Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 216: Thẩm Lãng cao tay hiểm độc! Vợ vua Khương ngoại tình
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 216 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy Thẩm Thập Tam và Hoàng Phượng sắp bị lôi xuống, lột da rút gân.
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương, ta nguyện dâng một bảo vật để đổi lấy mạng sống của hai thuộc hạ này.
Vua Khương khinh thường đáp:
- Khương quốc ta thiếu gì bảo vật? Ngươi nghĩ ta sẽ coi trọng đồ của ngươi sao?
Lời này rõ ràng không hề giả dối. Khương quốc dù nghèo đến mức gõ nồi kêu vang, nhưng vua Khương quanh năm đe dọa cướp bóc khắp nơi, nên bảo bối trong tay ông ta không hề ít.
Hơn nữa, lại có một gia tộc họ Tô luôn tìm cách bợ đỡ ông ta, hễ có bảo bối mới lạ gì là lập tức dâng lên vua Khương.
Vì thế, tầm nhìn của vua Khương Arugan rất cao, bảo vật tầm thường tuyệt đối không lọt vào mắt ông ta.
Thẩm Lãng nói:
- Đại Ngốc, mang lên.
Đại Ngốc khiêng một cái rương vào, trông có vẻ khá nặng.
Vua Khương khinh thường, nghĩ bụng dù có là một rương đầy vàng thì ông ta cũng chẳng lạ gì.
Thẩm Lãng mở rương rồi nói:
- Đại vương mời xem.
Sau đó, hắn đầy vẻ trịnh trọng kéo tấm vải che ra.
Vua Khương không khỏi kinh ngạc, thậm chí có chút kinh hãi.
Quả nhiên là một bảo vật lớn.
Sao lại có khối phỉ thúy lớn đến thế? Hơn nữa lại còn là phỉ thúy loại nước đỉnh cấp?
Phỉ thúy là đá quý tự nhiên, phẩm cấp cao nhất là loại pha lê, trong suốt không tì vết. Chẳng qua thế giới này không có pha lê, nên người ta gọi là loại nước, cao hơn loại băng một bậc.
Nói vậy, có một cục phỉ thúy loại nước lớn bằng nắm tay đã được coi là cực kỳ quý hiếm rồi.
Giá trị của phỉ thúy thời cổ đại chưa được coi là đặc biệt cao, mãi đến hậu thế mới được thổi phồng thành vua của các loại ngọc.
Nhưng dù là ở Trung Quốc cổ đại, hay ở vương triều Đại Viêm này, phỉ thúy đều là một loại ngọc thạch quý hiếm.
Trong kho báu của vua Khương đã có hàng chục món trang sức, vật phẩm phỉ thúy, hơn nữa ông ta chỉ chọn loại cao cấp nhất.
Mà khối phỉ thúy Thẩm Lãng dâng lên này cao chừng một thước.
Trong suốt không tì vết, gần như là loại nước cao cấp nhất.
Thứ này giá trị liên thành!
Vua Khương chưa từng thấy khối phỉ thúy lớn đến vậy.
Quan trọng nhất là, khối phỉ thúy này còn được khắc thành hình tượng của chính vua Khương.
Uy phong lẫm liệt, khí phách ngút trời.
Tuy rằng không giống y hệt, nhưng khí phách đặc trưng thì tuyệt đối sống động.
Rõ ràng đây là một bảo bối vô cùng hiếm lạ.
Phỉ thúy loại nước lớn đến thế, từ đâu mà có chứ?
Đương nhiên, Thẩm Lãng cũng không thể tìm được khối phỉ thúy lớn đến vậy, đây thực chất là… thủy tinh.
Nếu không phải công nghệ còn chưa phát triển, pho tượng thủy tinh cao hai mét cũng có thể làm ra được.
Vua Khương quả thực bị chấn động.
Khối phỉ thúy lớn đến vậy, hơn nữa lại còn được điêu khắc chính là hình tượng ông ta.
Thật sự là quá hiếm có, quá trân quý.
- Bảo bối của ngươi không tệ. - Vua Khương giả vờ nói giọng lạnh nhạt:
- Thế nhưng, cũng chỉ có thể cứu một mạng. Ngươi chọn một người sống sót, kẻ còn lại sẽ bị băm cho chó ăn.
