Chương 21: Huyền Vũ Thành Chấn Động, Điền Thập Tam Hoảng Sợ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 21: Huyền Vũ Thành Chấn Động, Điền Thập Tam Hoảng Sợ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Bá Tước đại nhân vừa ra lệnh, phủ Bá Tước liền cử hàng chục nhóm người đi công khai tin tức Kim Mộc Lan thành thân, đồng thời phát thiệp cưới rộng rãi, mời các nhân vật có tiếng tăm khắp Huyền Vũ Thành tham dự hôn lễ đêm nay.
Ngay lập tức, toàn bộ Huyền Vũ Thành náo loạn, vô số thanh niên tuấn kiệt đấm ngực dậm chân, thất vọng tràn trề.
Đây chính là thiên kim tiểu thư phủ Bá Tước, người sở hữu thân phận cao quý, võ công cao cường, nhan sắc tuyệt mỹ cùng vóc dáng yêu kiều.
Đây mới thật sự là một nữ thần, thậm chí là nữ thần số một toàn quận Nộ Giang, khiến vô số người thầm ngưỡng mộ trong lòng.
Ngay cả tiểu thư giàu có như Từ Thiên Thiên cũng phải cố gắng đủ điều mới được coi là danh viện (*tiểu thư trâm anh đài các) của quận Nộ Giang.
Thế nhưng với Kim Mộc Lan, khi nàng xuất hiện, hai tiếng “danh viện” này, đối với Từ Thiên Thiên là lời khen ngợi, nhưng đối với nàng lại thực sự là một sự sỉ nhục.
Nàng là thiên kim của một gia tộc quyền quý trăm năm, “danh viện” mà gọi là gì? Ngươi mới là danh viện, cả nhà ngươi cũng là danh viện.
Từ Thiên Thiên có rất nhiều người theo đuổi, nhưng Kim Mộc Lan còn đẹp hơn, vóc dáng lại càng bốc lửa, thế nhưng toàn bộ Huyền Vũ Thành không một người trẻ tuổi nào dám theo đuổi nàng.
Bởi vì họ cảm thấy bản thân hèn mọn phàm tục!
Tất cả mọi người đều cảm thấy, một giai nhân tuyệt sắc với thân phận như Kim Mộc Lan, ít nhất cũng phải gả vào phủ Hầu Tước.
Đám đàn ông cả Huyền Vũ Thành chỉ dám mơ ước chứ không thể bày tỏ, chỉ có thể ảo tưởng trong lòng mà thôi.
Thật không ngờ vị công chúa của Huyền Vũ Thành này lại sắp kết hôn, rõ ràng là một tin xấu kinh khủng.
Dạng nữ thần này chúng ta không thể với tới, thế nhưng nàng cũng không nên kết hôn, tốt nhất là không lấy chồng cả đời.
Suốt ngày hôm nay, vô số thanh niên Huyền Vũ Thành uống say mèm, rút kiếm chém loạn xạ.
- Là ai? Là thằng nào muốn cưới công chúa của ta, ta giết chết hắn, giết chết hắn!
- Nữ thần ơi, tại sao nàng có thể làm vậy? Tại sao nàng có thể kết hôn? Nàng phản bội chúng ta rồi!
Nhưng những kẻ có chút danh tiếng và quyền thế lại ngửi thấy một mùi vị kỳ lạ.
Thiên kim phủ Bá Tước Kim Mộc Lan này sẽ gả cho ai đây? Trên thiệp cưới cũng không viết tên chú rể, hơn nữa cho tới bây giờ đều chưa từng nghe ngóng được chút tin tức nào.
Điều kỳ lạ hơn nữa là, ngay tối nay sẽ cử hành hôn lễ, quá vội vàng.
Hôn lễ của những quý tộc trăm năm này vô cùng long trọng và rườm rà. Đầu tiên sẽ để các nhân vật có địa vị cao dẫn theo đoàn người đông đúc đến cầu thân, sau khi đôi bên đồng ý mới tiến hành đính hôn.
Đính hôn xong, hai gia tộc sẽ trao lễ vật nhiều lần, tổ chức vài bữa tiệc lớn, đi săn vài lần. Những hoạt động này là để cả giới quý tộc biết, hai gia tộc này sắp kết thân.
