229. Thành công rực rỡ! Phong tước Huyền Vũ Hầu! Thái tử Khương Ly lộ diện

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Thành công rực rỡ! Phong tước Huyền Vũ Hầu! Thái tử Khương Ly lộ diện

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 229 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quốc quân Ninh Nguyên Hiến là một người như thế nào? Cay nghiệt, ham hư vinh, và tinh ranh.
Nghe qua có vẻ quen thuộc đúng không?
Thẩm Lãng dường như cũng có tính cách tương tự.
Ở một mức độ nào đó, Trương Xung rõ ràng có công, nhưng lại bị ông ta giam giữ không rõ lý do trong nhà lao Đại Lý tự suốt mấy tháng, đến tận bây giờ vẫn chưa được thả ra.
Chiến sự ở nước Nam Ẩu bất lợi, ông ta liền thổi phồng chuyện thắng lợi khi đi sứ nước Khương nhỏ bé thành một công trạng lớn, như thể dát vàng lên mặt mình.
Nhưng ông ta lại là một người cực kỳ thông minh.
Mọi chuyện ông ta đều thấy rõ ràng, nhưng vì sự ích kỷ và thói ham hư vinh, nên nhiều khi ông ta thích giả vờ hồ đồ.
Một người như vậy, khi ông ta đã thích ngươi thì mọi thứ đều tốt. Còn khi không thích, thì mọi thứ đều đáng ghét.
Ít nhất cho đến bây giờ, ông ta thực sự thích Thẩm Lãng, hơn nữa ngày càng thích.
Thẩm Lãng tinh ranh thông minh, không có dã tâm, toàn thân đầy rẫy khuyết điểm và thói xấu, lại chẳng thích che giấu, hơn nữa còn yêu thích sự hư vinh giống như Ninh Nguyên Hiến.
Cũng chính vì điểm này, Thẩm Lãng mới dám có nhiều hành động điên rồ.
Ví dụ như trước hoàng cung chơi trò bán hàng đa cấp, kêu gọi đông đảo đại thần tố cáo Tô Nan; lại như hôm nay trên triều đình đánh Chúc Văn Hoa.
Một vị vua Việt như vậy, đương nhiên không thể coi là một minh quân.
Nhưng ai quy định quân vương nhất định phải là minh quân?
Làm minh quân thì phải chịu khổ rất nhiều.
Đối với vương triều Mãn Thanh mà nói, Ung Chính được coi là một vị lãnh tụ cần mẫn, chấn hưng đất nước, kết quả chỉ sống hơn bốn mươi tuổi, chịu tiếng xấu cả đời.
Con của ông ta, Càn Long, là một người ham hư vinh, ích kỷ, kết quả lại sống hơn tám mươi tuổi, đắc ý cả đời, thậm chí còn tự xưng là một vị lão nhân thập toàn.
Nhưng đối với thần tử mà nói, rốt cuộc Ung Chính khó hầu hạ hơn, hay Càn Long khó hầu hạ hơn.
Họ vốn không phải là người dễ đối phó, đều là những quân vương khiến người ta khiếp sợ, hai người này giết người cũng nhiều như nhau mà thôi.
Thẩm Lãng thông minh như vậy, sẽ ngày càng khiến Ninh Nguyên Hiến yêu thích.
Nhưng cũng chính vì vậy, quốc quân ở một số phương diện cũng sẽ rất hà khắc với Thẩm Lãng.
Một trong số đó, chính là việc gia tộc họ Kim cấu kết với nước Ngô, đây là điều cấm kỵ tuyệt đối.
Quả nhân biết Thẩm Lãng nhà ngươi không dã tâm, không có ý định mưu phản.
Nhưng cái tên Kim Trác này, quả nhân chẳng thích chút nào, nhưng vẫn tin tưởng vào tính cách và nhân phẩm của ông ta.
Tân chính trước đó các ngươi đã khiến quả nhân mất thể diện, đến giờ trong lòng vẫn không thoải mái.
Thế nhưng nếu không thể xuất binh tiêu diệt gia tộc họ Kim các ngươi, vậy thì cũng đành bỏ qua.
Thẩm Lãng nhà ngươi lập công một chút, bù đắp khúc mắc trong lòng quả nhân, bù đắp vết rách trong lòng quả nhân.
Cũng chính vì vậy, rõ ràng mấy tháng trước đã định sắc phong Huyền Vũ Hầu, nhưng quốc quân cố ý trì hoãn đến bây giờ, hơn nữa còn muốn Thẩm Lãng lập thêm công lớn nữa, rồi mới ban tước vị Hầu này cho họ Kim.
