208. Chương 208: Triều thần chấn động, Tô Nan kinh hãi dâng tội

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 208: Triều thần chấn động, Tô Nan kinh hãi dâng tội

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 208 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên ngoài Đại Lý tự!
Con thứ hai của Trương Xung là Trương Tuân vẫn quỳ thẳng ở đó.
Đã mấy tháng, rất nhiều người đều nói không cần quỳ nữa, lòng hiếu thảo của ngươi đã thấu trời xanh, cảm động đất trời. Mà trong đại lao, Trương Xung cũng cho người truyền lời ra ngoài, bảo gã không cần quỳ, hãy trở về đi.
Nhưng Trương Tuân mỗi ngày sau khi xong việc ở Ngự Sử Đài, vẫn đúng giờ quỳ gối ngoài Đại Lý tự, cùng cha chịu cảnh tù đày.
Rất nhiều người đều nói Trương Tuân thực sự diễn kịch quá mức. Biết ngươi hiếu thuận đấy, thế nhưng cũng không cần biểu diễn như vậy, quá lố bịch rồi.
Trương Tuân sau khi nghe xong liền cười xòa bỏ qua.
Người lăn lộn trong quan trường đương nhiên cần hành động, nhưng gia tộc họ Trương là phái thực lực, chứ không phải phái biểu diễn. Gã mỗi ngày tới đây quỳ xuống, cũng là để cùng cha mình, nhưng tuyệt đối không phải để thiên hạ thấy gã hiếu thuận đến nhường nào.
Mà là để quốc quân nhìn thấy.
Gã quỳ gối bao ngày dưới sương gió, chẳng khác gì một bức tượng, lâu dần thành một đề tài, một ấn tượng. Như thế quốc quân sẽ không quên cha gã.
Bản tính của con người chính là nhìn thấy sự vật yếu mềm đáng thương sẽ sinh lòng thương xót. Một khi quốc quân mềm lòng, phụ thân mới có ngày được minh oan.
Đương nhiên, vị quốc quân lạnh lùng, sắt đá này, muốn ngài ấy mềm lòng thì khó như Ngu Công dời núi (*).
(*) Nhà của Ngu Công phía trước bị án ngữ bởi hai ngọn núi Thái Hành và Vương Ốc. Ông cảm thấy bất tiện nên mới cùng con cháu đào núi đổ đi. Người trong thôn khuyên bảo nhưng ông chỉ đáp lại chuyện xúc đất đá trên núi đời này qua đời khác sẽ thành vì núi không thể mọc thêm. Đây là câu chuyện ca ngợi về ý chí cao hơn núi của con người. Tuy nhiên cũng có người độc miệng bảo thay vì họ Ngu phí sức đào cả chục năm như vậy thì đi chỗ khác xây nhà có phải hơn không?
Thế nhưng gã có thể kiên trì.
Thời điểm khó khăn nhất đã qua, tiết trời cũng dần ấm lên. Gã giờ đây đã có thể quỳ mà ngủ, không còn chút vướng bận nào.
Ngày hôm nay sau khi về từ Ngự Sử Đài, Ngự Sử Đại Phu Vương Thừa Trù dặn dò gã, bảo gã chuẩn bị viết một bản tấu sớ, tố cáo phủ Bá tước Huyền Vũ dạy con không nghiêm, khiến thế tử Kim Mộc Thông làm ra hành động điên rồ, cưỡng đoạt dân nữ yếu đuối.
Trương Tuân ngạc nhiên, Kim Mộc Thông xảy ra chuyện gì?
Mà trên thực tế, ngay lúc đó Kim Mộc Thông còn chưa bị huyện nha Vạn Niên bắt. Buồn cười nhỉ? Kim Mộc Thông còn chưa bị bắt, thậm chí cái gọi là cưỡng đoạt dân nữ còn chưa xảy ra, một số tấu sớ của các đại thần tố cáo gia tộc họ Kim cũng đã được viết xong.
