Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Ninh Diễm 'dạy dỗ' Thẩm Lãng! Tô Nan ra tay, sấm sét nổi giận
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 233 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau trời trong xanh, nắng ráo, ngàn dặm không một gợn mây.
Bên trong căn phòng, cảnh tượng hỗn độn khó tả.
Công chúa hổ vằn Ninh Diễm tỉnh dậy sớm hơn, mắt vẫn còn mơ màng, ngái ngủ.
Đêm qua giống như có một giấc mơ kỳ quái, mơ thấy mình và tên Thẩm Lãng cặn bã ngủ chung một chỗ.
Có thể nói là nàng đã mơ thấy mình đè lên Thẩm Lãng thì đúng hơn.
Giấc mơ này quá kinh hoàng, quá chân thật, suýt chút nữa đã dọa Ninh Diễm tỉnh giấc.
Nàng ngáp một cái.
Công chúa hổ vằn vươn vai, duỗi thẳng chân tay ngang ngược, muốn ngủ nướng thêm một lát.
Thế nhưng nàng chợt phát hiện mình lại đang đè lên một người.
Ta... Ta đang gặp ảo giác sao?
Nàng đầu tiên đưa tay sờ soạng, rồi chợt mở mắt.
Kẻ đang ngủ bên cạnh chẳng phải là tên Thẩm Lãng cặn bã sao? Trên người trần như nhộng.
Nhìn lại bản thân, cũng y như vậy.
Nhìn xuống đất, khắp nơi là những mảnh quần áo tả tơi.
.........
Công chúa hổ vằn Ninh Diễm hét lớn trong lòng không ngừng.
Nhưng là chỉ thét chói tai trong lòng, nếu thốt ra miệng trong thực tế thì quá mất mặt, Ninh Diễm ta há lại là kẻ dễ dàng sợ hãi sao?
Mặc dù trong lòng vô cùng hoảng hốt, nhưng vẻ mặt vẫn phải giữ bình tĩnh.
Chẳng phải chỉ là chuyện nam nữ ngủ cùng sao? Đâu phải chưa từng có ai ngủ cùng chứ?
Không!
Nàng... Nàng thật sự chưa từng làm chuyện đó.
Tiếp tục, đầu óc nàng bắt đầu bay bổng, suy nghĩ miên man.
Ta bây giờ phải làm gì?
Phải làm sao?
Có nên lén lút trốn đi không, như vậy mới không xấu hổ chứ?
Hơn nữa Thẩm Lãng muốn ngủ với ta đâu phải một hai ngày, bây giờ cuối cùng hắn đã đắc thủ, hắn chắc chắn sẽ lì lợm đeo bám ta.
Không được, ta phải nghĩ cách phá tan ý định này của hắn mới được.
Mặc dù chuyện đó quả thực vô cùng thoải mái, nhưng Ninh Diễm ta đây đường đường là nữ hán tử, sao lại có thể bị chuyện nam nữ làm khó dễ?
Nhân lúc Thẩm Lãng còn chưa tỉnh lại, công chúa hổ vằn Ninh Diễm bắt đầu suy nghĩ về đoạn đối thoại sắp tới.
Phải làm cách nào để từ chối sự đeo bám của Thẩm Lãng đây?
Đây chỉ là một chuyện ngoài ý muốn.
Tuyệt đối không nên tưởng bở.
Càng không được có bất kỳ mơ mộng hão huyền nào về Ninh Diễm ta.
Chúng ta trước đây không thể nào, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.
Ninh Diễm ta đây căn bản sẽ không thích ngươi.
Đúng, cứ nói như vậy.
Thái độ nhất định phải dứt khoát, nếu không hắn chắc chắn sẽ dây dưa không dứt.
Mà lúc này, Lãng gia cuối cùng đã tỉnh giấc.
Hắn mở mắt, ngay lập tức nhìn thấy công chúa hổ vằn Ninh Diễm với thân thể trần truồng.
Đầu tiên là mắt trợn trừng.
Tiếp đó bắt đầu nhớ lại.
Ninh Diễm che mặt, định nói lời chính nghĩa, chuẩn bị mở miệng.
Nhưng Thẩm Lãng còn nhanh hơn nàng.
- Công chúa Ninh Diễm, chuyện đêm qua không liên quan gì đến ta.
- Chính ngươi đã quấn lấy ta phải không?
- Ta cũng là nạn nhân.
- Ta sẽ không chịu trách nhiệm với ngươi đâu, ngươi cũng đừng mơ mộng hão huyền gì về ta.
- Ta yêu nương tử của ta vô cùng, ta làm rể rất tốt, tuyệt đối không thể lấy ngươi.
- Cho nên chuyện tối ngày hôm qua, ngươi coi như là một giấc mộng, coi như chưa từng xảy ra điều gì.
- Người giang hồ phóng khoáng, chuyện này phải nhìn thoáng ra chứ.
- Ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Hơn nữa còn nhìn ta như muốn đánh ta vậy?
- Lòng dạ ngươi chắc hẳn rất rộng lượng, chuyện nam nữ lầm lỡ có là gì đâu? Chuyện đã xảy ra cứ để nó qua đi.
- Ồ? Sao còn có máu vậy?
- Ninh Diễm, ngươi sẽ không phải là lần đầu tiên đấy chứ? Chuyện này quá hoang đường, ngươi đã lập gia đình nhiều năm rồi, sao có thể vẫn là lần đầu?
- Chắc là ngươi tự cắt tay, rồi muốn lừa ta phải không.
Trên cái thế giới này, nói năng hàm hồ thì phải bị đánh.
Một giây sau, Thẩm Lãng liền bị Ninh Diễm đè lên giường đánh tơi tả.
Kêu la thảm thiết không ngừng.
Nàng đánh tầm mười phút.
Mười phút!
Sau khi đánh xong, hai người lại chẳng biết tại sao lại lăn lộn cùng nhau.
Lại qua nửa giờ.
Ninh Diễm chỉ vào Thẩm Lãng nói:
- Cặn bã, vừa rồi ngươi đã cướp lời của ta.
Thẩm Lãng thật hối hận.
Sớm biết Ninh Diễm cũng nghĩ như vậy, hắn đã không nên nói những lời đó.
Uổng công làm kẻ tiểu nhân.
Nhưng hắn chẳng phải cũng sợ bị lừa sao?
- Thẩm Lãng, mặc dù chúng ta đã ngủ cùng, nhưng sau này chúng ta vẫn là huynh đệ.
Thẩm Lãng vội vàng gật đầu nói:
- Huynh đệ tốt.
- Huynh đệ tốt.
Thẩm Lãng nói:
- Ninh Diễm, bên phía chúng ta, làm huynh đệ có một quy tắc.
Công chúa hổ vằn hỏi:
- Quy tắc gì.
Thẩm Lãng nói:
- Trong một phòng ký túc xá, nếu có hai chàng trai quan hệ rất tốt, trong đó một người bỗng nhiên biến thành con gái, vậy ngươi cảm thấy nàng phải làm thế nào?
Công chúa hổ vằn đáp:
- Dọn ra ngoài.
Thẩm Lãng nói:
- Không, hẳn là để cho huynh đệ thoải mái như trước. Cho nên giữa ngươi và ta mặc dù là huynh đệ, nhưng có những lúc gặp dịp cũng có thể 'chơi'…
Thẩm Lãng còn chưa nói hết lời, trực tiếp bị một cái tát vỗ mạnh xuống giường.
Lần này, không có cảnh lăn lộn cùng nhau.
- Thẩm Lãng ta cảnh cáo ngươi, mới vừa rồi là lần thứ hai, nhưng tuyệt đối là lần cuối cùng.
- Ninh Diễm ta đây sau này nếu như còn cùng ngươi lêu lổng, ta liền thiến ngươi.
Đệt.
Ngươi cùng ta lêu lổng, dựa vào cái gì mà thiến ta?
Ninh Diễm mặc quần áo vào, rồi đi ra ngoài.
...
Phía bên ngoài viện, sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch đang thổi sáo.
Đừng nghĩ bậy, là sáo trúc thật sự.
Ninh Diễm nắm chặt tay, muốn đi tới đánh chết tên đàn ông này.
Nhưng nhìn cánh tay trắng nõn mềm mại của mình, cảm thấy không phải đối thủ của tên đàn ông này.
Bực bội đành thôi.
- Vân Mộng Trạch, sau này nếu ngươi rơi vào tay ta, ta giết chết ngươi.
Nói hết lời độc địa xong xuôi, Ninh Diễm bỏ đi.
Mà lúc này, trái tim hoảng loạn hoàn toàn bùng lên, cả người không biết phải làm sao.
Không muốn về nhà, mà cũng chẳng biết đi đâu.
Tóm lại là vô cùng hoảng hốt.
Quần áo Thẩm Lãng bị xé nát, hắn tùy tiện khoác một bộ quần áo rồi đi ra.
Vân Mộng Trạch nói:
- Hiền đệ bây giờ có vẻ đã thư thái hơn nhiều, tinh thần cũng tốt hơn.
Thẩm Lãng có chút ngượng ngùng:
- Ca, cảm ơn.
Nhưng mà sau khi nói xong hắn cũng có chút hối hận, tại sao lại cảm ơn chứ?
Thật là tên Vân Mộng Trạch nhà ngươi, lại hại ta vượt quá giới hạn?
Thẩm Lãng ta đây giữ mình trong sạch biết bao, tuyệt đối sẽ không làm chuyện có lỗi với nương tử.
Cũng là ngươi hại ta, cũng là ngươi hại ta.
Nhưng mà, những lời vô sỉ này hình như cũng không nên nói ra.
