228. Chương 228: Thẩm Lãng ra tay, triều đình dậy sóng!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 228: Thẩm Lãng ra tay, triều đình dậy sóng!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 228 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe những lời từ miệng Chúc Văn Hoa này, tất cả các ngôn quan có mặt đều không khỏi lùi lại phía sau.
Vụ án lớn đến mức này sao?
Ngươi giỏi thì ngươi lên trước đi.
Bình thường mà nói, triều đình Việt quốc không muốn đàm luận chuyện gì về đế quốc Đại Viêm.
Không sai, đế quốc Đại Viêm là chủ tể thiên hạ.
Thế nhưng, lãnh thổ quốc gia của ngươi rộng 14 triệu cây số vuông mà không có xe lửa, máy bay, làm sao có thể quản lý được địa phương lớn như thế.
Cho nên các nước trong thế giới phương Đông dù có tôn Viêm Đế là thiên tử, nhưng về cơ bản vẫn tự làm theo ý mình.
Thậm chí mấy quốc gia đánh nhau hỗn loạn thành một cục, đế quốc Đại Viêm cũng sẽ không thiên vị can thiệp, nhưng một khi thấy một bên thua quá thảm hại, liền sẽ phái người đến hòa giải, ngừng chiến.
Nịnh bợ Viêm Đế là chuyện của các quốc quân. Còn thần tử của các nước thì vẫn phải thành thật nịnh bợ quốc quân của mình.
Cho nên trong triều đình không bàn chuyện đế quốc Đại Viêm, trên căn bản là quy tắc bất thành văn của các quốc gia.
Thế nhưng một khi nói ra, mức độ ưu tiên chính trị sẽ vô cùng cao.
Chính trị luôn là thứ giết người.
Chuyện này giống như sự biến Huyền Vũ môn thời Đường, sau đó, Lý Thế Dân xưng đế, Lý Uyên làm Thái thượng hoàng (*).
(*)Sự biến cửa Huyền Vũ (Huyền Vũ môn chi biến) là sự kiện tranh giành quyền lực diễn ra vào ngày 2 tháng 7 năm 626 khi Tần vương Lý Thế Dân, một người con trai của Đường Cao Tổ), trong cuộc đua giành ngôi vị với anh mình là Thái tử Lý Kiến Thành đã tổ chức một cuộc phục kích trước cửa Huyền Vũ, trên con đường tới cung của Đường Cao Tổ, giết chết Lý Kiến Thành cùng em là Tề vương Lý Nguyên Cát. Sau khi biết chuyện, Đường Cao Tổ đã truyền ngôi cho Lý Thế Dân, tức Đường Thái Tông, còn mình làm Thái thượng hoàng cho đến hết đời.
Thần tử trong triều đình trên cơ bản cũng sẽ không chủ động bàn luận về Thái thượng hoàng, chẳng khác nào tát vào mặt hoàng đế Lý Thế Dân sao?
Chính là một khi có người nhắc đến Thái thượng hoàng.
Như vậy Lý Thế Dân cũng chỉ có thể bỏ các chuyện khác sang một bên, phải bàn chuyện về Lý Uyên cái đã.
Bằng không ngươi chính là kẻ bất hiếu, dù trong lòng không thoải mái cũng phải làm.
Chúc Văn Hoa cũng không phải không hiểu đạo lý này.
Chỉ có điều thật vất vả mới có thể báo thù rửa nhục, thật vất vả mới có thể đẩy Thẩm Lãng vào chỗ chết, làm sao gã có thể buông tha?
Nghe được lời Chúc Văn Hoa nói, quốc quân lại lạnh lùng nhìn chằm chằm Thẩm Lãng một cái.
Ngươi làm chuyện tốt rồi đấy.
- Thẩm Lãng, có chuyện này hay không? Ngươi thật sự cấu kết với khâm phạm Tuyết Ẩn của đế quốc Đại Viêm?
Thẩm Lãng vội vàng kêu oan:
- Oan uổng lắm bệ hạ! Tuyệt đối không có chuyện này.
Chúc Văn Hoa cất giọng dữ tợn:
- Thẩm Lãng, chứng cứ vô cùng xác thực, ngươi còn dám chối cãi sao? Bệ hạ, thần có nhân chứng.
Triều đình không phải công đường, không có trách nhiệm xét xử án.
Nhưng là chuyện này đã liên quan đến đại án mưu phản đế quốc Đại Viêm, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Đế chủ Khương Ly của vương quốc Đại Càn nỗ lực lật đổ vương triều Đại Viêm, đã bị coi là tội phạm số một trong mấy trăm năm qua, tội nhân số một của văn minh phương Đông.
Những người bên cạnh ông ta trốn thoát đều bị liệt vào danh sách tội phạm bị truy nã, một khi bắt được sẽ bị tru diệt cửu tộc.
Tuyết Ẩn, với tư cách nghĩa muội của Khương Ly, ngụy công chúa của vương quốc Đại Càn, đứng thứ năm trong danh sách tội phạm truy nã của đế quốc Đại Viêm.
Bất luận kẻ nào chứa chấp, dám cấu kết, đều bị tru diệt cửu tộc.
Một lát sau, nhân chứng đến.
Chính là một tên võ sĩ trong sứ đoàn của Thẩm Lãng, là võ sĩ của Việt quốc.
Chúc Văn Hoa lấy ra một bức họa rồi hỏi:
- Ngươi là thành viên sứ đoàn của Thẩm Lãng, ngươi cũng nhìn rõ ràng, có phải hắn ở cùng một chỗ với người đàn bà này không?
Bức họa này được vẽ từ mười mấy năm trước, khi đế quốc Đại Viêm ban lệnh truy nã, vẫn còn khá rõ ràng như bản gốc.
Tên võ sĩ trong sứ đoàn gật đầu đáp:
- Đúng, chính là nàng.