Ngự Sử Đại Phu Vương Thừa Trù nói:
- Luận ân oán, không ai có ân oán sâu bằng họ Trương và họ Kim, cho nên bản tấu sớ này ngươi rất có lý do để viết. Toàn bộ Ngự Sử Đài chúng ta có thể cho ngươi làm người chấp bút, để tấu sớ tố cáo của ngươi xếp hạng thứ nhất, để quốc quân biết ngươi trung thành, như vậy đối với phụ thân của ngươi mới có lợi.
Ý kia đặc biệt rõ ràng, chính là để Trương Tuân làm kẻ tiên phong.
Cuối cùng gã rất có lý do, họ Trương và họ Kim có thù oán sống chết.
Trương Tuân khom lưng hành lễ, không đồng ý cũng không từ chối, rồi lại ra ngoài Đại Lý tự quỳ xuống.
Ngự Sử Đại Phu Vương Thừa Trù nói:
- Viết mạnh tay một chút, kịch liệt một chút, chỉ có ngươi mới có tư cách này, ta vô cùng trọng dụng ngươi.
Buổi tối!
Trương Tuân vốn đang quỳ bên ngoài vẫn luôn do dự, có nên viết bản tấu sớ tố cáo này hay không.
Kẻ tiên phong như vậy, gã nhất định không làm. Thế nhưng tất cả mọi người viết tấu sớ tố cáo, ngươi lại không viết? Đó cũng là một kiểu kẻ tiên phong.
Cho nên, nhất định là phải viết, thế nhưng phải viết một cách bình đạm, chìm giữa mọi người.
Dù sao gia tộc họ Trương của ta cùng họ Kim đã 'nhất tiếu mẫn ân cừu' (cười một tiếng xóa bỏ ân oán), cái chết của đệ đệ Trương Tấn đã xóa bỏ tất cả.
Cứ như vậy, gã quỳ rạp trên mặt đất viết một bản tấu sớ tố cáo qua loa đại khái, quả thực không giống với trình độ bình thường của gã, cực kỳ tầm thường.
Sau nửa đêm!
Chân trời rực lên ánh lửa.
- Cháy ở đâu?
Người hầu nói:
- Là... là hướng Thánh miếu.
Trương Tuân nói:
- Đi, mau đi kiểm tra, đừng có giả vờ cứu hỏa, hãy hỏi kỹ một chút, xem là kẻ nào gan to bằng trời, muốn chọc giận thiên hạ.
Chỉ một lát sau, lão bộc nhà họ Trương quay về:
- Là võ sĩ Khương quốc, rất nhiều người đều thấy được, chúng đốt cháy Thánh miếu xong xuôi, còn tiểu tiện vào đó, vừa múa vừa hát, như phát điên! Hiện tại đã bị bắt giữ toàn bộ.
- Sứ giả Khương quốc? – Trương Tuân kinh ngạc, rồi thân thể run lên bần bật.
Gã nghĩ tới mấy vấn đề.
Sứ giả Khương quốc đốt Thánh miếu, kẻ nào được lợi lớn nhất?
Gia tộc họ Kim.
Kẻ nào xui xẻo nhất? Gia tộc họ Tô!
- Đây sẽ không phải là Thẩm Lãng làm chứ, hắn, hắn không lợi hại đến mức đó chứ?
Da đầu Trương Tuân từng đợt tê dại.
- Nếu thực sự là thế, vậy... vậy cũng quá nghịch thiên.
Lúc trước chẳng qua là nghe nói, giờ còn chưa nhìn thấy bản thân Thẩm Lãng, gã cũng đã cảm nhận được người này khí thế ngút trời.
Lợi hại, lợi hại.
Không thể sánh bằng, không thể sánh bằng!
May mắn là, gia tộc họ Trương của chúng ta đã không còn thù oán gì với gã.
Thế là, Trương Tuân cầm bản tấu sớ tố cáo gia tộc họ Kim này xé vụn, thậm chí vẫn chưa yên tâm, liền đốt một phát thiêu hủy.
Quỳ rạp trên mặt đất, gã một lần nữa viết một tấu sớ khác.