Vân Mộng Trạch nói:
- Huynh chỉ là một kẻ vô dụng, cũng chỉ có chút bản lĩnh này thôi, nhưng Ninh Diễm mới là người nên cảm tạ huynh, hiền đệ của ta không thiếu đàn bà, mà nàng lại rất thiếu đàn ông.
Thẩm Lãng hỏi:
- Tình huống của nàng thật sự thế nào vậy?
Vân Mộng Trạch nói:
- Phu quân của nàng là một người đàn ông vô cùng thụ động.
Lãng gia hiểu ngay.
Hóa ra là một tiểu thụ.
Đây là cuộc hôn nhân giả.
Vân Mộng Trạch nói:
- Hai nước Ngô Việt trường kỳ đối địch, cộng thêm Khương Ly chết bất đắc kỳ tử, Việt vương có chút bị động, liền nghĩ cách thông gia, gả Ninh Diễm cho con trai của Liêm Thân Vương đế quốc, kết quả thằng nhỏ này sau khi lớn lên chỉ thích đàn ông. Chính vì thế mà Ninh Diễm mới có tính cách giống đàn ông như vậy, nàng chỉ là giả vờ mà thôi.
Thì ra là vậy!
Vân Mộng Trạch nói:
- Nhưng mà giả bộ quá lâu, chính nàng cũng cảm thấy mình là đàn ông thật. Cho nên nàng vô cùng phiền phức, tầm nhìn lại cao, ghét đàn ông bình thường, những người có thể xứng đôi với nàng, sau khi ở chung lâu dài, thật sự liền xem nàng như đàn ông, hoàn toàn không thể cương lên nổi. Lãng đệ suýt chút nữa cũng rơi vào trạng thái này à?
Lúc đó Thẩm Lãng cảm thấy mình đã tiến vào tầng thứ tư.
Thật không ngờ, kỳ thực còn dừng lại ở giai đoạn thứ ba – cứng – này đây.
Vân Mộng Trạch nói:
- Huynh đây vừa nhìn liền không chịu được, nên vội vàng làm chuyện này ngay lập tức, nếu không con bé kia sẽ đi hết con đường làm đàn ông mà quên cả lối về. Hai người hết lần này đến lần khác như củi khô gặp lửa, ta liền thuận tiện dội thêm chút dầu, như cách Vương bà đã khơi dậy giấc mộng vậy (*).
Thẩm Lãng nghe vậy liền biết, hóa ra vị huynh này cũng đã xem qua 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, cũng biết điển cố Vương bà (*).
(*)Vương bà là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Thủy hử của Thi Nại Am và Kim Bình Mai của Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh. Thuở trẻ thì bà làm gái phong trần, lẳng lơ phóng đãng. Về sau ở tuổi trung niên thì làm bà mai, xúi giục Phan Kim Liên bỏ thuốc hại chết chồng và bày kế cho Tây Môn Khánh cưới Phan Kim Liên về nhà họ Tây Môn. Vương bà có một con trai tên là Vương Triều. Vương Triều là một trong những tình nhân của Phan Kim Liên sau này khi ả bị đuổi khỏi nhà Tây Môn Khánh vì thông dâm với con rể của Tây Môn Khánh.
- Ca, kỳ thực quyển sách 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 hẳn là vì sự tồn tại của ca mà được viết.
Vân Mộng Trạch nói:
- Đã thử rồi, viết không hay.
Thẩm Lãng nói:
- Vì sao viết không hay vậy?
Vân Mộng Trạch nói:
- Lãng đệ à, quyển sách kia của đệ mức độ còn quá thấp, nếu ta đây viết tiếp thì có chút không thể phát huy hết được.
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Ca à, bản 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 đã vượt xa những gì vốn được coi là 'chừng mực' rồi, vậy mà ca còn chê thấp.
Ca định viết thành cái gì, 《 Chu Yến Huyết 》 sao?
Tiếp đó Thẩm Lãng nói:
- Ca, 《 Đông Ly Diễm Sử 》 không phải do ca viết đấy chứ?
Vân Mộng Trạch giật mình, vội vàng chạy sang trái ngó sang phải, xua tay nói:
- Đừng nói bừa, đừng nói bừa, sẽ chết người đấy.
Thẩm Lãng nói:
- Ca, đệ đi đây, có thể phải mất một thời gian rất lâu mới có thể gặp lại.
Buông lỏng thể xác và tinh thần, tiếp theo sẽ phải nghênh đón những trận quyết chiến kịch liệt.
Quyết chiến xong xuôi, tiếp theo sẽ là đại quyết chiến.
Vân Mộng Trạch nói:
- Ca là một kẻ vô dụng, không giúp được hiền đệ gì cả, chỉ có thể ở đây xa chúc hiền đệ của ta đại thắng toàn diện.
Tiếp đó, hai tay gã chắp lại cúi chào.
Thẩm Lãng cũng cẩn thận hoàn lễ.
