209. Chương 209: Thẩm Lãng tát điên cuồng vào nhà họ Tô! Đòn chí mạng liên tiếp!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 209: Thẩm Lãng tát điên cuồng vào nhà họ Tô! Đòn chí mạng liên tiếp!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đấu với trời, vui sướng vô cùng.
Đấu với đất, vui sướng vô cùng.
Đấu với người, vui sướng vô cùng.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến vẫn chưa thể làm được đến mức này.
Thế nhưng, cảm giác vui sướng vô tận khi đấu với người thì ông ta lại cảm nhận rõ ràng hơn ai hết.
Hầu tước Tô Nan, đây là một con cáo già, một cáo già cực kỳ xảo trá.
Đừng nhìn vẻ bề ngoài ông ta hoàn toàn là tay sai của quốc quân, ủng hộ mọi ý chí của quốc quân không chút do dự.
Thế nhưng đó cũng chỉ là vẻ bên ngoài.
Sự âm thầm, kín đáo và thâm sâu của Tô Nan, quốc quân hoàn toàn cảm nhận được.
Thậm chí có chút tức giận.
Chiến lược của gia tộc họ Tô, bề ngoài là ủng hộ tuyệt đối quốc quân.
Nhưng trên thực tế, Khương quốc là số một, Khương quốc trên hết.
Bắt đầu từ vài thập niên trước, gia tộc họ Tô đã thực hiện chiến lược này, trải qua thời gian dài đầu tư và vun đắp.
Khương quốc và nhà họ Tô cuối cùng trở thành đồng minh khó có thể tách rời.
Nhà họ Tô cũng độc quyền chiến lược ngoại giao giữa Việt quốc và Khương quốc.
Đây là gì?
Dưỡng khấu tự trọng!
(*) Dưỡng khấu tự trọng: nghĩa là đối diện kẻ địch mà không tấn công, cố ý giữ lại thế lực đối địch hoặc phe đối lập, để kiềm chế đối phương, từ đó tự bảo vệ lợi ích của bản thân. Trong lịch sử Trung Quốc có 3 trường hợp tương tự: một là Ngô Tam Quế, hai là sự kiện Viên Thế Khải đẩy Tôn Trung Sơn khỏi vị trí và lên làm tổng thống, độc chiếm thành quả Cách mạng Tân Hợi, ba là sự kiện Bát Lộ quân thông đồng với quân Nhật.
Nói theo nghĩa thực dụng, điều đó hoàn toàn không khác gì chiến lược “làm vua một cõi” của gia tộc họ Kim, thậm chí còn ác liệt hơn một chút.
Kim Trác tuy cố chấp, nhưng tính tình vẫn chính trực, chưa bao giờ làm việc quanh co, vòng vèo, là một người thành thật.
Đương nhiên chính vì thế, quốc quân mới hạ nhát dao cải cách chính trị xuống đầu ông ta.
Mẹ kiếp, trên đời này đâu phải lúc nào cũng nói rõ lý lẽ.
Hôm nay Kim Trác đã chiếm giữ thành Nộ Triều, quốc quân vô cùng tức giận, thậm chí hận không thể phát binh tiêu diệt ngay lập tức.
Nhưng sau khi tỉnh táo lại, ông ta đương nhiên vẫn lấy lợi ích làm trọng.
Chỉ cần trông chừng Thẩm Lãng, Kim Trác tuyệt đối sẽ không làm phản.
Ngược lại nhà họ Tô thì không thể nói trước được.
Nếu tân chính động chạm đến nhà họ Tô, Tô Nan bề ngoài có vẻ không phản kháng, thế nhưng Khương quốc sẽ nhập cảnh cướp bóc, khói lửa nổi lên bốn phía.
Quân phía Tây nước Việt đang chống đỡ áp lực từ nước Sở đã vô cùng lớn, nếu Khương quốc gây họa, vậy Tây quân sẽ kiệt sức, tạo cơ hội cho nước Sở.
Cho nên tân chính dù thế nào cũng không thể động thủ với nhà họ Tô, ngược lại đến thời khắc mấu chốt, còn muốn mời Tô Nan từ thành Trấn Viễn về làm Trấn quân đại tướng quân, Thái Tử Thiếu Bảo.
Rất nhiều người đều cho rằng, quốc quân mời Tô Nan về là vì tân chính.
Kỳ thực không phải.
Là bởi vì âm mưu của vua Căng bị vạch trần, nước Nam Ẩu sắp phản loạn.
Mà khi đó Khương quốc cũng rục rịch hành động, vua Khương vài lần nói muốn tiến vào Việt quốc cướp bóc.
