Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 212: Thẩm Lãng giết người theo cách tàn nhẫn nhất! Đại Ngốc quá đỉnh
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 212 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong mắt Lãng gia, cọp cái Ninh Diễm có lẽ vẫn còn vài phần đáng yêu.
Thế nhưng trong mắt người bình thường, nàng chẳng đáng yêu chút nào, hoàn toàn là một tai họa.
Trong thế giới của nàng, chỉ có người khác nhường nhịn nàng, chưa bao giờ có chuyện nàng nhường người khác.
Vì vậy nàng cứ thế thúc ngựa xông tới.
Hơn nữa, nàng đang cưỡi một con Thiên Lý Mã đồ sộ, uy mãnh, tốc độ cực nhanh.
Còn Đại Ngốc!
Bẩm sinh chẳng biết tránh né gì cả.
Hồi ở sau núi thôn Phong Diệp, khi gặp hổ xông tới, gã cũng không tránh.
Bây giờ cũng vậy.
Gã cứ thế ngu ngơ đứng yên tại chỗ.
- Muốn chết à!
Ninh Diễm tức giận quát lên một tiếng, nàng còn tưởng Đại Ngốc đang gây sự, ngược lại thúc chiến mã tăng tốc.
Tất cả mọi người xung quanh đều nhắm mắt lại, không đành lòng nhìn cảnh tượng tiếp theo.
Theo họ, cái tên ngốc to con này chắc chắn sẽ bị húc bay ra ngoài, miệng phun máu tươi, gân cốt đứt gãy, chết thê thảm.
Thật đáng tiếc.
Chưa từng thấy ai cao to đến thế.
Dù gã là một tay đô con, cũng không đỡ nổi cú va chạm kinh người của chiến mã.
- A!
Mọi người đều che mắt.
Cọp cái cũng khẽ kêu lên một tiếng.
Đây, đây là lần đầu tiên nàng đâm vào người, thực sự có chút hoảng hốt.
Vào thời khắc mấu chốt, nàng chợt nắm chặt dây cương, muốn ngăn cản tất cả chuyện này xảy ra.
Nàng không độc ác như bản thân tưởng tượng đâu.
Nhưng đã không kịp nữa rồi!
- Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên.
Chiến mã của công chúa Ninh Diễm mang theo sức mạnh và khí thế vô cùng kinh người tông thẳng vào Đại Ngốc.
Đâm chết người rồi sao? Ta, ta có chút hối hận, tại sao ta lại làm như vậy chứ?
Thế nhưng!
Cảnh tượng tiếp theo.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc sững sờ!
Thì ra, cái tên ngốc to con này không hề hấn gì.
Chỉ thấy gã nhanh chóng ngồi xổm xuống, hai tay nắm chặt chân ngựa rồi chợt nhấc bổng lên.
Con Thiên Lý Mã đồ sộ này ước chừng nặng hơn một ngàn cân.
Công chúa mông to cao chừng một mét bảy lăm, cũng nặng một trăm hai mươi cân.
Hai thứ này cộng lại, trọng lượng cũng đủ nặng.
Thế nhưng, cả con ngựa lại rõ ràng bị Đại Ngốc nhấc bổng lên.
Thiên Lý Mã hí vang, sau đó móng chân không chạm đất, nửa thân trên bị nâng lên không trung, ra sức vùng vẫy, điên cuồng đá loạn.
Thế nhưng, nó không thể cử động chút nào.
Tất cả mọi người kêu lên, tên to con này hoàn toàn là trời sinh thần lực.
Thật kinh người.
Công chúa Ninh Diễm cũng hết hồn.
- Thích khách to gan, dám tập kích công chúa, giết chết không cần tội.
Mấy chục võ sĩ của công chúa Ninh Diễm xông lên phía trước, bao vây Đại Ngốc.
Hơn mười thanh kiếm, chỉ vào cổ gã.
Mà công chúa Ninh Diễm đầu tiên là vui vẻ, người không chết là tốt rồi, nhưng ngay sau đó nàng giận tím mặt.
