao lại như thế được?
Không có đạo lý!
Đương nhiên sẽ không hòa vào nhau, Lãng gia đã sớm làm ba lần mưu mô, trong đó đều động tay chân cả, ngay cả trên tay của vương tử Ninh Chính cũng có phèn chua.
Vương tử Ninh Chính đau lòng nhìn hai đứa trẻ kia nói:
- Nhỏ máu nhận thân đã kết thúc, mau ôm con về ngủ đi.
- Vâng!
Tiếp đó, thái giám mang theo hai tên võ sĩ, ôm hai đứa bé này ra ngoài.
Từ đầu tới đuôi, hai cô bé này đều ngủ say không tỉnh lại.
...
Vẫn chờ đến khi ôm hai đứa bé kia đi xa, không còn nghe thấy gì nữa.
Thẩm Lãng bỗng nhiên chợt cười to một tiếng, khiến tất cả mọi người sợ đến giật mình.
- Mọi người nhìn thấy chưa? Nhìn thấy chưa? Ba giọt máu chẳng hề hòa vào nhau chút nào!
- Dư Phóng Chu, ngươi và hai con gái không hòa vào nhau cũng không có gì, mấu chốt là cả hai đứa con gái của ngươi cũng chẳng hòa lẫn vào nhau.
- Chuyện này chứng minh điều gì? Chứng minh Dư Phóng Chu nhà ngươi không chỉ không sinh được hài tử mà phải ra ngoài mượn giống, hơn nữa còn tìm đàn ông bất đồng để mượn giống, cho nên phụ thân của hai đứa bé này cũng không cùng một người.
- Quá xấu hổ, quá khó coi. Trẻ con là vô tội, nhưng người lớn các ngươi là có tội, nhà họ Dư các ngươi rõ ràng bẩn thỉu cực độ. - Trần thị, con độc phụ nhà ngươi, quả thực ai cũng có thể làm chồng. - Bây giờ chứng cứ vô cùng xác thực, ngươi còn có gì để nói? Ngươi còn có gì để nói hả? - Rõ ràng chính là ngươi xem trúng Kim Mộc Thông nhà chúng ta có huyết mạch cao quý, muốn mượn giống nó để sinh ra con trai, rõ ràng là ngươi bỏ thuốc cho nó quá chén, tiếp đó thừa cơ làm nhục nó, kết quả lại bị cắn ngược lại một cái, nói Kim Mộc Thông cưỡng bức làm nhục ngươi! - Đê tiện trơ tráo như thế, ai cũng có thể làm chồng như thế, con đàn bà này còn có thể diện gì mà sống trên thế giới này? - Ngươi chết đi, ngươi có thể đi chết được rồi! Nếu như trái tim ngươi còn có nửa phần liêm sỉ, ngươi hãy tự tông vào tường chết tại đại sảnh này.
Thẩm Lãng lớn tiếng hô to, giống như hoàn toàn nắm giữ chân tướng, nắm giữ chân lý.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa da đầu từng đợt tê dại.
Trời ạ!
Chuyện lại phát triển đến nước này hả?
Rõ ràng là kiểm tra vụ án Kim Mộc Thông cưỡng nhục, làm sao lại lái sang chuyện nhỏ máu nhận thân, tiếp đó chẳng biết tại sao lại bị Thẩm Lãng cướp đi quyền chủ động vậy?
Rõ ràng là một ngày chó má!
...
Thẩm Lãng ở trên công đường, bằng vào sức lực một người mà đại náo tứ phương.
Thế nhưng, chuyện này hợp lại không có gì đặc biệt hơn người.
Bởi vì trọng tâm căn bản của trận chiến này không nằm ở huyện nha Vạn Niên.
Mà là đang ở triều đình ngày mai.
Vô số Ngự Sử ngôn quan, đều đã viết xong tấu chương tố cáo gia tộc họ Kim, tố cáo Kim Mộc Thông.
Vô số nước bọt sẽ trong nháy mắt bao phủ gia tộc họ Kim.
Không ai quan tâm chân tướng.
Thậm chí ngay cả bản thân Thẩm Lãng cũng không quan tâm.
Trận chiến này, điểm mấu chốt nhất, là ở chỗ làm thế nào để xoay chuyển cục diện triều đình ngày mai.
Làm thế nào để thúc ép văn võ bá quan ngoan ngoãn giấu nhẹm cái tấu chương đã viết xong.
Làm thế nào để thúc ép toàn bộ quan viên chỉ có thể viết một loại tấu chương, chỉ có thể tố cáo một người.
Chuyện này mới là mấu chốt nhất.
Làm thế nào làm được chuyện này?
Làm thế nào thắng được trận chiến này?
Mấu chốt có vài điểm.
Điểm thứ nhất, chuyện này nhất định phải gây chấn động lớn, dẫn phát hiệu ứng núi vang sóng dậy.
Nhất định phải khiến cho thiên hạ văn võ bá quan hết sức tức giận, ai cũng muốn cất tiếng nói, tất cả mọi chuyện đều phải nhường đường, cũng chỉ có thể tố cáo một việc này, bằng không ngươi chính là đại nghịch bất đạo, chính là mất gốc, chính là tư tưởng chính trị chao đảo.
Điểm thứ hai, chuyện này có thể làm tức giận quan văn thiên hạ, nhưng không thể làm tức giận quốc quân, ngược lại phải khiến ông ta cảm thấy thoải mái.
Điểm thứ ba, chuyện này phải khiến công chúa Ninh Diễm đặc biệt sẵn lòng đi làm, bản thân nàng thậm chí còn thấy siêu cấp nghiện.
Điểm thứ tư, chuyện này khiến cho gia tộc họ Tô dẫn lửa thiêu thân.
Làm thế nào để tạo ra một đại sự, đồng thời thỏa mãn cả bốn điểm trên?
Rất khó đấy!
Quả thực đặc biệt khó khăn.
Quả thực khó như lên trời, giống như hoàn toàn không thể nào làm được.
Khoảng cách hừng đông, cũng chỉ còn không đến nửa canh giờ.
Những vị ngôn quan này chẳng bao lâu sẽ rửa mặt, muốn xuất phát vào triều.
Nhưng mà đối với Thẩm Lãng mà nói!
Một chút cũng chẳng khó.
Hắn mưu đồ cái đại sự động trời này, sẽ chuẩn xác như cầm dao mổ xẻ.
Hoàn toàn làm nổ tung toàn bộ kinh đô!