Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 211: Lãng gia tài hoa thuyết phục Quốc quân! Đại Ngốc đến
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 211 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu thái giám lập tức kinh hãi.
Thế nào lại là giết ta?
Rõ ràng là Thẩm Lãng làm càn.
Hắn ngay trước mặt vương cung tùy tiện làm bậy, lại còn giả vờ bị đánh roi... hơn nữa còn động chạm công chúa điện hạ.
Bệ hạ thương ta nhất.
Vì ta biết trồng hoa lan, tổng cộng có ba chậu hoa lan quý giá nhất, lão già Lê Chuẩn kia đã chăm chết một chậu, ta lại nuôi sống được hai chậu, nên Quốc quân mới cất nhắc ta tới thư phòng hầu hạ.
Ta rõ ràng là thái giám rất được sủng ái, sao lại phải chết ngay bây giờ?
Nhưng bốn tên võ sĩ đã tiến lên, lôi gã ra ngoài.
Tiểu thái giám cất cao giọng:
- Bệ hạ, Bệ hạ, rõ ràng người phạm sai lầm là Thẩm Lãng, hắn vừa rồi còn sờ ngực công chúa Ninh Diễm!
Nghe những lời này, tóc Thẩm Lãng gần như dựng đứng lên.
Mẹ kiếp, cái thứ đê tiện nhà ngươi trước khi chết còn muốn cắn ta một miếng.
Quốc quân ánh mắt như điện, nhìn chằm chằm vào hai tay Thẩm Lãng.
Lúc này Thẩm Lãng cảm thấy tay mình dường như sắp bị chặt xuống.
- Bệ hạ, nô tài có công chăm sóc hoa lan của Bệ hạ, tại sao lại giết nô tài? Dựa vào cái gì mà giết nô tài chứ? - Tiểu thái giám thét lớn.
Quốc quân lập tức nhướng mày.
Lê Chuẩn tiến lên, móc ra một vật nhét vào miệng tên hoạn quan nhỏ bé này.
Lập tức, tất cả tiếng thét chói tai đều bị chặn lại.
Kéo lê ra ngoài sân, lão thái giám Lê Chuẩn nói:
- Nhóc con, ngươi mới đến thư phòng Bệ hạ hầu hạ chưa lâu, đã dám ra ngoài trộm đồ, hoàn toàn là tự tìm đường chết, phạt đánh ba mươi trượng, trượng cuối cùng đánh chết.
- Dạ!
Bốn tên võ sĩ đáp lời.
Tiếp đó trực tiếp lột quần của tên hoạn quan nhỏ bé kia.
Gậy gỗ thô to, đập xuống liên tục.
- ...
Tiểu thái giám đang bị đè dưới đất phát ra một tiếng hét thảm thiết từ cổ họng.
Đây không chỉ là đau đớn kịch liệt.
Đây là sự hủy diệt gây nên nỗi sợ hãi.
Chỉ một trượng tiếp theo, liền trực tiếp đánh gãy xương đùi.
- Bốp, bốp, bốp, bốp...
Kế tiếp, hai tên võ sĩ thay phiên dùng gậy gỗ đập xuống.
Thẩm Lãng liếc nhìn một cái, rồi quay mặt đi.
Quá tàn nhẫn.
Đây căn bản không phải là phạt trượng gì, mà là giết người tàn nhẫn nhất.
Gậy đầu tiên làm gãy xương đùi xong xuôi, kế tiếp nện vào bắp chân, đầu gối, đùi, mông.
Mỗi một trượng, đều đánh nát xương cốt.
Sau khoảng hai mươi chín trượng.
Toàn bộ nửa thân dưới của tên hoạn quan nhỏ bé này, trực tiếp bị đập dập dính trên mặt đất.
Lúc này nỗi thống khổ của gã đã hoàn toàn không cách nào diễn tả bằng lời.
Nhưng hết lần này đến lần khác gã vẫn còn sống, hơn nữa còn tỉnh táo cho đến khi chết.
Lúc này gã cũng chỉ muốn lập tức chết đi, tuyệt đối chẳng muốn sống nữa.
Một trượng cuối cùng.
- Bốp!
Trực tiếp nện vào sau gáy.
Trong nháy mắt mất mạng!
...
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến chọn thái giám với điều kiện rất đơn giản.
Trung thành, thông minh.
Muốn luôn luôn đồng lòng với ông ta.