Hay cho cái tên ngốc to con này, không chỉ cản đường ta, còn nhấc ngựa của ta lên sao?
Khiêu khích, hoàn toàn là khiêu khích!
Tiếp đó, nàng chợt rút kiếm ra, định chém vào cánh tay Đại Ngốc.
Không phải cổ mà là cánh tay.
Ta là tai họa kinh đô, ngươi nghĩ là giả sao?
Đại Ngốc cũng không quan tâm đến kiếm bao vây chi chít xung quanh, gã chỉ nhìn Ninh Diễm rồi hỏi:
- Ngươi biết Nhị Ngốc không? Ngươi biết nhà hắn ở đâu không?
Ninh Diễm kinh ngạc, nói:
- Ngươi không phải Nhị Ngốc sao?
Đại Ngốc lắc đầu nói:
- Không, ta là Đại Ngốc, Thẩm Lãng mới là Nhị Ngốc.
Ngay lập tức!
Ninh Diễm vội vàng thu kiếm lại, hỏi ngay:
- Ngươi, ngươi quen Thẩm Lãng sao?
Đại Ngốc gật đầu nói:
- Đúng vậy, ta tới tìm hắn, ngươi biết nhà hắn ở đâu không?
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Ngươi và Thẩm Lãng có quan hệ thế nào?
Đại Ngốc nói:
- Ta là Đại Ngốc, hắn là Nhị Ngốc mà?
Công chúa mông to ngạc nhiên, Thẩm Lãng tinh ranh hơn cả khỉ, vậy mà lại có loại huynh đệ ngu si như vậy sao?
Nhưng mà mông to cũng không thể ngờ rằng, Thẩm Lãng thích nhất kết giao bằng hữu với ai?
Kẻ ngu si!
Ngươi nghĩ Ninh Diễm nhà ngươi thông minh hơn Đại Ngốc bao nhiêu chứ?
Thẩm Lãng cũng là vì ngươi ngực lớn nhưng không có đầu óc, cho nên trăm phương ngàn kế kết giao bằng hữu với ngươi, rồi trở thành huynh đệ.
Hắn không chỉ coi ngươi là huynh đệ, hơn nữa còn rục rịch nghĩ phải ngủ luôn ngươi.
Đương nhiên, cọp cái hoàn toàn chẳng hiểu gì về tất cả chuyện này.
Nàng chỉ biết là Thẩm Lãng đã chữa khỏi bệnh cho nàng, mang lại cho nàng cuộc sống mới, hơn nữa người này rất thú vị, từ nay về sau hắn chính là huynh đệ của Ninh Diễm ta đây.
Đây coi như là lũ lụt lọt vào miếu Long Vương, người trong nhà không biết người thân.
- Thu kiếm lại, tên ngốc này là người một nhà. - Công chúa Ninh Diễm nói.
Ngay lập tức, mấy chục tên võ sĩ thu kiếm vào vỏ.
Tiếp đó, công chúa Ninh Diễm nói:
- Đồ đần, ta dẫn ngươi đến nhà Thẩm Lãng.
- Ái chà! - Đại Ngốc vui vẻ nói:
- Ta là Đại Ngốc, không phải đồ đần.
Nữ võ sĩ bên cạnh bẩm báo:
- Công chúa điện hạ, sứ giả đế quốc, thế tử Vân Mộng Trạch vẫn chờ ngài cùng nhau đua ngựa mà, hắn đã ở trường đua ngựa đợi rất lâu rồi.
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Cứ để cái tên cặn bã ấy chờ đi, dù sao hắn cũng là một con ngựa giống, nếu hắn thực sự chờ chán rồi, cứ để hắn chơi với ngựa luôn đi.
Ngay lập tức, toàn bộ nữ võ sĩ xung quanh không nói gì.
Ninh Diễm nói với Đại Ngốc:
- Đồ đần, thả ngựa ta xuống đi! Ngựa của ta là ngựa cái, bị ngươi nhấc lên nhìn như vậy, ngươi muốn làm gì chứ?
Dựa vào, cọp cái nhà ngươi nói lời lẽ thô tục lia lịa câu này đến câu khác.