Một khi quốc quân phát hiện gia tộc họ Kim thực sự cấu kết với nước Ngô, vậy tất cả hảo cảm của ông ta đối với Thẩm Lãng đều sẽ bị hủy hoại.
Chuyện sắc phong Huyền Vũ Hầu sẽ dậy sóng lớn.
Cho nên Thẩm Lãng từ trước đến nay đều dặn dò Kim Trác rằng không phải lúc vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không nên công khai cấu kết với nước Ngô, lại càng không nên bày ra thái độ muốn đầu nhập vào nước Ngô để uy hiếp quốc quân.
Như vậy chẳng khác nào hoàn toàn xé rách mặt, sẽ phải chuẩn bị cho cuộc đại chiến tiếp theo.
Mà những kẻ thù chính trị của gia tộc họ Kim sẽ lớn tiếng tung đòn sát thủ vu oan họ Kim cấu kết nước Ngô, cũng là cách để ngăn cản Kim Trác được phong Hầu.
Không phải vạn bất đắc dĩ, cũng không thể đem ra.
Nhất định phải đợi đến khi ý chỉ của quốc quân sắp được ban bố, lúc này mới tung ra.
Quả nhiên, lần này đã có người dám chọc vào vảy ngược của quốc quân.
Ánh mắt ông ta như điện xẹt nhìn về phía Thẩm Lãng.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ta trì hoãn mấy tháng không phong Hầu cho gia tộc họ Kim, ngươi cứ thế không thể chờ đợi sao?
Lại công khai cấu kết với nước Ngô để đe dọa quả nhân sao?
Thẩm Lãng lúc trước luôn miệng đòi ông ta chức vị Huyền Vũ Hầu, quốc quân cũng không thèm để ý.
Cái đó cũng giống như trẻ con đòi kẹo, không thể khiến người ta ghét bỏ được.
Thế nhưng quả nhân tuyệt đối không chấp nhận bị bức hiếp, quả nhân cho ngươi thì đó mới là của ngươi, quả nhân không cho thì ngươi không thể đoạt.
- Vu Thành Trụ? Chuyện này ngươi có chứng cứ hay không? - Quốc quân nói bằng giọng lạnh lẽo.
Vị quan viên này Thẩm Lãng vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc, nhưng cũng từng nghe qua tên người này, là Trung Thừa trong Ngự Sử Đài, cấp bậc cao hơn Trương Xung nửa cấp.
Tuyệt đối cũng có thể coi là một đại quan.
Gia tộc họ Kim và ông ta không thù không oán, người này trả đũa họ Kim như thế, chỉ có một nguyên nhân.
Phe Tô!
Sau lưng ông ta là Tô Nan.
Quốc quân nói:
- Có chứng cứ, hạ quan có thư từ qua lại giữa Kim Trác và Ngô vương. Hơn nữa, ba vị quan lớn của nước Ngô đã bí mật đến thành Nộ Triều đàm phán với Kim Trác, theo thứ tự là Tông Chính Tự Thiếu Khanh Ngô Mông, Lễ Bộ Lang Trung Chu Nghiệp, và Hồng Lư Tự Thiếu Khanh Vương Thành Nghiêm của nước Ngô.
Chuyện này là thật.
Từ khi gia tộc họ Kim chiếm được thành Nộ Triều, sứ giả nước Ngô vẫn liên tục đến không ngừng.
Hôm nay, họ đã hứa sắc phong gia tộc họ Kim làm Công tước, hơn nữa hứa hẹn sẽ xuất binh chiếm toàn bộ quần đảo Lôi Châu, giao cho họ Kim thống trị.
Điều kiện chỉ có một, Kim Trác làm phản, đầu nhập vào nước Ngô.
Đối phương phái sứ giả cấp bậc ngày càng cao.
Trước đó không lâu, lại phái ba vị quan lớn đến bí mật.
Tông Chính Tự Thiếu Khanh, trực tiếp đại diện cho triều đình nước Ngô. Lễ bộ Lang Trung Chu Nghiệp, đại diện cho Thượng Thư Đài nước Ngô. Hồng Lư Tự Thiếu Khanh Vương Thành Nghiêm, chịu trách nhiệm đàm phán ngoại giao.
Cấp bậc này đã đặc biệt cao.
Phải biết rằng đây chính là yêu cầu mật đàm đơn phương, chứ không phải một nghi thức đàm phán.
- Thư ở đâu? - Quốc quân lạnh lùng nói.
Ngự Sử Trung Thừa Vu Thành Trụ dâng lên một phong mật thư.
- Đây là thư của Bá tước Huyền Vũ Kim Trác viết cho Ngô vương, không tin thì có thể nghiệm chứng bút tích.
Quốc quân cầm lấy phong mật thư này, rút ra xem, lập tức sắc mặt kịch biến.