Ngôn từ sắc sảo, nặng nề!
Khí phách hăng hái, khí thế ngút trời.
Tóm lại, hoàn toàn tưởng chừng do hai người khác nhau viết.
Bản tấu sớ này, Trương Tuân hoàn toàn phát huy tài hoa của vị Trạng nguyên Nhị giáp (thứ năm) một cách vô cùng nhuần nhuyễn.
Mỗi một chữ đều tràn đầy phẫn nộ, hùng dũng, hùng hồn, hào phóng.
Hận không thể rút kiếm ba thước, xông thẳng về phía Khương quốc.
Là vì quốc quân, vì thiên hạ, vì giới sĩ phu mà đòi lại công đạo này.
......
Trời còn chưa kịp sáng, Ngự Sử Đại Phu Vương Thừa Trù đã rời giường rửa mặt.
Không có cách nào, chức vị này của ông ta phẩm cấp rất cao, nhưng nhất định phải nghèo.
Ngươi chớ bận tâm là nghèo thật hay nghèo giả, nhưng nhất định phải thể hiện ra khí chất thanh liêm.
Ngự Sử Đại Phu, chuyên môn chỉ trích người khác, chuyên bóc phốt, chỉ có đủ thanh liêm mới vững lập trường để phê phán người khác.
Cho nên, nhà của Vương đại nhân cách hoàng cung khá xa, mỗi ngày đều phải dậy sớm lọ mọ vào triều.
Rõ ràng khổ cực.
Trời còn tối đen như mực, lão phu đã phải rời giường.
Ăn xong điểm tâm, Vương Thừa Trù lại cẩn thận kiểm tra bản tấu sớ tố cáo.
Không thành vấn đề!
Đủ sắc sảo, thậm chí lời lẽ độc địa.
Góc độ ông ta dùng để tố cáo gia tộc họ Kim vô cùng xảo quyệt.
Kim Mộc Thông sở dĩ cưỡng đoạt nữ tử trong sạch vô tội, không hoàn toàn là do gia tộc họ Kim dạy dỗ không nghiêm, mà là bởi vì Kim Mộc Thông trong lòng tràn đầy khí khái duy ngã độc tôn, coi phụ nữ là chuyện nhỏ nhặt, dù ở kinh đô cũng không ngoại lệ.
Thái độ của gã với phụ nữ ở kinh đô cũng giống hệt ở thành Huyền Vũ.
Điều này nói rõ điều gì? Bá tước Huyền Vũ thường ngày giáo dục gã theo kiểu khí phách, chỉ dạy gã làm chủ, không dạy gã làm bề tôi hèn mọn.
Chuyện không có lòng thần phục đã lộ rõ dấu hiệu.
Dĩ nhiên, trình độ hành văn của Ngự Sử Đại Phu siêu cao, sẽ không viết thẳng thừng trắng trợn như vậy.
Nhưng ý tứ chính là như vậy.
Nói tóm lại, từ chuyện Kim Mộc Thông cưỡng đoạt dân nữ này có thể thấy, gia tộc họ Kim có ý phản.
Lợi hại không?
Ông ta tự nghĩ, quả thực còn ác hơn cả những diễn đàn hậu thế.
Không có cách nào, đây là chuyện Ngự Sử Đài phải làm. Dù là chuyện nhỏ nhặt đến mấy, ta cũng có thể thổi phồng nó lên trời.
Vậy Vương Thừa Trù này có thù riêng với gia tộc họ Kim ư?
Có một chút!
Ngày đó quốc quân phái ông ta đến phủ Bá tước Huyền Vũ chứng kiến gia tộc họ Kim chuyển giao đảo Vọng Nhai cho hội Ẩn Nguyên. Kết quả, bị Thẩm Lãng làm cho mất mặt.
Vương thúc Ninh Khải còn miễn cưỡng có thể cười xòa bỏ qua, nhưng Vương Thừa Trù thì không thể cười nổi. Ta là ai hả? Ngự Sử Đại Phu. Chuyên môn phụ trách chỉ trích người khác, chuyên môn làm mất mặt. Giờ đây, lại bị mất mặt.
