Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 22: Điền Hoành, Từ gia chủ lo sốt vó; Từ Thiên Thiên dự hôn lễ
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu là người của phủ Bá Tước muốn mang đi, hạ thần dĩ nhiên không dám ngăn cản, hạ thần sẽ về bẩm báo thành chủ đại nhân vậy. – Điền Thập Tam nói.
Kim Trung vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, nhưng vẫn giữ thái độ lễ phép như cũ, nói:
– Làm phiền ngài rồi.
– Người đâu, đưa Thẩm lão gia, Thẩm phu nhân, Thẩm nhị công tử lên kiệu. – Kim Trung ra lệnh.
Ngay sau đó, hơn chục võ sĩ từ phía sau ông ta xông ra. Họ không hề mang theo đao kiếm mà lại cầm theo cáng cứu thương.
Đại nhân Bá Tước tuy khó chịu với Thẩm Lãng, nhưng lại rất kính trọng cha mẹ Thẩm Lãng. Mọi chuyện đều là do ông căn dặn cấp dưới.
Hơn chục võ sĩ của phủ Bá Tước, cẩn thận từng li từng tí đưa cha mẹ và em trai Thẩm Lãng lên cáng cứu thương, sau đó đặt vào trong cỗ kiệu lớn.
Cỗ kiệu đó lớn đến mức có thể nằm thoải mái bên trong.
Xong xuôi, sáu võ sĩ khiêng ba cỗ kiệu đi như lướt trên đất bằng, trong tay họ dường như nhẹ tựa lông hồng, không hề phát ra tiếng động nào mà rời đi.
– Xin cáo từ. – Kim Trung nói.
– Mời ngài đi thong thả. – Điền Thập Tam khom người đưa tiễn.
Từ đầu đến cuối, Kim Trung không hề lên tiếng uy hiếp. Bởi vì Điền Thập Tam đến bắt người dựa trên trình tự thủ tục hợp pháp, thậm chí còn có công văn bắt giữ từ phủ thành chủ. Cha Thẩm Lãng quả thực đã khai thác núi hoang, và cũng thực sự chưa nộp thuế.
Tuy nhiên, vô số nông dân khắp thành Huyền Vũ đều làm như vậy, và chẳng ai truy cứu trách nhiệm đến phủ thành chủ cả, đúng như câu nói “quan không báo, dân không truy xét”.
Hơn nữa, Kim Trung chỉ có trách nhiệm bảo vệ người nhà Thẩm Lãng, ngoài chuyện đó ra, Bá Tước đại nhân không hề đưa thêm bất cứ mệnh lệnh nào.
...
Đợi đến khi Kim Trung cùng các võ sĩ phủ Bá Tước đi hết, Điền Thập Tam đứng đó, cả người lảo đảo.
Một võ sĩ bên cạnh tiến lên hỏi:
– Thập Tam gia, đây là chuyện gì vậy? Chúng ta thả một nhà ba người này đi, bang chủ đại nhân e rằng sẽ nổi trận lôi đình mất.
Điền Thập Tam nói:
– Ngươi có biết những người đó là ai không?
Tên võ sĩ áo đen lắc đầu đáp:
– Không biết ạ.
– Kim Trung của phủ Bá Tước Huyền Vũ, là người hầu tâm phúc của Bá Tước đại nhân đấy. – Điền Thập Tam đáp.
Ngay lập tức, sắc mặt đám võ sĩ xung quanh biến đổi.
– Tên Thẩm Lãng tiểu bạch kiểm kia thông đồng với ai trong phủ Bá Tước vậy?
Điền Thập Tam bảo:
– Chúng ta chỉ có thể cầu nguyện rằng quan hệ giữa tên Thẩm Lãng và phủ Bá Tước không quá sâu, tốt nhất là hắn chỉ quen biết người hầu trong phủ Bá Tước, coi như “cầm lông gà làm lệnh tiễn” đi. Bằng không...