Trong nháy mắt, toàn bộ triều đình chìm trong không khí u ám, như thể sấm chớp có thể vang dội bất cứ lúc nào.
- Thẩm Lãng, chính ngươi tự xem đi.
Quốc quân chợt ném bức thư sang.
Một tờ giấy mỏng như vậy, lại như một lưỡi đao, trực tiếp ném tới trước mặt Thẩm Lãng.
Quốc quân võ công không kém.
Thẩm Lãng nhặt thư lên.
Không cần nhìn chữ viết, đặc biệt quen mắt, gần như chính là bút tích của nhạc phụ Kim Trác.
Đặc biệt là những nét móc rất riêng của Kim Trác gần như giống hệt nhau.
Người bình thường căn bản không cách nào nhận ra, thậm chí ngay cả bản thân Thẩm Lãng cũng khó thấy nó khác.
Nhưng sau khi đối chiếu bằng trí não, có thể phán đoán đây không phải là bút tích của nhạc phụ.
Trong thời hiện đại, chữ ký có thể làm chứng cứ, bởi vì dưới sự tính toán tinh vi của máy vi tính, bút tích của người bình thường dường như không thể bắt chước giống y hệt.
Nhưng dù cho như thế, cũng có những kẻ giả mạo chữ ký đầy tài năng, thậm chí còn xuất hiện trong cả phim điện ảnh, huống chi là thế giới này.
Đây là một tuyệt đỉnh cao thủ, mô phỏng chữ viết của nhạc phụ, lại gần như giống y hệt.
Đừng nói quốc quân không nhận ra, ngay cả Thẩm Lãng lập tức cũng không nhìn ra bất kỳ kẽ hở nào.
Lại nhìn nội dung bức thư.
Nội dung cũng cực kỳ chân thực, nhìn qua hoàn toàn phù hợp với tính cách của Kim Trác.
Trong thư, Kim Trác đầu tiên nói rõ bản thân trung thành với Việt quốc, trung thành với quốc quân, bởi vì đao đồ tể của tân chính rơi vào cổ, trong lúc sinh tử tồn vong đó mới phải phản kích, dùng kế chiếm thành Nộ Triều. Nhưng dù cho như thế, gia tộc họ Kim cũng không có ý định phản bội Việt quốc, không có ý định tái diễn kịch biến Diễm Châu.
Ở cuối thư, Kim Trác dùng giọng điệu đặc biệt khiêm tốn cảm tạ Ngô vương đã ưu ái. Mặc dù không thể đầu nhập vào nước Ngô, nhưng vẫn nguyện ý cùng nước Ngô kết làm hữu nghị đời đời.
Trong thư luôn miệng nói không phản bội.
Nhưng nếu bức thư này là thật, trong mắt quốc quân Ninh Nguyên Hiến chính là tội không thể tha thứ.
Hai nước Ngô Việt là đại địch.
Chưa tới mười mấy ngày nữa, lại là thời khắc đại vương hai nước Ngô Việt đi săn ở vùng biên cảnh.
Kim Trác nhà ngươi lại nói muốn đời đời ký kết hữu nghị với nước Ngô sao?
Ngươi đây không phải là phản quốc thì là cái gì?
Ngươi đây không phải là cấu kết với địch quốc thì là cái gì?
Thẩm Lãng nhìn thoáng qua mật thư rồi nói:
- Bức thư này là giả, nhạc phụ của thần căn bản không hề viết bất cứ thư từ nào cho nước Ngô.
Ngự Sử Trung Thừa Vu Thành Trụ cười lạnh:
- Thẩm Chủ Bộ, ngươi nói bức thư này là giả sao? Có chứng cứ hay không? Đặc trưng chữ viết phía trên này, rõ ràng chính là của Bá tước Huyền Vũ, bệ hạ chính là người đã nhận được bút tích của Bá tước Huyền Vũ.
Quốc quân đương nhiên nhận ra.
Mỗi lần vương tộc có dịp vui, ngày lễ ngày tết, Kim Trác dù không đích thân tới quốc đô, thế nhưng đều gửi tới chúc biểu.
Nội dung tấu chương hàng năm, cũng không dưới mười mấy phần, quốc quân đương nhiên quen với bút tích của Kim Trác.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, phong mật thư này là giả, có người bắt chước bút tích của nhạc phụ thần.
Quốc quân trong lòng vô cùng phức tạp.
Ông ta đương nhiên biết khả năng làm giả phong mật thư này là rất lớn.
Thế nhưng với tư cách quân vương, thà tin là có, chứ không thể không tin.
Chưa kể ông ta trì hoãn mấy tháng không phong Hầu cho gia tộc họ Kim, Kim Trác tức giận, trong cơn tức mà thư từ qua lại với Ngô vương, cũng là có khả năng.