Thẩm Lãng cứ mặc bộ đồ rách rưới như ăn mày ra khỏi dinh thự của Vân Mộng Trạch.
Bên ngoài, Thẩm Thập Tam ngáp một cái.
Đại Ngốc vẫn tinh thần phấn chấn.
- Nhị Ngốc, quần áo ngươi sao vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Đánh nhau với người ta nên bị xé.
Đại Ngốc nói:
- Đánh nhau với Ninh Diễm à?
Thẩm Lãng kinh ngạc:
- Sao ngươi biết?
Đại Ngốc nói:
- Chắc là vừa rồi Ninh Diễm cũng nổi giận đùng đùng đi ra, nói rằng lần sau gặp lại ngươi, nhất định phải đánh chết ngươi.
Lần sau?
Còn muốn có lần sau?
Nghĩ hay lắm.
Cái con công chúa hổ vằn Ninh Diễm nhà ngươi dù có đẹp thật đó, nhưng ta tuyệt đối sẽ không trêu chọc.
Ta đây không thể trêu chọc vào ngươi.
Lúc đi ngang qua Hoàng Phượng, mơ hồ nghe được nàng thì thầm một tiếng 'cặn bã'.
Ta bị ép buộc đó? Ta cũng là nạn nhân, hạng đàn ông biết giữ mình trong sạch như ta đã không còn nhiều lắm.
Nhưng mà quên đi.
Ai đời phải giải thích với cô gái xấu xí như vậy làm gì.
Bởi vì nguyên nhân ngoại hình, nên nàng đã quen hận đời, thân làm chủ nhân phải bao dung cho nàng chứ.
Cứ như vậy, Thẩm Lãng mặc áo quần rách rưới tả tơi ra vẻ rêu rao khắp nơi.
- Ồ, chẳng phải là tên Thẩm Lãng yếu sinh lý sao?
- Đi đường nào vậy mà lớn lối như vậy hả?
- Lắc đầu vẫy đuôi, nhìn qua giống hệt một con chó.
Những lời này đều là đánh giá của đàn ông.
Mặt khác cách đánh giá của đàn bà thì khác.
- Thực sự quá đẹp trai, dù cho mặc quần áo ăn mày còn đẹp trai như vậy.
- Quả là một trong tứ đại mỹ nam kinh thành.
- Đúng vậy, so với con gái còn đẹp hơn.
- Đáng tiếc, phương diện đó không được.
- Lắc đầu vẫy đuôi, nhìn qua giống hệt một con chó.
...
Ngày hôm nay rơi lệ, chính là hôm qua đầu óc úng nước. Ngày hôm nay chảy máu, chính là hôm qua tạo nghiệt.
Nhìn qua vui vẻ đến nhường nào, trên thực tế lại xơ xác hiu quạnh bấy nhiêu.
Lúc này ở kinh đô, vô số người dân bình thường vô tri vẫn vui vẻ, nhưng triều đình lại một mảnh tiêu điều, gian khổ sắp sửa ập đến.
Thân thể gầy gò của Trương Xung đứng trước gương, mặc quan phục.
Sau khi bị bỏ tù, nhà họ Trương liền nghèo đi, không mua nổi cái gương lớn.
Cái gương này vẫn là Thẩm Lãng tặng.
Sau khi mặc vào, Trương Xung hơi nhíu mày.
Quan phục hơi rộng.
Không, không phải quan phục lớn, là do thân thể ông gầy nên quần áo lỏng.
- Phụ thân, chứng bệnh này chí ít cần nằm một tháng, hôm nay mới chừng mười ngày, sao phụ thân lại vào triều?
Trương Xung không nói gì, mà là cẩn thận đội mũ quan lên đầu, rồi đi ra ngoài cửa.
Mới vừa đi mấy bước, cảm thấy hơi hoa mắt, lại thoáng chậm bước chân, nhắm mắt lại một lúc, sau đó tiếp tục đi ra ngoài, lên một chiếc xe ngựa, chạy về phía hoàng cung.
Sau khi vào triều đình.
Mọi người đều đến chắp tay chào hỏi.
- Trương công, vì sao không ở nhà dưỡng bệnh, lại đến sớm như vậy?
Trương Xung cười nói:
- Trước đây không được lên triều, chưa từng thấy sự đời, chuyện không thể chờ đợi ngày hôm nay chẳng phải rất khẩn cấp sao.
Mỗi lần triều hội trước đây đều là như vậy, nghiêm túc nhưng năng nổ.
Đây là phong cách của quan lớn trong triều, dù cho tiếp theo phải điên cuồng chỉ trích, trước triều hội cũng có thể nói đùa với nhau.
Trương Xung trước đây thật sự không có lên triều đình, trước khi đảm nhiệm Thái Thú Nộ Giang, thời gian ông quá độ ở kinh đô cũng chỉ là ngũ phẩm, còn chưa có tư cách vào triều.