Mẹ kiếp, đây hoàn toàn là hành động của một tên ác ôn lưu manh.
So với tên vua Khương này, quốc quân Ninh Nguyên Hiến quả thực là một người khiêm tốn.
Hoàn toàn ngang ngược vô lý, rõ ràng là muốn làm gì thì làm, chỉ cần ông ta vui là được, nào thèm quan tâm đến việc các ngươi chẳng bằng heo chó, căn bản không coi trọng ánh mắt của người khác.
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương, bảo bối này không chỉ có vậy, chúng ta hãy đến chỗ tối mà xem.
Tiếp đó, Đại Ngốc xách pho tượng thủy tinh to lớn này vào một căn phòng tối như mực.
Ngay lập tức, vua Khương hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Bởi vì bản thân pho tượng kia lại tỏa ra ánh sáng, hơn nữa rất sáng, trong hoàn cảnh tối đen hoàn toàn có chút chói mắt.
Dạ minh châu từ xưa đến nay cũng là bảo vật cực kỳ hiếm lạ, vua Khương trong bảo khố có vài viên.
Thế nhưng những viên dạ minh châu lớn nhất cũng chỉ bằng nắm tay trẻ con mà thôi.
Mà bức tượng phỉ thúy cao ba thước này lại phát sáng toàn thân, quá kinh người rồi.
Đúng là đại bảo bối giá trị liên thành.
Quá hiếm có.
Hoàn toàn có thể trở thành bảo vật trấn kho của ông ta.
Vua Khương mừng rỡ.
- Được rồi, không giết hai người đó nữa. - Vua Khương vung tay lên, như ban phát ân huệ lớn lao.
Thẩm Thập Tam và Hoàng Phượng được thả ra.
Quả nhiên là kiểu cướp đoạt.
Trực tiếp muốn giết hai người ngươi mang tới, để ngươi phải dùng tiền chuộc.
Một tay giao tiền, một tay giao người, rồi lại ra vẻ ban ơn huệ lớn lao cho ngươi vậy.
Đương nhiên với tư cách phạm nhân thì làm vậy không thành vấn đề, nhưng mấu chốt là ngươi lại là kẻ đứng đầu một quốc gia.
Thảo nào nước Sở, Việt quốc không một nhà nào nguyện ý giao tiếp với ngươi.
Đúng là một tên ác ôn chính hiệu.
- Người đâu, mang pho tượng phỉ thúy kia vào trong bảo khố của ta đi, mấy tháng sau ta muốn triển lãm bảo vật!
Tên vua Khương này ngoài việc thích cướp bóc, giết người, ngủ với đàn bà, ông ta còn thích một việc, đó chính là khoe khoang.
Có được một món bảo bối lớn như vậy, nhất định phải khoe khoang với các tù trưởng bộ lạc.
Vì sao pho tượng thủy tinh này lại phát sáng? Đương nhiên là vì đã bôi bên ngoài một lớp sơn huỳnh quang.
Vừa rồi ở bên ngoài đã hấp thụ đủ ánh nắng.
Ngược lại, không cần lo lắng để vào bảo khố xong xuôi sẽ mất đi nguồn sáng. Bảo khố của vua Khương lúc nào cũng đèn đuốc sáng trưng, thuận tiện cho ông ta kiểm tra bất cứ lúc nào.
Con người này, bình thường nhàm chán sẽ vào bảo khố, kiểm kê cẩn thận quá trình cướp bóc của mình.
Mỗi một món bảo bối đều là chiến lợi phẩm và vinh quang của ông ta.
Đương nhiên còn có một loại vật chất phát sáng trong bóng đêm không cần hấp thụ nguồn sáng, đó là chất đồng vị phóng xạ.
Nhưng Thẩm Lãng không lấy được thứ đó, cũng không dám chạm vào, bằng không dùng để hại vua Khương sẽ càng tuyệt diệu hơn.
...
Thẩm Lãng nói tiếp:
- Đại vương, ta còn có món lễ vật thứ hai muốn dâng lên.
Vua Khương nói:
- À, mang lên xem.
Thẩm Lãng lấy ra một chiếc hộp gỗ, vừa mở ra xem.
Đồ vật bên trong chắc chắn mọi người đều rất quen thuộc: thuốc lá.
Thẩm Lãng đầu tiên cầm lấy một điếu, ngậm lên miệng châm lửa, hít một hơi thật sâu.
