Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 204: Thẩm Lãng phản kích ác độc! Long trời lở đất!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 204 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên trong phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Hầu tước Tô Nan lúc này đã ngủ rồi. Ông ta là người rất chú trọng dưỡng sinh, mỗi ngày thời gian ngủ phải đảm bảo ít nhất ba canh giờ.
Không chỉ có thế, chăn của ông ta lúc nào cũng ấm áp.
Suốt cả ngày mười hai canh giờ, trong chăn của ông ta đều nằm sẵn một mỹ nhân trinh trắng, da thịt nõn nà như ngọc.
Cho nên việc nhỏ này liền giao cho Tô Kiếm Đình.
Tô Dong, tâm phúc của Trấn Viễn Hầu.
- Thế tử, mọi việc đã ổn thỏa, Kim Mộc Thông đã bị huyện lệnh Vạn Niên bắt vào ngục.
- Ngũ vương tử Ninh Chính đã đến huyện nha Vạn Niên, muốn Vương Khải Khoa thả người, kết quả bị từ chối, còn bị làm nhục một trận.
Tô Kiếm Đình không khỏi nhướng mày.
Ninh Chính này, quả thực là một kẻ bất hạnh.
Ngươi lúc mới sinh ra vốn bị dìm chết, là Tô Bội Bội làm chuyện không nên làm mà cứu ngươi một mạng.
Không chỉ quốc quân không thích ngươi, Tô phi cũng không thích, cả nhà họ Tô chúng ta cũng không thích ngươi.
Nếu tất cả mọi người không thích ngươi, thì cứ yên ổn trốn ở xó xỉnh của ngươi là được rồi, sao lại cứ thích gây chuyện? Sao lại cứ thích xen vào?
Hôm nay phủ Bá tước Huyền Vũ, tất cả mọi người tránh còn không kịp, vậy mà cái kẻ xui xẻo Ninh Chính nhà ngươi hết lần này đến lần khác còn muốn tiếp cận.
Tô Kiếm Đình nói:
- Vậy các tấu chương của đám Ngự Sử đã chuẩn bị xong chưa?
Tô Dong nói:
- Đã chào hỏi, toàn bộ chuẩn bị xong cả rồi, sáng sớm ngày mai tấu chương tố cáo gia tộc họ Kim sẽ bay vào hoàng cung như tuyết, đảm bảo ý chỉ phong hầu cho Kim Trác sẽ không thành công.
Tô Kiếm Đình nói:
- Thẩm Lãng đang ở đâu?
Tô Dong nói:
- Hắn đã đi đến chỗ Ninh Chính.
Tô Kiếm Đình nói:
- Hắn đã làm gì chưa?
Tô Dong nói:
- Vâng, đã ra tay rồi.
Tô Kiếm Đình nói:
- Hắn ở thành Huyền Vũ bên kia có thể làm mưa làm gió, nhưng nơi này là kinh đô, hắn đơn độc một mình, không nơi nương tựa, mà chúng ta gốc rễ sâu xa, đây không phải là thứ trí lực có thể bù đắp khoảng cách đó. Hắn không ra tay cũng được, một khi ra tay, chính là tự tìm đường chết.
Tô Dong nói:
- Âm mưu nhằm vào hắn cũng đã được khởi động, chỉ cần hắn nhúc nhích một chút, đảm bảo lập tức phải gánh trên lưng tội giết người. Chuyện thứ nhất này, con trai và con rể nhà họ Kim đều phạm tội: một kẻ cường bạo nữ tử vô tội, một kẻ giết người. Cứ xem nhà họ Kim còn làm sao phong hầu.
Tô Kiếm Đình hỏi:
- Người ngựa bao vây biệt viện của nhà họ Kim đã chuẩn bị xong chưa?
Tô Dong đáp:
- Toàn bộ ổn thỏa.
Tô Kiếm Đình cười nhạt, chính là muốn khiến Thẩm Lãng trở tay không kịp.
Hai tay khó chống lại bốn tay.