Toàn bộ thế cục tây nam đều có chút rung chuyển bất an.
Không có cách nào, vì chiến cuộc nước Nam Ẩu, quốc quân chỉ có thể mời cái lão “bồ tát” Tô Nan này về.
Tiếp đó Khương quốc quả nhiên yên tĩnh lại, việc cướp bóc chỉ mang tính tượng trưng, lác đác vài nơi, hơn nữa còn cướp ở trên lãnh địa của gia tộc họ Tô.
Đối mặt với Khương quốc, Tô Nan có tác dụng tốt như vậy đấy.
Bằng không, quốc quân thật sự muốn phái ông ta đi thật xa.
Người này quá khó dùng rồi!
Bề ngoài nhu thuận vô cùng, trung thành vô cùng.
Trên thực tế xảo trá tàn nhẫn.
Mỗi lần ông ta vừa vào kinh đô, cũng có thể dệt nên một tấm lưới quyền lực dày đặc.
Nguyên bản trong triều chỉ có hai thế lực, phe Thái tử, phe Tam vương tử, một văn một võ.
Tô Nan đến kinh đô xong xuôi, trong thời gian rất ngắn đã liên kết mấy đầu sỏ thành lập phe trung lập, trong nháy mắt trong triều hình thành thế chân vạc.
Đến tận bây giờ, phe trung lập không ngừng lớn mạnh, mọi việc đều thuận lợi.
Bất kể là Thái tử, hay là Tam vương tử, đều ra sức tranh thủ phe trung lập hỗ trợ.
Không chỉ có thế, Tô Nan luôn miệng nói chỉ hỗ trợ quốc quân, người nào ngồi trên vương tọa thì hỗ trợ người nấy.
Cho nên khiến cho toàn bộ phe trung lập đều dường như là lực lượng chính quy của quốc quân vậy.
Lẽ nào quốc quân còn có thể đứng ra phủ nhận sao?
Đương nhiên không thể!
Tô Nan cáo mượn oai hùm, con cọp Ninh Nguyên Hiến này lại còn để ông ta mượn uy thế.
Trước khi nước Nam Ẩu phản loạn, quân tiên phong nước Khương rục rịch, luôn miệng lấy cớ dê bò mất mùa, muốn tiến vào Việt quốc cướp bóc.
Chẳng lẽ chuyện này không có Tô Nan bày ra sao?
Quỷ cũng không tin!
Cho nên bề ngoài, chức vị Thái Tử Thiếu Bảo, Trấn quân đại tướng quân là do quốc quân ban cho.
Nhưng ở một mức độ nào đó, chẳng phải do chính bản thân Tô Nan tranh thủ được sao?
Lần này đây, thật vất vả Tô Nan lộ ra một sơ hở.
Quốc quân đương nhiên muốn nhặt dao lên, mạnh tay cắt thịt róc xương.
Cho nên ông ta làm sao có thể sớm tiếp kiến Tô Nan, chấp nhận lời thỉnh tội của Tô Nan sao?
Nếu như ngươi lén lút thỉnh tội, ta nên tha thứ, hay không tha thứ nhỉ?
Hay là chờ đến khi vào triều, tình cảm quần chúng dâng trào, đẩy toàn bộ sự kiện lên đến đỉnh điểm, biến thành một cuộc khủng hoảng chính trị lớn rồi hãy nói.
Càng ồn ào, nguy cơ và rắc rối của nhà họ Tô các ngươi mới càng lớn.
Khi ta bồi thêm một nhát dao nữa, mới có thể khiến cho ngươi chảy máu càng nhiều hơn.
Nhưng mà vào lúc này, một người đàn bà sang quý tuyệt mỹ đi đến.
Tô phi, em gái của Tô Nan, cũng là mẹ ruột của Ninh Chính và Ninh Cảnh.
- Nô tì bái kiến bệ hạ.
Quốc quân ôn nhu nói:
- Trời xuân se lạnh, mặt đất lạnh giá, ái phi hãy đứng lên! Trời còn mờ tối, nàng đến sớm thế làm gì?
Tô phi:
- Nô tì tuy rằng đọc sách không nhiều, nhưng lại kính trọng Thánh nhân, cũng biết Thánh miếu là biểu tượng tín ngưỡng của vạn dân thiên hạ. Nghe nói Thánh miếu bị đám ác nhân Khương quốc đốt, nghĩ thầm bệ hạ đau lòng đến mức nào, cho nên trong lòng bất an, liền tới xem một chút.
Quốc quân nhìn mặt đất một chút.
