Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 207: Sứ giả Đế quốc! Giết cả nhà Dư Phóng Chu!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 207 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Huyện nha Vạn Niên không thể tiếp tục điều tra vụ án này nữa.
Vương Khải Khoa nhìn Thẩm Lãng, nhận ra hắn quả thực không phải kẻ hữu danh vô thực.
Khả năng biện luận tài tình này quả thực vô đối.
Chỉ cần hắn cất lời, chỉ cần bị hắn dẫn dắt câu chuyện, thì không ai có thể xoay chuyển tình thế.
Một vụ kiện rõ ràng dễ dàng thắng cuộc, vậy mà không hiểu sao lại thua.
Cả một đám người đối đầu với một mình Thẩm Lãng. Quan phủ và bị cáo đều cấu kết với nhau để gài bẫy một mình bị cáo.
Kết quả vẫn bị Thẩm Lãng lật ngược tình thế, sức chiến đấu này quả thực... phi thường.
Đương nhiên, đây chỉ là một màn nhỏ của Lãng gia thôi. Các ngươi mà xem biên bản thẩm vấn ở tòa án nước Mỹ thì mới thấy kinh ngạc tột độ.
Đám luật sư đó mới đáng sợ, thuật ngụy biện, khả năng dẫn dắt câu chuyện, tuyệt chiêu liên tục được tung ra.
Tội giết người, tội cưỡng dâm đều có thể được tẩy trắng hoàn toàn.
Vương Khải Khoa dần lấy lại bình tĩnh trong lòng.
Sau đó, hắn cười nhạt trong lòng, Thẩm Lãng nhà ngươi dù có lợi hại đến mấy thì làm được gì?
Cũng chỉ có thể kéo dài việc ta xét xử Kim Mộc Thông mà thôi.
Quyền xét xử nằm trong tay ta.
Hơn nữa, đây là một cuộc đấu tranh chính trị, căn bản không phải một vụ án thông thường.
Trọng tâm là triều đình vào sáng mai.
Thẩm Lãng nhà ngươi ở trên công đường của ta đại phát thần uy như vậy, chẳng lẽ ngươi có thể dùng tài biện luận đó trên triều đình được sao?
Ngươi căn bản không có tư cách vào triều. Với thân phận một giám sinh Thái Học, không có ý chỉ của bệ hạ, ngươi thậm chí còn có thể bị xem là kẻ vô phận sự mà đuổi đi khi đến gần hoàng cung.
Ta không thể trực tiếp định tội cho Kim Mộc Thông. Nhưng vậy thì sao? Ngươi chặn được miệng lưỡi thiên hạ sao?
Ngươi chặn được vô số lời lẽ của các ngôn quan Ngự Sử sao? Ngày mai trên triều đình, vô số tấu chương tố cáo của quan lại sẽ như bông tuyết bay vào hoàng cung.
Vô số người sẽ vây công phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi, vụ bê bối Kim Mộc Thông cưỡng bức phụ nữ vô tội sẽ khiến thiên hạ dậy sóng.
Ngươi nghĩ người ta sẽ nghi ngờ chân tướng sao?
Vô số Ngự Sử sẽ đi đầu tố cáo, dân chúng thiên hạ thì hóng chuyện, đồng thời hùa theo chửi bới ầm ĩ là được.
Chân tướng ư? Loại dân đen này cũng có tư cách biết chân tướng cái quái gì?
Bọn này chỉ biết hùa theo gây rối mà thôi.
Ngày mai triều hội vừa diễn ra, gia tộc họ Kim của ngươi sẽ phải hứng chịu ngàn người lên án.
Ngay lập tức, Vương Khải Khoa vỗ kinh đường mộc một tiếng rồi phán:
- Hai bên chứng cứ không đủ, tạm thời bắt giữ nghi phạm để hậu thẩm.
Sau đó, mấy nha dịch sẽ đưa Kim Mộc Thông vào ngục giam.
Dư Phóng Chu sẽ phải cùng vợ rời đi.
Thẩm Lãng lạnh giọng nói:
- Vương đại nhân, ả Trần thị lẳng lơ kia cũng là bị cáo, hơn nữa hiềm nghi phạm tội của ả còn lớn hơn, lẽ nào ngài cứ thế để ả đi? Còn Dư Phóng Chu này, cũng là đồng phạm! Nếu ngài thả bọn họ đi, chúng ta cũng sẽ cưỡng chế mang Kim Mộc Thông đi. Ngài đường đường là huyện lệnh Vạn Niên, để luật pháp Việt quốc ở đâu?