Ngươi chỉ là một Thẩm Lãng, hơn nữa thêm một phế vật như Ninh Chính, làm sao địch nổi thế lực khổng lồ như nhà họ Tô, để ngươi chết mà không biết mình chết thế nào!
Theo Tô Kiếm Đình, chuyện này căn bản là không có cách nào giải quyết.
Thẩm Lãng dù là thần tiên cũng không thể xoay chuyển cục diện này, càng không thể cứu được Kim Mộc Thông.
Cuối cùng Kim Mộc Thông bị bắt quả tang ngay trên giường, lúc đó gã và ả đàn bà kia có khoảng cách là số âm.
Muốn chứng minh Kim Mộc Thông trong sạch?
Đừng nói nhảy vào Nộ Giang, dù có dùng nước thần cũng không rửa sạch được.
Tô Kiếm Đình hỏi:
- Vậy mấy tấu chương của bọn Ngự Sử tố cáo phụ thân đã viết xong rồi à?
Tô Dong nói:
- Viết xong, đây là bản mẫu.
Tô Kiếm Đình vừa mở ra nhìn.
Phần tấu chương tố cáo phụ thân này quả nhiên hung ác độc địa, lời lẽ sắc sảo.
Nào là Tô Kiếm Đình không cam lòng bị Thẩm Lãng cướp đi Kim Mộc Lan, cho nên điều động năm trăm tên võ sĩ tiến vào phủ Bá tước Huyền Vũ, tàn sát tư quân và người hầu vô tội của gia tộc họ Kim đạt hơn một ngàn người.
Không chỉ có thế, Tô Nan còn phái người đi ám sát em gái ruột Tô Bội Bội, đơn giản là đại nghịch bất đạo, thiên lý bất dung.
Tóm lại, tấu chương này vô cùng khoa trương, chẳng khác gì thiên thư vậy.
Chính là cái loại để cho người ta liếc mắt nhìn đã cảm thấy đặc biệt đặc biệt giả dối.
- Được rồi, vài tấu chương tố cáo như thế này cũng sẽ được gửi lên cùng lúc, cần phải để tất cả mọi người cảm thấy, những tấu chương tố cáo này là do nhà họ Kim xúi giục. – Tô Kiếm Đình nói.
Kể từ đó, thì càng thú vị.
Bên này vô số Ngự Sử điên cuồng tố cáo nhà họ Kim, với chứng cứ rõ ràng rằng Kim Mộc Thông nhà ngươi đã cường bạo cô gái vô tội.
Mà bên kia xuất hiện vài tấu chương tố cáo Tô Nan, lại còn hết sức khoa trương, vừa nhìn là biết không phải sự thật. Nhà họ Kim nhà ngươi vì muốn đánh lạc hướng, vì trả thù mà lại bịa đặt như thế thì quá bỉ ổi.
Như thế, chính là một mũi tên trúng hai đích.
Vừa đả kích nhà họ Kim, lại để cho nhà họ Tô vượt qua lần nguy cơ nho nhỏ này.
Bản lĩnh chính trị đến mức này thì quả thật cao siêu.
Thậm chí, nhìn qua cũng là không có cách nào giải quyết.
...
Thẩm Lãng đi tới huyện nha Vạn Niên.
- Bái kiến Vương đại nhân, chúc mừng đại nhân thăng chức.
Thẩm Lãng lại một lần nữa gặp được kẻ thù cũ Vương Khải Khoa.
Vương Khải Khoa mặc quan phục, ngồi ở sau án thư công đường, uống trà thản nhiên nói:
- Người dưới kia là ai?
Ra vẻ mẹ ngươi.
Thẩm Lãng nói:
- Tại hạ Thẩm Lãng của phủ Bá tước Huyền Vũ.
- Thẩm Lãng? – Vương Khải Khoa nheo mắt lại, một lúc lâu sau dường như nhớ ra, nói:
- Là ngươi à? Bệnh đậu mùa khỏi hẳn rồi sao?
Thẩm Lãng nói:
- Lúc đỡ lúc không, thỉnh thoảng vẫn tái phát.
Tái phát đại gia ngươi.