– Bằng không thì sẽ thế nào, Thập Tam gia? – Tên võ sĩ bất an hỏi dò.
Điền Thập Tam đáp:
– Bằng không thì mọi người về nhà đi, từ biệt cha mẹ, vợ con cho thật tốt vào.
– Chúng ta sẽ bị bắt ư? – Tên võ sĩ bèn hỏi.
– Sẽ chết! – Điền Thập Tam nói.
Trong đầu gã không khỏi hiện lên những khoảnh khắc gặp gỡ Thẩm Lãng. Gương mặt tên này trước sau vẫn bình tĩnh thản nhiên, thậm chí còn đầy những nụ cười.
Mà bây giờ, Điền Thập Tam thấy, trong nụ cười ấy tràn ngập nguy hiểm.
– Đi, về bẩm báo nghĩa phụ. Nhỡ có chuyện lớn xảy ra, cũng phải chuẩn bị đường lui. Chúng ta đã giúp những người đó làm việc, họ cũng không thể thấy chết mà không cứu chứ! – Điền Thập Tam nói.
Sau đó, gã không nói hai lời, trực tiếp lật người lên ngựa, điên cuồng phóng về Hắc Y bang.
Muốn tự cứu, nhất định phải nhanh lên. Bằng không, nếu Thẩm Lãng thực sự leo lên được quan hệ với phủ Bá Tước, đến lúc hắn ra tay thì tất cả đã không kịp nữa rồi.
Tên Thẩm Lãng này rất âm hiểm, gã chỉ tiếp xúc với hắn ngắn ngủi một ngày mà đã cảm nhận được điều đó.
Điền Thập Tam không chút tiếc sức, thúc ngựa điên cuồng phi nước đại, chưa đầy một canh giờ đã đến Hắc Y bang.
...
Hắc Y Bang không nằm trong thành Huyền Vũ, mà cách thành hơn hai mươi dặm, có một pháo đài nhỏ.
Đương nhiên, pháo đài này mang danh nghĩa doanh sở Thiên hộ của dân quân thành Huyền Vũ, bên trong có mấy trăm người.
Do tân chính, các quan viên địa phương ra sức mượn mọi thế lực để chống lại thế lực truyền thống của quý tộc. Bởi vậy, Hắc Y bang của Điền Hoành mới công khai treo cờ hiệu trại lính.
Điền Thập Tam nhanh chóng nhảy vào pháo đài.
Nếu là lúc khác, gã nhất định sẽ trò chuyện với đám huynh đệ trong pháo đài. Đám con nuôi dưới trướng Điền Hoành rất đông đảo, muốn trổ hết tài năng để đạt được quyền lực lớn nhất thật không dễ dàng, không những phải lấy lòng cha nuôi mà còn phải thu phục nhân tâm phía dưới. Nhưng giờ đây, Điền Thập Tam mặc kệ những chuyện đó, xông vào pháo đài nhanh như chớp, thậm chí không thèm bẩm báo, gã trực tiếp xông vào phòng cha nuôi Điền Hoành.
Lúc này, gã vừa lúc bắt gặp bang chủ Điền Hoành đang làm chuyện cẩu thả với một cô gái xinh đẹp. Cô gái đó đang quỳ gối dưới mặt bàn, gã thấy một mảng trắng lóa mắt dưới lớp quần áo.
Điền Hoành theo bản năng cầm một cái chén định ném, nhưng khi nhìn thấy đó là Thập Tam, đứa con nuôi ông ta xem trọng, liền tức khắc dừng tay, lạnh giọng quát:
– Nếu không có lý do chính đáng, ta sẽ móc một mắt ngươi xuống.
Điền Thập Tam trực tiếp quỳ xuống nói:
– Nghĩa phụ xin tha tội, con vô dụng đã làm hỏng chuyện rồi, không tiêu diệt được cả nhà Thẩm Lãng.