Tiếp đó, đôi bên chờ đợi sự chúc phúc của Quốc Quân.
Trong tình hình chung, Quốc Quân sẽ thêm lời hay ý đẹp, không chỉ chúc phúc, còn có thể tặng thưởng lễ vật cho cả hai bên.
Sau khi được Quốc Quân chúc phúc, lại mời thuật sĩ và chiêm tinh gia xem ngày lành tháng tốt cho cả hai bên, cuối cùng mới cử hành hôn lễ tại đại điện.
Trải qua khoảng thời gian rườm rà như vậy, ít nhất một năm rưỡi sau đó mới tiến hành đại hôn.
Làm gì có chuyện hôm nay tuyên bố, tối nay đã thành hôn, quá vội vàng rồi.
...
Mà lúc này, toàn bộ người trong phủ Bá Tước đều tập trung chuẩn bị cho hôn lễ hôm nay.
Vô số đồ ăn, trái cây, rượu ngon được bày biện, toàn bộ trang viên và lâu đài đều giăng đèn kết hoa. Tất cả người hầu đều nhận được tiền thưởng, đồng thời được cấp một bộ áo mới, ngay cả tất cả ngựa và chó săn cũng có thêm bữa ăn.
Mặc dù hấp tấp, hơn nữa còn là tuyển rể, nhưng toàn bộ hôn lễ nhất định phải long trọng, bởi vì đây là muốn thể hiện cho gia tộc họ Chúc thấy.
Tuy rằng Thẩm Lãng là nhân vật chính của hôn lễ này nhưng mọi thứ dường như không liên quan gì đến hắn, hắn cứ ở trong phòng khách chỉ việc ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.
...
Bởi vì trên thiệp mời cũng không đề cập đến tên chú rể, cho nên cuộc hôn lễ này cũng không liên quan gì đến Điền Hoành.
Ông ta mặc dù là đầu lĩnh hắc đạo tung hoành một phương, thế nhưng cấp bậc của phủ Bá Tước Huyền Vũ ông ta còn không thể với tới, cơ bản không có khả năng tham gia hôn lễ. Đương nhiên, lấy tư cách thủ lĩnh dân quân Huyền Vũ Thành, ông ta chắc chắn sẽ gửi đến một phần quà mừng, thế nhưng phủ Bá Tước có nhận hay không là một chuyện khác.
Điền Hoành cũng không để ý đến điểm này, bởi vì người đứng sau lưng ông và Bá Tước Huyền Vũ không cùng phe cánh.
Kỳ thực, ông ta rất cảm kích Thẩm Lãng, ban đầu nhà họ Từ chỉ sẵn lòng trả cho mình một trăm lượng vàng, nhưng sau khi Thẩm Lãng tạo ra công thức thuốc nhuộm vàng mới, mọi thứ đã thay đổi, ông ta đã kiếm được hơn một ngàn lượng vàng.
Không chỉ nhà họ Từ cho vàng, nhà họ Lâm của Cẩm Tú Các cũng cho ông ta năm trăm lượng vàng để tạ ơn.
Bởi vì hai họ Lâm – Từ cùng hợp tác, con trai của Lâm Mặc sau khi thi võ thuật hay nhậm chức võ cử, đều có được vị trí tốt hơn rất nhiều.
Cho nên, Lâm gia cũng phải cảm kích Điền Hoành.
Thẩm Lãng làm ra công thức thuốc nhuộm vàng mới, lợi ích này quá lớn, ba thế lực liên hợp giết chết Thẩm Lãng, sau đó cùng nhau làm ăn lớn.
Những chuyện bẩn thỉu tiếp theo, liền thuộc về Điền Hoành!
Chuyện phái Điền Thập Tam ra tay tiêu diệt cả nhà Thẩm Lãng xong xuôi, Điền Hoành cũng chẳng mảy may động lòng.
Thẩm Lãng chính là một nhân vật kiến hôi tầm thường, không đáng để ông lưu tâm.
Để bày tỏ thái độ của mình, sát thủ Hắc Y bang Điền Thập Tam mang theo khoảng hơn mười người đi tới thôn Phong Diệp, phá nhà Thẩm Lãng xong liền bao vây.