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa lúc này muốn nổi điên.
Cái huyện nha Vạn Niên này là địa bàn của ta, Thẩm Lãng nhà ngươi coi là cái gì chứ?
Nhưng, liếc nhìn Ngũ vương tử Ninh Chính đang ngồi bên cạnh.
Ngay lập tức, Vương Khải Khoa nói:
- Người đâu, cùng bắt cả vợ chồng Dư Phóng Chu giam giữ, đợi hậu thẩm.
Thế là, hai vợ chồng này cũng bị đưa vào ngục giam.
...
Trong ngục giam.
Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông nói chuyện riêng, hắn đang an ủi cậu em vợ.
- Đệ bị một cô gái làm nhục, tuyệt đối không nên xấu hổ, cũng tuyệt đối không nên để nó trở thành bóng ma tâm lý.
- Đệ nhìn ta đây này, một người đàn ông ưu tú như vậy, chẳng phải cũng từng bị phụ nữ cưỡng bức sao? Ngày đó ta còn thảm hơn đệ nhiều, đệ mới chịu một vết thương nho nhỏ thôi, ta phải dưỡng thương hơn một tháng mới lành đó.
- Cho nên, phàm là thân trai, cuộc đời mà chưa từng bị gái đẹp cưỡng bức thì không thể coi là trọn vẹn.
Kim Mộc Thông ngây người!
Tỷ phu à, kỳ thực hoàn toàn không cần an ủi đệ, đệ... cũng cảm thấy thoải mái mà.
Cách an ủi này của tỷ phu tuy rằng vô cùng hợp lý, thế nhưng đệ nghe thực sự quá đỗi lạ lùng rồi.
Thẩm Lãng nhìn sang phòng giam bên cạnh, nơi giam giữ vợ chồng Dư Phóng Chu, đặc biệt là người đàn bà kia.
Không ngờ, thân thể có vẻ yếu đuối thế này, lại không biết xấu hổ đến vậy. Dáng dấp quả thực xinh đẹp, quan trọng là rất quyến rũ.
- Đệ mập vận khí cũng không tệ lắm, lần đầu tiên lại được giao cho một mỹ nhân thế này, tuy rằng có hơi lớn tuổi một chút. - Thẩm Lãng tiếp tục an ủi:
- Đệ cũng không biết, có nhiều nam nhân lần đầu tiên lại giao cho lừa hay dê đó.
Kim Mộc Thông cảm thấy da đầu tê dại.
Tỷ phu à, tuy rằng đệ rất nhớ tỷ phu, nhưng có lẽ tỷ phu nên mau đi đi, bằng không thì thế giới quan của đệ lại một lần nữa bị tỷ phu lật đổ mất.
Thẩm Lãng nhìn Dư Phóng Chu ở phòng giam phía trên, thản nhiên nói:
- Ông chủ Dư, thật độc ác, ngay cả vợ cũng không tiếc đưa cho lưu manh sao?
Kim Mộc Thông: Đệ không phải là lưu manh.
Dư Phóng Chu cười nhạt một tiếng, đến lúc này rồi, cũng không cần phải đóng kịch nữa.
Thẩm Lãng nói:
- Lòng tham không đáy, nhà ta đưa sách cho ngươi phát hành, giúp ngươi thăng tiến vượt bậc trong việc làm ăn, đã đủ giàu sang rồi, vì sao còn muốn dính vào chuyện tranh giành quyền lực như vậy?
Dư Phóng Chu nói:
- Ta cũng là giám sinh Thái Học!
Thẩm Lãng kinh ngạc nói:
- Ồ, học trưởng à! Thật trùng hợp, ta cũng là giám sinh Thái Học.
Dư Phóng Chu nói:
- Ở thế giới này có tiền thì làm được gì? Lần trước ta gần như tán gia bại sản, cũng là vì bán 《 Đông Ly Truyện 》. Rõ ràng nhà nào cũng bán, bọn họ không sao thì ta lại gặp chuyện. Rõ ràng đã bị phạt một nghìn lượng vàng, vậy mà một số quan sai vẫn tới đe dọa ta, dù chỉ là một nha dịch nhỏ nhoi cũng có thể kéo bè kéo cánh đến nhà ta hăm dọa, ba lần đưa ta vào ngục giam. Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì?
Dư Phóng Chu thở dài nói:
- Ta đã sớm nhìn thấu, thế giới này có tiền cũng vô dụng, phải có quyền lực.
