Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 217: Thẩm Lãng giết hoàng tử Khương quốc, lòng dạ quá độc ác!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 217 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Thẩm công tử, ngươi nói ta cắm sừng cho Khương vương bệ hạ, có thể có chứng cứ không?
- Nếu như không có chứng cứ, đó chính là nhục mạ Khương vương bệ hạ, nhục mạ danh dự của mấy vị Vương phi.
- Ngươi sẽ phải chịu thiên hình, ngươi sẽ bị vô số kên kên rỉa thịt đến chết.
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc lúc này cũng mất đi vẻ tiên phong đạo cốt, trở nên hung dữ.
Trước ranh giới sinh tử, chẳng ai còn giữ được vẻ ngoài.
Đúng vậy?
Cái gì mà khả năng nhìn xuyên thấu X-quang còn có thể nhìn thấy những thứ vượt quá giới hạn?
Cái này cũng quá thần kỳ đi, mà mấu chốt là đạo sĩ kia lại không phải đàn bà, không thể nhìn thấy trong bụng có nòng nọc bơi lội.
Đương nhiên X-quang của Thẩm Lãng còn lâu mới lợi hại đến mức đó, không nhìn thấy được nòng nọc bé xíu đâu.
Thẩm Lãng đưa ra kết luận như vậy là bởi vì bên trong đạo sĩ Tả Bá Ngọc mặc một bộ nội y lụa tơ tằm, phía trên thêu tơ vàng.
Thậm chí cái này cũng không thể chứng minh cái gì.
Quan trọng nhất là phía trên đồ lót lụa còn thêu khổ thơ: Sống còn trở lại gặp nhau, chết đi vĩnh viễn ôm sầu tương tư (*)
(*) Hai câu thơ trên được lấy từ bài Biệt Thi của Tô Vũ, bản dịch của Nham Doanh Doanh, nguyên văn là: Sinh đương phục lai quy, tử đương trường tương tư!
Tái bút: Nhạn!
Mà vua Khương có một phi tử, vừa vặn tên là Lạc Nhạn.
Nếu chuyện này không có gian tình thì đúng là có quỷ.
Thẩm Lãng thậm chí có thể kết luận, lúc vua Khương gặp nạn ở Tây Vực, cái tên Tả Bá Ngọc liền lợi dụng lúc vắng nhà mà lẻn vào, đè lên phi tử Lạc Nhạn của vua Khương.
Vua Khương tuy rằng dũng mãnh vô cùng, nhưng người này giống như dã thú, mang cho nữ nhân chỉ có vô biên vô tận đau khổ.
Mà đạo sĩ Tả Bá Ngọc kia vẻ tiên phong đạo cốt, hơn nữa lại dịu dàng và biết quan tâm.
Cho nên hai người tình ý nồng nhiệt, người đàn bà này liền thêu cho gã một bộ nội y lụa tơ tằm, hơn nữa buộc gã phải mặc vào.
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc cảm thấy thứ quần áo này mặc ở bên trong, lại được mấy lớp quần áo che bên ngoài, hơn nữa gã chỉ sống một mình, tuyệt đối không có khả năng bị phát hiện, nên đã mạnh dạn mặc vào.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, Thẩm Lãng có thể nhìn xuyên thấu X-quang cơ chứ?
Hơn nữa giới hào môn thế giới này lại ưa chuộng đồ thêu kim tuyến, cho nên ở dưới X-quang nhìn càng rõ hơn.
- Khương vương bệ hạ, Thẩm Lãng không đưa ra được chứng cứ, hắn làm ô uế danh tiếng của ta thì không sao, nhưng làm ô uế ngài cùng danh tiếng của các Vương phi, thì tội không thể tha thứ. - Tả Bá Ngọc lạnh lùng nói.
Vua Khương nhìn chằm chằm Thẩm Lãng, nhấn mạnh từng chữ:
- Thẩm Lãng, chuyện này ngươi nếu không đưa ra được chứng cứ, thì đừng trách ta không tuân theo ước định của Thần nữ Tuyết Ẩn, ta cũng chỉ có thể dùng thiên hình trừng phạt ngươi, sẽ chết thảm lắm đấy.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Vua Khương, ngài lột quần áo đạo sĩ kia ra sẽ biết.
Nghe những lời này, đạo sĩ Tả Bá Ngọc mặc dù có tâm lý vững vàng đến mấy cũng không khỏi hoảng sợ, biến sắc mặt.
Điều... Điều này sao có thể?
Lẽ nào Thẩm Lãng thực sự phát hiện cái gì?
Chuyện này tuyệt đối không có khả năng.
Lạc Nhạn đưa cho ta bộ quần lót lụa ta mặc sát người, bất cứ lúc nào cũng chưa từng cởi ra. Dù cho lúc ngủ, bên ngoài cũng được mấy lớp quần áo che phủ, hơn nữa cũng không thay đồ.
Không sai, cũng không thay.
Bởi vì khí trời quá lạnh, rất nhiều người Khương quốc quanh năm suốt tháng không tắm rửa, không thay quần áo.
Với điều kiện vệ sinh như thế này, có thể không bùng phát dịch bệnh sao?