- Haizzz...
Một làn khói đặc tỏa ra.
Được rồi, kỳ thực một chút cũng khó chịu.
Thế nhưng, Thẩm Lãng lại giả bộ vẻ mặt vô cùng thoải mái.
Chỉ riêng cái tư thế này thôi, hoàn toàn có thể xem như người đại diện quảng cáo thuốc lá.
Thẩm Lãng kiếp trước có thể xem là người nghiện thuốc, nhưng cả đời này một điếu thuốc cũng không dính, đương nhiên muốn cũng không có.
Những thứ thuốc lá này là do Thiên Đạo hội lấy được từ phương Tây.
Lúc này, người Tây Vực vẫn chưa học được cách hút thuốc, nhưng đã học được cách dùng thuốc lá như một loại hương liệu để đốt.
Vua Khương cầm lấy một điếu thuốc lá, ngửi một cái, khinh thường nói:
- Chẳng phải chỉ là một thứ cây cỏ thôi sao? Cũng xứng đáng gọi là bảo bối à?
Lúc này ở Tây Vực, thuốc lá quả thực chỉ được xem là một loại cây cỏ.
Khương quốc cũng có, từ Tây Vực mà đe dọa tới.
Vua Khương vô cùng thích, mỗi tối đều đốt một chậu, hít mùi vị ấy để đi vào giấc ngủ.
Thậm chí có chút nghiện.
Nhưng Thẩm Lãng lại dùng giấy cuộn thứ cỏ cây này vào miệng hút, tính ra cũng có chút thú vị.
Tình báo này Thẩm Lãng cũng là từ Thiên Đạo hội biết được, nên đã sớm chuẩn bị những thứ thuốc lá này.
Không chỉ có vậy, trong số thuốc lá này còn có vài thứ nguyên liệu đặc biệt.
Thế nhưng vua Khương rất đa nghi, trước khi chứng minh thứ cỏ cây này không độc, ông ta tuyệt đối sẽ không hút.
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương, thứ cỏ này ở đây hoàn toàn khác với thứ ở Tây Vực. Ta hút xong cảm thấy tinh thần sảng khoái, chữa khỏi trăm bệnh.
Vua Khương ngửi thử, quả nhiên thơm hơn cỏ ở Tây Vực rất nhiều.
Sao có thể không thơm chứ?
Thẩm Lãng đã bỏ thêm nhiều hương liệu vào bên trong.
Vua Khương động lòng, nhưng vẫn không hút.
- Nhận lấy.
Ông ta ra lệnh một tiếng, thu hết toàn bộ mấy rương thuốc lá lớn.
...
Có một việc cần nói rõ.
Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc rốt cuộc là vì điều gì?
Chỉ là vì nhạc phụ nhận tước vị Huyền Vũ Hầu thôi sao?
Dĩ nhiên không phải, mà là vì tiêu diệt họ Tô!
Ở thành Huyền Vũ, để hoàn toàn giúp đỡ gia tộc họ Kim thoát khỏi nguy cơ tân chính, ổn định và hòa bình lâu dài.
Thẩm Lãng đã định ra và sắp xếp chiến lược từ nửa năm trước.
Bước đầu tiên tranh chấp đảo Kim Sơn, bước thứ hai là đảo Vọng Nhai đầy vàng, bước thứ ba cướp đoạt thành Nộ Triều, sau cùng là cách biển xưng vương!
Cuối cùng đại công cáo thành!
Khi tiêu diệt gia tộc họ Tô, Thẩm Lãng cũng đã định ra bốn bước chiến lược.
Bước đầu tiên, âm mưu thúc đẩy người Khương đốt cháy thần miếu.
Bước thứ hai, Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc.
Bước thứ ba, thay thế Trương Xung trở thành người tiên phong của tân chính, chĩa mũi dao tân chính về phía họ Tô.
Bước thứ tư, tạo thế gọng kìm, nhổ cỏ tận gốc gia tộc họ Tô, khiến họ diệt tộc diệt chủng!
Mỗi một bước đều đan xen vào nhau.
Trước đây đã nhiều lần nói qua, muốn diệt họ Tô, nhất định phải dùng Khương quốc.
Vậy mục tiêu trực tiếp của Thẩm Lãng khi tới Khương quốc là gì?