Điền Thập Tam nhìn bức tường trát bùn hư hại nặng nề, trong lòng thở dài một tiếng than thở:
- Yếu đuối chính là nguồn gốc của tội lỗi!
Tiếp đó, gã vung nhẹ tay lên, hô lớn:
- Phụng lệnh Thành Chủ, nhà họ Thẩm giấu ruộng, trốn thuế, lập tức bắt giữ ngay, nếu ai phản kháng, giết chết không luận tội!
- Động thủ!
Theo tiếng Điền Thập Tam ra lệnh, đám võ sĩ Hắc Y bang mặc quần áo dân quân, rút đao ra, xông vào nhà Thẩm Lãng.
Mặc dù là thế lực hắc đạo, nhưng bọn chúng làm việc vẫn theo trình tự, cũng sẽ không trực tiếp xông vào trong nhà đại khai sát giới, mà sẽ dùng danh nghĩa chính thức bắt cả nhà. Đến lúc này, Thẩm Lãng có không muốn giao ra công thức thuốc nhuộm tím lẫn cầu vồng cũng không được.
Đương nhiên, dù cho Thẩm Lãng sẵn lòng giao ra tất cả, cả nhà của hắn cũng khó thoát một kiếp.
Thực ra, đầu lĩnh hắc đạo này có thân phận chính thức, những võ sĩ thuộc hạ của gã đều có thân phận dân quân Huyền Vũ Thành, trong tay Điền Thập Tam còn có công văn bắt người, tất cả những chuyện này đều là hợp pháp.
- Rầm, rầm...
Cổng nhà Thẩm Lãng xuống cấp trầm trọng, trực tiếp bật tung ra ngoài.
Thế nhưng sau khi xông vào cửa, nhìn thấy cảnh tượng kia, lại làm cho Điền Thập Tam có chút kinh ngạc.
Không có kinh hoàng, không có tiếng kêu thảm thiết.
Phụ thân của Thẩm Lãng nằm trên giường, vừa ho khan, cầm một cái liềm hái trong tay.
Mẫu thân của Thẩm Lãng đứng trước giường, cầm một con dao phay trong tay, còn đệ đệ của Thẩm Lãng chợt ngồi dậy, cầm một cây gậy vừa mới làm xong trong tay.
Ba người cũng không cầu xin tha thứ, chỉ là lạnh lùng nhìn chằm chằm đám võ sĩ Hắc Y bang.
Thẩm Lãng không ở nhà, không có bất kỳ uy hiếp nào đối với họ, ngược lại họ càng tỏ ra không chút sợ hãi.
Điền Thập Tam thấy thế, không khỏi kinh ngạc, cười hỏi:
- Lão gia tử, ngài định làm gì vậy?
Gã vừa nói chuyện, vừa rút ra thiết xích (*), hướng về phía phụ thân Thẩm, nụ cười trên mặt vẫn thân thiện như vậy.
(*) Thiết xích/Điểm Huyệt Xích/thước sắt (tiếng Nhật gọi là Sai/Thoa) là loại vũ khí được truyền đến Lưu Cầu (Ryūkyū Ōkoku) thường là dạng dùi cui nhọn đầu, có tay cầm và hai ngạnh cong. Đây là loại vũ khí được các nha dịch bộ khoái thời Đường Tống ưa chuộng vì dễ mang theo bên mình.
Thẩm Lãng không ở nhà, nhưng Điền Thập Tam cũng không bận tâm, chỉ cần bắt được người một nhà này, Thẩm Lãng nhất định sẽ xuất hiện, có mọc cánh cũng khó thoát.
Phụ thân của Thẩm Lãng nói:
- Chúng ta đều là kẻ vô dụng, cũng không sao cả.
Điền Thập Tam nói:
- Ngài đây là muốn cầm đao chống lại lệnh bắt người phải không? Điều này tương đương với mưu phản, vậy xin lỗi, cháu chỉ có thể ra tay.
Dứt lời, thiết xích của gã sẽ giáng xuống tay phải phụ thân Thẩm Lãng.
Nếu như đập trúng, đảm bảo cánh tay của phụ thân Thẩm Lãng sẽ đứt lìa nát bấy.