Toàn bộ Khương quốc duy nhất có thể tắm rửa mỗi ngày, thì có lẽ chỉ có người trong vương tộc.
- Nói năng lung tung! Còn ra thể thống gì nữa. - Đạo sĩ Tả Bá Ngọc lạnh lùng nói:
- Ta là người tu đạo, chẳng lẽ liền mặc cho ngươi nhục mạ như thế này sao? Bắt ta cởi quần áo, thật quá hoang đường.
Nhưng mà, vua Khương là kẻ đa nghi, ông ta lạnh lùng nói:
- Đạo trưởng, xin cởi quần áo của ngươi ra.
Tả Bá Ngọc vội la lên:
- Đại vương, Thẩm Lãng này hoàn toàn là nói năng lung tung, ngài không nên tin.
Vua Khương nói:
- Cởi quần áo xuống.
Ông ta tự mình tiến lên, đè lại bả vai Tả Bá Ngọc, bắt được cổ áo, chợt xé toạc một cái.
Xoẹt!
Tả Bá Ngọc bị vây quanh, quần áo bị xé rách xuống, để lộ quần lót lụa bên trong.
Để lộ chữ viết quen thuộc.
Vua Khương sắc mặt kịch biến.
Trực tiếp xé toạc luôn cái quần lót trên người Tả Bá Ngọc xuống.
Phía trên thêu khổ thơ: Sống còn trở lại gặp nhau, chết đi vĩnh viễn ôm sầu tương tư
Tái bút: Nhạn.
Mặc dù vua Khương không có học thức gì, nhưng vẫn nhận ra được đây là một câu thơ tình.
Tức khắc, ánh mắt của ông ta tràn ngập sát khí tuyệt đối, nhấn mạnh từng chữ:
- Tả Bá Ngọc, ngươi bây giờ còn có cái gì để nói?
Thẩm Lãng trong lòng vừa đắc ý, vừa thở dài.
Các ngươi thật đúng là tình ý nồng nhiệt, trong trường hợp này còn muốn mặc quần lót tình nhân thêu lời an ủi tương tư.
Nhưng mà Thẩm Lãng không biết là, người yêu đương vụng trộm thích nhất kiểu này, càng nguy hiểm, càng kích thích.
Văn phòng có nguy hiểm không?
Người đến người đi.
Mà một số đại nhân thông minh, tháo vát đến mức thậm chí còn làm chuyện bậy bạ ngay trong văn phòng.
Lẽ nào bọn họ sẽ không sợ bị phát hiện à?
Sợ! Thế nhưng nhịn không được, bởi vì quá kích thích.
Sắc mặt Tả Bá Ngọc biến đổi liên tục.
Tiếp đó, gã run rẩy quỳ xuống, khóc thút thít nói:
- Chuyện cho tới bây giờ, ta cũng không giấu diếm Đại vương, ta và Lạc Nhạn là anh em ruột thất lạc nhiều năm. Sở dĩ ta đến phục vụ bên cạnh Đại vương, hoàn toàn là bởi vì nàng, cho nên ta dốc hết tâm huyết cứu chữa tiểu vương tử, cũng là bởi vì nàng, tiểu vương tử là cháu ngoại của ta.
Đ*!
Thẩm Lãng kinh ngạc, ngươi còn có ngón này?
Nhưng mà, ngươi cho là vua Khương sẽ tin? Cái lý lẽ giải thích vô lý này mà ngươi cũng nghĩ ra được?
Xem chúng ta thành con nít ba tuổi à?
Vua Khương quả nhiên không tin, trực tiếp lạnh lùng nói:
- Để Lạc Nhạn qua đây.
Một lát sau, một cô gái quyến rũ dịu dàng từ từ đi đến.
Cô gái này, chính là phi tử Lạc Nhạn của vua Khương, quả nhiên dáng dấp rất đẹp, chỉ là với một thân thể mảnh mai thế này, làm sao chịu nổi sự giày vò của Khương vương? Chỉ sợ là đau đến chết mất.
Nàng nhìn thấy Tả Bá Ngọc quỳ trên mặt đất, còn có chiếc quần lót lụa trong tay Khương vương, nụ cười lập tức tắt ngúm, biến thành biểu cảm khác.
- Ca ca, chuyện của chúng ta Đại vương biết chưa?
Thẩm Lãng da đầu tê dại, lại tới một cao thủ phái diễn kịch.
Hai ngươi là huynh muội?
Nói cho quỷ nghe.
Nhưng Thẩm Lãng nhìn kỹ một cái.
Thật đúng là quỷ dị, hai người này thật sự có chút giống, khuôn mặt không giống lắm, nhưng cấu trúc xương mặt lại rất giống.
Nhất định là anh em họ hàng xa, hay anh em bạn dì.
Hội Ẩn Nguyên bố trí khắp thiên hạ, gả con gái cho vua Khương làm phi, đây là chuyện rất bình thường.
Thẩm Lãng từng đọc được tư liệu, Lạc Nhạn là lúc vua Khương cướp bóc nước Sở, bắt được một tiểu mỹ nhân.