Biết nói gì được, gì không thể nói. Chuyện gì có thể làm, gì không thể làm.
Tên hoạn quan nhỏ bé này quả thật có bản lĩnh, những chậu lan quý hiếm kia người khác đều không chăm được, duy chỉ có gã có thể trồng tốt.
Nên lúc này mới trở nên nổi bật, tới thư phòng Quốc quân hầu hạ, ở điện Nhân Từ coi như là một thủ lĩnh nho nhỏ.
Hắn dọa dẫm quan viên vàng bạc, Quốc quân chỉ làm như không nhìn thấy, mở một mắt nhắm một mắt.
Hắn trộm đồ trong cung ra ngoài bán, đây đã là chuyện không thể dễ dàng tha thứ.
Hết lần này đến lần khác tên tiểu súc sinh này còn truyền tin tức cho Thái tử.
Mà nay, tên tiểu súc sinh này hoàn toàn không biết tâm ý Quốc quân, vẫn cứ gây xích mích ly gián muốn giết chết Thẩm Lãng như vậy.
Ngươi lẽ nào không nhìn ra Thẩm Lãng đối phó gia tộc họ Tô, Quốc quân rõ ràng vui mừng sao?
Thậm chí Thẩm Lãng dùng âm mưu đốt cháy Thánh miếu, người được lợi lớn nhất cũng là Quốc quân à?
Nước Nam Ẩu đang đại chiến bừng bừng khí thế, đại quân tộc Sa Man liên tục bổ sung vào chiến cuộc.
Khương quốc mượn cơ hội dọa dẫm Việt quốc chiếm lấy số tiền tài vật tư khổng lồ, Quốc quân dây dưa không muốn cho, nhưng nếu ngươi thật sự không cho chút nào, vua Khương sẽ tức giận, muốn mượn cơ hội gây loạn.
Mà sứ đoàn người nước Khương đốt cháy Thánh miếu, vừa lúc để Quốc quân có lý do không cho số tiền này.
Hầu tước Tô Nan, đây là nhà ngươi gây họa, vua Khương đe dọa cũng do ngươi đến chịu trách nhiệm đi, gia tộc họ Tô các ngươi thay ta ra số tiền tài này đi.
Còn Thánh miếu, đốt thì đốt đi.
Đốt là Khổng Khâu (*), còn với Ninh Nguyên Hiến ta đây có chuyện gì đâu? Huống chi có phải tổ tiên của ta đâu.
(*) Khổng Phu Tử hoặc Khổng Tử là danh hiệu tôn kính của hậu thế cho Khổng Khâu hay Khổng Khưu
Nơi này là kinh đô, đốt cháy Thánh miếu thế này là chuyện rất lớn, Thẩm Lãng dựa vào cái gì dám làm?
Chẳng phải bởi vì phù hợp lợi ích Quốc quân hay sao.
Chỉ bất quá hắn cả gan làm loạn, không được Quốc quân đồng ý, liền kéo ông ta vào chung một chiến tuyến, liên thủ cắt thịt lấy máu họ Tô.
Bằng không lúc quất roi Thẩm Lãng lấy đâu ra nhuyễn giáp hộ thân chứ?
Hết lần này đến lần khác tên hoạn quan nhỏ bé này nhìn không thấu, nhiều lần gây xích mích cùng Quốc quân đối nghịch.
Cho nên, chỉ có thể bị chết thảm như vậy.
Chỉ bất quá câu nói của gã trước khi chết ngược lại đẩy Thẩm Lãng vào thế khó.
Thẩm Lãng?
Ngươi thật to gan, đàn ông có vợ, cũng dám trêu ghẹo con gái của ta?
Quốc quân đưa mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay Thẩm Lãng.
Lãng gia tóc gáy dựng đứng, hắn rõ ràng cảm thấy một chút nguy hiểm.
Ninh Diễm nói:
- Phụ vương, Thẩm Lãng không sờ con, hắn chẳng qua là vỗ vào ngực con thôi.
Thẩm Lãng không nói gì, ngươi nhanh chóng im đi, đừng giải thích bừa bãi nữa.