Ngự Sử Trung Thừa Vu Thành Trụ hỏi:
- Thẩm Lãng, ta chỉ hỏi ngươi! Ba tên quan nước Ngô có phải từng đến cầu kiến thành Nộ Triều, có phải đã từng mật đàm với Kim Trác hay không?
Thẩm Lãng đáp:
- Không sai, ba người kia quả thực bí mật đi sứ thành Nộ Triều, hơn nữa còn lấy thân phận hải thương bí mật tiến vào thành Nộ Triều. Thế nhưng nhạc phụ ta căn bản không hề gặp qua bọn họ, lại càng không có mật đàm gì cả.
Vu Thành Trụ cười nhạt:
- Rất nhiều người thấy rất rõ ràng, nhất là gián điệp Hắc Thủy Đài, rõ ràng thấy ba tên quan nước Ngô tiến vào phủ Thành chủ Nộ Triều, ước chừng ở suốt hơn một canh giờ mới ra ngoài, muốn nói không có mật đàm sao? Ai tin nổi?
Chuyện này cũng là thật.
Ba tên quan lớn của nước Ngô này đúng là ở phủ Thành chủ Nộ Triều suốt hơn một canh giờ.
Thế nhưng... quả thực chẳng nói năng gì cả.
Ngay lúc đó bọn họ cũng không tiết lộ thân phận, chẳng qua là hộ tống thương gia cùng tiến vào phủ Thành chủ Nộ Triều để nói chuyện làm ăn.
Kim Trác cũng quả thực chưa từng gặp qua bọn họ.
Sau đó, ba tên quan viên nước Ngô này lại cố ý bại lộ thân phận.
Hôm nay xem ra, đây đương nhiên là một âm mưu.
Mấy tháng này nước Ngô vài lần muốn lôi kéo Kim Trác không được, thấy Thẩm Lãng ngày càng khiến quốc quân vui vẻ yêu thích.
Nước Ngô cũng tức tối, dùng độc kế ly gián.
Kim Trác nhà ngươi không phải trung thành với Việt quốc sao? Ngươi không phải là không muốn làm phản sao?
Vậy ta liền buộc ngươi làm phản.
Không chỉ có thế, phía trong Việt quốc còn có mấy tên quan lớn cấu kết với nước Ngô, cùng nhau thi triển màn kế ly gián này.
Thẩm Lãng cười lạnh:
- Vu Thành Trụ đại nhân, chủ tử sau lưng ngài rốt cuộc đã hứa hẹn gì cho ngài vậy? Để ngài nhanh chóng đi tìm chết như thế này?
Ngự Sử Trung Thừa Vu Thành Trụ nói:
- Thẩm Chủ Bộ, không nên vùng vẫy vô ích! Gia tộc họ Kim cấu kết với nước Ngô, chứng cứ đã vô cùng xác thực, dù cho ngươi có bản lĩnh to lớn, cũng không cách nào đổi trắng thay đen.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, muốn chứng minh gia tộc họ Kim của thần trong sạch, thật dễ dàng!
Quốc quân nói:
- Trưa đến rồi, quả nhân đói bụng rồi, nhanh lên chút đi.
Thẩm Lãng nói:
- Chứng cứ đang ở bên ngoài, xin bệ hạ cho gọi vào.
Quốc quân phất phất tay.
Ông ta nhìn chăm chú Thẩm Lãng một cái, ý tứ trong ánh mắt vô cùng rõ ràng.
Ngươi là một kẻ tinh ranh, vốn tồn tại không dễ dàng, tuyệt đối đừng để quả nhân thất vọng.
Một lát sau!
Thẩm Thập Tam vừa nâng một cái rương đi vào.
Đại Ngốc vác cái rương to hơn bước vào.
Thẩm Thập Tam sau khi đi vào, lập tức quỳ rạp xuống đất.
Mà Đại Ngốc thì ngơ ngác đứng ở đó, cũng không biết quỳ xuống.
- Lớn mật, nhìn thấy quốc quân mà còn không quỳ xuống? – Tướng quân trong điện tức điên.
Đại Ngốc nhìn về phía Thẩm Lãng nói:
- Nhị Ngốc, ta phải lạy sao?
Quốc quân đưa mắt nhìn về phía Đại Ngốc, rất kinh ngạc.
Tiếp đó nhìn thấy sợi dây chuyền Tường Vân trên tay gã, đây là của công chúa Ninh Khiết.
Cái tên ngốc to con này, chính là hy vọng để Việt quốc ta vấn đỉnh thiên hạ võ đạo.
Quốc quân tâm cơ sâu, nhưng lại rất có thiện cảm với những kẻ khờ khạo như vậy.