Vậy rất có thể chính là quân cờ hội Ẩn Nguyên sắp xếp.
Hôm nay lại để cho Tả Bá Ngọc qua đây, chính là thu hoạch quân cờ này.
Vua Khương cũng nhận thấy, bình thường không tài nào phát hiện ra, thế nhưng đặt Lạc Nhạn cùng Tả Bá Ngọc cạnh nhau, quả thực phát hiện những đường nét có chút tương đồng.
Phi tử Lạc Nhạn của vua Khương hai mắt rưng rưng, khóc lóc kể lể:
- Mấy năm trước, nô tì bị Đại vương nhìn trúng, liền đi tới Khương quốc. Phụ mẫu và huynh trưởng tìm nô tì khắp nơi, tìm kiếm đã nhiều năm, rốt cuộc tìm được nô tì. Nhưng lại không dám nhận là quen biết nhau, bởi vì lúc nô tì đến bên cạnh Đại vương đã nói mình không có người nhà. Huynh trưởng vì bảo hộ nô tì và cũng ngưỡng mộ uy nghiêm của Đại vương nên ở bên cạnh ngài dốc hết tâm huyết, nào ngờ Đại vương quá thánh minh, không ngờ vẫn bị ngài phát hiện.
- Ta không dám nhận quen biết huynh trưởng, thế nhưng thêu cho huynh trưởng một bộ quần áo, cái này chẳng lẽ cũng là sai sao?
Lợi hại, diễn kịch giỏi.
Thẩm Lãng tức khắc cảm thấy quá đủ rồi, kỹ năng diễn xuất này ít nhất phải được chín mươi điểm.
Nếu không phải trong lòng hắn đã có kết luận, chỉ sợ cũng tin.
Thẩm Lãng nói:
- Đường nét xương mặt tương tự, cũng có thể là anh em họ hàng xa, cũng có thể là anh em bà con bạn dì. Huống hồ đây là một bài thơ tình.
Phi tử Lạc Nhạn của vua Khương đưa mắt về phía Thẩm Lãng, ánh mắt lóe lên chút ác độc nói:
- Ai nói đây là thơ tình? Đây rõ ràng là câu thơ ta nhớ người nhà, ta rõ ràng có người nhà, nhưng lại không thể nhận quen biết nhau, cũng không thể trở về bên cạnh phụ mẫu, bởi vì ta đã có nhà mới, được tình yêu của Đại vương, có con. Ta trở về không được, chỉ có thể sau khi chết mới được gặp lại phụ mẫu.
Lợi hại!
Giải thích này, cũng hoàn toàn là nghe xuôi tai. Chỉ có thể nói chữ Hán quá rộng lớn, thâm sâu, một bài thơ có thể giải thích theo bất kỳ cách nào.
Có thể nói là tình yêu nam nữ, cũng có thể nói là tình cảm gia đình.
Tiếp tục, phi tử Lạc Nhạn của vua Khương hai mắt rưng rưng, cất giọng như thể mình đang chịu sỉ nhục vô cùng vậy:
- Đại vương, nô tì còn có một biện pháp có thể chứng minh sự trong sạch của mình.
Tiếp đó cô ả này chợt tốc váy lên, cởi bỏ quần lót của mình.
Hay cho con đàn bà ác độc!
Nàng chỉ với động tác này, muốn hại chết Thẩm Lãng.
Bởi vì Thẩm Lãng cùng vua Khương đứng ở một bên, Tả Bá Ngọc quỳ trên mặt đất.
Con ả này ngay trước mặt Thẩm Lãng, để lộ ra bắp đùi và vòng mông của mình.
Vua Khương là một gã đàn ông, đặc biệt bá đạo có ham muốn độc chiếm rất mạnh. Đàn bà của ông ta nếu bị đàn ông khác nhìn thấy vòng mông thì còn gì, cái này cũng tương đương với cắm nửa cái sừng lên đầu.
Nhưng Thẩm Lãng phản ứng nhanh hơn, còn chưa kịp khi ả xốc váy lên, hắn liền trực tiếp quay lưng lại, không thấy gì cả.
Cho nên, hành động ác độc của con ả này không thành công.
Vua Khương không cần nhìn, ông ta biết ở đùi non Lạc Nhạn có bớt, ba nốt ruồi son, ông ta say mê không rời.
- Đây là cái bớt trên người nô tì, trên đùi huynh trưởng của nô tì cũng có, chỉ là ở bên trái. - Lạc Nhạn nói.
Tiếp đó, đạo sĩ Tả Bá Ngọc tràn đầy khuất nhục và than thở cởi quần của mình ra, để lộ bên đùi phải ba nốt ruồi son, hình dạng cùng Lạc Nhạn gần như giống hệt nhau, cũng là màu đỏ.
Thẩm Lãng trực tiếp kết luận, đây là được làm giả, tuyệt đối là giả.
Ba cái nốt ruồi này không phải nốt ruồi son thật, loại dấu vết này có thể làm giả dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng, vua Khương không hiểu chuyện này, ông ta cảm thấy đây là bẩm sinh.