Tiếp tục, công chúa Ninh Diễm như nhớ ra chuyện gì, nàng nói:
- Đúng rồi phụ vương, tối hôm qua Thẩm Lãng chữa khỏi bệnh cho con, con đồng ý báo đáp hắn, hắn nói muốn làm quan, thất phẩm bát phẩm không vấn đề. Thế nhưng phải có quyền lực, cũng không cần gánh chịu bất cứ trách nhiệm nào, cũng không cần mỗi ngày đi nha môn làm việc, tóm lại ngay cả có quyền lực không nghĩa vụ.
Thẩm Lãng trong lòng lệ rơi đầy mặt.
Đồ chết tiệt, cái đồ ngu ngực to không não này, không biết nói chuyện thì không nên nói lung tung.
Đồng đội như hổ cái, dùng thì quả nhiên tốt thật.
Nhưng có lúc, khi dùng sẽ dẫn đến bị hại.
Quốc quân đối với đứa con gái ngu xuẩn mình sinh ra như thế cũng vô cùng bất đắc dĩ, ông phất tay nói:
- Con đi ra ngoài đi, đi ra ngoài đi!
- Dạ! - Ninh Diễm đáp:
- Thẩm Lãng, nếu có chuyện gì ngươi ở bên trong kêu một tiếng, ta lập tức sẽ xông vào. Ngươi yên tâm ở trong kinh đô, sẽ không có chuyện ta không làm được.
Ngươi mau đi ra ngoài đi, Mông To, ta đều sắp bị ngươi hại chết rồi đó.
...
Thẩm Lãng đang muốn mở miệng nhận sai.
- Đừng mở miệng, đừng giải thích... - Quốc quân nói:
- Còn làm nữa, tay ngươi cũng đừng hòng giữ được.
- Vâng. - Thẩm Lãng đáp.
Quốc quân nói:
- Thẩm Lãng, ngươi là một người thông minh, kẻ tinh khôn, không tầm thường!
Thẩm Lãng hận không thể cúi đầu sát đất.
Lời này đặc biệt uy hiếp nghiêm trọng.
Lúc Quốc quân mắng chửi người khác không đáng sợ.
Thậm chí ông ta luôn miệng nói lẽ nào ta giết không được ngươi sao? Cũng không cần sợ hãi.
Thế nhưng lúc ông ta bình tĩnh nói chuyện, ngươi sẽ phải sợ.
Ý của lời này chính là, Thẩm Lãng à, kẻ tinh khôn như ngươi vậy, ta cũng khá yêu quý, thế nhưng ngươi không nên quá tự tìm chết.
Vậy đại khái chính là cảm giác như Tào Tháo nhìn Dương Tu.
Yêu kỳ tài, thế nhưng không thích tính cách thể hiện ra ngoài.
Vài lần nhẫn nại, Tào Tháo vẫn giết Dương Tu.
Đương nhiên, Thẩm Lãng so với Dương Tu thông minh hơn nhiều lắm, hắn sẽ không đi thực sự khiêu khích giới hạn cuối cùng của Quốc quân.
Hơn nữa luôn luôn thể hiện với Quốc quân, ta có tác dụng lớn.
Còn Thẩm Lãng trêu ghẹo công chúa Ninh Diễm.
Trong mắt Quốc quân, Ninh Diễm cuối cùng cũng hai mươi bốn tuổi, hơn nữa đã có chồng, lại còn tự phong quả phụ, danh tiếng đã sớm hủy hoại hết cả rồi.
Đã hư rồi thì chẳng ngại thêm.
Mặc dù ông biết, bản thân công chúa Ninh Diễm là vô cùng thuần khiết.
Thế nhưng thuần khiết ngu ngốc... Không cần nhắc tới cũng được.
Đương nhiên nếu Thẩm Lãng dám thật sự ngủ với Ninh Diễm, vậy Quốc quân tuyệt đối không dễ dàng tha thứ.
Đến lúc đó đừng trách ta không nương tay.
...
Tiếp đó, Thẩm Lãng cùng Quốc quân đối diện im lặng.
Quốc quân lập tức nghĩ tới Tô Nan, người này quỳ đẹp mắt hơn, mềm nhũn như không có xương, hận không thể luôn luôn quỳ rạp trên mặt đất liếm đế giày của ông ta.
Nhưng con cáo già này cùng Ninh Nguyên Hiến đấu trí hết lần này đến lần khác.
Hơn nữa nhiều lần, còn đều âm thầm chiếm lợi thế.
Cái ngai vàng này ngồi không dễ chút nào.