Bệnh đậu mùa chỉ phát tác một lần, hoặc là khỏi bệnh để lại mặt rỗ, hoặc là chết.
Ngươi sao không nói ngươi thường xuyên chết luôn đi?
- Lớn mật! – Vương Khải Khoa nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ngươi chỉ là một người ở rể, trước mặt bản quan lại vẫn dám đứng, quỳ xuống!
Xét trên một mức độ nào đó, một người ở rể gặp quan nhất định phải quỳ lạy, dù là ở rể phủ Bá tước Huyền Vũ.
Thân phận người ở rể cũng chỉ cao hơn người hầu một chút mà thôi, chẳng có bất kỳ tước vị nào.
Chỉ có điều ở thành Huyền Vũ, ai dám bắt hắn quỳ?
Nói đến thành Huyền Vũ, Thẩm Lãng nhớ tới thành chủ Liễu Vô Nham, không biết hắn thế nào rồi?
Vương Khải Khoa nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thẩm Lãng, ngươi không nghe thấy lời bản quan nói à? Ngươi là người ở rể, bản quan là ngũ phẩm quan lớn, gặp quan không quỳ? Đâu rồi, dạy hắn cách quỳ!
Thẩm Lãng thản nhiên đáp lời:
- Đại nhân, ta là Giám sinh Thái Học, công danh miễn cưỡng xem như là một cử nhân dự bị, có thể gặp quan không quỳ.
Đây là lúc đó quốc quân hạ chỉ làm nhục phủ Bá tước Huyền Vũ ấy nhỉ.
Bởi vì lúc đó Thẩm Lãng cùng phủ Bá tước Huyền Vũ vạch trần âm mưu của vua Căng muốn dùng thuốc độc giết công chúa Ninh La, cho nên quốc quân sắc phong hắn là Giám sinh Thái Học.
Mà bên trong trường Thái Học, cơ bản đều là con em nhà buôn, nộp tiền là có thể trở thành 'học tra' (*)
(*) Từ này bên TQ sử dụng khá nhiều, cụ thể họ phân biệt thành học thần (không học mà điểm vẫn cao); học bá (chăm chỉ học cho nên điểm cao); học tiên (học tàn tàn, học đại lại điểm cao); học cao (lên lớp ngủ, tan học quậy phá, điểm cao); học điểu (học tàn tàn, trung bình); học nhược (chăm chỉ nỗ lực học vẫn điểm thấp); học tra (học cho có, điểm thấp); học phế (không học luôn, đồ bỏ).
Kim Mộc Thông người ta dù gì cũng vào Quốc Tử Giám cơ mà.
Không ngờ, cái công danh Giám sinh Thái Học lúc này lại có chút tác dụng như vậy.
- Giám sinh Thái Học? – Vương Khải Khoa trong lòng khinh thường ra mặt.
Gã là Tiến sĩ nhị giáp, thuộc hàng cao nhất trong chuỗi khinh thường.
Nhất giáp xem thường Nhị giáp, Nhị giáp xem thường Đồng Tiến sĩ, Đồng Tiến sĩ xem thường Cử nhân, Cử nhân xem thường Quốc Tử Giám, Quốc Tử Giám xem thường Tú tài, Tú tài xem thường trường Thái Học.
Có thể thấy được Giám sinh Thái Học tệ đến mức nào.
Còn không bằng các trường đại học danh tiếng trong thành.
Trường Thái Học vốn từng trâu bò đến cỡ nào, là học phủ cao nhất của đất nước. Sau khi chế độ khoa cử ra đời, trường Thái Học liền trở thành nơi để quyền quý mua danh. Các đại thương nhân dùng tiền đưa con em mình vào trường Thái Học xong xuôi, những con em quyền quý kia cũng không thể chịu đựng được, liền thành lập một Quốc Tử Giám khác.
- Thẩm Giám sinh, ngươi tìm bản quan có chuyện gì à? – Vương Khải Khoa nói.