Ông ta cảm thấy hai người có nốt ruồi giống hệt nhau, vậy khẳng định là anh em ruột không còn nghi ngờ gì nữa.
Đương nhiên, sinh hoạt cá nhân của người Khương quốc cực kỳ hỗn loạn.
Cho nên coi như là anh em ruột, cũng không thể chứng minh là trong sạch.
Nhưng ít ra, Tả Bá Ngọc mặc quần lót lụa Lạc Nhạn thêu trở nên khá bình thường, không thể chứng minh hai người có gian tình.
Thế nhưng, trong lòng vua Khương vẫn là không tài nào tiêu tan được.
Ông ta đã có khúc mắc.
Bây giờ cục diện rơi vào thế lưỡng nan, không thể chứng minh Lạc Nhạn cùng Tả Bá Ngọc có gian tình, cũng không thể hoàn toàn chứng minh hai người là trong sạch.
Bỗng nhiên, Lạc Nhạn lạnh lùng nói:
- Công tử Thẩm Lãng, chiếc quần lót lụa huynh trưởng ta đang mặc, ngươi là làm thế nào biết?
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên là có người mật báo cho ta, các ngươi cho rằng chuyện xấu giữa các ngươi sẽ không có người phát hiện à?
Lạc Nhạn nói:
- Ngươi không nên vu khống người khác, ta hỏi lại ngươi, Tô Nan phái người mang tin tức truyền tin, nói Khương quốc của ta đốt cháy thần miếu Việt quốc mà bị giết, cũng là âm mưu của ngươi, thật hay giả?
Con ả này muốn cắn ngược Thẩm Lãng, muốn đưa hắn vào chỗ chết.
Thẩm Lãng nói:
- Đúng, là thật.
Lạc Nhạn nói:
- Đại vương, người này đã nhận tội! Hắn dám mưu hại sứ thần Khương quốc, xin Đại vương băm thây hắn thành vạn đoạn.
Bộ não của vua Khương vẫn tràn đầy tức giận, nhưng lại không có chỗ phát tiết, lúc này nghe được Lạc Nhạn nói, lập tức khơi gợi lại nghi vấn trước đó.
Ngay từ đầu ông ta chính là hỏi Thẩm Lãng vấn đề này, Thẩm Lãng trả lời tất cả đều là âm mưu của hắn, sứ thần Khương quốc là hắn hại chết.
Cho nên, vua Khương nổi giận muốn giết thuộc hạ Thẩm Thập Tam cùng Hoàng Phượng của Thẩm Lãng.
Kết quả bị Thẩm Lãng dùng trọng lễ vãn hồi.
Cuối cùng, vua Khương tham lam.
Bây giờ, cái đề tài này lại một lần nữa bị khơi gợi ra.
Vua Khương cất giọng lạnh nhạt:
- Thẩm Lãng, ngươi mưu hại sứ thần Khương quốc của ta? Muốn chết à? Tại sao? Nếu như ngươi không thể cho ta một lời giải thích, thì cũng đừng mong sống sót ra ngoài.
Thẩm Lãng trong lòng chửi ầm lên.
Khương vương này rõ ràng rất giỏi trở mặt, hoàn toàn không có giới hạn nào.
Vừa mới nói xong, lập tức sẽ lật lọng, trở mặt còn nhanh hơn chó.
Cho nên có người nói thu phục Khương vương chẳng phải là tốt hơn sao?
Không thể nào, loại sói dữ thay đổi thất thường thì không thể nào thu phục được.
Giết chết ông ta, mới là lựa chọn duy nhất.
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương, cho nên ta làm như vậy, là muốn giết chết gia tộc họ Tô, tiếp đó độc quyền toàn bộ giao thương giữa Khương quốc và Việt quốc.
Vua Khương ánh mắt co lại, lý do này ông ta có thể tiếp thu.
Nhưng mà, ta và họ Tô hợp tác vui vẻ như thế này, vì sao phải đổi?
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương, những gì họ Tô có thể cống nạp cho ngài hàng năm, họ Kim của ta cũng có thể cống nạp! Không chỉ có như thế, gia tộc họ Kim của ta còn có thể cống nạp được nhiều hơn, hàng năm mười vạn lượng vàng, có đủ không?
Chỉ một lời này, ánh mắt vua Khương sáng ngời.
Lợi nhuận từ việc buôn bán hàng năm của gia tộc họ Tô với Khương quốc, cũng chính là bốn, năm vạn lượng vàng. Chỉ có lúc cần Khương vương ra tay giúp đỡ, mới lập tức cống nạp rất nhiều, ví như lần này cần mượn tay Khương vương giết chết Thẩm Lãng.
Trong khi Thẩm Lãng lại thẳng thừng nói sẵn lòng cho mười vạn lượng vàng, hàng năm mười vạn lượng vàng.
Thẩm Lãng nói:
- Không chỉ có như thế, một khi cần Khương vương hỗ trợ, chúng ta ra tay sẽ càng hào phóng hơn so với họ Tô!
Vua Khương cười lạnh nói:
- Ta dựa vào cái gì tin tưởng? Gia tộc họ Kim của ngươi ta không hiểu rõ lắm, thế nhưng so với gia tộc họ Tô thì nghèo hơn nhiều.