Nhưng mà, Đại Ngốc căn bản không hiểu, gã thậm chí không biết ngựa cái và ngựa đực có gì khác nhau.
Gã thả chiến mã xuống.
Lúc đầu công chúa Ninh Diễm muốn để một kỵ sĩ xuống ngựa, nhường một con ngựa cho Đại Ngốc cưỡi. Nhưng nhìn gã cao to như vậy, e là cũng chẳng có chiến mã nào chở nổi.
- Đại Ngốc kia, ngươi chạy theo phía sau. - Ninh Diễm nói.
Đại Ngốc nói:
- Ờ, được!
Tiếp đó, công chúa Ninh Diễm quay đầu ngựa lại một lần nữa vào thành, chạy băng băng về phía biệt viện họ Kim.
Công chúa mông to này một khi đã chạy thì cũng có chút không dừng được, bởi vì bình thường đã quen đua ngựa với người khác rồi.
Cứ như vậy, Thiên Lý Mã của nàng phi nước đại càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh.
Chiến mã của các nữ võ sĩ dưới trướng nàng cũng không thần tuấn như vậy, chỉ sau một hồi, mười mấy võ sĩ đã bị nàng bỏ xa.
Cũng may đây là đường lớn Huyền Vũ, cũng không có thích khách nào cả.
Ước chừng phi nước đại một hồi, công chúa Ninh Diễm mới nhớ ra, sau lưng mình còn một tên ngốc to con chạy theo, không biết gã đã bị văng tít nơi nào rồi.
Kết quả nhìn lại.
Đại Ngốc nhếch miệng cười với nàng.
Ngay bên cạnh, cách nàng không đến ba mét.
Công chúa Ninh Diễm ngay lập tức ngạc nhiên.
Cái thân thể của tên ngốc to xác này làm bằng gì vậy?
Không chỉ sức lực vô hạn, hơn nữa còn chạy nhanh đến vậy sao?
Biết chân ngươi dài, nhưng đây cũng quá nhanh rồi chứ?
Thứ ta cưỡi là Thiên Lý Mã đó sao?
Chạy khoảng mấy dặm đường, ngươi lại không tốn chút sức lực nào mà chạy theo, hơn nữa còn như thể có thể chạy nhanh hơn nữa vậy?
Không lâu sau, công chúa Ninh Diễm và Đại Ngốc đã đến biệt viện họ Kim.
Đại Ngốc hăng hái tràn trề xông vào.
- Nhị Ngốc, ta đến rồi, ta đến rồi nè!
- Nửa năm nay ta nhớ ngươi nhiều lắm đó!
- Sư phụ đi làm việc, bỏ ta ở cổng kinh đô, ta liền tới tìm ngươi.
- Sư phụ nói tìm một người vợ để ta đi tương thân? Tương thân là gì hả?
- Sư phụ nói để ta và đồ đệ tông sư Ninh Khiết luận võ, ai là Ninh Khiết hả?
- Nhị Ngốc, Nhị Ngốc, Nhị Ngốc!
Đại Ngốc hưng phấn.
Hơn nửa năm nay, người mà gã nhớ nhất chính là Nhị Ngốc Thẩm Lãng.
Bây giờ cuối cùng cũng gặp được, vừa xông vào biệt viện họ Kim, vừa hô lớn.
Kết quả, Thẩm Lãng không có ở nhà.
Chỉ có tiểu Băng xinh đẹp vô song ở nhà, hơn nữa còn coi mình là nửa bà chủ.
Nàng lúc này đang thêu quần áo cho Thẩm Lãng, vì vậy nha đầu lẳng lơ này còn chưa ngủ.
Bởi vì nàng vốn đang hưng phấn nên hoàn toàn không cần ngủ, buổi tối sẽ ôm cô gia cùng nhau ngủ.
Nàng nhìn thấy Đại Ngốc đầu tiên là kinh ngạc, tiếp đó liếc một cái, không thèm để ý chút nào, cũng không có vẻ ngạc nhiên kiểu tha hương ngộ cố tri.