Toàn bộ thư phòng tất cả mọi thứ đều bị đập phá.
Nhiều đồ sứ quý giá, ngọc khí toàn bộ bị vỡ thành mảnh vụn.
Còn có bàn gỗ tử đàn, bị quốc quân dùng lợi kiếm chặt chém vô số vết.
Đây chính là cái bàn ông ta thích nhất.
Thậm chí mới vừa rồi còn đánh đại thái giám thân cận nhất mười trượng, đánh cho ông ta máu thịt be bét.
Không có biện pháp, ông ta nhất định phải phát tiết thịnh nộ ra ngoài, để tất cả mọi người thấy.
Tiếp đó Tô phi muốn nói lại thôi.
Vô cùng hiển nhiên là muốn xin tha thứ cho huynh trưởng Tô Nan của mình, thế nhưng hậu cung không được can dự chính sự, bà lại không thể mở miệng.
Không mở miệng, dùng ánh mắt cũng có thể được.
Quốc quân nói:
- Nàng yên tâm, Tô Thiếu Bảo càng vất vả, công lao càng lớn, quả nhân sao có thể trách cứ hắn được? Nàng cứ yên tâm tạm thời đi nghỉ nhé!
Tô phi nói:
- Cảm ơn bệ hạ, nô tì xin cáo lui.
Sau khi lui ra ngoài, ánh mắt Tô phi tức khắc hiện lên một chút lo lắng.
Phản ứng nhận được từ quốc quân thật sự không tốt, bởi vì ông ta đang từ chối.
Ý kiến của Tô phi trong chuyến này vô cùng rõ ràng, là muốn quốc quân sớm gặp Hầu tước Tô Nan, mà không cần chờ đến khi vào triều.
Vì sao?
Bây giờ cách giờ vào triều còn có một canh giờ, hậu quả chính trị của việc Thánh miếu bị đốt chưa bùng phát hoàn toàn.
Cho nên, Tô Nan sớm thỉnh tội thì cái giá phải trả sẽ nhỏ hơn một chút.
Ninh Nguyên Hiến là người đứng đầu một quốc gia, không thể chủ động hướng Tô Nan đòi hỏi cái gì, càng không thể trực tiếp định tội.
Cho nên sớm thỉnh tội, Tô Nan có thể dùng chi phí nhỏ hơn để vượt qua nguy cơ lần này.
Mà một khi triều hội bắt đầu!
Tất cả quan viên trong thiên hạ đều có thể điên cuồng tố cáo, việc Thánh miếu bị đốt, sẽ biến thành một cục diện không thể kiểm soát.
Sẽ biến thành một cuộc khủng hoảng khổng lồ.
Đến lúc này, ý kiến và thái độ của công chúng, sự phẫn nộ của quần thần thiên hạ, sẽ trở thành vũ khí trong tay quốc quân.
Khương quốc gây họa, nhà họ Tô gặp nạn, đây là chuyện không thể cứu vãn.
Quan trọng là mười mấy sứ thần võ sĩ của Khương quốc này, là do gia tộc họ Tô các ngươi phái người đi cùng giám sát.
Bây giờ những người này đốt Thánh miếu, nhà họ Tô các ngươi có thể phủi bỏ trách nhiệm được sao?
Lúc này quốc quân không nói gặp Tô Nan trước, vậy có nghĩa là hắn đang mài đao xoèn xoẹt, chuẩn bị sẵn sàng đâm nhà họ Tô một nhát.
Nhà họ Tô muốn vượt qua nguy cơ lần này, phải trả giá rất nhiều.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến cay nghiệt, vô tình há chỉ là lời nói suông thôi sao?
Không chỉ làm vậy với gia tộc họ Kim, với gia tộc họ Tô cũng sẽ như thế!
Rõ ràng nhìn thấu lòng dạ quốc quân, Tô phi mới trong lòng bất an.
Mặc dù bà đã gả cho quốc quân, nhưng bà vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên mình là người phụ nữ họ Tô.
Nhà họ Tô mới là nơi bà dựa vào thực sự.
Nhà họ Tô cường đại, địa vị của nàng ở hậu cung mới cao quý.
Xem Biện phi, dung mạo không được coi là đẹp, hơn nữa thân thể cũng không tốt lắm, lại chưa sinh được mụn con nào.
Dựa theo tình huống bình thường, đã sớm bị đày vào lãnh cung.
Nhưng nàng từ đầu đến cuối vẫn là phi tử được quốc quân sủng ái nhất, mỗi tháng quốc quân nghỉ lại chỗ vương hậu mười ba ngày, nghỉ lại chỗ Biện phi mười ngày, số ngày còn lại thì luân phiên cho các phi tử khác.