Thẩm Lãng:
- Vương đại nhân, oan gia nên hóa giải chứ không nên kết oán! Chúng ta cũng đã từng gặp mặt, xem như là nửa người quen. Trong chuyện Kim Mộc Thông, xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ, gia tộc họ Kim của ta nhất định sẽ không quên tình nghĩa này.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa cười to nói:
- Thẩm Giám sinh, ngươi đây là đang hối lộ ta à?
Thẩm Lãng nói:
- Vương đại nhân, ngươi rốt cuộc muốn thế nào?
Vương Khải Khoa đáp:
- Bản quan được bệ hạ tín nhiệm, đảm nhiệm chức huyện lệnh đứng đầu vùng này, chính là muốn giúp đỡ chính nghĩa. Ngươi yên tâm bản quan nhất định sẽ xử án công bằng, tuyệt đối không oan uổng người tốt, cũng tuyệt đối không dung tha kẻ xấu.
Thẩm Lãng nói:
- Xin Vương đại nhân không ngại nói thẳng một chút đi.
Vương Khải Khoa đáp:
- Nói thẳng một chút chính là, Thẩm Giám sinh không cần mất công, ngươi tìm ai mà nói tình cũng vô ích. Đừng nói là Ngũ vương tử, coi như là Bá tước Huyền Vũ đích thân tới xin tha thứ, bản quan vẫn giữ nguyên lời nói kia, tuyệt đối không buông tha bất kỳ ác nhân nào. Kim Mộc Thông tội ác tày trời, theo luật pháp Việt quốc phải chịu hủ hình. Nếu ta sợ hãi quyền quý, đã chẳng thể đến Đại Lý tự, cũng không thể ngồi ở vị trí này.
Thẩm Lãng ngó Vương Khải Khoa một cái, tiếp đó khom người nói:
- Học trò xin cáo lui trước!
Tiếp đó, Thẩm Lãng lui ra ngoài.
Huyện lệnh Vạn Niên khinh thường.
Thẩm Lãng nhà ngươi ở thành Huyền Vũ lợi hại, nhưng chỉ cần vào kinh đô thì muốn làm gì cũng chẳng được.
Dù là rồng ở đó, ngươi cũng chỉ biến thành một con giun mà thôi.
Trừ phế vật Ninh Chính ra, ngươi hoàn toàn không nơi nương tựa, dù có bản lĩnh lớn đến đâu cũng không phát huy được.
Đừng tưởng rằng ở thành Huyền Vũ làm mưa làm gió, đi tới kinh đô còn có thể làm mưa làm gió, chẳng phải tự tìm chết sao!
Hôm nay thế nào?
Trước mặt bản quan ngươi thậm chí còn không dám thở mạnh, còn muốn xin xỏ, còn muốn hối lộ bản quan, cũng không nhìn xem ngươi có bao nhiêu cân lượng.
Hôm nay chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn lui ra ngoài sao? Đương nhiên cho Kim Mộc Thông chịu hủ hình thì không thể nào, nhưng hành hạ thì có thể.
Lúc này, bên cạnh một sư gia đi tới nói:
- Đại nhân, chuyện này... Có phải ồn ào quá lớn không, quốc quân biết có thể không vui không.
Vương Khải Khoa nói:
- Quốc quân biết rồi, cũng chỉ là sẽ nhắm một mắt mở một mắt, ta có thể ở vị trí này, Tô thiếu gia là ân chủ lớn nhất, làm người phải biết tri ân báo đáp.
Nói cho đúng, hắn không cách nào từ chối yêu cầu của nhà họ Tô.
Bởi vì hắn là quan viên phe Tô.
Hôm nay trong triều đình chia làm hai phe phái lớn: phe Thái tử và phe Tam vương tử.
Nhưng đây là cuộc chiến tranh giành ngôi vị, rất nhiều người không dám nhúng tay vào.
Thắng thì đương nhiên được, nhưng thua thì sẽ chết.
Thế nhưng người trong giang hồ, thân bất do kỷ, ngươi nghĩ không đứng về phe nào thì có thể không đứng à?
Đâu có chuyện tốt như vậy, ngươi không đứng về phe nào thì đừng hòng nghĩ đến việc thăng quan.