Nha đầu kia chính là một kẻ rất biết nịnh nọt, sau khi trở thành người đàn bà của Thẩm Lãng, trong mắt nàng chỉ có Thẩm Lãng và Mộc Lan, ngay cả Kim Mộc Thông cũng không thèm để vào mắt chút nào, huống chi là Đại Ngốc.
Theo nàng, tên Đại Ngốc to con này chỉ có khoản ăn uống là không ngu thôi.
Cũng may mà cô gia sau khi phú quý không ngại những người bạn cũ bần cùng này, chứ nếu là tiểu Băng ta đây, đã sớm làm như không quen cái thứ thân thích nghèo nàn này rồi.
...
Huyện nha Vạn Niên!
Vị huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa này cũng không biết kẻ chủ mưu phía sau vụ hỏa thiêu Thánh miếu chính là Thẩm Lãng, căn cứ cấp bậc của gã còn chưa đủ để biết chuyện tuyệt mật như vậy.
Trên thực tế chỉ có quốc quân, Tô Nan và Tô Kiếm Đình biết.
Hơn nữa, gia tộc họ Tô tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài.
Ngay bản thân quốc quân còn biết rõ mà chẳng thèm truy cứu, gia tộc họ Tô các ngươi ra bên ngoài tiết lộ chẳng phải là mất mặt sao?
Lại không thể thực sự gán tội danh cho Thẩm Lãng, ngược lại sẽ khiến người ta cảm thấy Thẩm Lãng thật sự lợi hại, lại bằng vào sức một mình chơi chết gia tộc họ Tô một lần nữa.
Hơn nữa, mấu chốt nhất là lần này người khởi xướng hỏa thiêu Thánh miếu là công chúa Ninh Diễm, ngươi chẳng lẽ còn muốn đi truy cứu nàng sao?
Vương Khải Khoa nghe nói Thẩm Lãng lại dẫn theo võ sĩ tới cướp ngục.
Gã đầu tiên là hết hồn, tiếp đó mừng rỡ.
Thẩm Lãng ngươi rõ ràng quá kiêu ngạo, ngươi nghĩ nơi này là thành Huyền Vũ của ngươi sao?
Nơi này là kinh đô. Ngươi dám tới cướp ngục sao? Tự tìm đường chết.
Bá tước Huyền Vũ không gánh nổi ngươi, phế vật Ngũ vương tử cũng không giữ được ngươi.
Thẩm Lãng nói với Trần thị:
- Ta đã cho người chuẩn bị cho các ngươi một chiếc xe ngựa, ngươi và chồng ngươi lập tức ra khỏi thành ra ruộng bắt đỉa ngay.
Trần thị đột nhiên hăng hái nói:
- Không cần đi ra đồng ruộng ngoài thành, phía sau huyện nha này có một cái ao, chỗ đó có rất nhiều đỉa, ta đây sẽ dẫn người đi vớt một chén.
Huyện lệnh Vương Khải Khoa ngạc nhiên.
Con ả này thật độc ác, xem ra cái cực hình này ả đã sớm nghĩ từ lâu, thậm chí chỗ nào có đỉa cũng đã quan sát rồi.
- Đi thôi! - Vương Khải Khoa nói.
Trần thị cầm lấy khăn mặt ngồi xổm xuống lau, tiếp đó tràn đầy mê hoặc mà mặc quần áo, cất bước thướt tha ra ao vớt đỉa.
Con ả này quá ngon.
Vương Khải Khoa cảm thấy bản thân dù lợi hại như vậy cũng có chút chịu không nổi.
Ban đầu, một trận nhỏ máu nhận thân đêm qua gã còn cảm thấy là Thẩm Lãng giở trò quỷ, hiện tại xem ra khả năng Dư Phóng Chu trước đây bị cắm sừng cũng rất lớn.
- Ngủ tiếp nàng mười lần, rồi lập tức cắt đứt quan hệ.
- Bằng không, mười lăm lần!
- Bằng không, hai mươi lần?
Huyện lệnh Vương Khải Khoa thay quan phục, hít một hơi thật sâu, tiếp đó lớn tiếng quát lên:
- Đâu! Tập kết toàn bộ binh mã? Đi nghênh chiến đạo tặc cướp ngục.