Đây là vì nguyên nhân gì?
Còn không phải là bởi vì thế lực của Công tước Biện Tiêu cường đại hay sao?
...
Bên ngoài hoàng cung!
Lúc này trời mới vừa hửng sáng.
Hầu tước Tô Nan mang dáng vẻ của một lão già hom hem quỳ trên mặt đất, lưng không thẳng được chút nào, thậm chí còn còng rạp.
Mái tóc bạc phơ bay phất phơ trong gió.
Cả người run rẩy, như có thể ngã gục bất cứ lúc nào.
Còn bên cạnh, con trai Tô Kiếm Đình thì quỳ thẳng tắp.
Thẩm Lãng và Ninh Chính không quỳ.
Ngũ vương tử Ninh Chính vốn phải quỳ, bởi vì gã quỳ thành thói quen, mỗi lần quỳ là một ngày một đêm.
Lần trước là xin tha cho phủ Bá Tước Huyền Vũ, liền quỳ hai ba ngày.
Thế nhưng gã nhìn thấy Thẩm Lãng không quỳ, gã cũng chỉ có thể không quỳ.
Bằng không, sẽ có vẻ Thẩm Lãng đặc biệt thất lễ.
Thẩm Lãng tiến lên, khom người vái xuống:
- Cháu rể bên ngoại Thẩm Lãng, bái kiến cữu cữu.
Tô Nan chỉ gật đầu, không nói gì.
Cũng không phải là bởi vì ông ta thất lễ, mà là bởi vì ông ta tới hướng quốc quân thỉnh tội, cho nên không thể mở miệng nói.
Câu nói đầu tiên ông ta nói, nhất định là phải đi gặp quốc quân nhận tội, bằng không chính là bất kính, không thành tâm.
Đổi thành thời điểm khác, Hầu tước Tô Nan sẽ khẳng định nhiệt tình mời Thẩm Lãng đến phủ Hầu tước Trấn Viễn làm khách.
Ngược lại Tô Kiếm Đình, trước đây đặc biệt giỏi diễn kịch, làm trò.
Ví như lần đầu tiên đi phủ Bá Tước Huyền Vũ cùng Mộc Lan luận võ, giọng điệu luôn cân nhắc từng câu từng chữ, vờ vịt khoe mẽ một cách thái quá.
Lúc này, gã ngược lại khinh thường diễn kịch cùng Thẩm Lãng, lạnh lùng liếc Thẩm Lãng một cái, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Tránh ra.
Dù sao nơi này cũng không có người khác, chỉ có Thẩm Lãng và phế vật Ninh Chính, cũng không cần diễn kịch.
Hầu tước Tô Nan trong lòng thở dài một tiếng.
Đứa con trai này còn chưa đủ lão luyện.
Diễn kịch thì phải diễn mọi lúc mọi nơi mới đúng.
Có người thì phải diễn, không có ai càng phải diễn, như vậy mới có vẻ chân thực, như vậy mới không có lỗi lầm.
Tô Nan ta đây cả đời đều đang diễn kịch.
Nhập vai một con chó của quốc quân, một con chó vô cùng trung thành.
Diễn lâu, thiên hạ tất cả mọi người đều cho là như vậy.
Vậy quốc quân cũng chỉ có thể cho là như vậy.
Vô số người đều chửi Hầu tước Tô Nan, nói ông là sự sỉ nhục của quý tộc lâu đời.
Chẳng những ông ta không tức giận, ngược lại còn rất cao hứng.
Ông ta không chỉ tùy ý để người khác chửi mình, ngược lại còn dùng tiền mua Ngự Sử chửi mình.
Dựa theo cách nói hiện đại, những bố trí cá nhân của ta xem như thành công.
Đứng ở dưới hào quang của quốc quân, ông ta trở thành một trong những đầu sỏ cỡ bự của phe trung lập.
- Cút! - Tô Kiếm Đình hạ giọng quát.
Thẩm Lãng vẫn không thèm đếm xỉa.
Đây là quảng trường trước cổng chính hoàng cung, Tô Kiếm Đình nhà ngươi chẳng dám động võ đâu.
Thẩm Lãng ngược lại tiến đến gần một chút, hạ giọng nói:
- Tô Nan cữu cữu, có lẽ ngài đã nghe rồi chăng? Có người đồn, hôm qua tại vương cung yết kiến bệ hạ, cháu ăn nói ngông cuồng nói muốn giết chết ngài.
Chẳng lẽ không đúng sao?