Thẩm Lãng nói:
- Đại Ngốc, mang vào đây!
Đại Ngốc lại mang vào một cái rương.
Thẩm Lãng mở ra cái rương, hơn nữa mở về phía cửa sổ có ánh nắng chiếu vào.
Tức khắc, một luồng ánh sáng chói lòa lóe lên, gần như khiến người ta mù mắt.
Một tấm gương to lớn ước chừng cao đến ba mét, rộng một mét.
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương, ngài nên biết loại gương mới này chứ.
Đương nhiên biết, loại gương thủy tinh mới này đã thịnh hành toàn bộ phương đông.
Các nước Tây Vực để có được những tấm gương này, vô số thương nhân thi nhau kéo đến, thỉnh cầu hợp tác với Thiên Đạo hội.
Thiên Đạo hội lập tức giành lại quyền chủ động trong giao thương chiến lược.
Chỉ là bây giờ mỗi một tấm gương đều được bán ở hội đấu giá, hoàn toàn là giá trên trời.
Hơn nữa đến tận bây giờ, những tấm gương lớn được bán đấu giá, cũng không cái nào vượt quá sáu thước.
Mà tấm gương trước mắt này, so với tấm gương lớn nhất ở hội đấu giá còn muốn lớn hơn.
Phi tử Lạc Nhạn của vua Khương mặc dù đối với Thẩm Lãng tràn đầy thù hằn, nhưng dù sao cũng là phụ nữ, nhìn thấy tấm gương to đùng như thế này cũng không khỏi rụt rè.
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương, tấm gương này chính là gia tộc họ Kim của ta chế tạo ra, bây giờ ngài tin tưởng chúng ta có năng lực thay thế gia tộc họ Tô chứ?
Vua Khương nhìn tấm gương, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam.
Trực tiếp hạ lệnh:
- Thu lấy tấm gương này, giam cầm Thẩm Lãng, buộc gia tộc họ Kim hàng năm cống nạp một nghìn tấm gương cho ta.
Đây là bản chất của vua Khương.
Hết sức ích kỷ, hết sức tham lam, chỉ coi mình là người, những người khác đều không bằng heo chó.
Người như vậy, nhất định phải tìm cách giết chết.
Nhưng tối thiểu việc Thẩm Lãng hãm hại sứ thần Khương quốc đốt cháy Thánh miếu, coi như đã được bỏ qua.
Lạc Nhạn trong lòng tiếc hận.
Đáng tiếc, lại để cho Thẩm Lãng tránh khỏi, không thể giết chết hắn.
Ngay sau đó ánh mắt vua Khương lại một lần nữa đặt lên người Tả Bá Ngọc.
Ông ta có chút tin tưởng Tả Bá Ngọc cùng Lạc Nhạn là anh em, nhưng không hoàn toàn tin tưởng hai người này trong sạch.
Nên đuổi đạo sĩ này đi?
Vẫn là giết?
Không phải không muốn giết, dù sao y thuật của gã này đặc biệt cao minh, lỡ đâu sau này có bệnh khó nói gì đó thì gã này cũng có thể ra tay cứu chữa.
Hay là đuổi đi, đừng để gã xuất hiện bên cạnh Lạc Nhạn.
Tả Bá Ngọc hiển nhiên đã nhìn thấu ý định của Khương vương, lập tức run rẩy quỳ xuống nói:
- Đại vương, ngài đuổi ta đi không sao cả, nhưng nhỡ ra bên trong vương tộc còn có người bị bệnh đậu mùa thì phải làm sao đây? Đến lúc đó ai sẽ đến cứu chữa họ?
Đạo sĩ kia vô cùng gian xảo, luôn miệng hỏi nếu vương tộc bị bệnh đậu mùa thì phải làm sao?
Dân chúng Khương quốc, gã chắc chắn sẽ không đi cứu chữa, bởi vì gã thừa biết chữa không khỏi.
Huyết mạch của vương tộc khá cường hãn, sức miễn dịch cũng mạnh mẽ, điều kiện vệ sinh cũng tốt, khả năng không chết vì đậu mùa sẽ cao hơn một chút.
Thẩm Lãng nói:
- Ta cũng đến chữa!
Hắn vốn chính là muốn tới cứu Khương quốc, trở thành đấng cứu thế của Khương quốc, hoàn toàn tiêu diệt dịch bệnh đậu mùa.
Chỉ có như vậy, hắn mới có thể mượn cơ hội ám sát Khương vương.
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc lạnh lùng nói:
- Toàn bộ thiên hạ, cũng chỉ có ta có thể chữa khỏi bệnh đậu mùa? Dựa vào đâu mà Đại vương tin rằng ngươi có thể chữa khỏi? Đại vương, vì sự an nguy của vương tộc, vì sự an nguy của ngài, xin ngài giữ lại ta đi.
Mà ngay tại lúc này.
Bên ngoài vang lên một tràng âm thanh hoảng hốt.
- Đại vương, không xong, Tam vương tử Aruhan đã nổi nốt đậu, đã bị lây nhiễm bệnh đậu mùa.