Thái tử cùng Ninh Kỳ đều khẩn cấp muốn lên ngôi, bọn họ có thể khống chế những quan lại cáo già này sao?
Nếu như những triều thần này đều thành thật như Kim Trác thì thật sự tốt rồi.
Mà tên Thẩm Lãng trước mắt này, thông minh lanh lợi đến thế nào, khiêm tốn ra sao.
Nhưng... Lại là một con cáo nhỏ.
Rất gian xảo.
- Ngươi biết trên triều đình xảy ra chuyện gì không? - Quốc quân mang theo giọng dò xét.
Ông ta xem như là lần đầu tiên có hứng thú với tài năng của Thẩm Lãng.
- Thái tử và Tam vương tử đều nguyện ý làm công cụ cho Bệ hạ, tố cáo Hầu tước Tô Nan. - Thẩm Lãng nói.
- Ừ. - Quốc quân trong lòng có chút thất vọng.
Thẩm Lãng nói:
- Thế nhưng Hầu tước Tô Nan cáo già, nhất định sẽ đứng ra đầu tiên, dùng chiến thuật lấy lùi làm tiến đến mức tận cùng, chủ động nhận toàn bộ tội danh, sai lầm thuộc về ông ta cũng nhận, sai lầm không thuộc về ông ta cũng nhận cả luôn, hơn nữa còn sẽ xin cáo lão, chủ động từ quan.
Mắt của Quốc quân sáng lên, tiếp đó ngồi xuống.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Tô Nan người này nhìn như mềm mỏng không xương, với Quốc quân không hề có khí phách, kỳ thực dứt khoát quyết đoán, ông ta chủ động đề nghị giết chết mười mấy sứ đoàn Khương quốc đã đốt cháy Thánh miếu. Không chỉ có thế, ông ta thực hiện lời hứa chịu trách nhiệm, xoa dịu cơn giận của vua Khương. Họ Tô sẵn lòng trả một cái giá thật lớn để trấn an Khương quốc, khiến cho vua Khương không gây rối, không cướp bóc, không quấy phá chiến trường Nam Ẩu.
Trong lòng Quốc quân đã vô cùng ngạc nhiên.
Thẩm Lãng nói:
- Thế nhưng ông ta đưa ra một điều kiện, để thảo dân đi sứ Khương quốc, muốn mượn tay vua Khương giết thảo dân!
Quốc quân tiếp tục uống trà giải khuây, mắt lim dim, che giấu sự kinh ngạc của chính mình.
Tài hoa của người này, quả nhiên khiến người ta khiếp sợ.
Toàn bộ triều hội, hắn không liếc mắt nhìn, cũng không nghe một câu nói.
Thế nhưng lại không sai chút nào, hoàn toàn như tận mắt chứng kiến.
Đây không phải là suy đoán, mà là phân tích.
Thật lợi hại!
Quốc quân nói:
- Hầu tước Tô Nan đưa điều kiện ra, ngươi sẵn lòng đi không?
Thẩm Lãng nói:
- Học trò sẵn lòng đi sứ Khương quốc!
Quốc quân thậm chí cảm thấy, Thẩm Lãng dường như luôn luôn đợi câu nói này.
Thậm chí lúc chưa đốt cháy Thánh miếu, cũng đã vạch kế hoạch đến bước này, cũng đã nghĩ đến kết quả này.
Quốc quân nói:
- Vậy mười mấy sứ thần Khương quốc đốt cháy Thánh miếu, toàn bộ muốn xử phạt theo pháp luật mức cao nhất, chém đầu răn chúng, cho người trong thiên hạ một công đạo. Mà nếu ngươi đi sứ Khương quốc, là phải mang theo mười mấy cái đầu này đi đấy.
Thẩm Lãng đáp:
- Thần biết.
Ngươi không biết xấu hổ gì thế, lại tự xưng là thần?
Ngươi đây là muốn chức quan từ ta.
Cũng không thể chỉ lấy một thân phận không có công danh gì đi sứ Khương quốc, nhất định phải có chức vụ.
Quốc quân nói:
- Không chỉ có thế, còn phải cho vua Khương viết thư tạ tội, còn phải cho hắn ta ở ngay trong Khương quốc xây dựng Thánh miếu.
Hả?
Còn có điều này?
Vậy thì thật là khó như lên trời!
Người Khương quốc tín ngưỡng thiên thần, trong cả nước chỉ có Thần miếu Tuyết Sơn, không dung thứ bất kỳ chùa miếu nào khác.