Hôm nay, ông ta là Hữu Đại Phu Ngự Sử Đài, chỉ riêng quan hàm đã đủ cao.
Tô Nan cười nói:
- Liễm Chi, hôm nay vào triều cần dâng tấu sớ gì?
Liễm Chi, là hiệu của Trương Xung.
Trương Xung cười nói:
- Ngược lại có một quyển tấu sớ muốn dâng lên Tô công, nhưng lại không biết có nên lấy ra hay không.
Tô Nan nói:
- Chớ làm ta sợ, chớ làm ta sợ, lão phu rất nhát gan.
Một lát sau.
Mọi người yên lặng.
Giám quốc Thái tử vào điện, ngồi xuống ngai vàng.
- Phụ vương sắp hồi cung, đã nhiều ngày Bản cung rõ ràng nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng.
- Toàn dựa vào chư khanh đắc lực, phụ vương không có ở đây đã nhiều ngày, trong triều cũng quá bình yên vô sự.
- Hôm nay tốt nhất cũng đừng có chuyện gì, thái bình vô sự để Bản cung giám quốc mấy ngày này cho bình ổn vượt qua đi.
Sau khi Thái tử nói xong.
Toàn bộ triều đình, giống như chẳng hề biết chuyện kết quả chuyến đi săn.
Nhưng mà...
Tất cả mọi người biết, hai nước quân vương cùng đi săn, Việt quốc đã thua.
Không chỉ văn đấu cờ thua.
Hơn nữa võ đấu cũng thua.
Không chỉ là thua, hơn nữa thua đặc biệt thảm hại.
Tình cảnh đặc biệt khó coi.
Nhưng càng lúc này, bầu không khí triều đình lại càng phải ung dung.
Thắng thì hiển nhiên phải ghi lại như việc quan trọng, hận không thể nịnh bợ vang trời.
Mà thua thì coi như không có chuyện gì xảy ra.
Không nên nói nửa lời.
Không nên lộ ra vẻ mặt buồn bã, nếu không ngươi đây là đang châm chọc quốc quân à?
Cũng không cần lộ ra sắc mặt vui mừng, nếu không ngươi đây là đang nhìn có chút hả hê à?
Bên cạnh thái giám cất cao giọng nói:
- Chư khanh có tấu sớ, không có thì bãi triều.
Không ai có tấu sớ, lúc này tuyệt đối không nên gây chuyện.
Lúc này nếu có người cố ngoi đầu lên, có thể gặp phải tai họa ngập đầu.
Sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ vô biên vô tận của quốc quân.
Bởi vì...
Chuyến săn biên giới đã thua.
Điều này làm cho quốc quân mất hết thể diện.
Vị quân chủ này có tính cách gì, mọi người cũng biết rất rõ.
Nếu là ông ta không thoải mái, vậy toàn bộ bầu trời Việt quốc chính là mây đen u ám, sấm sét đùng đùng.
Thứ ông ta am hiểu nhất chính là trút giận lên người khác.
Lần trước tân chính quận Nộ Giang thất bại, toàn bộ bầu không khí triều đình kinh khủng đến mức nào?
Toàn bộ quan viên mỗi ngày vào triều đều cúi đầu xụ mặt, kẹp chặt mông.
Vẫn chờ đến khi quốc quân phát tiết xong ngọn lửa giận này, tất cả mọi người mới thở phào một hơi.
Vậy lần trước quốc quân thịnh nộ đã gây ra hậu quả gì?
Trương Xung bị bỏ tù nửa năm, gần như chết trong tù.
Quan viên lớn nhỏ của quận Nộ Giang bị giết mấy chục người.
Gia tộc họ Đường của Bá tước Tấn Hải, bị giết gần nghìn người.
Về sau, quan viên trong triều đình, lục tục bị giết, bị giam, bãi miễn mười mấy người.
Nhưng mà lần trước tân chính quận Nộ Giang biểu hiện ra là đại công cáo thành, quý tộc lâu đời họ Đường diệt tộc, tất cả đất phong bị thu hồi, binh quyền cũng mất, hơn nữa còn giành được toàn bộ quần đảo Lôi Châu.
Cố gắng khoác lác một chút, hoàn toàn có thể xem như công tích lớn lao.
Sau khi chết trong sử sách chỉ biết viết quốc quân Ninh Nguyên Hiến mở mang bờ cõi, giành được quần đảo Lôi Châu, cứu hơn mười vạn cô dân hải ngoại.
Mà lần này chuyến săn vùng biên giới thất bại thảm hại.
Dù có tô son trát phấn hay khoác lác thế nào đi nữa, cũng không thể biến thành thắng lợi.
Lần này quốc quân còn mất mặt hơn nữa.
Cho nên sẽ có hậu quả gì?
Lửa giận của ông ta sẽ kinh người đến mức nào?
Lần này lại phải chết bao nhiêu người?
Có trời mới biết.