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Tin vịt, vậy cũng là tin vịt, ngài tuyệt đối đừng tin.
Tô Kiếm Đình không nhịn được nữa, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Lúc này lại đổi giọng, đã không còn kịp nữa đâu.
Thẩm Lãng nói:
- Cháu rõ ràng nói là... muốn giết chết cả nhà mấy người, muốn diệt toàn tộc họ Tô. Làm sao liền truyền thành cháu chỉ muốn giết mình cữu cữu Tô Nan vậy? Ai truyền lời đồn này thật là vô lương tâm, tốt xấu gì cũng phải truyền cho đầy đủ chứ.
Nghe những lời này, mặt Tô Kiếm Đình xanh mét như tàu lá, cả người như muốn bùng nổ cơn giận.
Hận không thể băm thây Thẩm Lãng thành vạn đoạn.
Thẩm Lãng nhà ngươi lại dám càn rỡ, hống hách đến vậy sao?
Ăn gan hùm mật báo à?
Nhưng đây là trước cổng hoàng cung, nếu như gã dám rút kiếm giết người, chẳng phải là làm phản sao?
Hầu tước Tô Nan cuối cùng xoay đầu lại nhìn Thẩm Lãng một cái, hơi có chút ngạc nhiên.
Thẩm Lãng trong truyền thuyết trí gần như yêu, dĩ nhiên lại có bộ dạng như thế này?
Đáng khinh thế này ư?
Hèn hạ lộ ra mặt thế này sao?
Thẳng tuột như vậy sao?
Tô Kiếm Đình run giọng nói:
- Thẩm Lãng, việc Thánh miếu bị đốt, có phải là ngươi giở trò quỷ hay không? Nếu như ngươi còn có chút cốt khí, hãy nói thật đi.
Dứt lời, Tô Kiếm Đình mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Thẩm Lãng, giống như hắn có bất kỳ lời nói láo nào đều có thể bị đoán được.
- Là ta, chính là ta giở trò quỷ. - Thẩm Lãng nói:
- Ta không có cốt khí, thế nhưng ta cũng có thể nói thật.
Mắt của Tô Kiếm Đình chợt mở lớn.
Tay đã di chuyển sang bên hông muốn rút kiếm.
Thật không ngờ, Thẩm Lãng thật sự dám nhận.
Chuyện này rất lớn, ngươi thật đúng là dám nhận sao.
- Đây chính là âm mưu của ta, ta vì cứu Kim Mộc Thông, vì hãm hại nhà họ Tô các ngươi, mới nghĩ biện pháp đốt Thánh miếu, chọc một lỗ thủng trên trời. - Thẩm Lãng nói:
- Tô Kiếm Đình, ta trước mặt kẻ địch rất thẳng thắn, ngươi có thể làm gì ta? Ngươi có thể làm gì ta hả?
Vương tử Ninh Chính ở bên cạnh miệng giật giật.
Về tính tình Thẩm Lãng, gã cũng nghe nhiều rồi, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy hắn đê tiện đến vậy, thật là có chút không thích ứng.
- Tốt, ngươi cuối cùng nhận rồi. - Tô Kiếm Đình nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Bây giờ chân tướng rõ ràng, ngươi có lá gan đối mặt với quốc quân ngay lúc này sao? Ngươi có lá gan ngay trước mặt toàn thể quan lại thiên hạ thừa nhận chuyện này là do ngươi giở trò quỷ sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên không có, ta nào có gan đó, ta đã sớm nói rồi, bản thân ta đây không có chút cốt khí nào. Vậy ngươi đi đến trước mặt quốc quân mà tố cáo ta đi?
Mẹ kiếp!
Tên súc sinh nhà ngươi, ta hận không thể băm thây ngươi vạn đoạn.
Nhưng mà, để Thẩm Lãng nhìn mà than thở, Hầu tước Tô Nan chẳng những không có tức giận, ngược lại hiện lên ánh mắt tán thưởng và kính nể.
Mẹ kiếp!
Người này đúng là cáo già!
Chẳng những có thể kiên nhẫn, hơn nữa cái gì cũng thấy rõ ràng, còn bình tĩnh như rắn độc, chẳng có chút tức giận nào cả.
Trương Xung sắc bén như kiếm.
Mà Tô Nan giống như một vũng nước đọng, vô hình vô dạng.
Lại là một đối thủ hàng đầu.
Nhưng Thẩm Lãng ngược lại hưng phấn.
Gặp phải đối thủ ghê gớm mới càng chứng tỏ Thẩm Lãng ta đây lợi hại.
Đè bẹp thì thú vị, thế nhưng chiến thắng cường địch lại càng thú vị hơn.