Sở dĩ là Thần miếu Tuyết Sơn, bởi vì ở trên đỉnh núi cao nhất, khoảng cách gần với thiên thần.
Ngươi muốn để vua Khương ở trong Khương quốc xây Thánh miếu?
Khó như lên trời!
Thẩm Lãng suy nghĩ một lúc lâu gật đầu đáp:
- Được!
Quốc quân vô cùng kinh ngạc.
Chuyện này... Ngươi cũng đồng ý sao?
Rõ ràng là chuyện không thể hoàn thành.
Bất luận kẻ nào mang theo mười mấy cái đầu người nước Khương đi sứ sang bên đó cũng chỉ có một kết quả, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Mà Thẩm Lãng đi.
Cũng chỉ sẽ chết thảm hại hơn nữa, tuyệt đối lột da rút gân, bị nấu thịt ăn rõ ràng.
Bởi vì ai cũng biết, vua Khương cùng gia tộc họ Tô quan hệ mật thiết thế nào.
Nhưng mà, hắn vẫn đáp ứng.
Quốc quân nói:
- Thẩm Lãng, quốc sự không phải trò đùa.
Thẩm Lãng nói:
- Thần vô cùng chăm chú, nguyện lập quân lệnh trạng.
Lập cái gì quân lệnh trạng?
Nếu như ngươi không thành công, ở trong nước Khương đã bị băm thây vạn đoạn, còn chưa tới phiên Ninh Nguyên Hiến ta đây giết ngươi.
Quốc quân nói:
- Nói cho ta biết, vì sao ngươi khẩn cấp đi sứ Khương quốc như thế?
Thẩm Lãng nói:
- Vì giết chết họ Tô!
Lại tới câu này.
Muốn giết chết họ Tô, Khương quốc là tuyệt đối không thể tránh khỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Cộng thêm chạy qua chạy lại, trong một tháng, thần có thể hoàn thành nhiệm vụ. Chẳng những có thể dẹp loạn cơn thịnh nộ của vua Khương, khiến cho ông ta không vượt biên tác loạn, để vua Khương viết xuống thư nhận tội, hơn nữa ở Khương quốc xây dựng Thánh miếu!
Quốc quân càng thêm không thể tin, đây hoàn toàn khó như lên trời.
Thẩm Lãng nói:
- Thế nhưng thần có một yêu cầu nho nhỏ.
Quốc quân nói:
- Sắc phong nhạc phụ ngươi là Huyền Vũ Hầu, không phải Nộ Triều Hầu, danh chính ngôn thuận sắc phong thành Nộ Triều cho gia tộc họ Kim các ngươi đúng không?
Thẩm Lãng vội vàng nói:
- Bệ hạ thật thánh minh!
Quốc quân nói:
- Ngươi quả thực muốn đi sao?
Đây là chín phần chết một phần sống.
Thẩm Lãng nói:
- Vì Bệ hạ, vì Việt quốc, thần nguyện nát xương tan thịt, chết mới thôi.
Cái rắm! Quỷ mới tin nhà ngươi.
Đừng nói chín phần chết một phần sống, chính là ba phần chết bảy phần sống, Thẩm Lãng cũng không muốn đi mạo hiểm.
Chuyện này cũng không phải sống chết tồn vong.
Không có an toàn tuyệt đối, không có chắc chắn tuyệt đối, Thẩm Lãng căn bản cũng sẽ không đi.
Quốc quân nhắm mắt lại.
Thẩm Lãng nói:
- Thần sẽ viết thơ cho nhạc phụ đại nhân, là thần chủ động yêu cầu đi sứ Khương quốc, Bệ hạ không hề ép buộc. Dù cho thần chết ở Khương quốc, gia tộc họ Kim cũng chỉ sẽ thù hận họ Tô, tuyệt đối không...
Lời kế tiếp không thể nói.
Lời kiểu như ghi hận Quốc quân, ngươi có thể nói ra sao?
Không thể!
Quốc quân thản nhiên nói:
- Thẩm Lãng, chuyện này ngươi nếu thật có thể hoàn thành đại sự! Chuyện sắc phong Huyền Vũ Hầu không cần phải nói, sau khi trở về ta cũng chắc chắn trọng dụng ngươi!
Ta hứa!