Chúc Văn Hoa nói:
- Ngươi xác định nhìn rõ ràng, chính là người đàn bà này?
Tên võ sĩ trong sứ đoàn nói:
- Loại nữ tử này, tiểu nhân cả đời chưa từng thấy qua, nên chỉ cần nhìn một lần sẽ không quên. Tiểu nhân nhớ nàng rất rõ, nàng chính là cô gái trong bức họa kia.
Chúc Văn Hoa nói:
- Vậy trong Thánh miếu, có pho tượng của bà ta hay không?
Võ sĩ sứ đoàn đáp:
- Vâng.
Chúc Văn Hoa lại hỏi:
- Có phải Thẩm Lãng đã gặp gỡ người đàn bà này rất thân mật không? Hắn ở Khương quốc có thể đại thắng, có phải được người đàn bà này giúp đỡ hay không?
Võ sĩ sứ đoàn đáp:
- Vâng, Thẩm đại nhân cùng cô gái này đặc biệt thân mật, thậm chí còn công khai ôm cô ta đi, thậm chí mấy ngày mấy đêm đều ngủ cùng một chỗ, vô cùng thân mật.
Nghe những lời này, tất cả mọi người hướng ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lãng.
Thậm chí quốc quân lại liếc nhìn bằng ánh mắt sắc như dao.
Hoàn toàn là sự hâm mộ, đố kỵ, ghen ghét.
Thần nữ tên Tuyết Ẩn, ai mà chưa từng nghe qua.
Hai mươi năm trước nàng cũng đã rất nổi tiếng.
Chúc Văn Hoa nói:
- Vậy người đàn bà tên Tuyết Ẩn này ở đâu? Hiện giờ ở đâu?
Võ sĩ sứ đoàn đáp:
- Nàng theo Thẩm đại nhân tiến vào kinh đô, chắc hẳn đang ở trong biệt viện họ Kim.
Thẩm Lãng, ngươi đây còn kim ốc tàng kiều, gan cũng quá lớn.
Chúc Văn Hoa nói bằng giọng lạnh lùng:
- Thẩm Lãng, ngươi bây giờ còn có lời nào để nói nữa? Tuyết Ẩn là tội phạm đứng thứ năm mà đế quốc Đại Viêm ban lệnh truy nã, có ý đồ lật đổ vương triều Đại Viêm, bất luận kẻ nào phát hiện mà không báo! Bất luận kẻ nào dám cấu kết, tru diệt cửu tộc.
Tiếp tục, Chúc Văn Hoa hướng quốc quân quỳ xuống, dập đầu thỉnh cầu:
- Bệ hạ, thần khẩn cầu tru diệt cửu tộc Thẩm Lãng, bắt Tuyết Ẩn về quy án, phế bỏ võ công, rồi trình lên đế quốc Đại Viêm.
Thẩm Lãng lập tức lớn tiếng hô:
- Bệ hạ, vi thần oan uổng, oan uổng!
Dù cho ở trên triều đình, biểu cảm của Chúc Văn Hoa cũng trở nên có chút dữ tợn.
Thẩm Lãng nhà ngươi trước kia không phải rất đắc ý, rất lợi hại sao?
Cũng có ngày hôm nay.
Lúc ngươi phá đê, dùng nước lũ nhấn chìm trăm năm cơ nghiệp gia tộc họ Chúc của ta.
Tuy rằng ta không có chứng cứ, thế nhưng cái chết của phụ thân Chúc Lan Đình tuyệt đối có liên quan đến ngươi.
Hôm nay Chúc Văn Hoa ta đây cuối cùng cũng báo thù rửa nhục.
Phụ thân, người trên trời có linh thiêng xin hãy nhìn rõ!
Con đã báo thù cho người rồi.
Chúc Văn Hoa lại một lần nữa dập đầu khẳng định:
- Thẩm Lãng tội ác tày trời, thần khẩn cầu bệ hạ tru diệt cửu tộc hắn, lập tức truy bắt khâm phạm Tuyết Ẩn của đế quốc Đại Viêm.
Thẩm Lãng giống như phát điên vì tức giận, hắn chợt lao về phía Chúc Văn Hoa.
- Chúc Văn Hoa, ngươi dám hại ta, ngươi dám hại cô của ta...
Vừa dứt lời, Thẩm Lãng chợt tung một quyền, đấm thẳng vào Chúc Văn Hoa.
- Rầm!
Quả đấm của hắn đấm thẳng vào mũi Chúc Văn Hoa.
Máu tươi lập tức bắn ra.
Võ công của Chúc Văn Hoa tuy không cao, nhưng đối mặt Thẩm Lãng vẫn thừa sức.
Nhưng gã cố ý không né tránh.
Cố gắng để Thẩm Lãng đánh, không hề đánh trả, ngược lại trực tiếp ngã xuống.
Chỉ có ngã xuống, mới có vẻ đủ thảm hại, mới có thể nhận được sự đồng tình của kẻ khác.
Thẩm Lãng một tay đè gã xuống đất, hướng về phía đầu và mặt gã, điên cuồng đánh vào mặt.
- Cầm thú, súc sinh!
- Cái tên súc sinh Chúc Văn Hoa nhà ngươi, ta và ngươi không thù không oán, ngươi dám hại ta!
- Ngươi dám hại cô của ta, ta đánh chết ngươi, ta đánh chết ngươi!
Ầm ầm ầm rầm!
Thẩm Lãng vung tay múa chân một hồi, lập tức đánh Chúc Văn Hoa thành đầu heo, mặt mũi be bét.
Tất cả mọi người bị một màn này kinh ngạc ngây người.
Thẩm Lãng này bị điên thật sao?
Trong triều đình lại diễn trò đánh lộn sao?
Quan trọng là Thẩm Lãng nhà ngươi có võ công gì đâu? Sức lực chỉ có bấy nhiêu, lại vẫn dám trước mặt mọi người đánh người khác?