Thẩm Lãng nói:
- Cho nên ngươi liền dùng nhiều tiền, leo lên quản gia phủ Hầu tước Trấn Viễn Tô Dong, đưa vợ cho ông ta ngủ đúng không?
Nghe những lời này, sắc mặt Dư Phóng Chu kịch biến.
Chuyện này vô cùng bí ẩn, vì sao Thẩm Lãng lại biết chứ?
Kỳ thực, loại chuyện này căn bản cũng không có bí mật gì.
Dư Phóng Chu sau khi phát hành 《 Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên 》 mà giàu to, sẽ có nhiều thế lực đến đe dọa đòi tiền.
Hắn căn bản không gánh nổi thành quả thắng lợi này.
Nhưng không lâu sau, những thế lực đến vòi vĩnh hắn đều rút lui.
Hơn nữa, còn có một số tiền lớn đầu tư vào cổ phần hiệu sách Thiên Phong, khiến Dư Phóng Chu ra sức mở rộng.
Thẩm Lãng chỉ cần nhờ người khác tra một chút, là có thể biết rõ ràng, lúc đó là ai đã ra mặt bảo vệ Dư Phóng Chu.
Tô Dong!
Mà Dư Phóng Chu có thể nịnh bợ Tô Dong bằng cách nào?
Tiền ư?
Gia tộc họ Tô đã rất giàu có, Tô Dong coi chút tiền mọn này là gì chứ?
Thứ duy nhất khiến hắn ra tay, chính là vợ của hắn.
Đương nhiên vợ của Dư Phóng Chu rất xinh đẹp, nhưng loại gái đẹp nào mà Tô Dong chưa từng ngủ?
Thế nhưng ngay trước mặt chồng người ta mà ngủ với vợ người ta thì cảm giác lại khác hẳn.
Cái loại thành công đầy cảm giác quyền lực này cũng không chỉ dừng lại ở chuyện chớp nhoáng đâu.
Dư Phóng Chu lạnh giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi không nên ăn nói bừa bãi, vu cáo lung tung. Chúng ta và Tô Dong đại nhân hoàn toàn không có bất cứ quan hệ gì.
Thẩm Lãng nói:
- Sau khi dâng vợ, gia sản của ngươi đã được bảo vệ rồi! Vì sao còn muốn hãm hại Kim Mộc Thông? Ngươi chẳng lẽ không cảm thấy phủ Bá tước Huyền Vũ không dễ chọc sao? Ngươi chẳng lẽ không cảm thấy ta rất đáng sợ sao?
Dư Phóng Chu không trực tiếp trả lời, ước chừng một lúc lâu hắn mới mở miệng nói:
- Nơi này là quốc đô, phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi cũng chỉ là một con rùa đen không rời hang.
Lời này Thẩm Lãng hiểu rất rõ.
Phủ Bá tước Huyền Vũ chỉ chuyên tâm vào một mảnh đất nhỏ của mình, tại kinh đô cũng không có bất kỳ quyền lực nào. Dư Phóng Chu ta đây vì sao phải sợ ngươi?
Chỉ cần có đủ lợi ích, thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi đương nhiên có thể bị hãm hại.
Thẩm Lãng nói:
- Bọn họ đồng ý cho ngươi làm quan sao? Mấy phẩm vậy?
Cửu phẩm!
Đây đã là chức quan nhỏ nhất, có phẩm cấp thấp nhất.
Nhưng khả năng mưu cầu cao nhất của Dư Phóng Chu chỉ có thế này, hắn chẳng qua là một giám sinh Thái Học mà thôi.
Năm đó khi hắn gặp chuyện không may, một đám người tới nhà hắn đe dọa, kẻ có chức vụ cao nhất chính là một tiểu quan cửu phẩm, nắm quyền sinh sát của hắn trong tay.
Tô Dong đồng ý, chỉ cần Dư Phóng Chu sẵn lòng hãm hại Kim Mộc Thông, sẽ cho hắn vào cục Nội phủ làm một tiểu quan cửu phẩm, chuyên chịu trách nhiệm mua sắm ngọc thạch.
Cho nên, Dư Phóng Chu bất chấp tất cả.
- Thấy lợi quên nghĩa, thấy lợi quên nghĩa a! - Thẩm Lãng khinh thường nói.