Lúc này, quan viên lần lượt vào triều.
Tới sớm nhất là một người quen cũ, Tổng đốc hành tỉnh Thiên Nam Chúc Nhung.
Người đáng tin cậy nhất của phe Thái tử.
Thẩm Lãng vội vàng tiến lên phía trước nói:
- Tổng đốc Chúc Nhung đã lâu không gặp, lâu ngày không gặp lại.
Chúc Nhung kinh ngạc, chúng ta thân thiết thế này sao?
Chúng ta hình như đâu có thân thiết đến vậy, hơn nữa trước đây còn là kẻ địch mà.
Chúc Nhung gật đầu, sau đó tiến vào bên trong vương cung.
Thẩm Lãng nói:
- Tổng đốc Chúc Nhung, chuyện Thánh miếu bị đốt, đầu sỏ gây nên là gia tộc họ Tô, lát nữa ở trên triều đình, nhất định phải nhớ kỹ tố cáo Hầu tước Tô Nan, tốt nhất còn phải lôi kéo toàn bộ quan viên phe Thái tử, cùng nhau tố cáo.
Nghe những lời này, bước chân Tổng đốc Chúc Nhung dừng một chút.
Nhìn Thẩm Lãng mà không thể tin nổi.
Ta nghe lầm à?
Thẩm Lãng nhà ngươi đây là coi hoàng cung như chợ bán thức ăn sao?
Chỉ bằng trình độ học đường trấn Hàn Thủy, công khai kêu gọi một đại thần cùng phe phái tấn công một đại thần khác.
Đùa giỡn sao?
Lúc này, lại có một quan viên qua đây.
Em trai của Hầu tước Trấn Tây, Quán quân Đại tướng quân, Phó sứ Xu Mật Viện, Xung Ngạc!
Lực lượng đáng tin cậy của Tam vương tử.
Cơ quan quyền lực tối cao của triều đình Việt quốc là Thượng Thư Đài.
Mà Xu Mật Viện lại là cơ quan quân sự tối cao của Việt quốc, quản lý toàn bộ quyền hành quân chính.
Xu Mật Sứ chỉ có một, Uy Vũ Công Biện Tiêu.
Thế nhưng lão ta cũng không đến nhận chức, cho nên vị trí này nhưng thật ra là trống không.
Mà Phó sứ Xu Mật Viện ngược lại có bốn người.
Chức quan chính thức của Hầu tước Tô Nan, chính là Phó sứ Xu Mật Viện.
Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao, cũng là Phó sứ Xu Mật Viện, xếp sau Tô Nan, trước Xung Ngạc.
Thẩm Lãng tiến lên phía trước nói:
- Bá tước Xung Ngạc, xin chào, xin chào, ta là Thẩm Lãng của phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Phó sứ Xu Mật Viện Xung Ngạc không khỏi khẽ nhíu mày.
Phủ Bá Tước Huyền Vũ Thẩm Lãng?
Chúng ta thân thiết lắm sao?
Ngươi chỉ là một tên ở rể nhỏ nhoi, mà dám đến đây bắt quan hệ với ta sao? Có thể tự biết thân biết phận một chút không? Cũng biết trời cao đất rộng là gì không vậy?
Chưa kể nhà ta cùng nhà họ Kim của ngươi cũng coi là địch thủ.
Bởi vì nhà họ Xung phủ Hầu tước Trấn Tây, nhà họ Tiết phủ Bá tước Vũ An cũng là dòng chính của Tam vương tử, là đồng minh tuyệt đối.
Mà nhà họ Tiết cùng gia tộc họ Kim là tử địch.
Vậy gia tộc họ Xung, đương nhiên cùng nhà họ Kim đương nhiên cũng là kẻ thù.
Thẩm Lãng không chút phật lòng, chắp tay nói:
- Bá tước Xung Ngạc, lần này Thánh miếu bị đốt, đầu sỏ gây nên chính là Hầu tước Tô Nan, một hồi ở trên triều đình nhớ kỹ tố cáo ông ta, nhất định phải tố cáo ông ta, mang theo tất cả mọi người cùng nhau tố cáo nhé!
Tiếp đó, Bá tước Xung Ngạc cũng ngây người.
Đây... Là người điên à?
Lại đang trước hoàng cung, công khai móc nối?
Ngươi thân phận gì hả? Địa vị gì hả?
Chỉ là một tên ở rể, nhân vật tầm thường như con kiến hôi, dám làm như vậy? Không sợ chết à?