Cùng lúc đó, đám võ sĩ dưới tay gã cũng định xông tới đánh mẹ và em trai Thẩm Lãng.
Đúng lúc này, Điền Thập Tam đột nhiên cảm thấy tóc gáy sau gáy dựng đứng lên, lập tức quay đầu lại, lại phát hiện một bóng dáng đang đứng bên ngoài nhà Thẩm Lãng.
Một người đàn ông trung niên bình thường, trong tay thậm chí không có một cây đao nào, thế nhưng khí tức trên người ông lại khiến Điền Thập Tam đứng ngồi không yên.
Đây là một cao thủ.
- Phụng lệnh Thành Chủ, bắt những kẻ quỵt thuế ruộng, những người không có nhiệm vụ lập tức rời đi. - Điền Thập Tam hô.
Ở ngoài cửa nhà Thẩm Lãng chính là hầu cận Kim Trung của phủ Bá Tước. Kỳ thực ông ta đã đến từ lâu, chẳng qua chờ khi Điền Thập Tam phá cửa xông vào ông ta mới cố ý xuất hiện, đây chính là cách làm việc cay độc của ông ta.
Nghe Điền Thập Tam nói xong, Kim Trung nói:
- A, phủ Thành Chủ làm việc chúng ta không nên quấy rầy, thế nhưng chủ nhân nhà ta mời cả nhà Thẩm tiên sinh tham gia hôn lễ, nếu như ta không mời được họ đến thì chủ nhân của ta sẽ không vui, có thể xin ngài nhẹ tay được không?
Vừa nghe lời này, trong lòng Điền Thập Tam cảm thấy không ổn, bởi vì đối phương vô cùng lễ độ, hơn nữa rất bình tĩnh.
Gã đã gặp quá nhiều người, giết cũng rất nhiều người, người càng có lai lịch sâu xa thì càng bình tĩnh, ngược lại kẻ không có bối cảnh lại thích đe dọa phô trương thanh thế.
Điền Thập Tam hỏi dò:
- Xin hỏi tôn giá là ai?
Nếu như địa vị đối phương thực sự lớn, vậy phải bàn bạc kỹ hơn, nhưng nếu như đối phương không có địa vị gì, cũng không cần trách Điền Thập Tam lòng dạ độc ác, dù sao gã cũng lấy danh nghĩa quan phủ để làm việc.
- Kim Trung. - Người đàn ông trung niên kia đáp.
Lời này vừa dứt, Điền Thập Tam biến sắc.
Gã từng nghe cái tên này!
Đương nhiên Kim Trung chưa tính là một nhân vật lớn, ở phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng không phải là người có bản lĩnh ghê gớm gì. Thế nhưng trong từ điển của Điền Hoành, đây là một nhân vật tuyệt đối không thể trêu chọc, bởi vì ông ta là người hầu tâm phúc của Bá Tước đại nhân.
Mà điều càng làm người ta run sợ trong lòng chính là chủ nhân phía sau, chính là Bá Tước Huyền Vũ Kim Trác.
Điền Thập Tam cảm thấy hô hấp của mình trở nên nặng nề, từng đợt mồ hôi lạnh toát ra sau lưng, thậm chí từng sợi tóc gáy cũng dựng thẳng lên.
Gã miễn cưỡng trấn tĩnh lại, mở miệng hỏi:
- Quý chủ nhân mời cha mẹ Thẩm Lãng tham gia hôn lễ sao?
- Đúng! - Kim Trung thản nhiên đáp.
Điền Thập Tam lập tức nhớ lại gương mặt đẹp trai của Thẩm Lãng, hôm qua từ lúc rạng đông, Thẩm Lãng đã biến mất.
Thật không ngờ đối phương lại có quan hệ với phủ Bá Tước, chuyện này cực kỳ không ổn rồi.
Điền Thập Tam quanh năm chém giết, lập tức cảm thấy một mùi vị nguy hiểm, bây giờ vẫn chưa xác định quan hệ của Thẩm Lãng cùng phủ Bá Tước đến mức độ nào?
Chỉ mong không nên quá thân thiết, bằng không gã sẽ gặp phiền phức khủng khiếp.