- Không cần quỳ, ngươi vất vả lắm mới cao to như vậy nên vẫn cứ cao như thế đi, chớ để lùn xuống.
- Ái chà! - Đại Ngốc cười hì hì.
Ngự Sử Trung Thừa Vu Thành Trụ nói:
- Thẩm Lãng, ngươi nói có thứ gì chứng minh gia tộc họ Kim các ngươi trong sạch? Vậy thì lấy ra đi!
Tất cả mọi người đưa mắt nhìn về phía Thẩm Lãng, cũng tràn đầy tò mò vô hạn.
Lúc này, Thẩm Lãng còn có cách nào xoay chuyển càn khôn?
Làm sao có thể chứ?
Cái hiềm nghi này căn bản là không thể rửa sạch.
Thẩm Lãng che mũi nói:
- Mở ra.
Mắt của Thẩm Thập Tam không chút biểu cảm mà mở ra cái rương.
Quốc quân nheo mắt lại.
Vu Thành Trụ lườm một cái, cười lạnh nói:
- Là cái thứ đồ chơi gì chứng minh gia tộc họ Kim các ngươi trong sạch? Rõ ràng là buồn cười!
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Bệ hạ, đây là thủ cấp của Hồng Lư Tự Thiếu Khanh Vương Thành Nghiêm nước Ngô.
Nghe những lời này, mọi người ầm ĩ!
Bá tước Huyền Vũ, ngươi điên rồi!
Lại trực tiếp giết sứ thần nước Ngô, đây chẳng phải là tự đoạn đường lui sao?
Nhưng mà, trong thiên hạ không còn cách nào tốt hơn để chứng minh gia tộc họ Kim trong sạch.
Kim Trác vốn cũng không muốn giết, Thẩm Lãng càng không muốn giết.
Thế nhưng nước Ngô vì thúc ép gia tộc họ Kim, cùng quyền thần Việt quốc cấu kết dùng độc kế ly gián, mưu hại họ Kim.
Vậy thì chớ có trách họ Kim của ta lòng dạ độc ác.
Vu Thành Trụ sắc mặt kịch biến.
Trong tình báo đã nói rõ ràng, ba tên quan viên nước Ngô này sau khi mật đàm hơn một canh giờ ở phủ Thành chủ Nộ Triều, đã lộ thân phận, tiếp đó lập tức lên thuyền rời đi, an toàn quay trở về kia mà?
Làm sao lại bị bắt, hơn nữa còn giết một người?
Mắt của quốc quân chợt sáng choang, mặt lộ ra hồng quang.
Tốt!
Tốt!
Bá tước Kim Trác quả nhiên không phụ sự tin tưởng của quả nhân.
Lại sát phạt quyết đoán như thế, cho thấy tấm lòng như thế, tâm tính lại không chút do dự nào.
Rõ ràng là trung thần, chẳng có chút hai lòng!
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, ba vị quan viên nước Ngô bí mật lẻn vào thành Nộ Triều, ý đồ xúi giục thành viên trọng yếu trong gia tộc họ Kim, ý đồ lật đổ quyền nắm giữ thành Nộ Triều trong tay Đại Việt chúng ta. Nhạc phụ thần phát hiện ra, lập tức giam cầm cả ba người này. Hồng Lư Tự Thiếu Khanh Vương Thành Nghiêm phản kháng kịch liệt, bất hạnh bị giết chết. Hai người khác đã bị bắt vào ngục, nghe theo bệ hạ xử trí.
Tiếp đó Thẩm Lãng khom người xuống:
- Thần giơ tay sợ rằng sẽ gây thành nguy cơ ngoại giao giữa hai nước Ngô Việt, nhạc phụ thần không có được ý chỉ, tự ý giết người, tự ý giam cầm quan viên nước Ngô, xin bệ hạ giáng tội!
- Ha ha ha ha ha...
Quốc quân chợt đứng dậy, cất tiếng cười lớn.
- Hay! Hay lắm!
- Bá tước Huyền Vũ quả nhiên là trung thần lương tướng của Việt quốc ta, quả nhân quả nhiên không nhìn lầm hắn.
- Tiên vương đã từng nói, Kim Trác người này giống như Huyền Vũ, vừa chán vừa cứng, nhưng nhân phẩm lại tuyệt đối đáng tin cậy, thời khắc mấu chốt có thể làm trụ cột.
- Nguy cơ ngoại giao ư? Nước Ngô là bại tướng dưới tay ta, một trận đại chiến hai mươi năm trước, Ngô vương thất bại thảm hại, cắt nhường cho Đại Việt ta chín quận. Đối mặt cái tên già phải gục xuống này, lại có gì phải sợ?