Mưu sát vua Khương!
Không phải bây giờ, mà là để ông ta trong tương lai một ngày nào đó bỗng nhiên chết đi.
Rất khó phải không?
Đối mặt với chiến thần nghịch thiên vua Khương, trực tiếp mưu sát đã rất khó rồi.
Huống chi là mưu sát có hẹn trước?
Nhưng ít ra bây giờ, Thẩm Lãng muốn trở thành vị cứu tinh vĩ đại của Khương quốc.
Đấng cứu thế!
...
Lễ vật đã dâng xong, tiếp theo nên nói chuyện chính sự thôi.
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương, ngoại thần cực kỳ am hiểu y thuật. Hôm nay tình hình dịch bệnh đậu mùa ở Khương quốc đang bùng phát dữ dội, mỗi ngày vô số người chết. Trời cao có đức hiếu sinh, ngoại thần nguyện giúp đại vương một tay, cứu vạn dân Khương quốc thoát khỏi tử thần.
Vua Khương nói:
- Ta nói không cần, đã có người có thể trị bệnh đậu mùa, không cần đến ngươi.
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương, ta dám chắc người này nhất định là một tên lừa gạt.
Vua Khương cười nhạt.
Thẩm Lãng nói:
- Ngài nói người này chữa khỏi bệnh tiểu vương tử, nếu như ta không đoán sai, hoàn toàn là bởi vì tiểu vương tử thừa kế huyết thống của đại vương, thể chất cường kiện, nên đã tự mình vượt qua bệnh đậu mùa, xem như là tự lành.
Lời này không sai chút nào.
Bệnh đậu mùa căn bản không thể chữa khỏi, vô phương cứu chữa.
Cũng chỉ có thể dựa vào việc tự khỏi.
Một khi vượt qua liền sống sót, chỉ có điều sẽ biến thành mặt rỗ.
Không kháng nổi thì chết.
Vương triều Mãn Thanh mới vừa vào làm chủ vùng Trung Nguyên, hoàng tộc liền thường xuyên bùng phát bệnh đậu mùa, không biết có bao nhiêu hoàng tử chết vì bệnh đậu mùa.
Khang Hy mặt rỗ cũng là bởi vì đã vượt qua bệnh đậu mùa mà không chết, nên mới được lập làm thái tử.
Ở thế giới văn minh phương Đông cổ đại, sau khi mắc bệnh đậu mùa tỉ lệ tử vong vào khoảng một phần ba.
Mà ở Khương quốc, một nơi có điều kiện vệ sinh đặc biệt tồi tệ, tỉ lệ tử vong do bệnh đậu mùa cao tới 60-70%.
Người chết không phải vì bệnh đậu mùa, mà là do các loại biến chứng, viêm sưng, xuất huyết bên trong.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Nếu như ta không đoán sai, cái mà ông ta nói là chữa lành, chính là để tiểu vương tử hoàn toàn yên tĩnh lại, ngủ say liên tục.
Bị bệnh đậu mùa sợ nhất điều gì?
Cào loạn xạ, giãy giụa không ngừng.
Kiểu đau khổ này, cái cảm giác ngứa ngáy không chịu nổi này, hoàn toàn là không thể chịu đựng được.
Mà người kia, nhất định là cho tiểu vương tử uống dung dịch thuốc mê nguyên thủy, để cậu bé mê man ngủ thiếp đi.
Ngủ vài ngày sau, bệnh đậu mùa đóng vảy bong ra, tiểu vương tử Khương quốc vẫn sống.
Người này liền nhận hết công lao chữa bệnh đậu mùa về mình.
Cho nên, đây là một hành vi đầu cơ của gã.
Chỉ có điều, gã này đã đầu cơ thành công, đi trước Thẩm Lãng một bước.
Vua Khương cười lạnh nói:
- Bất kể thế nào, tóm lại hắn đã chữa khỏi bệnh đậu mùa cho tiểu vương tử, từ nay về sau hắn chính là ngự y của bản vương. Ta đã nhận lễ vật của ngươi, hơn nữa đã đáp ứng Thần nữ Tuyết Ẩn sẽ không giết ngươi. Thế nhưng trừ ba võ sĩ trước mắt này, những người còn lại ta muốn giết sạch. Bằng không thể diện của ta còn gì nữa, ngày mai chính ngọ, khai đao hành chém.