Vậy chờ ta trở lại muốn quan chức, ngươi nhưng ngàn vạn lần phải nhớ kỹ lời hứa hôm nay nhé?
Thẩm Lãng với chức vị không có bất kỳ hứng thú gì.
Mục tiêu duy nhất của hắn lúc này chính là, giết chết họ Tô toàn tộc.
Cho nên, đến lúc đó hắn liền cần một chức quan.
Quốc quân gật đầu, phất tay một cái nói:
- Ngươi đi đi!
Thẩm Lãng cúi mình hành lễ rời đi.
Vốn nên là quỳ xuống, hắn ngay cả chuyện này cũng mượn cơ hội tiết kiệm.
Quốc quân cũng vờ như không phát hiện.
Lúc này, bước đầu tiên diệt gia tộc họ Tô đã chính thức hoàn thành!
Bước thứ hai, lập tức mở ra!
Bước thứ ba cũng phải bắt đầu vạch kế hoạch.
Tô Nan người này, hết sức lợi hại.
Vài lần cùng Quốc quân đấu trí, đều chiếm thượng phong.
Ở mặt âm mưu, độc ác, tỉ mỉ, diễn xuất, ông ta so với Trương Xung còn lợi hại hơn.
Lúc quyết đấu chính diện, người này có thể nói là không hề có kẽ hở.
Thế nhưng có một chuyện ông ta không bằng Trương Xung, đó là tầm nhìn xa!
Trương Xung một lòng chỉ vì lý tưởng chính trị của mình, không tham lam ích kỷ, nên tầm nhìn rất xa.
Mà Hầu tước Tô Nan tham quyền tư lợi, nên chiến lược kém xa Trương Xung.
Đây không phải là trí tuệ thông minh quyết định, mà là tính cách con người quyết định.
Sau khi đi ra cửa, Thẩm Lãng trở lại mè nheo:
- Bệ hạ, có thể xin ngài một việc không?
Quốc quân nói:
- Thả Kim Mộc Thông có đúng không? Đã phái người đi rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Dù không đúng tiêu chuẩn nhưng xin ngài có thể giao cho thần được không? Tốt nhất cho thần một ý chỉ?
Quốc quân nói:
- Chuyện mất mặt như vậy, còn muốn ta ra chỉ dụ sao? Lê Chuẩn, ngươi cùng Thẩm Lãng đi một chuyến.
...
- Lê công công chờ một chút, ta về nhà rửa mặt chải đầu một cái, toàn thân lấm lem cả rồi.
Bên ngoài cổng nhà, Thẩm Lãng cười nói.
Lê Chuẩn ngồi trong cỗ kiệu, cười tủm tỉm nói:
- Không sao, chúng ta ở trong kiệu chờ ngươi.
Thẩm Lãng về đến nhà!
Tiểu Băng yêu kiều còn chưa ngủ, vẫn ở trên ghế trong phòng khách, gục đầu xuống.
May là than không khói đốt ấm trong phòng khách, hơn nữa nha đầu kia trên người cũng khoác một lớp chăn lông ngỗng, bằng không sẽ đông cứng.
Thẩm Lãng có chút thương cảm.
Cái này cũng đã gần đến trưa rồi, tiểu nha đầu này quả thực là từ đêm qua nhịn đến bây giờ.
Thẩm Lãng đang muốn ôm nàng đi về phòng ngủ.
Kết quả nha đầu kia vừa nghe tiếng bước chân Thẩm Lãng, chợt giật mình tỉnh giấc.
- Cô gia, ngài đã về rồi!
Tiếp đó, vui mừng phấn khởi tiến lên đón.
Lúc này, Thẩm Lãng trong lòng mềm nhũn.
Hắn bỗng nhiên có chút hiểu rõ tâm tư nha đầu này.
Đối với người khác mà nói, còn có gia tộc, còn có sự nghiệp.
Mà đối với tiểu Băng mà nói, Thẩm Lãng lúc này có thể chính là toàn bộ của nàng, dù cho nàng chỉ là một thị thiếp.
Tất cả những suy nghĩ của nàng có thể chính là được Thẩm Lãng chiều chuộng, tiếp đó sinh vài đứa con, hạnh phúc vui vẻ sống hết đời này.
- Sao còn chưa đi ngủ, ngươi còn mang thai mà? Không thể thức đêm. - Thẩm Lãng nói.