- Bá tước Huyền Vũ không có nửa phần sai lầm, ngược lại có công lao to lớn.
Ngay sau đó, quốc quân nhìn về phía Đại Ngốc nói:
- Còn cái rương sau lưng tên ngốc to con này là gì?
Thẩm Lãng nói:
- Trời giáng điềm lành, gia tộc họ Kim không dám độc chiếm, đặc biệt vội vàng hiến cho bệ hạ.
Quốc quân nói:
- Mở ra xem.
Đại Ngốc đặt cái rương xuống, Thẩm Lãng tiến lên mở ra.
Mọi người không khỏi kêu lên một tiếng.
Ồ!
Thật là một con rùa đen quá to lớn.
Hơn nữa, con rùa đen này lại oai vệ như thế, chẳng hề có vẻ khiếp đảm hay hèn mọn.
Rùa thường dù cho sống trăm năm, cũng chỉ lớn chừng bàn tay, nhưng con rùa trước mắt này, lại to như một cái bàn.
Chỉ sợ nặng trên trăm cân.
Đúng là một Huyền Vũ nghịch thiên.
Kỳ thực đây là một con rùa cá sấu, dài chừng tám mươi cm, nặng hơn một trăm cân.
Thẩm Lãng đã để hội Thiên Đạo tốn nhiều công sức vận chuyển nó từ hải ngoại xa xôi đến đây.
Chính là vào thời khắc mấu chốt được phong Hầu, hiến điềm lành cho quốc quân.
Đây là một điềm lành cực kỳ tốt.
Phủ Bá tước Huyền Vũ của ta tuy rằng cường đại, nhưng không hề có ý định làm phản.
Huyền Vũ to lớn này, chúng ta đều sẵn lòng hiến cho bệ hạ với tư cách là thú cưng.
Lòng trung thành, trời đất chứng giám.
Quốc quân cười nói:
- Thẩm Lãng, đây chính là thần vật của nhà ngươi, làm sao lại đưa đến trước mặt quả nhân?
Thẩm Lãng nói:
- Tất cả những gì ở Việt quốc đều là của bệ hạ, kể cả thành Nộ Triều, đương nhiên cũng kể cả Huyền Vũ này.
- Ha ha ha... - Quốc quân cười nói:
- Cái gì may hay không may, quả nhân không tin điều này, nhưng mà Huyền Vũ lớn này quả thực hiếm thấy. Trẫm không dám xem nó như sủng vật, sẽ tạo một cái ao riêng cho nó, để nó vì quả nhân trấn thủ hoàng cung, trừ tà trấn quỷ.
Tiếp đó, quốc quân cất cao giọng nói:
- Hạ chỉ!
Lập tức mấy vị quan viên Thượng Thư Đài và Hàn Lâm Viện, cùng sáu vị sử quan triều đình đều tập trung lại.
- Kim Trác trung thành quả cảm, chính trực vô tư, tiêu diệt hải tặc, mở mang bờ cõi, có công lớn với đất nước, đặc biệt sắc phong làm Huyền Vũ Hầu, khâm thử!
- Thành Nộ Triều là ranh giới của Việt quốc ta, chân thật đáng tin, lệnh cho người gia tộc họ Kim quản lý, khâm thử!
Hai phần ý chỉ được định ra xong.
Quốc quân nói:
- Không nên trì hoãn hai đạo ý chỉ này, để Tông Chính Tự đi một chuyến.
Tiếp đó, ánh mắt của ông ta nhìn về phía Ninh Khải nói:
- Vương thúc, vậy làm phiền ngài tự mình đi một chuyến.
Sắc phong Hầu tước là đại sự, cần điều động người đức cao vọng trọng.
Vương thúc Ninh Khải ra khỏi hàng, khom người nói:
- Tuân chỉ, thần sẽ xuất phát ngay!
Kế tiếp, hai phần thánh chỉ trực tiếp đóng đại ấn, bỏ vào hộp vàng.
Vương thúc Ninh Khải tiếp nhận thánh chỉ, chẳng dừng lại chút nào, dẫn đầu đội ngũ rời khỏi kinh đô đến thành Huyền Vũ tuyên chỉ.
Đến tận đây, gia tộc họ Kim thống trị thành Nộ Triều, đã gột rửa vết nhơ.
Kim Trác tấn chức Huyền Vũ Hầu, đại công cáo thành!
Nhưng mà Lãng gia ở trên triều đình làm trò vẫn còn chưa hoàn thành, còn thiếu một cú chót.
- Bệ hạ, nhạc phụ thần đã giết Hồng Lư Tự Thiếu Khanh nước Ngô đã mấy ngày rồi, mà số ngày trên phong mật thư này dĩ nhiên là tám ngày trước mới đưa ra. Chuyện này chẳng phải buồn cười hay sao?