Ngươi đi sứ Khương quốc là có công, nhưng cũng dám trước mặt quốc quân đánh người?
Ngươi đây là muốn chết sao?
Thật không ngờ, Thẩm Lãng nhà ngươi lại có lúc mắt mờ tai ù như thế.
Tự tìm đường chết, đúng là tự tìm đường chết.
Chúc Văn Hoa mặc cho Thẩm Lãng đánh, ánh mắt oán độc nhìn Thẩm Lãng.
Đánh đi, đánh đi!
Trời muốn khiến người diệt vong, trước phải khiến người đó phát điên.
Thẩm Lãng nhà ngươi lần này chết chắc rồi, chết chắc rồi!
Ha ha ha ha ha!
Chúc Văn Hoa chẳng những không có cảm thấy đau, ngược lại cảm thấy sảng khoái dễ chịu.
Việc gã chịu đòn có thể trước mặt quốc quân lưu lại ấn tượng sâu sắc.
Nếu chịu đòn một trận, có thể khiến cả nhà Thẩm Lãng chết thảm hại hơn, vậy cớ sao không chịu được?
Quốc quân giống như cũng bị một màn này kinh ngạc ngây người, một lúc lâu vẫn không phản ứng kịp.
Ước chừng sau vài giây đánh đấm.
Quốc quân nổi trận lôi đình, gào thét:
- Điên rồi, bắt hắn lại, bắt hắn lại!
Lập tức, bốn tên võ sĩ xông vào, trực tiếp bắt Thẩm Lãng lại.
- Trói lại, trói lại!
Quốc quân tức giận đến toàn thân phát run, chỉ vào Thẩm Lãng run rẩy nói:
- Trong triều đình, công khai đánh đồng liêu, quả thực khiến người ta kinh hãi, cuồng vọng như thế, ngỗ nghịch như thế, quả thực là mất trí, kéo xuống phạt trượng, phạt trượng!
Lập tức, Thẩm Lãng trực tiếp bị kéo xuống.
Nằm trên ghế, bị đánh mười trượng bôm bốp.
Lần này vẫn là Đại công công Lê Chuẩn tự mình ra tay, trực tiếp đánh mông Thẩm Lãng cho máu tươi đầm đìa.
Thẩm Lãng sau khi hét thảm vài tiếng, liền bất tỉnh nhân sự.
Chúc Văn Hoa cùng đám kẻ thù ở đây, nhìn thấy cảnh đó liền cảm thấy sảng khoái.
Cái tội danh gào thét ngay triều đình, ngay trước mặt quân vương đánh quan viên này có nặng hay không?
Nói nặng thì cũng nặng, nếu giết tại chỗ cũng không có gì quá đáng.
Nói nhẹ thì cũng nhẹ, ví dụ như những vụ ẩu đả trong lịch sử triều đình Trung Quốc cổ đại nhiều không kể xiết, việc trực tiếp đánh nhau ngay trước mặt hoàng đế thì chỗ nào cũng có.
Ví như năm Chính Thống triều Minh, Chỉ huy sứ mã của Cẩm Y Vệ bị các đại thần trên triều đánh chết tươi, ngay trước mặt Cảnh Thái đế (*), bị người khác cắn mất mấy miếng thịt, sống sờ sờ mà bị đánh chết, thế có ghê gớm hay không?
(*) Tức là giai đoạn của Minh Anh Tông – Chu Kỳ Trấn. Còn Cảnh Thái đế là Minh Đại Tông. Sở dĩ có vụ niên hiệu lộn xộn này là vì Minh Đại Tông có khoảng thời gian trị vì quá ngắn ngủ, chỉ có 7 năm do bệnh nặng. Sau đó, Minh Anh Tông lại trở lại hoàng vị.
Thế giới bao la, chẳng thiếu chuyện lạ.
Thẩm Lãng trên triều đình đánh quan viên, bị phạt mười trượng, cũng là chuyện bình thường.
...
Nhìn thấy Thẩm Lãng bị phạt trượng, trong lòng Chúc Văn Hoa cảm thấy sảng khoái.
Thẩm Lãng, bây giờ vẫn chưa là gì đâu?
Tiếp theo ngươi mới thật sự thảm, cả nhà ngươi đều phải chết hết.
Tru diệt cửu tộc!
Chúc Văn Hoa mặt đầy máu, trông có vẻ hiên ngang lẫm liệt.
Gã quỳ xuống dập đầu nói:
- Bệ hạ, tên khâm phạm của đế quốc Đại Viêm đang ở ngay biệt viện họ Kim, chỉ cần bắt bà ta đến, tất cả sẽ rõ ràng.
Quốc quân lạnh lùng nói:
- Lê Chuẩn, ngươi dẫn ba trăm võ sĩ đến biệt viện họ Kim, bắt cô gái kia về, nếu có người chống cự, giết chết không cần tội!
- Vâng!
Đại công công Lê Chuẩn mang theo ba trăm tên cao thủ cung đình, khí thế hung hăng xông thẳng đến biệt viện họ Kim.
- Truy bắt khâm phạm đế quốc, bất kỳ kẻ nào dám cản trở, giết chết không cần tội.
Ba trăm tên võ sĩ bao vây biệt viện họ Kim.
Tiếp đó, Lê Chuẩn công công đi vào bên trong biệt viện họ Kim.
Lúc này, bên trong biệt viện họ Kim tiểu Băng và Thần nữ Tuyết Ẩn đối mặt không nói gì.
Không biết tại sao lại không thể nói chuyện tiếp được nữa.
Tiểu Băng đã vô cùng nỗ lực, mà Tuyết Ẩn cũng đặc biệt dịu dàng, nhưng vẫn trò chuyện chẳng đâu vào đâu.