Dư Phóng Chu không nhịn được nói:
- Thẩm Lãng, một mình ngươi ở rể phủ Bá tước, ở trong kinh đô cũng chẳng có trọng lượng hơn ta là bao, đừng miễn cưỡng cố làm ra vẻ trước mặt ta. Hơn nữa, hôm nay trên công đường ngươi thắng một ván nhờ tài biện luận, ngươi cho là mình thực sự thắng sao? Ngày mai có khi đến lúc ngươi phải khóc. Đến lúc đó, cơn sóng gió động trời sẽ cuốn phăng tất cả nhà họ Kim các ngươi, một tên ở rể nhỏ nhoi như ngươi chỉ sợ thịt nát xương tan mất rồi.
Thẩm Lãng quay sang Kim Mộc Thông nói:
- Nhóc mập, trước kia khi hắn còn làm bạn với đệ, cũng hay bốc phét thế này sao?
Kim Mộc Thông gật đầu. Dư Phóng Chu mặc dù là một tên buôn sách, nhưng lại vô cùng thích chỉ điểm giang sơn, nói năng hùng hồn.
Dư Phóng Chu cười lạnh nói:
- Cứ chờ xem, cứ chờ xem! Tối đa hai ba ngày, vụ bê bối của Kim Mộc Thông sẽ truyền khắp thiên hạ, dư luận khủng khiếp sẽ hoàn toàn đè bẹp các ngươi. Đến lúc đó, gia tộc họ Kim của ngươi sẽ bị ngàn người lên án, việc phong hầu của nhà các ngươi là không thể nào. Kim Mộc Thông sẽ không chết, thế nhưng cũng sẽ bị lột một lớp da, Thẩm Lãng nhà ngươi cũng sẽ gặp xui xẻo. Không ai quan tâm chân tướng đâu, đây căn bản không phải là một vụ án, mà là một cuộc chiến chính trị.
Thẩm Lãng kinh ngạc, cảm giác giống như trở lại trên xe taxi của Trái Đất hiện đại.
Mỗi tài xế taxi của thủ đô cũng y như vậy, miệng nói toàn chuyện chính trị, quốc gia đại sự.
Cái tên Dư Phóng Chu này tuyệt đối là kẻ cuồng làm quan đến mức không còn liêm sỉ.
Ngay sau đó, mấy nha dịch đi tới nói:
- Dư Phóng Chu, đổi phòng giam cho các ngươi.
Cái gọi là đổi phòng giam, đương nhiên là để ở căn phòng thoải mái hơn.
Dư Phóng Chu ngay lập tức càng thêm đắc ý, quay sang Thẩm Lãng nói:
- Nhìn thấy không? Đây là quyền lực, đây là quốc đô! Kim Mộc Thông nhà ngươi mặc dù là thế tử phủ Bá tước, nhưng vẫn phải ngoan ngoãn sống trong phòng giam. Mà Dư Phóng Chu ta đây, lại có thể thong thả ung dung ở trong phòng đẹp, cơm ngon rượu say. Ta đã nói rồi, sáng mai, vô số quan viên sẽ tố cáo gia tộc họ Kim của ngươi, sóng to gió lớn sẽ cuốn tới, các ngươi kết thúc!
Sau đó, Dư Phóng Chu cười lớn ba tiếng, rời khỏi ngục giam.
Đến sân phía trên, tâm phúc của Vương Khải Khoa hỏi:
- Nghe nói nương tử ngươi đặc biệt am hiểu nấu ăn, nhất là tinh thông cách chế biến bào ngư?
Dư Phóng đáp:
- Quả thực là như vậy.
Tên tâm phúc của Vương Khải Khoa liền ám chỉ:
- Trần nương tử, giờ thì theo ta đi tắm thay y phục, sau đó sẽ biểu diễn nấu ăn cho đại nhân.
...
Trần thị tắm rửa thay y phục tốn nửa canh giờ, nghĩ mọi cách che giấu vết thương trên trán.
Sau đó tiến vào phòng của huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa, để biểu diễn nấu ăn cho hắn.
Năm phút sau!
Màn biểu diễn nấu ăn kết thúc.
Vương Khải Khoa thở hồng hộc.
Trần thị mở đôi mắt xinh đẹp như tơ:
- Vương đại nhân quả nhiên lợi hại, thực sự muốn dày vò nô tì tan thành từng mảnh.
Lời này sao nghe có chút quen tai vậy?
Vương Khải Khoa cảm thấy, ả Trần thị này nấu ăn quả nhiên không tồi, thảo nào Tô Dong đại nhân đều muốn ăn ba bữa.
Dư Phóng Chu này quả thực quá độc ác.