- Nhạc phụ thần trước tiên giết sứ thần nước Ngô, tiếp đó lại viết mật thư cho Ngô vương để lấy lòng sao?
- Đây rõ ràng là độc kế ly gián của nước Ngô, hơn nữa còn cấu kết cùng quyền thần Việt quốc để hãm hại họ Kim của thần.
- Cái tên Vu Thành Trụ này, tất nhiên có lén lút qua lại với nước Ngô, bằng không làm sao có được phong mật thư giả tạo này?
- Ba vị đại thần nước Ngô mưu đồ bí mật đến thành Nộ Triều hãm hại gia tộc họ Kim của ta, chuyện đó bí ẩn đến cỡ nào? Vì sao Vu Thành Trụ biết rõ ràng như vậy? Ông ta nhất định là gian tế nước Ngô, ý đồ bức phản gia tộc họ Kim của thần, điên đảo giang sơn Đại Việt chúng ta.
- Người này, đáng chém!
Ngự Sử Trung Thừa Vu Thành Trụ sắc mặt tái nhợt, chỉ vào Thẩm Lãng toàn thân run rẩy.
- Ngậm máu phun người, ngậm máu phun người!
- Bệ hạ, tuyệt đối không thể tin, tấm lòng trung thành của thần với bệ hạ có thể soi nhật nguyệt.
Quốc quân nhìn về phía ông ta đầy chán ghét, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Nhốt cái tên này lại, nhốt vào nhà lao Hắc Thủy Đài, triệt để tra xét đến cùng!
Dĩ nhiên là nhà lao Hắc Thủy Đài? Mà không phải ngục giam Đại Lý tự sao?
Hắc Thủy Đài, gần như tương đương với Đông Hán và Cẩm Y Vệ của nhà Minh, là con dao mổ thịt của quốc quân, chỉ nghe lệnh của quốc quân mà thôi.
Phàm là Hắc Thủy Đài ra tay thẩm vấn, cũng là đại án động trời.
Một khi tiến vào nhà lao Hắc Thủy Đài, hoàn toàn là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Từ đó có thể thấy được, quốc quân tức giận với Vu Thành Trụ đến mức nào.
Theo lệnh của quốc quân, hai tên võ sĩ Hắc Thủy Đài tiến lên, trực tiếp kéo Ngự Sử Trung Thừa Vu Thành Trụ đi.
- Bệ hạ, tha mạng, tha mạng!
- Bệ hạ, oan uổng!
Thẩm Lãng vểnh tai, muốn nghe Vu Thành Trụ hô một tiếng Tô đại nhân cứu mạng.
Nhưng Vu Thành Trụ này từ đầu đến cuối không hề gọi ra, thật là khiến người ta thất vọng.
Nhưng mà Lãng gia đã thỏa mãn.
Hôm nay đánh một trận, hắn một thân một mình, thế đơn lực bạc, đối mặt với thế công cường hãn của kẻ địch ác độc, lại thắng thật lớn.
Lúc này hai chân hắn đứng dạng chữ bát, giống như một con cua, tay cầm đao đồ tể, uy phong lẫm lẫm.
Còn ai nữa? Còn ai nữa?!
Quan viên cả triều, trang nghiêm cúi đầu.
Vô địch thật là... hiu quạnh biết bao.
Vô địch thật là... trống trải biết bao nhiêu.
Lúc này, quốc quân liếc Thẩm Lãng một cái đầy ghét bỏ, thản nhiên phán:
- Hồng Lư Tự Chủ Bộ Thẩm Lãng, la hét giữa triều đình, đánh quan viên, không kiêng nể gì cả, không có chút lễ nghi nào, bãi miễn chức Hồng Lư Tự Chủ Bộ, về nhà đóng cửa hối lỗi đi thôi.
Hả?!
Thẩm Lãng ngẩn ngơ!
Ta... Ta vừa rồi quá nhẹ nhàng sao?
Để quốc quân cũng không thể nhìn được sao?
Quốc quân thản nhiên liếc Thẩm Lãng một cái.
Tiểu tử, đừng không biết tốt xấu nữa, có người muốn ngươi đi tộc Sa Man chịu chết, ta làm vậy là đánh gãy khát vọng của bọn họ.
...
Thẩm Lãng mới vừa về đến nhà.
Bé chị Dư Khả Khả nhà họ Dư liền nhào tới, ôm lấy bắp đùi Thẩm Lãng, khóc òa lên.
Nhưng mà chỉ là gào khan, một chút nước mắt cũng không có.
Thẩm Lãng rõ ràng sợ con bé tinh ranh này, mới ba tuổi đã có thể đùa bỡn Thẩm Lãng quay như chong chóng.