Ánh mắt Điền Hoành lạnh đi. Đứa con nuôi ông ta coi trọng lại ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không làm xong? Nhưng tiền thì ông ta đã thu xong rồi, ước chừng 1500 đồng vàng.
Điền Thập Tam nói: "Kim Trung của phủ Bá Tước đã mang theo hơn chục võ sĩ đến đón cha mẹ và em trai Thẩm Lãng, nói rằng họ sẽ tham gia hôn lễ của phủ Bá Tước, và đã dùng ba cỗ kiệu lớn để đưa đi rồi."
Ngay lập tức, Điền Hoành chợt đứng phắt dậy, sắc mặt kịch biến!
Cô gái kia đang hầu hạ Điền Hoành. Khi ông chợt đứng lên, thứ đồ chơi kia tức khắc va vào răng cô ta, đau đến tê tái, sau đó ông ta đá mạnh một phát.
– A... Cô gái kêu thảm một tiếng, khóe miệng trào máu, cất tiếng thê lương kêu lên:
– Lão gia!
– Cút ra ngoài! – Điền Hoành hét lớn.
Ngay lập tức, cô gái kia cuống quýt ù té chạy ra ngoài.
Đàn ông đều là loại “móng giò heo” (*). Lúc vui vẻ tốt đẹp thì gọi là “cục cưng” này nọ, nhưng bây giờ lại dùng chân đá văng người ta ra ngoài.
(*) Móng giò heo: tiếng lóng trên mạng Trung Quốc, dùng để chửi xéo những gã đàn ông trăng hoa, không ra gì.
Điền Thập Tam nói: "Nghĩa phụ, ai trong phủ Bá Tước thành hôn vậy? Có phải thế tử cưới vợ bé không? Chẳng lẽ Thẩm Lãng lại có quan hệ với thế tử? Nghe nói thế tử cũng là một tên phế vật, hai phế vật “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” sao?"
Điền Hoành nói: "Ngươi có cảm thấy Thẩm Lãng là phế vật không?"
Điền Thập Tam suy nghĩ một chút, rồi kiên quyết lắc đầu.
Điền Hoành đáp: "Đại hôn của phủ Bá Tước Huyền Vũ không phải là thế tử cưới vợ bé, mà là kén rể!"
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Điền Thập Tam kịch biến, gã lắc đầu nói:
– Không thể nào, tuyệt đối không có khả năng đó!
Điền Hoành nói: "Ta cũng hiểu được là không có khả năng."
Điền Thập Tam nói: "Thẩm Lãng là ai chứ? Một thằng nhãi ranh nghèo đói quê mùa, là loại người ngay cả cọng cỏ dại cũng không bằng. Kim tiểu thư là ai? Võ công, binh pháp, tướng mạo, vóc dáng không có chỗ nào mà không phải tuyệt đỉnh, là thiên kim tiểu thư của gia tộc quyền thế trăm năm. Thẩm Lãng dù cho tổ tông tích đức tám đời cũng không xứng với tiểu thư Kim Mộc Lan nửa đầu ngón tay. Ngay cả hào phú thương nhân như nhà họ Từ còn ghét Thẩm Lãng, huống chi là phủ Bá Tước Huyền Vũ cao cao tại thượng?"
Điền Hoành cũng gật đầu. Dù cho người có trí tưởng tượng phong phú đến cỡ nào cũng không thể nào hình dung tiểu thư Kim Mộc Lan có liên hệ gì với Thẩm Lãng. Hai người thật sự là khác nhau một trời một vực, dù cho mặt trời có mọc đằng tây, hai người cũng không có nửa điểm quan hệ.
Thế nhưng, Kim Trung của phủ Bá Tước lại đi đón cả nhà Thẩm Lãng tham gia hôn lễ, chuyện này có chút cổ quái.
Điền Hoành đứng dậy đi đi lại lại, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng.
– Ta phải vào thành một chuyến, chuyện này cần phải phòng ngừa chu đáo. – Điền Hoành nói.
...
Hơn nửa canh giờ sau!