Đại công công Lê Chuẩn bước vào nói:
- Xin hỏi có phải là Tuyết Ẩn không?
Thần nữ Tuyết Ẩn đáp:
- Đúng vậy.
Đại công công Lê Chuẩn nói:
- Xin cùng chúng ta tiến cung một chuyến, đừng có bất kỳ kháng cự nào.
- Được. - Tuyết Ẩn đáp.
Tiếp đó, nàng liền bước vào một cỗ kiệu sắt, bị tám tên võ sĩ khiêng vào hoàng cung Việt quốc.
...
Không lâu sau đó.
Tuyết Ẩn mang một cái gông xiềng bằng giấy, tiến vào triều đình Việt quốc.
Lập tức, mùi thơm thoang thoảng tươi mát lan tỏa khắp đại điện.
Toàn bộ triều đình, giống như xuân về hoa nở.
Dịu dàng thướt tha, như một Thần nữ.
Tất cả các quan viên ở đây, không khỏi có chút ánh mắt mơ mơ màng màng.
Trong truyền thuyết nữ tử này tuyệt thế xinh đẹp, nhưng nghe danh không bằng gặp mặt.
Ánh mắt ghen ghét đố kỵ hướng về Thẩm Lãng ngày càng nhiều.
Rõ ràng thật không ngờ, Thần nữ Tuyết Ẩn này lại trẻ tuổi như vậy, nhìn qua tối đa chỉ hai mươi mấy tuổi mà thôi.
Hai mươi năm trước nàng cũng đã là đại mỹ nhân nổi danh thiên hạ, chẳng những không xuống sắc, hơn nữa còn đẹp hơn xưa.
Mỹ nhân như vậy lại cùng Thẩm Lãng có tư tình?
Trời cao không có mắt!
Bất quá đối với những tinh anh trong triều đình này mà nói, mỹ sắc chẳng qua là thứ tô điểm cho quyền lực mà thôi.
Chỉ thoáng trong nháy mắt, sau đó lập tức thay đổi suy nghĩ.
Cô gái này chính là Tuyết Ẩn, chính là nghĩa muội của Khương Ly năm đó.
Tên khâm phạm đứng thứ năm của đế quốc Đại Viêm.
Thẩm Lãng lần này là xong rồi, thực sự phải bị tru diệt cửu tộc.
Đối với việc truy bắt khâm phạm của đế quốc Đại Viêm, trừ nước Tấn ra, những quốc gia khác chẳng tích cực.
Chỉ khi nào bị phơi bày vạch trần, thì các nước bên dưới dù không tích cực cũng phải cố tích cực.
Bằng không đế quốc Đại Viêm sẽ cảm thấy, có phải các ngươi có suy nghĩ gì khác hay không?
Chúc Văn Hoa nhìn thấy cô gái này, cũng không khỏi ngẩn ngơ một lát.
Nghe nói người này xinh đẹp, thật không ngờ lại... khiến người ta mê muội đến thế.
Cái tên cặn bã Thẩm Lãng này, làm sao xứng với Thần nữ như vậy?
Nhưng mà cho dù là Thần nữ thì thế nào?
Chúc Văn Hoa ta đây theo đuổi là báo thù, là quyền lực.
Dù cho ngươi có là mỹ nhân tuyệt thế, cũng phải trở thành lưỡi dao sắc bén để ta báo thù.
Hôm nay Chúc Văn Hoa ta đây nhất định phải tạo nên một trận chiến vang danh.
Thẩm Lãng, hãy để ta đạp đầu ngươi để thăng tiến đi.
Chúc Văn Hoa nói:
- Bệ hạ, chư vị đại nhân, lúc này chân tướng đã rõ ràng. Cô gái này chính là khâm phạm Tuyết Ẩn của đế quốc Đại Viêm, nghĩa muội của ngụy đế chủ vương quốc Đại Càn. Hoàng đế Đại Viêm có chỉ dụ, một khi truy bắt được, có thể trình lên Viêm Kinh, cũng có thể giết chết tại chỗ.
- Thẩm Lãng cấu kết khâm phạm, ý đồ lật đổ vương triều Đại Viêm, theo luật của Đại Viêm, chúng ta phải tru diệt cửu tộc.
Chúc Văn Hoa vừa nói, vừa giơ ra hình vẽ khâm phạm của đế quốc Đại Viêm từ mười mấy năm trước.
Tất cả mọi người cũng nhìn thấy rõ ràng, cô gái này chính là khâm phạm mà đế quốc Đại Viêm đã ban lệnh truy nã trong bức tranh.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến cau mày nói:
- Người đâu, đi truyền toàn bộ quan viên của phiên viện đế quốc Đại Viêm trú tại Việt quốc, đến đây chỉ ra và xác nhận.
Đây dù sao cũng là chuyện của đế quốc Đại Viêm, nên để sứ thần của đế quốc Đại Viêm đến đây xác nhận là chuyện đương nhiên.
- Vâng!
Lê Chuẩn công công rõ ràng là số khổ, lại mang theo một đội võ sĩ, đi đến phiên viện đế quốc Đại Viêm trú tại Việt quốc.
Thẩm Lãng với cái mông máu tươi đầm đìa, nằm trên băng ca nói:
- Quốc quân oan uổng, người này là cô cô của thần, Tuyết Dẫn, "dẫn" trong "hấp dẫn", chứ không phải "ẩn" trong "ẩn cư". Tất cả mọi người hãy nhìn xem, cô cô năm nay mới hai mươi chín tuổi, mà khâm phạm Tuyết Ẩn của đế quốc Đại Viêm đã hơn bốn mươi tuổi, các ngươi nhìn rõ xem, cô cô có giống người hơn bốn mươi tuổi không?
Quả thực không giống.
Nhưng tất cả mọi người đều biết rõ ràng, loại đại tông sư này có thuật trú nhan.
Nàng chính là Tuyết Ẩn.