Thẩm Lãng đã mang đến ước chừng hơn trăm người.
Đó là võ sĩ Việt quốc, còn có cả tư quân của gia tộc họ Kim, và võ sĩ của Thiên Đạo hội.
Tên vua Khương điên loạn này lại muốn giết sạch toàn bộ những người Thẩm Lãng mang tới.
- Còn ngươi? - Vua Khương nói:
- Ta không giết ngươi, thế nhưng ta cũng không thả ngươi. Ngươi cứ ở lại Khương quốc, làm một tên đầy tớ đi!
- Người đâu, áp giải ba người Thẩm Lãng vào tù đi.
- Ngày mai bắt đầu, liền đeo xiềng xích cho hắn làm đầy tớ.
Sao có thể như vậy được? Thẩm Lãng chính là muốn biến thành chúa cứu thế của Khương quốc.
Đây chính là một bước then chốt để tiêu diệt họ Tô.
Thẩm Lãng nói:
- Đại vương khoan đã! Cái gọi là thần y chữa khỏi bệnh cho tiểu vương tử, tuyệt đối là một tên lừa gạt. Không tin có thể lôi hắn ra, ta nguyện vạch trần hắn cho ngài.
Vua Khương nhìn chằm chằm Thẩm Lãng, nhấn mạnh từng chữ:
- Hắn chính là ân nhân của bản vương. Ngươi lại nói xấu hắn, ta không giết ngươi, nhưng có thể nhổ đầu lưỡi của ngươi!
Cái tên điên này, đã nói là nhất định làm được.
Chỉ có điều Thẩm Lãng đã nắm được tin tức then chốt.
Hắn là ân nhân của bản vương.
Vua Khương này là kiểu người ngang ngược ích kỷ, chuyện gì lại khiến ông ta phải cảm ơn đến thế?
Tên lừa gạt này không hề đơn giản!
- Tất cả mọi người nghe đây, nếu Thẩm Lãng còn dám nói xấu đạo trưởng Bá Ngọc một câu, sẽ cắt bỏ đầu lưỡi hắn. - Vua Khương hạ lệnh.
- Vâng! - Mọi người gào to.
Mà đúng lúc này.
Một làn hương thơm thoang thoảng truyền đến.
Dĩ nhiên không phải kiểu siêu phàm thoát tục như Tuyết Ẩn tiên tử, mà là mùi hương cá nhân được pha chế từ vật liệu đặc biệt mà thôi.
Chưa thấy mặt người đã ngửi thấy mùi.
Bản lĩnh này là độc quyền của Tuyết Ẩn đại tông sư.
Người này dùng dược vật một cách vụng trộm, bụng dạ khó lường.
Gã biết rất rõ vua Khương mê mẩn tông sư Tuyết Ẩn.
Là một tên bịp bợm cực kỳ cao minh.
Như vậy, rốt cuộc hắn đã chữa khỏi bệnh tật gì cho vua Khương, mà lại khiến ông ta coi là ân nhân?
Ngay sau đó, một đạo sĩ tiên phong đạo cốt bước đến, trong tay cầm một cây phất trần.
Quả nhiên dung mạo rất tốt.
Trông qua liền siêu phàm thoát tục, ra dáng một thế ngoại cao nhân.
Nhưng Thẩm Lãng đã từng gặp loại lừa gạt cao cấp này rồi.
Người siêu phàm thoát tục chân chính thì không cần đóng vai.
Kẻ vô dục vô cầu cũng không cần đóng vai, ví như Ninh đếch cứng tang thương đến mức tận cùng, Thẩm Lãng tới gần trong vòng mười thước là có thể cảm thấy khó chịu.
Mà người này, tuyệt đối là một tên lừa đảo khó lường.
Ngay sau đó Thẩm Lãng cảm thấy người này có chút quen thuộc.
Lập tức có chút nghĩ không ra, quan trọng là cặp mắt kia rất quen thuộc.
Bắt đầu dùng trí não tính toán và đối chiếu.
Thư Đình Ngọc của Ẩn Nguyên hội.
Đúng vậy, hai người có chút giống nhau.
Đơn thuần về bề ngoài thì hoàn toàn khác nhau.
Thư Đình Ngọc vô cùng mập.
Mà người này vô cùng gầy.