Ngay sau đó, lại một kẻ quỳ ở bên ngoài hô:
- Đại vương, không xong, công chúa cũng nổi đậu, cũng bị bệnh đậu mùa.
Nghe những lời này.
Vua Khương Arugan sắc mặt kịch biến.
Hai đứa con trai mới khỏi bệnh đậu mùa, hôm nay lại có hai người lây nhiễm.
Con thứ ba Aruhan, dáng dấp rất giống ông ta, là đứa con trai ông ta yêu quý nhất.
Công chúa Arunana cũng không cần nói, là hòn ngọc quý trên tay ông ta.
Nếu như mất đi con thứ ba cùng con gái, vậy đối với vua Khương hoàn toàn là một cú đâm thật đau vào tim.
Tả Bá Ngọc nói:
- Thẩm Lãng này không phải luôn miệng nói mình có thể chữa khỏi bệnh đậu mùa sao? Vậy hãy để cho hắn chứng minh cho ngài nhìn! Tam vương tử Aruhan giao cho ta tới chữa, công chúa điện hạ do Thẩm Lãng tới chữa. Ta có thần dược, có thể làm cho bệnh đậu mùa của Tam vương tử trong một đêm khỏi ngay, nhưng thần dược này chỉ còn lại một liều.
Kịch bản thật lộ liễu!
Tức khắc Thẩm Lãng đã hiểu ra.
Tả Bá Ngọc này so với trong tưởng tượng của hắn càng thêm đê tiện, hèn hạ.
Lúc đầu hắn còn suy đoán, cái gọi là chữa khỏi cho tiểu vương tử Khương quốc chẳng qua là cho cậu bé kia thuốc mê, để cậu bé mê man ngủ thiếp đi, tiếp đó dựa vào thể chất của chính mình mà tự khỏi.
Thật không ngờ, bệnh đậu mùa của tiểu vương tử đơn giản chính là giả.
Hoàn toàn là gã và Lạc Nhạn hợp mưu ngụy tạo ra bệnh thủy đậu.
Chỉ là một loại độc ngoài da, chỉ là triệu chứng bệnh đậu mùa được chế tạo tỉ mỉ mà thôi.
Cho nên, Tả Bá Ngọc mới có thể dùng thuốc chữa bệnh mà biến thành thần y.
Hơn nữa gã đã nói, thần dược này hiếm thấy, chỉ có thể cứu vương tộc, còn dân thường thì không thể chữa được.
Một kịch bản công phu như vậy, vua Khương đương nhiên bị lừa, giữ lại Tả Bá Ngọc, thật giống như được thêm một mạng sống.
Hôm nay bệnh đậu mùa tàn sát bừa bãi, trừ Thái tử Arutai, ai cũng có nguy cơ lây nhiễm.
Bởi vì Thái tử Arutai khi còn nhỏ đã khỏi bệnh đậu mùa, cho nên hiện tại trên mặt có sẹo rỗ.
Bây giờ âm mưu của Tả Bá Ngọc và Lạc Nhạn đã đặc biệt rõ ràng.
Cái gọi là Tam vương tử Aruhan Khương quốc bị bệnh đậu mùa là giả, cũng là do Tả Bá Ngọc ngụy tạo độc trên da, chỉ là triệu chứng thoạt nhìn giống hệt bệnh đậu mùa mà thôi.
Nhưng... công chúa Arunana bệnh đậu mùa, lại là thật.
Có người trăm phương ngàn kế để nàng bị lây nhiễm, hiển nhiên trên đường nàng trở về đã có kẻ chặn đường.
Bây giờ Tả Bá Ngọc muốn Thẩm Lãng đi chữa cho công chúa Arunana, còn chính gã đi chữa cho Tam vương tử Aruhan.
Kết quả đương nhiên rõ ràng vô cùng.
Ngày mai Tam vương tử Aruhan sẽ “khỏi bệnh”, mà công chúa Arunana ít nhất phải đợi rất lâu mới có thể vượt qua kiếp nạn này, thậm chí có khả năng chết rất cao.
Lúc này Đại Ngốc ở phía sau bỗng nhiên nói:
- Nhị Ngốc, nhanh cứu vợ ta, nhanh cứu vợ ta đi.
Tiếp đó, gã chợt xoay người chạy ra ngoài.
...
Ngoài hoàng cung, đã xây xong hai gian phòng cách ly, mới được xây xong cách đây không lâu, bởi vì hai vương tử bị lây nhiễm “bệnh đậu mùa”
Hoàn toàn bị phong tỏa cách ly, mỗi một khối tấm ván gỗ đều gần như ghép khít hoàn hảo, khép kín đến mức ngay cả cửa sổ cũng không có.
Bởi vì bệnh nhân không thể ra gió.
Tam vương tử Aruhan của Khương quốc nằm ở trong phòng cách ly bên trái, công chúa Arunana nằm ở trong phòng cách ly bên phải, ở giữa chỉ có một bức tường.
Trên Arunana quả nhiên đã nổi nốt đậu.
Chính là trong vòng mấy canh giờ này nổi lên, Thẩm Lãng chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra, đây là bệnh đậu mùa.