Lăn lộn chốn quan trường, điều quan trọng nhất là gì không?
Đương nhiên là có chỗ dựa.
Thế là, trong triều đình liền xuất hiện một phe trung lập.
Đương nhiên, tên phe phái này không gọi như vậy, công khai xưng là phe trung quân.
Chúng ta chỉ hỗ trợ quốc quân, ai làm quốc quân thì hỗ trợ người đó.
Mà Tô Nan, chính là một trong những đầu sỏ lớn của phe trung lập.
Đương nhiên, nguyên bản đầu sỏ lớn nhất của phe trung lập chắc hẳn là Công tước Biện Tiêu, thế nhưng người ta quá ngông nghênh, quá kiêu ngạo, căn bản khinh thường tham gia bất kỳ phe phái nào, ngay cả phe trung lập cũng không muốn.
Phe trung lập ra đời, nhưng lại mở ra lối thoát cho một nhóm lớn quan viên Việt quốc.
Thế là, rất nhiều quan viên không dám tham gia tranh đoạt ngôi vị đều gia nhập.
Vị Vương Khải Khoa này năm nay hơn bốn mươi tuổi, đã làm ở vị trí Đại Lý Tự Thừa hơn tám năm.
Hơn nữa hoàn toàn không thấy hy vọng thăng tiến.
Thật không ngờ vừa mới gia nhập phe trung lập, liền lập tức được tấn chức, hơn nữa còn là huyện lệnh Vạn Niên.
Thế là, Vương Khải Khoa có thể không đền ơn Hầu tước Tô Nan à?
Dĩ nhiên, Hầu tước Tô Nan vĩnh viễn không thừa nhận mình là đầu sỏ phe trung lập, hắn mỗi lần đều nói chúng ta trung thành với quốc quân, quốc quân mới là ý chí duy nhất của chúng ta.
Ý đó rất rõ ràng, phe trung lập chỉ có một 'trời', chỉ có một đầu sỏ, đó chính là quốc quân bệ hạ.
Cho nên, nhà họ Tô bảo hắn hại Kim Mộc Thông, hắn phải đi làm.
Dù cho hắn đối với Thẩm Lãng cũng có chút kiêng dè.
Lai lịch cuộc chiến Thành Nộ Triều, đại bộ phận cũng không có quyền biết, nhưng có thể cũng có thể biết Thẩm Lãng ở bên trong phát huy tác dụng không nhỏ.
Nhưng mà thật không ngờ, lúc này Thẩm Lãng này lại vô dụng như vậy.
- Đều nói Thẩm Lãng này trí tuệ gần như yêu nghiệt, ta thấy cũng chỉ là kẻ bất lực. – Phụ tá cười lạnh nói:
- Không có bản lãnh gì.
Vương Khải Khoa nói:
- Hắn dù có là rồng hổ, đến kinh đô cũng biến thành con giun. Ở kinh đô thế lực nhà họ Tô che trời, hắn Thẩm Lãng một tay khó chống, tùy tiện một chưởng là có thể đập chết, bản lĩnh lớn đến mấy cũng không thể thi triển được. Kim Mộc Thông trong tù thế nào rồi?
Phụ tá nói:
- Coi như yên tĩnh, nhưng mà mệnh căn có chút bị thương, đau đến rên hừ hừ.
Vương Khải Khoa nói:
- Thú vị, thú vị, ngươi đi nói với Dư Phóng Chu, nghe nói mẹ nó nấu cơm không tệ, đưa đến nhà ta làm vài món cho ta nếm thử.
Phụ tá tức khắc lộ ra nụ cười bỉ ổi, nói:
- Hạ quan hiểu rồi, hiểu rồi. Trần thị này làm bào ngư không tệ, đại nhân nhất định phải nếm thử cho kỹ.
Nhưng mà vào lúc này.
Bên ngoài bỗng nhiên vang lên một trận tiếng trống kịch liệt.
Đây là hơn nửa đêm, kẻ nào chán sống, lại gõ trống minh oan?
Muốn cáo trạng thì mai hãy làm.