Đương nhiên, cái tát của gia tộc họ Kim là đánh vào hội Ẩn Nguyên, thế nhưng lại vương vãi gần đến mặt Vương Thừa Trù ta đây. Ôi! Thẩm Lãng làm mất mặt còn mang lại hiệu ứng dây chuyền.
Cho nên một khi vị Ngự Sử Đại Phu này nắm lấy cơ hội, chắc chắn sẽ rủa xả gia tộc họ Kim đến chết.
Đương nhiên nội tâm ông ta biết, bản tấu sớ này căn bản sẽ không gây ra tổn hại thực chất gì cho gia tộc họ Kim.
Hiện giờ người lo lắng gia tộc họ Kim bị bức phản nhất chính là quốc quân. Cùng lắm, cũng chỉ là ngăn cản con đường phong hầu của Kim Trác mà thôi.
- Xuất phát!
Ngự Sử Đại Phu hạ lệnh. Sau đó, ông ta ngồi kiệu đến hoàng cung.
Mặc dù nhà ông ta cách khá xa, nhưng xuất phát giờ này cũng hơi sớm. Nhưng không có cách nào, ông ta là Ngự Sử Đại Phu, chuyên môn phụ trách tố cáo, vạch tội người khác.
Cho nên ông ta muốn chạy sớm tới hoàng cung, một lần nữa thống nhất ý chí. Tất cả tấu sớ tố cáo của Ngự Sử đã viết xong chưa? Đã viết đủ hay chưa? Có ai phản đối không? Chuyện này phải kiểm tra kỹ lưỡng.
Đảm bảo không có lỗi lầm gì, sẽ nghiêm trang dâng lên một cách mạnh mẽ. Cần phải tạo ra hiệu ứng ngàn người lên án, khiến gia tộc họ Kim 'thiên lý khó dung' (trời đất khó dung tha).
Đây là một trận chiến dịch, mà Ngự Sử Đại Phu ông ta chính là tổng chỉ huy. Không có cách nào, ai bảo gia tộc họ Kim ở trên triều đình không có căn cơ chứ?
Nói một câu thật lòng, việc bức phản gia tộc họ Kim là chuyện quốc quân phải lo lắng, chứ không phải các quan viên chúng ta, càng không phải đám Ngự Sử chúng ta. Ngự Sử chỉ trích là vạch tội người khác, có điều kiện thì phải rủa, không có điều kiện thì tự tạo điều kiện mà rủa cho đã.
Vương Thừa Trù đang ngồi trong kiệu, khẽ đắc ý.
Gia tộc họ Kim ở thành Huyền Vũ thắng được Trương Xung, trông qua oai phong lẫm liệt, thế nhưng ở kinh đô lại không hề có chút tiếng tăm nào. Hoàn toàn ở vị trí rìa quyền lực. Như ở chốn thâm sơn cùng cốc. Bá tước Huyền Vũ nhà ngươi liền tự nhận là xui xẻo.
Họ Tô muốn ra tay với người nhà các ngươi, chúng ta cũng chỉ là trợ giúp mà thôi.
Tiếp theo, tấu sớ tố cáo bay vào hoàng cung như tuyết rơi. Trên triều đình, các quan lại đều đồng loạt tố cáo gia tộc họ Kim. Cảnh tượng hoành tráng, nghĩ đến cũng khiến người ta kích động.
Đúng vào lúc này, từ bên ngoài cỗ kiệu đã nghe tiếng ồn ào huyên náo.
Chuyện gì vậy? Trời còn chưa sáng mà? Sao lại ầm ĩ thế này?
- Không cần bận tâm chuyện vặt vãnh, tiếp tục tiến lên. – Ngự Sử Đại Phu sai bảo.
Võ sĩ bên ngoài nói:
- Đại nhân, Thánh miếu bị đốt rồi.
- Cái gì? – Ngự Sử Đại Phu gần như bật dậy.