Chúc Văn Hoa trong lòng khinh thường, Thẩm Lãng nhà ngươi xem tất cả mọi người như kẻ ngu sao?
Lại công khai chỉ hươu bảo ngựa như thế?
Đã đến lúc này, ngươi còn muốn giãy dụa hấp hối sao?
Đừng mơ mộng nữa.
Ngươi nhất định phải chết!
Lại qua nửa giờ!
Toàn bộ sứ thần thường trú của đế quốc Đại Viêm ở Việt quốc trình diện, từ tứ phẩm trở lên tổng cộng có năm người.
Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch dẫn đầu, bốn người khác đều hơn bốn mươi tuổi, cũng đã ở phiên viện lâu năm rồi.
- Ngoại thần bái kiến Việt Vương!
Vân Mộng Trạch quỳ hai đầu gối xuống.
Đế quốc Đại Viêm và Việt quốc thừa nhận tước vị lẫn nhau.
Việt Vương ở đế quốc Đại Viêm, cũng thuộc về hàng vương tộc đỉnh cấp, gần với Tấn Vương cùng Đại Càn Vương, Sở Vương.
Đế quốc Đại Viêm đứng đầu.
Bên dưới là năm đại vương quốc: Vương quốc Đại Tấn, vương quốc Tân Đại Càn, vương quốc Đại Sở, vương quốc Đại Việt, vương quốc Đại Ngô.
Đương nhiên, những vương quốc này cũng là hai mươi năm trước mới được phong.
Trước kia, dưới trướng đế quốc Đại Viêm, cũng chỉ có một vương quốc, đó chính là vương quốc Đại Càn.
Khương Ly không chỉ xưng vương, hơn nữa còn tấn chức đế chủ, khoảng cách đến hoàng đế cũng chỉ có nửa bước chân.
Sau một trận đại chiến kinh hoàng, đế quốc Đại Viêm đại thắng, vương quốc Đại Càn bị chia năm xẻ bảy.
Viêm Đế sắc phong thiên hạ, nhất cử sắc phong năm vương quốc.
Nhưng mà ở trong nước, phần lớn thần tử vẫn xưng là quốc quân, chứ không xưng đại vương, tỏ ý Ninh Nguyên Hiến tuyệt đối không mất gốc, miếng cơ nghiệp này là do tổ tiên đánh xuống, chứ không phải Viêm Đế ban cho.
- Vân sứ giả xin đứng lên. - Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nói:
- Lần này triệu các ngươi đến, chính là muốn các ngươi chỉ ra và xác nhận, cô gái trước mắt này có phải là khâm phạm Tuyết Ẩn của đế quốc Đại Viêm hay không, có phải nghĩa muội của ngụy đế chủ Khương Ly hay không?
Đây còn cần chỉ ra và xác nhận sao?
Người sáng suốt liếc một cái là biết đây là Tuyết Ẩn.
Nhưng Chúc Văn Hoa biết, cái quy trình này là nhất định phải trải qua.
Giống như hậu thế có người mang tội giết người, dù cho bắt ngay tại chỗ, chứng cứ vô cùng xác thực, trước khi tòa án tuyên bố cũng gọi là nghi phạm.
Vân Mộng Trạch nhìn cái mông của Thẩm Lãng, chép miệng, lắc đầu.
- Đệ đệ của ta, diễn hơi quá rồi đấy.
Thẩm Lãng thầm nghĩ:
- Ca, trên triều đình chính là kịch bản, phải diễn lố, phải khoa trương.
Đương nhiên, hai người này hoàn toàn là giao lưu bằng ánh mắt.
Tiếp đó, Vân Mộng Trạch mang theo bốn vị sứ thần của đế quốc Đại Viêm đi tới trước mặt Tuyết Ẩn, tỉ mỉ quan sát.
Thậm chí Vân Mộng Trạch còn chắp tay cúi chào một cái.
Tuyết Ẩn gật đầu, hai người này đã gặp mặt, còn là người quen.
Còn cần xác nhận cái gì nữa.
Đây là Tuyết Ẩn, khâm phạm thứ năm của đế quốc Đại Viêm.
Vân Mộng Trạch đi tới trước mặt quốc quân, khom người cúi lạy nói:
- Đại vương, cô gái này quả thực đặc biệt giống Tuyết Ẩn. Nhưng nàng cũng không phải là khâm phạm Tuyết Ẩn.
Nghe những lời này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Chúc Văn Hoa càng không thể tin vào tai mình.
Các ngươi mắt bị mù sao?
Đây rõ ràng chính là nghĩa muội Tuyết Ẩn của Khương Ly, ngươi lại nói không phải.
Tất cả mọi người cũng một phen ngạc nhiên.
Chúc Văn Hoa quỳ xuống dập đầu nói:
- Bệ hạ, thần sớm đã nghe nói, sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch cùng Thẩm Lãng quan hệ tâm đầu ý hợp, xưng huynh gọi đệ, đây là đang bao che. Thần khẩn cầu bệ hạ phái đặc phái viên, xin đế quốc Đại Viêm phái một cựu thần, hoặc có thể đưa một vị hoàng tử đến đây.
Đây rõ ràng chính là khâm phạm Tuyết Ẩn.
Thẩm Lãng nhà ngươi muốn lợi dụng quan hệ với Vân Mộng Trạch để trốn tội sao?
Nằm mơ!
Trong mắt hoàng tộc của đế quốc Đại Viêm không dung một hạt cát, chỉ cần đế quốc phái một hoàng tử qua đây.
Thẩm Lãng nhà ngươi vẫn sẽ bị tru diệt cửu tộc.
Vân Mộng Trạch, ngươi dám che giấu cho Thẩm Lãng, cũng là tự tìm đường chết.
Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch hướng mấy vị sứ thần khác của đế quốc nói:
- Chư vị tiền bối, năm đó ta mặc dù đã gặp khâm phạm Tuyết Ẩn, nhưng rốt cuộc tuổi còn nhỏ, các vị lớn tuổi hơn, ký ức chắc hẳn sâu sắc hơn một chút, mời các vị nhận rõ, cô gái này có phải khâm phạm Tuyết Ẩn của đế quốc chúng ta hay không?
Các sứ thần đế quốc khác đều từ bốn mươi, năm mươi tuổi trở lên, sau khi xem Tuyết Ẩn tỉ mỉ, tất cả đều lắc đầu nói:
- Không, đây căn bản không phải khâm phạm Tuyết Ẩn, làm sao còn trẻ như vậy.
Tất cả mọi người càng thêm khiếp sợ.
Vân Mộng Trạch ăn nói bừa bãi, lẽ nào các ngươi, những sứ thần bốn năm mươi tuổi, cũng mắt mù? Cũng nói bậy sao?
Chúc Văn Hoa đều sắp phát điên.
Các ngươi mù rồi sao?
Đây rõ ràng chính là Tuyết Ẩn.
Nàng là đại tông sư, có thuật trú nhan đấy.
Thẩm Lãng nhà ngươi thật to gan, dám khiến cả sứ thần đế quốc giúp ngươi gian lận, lần này không chỉ tru diệt cửu tộc, hơn nữa phải tru diệt thập tộc.
Lập tức Chúc Văn Hoa dập đầu nói:
- Bệ hạ, Vân Mộng Trạch là bạn tốt của Thẩm Lãng, hắn mất trí là để bao che Thẩm Lãng, hơn nữa uy hiếp mua chuộc những sứ thần khác, xin bệ hạ phái người đi sứ đế quốc Đại Viêm, để Viêm Đế phái người đến đây chỉ ra và xác nhận.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến thở phào nhẹ nhõm một cái thật dài.
Tiếp đó, ông ta mở miệng nói:
- Ta nhìn cũng thấy không giống, nhưng cũng không dám cam đoan, hôm nay bốn vị sứ thần đế quốc nói không phải, vậy ta cũng chính thức yên tâm. Vậy vụ án này chân tướng đã rõ ràng, cô gái này căn bản không phải là khâm phạm Tuyết Ẩn.
Nghe những lời này, Chúc Văn Hoa kinh ngạc ngây người.
Ở đây rất nhiều đại thần đều kinh ngạc ngây người.
Chuyện này, chuyện này rốt cuộc là xảy ra thế nào vậy? Đây rõ ràng chính là Tuyết Ẩn, sứ thần đế quốc đổi trắng thay đen, làm sao quốc quân cũng theo mà chỉ hươu bảo ngựa vậy?
Chỉ có Chúc Nhung, Tô Nan, vương gia Ninh Khải và một số nhân vật quyền quý tột đỉnh im lặng không lên tiếng.
Chúc Văn Hoa lập tức cảm thấy triều đình này quá đen tối.
Trước mắt bao người mà chỉ hươu bảo ngựa.
Ngay cả quốc quân cũng đang giúp Thẩm Lãng gian lận.
Chuyện này, chuyện này rốt cuộc diễn biến thế nào đây?
Là ta điên rồi, hay là tất cả mọi người điên rồi?
Ta muốn đem kiện cáo này đến đế quốc Đại Viêm.
Ta cũng không tin thiên hạ không có công lý.
Thẩm Lãng lúc này giả vờ gian nan bò dậy, khập khiễng nói:
- Ta đã nói rồi, đây là cô cô Tuyết Dẫn của ta, căn bản không phải là Tuyết Ẩn, bây giờ cuối cùng chân tướng đã rõ ràng, cô cô hãy về nhà đi, ta lập tức trở về.
Tuyết Ẩn gật đầu, tiếp đó lướt nhẹ đi về.
Chúc Văn Hoa bỗng nhiên run giọng nói:
- Bệ hạ, cô gái này chính là khâm phạm Tuyết Ẩn, chính là khâm phạm Tuyết Ẩn!
Thẩm Lãng tiến lên, lại tay đấm chân đá vào gã, miệng thì la làng:
- Ngươi còn dám nói xấu cô của ta, ngươi còn muốn hãm hại ta? Đánh chết ngươi, đánh chết ngươi!
Mọi người ngạc nhiên?
Thẩm Lãng, ngươi không phải vừa mới bị đánh nát mông sao? Không phải máu thịt be bét sao?
Làm sao bây giờ lại ra tay nhanh nhẹn thế này?
Lê Chuẩn công công ở bên cạnh tức muốn nổ mắt.
Thẩm Lãng nhà ngươi đừng quá lố.
Nếu động tác của ngươi mạnh hơn chút nữa, tấm giáp mềm dính máu trên mông ngươi sẽ rớt xuống mất.
Đến lúc đó, tất cả mọi người khó xử, cũng đừng trách ta đánh ngươi thật đấy.
Lần này Thẩm Lãng tay đấm chân đá, Chúc Văn Hoa cũng cảm thấy đau đớn, trực tiếp bị một chân đá trúng hàm răng, máu tươi lập tức vọt ra.
- Ngu ngốc, loại tin tức bí mật như có khâm phạm Tuyết Ẩn của đế quốc Đại Viêm bên cạnh ta, dựa vào cái gì mà một tên Ngự Sử thất phẩm như Chúc Văn Hoa nhà ngươi lại biết được? Đương nhiên là ta cố ý để lộ cho ngươi, bằng không thì ngươi nghĩ ngươi có thể nắm bắt được loại tin tức chết người này sao?
- Đừng nói ở trên triều đình Việt quốc, dù cho ở trên triều đình đế quốc Đại Viêm, Viêm Đế thấy cũng chỉ sẽ chỉ hươu bảo ngựa nói đây căn bản không phải khâm phạm Tuyết Ẩn.