Ba tên đầu sỏ nhỏ của thành Huyền Vũ, gồm Từ gia chủ, Lâm gia chủ và Điền Hoành, tụ tập bên trong mật thất.
Nghe Điền Hoành nói xong, hai đại tài chủ này đều cùng la lên:
– Vô lý, tuyệt đối không thể nào!
Đặc biệt là gia chủ nhà họ Từ, ông ta khiếp sợ không thôi.
Điền Hoành nói: "Hôm qua, không lâu sau khi Thẩm Lãng rời khỏi Cẩm Tú Các, hắn liền bị kỵ binh phủ Bá Tước đụng bị thương, tiếp đó được đưa đến phủ Bá Tước. Hôm nay lại truyền đến tin tức về hôn lễ của tiểu thư phủ Bá Tước, hơn nữa Kim Trung còn tự mình dẫn người đi đón cha mẹ và em trai Thẩm Lãng đến phủ Bá Tước dự lễ."
Từ Quang Doãn nói: "Có lẽ tên phế vật Thẩm Lãng này đã nịnh bợ thế tử phủ Bá Tước, cuối cùng vẫn là hai tên phế vật. Nhưng tiểu thư Kim Mộc Lan là nhân vật lợi hại cỡ nào, làm sao có thể để mắt đến tên Thẩm Lãng? Huống hồ ta vừa đuổi Thẩm Lãng ra khỏi nhà, một tên ở rể vừa bị đuổi, ngay cả góa phụ nông thôn còn chưa chắc chịu lấy, huống chi là thiên kim của gia tộc quyền thế trăm năm?"
Ông chủ Lâm Mặc của Cẩm Tú Các nói: "Từ huynh, Thẩm Lãng này chưa chắc là phế vật đâu. Nếu thật là phế vật, e rằng cũng không nghĩ ra được công thức thuốc nhuộm màu vàng kim mới."
Từ Quang Doãn nói: "Lâm lão đệ thật sự lẩm cẩm rồi. Loại công thức thuốc nhuộm mới này đòi hỏi thứ nhất là may mắn, thứ hai phải là loại nhân tài cuồng si ngốc nghếch mới có thể phát minh sáng tạo."
Lâm Mặc ngẫm nghĩ một chút, thấy thật có lý. Chỉ có điều trong khoảnh khắc giao lưu ngắn ngủi hôm qua, Thẩm Lãng kia chẳng hề giống một kẻ ngốc.
Từ Quang Doãn nói: "Quan trọng nhất là, Thẩm Lãng phế vật kia lúc bị ta đuổi còn bị vu cho tội danh ăn cắp và trêu ghẹo tỳ nữ. Một kẻ rõ ràng mang tiếng xấu như thế, lẽ nào phủ Bá Tước lại không biết xấu hổ mà chấp nhận?"
Lời này vừa thốt ra, ba người quả thực yên tâm trở lại.
Rất nhiều người ở thành Huyền Vũ có thể không biết xấu hổ, nhưng duy chỉ có phủ Bá Tước Huyền Vũ là thích nhất việc giữ gìn danh tiếng và thể diện.
Điền Hoành nói: "Từ gia chủ, Bá tước đại nhân hôm nay bỗng nhiên ra sức phát thiệp cưới khắp nơi, có nói chú rể là ai chăng?"
Từ Quang Doãn lắc đầu nói: "Cũng không có! Nhưng tuyệt đối không thể nào là Thẩm Lãng, dù cho mặt trời có mọc từ hướng tây cũng không thể nào là hắn."
Lâm Mặc nói: "Dù cho không phải Thẩm Lãng, chúng ta cũng tốt nhất nên biết rõ ràng. Hay là chúng ta phái một người đi tham gia hôn lễ của phủ Bá Tước tối nay thì sao?"
Ngay lập tức, ba người nhìn nhau, bởi vì ở đây không ai nhận được thiệp mời của phủ Bá Tước.