Ông ta vốn định nổi đóa, đổi ở địa phương khác, ông ta sẽ hạ lệnh vả miệng đánh Thẩm Lãng gần chết.
Nhưng nơi này là hoàng cung, không tới phiên ông ta động thủ.
Nếu như quốc quân biết, sẽ lập tức phái người tới chỗ này bắt Thẩm Lãng, không nói đánh chết, nhưng tối thiểu cũng có thể đánh gần chết.
Đây là tự tìm đường chết.
Kế tiếp, một màn càng khiến cho người ta lật đổ thế giới quan xuất hiện.
Mỗi một quan viên tới vào triều, Thẩm Lãng đều phải tiến lên lôi kéo làm quen.
Tiếp đó la lớn:
- Thánh miếu bị đốt, gia tộc họ Tô, Hầu tước Tô Nan là đầu sỏ gây nên, một hồi ở trên triều đình các ngài nhất định phải tố cáo lão ta, mang theo tất cả mọi người cùng nhau tố cáo.
Cái tư thế này, hoàn toàn không phải đang thảo luận quốc gia đại sự, mà như… bán hàng đa cấp.
Gặp ai cũng kéo người đó.
Còn muốn kéo luôn cả nhà người ta vào.
Ngươi làm Amway (*) hả.
(*)Amway là một tập đoàn của Mỹ ở bang Michigan áp dụng mô hình kinh doanh đa cấp để bán các sản phẩm liên quan đến lĩnh vực sức khỏe, thẩm mỹ và hàng tiêu dùng. Ai đến nhà Bánh dụ vợ ổng bán Amway mà ổng ghim thế?
Tô Kiếm Đình thực sự không nhịn được nữa, thực sự muốn động thủ.
Gã không thể động thủ, cho nên trực tiếp sẽ phải kêu người, gọi thị vệ trong hoàng cung qua đây bắt Thẩm Lãng đi, phạt trượng tầng tầng lớp lớp.
Nhưng mà gã lẽ nào không phát hiện, hoàng cung bên trong lại không có phản ứng gì với hành động của Thẩm Lãng sao?
Mà lúc này, trong lòng Hầu tước Tô Nan cố nén sự kinh hãi.
Thẩm Lãng người này, rõ ràng cực kỳ ác độc.
Hơn nữa hoàn toàn không có giới hạn.
Người khác nhìn không ra lòng dạ hắn hiểm ác đáng sợ đến cỡ nào, nhưng Hầu tước Tô Nan lại thấy rất rõ ràng.
Thẩm Lãng đây là muốn đốt lửa cho cháy bùng lên!
Đây là đang nhắc nhở quan viên phe Thái tử và Tam vương tử, không nên bỏ lỡ cơ hội tốt.
Quốc quân mài đồ đao xoèn xoẹt đang muốn lấy máu gia tộc họ Tô mà, các ngươi còn không nắm lấy cơ hội, làm hộ giá cho quốc quân sao?
Dĩ nhiên, Thái tử cùng Tam vương tử đôi bên ai cũng muốn mượn uy thế Tô Nan.
Nếu để cho một mình một phe đi tố cáo Tô Nan, bọn họ chắc chắn mặc kệ.
Thế nhưng đôi bên cùng tố cáo, vậy không thành vấn đề.
Cùng đắc tội với Tô Nan, đôi bên cùng nhau đắc tội.
Không đắc tội, tất cả mọi người không đắc tội.
Hơn nữa so với lấy lòng Tô Nan, chỉ sợ lấy lòng quốc quân quan trọng hơn đi.
Thẩm Lãng đây là nhắc nhở quan viên hai phe phái, phải theo ý vua.
Các ngươi không hiểu lòng dạ quốc quân mà còn muốn ta nhắc cho tỉnh ngộ sao.
Lúc đầu sự kiện lần này đối với gia tộc họ Tô là một nguy cơ không lớn không nhỏ.
Mà bây giờ Thẩm Lãng cùng quốc quân liên thủ, muốn làm cho nguy cơ càng lớn, muốn tạo ra một vết thương lớn trên người nhà họ Tô, ra sức bòn rút.
Thật là ác độc.
Thật là thủ đoạn.
Thật là lợi hại!
Hầu tước Tô Nan xem thế là đủ rồi.
Cái tên Thẩm Lãng này trí gần như yêu, ông ta chân chính cảm nhận được.
Hắn lẻ loi một mình đến kinh đô, hôm qua mới vừa tới, liền quậy lên sóng to gió lớn cỡ này.
Thảo nào Trương Xung thất bại.
Thảo nào gia tộc họ Kim có thể giành được thành Nộ Triều.