Thẩm Lãng không khỏi ôm con bé rồi hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Dư Khả Khả ba tuổi chỉ vào em gái hai tuổi nói:
- Thục thử, em con đã xé tranh của thục thử rồi.
Thẩm Lãng vừa ngó sang bé em Dư Hề Hề mới hai tuổi, trên tay con bé đang cầm bức tranh bị xé thành hai nửa.
Lãng gia không khỏi giật mình!
Là tranh vẽ Thần nữ Tuyết Ẩn.
Mấu chốt là trong tranh này Thần nữ cô cô ăn mặc thiếu vải gợi cảm vô cùng, chỉ có một cái áo yếm trong suốt.
Nàng lập tức phải đi, Lãng gia liền suốt đêm vẽ tranh, làm kỷ niệm.
Bức họa này mình giấu kỹ lắm mà, sao con bé này lại bới ra được vậy?
Chuyện này nếu để Thần nữ cô cô thấy được? Xấu hổ lắm!
Dư Hề Hề hai tuổi ngơ ngác nhìn bức tranh trong tay.
Tỷ tỷ bảo mình nhắm mắt lại sẽ cho mình thứ đẹp lắm.
Làm sao mình vừa mở mắt, tỷ tỷ không cẩn thận xé tranh, thế rồi nó xuất hiện trong tay mình vậy.
Tiếp đó, cô bé gào khóc:
- Thúc thúc, không phải con xé, không phải con xé.
Con bé khóc thật, nước mắt đầm đìa, khỏi nói đáng thương đến cỡ nào.
Thẩm Lãng nhìn bé chị Dư Khả Khả, con bé này mới ba tuổi, đã tinh ranh như thế?
Mà lúc này, ba người phụ nữ bên cạnh, lúng túng nhìn một màn này.
Ngũ vương tử Ninh Chính Trác thị, tiểu Băng.
Còn có cả Tuyết Ẩn.
...
Thần nữ Tuyết Ẩn phải đi!
Nàng hộ tống Thẩm Lãng tới quốc đô, lại ở suốt hai ngày, chính là vì giúp đỡ Thẩm Lãng trên triều đình chọc tức kẻ địch một lần.
Chung Sở Khách vì cứu nàng, đi núi Phù Đồ tìm thuốc giải, đến nay vẫn chưa về.
Nàng phải đi một chuyến đến núi Phù Đồ.
- Lúc này không giống ngày xưa, núi Phù Đồ sẽ không làm gì ta đâu, Lãng nhi ngươi có thể yên tâm.
- Nhưng mà, nếu ta và Chung Sở Khách đều chưa về, ngươi liền đưa Đại Ngốc đến chỗ Kiếm vương Lý Thiên Thu đi.
Thẩm Lãng thật là có chút luyến tiếc Tuyết Ẩn.
Thế nhưng hắn đương nhiên biết, cô gái này hắn không thể giữ lại.
Hắn cứ tiễn mãi, tiễn mãi, cuối cùng đưa Thần nữ Tuyết Ẩn đến một vị trí cách kinh đô mười mấy dặm.
- Được rồi, không nên tiễn nữa, nếu đi về phía Tây sẽ không an toàn nữa đâu. - Tuyết Ẩn nói dịu dàng.
Thẩm Lãng khàn giọng:
- Cô cô nhất định phải bình an trở về, nếu có rảnh, phải nhớ đến thăm ta đó.
Tuyết Ẩn hướng đôi mắt đẹp lên phía Thẩm Lãng, cất giọng dịu dàng:
- Ngươi là dạng người giống như tinh linh, cô cô vô cùng thích. Mấy ngày nay sống chung một chỗ với ngươi, là thời gian vui vẻ nhất của cô cô.
Tiếp đó, nàng hôn nhẹ lên trán Thẩm Lãng một cái.
Tiếp đó, Thần nữ Tuyết Ẩn xoay người rời đi.
Nhưng mà vào lúc này!
Từ phương tây xa xôi, một bóng người trong nháy mắt nhẹ nhàng tới, gần như trong nháy mắt đã đến trước mặt.
Gã hướng Thần nữ Tuyết Ẩn lạy xuống.
- Khương Minh, bái kiến trưởng công chúa cô cô!
- Hai mươi năm, con cuối cùng lại một lần nữa nhìn thấy cô cô.
- Phụ vương đã mất hai mươi năm, khúc mắc trong lòng cô cô cũng có thể giải được rồi.
Thẩm Lãng không khỏi kinh ngạc?
Phụ vương?
Đại Càn vương quốc đế chủ Khương Ly không phải là không có con trai sao?
Làm sao bỗng nhiên nhô ra một đứa? Là người hay quỷ vậy?
...