Vì muốn làm một tiểu quan cửu phẩm, hắn đưa vợ cho Tô Dong ngủ, rồi lại đưa cho Vương Khải Khoa ngủ.
Hơn nữa, vì hãm hại Kim Mộc Thông, còn đưa cho Kim Mộc Thông ngủ.
Nghe nói Kim Mộc Thông giằng co một canh giờ?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Nhất định là giả!
Vương Khải Khoa cảm thấy, phàm là đàn ông mà vượt quá thời gian uống cạn một chén trà, đều là đang khoác lác.
Trần thị cất giọng quyến rũ:
- Vương đại nhân, cái tên Thẩm Lãng lại làm nhục nô tì như vậy, nô tì muốn hắn chết!
Vương Khải Khoa lắc đầu nói:
- Giết chết hắn? Không thể nào! Phủ Bá tước Huyền Vũ thế lực lớn, bọn họ cũng chỉ là ở quốc đô không có chút căn cơ nào, nên mới có thể bị chúng ta dễ dàng chèn ép như vậy. Nhưng muốn giết chết bọn họ thì không được, sẽ ép Bá tước Huyền Vũ tạo phản.
Trần thị nói:
- Vậy nô tì cứ thế uổng công bị Thẩm Lãng tên súc sinh này nhục nhã sao? Nhất định phải trả thù, nhất định phải trả thù hắn.
Vương Khải Khoa nói:
- Trả thù thì được. Thẩm Lãng sẽ ngụ tại biệt viện họ Kim. Ngày mai, sau khi đủ loại quan lại tố cáo Kim Mộc Thông và bê bối của hắn lan khắp quốc đô, đến lúc đó sẽ có người tổ chức một đám lưu manh du côn đi vây công biệt viện họ Kim.
Trần thị nói:
- Sẽ có bao nhiêu người?
Vương Khải Khoa nói:
- Rất nhiều, nhiều lắm.
Trên thực tế Tô Dong chỉ tổ chức mấy trăm người, thế nhưng lưu manh côn đồ ở kinh đô thì rất nhiều. Đến lúc đó không biết có bao nhiêu người hiểu chuyện sẽ hùa theo.
Dễ dàng có thể tụ tập mấy nghìn người vây công biệt viện họ Kim.
Rốt cuộc, Kim Mộc Thông nhà ngươi khiến nhiều người tức giận. Hắn lại ỷ thế hiếp người, dám cưỡng bức làm nhục nữ tử vô tội của kinh đô chúng ta, hơn nữa còn đánh đứa con gái mới hai ba tuổi, một quyền đánh ngã mẹ già sáu mươi tuổi của Dư Phóng Chu.
Tin đồn cứ tùy tiện bịa ra là được, tóm lại là muốn khiến cho đủ phẫn nộ.
Trần thị nói:
- Đến lúc đó, liền đốt biệt viện họ Kim sao.
Việc này là có thể. Dân chúng phẫn nộ thì có thể lý giải được, rốt cuộc pháp luật cũng không trách số đông.
Bá tước Huyền Vũ cũng không thể vì một biệt viện bị thiêu hủy mà tạo phản được.
Trần thị nói:
- Thẩm Lãng có thể sẽ mang phụ nữ tới sao?
Vương Khải Khoa không trả lời, hắn cảm thấy cô gái này có chút thuận nước đẩy thuyền.
Ta chỉ mới ngủ ngươi một lần mà thôi, ngươi đừng khiến chúng ta có vẻ thân mật quá vậy.
Trong mắt Trần thị lóe lên ánh sáng độc ác, nói:
- Khi mấy nghìn người vây công xông vào biệt viện họ Kim, liền thay phiên nhau làm nhục người đàn bà mà Thẩm Lãng mang tới. Hắn không phải chửi nô tì lẳng lơ sao? Vậy hãy để cho phụ nữ của hắn bị chà đạp đến chết đi.
......
Thẩm Lãng và Ngũ vương tử trở về.
Ninh Chính khâm phục nhìn Thẩm Lãng, hành động tối nay trên công đường, thật sự khiến người ta phải trầm trồ.
Thế nhưng, điều này vẫn không thể thay đổi được kết cục, chẳng qua chỉ là kéo dài thời gian mà thôi.
Mấu chốt là triều đình ngày mai. Nếu không ngăn cản các ngôn quan Ngự Sử tố cáo, vẫn sẽ không cứu được Kim Mộc Thông, vẫn sẽ không xóa được ô danh của gia tộc họ Kim, chuyện phong Hầu của dượng vẫn sẽ bị gián đoạn.