- Ngày hôm nay có người muốn ra sức nâng ta lên tận trời, đẩy ta đến tộc Sa Man làm sứ giả, đám người kia đang muốn ra tay mà, kết quả ngươi lao tới đã cứu ta, cảm ơn nha Chúc huynh, ngươi rõ ràng là người tốt, cả nhà các ngươi cũng là người tốt.
Lập tức, Chúc Văn Hoa hoàn toàn kinh ngạc ngây người.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Thế giới này quá hắc ám.
Mà quốc quân lúc này cũng hoàn toàn muốn giận điên lên.
Thẩm Lãng, ngươi quá cả gan làm loạn.
Vừa rồi ngươi đánh Chúc Văn Hoa, coi như là vì thoát thân.
Bây giờ đánh lại Chúc Văn Hoa, hoàn toàn là coi thường triều đình.
- Làm càn, làm càn... - Quốc quân nổi giận nói:
- Lê Chuẩn, Thẩm Lãng trước mặt quốc quân thất lễ, kéo xuống, phạt trượng!
Thế là, Thẩm Lãng lại bị kéo xuống lần nữa.
- Bốp bốp...
Thẩm Lãng giả bộ la hét thảm thiết.
Thế nhưng có một tiếng cuối cùng!
- ...
Tiếng hét này, gần như đinh tai nhức óc.
Bởi vì thật sự đau.
Mẹ kiếp cả nhà Lê Chuẩn ông, ông đánh thật sao?
Lê Chuẩn công công tay cầm gậy gỗ.
Tiểu tử, ta nhịn ngươi rất lâu rồi, cuối cùng cũng đánh một cái không đến ba phần lực lượng.
Sau này không nên quá phách lối.
Chúng ta cùng ngươi diễn trò, kết quả ngươi lại làm lộ, rõ ràng đang diễn cảnh bị đánh gần chết, còn sinh long hoạt hổ tay đấm chân đá người khác.
Ngươi đây sợ người ta không nhìn ra ta cùng ngươi diễn kịch sao?
Thằng nhóc con nhà ngươi nhảy nhót thế này? Sau này ai dám diễn với ngươi nữa chứ?
......
Thẩm Lãng đau đến mặt mũi co giật, một lần nữa trở lại trong triều đình.
Cái lão già Lê Chuẩn kia, thù này ta nhớ kỹ.
Lại thực sự đánh ta một phần ba trượng.
Thù này tất báo.
Nhất quyết phải để cho ông ta gặp một chuyện xui xẻo nho nhỏ mới được.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nói:
- Cái gọi là khâm phạm Tuyết Ẩn chân tướng rõ ràng, hoàn toàn là giả dối hư ảo. Ngự Sử Chúc Văn Hoa vô căn cứ bịa đặt, đổi trắng thay đen, làm náo loạn triều chính, gây ra rung chuyển, cướp đoạt toàn bộ chức quan, bắt bỏ tù, giao cho Đại Lý tự tra khảo đến cùng.
Lập tức, bốn tên võ sĩ mặc giáp đen tiến lên, trực tiếp tháo xuống mũ quan của Chúc Văn Hoa, tước đoạt quan phục trên người gã.
Trực tiếp lôi gã đi đến nhà ngục Đại Lý tự.
- Bệ hạ oan uổng, oan uổng...
- Thẩm Lãng, chuyện này tại sao? Tại sao?
Quá thê thảm!
...
Đúng vậy?
Đây là tại sao?
Nguyên nhân rất đơn giản!
Tuyết Ẩn mỗi một lần đều nói chuộc tội.
Mặc kệ là cùng Thẩm Lãng hay Chung Sở Khách, đều luôn miệng nói bản thân có tội.
Thân phận của nàng đúng là nghĩa muội của Khương Ly.
Nhưng nàng còn có một thân phận khác, quận chúa của đế quốc Đại Viêm.
Năm đó nàng là nghe theo mệnh lệnh của hoàng đế Đại Viêm, ẩn mình bên cạnh Khương Ly.
Chỉ bất quá sau đó, bị nhân cách và sức hấp dẫn của Khương Ly thuyết phục, phản bội sứ mạng của mình, chính thức quy phục Khương Ly.
Sau khi trận đại chiến kinh hoàng kia thất bại, Khương Ly chết bất đắc kỳ tử.
Toàn bộ quá trình đặc biệt phức tạp, quỷ dị khó lường.
Khương Ly võ công đệ nhất thiên hạ, vương hậu cũng là người thứ ba thiên hạ.
Lại có ai có thể giết được hai vợ chồng này?
Tại sao lại bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử?
Đến bây giờ cũng không có ai biết chân tướng.
Nhưng mặc kệ thế nào?
Đế chủ Khương Ly thất bại.
Mà Tuyết Ẩn với tư cách gián điệp của đế quốc Đại Viêm cũng trở thành người có công.
Thế nhưng nàng không trở về đế quốc Đại Viêm, trực tiếp tuyên bố cắt đứt bất kỳ quan hệ nào với gia tộc, tuyên bố bản thân vĩnh viễn là nghĩa muội của Khương Ly, đồng thời luôn miệng nói đế quốc Đại Viêm bất nghĩa, đã dùng âm mưu giết chết đế chủ Khương Ly.
Đế quốc Đại Viêm không tiện công bố thân phận bí mật của nàng cho thiên hạ, cho nên chỉ có thể liệt nàng vào danh sách tội phạm bị đế quốc Đại Viêm ban lệnh truy nã.
Nhưng nàng dù sao cũng là em họ của Viêm Đế, con gái của thân vương đế quốc, hơn nữa còn là người có công phụng mệnh ẩn mình bên cạnh Khương Ly.
Lại làm sao có thể thật sự truy bắt?
Cho nên cao tầng đế quốc Đại Viêm, cùng với những quyền quý tột đỉnh khắp thiên hạ, đều hiểu bí mật này.