- Lập tức đi thông báo sở Thiên Hộ Vạn Niên, để họ lập tức phái binh đến đây trợ giúp.
...
Thẩm Lãng kỳ thực chỉ mang theo mấy chục tên võ sĩ.
Hơn nữa, hắn còn cố ý dặn dò Lê Chuẩn công công ngồi trong kiệu.
Tiếp đó Thẩm Thập Tam dưới trướng ở bên ngoài kêu gào.
- Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên!
Cổng của huyện nha Vạn Niên chợt mở toang.
Từ bên trong lao ra ngoài hơn trăm tên nha dịch, cùng mấy chục tên võ sĩ của Thẩm Lãng giằng co.
- Ôi!
Trong kiệu, Lê Chuẩn thở dài trong lòng một tiếng.
Cần gì chứ?
Ngươi trực tiếp để ta đi ra ngoài biểu diễn, như vậy chẳng phải sẽ nhanh chóng dễ dàng cứu được Kim Mộc Thông sao?
Không nên bày ra màn kịch như thế.
Nhưng Thẩm Lãng người này có cơ hội là phải dằn mặt, không có cơ hội cũng muốn giả vờ để tạo ra cơ hội.
Điều then chốt là hắn còn tranh thủ khoét sâu vào chỗ hiểm của người khác!
Hắn không chỉ cứu Kim Mộc Thông ra, còn tranh thủ giết chết vợ chồng Dư Phóng Chu, còn muốn thừa cơ hãm hại Vương Khải Khoa.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa mặc quan phục ngũ phẩm, oai phong lẫm liệt bước ra.
- Thẩm Lãng, ngươi đây là muốn làm phản sao?
Thẩm Lãng nói:
- Vương đại nhân, xin ngài lập tức mau thả thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ Kim Mộc Thông, bằng không tự gánh lấy hậu quả.
- Ha ha ha... - Vương Khải Khoa cười lớn nói:
- Mơ mộng hão huyền, Thẩm Lãng, ngươi nghĩ sự việc Thánh miếu bị đốt làm cho thiên hạ náo loạn đã xong xuôi, vụ án Kim Mộc Thông này coi như kết thúc sao? Không thể nào!
Tiếp đó, ánh mắt gã hướng về vết thương trên cổ Thẩm Lãng rồi nói:
- Ba mươi roi tại vương cung hôm nay dễ chịu chứ? Sáng nay, hành vi như thằng hề của ngươi tại cổng vương cung đã sớm truyền khắp toàn bộ kinh đô. Cũng chính là Hầu tước Tô Nan nhân từ, nể tình thân thiết nên không cùng ngươi tính toán, bằng không thì không phải là ba mươi roi, ngươi sớm đã bị đánh chết rồi!
Thẩm Lãng rụt cổ, dường như muốn che giấu vết thương trên cổ.
Tiếp đó, hắn giống như ngoài mạnh trong yếu nói:
- Người nước Khương đốt cháy Thánh miếu chúng ta, người đọc sách thiên hạ không khỏi oán giận. Ngươi vẫn giam cầm thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ chúng ta, đây là muốn làm gì? Đêm qua vụ án đã rõ ràng, là con độc phụ Trần thị cưỡng bức làm bẩn thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ chúng ta Kim Mộc Thông, nhỏ máu nhận thân đã sớm làm rõ chân tướng, ngươi vẫn giam cầm Kim Mộc Thông, rốt cuộc là có ý gì?
Vương Khải Khoa nói:
- Thẩm Lãng ngươi đừng vội, đừng vội. Kim Mộc Thông rất nhanh sẽ phải cung khai, đến lúc đó chính là bằng chứng như núi, dù ngươi có xảo quyệt đến đâu cũng không thể lật án được.
Dưới quyết sách anh minh của quốc quân, vụ lộn xộn nơi Thánh miếu sẽ được dẹp loạn thật nhanh, đến lúc đó thần dân thiên hạ vẫn sẽ ngàn người lên án gia tộc họ Kim các ngươi, ngươi nghĩ chuyện chỉ đơn giản như vậy là kết thúc sao? Nằm mơ!