Nàng bị người khác hãm hại.
- Mau đi ra, mau đi ra...
Arunana nhìn thấy Đại Ngốc, lập tức hét lớn.
Khi xem mắt nàng ghét Đại Ngốc, thế nhưng trong lòng vẫn có chút thân thiết, đây dù sao cũng là sư đệ của nàng.
Hơn nữa, Đại Ngốc này một chút cũng không đáng ghét, không giống mấy tên tiểu bạch kiểm kia.
Đại Ngốc trực tiếp vọt tới trước mặt Arunana, bắt được tay nàng nói:
- Tức phụ đừng sợ, nàng đừng sợ, Nhị Ngốc rất lợi hại, nhất định có thể cứu nàng.
- Ngươi điên rồi? - Arunana rõ ràng kinh ngạc.
Nàng sau khi bị phát hiện lây bệnh đậu mùa, tất cả mọi người tránh xa như tránh tà, kể cả mẫu thân và phụ thân của nàng.
Mà Đại Ngốc chẳng những không sợ, ngược lại còn cầm tay nàng.
Tính lây lan của đậu mùa rất mạnh, nước bọt lẫn hơi thở cũng có thể truyền nhiễm, càng chưa nói trực tiếp tiếp xúc thân thể.
- Tức phụ, nàng đừng sợ, nàng đừng sợ... - Đại Ngốc vừa khóc, vừa nói.
Trong nháy mắt, trong lòng Arunana thật sự có chút rung động, cảm thấy vô cùng ấm áp.
Nàng đặc biệt mạnh mẽ hơn người thường, cảm thấy bản thân không gì là không làm được, căn bản cũng không cần đàn ông.
Xem sư phụ nàng có cần nam nhân sao? Không cần.
Vậy Ruru ta đây cũng không cần.
Thế nhưng khi nàng phát hiện mình bị bệnh đậu mùa, rõ ràng tràn đầy sợ hãi.
Nàng không có can đảm như mình vẫn nghĩ.
Nàng cũng sợ chết, hơn nữa khi tất cả mọi người rời xa nàng, nàng càng cảm thấy cô độc và bất lực.
Lúc này, Đại Ngốc xuất hiện ở bên cạnh nàng, cầm tay nàng.
Nàng tức khắc cảm thấy Đại Ngốc thật cao lớn.
Bản thân lập tức cảm thấy an tâm.
Trên thực tế, Đại Ngốc chắc là sẽ không bị lây bệnh, bởi vì Thẩm Lãng đã sớm cho hắn chủng ngừa bệnh đậu mùa.
...
Trong gian phòng cách ly.
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc nói:
- Thẩm Lãng, ta chữa Tam vương tử Aruhan, còn ngươi chữa cho công chúa Arunana.
- Đại vương, ta sẵn lòng lập quân lệnh trạng! Nếu sáng sớm ngày mai, ta có thể chữa khỏi Tam vương tử Aruhan, xin ngài cho ta ở lại, bảo hộ vương tộc. - Tả Bá Ngọc nói:
- Nếu như ngày mai không thể chữa khỏi Tam vương tử Aruhan, ngài liền thiên đao vạn quả, băm thây ta thành vạn đoạn!
Vua Khương nói:
- Ngươi nhất định phải như thế à.
Tả Bá Ngọc nói:
- Ta nguyện lập quân lệnh trạng.
Tiếp đó gã cắn đứt ngón tay, viết xuống quân lệnh trạng.
Tiếp đó, Tả Bá Ngọc lại nói:
- Nếu ta ngày mai chữa khỏi vương tử Aruhan, vậy chứng minh Thẩm Lãng không cần thiết phải giữ lại, xin Đại vương trừ khử hắn!
Dứt lời, đạo sĩ Tả Bá Ngọc vẻ mặt hùng dũng, dũng cảm tiến vào trong căn phòng của Tam vương tử Aruhan.
Tất cả mọi người lộ ra ánh mắt kính nể.
Nhưng Thẩm Lãng lại không có vào căn phòng cách ly của công chúa Arunana.
Vua Khương nói:
- Thẩm Lãng, ngươi không phải nói sẽ chữa bệnh đậu mùa sao? Vì sao còn không đi chữa cho Nana?
Thẩm Lãng nói:
- Trời đã tối rồi, không phải ngày lành tháng tốt, ngày mai sẽ chữa.
Nghe những lời này, Tả Bá Ngọc cười lớn nói:
- Đại vương ngài nghe rồi chứ, Thẩm Lãng này căn bản sẽ không chữa được bệnh đậu mùa, hắn ngay cả phòng công chúa cũng không dám vào. Ngài chờ xem, sáng sớm ngày mai ta đã chữa khỏi cho Tam vương tử Aruhan, đến lúc đó xin ngài giết tên giặc Thẩm Lãng này.
Vua Khương chỉ vào Thẩm Lãng nói:
- Ta đã cho ngươi cơ hội, nếu Tả Bá Ngọc trong một đêm chữa khỏi Aruhan, ngày mai ta liền giết ngươi!
Tiếp đó, vua Khương rời đi.