Một khi nhìn thấy Tuyết Ẩn, cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt.
Thẩm Lãng vì ngăn cản âm mưu của kẻ địch muốn đẩy bản thân đến tộc Sa Man, cho nên đã lôi đòn sát thủ bí mật này ra.
Ngay từ đầu hắn tìm đến con thứ hai của Trương Xung là Trương Tuân, muốn cho gã dựa vào cái tội danh này tố cáo bản thân.
Thế là tiết lộ Tuyết Ẩn là khâm phạm bí mật của đế quốc cho gã.
Kết quả, Trương Tuân lập tức gửi tới mật thư.
- Thẩm công tử, ân oán giữa chúng ta không phải đã kết thúc rồi sao? Ngài tuyệt đối không nên hại ta như vậy chứ!
Người ta hiểu chuyện như thế này, lại thông minh như vậy, khiến cho Thẩm Lãng cũng thấy ngại.
Nhưng mà trong mật thư của Trương Tuân có nói một câu, Chúc Văn Hoa mới vừa vào Ngự Sử Đài, trẻ tuổi khí thịnh, tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn.
Thế là, Thẩm Lãng liền giao cái nhiệm vụ gian khổ này cho Chúc Văn Hoa.
Quả nhiên!
Tân tấn Ngự Sử Chúc Văn Hoa cắn câu nhanh chóng.
Quả nhiên, sau khi biết tin Tuyết Ẩn là khâm phạm bí mật, Chúc Văn Hoa mừng rỡ như điên, nghĩ thầm cuối cùng cũng có thể đẩy Thẩm Lãng vào chỗ chết.
Cuối cùng cũng có thể tru diệt cửu tộc hắn.
Bất quá gã không có tư cách vào triều, thế là gã đi tìm Ngự Sử Đại Phu Vương Thừa Trù.
Mà vị Vương Thừa Trù đại nhân này, từ sáng đến tối đều muốn làm đại sự, vén màn đại án, càng chấn động càng tốt.
Như thế mới có thể chứng tỏ uy phong của Ngự Sử Đài.
Mà hết lần này tới lần khác với cấp bậc của ông ta, lại không biết cái gọi là khâm phạm bí mật Tuyết Ẩn.
Thế là, ông ta cũng khẩn cấp ra tay.
Quan trọng là, ông ta cũng hận Thẩm Lãng!
Thế là tạo ra cục diện hôm nay trên triều đình, để Thẩm Lãng đại thắng trận đầu tiên.
Lúc này Thẩm Lãng phát hiện ra rằng:
Kẻ địch có đôi khi dùng rất tốt, so với minh hữu còn tốt hơn.
Thứ minh hữu này, có lúc sẽ bẫy chết bản thân.
Ví như... công chúa ngực to.
Ôi! Không nói cũng được, nhắc tới đã muốn đè chết nàng!
...
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nói:
- Chuyện này dây dưa mãi sắp đến giữa trưa rồi, phải trở về vấn đề nghị sự chính. Bá tước Huyền Vũ Kim Trác tiêu diệt hải tặc Cừu Thiên Nguy, chiếm thành Nộ Triều, có công mở mang bờ cõi, theo lệ hẳn là sắc phong Huyền Vũ Hầu, chư khanh nếu không có ý kiến gì, cứ làm như thế đi.
Lúc này, Thẩm Lãng đứng dậy, hai chân dang rộng, như một con cua.
Trong tay trống không, giống như cầm một cây dao mổ heo.
Còn ai nữa?
Còn có ai dám tới ngăn cản?
Ví dụ như vừa rồi mọi người đều thấy được.
Có người muốn hại ta, kết quả bị ta đánh cho gần chết, hơn nữa chức quan cũng đã mất, trực tiếp bị ném vào ngục giam Đại Lý tự.
Muốn đối đầu với Thẩm Lãng ta đây?
Kiểm tra cổ của mình xem, có đủ cứng rắn hay không?
Kiểm tra đầu của mình xem, có đủ cứng rắn hay không hả?
Ai dám ngăn trở nhà ta phong hầu, vậy chính là kẻ thù của Thẩm Lãng ta đây, nhất định không chết không thôi.
Ta nhất định giết chết hắn.
Toàn bộ những quan viên ở đây khá yên lặng, không ai bước ra khỏi hàng.
Xem ra trận chiến vừa rồi của Thẩm Lãng, quả thực khiến người ta bị hù dọa.
Ngươi chơi người khác quá độc ác.
Quốc quân nói:
- Chư khanh nếu không dị nghị, vậy cứ như vậy mà định...
Lúc này, một đại thần bước ra khỏi hàng, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Bệ hạ, thần tố giác phủ Bá Tước Huyền Vũ mưu đồ bí mật làm phản, chứng cứ vô cùng xác thực!
- Bệ hạ tuyệt đối không thể sắc phong Kim Trác là Huyền Vũ Hầu!
- Thần xin bệ hạ hỏa tốc điều động cao thủ Hắc Thủy Đài, truy bắt Kim Trác.
- Thần xin bệ hạ tập kết binh lính khu vực Đông Nam, thu phục lãnh địa của gia tộc họ Kim, thu phục thành Nộ Triều.
- Thẩm Lãng vào triều với bụng đầy âm mưu đen tối, là vì yểm hộ cho gia tộc họ Kim mưu phản, thần xin phép bắt hắn.
- Cấp tốc, bằng không sẽ gây thành kịch biến kinh thành.
- Gia tộc họ Kim cấu kết nước Ngô, có ý đồ âm mưu phản quốc, thần có chứng cứ vô cùng xác thực!
Thẩm Lãng nheo mắt lại.
Lại tới nữa sao?
Ngày hôm nay xem ra là phải hoàn toàn đánh một trận thật sự rồi à?