Thánh miếu bị đốt? Kẻ nào? Gan to bằng trời. Đây chính là thánh đường của các quan viên thiên hạ. Ở đó thờ phụng các bậc thần nhân văn minh phương Đông. Đây chính là tín ngưỡng của giới sĩ phu thiên hạ. Bất kể là ai đốt, đều phải tru diệt cửu tộc. Đây, đây là dám chọc giận trời cao ư!
Ngay sau đó, Ngự Sử Đại Phu Vương Thừa Trù mừng thầm. Đây... đây chẳng lẽ là Thẩm Lãng gây ra? Vậy thì tốt quá! Vậy hắn chắc chắn phải chết rồi. Gia tộc họ Kim cũng xong đời! Đây là Thánh miếu, là điều cấm kỵ chính trị tuyệt đối, kẻ nào dám động vào kẻ đó sẽ xong đời. Hoàng tộc cũng không ngoại lệ.
- Kẻ nào đốt? Kẻ nào đốt?
- Mau đi điều tra, mau đi tra!
- Xem có liên quan gì đến Thẩm Lãng không?
Một lát sau, tên võ sĩ đó lại đã trở về.
- Là võ sĩ của sứ đoàn Khương quốc đốt, bị bắt tại trận lúc còn say mèm, thậm chí còn tiểu tiện ngay tại hiện trường hỏa hoạn.
- Không chỉ thế, chúng còn luôn miệng nói cháy tốt lắm, cháy rụi sướng quá!
Ngay lập tức, một cơn tức giận xộc thẳng lên đầu Ngự Sử Đại Phu Vương Thừa Trù.
Khốn kiếp thật! Nên ngàn đao vạn quả lũ người Khương quốc. Ngươi sớm không đốt, muộn không đốt, hết lần này đến lần khác lại đốt vào lúc này. Ngươi, ngươi là cứu binh gia tộc họ Kim phái tới ư? Phối hợp đúng lúc thế này?
Giờ thì hay rồi! Toàn bộ Thiên Đô bị chấn động. Mấy ngày kế tiếp mọi người không thể làm gì khác ngoài việc chuyên tâm vào chuyện này mà rủa xả cho đã. Điều này tương đương với việc đào mồ mả tổ tiên của giới quan văn. Ngự Sử Đài mà bình quân mỗi người không dâng hơn mười tấu sớ thì chính là không hợp cách.
Còn vụ án Kim Mộc Thông cưỡng đoạt. Trong vòng mười ngày không nên lôi ra tấu. Lúc này nếu ai dám tố cáo Kim Mộc Thông? Kẻ thù chính trị liền sẽ lập tức nhảy ra nói ngươi có ý gì? Ngươi đây là đổi chỗ tầm mắt, ngươi đây là muốn chia sẻ hỏa lực với Khương quốc ư? Đám cầm thú này có thể phá tông miếu của ta, hủy thần của ta sao!
- Về nhà, về nhà, mau lên một chút...
Ngự Sử Đại Phu Vương Thừa Trù tức giận mắng. Sau đó, ông ta nhìn bản tấu sớ tố cáo gia tộc họ Kim trong tay. Viết thật hay, dốc hết tâm huyết, mất hơn hai canh giờ mới viết ra. Không dùng được nữa rồi.
Tiếp theo, còn phải suy nghĩ tấu sớ tố cáo công kích sứ thần Khương quốc. Nhất định phải dõng dạc, có khí thế hận không thể cùng vua Khương 'đồng quy vu tận' (chết cùng).
Nhưng then chốt là vị Ngự Sử Đại Phu Vương đại nhân này lại không phẫn nộ. Đối mặt Thánh miếu bị đốt, ông ta ngược lại còn có một loại hưng phấn không giải thích được. Thật giống như cảm giác khi còn bé nhìn thấy nhà người khác cháy vậy.
......
Hầu tước Tô Nan ngủ đủ ba canh rưỡi (bảy tiếng đồng hồ), sau đó thoải mái rời giường.
Ngẩng đầu nhìn xuống một cái.
Tuổi này mà còn có thể 'dựng lên trời', thật là bó tay.