Vương Khải Khoa cả giận nói:
- Xem là ai, đánh mười roi rồi ném ra ngoài.
- Vâng!
Hai tên nha dịch sát khí đằng đằng đi ra ngoài.
Một lát sau, bên ngoài truyền đến một trận tiếng kêu thảm thiết.
Tiếp đó, hai tên nha dịch này đi vào, một tên bị cắt đứt lỗ mũi, một tên bị đánh bay bốn cái răng.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa gặp việc này giận dữ, quát:
- Ai vậy, muốn tạo phản à? Lại dám công nhiên đánh nha dịch của Vạn Niên huyện ta?
Cái nha dịch nói:
- Vâng, là Thẩm Lãng sai người đánh!
- Muốn chết, tên nghiệt súc này đang tìm chết! – Vương Khải Khoa nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Công nhiên đánh quan sai, đâu rồi, lập tức bắt tên ở rể Thẩm Lãng này tống vào đại lao.
Tiếp đó, Vương Khải Khoa tự mình mang theo mấy chục tên võ sĩ, sát khí đằng đằng đi ra ngoài.
Thẩm Lãng, ngươi rõ ràng là đầu óc hồ đồ.
Dám gây sự ở kinh đô, đây chẳng phải là muốn chết sao?
Chúng ta còn đang lo không tìm thấy nhược điểm của ngươi mà.
Bây giờ, bây giờ ngươi lại chủ động rơi vào tay ta, không đánh ngươi đến chết thì làm sao rửa sạch sỉ nhục của phủ Bá tước Huyền Vũ ta đây.
...
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa mang theo mấy chục tên võ sĩ đi ra, Thẩm Lãng vẫn ở chỗ cũ gõ trống lớn.
- Thẩm Lãng to gan, ở kinh đô dưới chân quốc quân, dám công nhiên đánh quan sai, coi đây là thành Huyền Vũ của ngươi à? Thật không biết Bá tước Huyền Vũ là như thế nào dạy dỗ, đơn giản là đại nghịch bất đạo, đâu rồi, bắt lại cho ta!
Dứt lời, phía sau hắn, mấy chục tên võ sĩ xông tới.
Lúc này, một thân ảnh đứng dậy.
Đỏ rực rỡ, dù là dưới ánh đèn nửa đêm, cũng trông thật chói mắt.
Điểm mấu chốt là hai bắp đùi kia, cùng với đường cong vòng eo dưới có chút khoa trương.
Công chúa mông bự?
Sao cái tai họa này cũng ở đây vậy?
Sao nàng lại ở cùng Thẩm Lãng?
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Huyện lệnh Vạn Niên, người của ngươi là ta đánh, ngươi có ý kiến gì không? Ngươi muốn bắt ta sao?
Vương Khải Khoa da đầu tê dại.
Ai dám bắt ngươi, còn sống nổi sao?
Ngươi ngay cả chồng cũng dám giết, huống chi là người khác.
Vương Khải Khoa khom người nói:
- Bái kiến công chúa điện hạ, nhưng chuyện này liên quan đến luật pháp quốc gia, liên quan đến thể diện quốc quân, xin công chúa điện hạ hãy nghĩ lại.
Nói thật ra, Vương Khải Khoa với vị công chúa điện hạ này cũng không có quá kính sợ.
Cuối cùng, nàng chẳng qua là tàn ác, trong tay không có quyền lực.
Nếu nàng chẳng qua chỉ là đánh người, gây rối trật tự thành phố, quốc quân sẽ nhắm một mắt mở một mắt.
Nhưng nếu nàng quấy nhiễu chính sự, vậy quốc quân cũng không tha cho nàng.
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Ta cũng không yêu cầu ngươi làm việc thiên vị trái pháp luật, chẳng qua Thẩm Lãng muốn cáo trạng, ngươi phải xét xử. Mặc dù là nửa đêm, nhưng mạng người quan trọng như trời, vậy thì ngươi đành chịu khó mở phiên tòa suốt đêm vậy.
Vương Khải Khoa lạnh lùng nhìn Thẩm Lãng một cái.