Mấu chốt là qua hơn hai mươi năm, mỗi lần quân vương hai nước cùng đi săn biên cảnh, Ninh Nguyên Hiến đều thắng.
Mà lần này vua mới của nước Ngô vừa mới lên ngôi không lâu, Ninh Nguyên Hiến luôn mồm gọi gã là đứa trẻ còn lông tơ, miệng còn hôi sữa, hoàn toàn không để vào mắt.
Toàn bộ triều đình lúc này vốn đã chuẩn bị những thứ chúc mừng thắng lợi từ rất lâu rồi.
Toàn bộ quan viên đều viết thiệp chúc mừng, thậm chí mỗi người đã viết mấy tấm.
Hơn nữa kinh đô còn có thể có khánh điển chuyên môn, vương hậu còn muốn phát cháo, thậm chí còn muốn chọn quận đói khổ nhất mà miễn thuế.
Coi như là quân vương và dân cùng vui.
Để thiên hạ vạn dân cùng hưởng vinh quang, cùng biết ơn vua.
Vì khánh điển thắng lợi lần này đã chuẩn bị lâu như vậy.
Kết quả lại thua!
Ninh Nguyên Hiến sẽ nổi giận đến mức nào?
Không cách nào tưởng tượng nổi!
- Có tấu sớ thì dâng, không có thì bãi triều.
Triều đình vẫn hoàn toàn yên tĩnh.
Trương Xung nhìn quanh một lượt, vẫn không có người tấu lên.
Thế là ông ta ra khỏi hàng, khom người nói:
- Thái tử điện hạ, thần có tấu sớ.
Mọi người nhất thời nhìn về phía Trương Xung.
Ngươi lợi hại.
Ngươi không sợ chết.
Ngươi đây mới vừa chết đi sống lại, thế là cũng suy nghĩ tìm đường chết sao?
Quốc quân lập tức sẽ trở về, lửa giận ngập trời sẽ phải trút xuống, ngươi cũng không cần gây chuyện có được hay không?
Thái tử thu lại nụ cười, nói:
- Nói đi.
Trương Xung nói:
- Cháu của Trấn Viễn Hầu Tô Nan, Tô Lâm, không tước không có công danh, lại đảm nhiệm chức chủ bộ thành chủ Trấn Viễn. Lúc hắn nhậm chức không có đức không liêm khiết, ương ngạnh tàn ác, cưỡng chế di dời ba thành chủ đương nhiệm, em gái của Trấn Viễn Hầu xâm chiếm mấy nghìn mẫu ruộng của dân chúng, xem mạng người như cỏ rác, toàn bộ quận Bạch Dạ không ai không biết. Thần xin tra rõ.
Mọi người kinh ngạc.
Cứ cái việc nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi này sao?
Cũng đáng để ngươi kéo lên triều đình mà tấu sao?
Nơi này là kinh đô triều đình, không phải phủ Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây.
Đương nhiên, đây chỉ là một tín hiệu nhỏ mà thôi.
Coi như là một cách tỏ thái độ, Trương Xung ta đây không ưa Tô Nan.
Thái tử nói:
- Trấn Viễn Hầu, có thể có việc này hay không?
Tô Nan run rẩy ra khỏi hàng, quỳ lạy xuống nói:
- Không có lửa làm sao có khói, dù cho không có việc này, cũng nên điều tra triệt để đến cùng.
Thái tử nói:
- Được, vậy tra đi.
Tiếp đó, Thái tử nói:
- Trương đại phu, ngươi còn có chuyện khác nữa không?
Trương Xung đáp:
- Không có.
Thái tử nói:
- Nếu không có chuyện gì nữa, vậy bãi triều đi.
Các quan lại rời khỏi triều đình.
Lần triều hội này, chỉ không đến hai khắc đồng hồ đã kết thúc.
Sau khi ra khỏi hoàng cung.
Tất cả sự nghiêm túc hoạt bát, biến mất không còn tăm hơi.
Các quan lại khuôn mặt xơ xác tiêu điều, không tiếng động, chui vào bên trong kiệu quan của mỗi người.
Ngẩng đầu nhìn trời.
Rõ ràng mặt trời rực rỡ sáng chói thế kia, lại làm cho người ta cảm thấy trời u ám.
Quốc quân thua, mất thể diện, tất cả mọi người co rúm lại, chờ qua khỏi cửa ải khó khăn này đi.
Thế sự gian nan, mọi người hãy chịu khổ đi.
Không biết lần này quốc quân thịnh nộ sẽ lại đáng sợ đến mức nào?
Lần này lại muốn chết bao nhiêu người nữa?
Thế nhưng chết đạo hữu không chết bần đạo, mọi người chỉ cần rụt đầu như rùa đen cũng được.
Không thấy ngay cả "bình xịt" (*) Vương Thừa Trù đều ngừng chỉ trích sao?
(*) Thành phần chuyên bêu xấu người nổi tiếng trên mạng.