Thẩm Lãng nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ngươi rốt cuộc không thả người sao?
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa nói:
- Không thả!
Thẩm Lãng lạnh lùng nói:
- Vương Khải Khoa to gan, ta đây là phụng ý chỉ của quốc quân tới thả Kim Mộc Thông ra, ngươi dám ngăn cản sao?
Vương Khải Khoa nói:
- Ý chỉ của quốc quân ư? Lấy ra đây?
Thẩm Lãng khí thế như yếu hẳn đi, giống như cứng họng không trả lời được vậy:
- Không có ý chỉ, thế nhưng ý kiến của quốc quân ta biết rõ, ngài muốn thả Kim Mộc Thông ngay lập tức.
- Ha ha ha ha... - Vương Khải Khoa cất tiếng cười lớn:
- Thẩm Lãng, ngươi thật to gan, dám vọng tự phỏng đoán tâm ý của bệ hạ. Ngươi thật đúng là sống không nổi, ngươi muốn cứu người sao? Ngươi có gan thì cướp ngục đi!
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Vương Khải Khoa, Kim Mộc Thông vô tội, hơn nữa vợ chồng Dư Phóng Chu phạm vào tội lớn ngập trời, ngươi đừng nên cố đánh lận con đen nữa.
Vương Khải Khoa rõ ràng cảm thấy buồn cười.
Vợ chồng Dư Phóng Chu phạm tội lớn ngập trời ư?
Chỉ bằng một tiểu thương nhân cũng xứng cái từ tội lớn ngập trời này sao?
Rõ ràng buồn cười!
Vương Khải Khoa khuôn mặt băng hàn nói:
- Thẩm Lãng, thả người là không thể nào, ta nói thêm một câu nữa, có gan thì ngươi cướp ngục đi!
- Dạ!
Hơn một nghìn tên lính sở Thiên Hộ Vạn Niên cùng hét lớn.
Tiếp đó, chợt rút đao rút kiếm, giương cung cài tên ngắm bắn Thẩm Lãng và mấy chục tên võ sĩ.
Thẩm Lãng lạnh lùng nói:
- Vương Khải Khoa, ngươi thật sự muốn kháng chỉ sao?
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa cười gằn nói:
- Động thủ!
Ngay lập tức, hơn mấy trăm tên lính xông tới.
Lúc này, bên trong kiệu, đại thái giám Lê Chuẩn tằng hắng một tiếng.
Bây giờ ta có thể đi ra rồi chứ?
Thẩm Lãng à, cái không khí này của ngươi chắc cũng thích hợp làm nền rồi đó, khi ngươi muốn gài bẫy người ta thì hỏa hầu cũng gần như vậy.
Ngày hôm nay ta bị đánh, cái mông đều nở hoa rồi, rõ ràng ngồi không yên.
Ông ta chậm rãi từ trong kiệu bước ra.
Cất cao giọng nói:
- Quốc quân khẩu dụ, vụ án của Kim Mộc Thông hư hư ảo ảo, lệnh cho huyện lệnh Vạn Niên lập tức thả người vô tội!
- Quốc quân giải thích, thương nhân Dư Phóng Chu mất trí, một mình buôn bán 《 Đông Ly Diễm Sử 》, tru diệt toàn tộc!
Ngay lập tức, cả người Vương Khải Khoa giống như bị sét đánh vậy.
Không thể tin nổi mà nhìn Lê Chuẩn.
Gã đương nhiên là biết vị đại thái giám này, là đại thái giám tâm phúc của quốc quân.
Hóa ra, thật sự có quốc quân khẩu dụ, thật sự có! Điều này, điều này sao có thể được vậy?
Mà Dư Phóng Chu càng hoàn toàn mất đi toàn bộ phản ứng.
《 Đông Ly Diễm Sử 》, ta lúc nào đã bán quyển sách này chứ?