Ninh Chính cân nhắc kỹ lưỡng, hết sức suy nghĩ tìm biện pháp.
Làm thế nào để ngăn cản đại sự triều đình diễn ra vào ngày mai? Làm thế nào để ngăn cản vụ bê bối của Kim Mộc Thông bùng nổ?
Quả thực khó như lên trời!
Nhưng vào lúc này, cách đó không xa, một đạo hồng quang rực lên tận trời.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Thành công rồi.
Ngũ vương tử vừa nhìn, nơi đó là Thánh miếu ư?
Thánh miếu lại bị đốt ư?
Đây là thánh đường của giới học sĩ trong thiên hạ.
Việc này còn nghiêm trọng hơn cả việc đào bới lăng mộ tiên vương.
Đây là dám chọc giận trời xanh.
Ngũ vương tử không dám tin nhìn Thẩm Lãng, lắp bắp nói:
- Ai... Ai, ai phóng hỏa vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Võ sĩ sứ đoàn Khương quốc.
Ngũ vương tử Ninh Chính trợn tròn mắt, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Thẩm Lãng.
Cao, cao, cao!
Thật sự là quá cao minh.
Một mũi tên trúng hai con nhạn!
Không chỉ trực tiếp thay đổi cục diện triều đình ngày mai, hơn nữa còn trực tiếp kéo luôn gia tộc họ Tô xuống nước.
Thật lợi hại!
Tiếp đó, Ninh Chính nói:
- Thiên hạ vạn dân cũng là dễ quên, Thánh miếu bị đốt, sẽ gây ra hiệu ứng như động đất vậy. Thế nhưng sự việc đó cũng chỉ duy trì một thời gian, sau đó vụ án Kim Mộc Thông cưỡng bức vẫn sẽ bị người khác khơi lại!
Thẩm Lãng nói:
- Cho nên nhất định phải làm một lần cho xong, giải quyết triệt để vấn đề từ gốc rễ. Giết cả nhà Dư Phóng Chu, ngày mai liền giết! Còn hai bé gái kia, sẽ tạm thời đặt ở nhà Ngũ điện hạ nuôi dưỡng.
Ninh Chính nói:
- Không, không thành vấn đề, nương tử của ta rất thích trẻ con.
......
Không chỉ muốn giết Dư Phóng Chu, hơn nữa còn muốn đánh bại hắn về mặt chính trị.
Để đến khi sự việc Thánh miếu bị đốt hạ nhiệt, việc nhà họ Tô còn muốn xới lại vụ án Kim Mộc Thông cưỡng bức đã hoàn toàn vô hiệu.
Đến lúc đó, huyện nha Vạn Niên chỉ có thể âm thầm thả Kim Mộc Thông ra.
Làm được đến mức này rất khó sao?
Không, quả thực dễ dàng lắm.
Dễ dàng, không cần tốn nhiều sức.
Hôm nay trong kinh đô, còn có một đoàn người không dễ chọc vào.
Phiên viện trú Việt quốc ti của Đế quốc Đại Viêm!
Giải thích theo ngôn ngữ hiện đại, giống như đại sứ quán của Đế quốc Đại Viêm đóng tại Việt quốc.
Đương nhiên, tình hình vẫn có chút không giống.
Đế quốc Đại Viêm là thiên hạ các nước cùng chủ, cho nên địa vị sứ giả đế quốc ở Việt quốc cũng rất cao, uy phong như đại sứ Mỹ ở Nhật Bản vậy.
Sứ thần Đế quốc Đại Viêm trú tại Việt quốc hiện nay chính là một quý tộc trẻ tuổi, năm nay mới ba mươi ba tuổi, là thế tử Thanh Diêu Hầu Vân Mộng Trạch của Đế quốc Đại Viêm.
Hắn là Thám Hoa Lang của Đế quốc Đại Viêm, xuất thân từ gia tộc quyền thế, đến Việt quốc làm sứ thần hoàn toàn là để lấy tiếng.
Hiện nay, toàn bộ vương triều Đại Viêm, tuy rằng mỗi ngày đều có đại chiến, nhưng tổng thể trên vẫn là thiên hạ thái bình.
Vị Vân Mộng Trạch này ban ngày không làm chuyện đứng đắn, buổi tối toàn làm chuyện gối chăn.
Chuyến hành trình lấy tiếng này, đơn giản là muốn bòn rút sạch của hắn.