Thiệp mời của phủ Bá Tước Huyền Vũ phát ra ngoài không ít, ví dụ như quan quân, quan chức, thư sinh có tên tuổi, nhân vật nổi tiếng của thành Huyền Vũ, v.v...
Ba người này tuy rằng có quyền thế, nhưng hai người là thương nhân, một người là đầu lĩnh hắc đạo.
Điền Hoành bỗng nhiên nói: "Ta sẽ đi tham gia hôn lễ."
Không có thiệp cưới mà đi tham gia hôn lễ của phủ Bá Tước đương nhiên không đến mức bị đuổi ra ngoài, Bá Tước Huyền Vũ cũng không cay nghiệt đến mức đó, nhưng cuối cùng vẫn cần dũng khí.
Lâm Mặc nói: "Cảm ơn Điền bang chủ. Còn lễ vật chúc mừng, đành do ta xử lý vậy."
Từ Quang Doãn nói: "Bá Tước Huyền Vũ cuối cùng vẫn được xem là chủ nhân của thành Huyền Vũ. Dù cho chúng ta không tham gia hôn lễ, cũng phải chuẩn bị một phần hậu lễ. Nhà họ Từ chúng ta không thiếu chút tiền tài ấy."
Điền Hoành nói: "Vậy cứ quyết định như vậy. Hai vị mau chóng chuẩn bị lễ vật cho tốt, ta lập tức xuất phát đi phủ Bá Tước."
Lâm Mặc của Cẩm Tú Các nói: "Vậy ta đây đi chuẩn bị ngay."
Tiếp đó, ông đi vào nhà kho chọn đồ quý hiếm, trong đầu không ngừng nhớ lại những màn va chạm với Thẩm Lãng. Những ký ức này chẳng hay ho gì, mỗi lần nhớ lại là toàn thân lạnh lẽo.
Ông ta không chỉ bán đứng Thẩm Lãng, hơn nữa còn nói rất nhiều lời lẽ quyết liệt.
Ví dụ như mấy câu: "Thẩm Lãng nhà ngươi là con kiến hôi như vậy, không biết tự lượng sức, ngươi không chết thì ai chết...?"
Nếu trời cao thực sự đui mù, thực sự để Thẩm Lãng trở thành con rể phủ Bá Tước, vậy... vậy thật sự phải chết rồi.
Thực sự chỉ có thể cầu nguyện trời cao, chớ để việc này trở thành sự thật.
Nhưng dùng đầu óc mà ngẫm lại, loại chuyện này tuyệt đối không thể nào xảy ra. Đường đường phủ Bá Tước Huyền Vũ làm sao có thể chiêu mộ một con rể hèn mọn như Thẩm Lãng được? Huống hồ hắn mới vừa bị một gia đình thương nhân như nhà họ Từ vứt bỏ, trục xuất khỏi gia môn.
Tuyệt đối là tự hù dọa bản thân mà!
Chỉ hơn nửa canh giờ sau, ba nhà thế lực đã chuẩn bị ba xe ngựa đầy lễ vật.
Điền Hoành ngồi trên một chiếc xe ngựa đi đến phủ Bá Tước, mặt dày tham gia hôn lễ tối nay của Kim Mộc Lan dù không có thiệp cưới.
Nghìn vạn lần không nên là Thẩm Lãng, nghìn vạn lần không nên là Thẩm Lãng!
Cùng lúc đó, vợ trước của Thẩm Lãng cũng quang minh chính đại đi phủ Bá Tước tham gia hôn lễ. Bởi vì vị hôn phu của nàng, Trương Tấn, là con của Thái Thú, hơn nữa còn là thủ tướng của thành Huyền Vũ.
Từ Thiên Thiên nói: "Trương lang, phủ Bá Tước thật sự bí ẩn. Chàng đoán xem chú rể tối nay là ai? Là con của gia đình quyền quý nào, hay nhân vật tài hoa nổi tiếng nào mới có thể lấy được Kim Mộc Lan?"