Nguyên bản vụ án Kim Mộc Thông cưỡng bức Trần thị, hắn nghĩ sáng mai sẽ xét xử, cuối cùng nào có chuyện nửa đêm thăng đường chứ.
Nhưng ngươi lại không thể đợi, muốn sớm chết, vậy thì ta sẽ thỏa mãn ngươi.
Vụ án này bằng chứng như núi, dù cho Thẩm Lãng nhà ngươi có bản lĩnh lớn đến đâu cũng không thể lật ngược được.
Ngươi muốn sớm tiễn Kim Mộc Thông vào chỗ chết?
Được lắm, tốt lắm, ta sẽ thành toàn cho ngươi!
- Đâu rồi, thăng đường!
- Dẫn phạm nhân Kim Mộc Thông, nguyên cáo Dư Phóng Chu, khổ chủ Trần thị lên!
Cái gì gọi là phạm nhân Kim Mộc Thông, chắc hẳn là bị cáo, hoặc là nghi phạm.
Ngươi trực tiếp gọi ngay phạm nhân, chẳng phải là đã chụp mũ người ta rồi sao?
Tiếp đó, Vương Khải Khoa đi thay quan phục, đội mũ quan.
Mấy chục tên lính cầm thủy hỏa côn, chủ quản hình ngục Chủ Bộ có mặt, người chịu trách nhiệm ghi chép cũng có mặt.
Cảnh tượng thật hoành tráng!
Tầm vài trăm người, lấp đầy toàn bộ đại sảnh huyện nha Vạn Niên.
Uy phong lẫm lẫm!
Sát khí bức người!
Sắp chính thức mở phiên tòa.
Thẩm Lãng cùng công chúa Ninh Diễm cáo biệt.
- Thẩm Lãng, trên công đường phải dựa vào chính ngươi, ta đi làm một chuyện khác cho ngươi. – Ninh Diễm nói.
Thẩm Lãng nói:
- Đi thôi.
Ninh Diễm nói:
- Vụ án này bằng chứng như núi, ngươi không thể lật ngược, không thể rửa sạch tội cho Kim Mộc Thông. Thần tiên cũng không rửa sạch được, hắn bị bắt quả tang ngay tại chỗ, còn bị bắt ngay khi 'chim' vẫn còn trong 'tổ' người khác.
Thẩm Lãng không nói gì, cái bà góa này quả là lợi hại, lời lẽ còn sắc bén hơn hắn.
- Không sao, tất cả giao cho ta. – Thẩm Lãng nói:
- Công sức nằm ở bên ngoài phiên tòa, công đường không quan trọng, hai vở kịch lớn bên ngoài mới là mấu chốt, cái này sẽ làm ngươi vất vả rồi.
Công chúa cọp cái vỗ lồng ngực mình nói:
- Không thành vấn đề, bản thân ta đây hiểu nghĩa khí đến mức nào, ngươi chữa khỏi bệnh cho ta, ta đã nói rồi chỉ cần ngươi mở miệng cần gì, toàn bộ kinh đô sẽ không có chuyện gì mà ta không làm được.
Tiếp đó, công chúa cọp cái nói:
- Ta tuy thích kích thích, tuy thích làm chuyện lớn. Nhưng chuyện này cũng quá lớn, sẽ phải động trời, ngươi... Ngươi xác định vẫn làm như vậy à?
- Muốn chứ, chính là muốn phải động trời, ta cam đoan ngươi sẽ không sao, quốc quân ngược lại còn có thể khen ngươi làm tốt lắm.
- Công chúa Ninh Diễm bình thường to gan lớn mật, chẳng lẽ chuyện này không dám làm sao?
Ninh Diễm giận dữ, lại vỗ lồng ngực mình nói:
- Nói bậy, ở kinh đô sẽ không có chuyện gì mà ta không dám làm.
Mỗi lần nàng vỗ, Thẩm Lãng đều cảm giác được núi non hùng vĩ kia, giống như toàn bộ tầm mắt đều rung động theo.