Bình thường vị Ngự Sử Đại Phu này phun trời phun đất phun không khí, thấy ai không vừa mắt liền chỉ trích người đó.
Mà hôm nay ông ta luôn cúi đầu, thật giống như có một con kiến trên mặt nền đại điện triều đình vậy.
Mưa lớn sắp tới, động đất sắp tới, tất cả những động vật đều co rúm lại, trốn trở về bên trong hang.
...
Mây đen từ phía bắc kéo đến.
Vốn dĩ ngàn dặm không một gợn mây, dần dần bị âm u che phủ.
Hôm nay càng ngày càng nóng nực.
Hết lần này đến lần khác mây đen đè nặng, lại không có tiếng sấm.
Nhưng tiếng sấm này dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vang lên.
Nổi lên được càng lâu, sét đánh lại càng kinh người.
Kinh đô cách vùng biên giới Ngô Việt không xa, cũng chỉ có chừng ba trăm dặm.
Sau khi thua chuyến đi săn vùng biên giới, Ninh Nguyên Hiến gần như không ngừng nghỉ một khắc nào, trực tiếp trở về.
Cái gọi là không ngừng nghỉ một khắc, thật sự là ngày đêm thần tốc chạy về.
Mấy nghìn người đều mệt mỏi rã rời, chân đều sắp gãy, buồn ngủ muốn chết.
Nhưng gần như không ai dám hé răng.
Ngay cả miệng của chiến mã còn bị bịt lại.
Mấy nghìn người cứ kiềm chế yên lặng về phía nam.
Có chút cung nữ thực sự không nhịn được, trực tiếp lảo đảo té lăn trên đất, khuôn mặt be bét máu.
Võ sĩ bên cạnh không tiếng động, trực tiếp kéo mấy cô này đi.
Từ đầu đến cuối, không dám kêu thảm một tiếng, không dám khóc một tiếng.
Long xa của quốc quân giống như một cung điện di động, không phải ngựa kéo, bởi vì như vậy quá xóc nảy, mà là mười mấy siêu cấp đại lực sĩ mang đi.
Tốc độ phải đều đặn, bình ổn.
Trong long xa lúc nào cũng đặt một chén nước, bất kể là lên núi hay xuống dốc, chén nước này cũng không thể đổ.
Đại thái giám Lê Chuẩn, đã hai ngày hai đêm không ngủ.
Ông vẫn bận rộn như thường ngày, trên mặt không lộ ra vẻ sợ hãi gì cả.
Thế nhưng nỗi sợ hãi trong lòng chỉ có bản thân ông tự biết.
Trong khoảng thời gian này, tóc gáy của ông từ đầu đến cuối dựng đứng lên.
Thậm chí không dám uống nước, cũng không dám ăn gì, bởi vì như vậy có thể xuống ruột, đánh rắm.
Khi quốc quân không hài lòng, người bên cạnh dù cho động tác uống nước lớn một chút cũng là sai lầm, thở gấp một chút cũng là sai lầm.
Mấu chốt là ngọn lửa giận của quốc quân Ninh Nguyên Hiến này còn chưa trút ra ngoài.
Gần như hai ngày hai đêm, chưa hề nói một câu, không hề chửi một câu.
Đây mới là điều đáng sợ nhất.
Lúc Ninh Nguyên Hiến mắng chửi người khác, ngược lại không có gì đáng sợ.
Lúc ông ta không nói tiếng nào, mới là lúc sát khí ngập trời.
Lúc này nếu ai cản tầm nhìn của hắn, vậy sẽ phải xui xẻo đến đổ máu.
Ninh Nguyên Hiến nằm trên giường nhỏ, hơi nheo mắt.
Ông ta cũng hai ngày hai đêm không ngủ.
Chuyến săn vốn tất thắng hai mươi mấy năm nay bây giờ lại thua.
Lúc trước luận điệu cao như vậy, tô đậm biến thành cuộc chiến của hai nước vậy.
Thậm chí tăng lên đến mức vận mệnh quốc gia.
Kết quả văn võ hai trận chiến đều thua.
Chiến cuộc nước Nam Ẩu vô cùng lo lắng, đúng là lúc Ninh Nguyên Hiến cần thắng lợi nhất, kết quả phía bắc tên Ngô vương trẻ tuổi đã tát một bạt tai thật mạnh sang.
Vô cùng nhục nhã!
Gã mới mấy tuổi chứ?
Khi Ninh Nguyên Hiến còn chê là thằng nhóc, kết quả lúc đánh cờ lại thắng Ninh Nguyên Hiến.
Cái này cũng chưa tính là gì.
Mấu chốt là kỵ binh hai nước xung phong liều chết.
Việt quốc lại thảm bại!
Đám binh sĩ thất bại cũng không cần trừng phạt, bởi vì gần như đều chết sạch. Đương nhiên kỵ binh nước Ngô cũng chỉ còn sót không đến một phần tư.