Nhìn thoáng qua mỹ nhân thướt tha bên cạnh, cố ý muốn chinh chiến một phen. Nhưng không được, khoảng cách lần tiếp theo còn đến hai ngày. Làm người quan trọng nhất là phải biết khắc chế ham muốn. Niệm vài câu Tĩnh Tâm Quyết, để nó tiếp tục ngủ đông.
Sau đó, Hầu tước Tô Nan bắt đầu rửa mặt. Hoàn toàn không cần tự mình động thủ. Rửa mặt, đánh răng đều không cần tự mình làm. Đi tiểu, không cần tự mình động thủ. Ngay cả đi nhà xí, cũng không cần tự mình động thủ.
Lau mông cần một loại vải bông đặc biệt mềm mại, nhúng ẩm xong mới lau, không thể cho da có chút kích thích nào. Hơn nữa nước ấm cũng phải vừa vặn, không thể cao, cũng không thể thấp. Nước quá nóng chùi đít vào tình hình đặc biệt sẽ kích thích cúc bộ (hậu môn), sẽ có một loại cảm giác hơi nôn nao không chỉnh chu chút nào. Nước quá lạnh, sẽ khiến thu hẹp hậu môn. Hơn nữa, mỗi một miếng vải bông mềm cũng chỉ dùng một lần. Mỗi một bồn nước ấm cũng chỉ có thể dùng một lần.
Cuối cùng rửa mặt xong rồi. Bắt đầu ăn điểm tâm, nhìn như giản đơn, lại tinh xảo sang quý cực kỳ. Đương nhiên cơm vẫn là phải tự ăn, không thể để cho người khác mớm, bởi vì nhỡ ra kẻ khác hạ độc thì sao?
Tô Kiếm Đình nói:
- Phụ thân, mọi việc đều đã thỏa đáng, tiếp theo văn võ bá quan đều có thể tố cáo họ Kim. Nhất định có thể ngăn cản ông ta phong hầu, hôm nay triều đình khẳng định sẽ đặc biệt náo nhiệt.
Tô Nan không có phản ứng gì.
Tô Kiếm Đình nói:
- Kim Trác này thực sự giống như một con rùa đen vậy, chỉ biết núp trong mai, không bao giờ rời khỏi 'một mẫu ba phần' (phạm vi nhỏ hẹp), người như vậy dù cho để hắn được thành Nộ Triều cũng không có tác dụng gì, vĩnh viễn ở rìa quyền lực, trên triều đình chẳng có chút căn cơ nào. Cho nên một khi gặp chuyện không may, tất cả mọi người sẽ 'bỏ đá xuống giếng' (thừa cơ hãm hại), ngàn người lên án.
Tô Nan vẫn không có phản ứng gì, nhưng trong lòng rất đắc ý.
Tô Dong nói:
- Sao sánh bằng chủ nhân, tay trái cầm đất phong cùng tư quân, tay phải trong triều nắm giữ quyền cao, hơn nữa còn độc chiếm tài nguyên chính trị Khương quốc, thế lực che khuất bầu trời, dù cho hắt hơi một cái, vô số quan viên đều phải run lẩy bẩy từ trên xuống dưới.
Tô Nan nói:
- Gia tộc họ Kim thú vị ở chỗ, kẻ có tài hoa thì không có chí lớn, kẻ có dã tâm thì tài trí tầm thường. Đáng tiếc để bọn họ đoạt được thành Nộ Triều, lần này không chết sạch. Hôm nay triều đình công kích hắn, cũng chỉ là ngăn cản hắn phong hầu mà thôi.
Tô Dong nói:
- Kim Mộc Thông tuy rằng sẽ không chết, nhưng phải lột một lớp da. Còn Thẩm Lãng thì sao? Kết cục chỉ sẽ thảm hại hơn, quá nhiều người không tha cho hắn. Kim Trác hắn ta còn muốn phong hầu? Còn muốn có địa vị ngang hàng với chủ nhân? Đơn giản là hy vọng hão huyền, mơ mộng hão huyền!