Năm rồi đã bán quyển sách 《 Đông Ly Ký 》 này, hơn nữa thiếu chút nữa đã khiến ta phá sản đến bước đường cùng, nếu như không phải quyển 《 Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên 》 của Kim Mộc Thông này, nhà họ Dư của ta đã hoàn toàn xong đời rồi.
Chính là ta nào có lá gan bán 《 Đông Ly Diễm Sử 》 chứ? Ta không muốn sống nữa sao?
Ở trong đó cũng đều là cảnh phòng the, hơn nữa còn viết cả hoàng hậu, hoàng thái hậu đế quốc Đại Viêm.
Quyển sách này thật là ai đụng vào thì chết!
Dư Phóng Chu ngay lập tức quỳ xuống rồi thét thất thanh.
- Oan uổng, oan uổng!
- Đây nhất định là vu oan hãm hại, đây là hãm hại, Vương đại nhân ơi, người hãy đi tra rõ.
Mà bà vợ Trần thị của gã chỉ vào Thẩm Lãng, nói:
- Là ngươi, nhất định là ngươi hãm hại nhà chúng ta.
Gã nói với Vương Khải Khoa:
- Vương đại nhân, nhất định là Thẩm Lãng cầm 《 Đông Ly Diễm Sử 》 bỏ vào hiệu sách nhà chúng ta, nhất định là hắn vu oan hãm hại chúng ta, ngài nên vì ta lấy lại công đạo!
Thẩm Lãng tiến lên, nói với Thẩm Thập Tam:
- Đè lại đôi vợ chồng Dư Phóng Chu này.
Thẩm Thập Tam và mấy tên võ sĩ tiến lên, chợt đè hai vợ chồng Dư Phóng Chu quỳ trên mặt đất.
Thẩm Lãng cầm lấy chén đỉa nọ:
- Đây là cái gì hả? Nhóc mập rất đáng yêu, nó chắc đầy đủ dinh dưỡng mà.
Trong phút chốc.
Bà vợ của Dư Phóng Chu Trần thị sợ đến hồn phi phách tán.
- Lòng tham không đáy! - Thẩm Lãng nói:
- Kim Mộc Thông à, đệ phải nhớ kỹ, nhìn thấy người đáng thương, có thể thoáng cảm thương, nhưng loại chuyện cải biến vận mệnh này không nên làm bừa, hiểu chưa?
Trần thị quỳ trên mặt đất, ra sức dập đầu nói:
- Thẩm công tử, ta sai rồi, ta sai rồi! Ta sẵn lòng tố giác vạch trần, Dư Phóng Chu bảo ta hãm hại Kim Mộc Thông, là hắn rót tình dược cho Kim Mộc Thông, tiếp đó để ta ép buộc làm bẩn Kim Mộc Thông, cũng là hắn ép ta làm.
- Ta còn muốn vạch trần, huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa biết chuyện, hắn cũng là đồng lõa, hắn là đồng lõa hãm hại thế tử phủ Bá tước Huyền Vũ Kim Mộc Thông. Ta muốn cáo trạng, ta muốn cáo trạng, huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa cưỡng hiếp ta, hai lần, khoảng hai lần.
Trần thị điên cuồng trả đũa.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Ta đã không chú ý đến chân tướng, cũng không có ai quan tâm đến chân tướng, Thập Tam, bóp miệng ả lại!
Thẩm Thập Tam tiến lên, bóp miệng Trần thị.
Ả cắn răng thật chặt, hoàn toàn không gỡ ra được.
Thẩm Thập Tam trực tiếp gỡ khớp hàm của ả.
Thẩm Lãng liền cho nửa chén đỉa còn lại vào trong miệng ả.
- .........
Tự làm tự chịu, quả báo nhãn tiền!
Bên cạnh, Dư Phóng Chu toàn thân run rẩy, nhìn Thẩm Lãng run rẩy nói:
- Vô độc bất trượng phu, vô độc bất trượng phu, ta không hối hận, ta không hối hận......
Thẩm Lãng rưới nửa chén đỉa còn lại vào bụng Dư Phóng Chu.
Bên cạnh, huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa ngay lập tức nằm liệt trên đất, toàn thân run rẩy.