Người đàn ông nổi tiếng nhất Tần Lâu Sở hiện nay là ai?
Chính là vị thế tử Thanh Diêu Hầu của Đế quốc Đại Viêm Vân Mộng Trạch này.
Dáng dấp tuấn mỹ cực kỳ, phong lưu phóng khoáng, tài hoa hơn người, đơn giản là người trong mộng của vô số nữ tử khuê phòng.
Đến Việt quốc đã hơn một năm, hắn lần lượt ngủ với phần lớn các hoa khôi.
Quả thực khiến mọi người ghen tị.
Nhưng mà, ngoài chuyện phóng đãng, hắn cũng thực sự có chút mất thể diện.
Đương nhiên, nếu hắn giữ được thể diện, cũng sẽ không bị hoàng đế bệ hạ điều đến Việt quốc làm sứ thần.
Ở Đế quốc Đại Viêm, hắn không chỉ ngủ với hoa khôi, mà còn ngủ với các danh môn khuê tú.
Phủ Hầu tước Thanh Diêu mỗi ngày đều có phụ nữ đến tận cửa, muốn hắn chịu trách nhiệm.
Thế nhưng hắn tài hoa hơn người, lại được hoàng tộc Đại Viêm nuông chiều.
Không có cách nào, chỉ đành phái hắn đến Việt quốc, để hắn đi gây tai họa cho đám con gái bên đó đi.
......
Cọp cái công chúa Ninh Diễm và vị thế tử Thanh Diêu Hầu Vân Mộng Trạch là bạn tốt.
Đương nhiên, thuần túy là bạn tốt.
Vân Mộng Trạch hôm qua dày vò đến nửa đêm, lúc này mới chỉ ngủ chưa đầy hai canh giờ mà thôi.
Trời còn chưa sáng, vậy mà đã bị người khác kéo khỏi giường, kéo khỏi vòng tay hai đại mỹ nhân.
- Lại làm gì...
Hắn mắt mơ màng ngáp liên tục, nhìn cọp cái Ninh Diễm.
- Miệng ngươi thối quá... - Ninh Diễm nói.
Lại uống rượu, lại mới ngủ chưa đầy hai canh giờ, còn chưa súc miệng đánh răng, miệng không thối mới là lạ chứ.
- Không có vấn đề rồi, chỉ cần không để mỹ nhân khác nghe thấy thì sẽ không phá hoại hình tượng của ta. - Vân Mộng Trạch vỗ mạnh đầu nói:
- Có việc gì thì nói, không có việc gì thì cút đi!
Ninh Diễm nói:
- Thánh miếu bị đốt.
Sứ giả Đế quốc Đại Viêm Vân Mộng Trạch kinh ngạc, mắt sáng rực lên, sau đó phất tay nói:
- Biết rồi, ngươi cút đi, ta đi ngủ.
Công chúa Ninh Diễm lại lấy ra một quyển sách, đặt lên bàn.
Vân Mộng Trạch nhìn thoáng qua, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất, hắn ngay lập tức chợt nhảy dựng lên.
Quyển sách này gọi 《 Đông Ly Diễm Sử 》!
- Không phải chứ! Các ngươi điên rồi sao? Khiêu khích thần kinh bệ hạ không ngớt như thế, muốn chết hả?
- Các ngươi cũng không cần dày vò ta. Lần trước hoàng tử điện hạ tới quốc gia này để thể nghiệm và quan sát dân tình, phát hiện mỗi hiệu sách ở đây đều bán 《 Đông Ly Truyện 》, hoàng đế bệ hạ đã tức giận rồi!
- Bây giờ các ngươi không bán 《 Đông Ly Truyện 》 mà lại bán 《 Đông Ly Diễm Sử 》? Đầu tên buôn sách này bằng sắt sao, không sợ chết ư? Không sợ bị giết cả nhà sao?
《 Đông Ly Truyện 》 bị Đại Viêm hoàng đế cấm, ở trong Đế quốc Đại Viêm ai dám bán quyển sách này, trực tiếp bị tịch biên gia sản, tống vào ngục giam.
Ở những quốc gia khác, chỉ cần phát hiện bán quyển sách này, phải đốt cháy toàn bộ bản thảo, phải đóng cửa, nhưng về cơ bản nộp phạt tiền thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Vậy 《 Đông Ly Diễm Sử 》 thì sao?
Chính là có người cải biên 《 Đông Ly Truyện 》 thành phiên bản phòng the.