Phi tử Lạc Nhạn của ông ta nhìn Thẩm Lãng nói nhỏ:
- Thẩm Lãng, ngày mai ngươi nhất định phải chết!
Thẩm Lãng không nói gì, chỉ là ra lệnh:
- Hoàng Phượng, ngươi là nữ nhân, vào phòng chăm sóc công chúa Arunana sẽ tiện hơn.
Hoàng Phượng kinh ngạc đáp ngay:
- Vâng!
Thẩm Lãng lại hạ giọng nói:
- Ban đêm lạnh, nhớ đốt than!
Tiếp đó, hắn lặng lẽ nói một đoạn, hoàn toàn là khẩu hình khi phát âm, chỉ có một mình Hoàng Phượng nhìn thấy.
Hoàng Phượng hạ giọng nói:
- Vâng!
...
Tam vương tử Aruhan trong phòng cách ly, cửa phòng đóng kín.
Cậu bé đã bị Ma Túy Tán đánh thuốc mê, cả người sẽ mê man đến ngày mai, không biết gì cả.
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc lấy ra cái gọi là thần dược của mình, kỳ thực chính là thuốc mỡ, quét lên những nốt đậu trên người Tam vương tử.
Đây căn bản không phải là bệnh đậu mùa gì cả.
Mà chỉ là chứng phát ban được ngụy tạo tỉ mỉ mà thôi, được tạo ra từ hỗn hợp chất lỏng của một loại cây và một loại sâu độc.
Hôm nay toàn bộ Khương quốc đều đang bị đậu mùa, hơn nữa triệu chứng của chứng phát ban này lại y hệt bệnh đậu mùa.
Tất cả mọi người thấy đều cho là bệnh đậu mùa.
Đây là bí mật của thần y Tả Bá Ngọc.
Quả nhiên, gã dùng thuốc mỡ bôi lên những nốt đậu trên Tam vương tử.
Chỉ hai canh giờ sau đó!
Vết đậu trên mặt và trên người Aruhan liền dần dần biến mất.
Sáng sớm ngày mai sẽ biến mất toàn bộ.
Đến lúc đó, Tả Bá Ngọc sẽ trình diễn thần tích trong một đêm chữa khỏi bệnh đậu mùa.
Cho đến lúc này, vua Khương cho dù có khúc mắc, cũng chỉ có thể giữ gã lại bên cạnh, bởi vì có thể giữ lại mạng sống của vương tộc.
Còn bên công chúa Arunana bệnh đậu mùa thật sự, lấy lý do thần dược chỉ còn một liều, cần thời gian phối chế để từ chối là được.
- Ha ha, Thẩm Lãng ngươi nhất định phải chết, ngươi nhất định phải chết!
- Sáng sớm ngày mai, Tam vương tử Aruhan khỏi bệnh, ta tạo ra kỳ tích, Thẩm Lãng nhà ngươi thì sẽ chết không có chỗ chôn.
Cái phòng cách ly này rõ ràng ngột ngạt.
Nhưng Tả Bá Ngọc không định rời đi, luôn ở lại đến hừng đông, để tránh xảy ra bất kỳ điều gì ngoài ý muốn.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài bỗng nhiên có giọng của một cô gái vang lên, là tỳ nữ tâm phúc của Lạc Nhạn.
- Tả gia, Thẩm Lãng bỗng nhiên suốt đêm cầu kiến Đại vương, sợ là có âm mưu gì, ngài vội vàng đến xem thử.
Tả Bá Ngọc nói:
- Lạc Nhạn vì sao không đi?
Cô gái kia nói:
- Đại vương mới vừa sủng hạnh chủ nhân, nàng... Nàng không thể động đậy!
Tả Bá Ngọc trong lòng phẫn nộ, nhìn thoáng qua Tam vương tử, lúc này nốt đậu trên mặt cậu bé kia đã giảm bớt hoàn toàn.
Hẳn là vô sự.
Tiếp đó, gã rời phòng cách ly, nói với mấy tên võ sĩ đang canh gác bên ngoài:
- Các ngươi bảo vệ Tam vương tử, bất luận kẻ nào không được đến gần căn phòng cách ly trong vòng mười thước.
- Vâng!
Mấy chục tên võ sĩ, rút đao tuốt kiếm, canh gác xung quanh phòng cách ly.
Không buông lỏng chút nào.
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc, vội vã đi về phía hoàng cung.
Thẩm Lãng, ngươi lại muốn dùng chiêu thức gì hại ta?
Vô dụng, ngươi không nên giãy giụa nữa.
Sáng sớm ngày mai, Tam vương tử Aruhan sẽ khỏi bệnh, ta sẽ trở thành thần y chữa bệnh đậu mùa, mà Thẩm Lãng nhà ngươi nhất định phải chết.
Nhưng mà, Tả Bá Ngọc mới vừa rời đi không lâu sau.
Từ căn phòng cách vách có một ống dẫn đặc biệt nhỏ được luồn qua, bên trong không ngừng xả ra khí carbon monoxide.
Thế là!
Tam vương tử Aruhan đang ngủ mê man, bất tri bất giác mà chết!