Tô Nan nói:
- Vậy đám sứ giả Khương quốc thế nào rồi?
Tô Dong nói:
- Vẫn như vậy, mỗi ngày đều gây ra tai họa nhỏ.
- Không sao, càng tàn ác càng tốt, đối với chúng ta càng có lợi. – Hầu tước Tô Nan nói.
Tô Kiếm Đình nói:
- Phụ thân, không thể lợi dụng võ sĩ Khương quốc hãm hại Thẩm Lãng sao? Như vậy Bá tước Huyền Vũ sẽ mất đi sự ủng hộ, quốc quân cũng sẽ vui mừng, dù cho không giết hắn, cũng sẽ phế hắn.
Hầu tước Tô Nan không đồng ý, cũng không phản đối.
- Người Khương quốc dùng như một thanh kiếm rất tốt, đối đãi với địch nhân cũng tương tự như thế, thế nhưng nhất định phải dùng được, nếu dùng thật tốt quả thật có thể giáng một đòn chí mạng vào Thẩm Lãng!
Mà ngay tại lúc này.
Bên ngoài, một tên võ sĩ vọt vào thật nhanh.
- Hầu gia, không xong rồi, không xong rồi!
Lời này khiến Hầu tước Tô Nan nhướng mày. Cái gì mà 'Hầu gia không xong'?
Tô Dong tiến lên, chợt tát một bạt tai.
- Trước mặt Hầu gia mà hô to gọi nhỏ, hấp tấp vội vàng, còn ra thể thống gì? Dù là trời sập, gia tộc họ Tô chúng ta cũng chịu nổi.
Do đó tên võ sĩ đó vội vàng theo quy củ quỳ rạp dưới đất, ra sức dập đầu nói:
- Vâng, tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân sai rồi.
Tô Dong nói:
- Chuyện gì? Nói đi!
Tên võ sĩ đó nói:
- Thánh miếu bị đốt rồi!
- Rầm!
Sắc mặt Tô Nan kịch biến. Chén trà trong tay, chợt nát bấy. Thân thể khẽ run! Khuôn mặt ông ta trong nháy mắt mất đi toàn bộ huyết sắc.
Mà Tô Kiếm Đình thì trợn mắt, không thể tin nổi, rống to:
- Đám sói dữ này bị điên thật sao? Điên rồi sao? Dù cho bọn chúng điên rồi, cũng không cần kéo gia tộc họ Tô chúng ta xuống nước chứ? Vậy còn mấy tên nô tài giám thị sứ thần Khương quốc thì sao? Đều chết sạch rồi à? Cũng không biết ngăn cản bọn chúng sao?
Một lát sau, Tô Kiếm Đình vẫn nổi giận. Nhưng Hầu tước Tô Nan lại bình tĩnh lại nói:
- Lại đây, múc cho ta một chén cháo.
Lại một chén cháo được bưng tới. Tô Nan ăn cẩn thận, ăn no đến bảy phần như bình thường thì ngừng lại. Sau đó, sẽ uống một chén sữa! Đương nhiên đây là sữa người!
- Bị người khác hãm hại. – Tô Nan nói.
Tô Kiếm Đình nói:
- Phụ thân, vậy làm sao bây giờ? Lập tức cùng những tên Khương quốc này phân rõ ranh giới?
Tô Nan nói:
- Muốn hưởng thụ thanh kiếm sắc bén, thỉnh thoảng sẽ phải gánh chịu hậu quả của những vết xước không cẩn thận. Gặp nạn thì chịu, vượt qua cửa ải khó là được, phẫn nộ không có ích lợi gì, ta đây phải đi yết kiến quốc quân thỉnh tội, thuận tiện tiếp nhận sự đe dọa vậy!
Sau đó Tô Nan đứng lên, thân thể như ngọn tiêu thương thẳng tắp, uy mãnh như núi cao vậy.
- Khụ khụ khụ...