Lần này rõ ràng phiền toái!
Một nguy cơ nhỏ, rõ ràng cũng bị biến thành một nguy lớn.
...
Lúc đầu quốc quân hai khắc trước đó, liền phái thái giám tới gọi Thẩm Lãng.
Đại thái giám mới vừa bị phạt trượng xong, máu me be bét.
Cho nên, liền do thái giám nhỏ tới hoàng cung, gọi đến Thẩm Lãng.
Thế nhưng khi tên thái giám nhỏ đi tới cổng hoàng cung, nghe được Thẩm Lãng ở bên ngoài lôi kéo, kêu gọi quần thần tố cáo Tô Nan.
Gã tức khắc mừng rỡ.
Thẩm Lãng ngươi đây là tự tìm đường chết.
Đây chẳng phải là cơ hội tốt để ta ra sức nịnh nọt, ai cũng biết quốc quân không thích nhà họ Kim, không thích Thẩm Lãng.
Thế là, tên thái giám nhỏ này liền quay trở lại cáo trạng.
Báo cáo quốc quân từng hành động xấu xa của Thẩm Lãng trước vương cung.
Một là lấy lòng quốc quân, hai là lấy lòng Thái tử, ba là lấy lòng Tô phi.
Hoàn toàn một mũi tên trúng ba đích.
- Nô tài tận mắt chứng kiến, tên ở rể nhỏ nhoi Thẩm Lãng này, hoàn toàn coi trước hoàng cung như chợ bán thức ăn, nhìn thấy một quan viên liền lôi kéo không tha, hơn nữa kêu gào để mỗi một đại thần tố cáo Hầu tước Tô Nan, còn để cho người ta mang theo cả nhà cùng nhau tố cáo.
- Hành vi như một tên hề vậy, quả thực với bệ hạ không hề có lòng kính sợ, nô tài thật sự không nhịn được, nên đến đây bẩm báo bệ hạ.
Sau khi cáo trạng xong xuôi, tên thái giám nhỏ mừng rỡ trong lòng, Thẩm Lãng lần này xem như xong đời.
Tiếp theo Thái tử cùng Tô phi, hẳn có thể thưởng cho mình nhiều lắm ấy nhỉ.
Quốc quân tức khắc ánh mắt phát lạnh, trong lòng dâng lên một chủ ý giết người.
Đương nhiên cũng không phải là với Thẩm Lãng, mà là với tên thái giám nhỏ mới được sủng ái này.
Tiếp đó, quốc quân tức giận quát lên:
- Tên ở rể nhỏ nhoi thế này lại cả gan làm loạn đến thế sao? Làm càn, làm càn!
Thái giám nhỏ nói:
- Bệ hạ bớt giận, tiểu nhân lập tức dẫn người đi lôi tên súc sinh này vào đây.
Những người hiểu rõ Ninh Nguyên Hiến đều biết.
Khi ông ta tức điên, ngược lại không hề lộ ra mặt.
Khi ông ta cười híp mắt, ngược lại là giận đến muốn giết người.
Quốc quân nổi giận nói:
- Ta cũng muốn xem, rốt cuộc Thẩm Lãng này muốn làm gì?
Tiếp đó, hắn sẽ không có lại đi gọi Thẩm Lãng, mặc cho hắn ở trước vương cung biểu diễn.
Vẫn chờ đến Thẩm Lãng như một nhân viên bán hàng đa cấp thủ thỉ với mấy chục quan viên, để cho bọn họ nhớ kỹ tố cáo Tô Nan.
Quốc quân cuối cùng nổi giận, không thể nhịn được nữa.
- Đâu, người đâu, áp giải tên ở rể nhỏ nhoi này vào đây, trói hắn lại!
- Làm càn, làm càn!
- Hắn là thật cho rằng quả nhân không dám giết người sao?
Tên thái giám nhỏ mừng rỡ, tức khắc muốn dẫn võ sĩ đi vào lùng bắt Thẩm Lãng, đồng thời thật tốt dằn vặt một phen.
Nhưng mà!
Bên cạnh tên đại thái giám lại sớm vài bước, mặc dù ông ta bị đánh được máu thịt be bét, nhưng tốc độ cũng rất nhanh.
Ông ta mang theo bốn gã võ sĩ đi cổng hoàng cung, đưa Thẩm Lãng tiến cung!
Trong mắt ông ta, tên thái giám nhỏ hãnh tiến bên cạnh đã là một kẻ chết.
Rõ ràng đồ ngu, ngay cả tâm ý thật sự của quân vương cũng không đoán được, còn muốn ở bên cạnh quốc quân sao?