Nhưng đường nét lại tương tự, đôi mắt cũng tương tự.
Vậy người này cùng Thư Đình Ngọc, hoặc là anh em họ, hoặc là anh em bà con, thậm chí có thể là anh em ruột.
Vị đạo sĩ này đi tới trước mặt Thẩm Lãng, tiêu sái hành lễ nói:
- Phương ngoại chi nhân Tả Bá Ngọc, xin bái kiến Thẩm công tử.
Ẩn Nguyên hội phái gã tới Khương quốc, có mục đích gì?
Nhưng bất kể thế nào, đây là một kẻ địch!
Thẩm Lãng hỏi:
- Tả tiên sinh, nghe nói là ngươi đã chữa khỏi bệnh đậu mùa cho tiểu vương tử Khương quốc?
Tả Bá Ngọc đáp:
- Không dám, đây đều là ân đức của trời cao, tiểu vương tử có phúc, tại hạ không dám đoạt công của trời cao.
Tên này vô cùng giảo hoạt.
Thái độ tỏ ra rất khiêm tốn, trông đặc biệt thoát tục, vẻ mặt vô dục vô cầu.
Những tên lừa đảo cao cấp đều như vậy.
Bòn rút tiền từ miệng chỉ là phường lừa đảo cấp thấp. Khiến ngươi ngoan ngoãn dâng tiền mà còn phải cảm tạ ân đức, đó mới là lừa đảo cao cấp.
Thẩm Lãng hỏi:
- Ngươi đã chữa lành bệnh cho vua Khương sao?
Hắn nhất định là chữa khỏi một chứng bệnh cho vua Khương, nên mới được coi là ân nhân.
Hơn nữa chứng bệnh này, hẳn là rất đau đớn.
Nhưng đó là loại bệnh gì?
Rất thống khổ, thậm chí đau muốn chết, nhưng lại có thể chữa khỏi?
Thẩm Lãng nhắm mắt lại, bắt đầu nhớ lại thông tin về vua Khương.
Tên vua Khương này hai tháng trước mới trở về Khương quốc, mấy tháng trước đó vẫn đang đánh giặc.
Chuyện này vô cùng bình thường, ông ta quanh năm suốt tháng có hơn nửa thời gian đều ở bên ngoài cướp bóc.
Oán trời oán đất oán không khí, cũng không phải chỉ là nói suông mà thôi.
Những nước khác cùng Việt quốc đều dùng tiền mua thái bình, tộc Sa Man quá nghèo, vậy cũng chỉ có thể đi cướp bóc các nước Tây Vực.
Từ tin tức của Thiên Đạo hội, kỳ thực cuộc chiến cướp bóc các nước Tây Vực còn chưa kết thúc, vua Khương đã trở về nước.
Lúc đó tình hình dịch bệnh đậu mùa trong Khương quốc vẫn chưa hoàn toàn bùng phát.
Vua Khương còn chưa cướp đoạt hoàn tất, vì sao lại sớm về nước?
Chuyện này có uẩn khúc.
Ông ta có phải bị bệnh gì không? Loại bệnh khó nói nào đây?
Tiếp đó được tên Tả Bá Ngọc này chữa khỏi.
Rất có thể, tên vua Khương này mỗi ngày không có gái là không vui, nên mắc bệnh đường sinh dục cũng là chuyện bình thường.
Ví như mụn rộp hay mụn cóc sinh dục chẳng hạn.
Mặc dù là bệnh nhẹ, nhưng lại cực kỳ đau đớn.
Nhất là đối với kiểu đàn ông khí phách, không có gái là không vui như vua Khương.
Mắc phải loại bệnh này, quả thực cuộc đời không còn gì thú vị.
Vậy lúc này xuất hiện một thần y, chữa khỏi bệnh của ông ta.
Vua Khương dĩ nhiên mang ơn ông ta, coi là ân nhân.
Cuối cùng có liên quan đến sự khoái hoạt trong cuộc sống.
Cũng tỉ như một người đàn ông không có chút sung sức nào, bỗng nhiên một thần y xuất hiện không những giúp ông ta khôi phục hùng phong, hơn nữa còn trở nên cường hãn vô cùng.
Vậy ông ta cũng sẽ xem thần y là ân nhân.