Thảo nào Tiểu Băng sẽ ghen tị chết.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy ngươi phải đi làm đi, phá vỡ bầu trời, để tất cả mọi người xem Công chúa Ninh Diễm hiệp khí kiên cường, lợi hại đến mức nào.
Công chúa Ninh Diễm nhiệt huyết sôi trào. Trước đây nàng chẳng qua chỉ là một tai họa tùy tiện, chưa từng làm qua đại sự thế này bao giờ, chắc chắn sẽ đặc biệt thoải mái.
- Ngươi cứ đấu tham quan trên công đường, bên ngoài giao cho ta. – Cọp cái lại vỗ vào bộ ngực mình.
Cuối cùng Thẩm Lãng không nhịn được, cũng vỗ vào ngực nàng một cái, ra chiều đại nghĩa lắm, hắn nói:
- Hảo huynh đệ.
- Hảo huynh đệ! – Công chúa Ninh Diễm bị vỗ, cũng không hề ngơ ngác chút nào, bởi vì vẻ mặt Thẩm Lãng quá mức chính nghĩa, không hề có chút sắc ý. Nàng cũng đấm một quyền vào ngực Thẩm Lãng, tỏ ý luôn xem hắn là huynh đệ.
- Phụt... – Thẩm Lãng suýt nữa phun ra một ngụm máu.
Công chúa Ninh Diễm ra ngoài, đi làm đại sự.
Sáng mai, nàng muốn cho tất cả mọi người khiếp sợ, Ninh Diễm ta đây tuyệt đối không phải là một nữ nhân chỉ biết gây họa.
Nhưng mà khi nàng đi thật xa, mới nhớ ra lúc đó Thẩm Lãng không phải dùng nắm tay đấm vào ngực nàng, mà dùng cả bàn tay vỗ vào.
Hành động này có ý gì?
Hắn chiếm tiện nghi của ta sao?
Ta xem hắn là huynh đệ, chẳng lẽ hắn lại muốn ngủ với ta sao?
Không thể nào, nếu như thật sự xảy ra chuyện đó, ta sẽ giết chết hắn.
......
Trên công đường huyện nha Vạn Niên!
- Uy!
- Vũ!
Mấy chục tên lính hô hào gây áp lực.
Thủy hỏa côn đập mạnh xuống đất.
Thậm chí bên ngoài nha môn, mấy chục tên võ sĩ vũ trang đầy đủ, trong tay lúc nào cũng đã cầm sẵn chuôi đao.
Vẻ uy phong sát phạt khiến người ta gần như không thể thở nổi.
Huyện lệnh Vương Khải Khoa vỗ kinh đường mộc, lớn tiếng nói:
- Người dưới kia là ai, có oan khuất gì?
Trên mặt Dư Phóng Chu bi thương vạn phần, lập tức quỳ xuống kêu oan, muốn cáo trạng Kim Mộc Thông đã cường bạo vợ gã là Trần thị.
Thế nhưng còn có một người nhanh miệng hơn.
Thẩm Lãng nói thẳng:
- Học trò Thẩm Lãng, cáo trạng Trần thị đã cường bạo thế tử Kim Mộc Thông của phủ Bá tước Huyền Vũ chúng ta! Ả đàn bà này phóng đãng độc ác, thấy đệ đệ Kim Mộc Thông của ta anh tuấn đáng yêu, lại còn say rượu bất tỉnh nhân sự, liền lột áo của nó, thừa cơ cưỡng bức làm nhục nó, rõ ràng đã cướp đi cơ thể mười tám năm trong trắng của nó, khiến đệ đệ Kim Mộc Thông của ta đau đớn muốn chết, vô cùng nhục nhã.
- Chuyện xấu xa như thế, nhìn thấy mà giật mình, nghe mà rợn cả người. Độc phụ đến mức này, quả là lần đầu tiên mới thấy, lần đầu tiên mới nghe.
- Xin đại nhân làm chủ, xin đại nhân hãy trả lại công đạo cho đệ đệ Kim Mộc Thông của học trò!
Ngay lập tức, tất cả mọi người kinh ngạc.
Ta... Đ*, còn có thể như vậy sao?