Nội dung bên trong, đế chủ Khương Ly quả thực đã bôi nhọ tất cả.
Trong sách, toàn bộ mỹ nhân Đế quốc Đại Viêm đều bị ông ta ngủ qua, kể cả công chúa, hoàng hậu, hoàng thái hậu.
Cho nên hoàng tộc Đại Viêm với 《 Đông Ly Truyện 》 miễn cưỡng còn có thể tiếp thu, thế nhưng với 《 Đông Ly Diễm Sử 》 thì quả thực không thể nào tha thứ được.
Bất kể hiệu sách nào, ai dám bán quyển sách này thì người đó sẽ chết.
Trong sách ngay cả hoàng hậu, hoàng thái hậu cũng không buông tha, đều được viết thành cảnh chăn gối.
Các ngươi đây là điên cuồng tìm đường chết.
Thật không biết thiên tài nào đã viết quyển sách này. Nếu như bị tìm ra, Đế quốc Đại Viêm cam đoan sẽ tru diệt cửu tộc, lăng trì xử tử cái tên đó.
Vân Mộng Trạch không có cách nào ngủ được nữa. Nhiệm vụ trọng yếu nhất của hắn khi tới Việt quốc chính là giám sát hình thái ý thức của toàn bộ Việt quốc đối với Đế quốc Đại Viêm!
Mà việc cấm tiệt 《 Đông Ly Truyện 》 chính là trọng yếu nhất.
Huống chi là 《 Đông Ly Diễm Sử 》, bắt một giết một.
- Quyển sách này ở đâu ra? - Vân Mộng Trạch nói.
Cọp cái công chúa nói:
- Hiệu sách Thiên Phong, lén lút bán.
Vân Mộng Trạch nói:
- Không thể nào, không ai điên đến thế, không có một nhà buôn sách nào lại có cái đầu óc như vậy, tham tiền đến mức không muốn sống.
Ninh Diễm nói:
- Không tin, ngươi dẫn người đi nhà kho hiệu sách Thiên Phong thì sẽ biết. Bên trong đầy chi chít các bản 《 Đông Ly Diễm Sử 》 đó.
Vân Mộng Trạch nói:
- A Diễm, ngươi chơi khăm người ta sao? Đây chính là muốn giết cả nhà người ta đấy.
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Đúng, chính là muốn giết cả nhà của hắn.
Vân Mộng Trạch nói:
- Có bối cảnh không?
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Một tên buôn sách thôi, đưa vợ cho Tô Dong ngủ rồi.
Vân Mộng Trạch hỏi:
- Hắn đắc tội ngươi sao?
Công chúa Ninh Diễm đáp:
- Đắc tội huynh đệ ta.
- Huynh đệ ngươi ư? - Vân Mộng Trạch nói:
- Ngươi từ khi nào lại thừa ra một huynh đệ vậy? Ngươi không chỉ có một mình ta là huynh đệ sao?
Ninh Diễm nói:
- Mới vừa kết giao thôi, hắn đã trị hết bệnh của ta đó.
Vân Mộng Trạch nói:
- Lợi hại!
Ninh Diễm hỏi:
- Chuyện này ngươi có giúp hay không?
Vân Mộng Trạch nói:
- Giúp! Thế nhưng có một điều kiện.
Ninh Diễm nói:
- Ngươi nói đi.
Vân Mộng Trạch nói:
- Ngươi sau này có thể đừng đoạt phụ nữ của ta được không? Sau khi đoạt ngươi có dùng được đâu! Hãy làm tốt vai trò góa phụ của người, chớ học người ta mài đậu hũ.
- Được! - Ninh Diễm nói:
- Ngươi cứ ngủ đi, sẽ có một ngày ngươi chơi đến tiêu cả người mất.
- Ta sẵn lòng chết ở đó. - Vân Mộng Trạch nói:
- Đi thôi, đi vây công hiệu sách Thiên Phong đi.
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Đi! Đi giết cả nhà!
Một lúc lâu sau!
Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch, dẫn đội từ trong kho hàng hiệu sách Thiên Phong lôi ra ba trăm bản 《 Đông Ly Diễm Sử 》.
Phiên viện trú Việt quốc ti của Đế quốc Đại Viêm tức giận, trời chưa sáng đã phải đi hoàng cung cầu kiến quốc quân Ninh Nguyên Hiến.
Quốc quân chỉ nhìn thoáng qua!
Một con buôn nhỏ xíu mà thôi!
Mặc kệ bên trong có âm mưu gì, giết!
Giết cả nhà!