Tiểu Băng nói:
- Hôm qua người ta đang muốn hầu hạ ngài, nửa đường xảy ra chuyện ngài liền đi, nô tỳ vẫn chờ ngài trở về, để ngài nhìn một chút tài nghệ của nô tỳ đó, cô gia chúng ta vào phòng đi, nô tỳ hầu hạ ngài, sẽ cho ngài tận mắt chứng kiến tài năng của nô tỳ!
Thẩm Lãng kinh ngạc sững sờ!
Tiếp tục, tiểu Băng hăng hái bừng bừng đi rửa ráy, đánh răng, uống Mân Côi Hoa Lộ (sương hoa hồng) để cho miệng thật thơm tho.
Tiếp đó, càng thêm hăng hái bừng bừng lôi kéo Thẩm Lãng vào phòng.
Thẩm Lãng không nói gì.
Ông trời của ta!
Thế giới này thật không có đặt sai biệt hiệu.
Băng nhi ngươi cũng quá chuyên nghiệp, ngươi đây là làm nghề gì cũng hết mình.
Nha đầu, cô gia tin tưởng ngươi thân mang tuyệt kỹ.
Thế nhưng ngày hôm nay thực sự không được.
Hôm qua cô gia ở bên ngoài cùng với người khác đấu một đêm, đã tâm lực tiều tụy, thật không có tinh lực.
Cho nên ngày hôm nay coi như xong đi, then chốt cô gia còn có việc đó? Còn muốn đi huyện nha Vạn Niên đón tên mập về nhà, thuận tiện hại người thì sao?
Mười lăm phút ta mà!
Thẩm Lãng kêu lên.
Băng nhi, ngươi rõ ràng thiên phú bẩm sinh.
Bằng không làm lại từ đầu.
Để cho lão thái giám Lê Chuẩn chờ thêm lát nữa.
Nhóc mập, đừng vội, tỷ phu đây sẽ đến cứu đệ.
...
Bên trong nhà tù huyện nha Vạn Niên!
Vương Khải Khoa vô cùng tức giận!
Gã quan chức quá thấp, còn chưa đủ tư cách vào triều, thế nhưng chuyện đã xảy ra gã đã sớm biết, hơn nữa cũng dâng một bản sớ tấu.
Thật đáng đời Khương quốc, ngươi không đốt sớm, cũng không đốt muộn.
Hết lần này đến lần khác vào lúc này đốt?
Vậy vụ án của Kim Mộc Thông bên này phải giải quyết thế nào đây?
Nhưng mà rất nhanh gã liền nhận được chỉ thị.
Nhanh chóng định tội cho Kim Mộc Thông.
Chuyện Thánh miếu bị đốt, tối đa cũng xôn xao mười ngày.
Thế nhân cũng dễ quên, chuyện lớn hơn nữa vượt qua mười ngày đã không còn đáng kể.
Mười ngày sau, việc Thánh miếu bị đốt sẽ nguội đi.
Liền thổi bùng lên câu chuyện Kim Mộc Thông cưỡng bức gái nhà lành.
Cho đến lúc này, tất cả mọi người tiếp tục tố cáo gia tộc họ Kim, văn võ bá quan tiếp tục bao vây tấn công Bá tước Huyền Vũ.
Cái gì?
Ngươi nói đủ loại quan lại cùng Kim Trác không thù không oán, tại sao muốn bao vây tấn công gã?
Ta van ngươi, ông ta sắp phong hầu.
Thấy người khác phong hầu, ngươi chẳng lẽ không ghen ghét à?
Toàn bộ Việt quốc bao nhiêu Hầu tước hả?
Hai thôi!
Kim Trác nhà ngươi có tài đức gì có thể trở thành người thứ ba?
Sự việc hại người không lợi mình đôi khi cũng đặc biệt muốn làm cho lớn.
Thấy người khác không may, trong lòng ta liền thư thái.
Sau khi được mệnh lệnh mới, huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa hân hoan.
Tiếp đó, nhanh đi thẩm vấn Kim Mộc Thông.
Nhất định phải trong thời gian ngắn nhất hoàn thành kết án.
Thẩm Lãng đêm qua thay trắng đổi đen, chiếm thế chủ động.
Vậy nghĩ biện pháp để Kim Mộc Thông nhận tội, ký tên đồng ý.
Khi cần thiết có thể tra tấn!