Nghe được lời Thẩm Lãng nói xong, Tả Bá Ngọc nói:
- Nói bậy, thân thể vua Khương bệ hạ khỏe mạnh, thiên thần bảo hộ, nào có chút bệnh tật nào.
Người này quả nhiên cáo già, vô cùng khó đối phó.
Ngay sau đó, vị đạo sĩ Tả Bá Ngọc này nói:
- Công tử Thẩm Lãng, nghe nói ngươi đặc biệt am hiểu việc dùng độc. Thế nhưng ta muốn nói trời cao có đức hiếu sinh, làm việc tuyệt đối không nên vi phạm lẽ trời.
Dựa vào!
Lời này thật ác độc!
Vị đạo sĩ này là muốn Thẩm Lãng chết ngay lập tức!
Ý của gã đặc biệt rõ ràng, gã mịt mờ ám chỉ với vua Khương rằng, virus bệnh đậu mùa rất có thể chính là do Thẩm Lãng truyền vào Khương quốc.
Người này vừa thấy mặt, đã muốn giết chết Thẩm Lãng!
Quả nhiên độc ác!
Vua Khương nói:
- Đạo trưởng nói lời này có ý gì?
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc nói:
- Thẩm Lãng đã từng dùng độc, giết mấy trăm người trong phủ Bá tước Tĩnh An. Sau lại dùng âm mưu ác độc, giết Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy mấy vạn người. Người này... làm việc không có giới hạn, vi phạm lẽ trời.
Ngay lập tức, ánh mắt muốn giết người của vua Khương bật lên.
Nói bệnh đậu mùa bên trong Khương quốc bùng phát là bởi vì Thẩm Lãng, vua Khương không tin.
Dù sao mặc kệ là Tây Vực, hay Khương quốc, cứ mỗi mấy năm sẽ bùng phát một lần.
Chỉ có điều lần này, đặc biệt nghiêm trọng, người chết đã mấy vạn.
Nhưng lời đạo trưởng Tả Bá Ngọc nói lại nhắc nhở ông ta.
Nếu Thẩm Lãng thực sự là thứ rắn độc như vậy, vậy trực tiếp giết đi là xong hết mọi chuyện.
Đỡ phải giữ bên người, tạo thành tai họa!
Thẩm Lãng rõ ràng không ngờ, lần đầu tiên đến Khương quốc, sẽ phải đối mặt cục diện phải giết.
Chỉ mỗi một tên đạo sĩ của Ẩn Nguyên hội.
Chỉ bằng ngươi mà còn muốn giết ta sao?
Buồn cười cực kỳ!
Thẩm Lãng hít một hơi thật sâu, nhìn quét toàn thân Tả Bá Ngọc từ trên xuống dưới.
Tiếp đó.
Thẩm Lãng bỗng nhiên nói:
- Vua Khương, vị đạo sĩ Tả Bá Ngọc này đã câu dẫn vợ của ngài, cắm sừng cho ngài. Xin ngài hãy băm thây hắn vạn đoạn, băm cho chó ăn!
Nghe những lời này, mắt đạo sĩ Tả Bá Ngọc của Ẩn Nguyên hội chợt co rụt lại, hai chân run lên.
Thế nhưng, gã rất nhanh liền trấn tĩnh lại, nói giọng lạnh nhạt:
- Vua Khương bệ hạ, Thẩm Lãng người này trả đũa ta không hề gì, thế nhưng hắn dám nói làm bẩn Vương phi, đây là sự nhục nhã đối với ngài. Chẳng lẽ không cần tiến hành thiên hình đối với hắn sao!
Thiên hình là gì?
Chính là cột vào trên núi cao, từ trên xuống dưới cắt mất một trăm khối thịt, máu tươi nhễ nhại, thu hút kền kền đến ăn thịt.
Rõ ràng là bị vô số kền kền rỉa thịt mà chết.
Hai người đối chọi gay gắt, ngay từ đầu đã là cục diện không chết không thôi.
Cục diện trước mắt đặc biệt rõ ràng.
Thẩm Lãng cùng đạo sĩ Tả Bá Ngọc của Ẩn Nguyên hội, hai người chỉ có thể sống một.
Không phải ngươi chết, thì là ta qua đời.
Nhưng mà đối mặt với Lãng gia ta đây, tên lừa đảo của Ẩn Nguyên hội có cao minh đến đâu cũng chắc chắn phải chết.