Ông ta đặc biệt ho khan vài tiếng y như thật. Sau đó lưng ông ta cong xuống, thậm chí thành một tấm lưng còng, đồng tử hơi tản ra, miệng hơi rủ xuống, cái cổ còn hơi lệch. Ngay lập tức, cả người ông ta giống như già thêm mười mấy tuổi. Từ một tráng niên hùng dũng, ông ta gục xuống biến thành một lão già không chịu nổi một đòn. Bước chân ông ta hơi tập tễnh đi ra ngoài, ngồi trên cỗ kiệu đi hoàng cung thỉnh tội. Thế nhưng ở bên trong phòng, bước đi của ông ta rõ ràng là 'long hành hổ bộ' (bước đi mạnh mẽ, uy nghi), mỗi một bước đều tràn đầy sức mạnh.
......
Trong hoàng cung!
Quốc quân giận dữ hét lên:
- Ninh Diễm, chuyện này có liên quan đến con không?
Công chúa Ninh Diễm đứng quật cường, tuyệt đối không quỳ xuống, ra sức cãi:
- Con chính là không cam lòng người Khương quốc ức hiếp con dân của chúng ta, cho nên liền đi qua dạy dỗ bọn chúng dừng lại, còn chuyện bọn chúng hỏa thiêu Thánh miếu sau đó thì chẳng có liên quan gì đến con cả.
Quốc quân nói:
- Bọn chúng vài ngày trước đụng chết con dân Việt quốc, con sớm không đi, muộn không đi, hết lần này đến lần khác lại đi vào đêm qua, thật là đúng dịp!
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Đúng vậy, thật là đúng dịp!
Quốc quân nói:
- Còn có đêm qua một đám phu nhân tráng kiện bồi rượu cho đám người Khương quốc này, cũng là nữ tráng sĩ bên cạnh con, giờ đều không cánh mà bay, con đừng vội coi người khác là kẻ ngu si.
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Con xem mình là kẻ ngu si là được.
Ngay lập tức, quốc quân tức giận đến mức tóc dựng đứng lên. Tiếp tục, giọng của ngài ấy trở nên lạnh lùng, nhấn mạnh từng chữ:
- Chuyện này có liên quan đến Thẩm Lãng không?
- Không có! – Ninh Diễm nói:
- Mọi chuyện đều không liên quan gì đến hắn, tất cả mọi chuyện đều là con làm, chẳng có chút liên quan nào đến hắn cả đâu.
Quốc quân nheo mắt hỏi:
- Con… con và hắn đã lên giường rồi sao?
Công chúa Ninh Diễm, con hổ cái, gần như nhảy dựng lên, lớn tiếng cãi:
- Làm sao được? Làm sao thế kia chứ? Con chỉ xem hắn là huynh đệ thôi mà!
Quốc quân nhắm mắt lại:
- Trẫm làm sao sinh ra một đứa con gái ngu xuẩn như con thế này.
Việc Thẩm Lãng chữa khỏi bệnh cho Ninh Diễm, quốc quân gần như biết đầu tiên, nhưng mà không phát biểu cảm xúc gì. Ánh mắt của ngài ấy trở nên lạnh lùng. Hay cho cái tên Thẩm Lãng nhà ngươi, một kẻ ở rể nhỏ nhoi, dám lợi dụng nhận nữ nhi của trẫm sao? Ngươi lẽ nào thực sự không sợ chết ư?
Nhưng mà vào lúc này.
Một đại thái giám quỳ ở ngoài nói:
- Bệ hạ, Ngũ vương tử mang theo Thẩm Lãng ở ngoài vương cung cầu kiến bệ hạ, nói muốn gặp bệ hạ thỉnh tội.
Ngay sau đó.
Một thái giám khác cũng ở bên ngoài quỳ xuống nói:
- Bệ hạ, Tô Nan hầu tước ở ngoài cung cầu kiến, muốn gặp bệ hạ thỉnh tội!
Quốc quân sau khi giận dữ liền chuyển sang mỉm cười.
Thật sao! Hai nhóm người cùng đến xin tội!
- Dẫn Thẩm Lãng vào đây gặp trẫm!
- Còn Tô Nan, cứ để hắn tiếp tục quỳ đi!