Đương nhiên, không thể lưu lại bất cứ vết thương nào, nhưng lại rất đau đớn.
Loại hình phạt này có rất nhiều.
Đảm bảo để cho ngươi đau đớn đến mức hoài nghi nhân sinh, ý chí người thường căn bản không thể nào chống đỡ nổi.
Thế nhưng, lại không sẽ lưu lại bất cứ dấu vết gì.
Nhưng mà huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa cũng thoáng chút bất an.
Đây dù sao cũng là thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ, thực sự phải tra tấn à?
Lẽ nào cuộc đấu tranh đã gay gắt đến mức này sao?
Dĩ nhiên!
Hôm nay Thẩm Lãng rõ ràng gài bẫy gia tộc họ Tô, vô cớ tạo ra một nguy cơ lớn cho họ Tô.
Họ Tô đương nhiên muốn trả thù.
Thẩm Lãng quá gian xảo, vậy trả thù ở trên người Kim Mộc Thông.
Kim Mộc Thông mập mạp ngu ngốc, vừa nhìn liền không có bản lĩnh gì, ý chí chắc chắn không mạnh, chỉ cần tra tấn một chút thôi, hắn liền không chịu nổi, sẽ nhận tội.
Vào buổi trưa.
Vương Khải Khoa nhớ lại hương vị của vợ Dư Phóng Chu, không khỏi lòng ngứa ngáy.
Thế là, lại một lần nữa thưởng thức tài nấu nướng của ả.
Quả thực được mùi vị.
Khoảng sáu phút sau.
Vương Khải Khoa đại nhân cảm giác được mình cũng muốn co rút.
Đây là lần đầu tiên làm chuyện đó.
Trần thị mở đôi mắt long lanh nói:
- Trời ơi? Đại nhân thật lợi hại, người ta thực sự muốn chết rồi vậy.
Tiếp tục, Trần thị nói:
- Đại nhân, ngài lúc nào thả thiếp về nhà hả? Còn Kim Mộc Thông bao giờ xử lý đây!
Ả đương nhiên không biết cục diện kinh đô xảy ra kịch biến.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa hỏi:
- Trần phu nhân, ngươi và Kim Mộc Thông từng có tiếp xúc, ngươi cảm thấy cực hình gì có thể làm cho hắn mở miệng nhận tội, nhưng lại không để lại bất kỳ vết thương nào?
Trần thị trợn tròn mắt, hưng phấn nói:
- Bây giờ đã đầu xuân, trong ruộng có đỉa, đi bắt một bát đỉa sang đây, đút hàng trăm con đỉa vào miệng Kim Mộc Thông, một khi chúng vào bụng hắn rồi, không tin hắn không khai cung.
Huyện lệnh Vạn Niên run lên, con ả này lại ác độc như vậy?
- Đây là sẽ chết người.
Trần thị nói:
- Sẽ không, khi Kim Mộc Thông đau muốn chết, vội vàng cho hắn uống nước muối, là có thể làm hòa tan toàn bộ đỉa. Loại cực hình này tàn nhẫn nhất, cái tên phế vật Kim Mộc Thông này nhất định sẽ khai cung. Nô tỳ từ trong sách xem ra, nhất định dùng được!
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa nói:
- Được, cứ làm như vậy!
Nhưng mà vào lúc này, tâm phúc bên ngoài báo:
- Vương đại nhân không xong, Thẩm Lãng mang theo võ sĩ xông thẳng vào huyện nha, muốn cướp đi Kim Mộc Thông.
...
Bên ngoài kinh đô!
Một người đàn ông đô con cao hơn hai mét, cõng một cây côn sắt nặng nề, đứng ở bên ngoài cổng Huyền Vũ.
Đại Ngốc đã đến!
Đây... Đây là kinh đô?
Nhà của Nhị Ngốc ở chỗ nào?
Lúc này, một bóng dáng tuyệt mỹ cưỡi tuấn mã vọt ra.
Đám người xung quanh không khỏi đều nhượng bộ.
Chỉ có Đại Ngốc vẫn ngơ ngác đứng tại chỗ.
Công chúa hổ cái Ninh Diễm gặp việc này, cũng không giảm tốc độ ngựa, phi thẳng về phía Đại Ngốc như muốn tông vào.
- Tên ngốc to con, chó ngoan tránh ra, ngươi cút ngay cho ta, nếu không ta tông chết ngươi!