Nhưng chuyện này vừa truyền ra, liền sẽ biến thành kỵ binh tinh nhuệ Việt quốc toàn quân bị hủy diệt.
Chuyện này sẽ dẫn đến sự rung chuyển như thế nào?
Tất cả mọi người sẽ cảm thấy, quân lực Việt quốc không mạnh, kỵ binh lại thua thảm như thế.
Còn sẽ có người suy tưởng thêm.
Ngô vương trẻ tuổi, như mặt trời mới mọc từ từ dâng lên.
Việt quốc Ninh Nguyên Hiến đã già rồi, như mặt trời chiều, không ngừng rơi xuống.
- Quả nhân đã già rồi sao?
Ninh Nguyên Hiến không nhịn được cầm một chiếc gương, soi mặt mình một cái.
Giống như thật sự có chút già nua, không có tinh thần phấn chấn như lúc trước.
Ngay sau đó, Ninh Nguyên Hiến hoảng sợ phát hiện, bản thân lại có tóc bạc.
Có tóc bạc thì còn không bình thường sao?
Thoạt nhìn ông ta rất trẻ, giống như tráng niên ba mươi mấy tuổi, nhưng thực ra cũng đã năm mươi tuổi, là bạn đồng lứa với Huyền Vũ Hầu Kim Trác.
So với Tô Nan cũng không nhỏ hơn mấy tuổi.
Nhưng phát hiện cọng tóc bạc này, khiến Ninh Nguyên Hiến đặc biệt tức giận.
Ông ta vẫn cảm thấy bản thân tuy rằng năm mươi tuổi, nhưng tối đa chỉ có vẻ ngoài ba mươi mấy tuổi.
Vẫn là tấm gương hồi trước tốt hơn.
Gương đồng hồi trước mờ mờ, soi ra hình ảnh trơn bóng trẻ tuổi.
Bây giờ đây gương thủy tinh sáng rực rõ ràng thế này, ngay cả nếp nhăn cùng tóc bạc cũng có thể soi ra hết.
Đây là phát minh của Thẩm Lãng?
Hắn phát minh thứ đồ chơi gì vậy?
Hắn ỷ vào bản thân trẻ tuổi sao?
Đúng vậy, hắn trẻ tuổi, vừa mới hai mươi tuổi.
Quốc quân chợt muốn đập chiếc gương trong tay.
Nhưng vẫn nhịn lại, như vậy sẽ ra vẻ mình rất yếu.
Ông là một kẻ chuộng hư vinh nhưng cũng là người xảo trá.
Dù cho muốn tức giận, cũng sẽ không rõ ràng mà tức giận.
Thua cuộc đi săn của quân vương hai nước, quả nhân không thèm để ý.
Quả nhân sở dĩ phẫn nộ, là bởi vì các ngươi phạm sai lầm.
Nhưng mà vào lúc này, một trận tiếng vó ngựa gấp rút kéo đến.
Đại thái giám Lê Chuẩn chợt giật mí mắt.
Tìm đường chết ư? Tìm đường chết ư?
Quả nhiên sau khi nghe tiếng vó ngựa dồn dập xong, huyệt Thái Dương quốc quân giật một cái, cơn giận sấm sét sắp bùng lên.
- Bệ hạ, Hắc Thủy Đài cấp báo!
Lại là Hắc Thủy Đài, tổ chức tình báo, bạo lực lệ thuộc mỗi quốc quân.
- Chuyện gì? – Lê Chuẩn nói bằng giọng lạnh lẽo.
- Hà quý nhân quận Lang tự sát. – Vạn hộ Hắc Thủy Đài nói.
Quý nhân ở Hán triều có địa vị rất cao, gần với hoàng hậu, thế nhưng ở các triều đại sau thì vị trí tương đương.
Ở Việt quốc phàm là những cô gái từng được quốc quân sủng ái, lại không có sắc phong phi tần, liền xưng là quý nhân.
Hà quý nhân, chính là Hà Nguyên Nguyên.
Nàng là hoa khôi đã từng được quốc quân sủng hạnh, kết quả phát hiện không có thấy máu hồng, hơn nữa liên lụy đến tiến sĩ Lý Văn Chính, thậm chí liên lụy đến tranh chấp đảng phái giữa Thái tử cùng Tam vương tử.
Quốc quân quyết định thật nhanh xử tử Lý Văn Chính, bóp chết mầm mống tranh chấp đảng phái, sau đó giam lỏng Hà Nguyên Nguyên ở quận Lang.
Lúc Thẩm Lãng trở về kinh đô đi qua quận Lang, nàng ta còn cố đến quan dịch chào hỏi, đợi chừng hơn một giờ, giống như chỉ để hỏi Thẩm Lãng một câu, rằng bài 《 Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu 》 có phải là ngài viết hay không?
Lông mày của quốc quân chợt dựng lên, lạnh lùng hỏi:
- Chuyện khi nào?
- Hai ngày trước. - Cao thủ Hắc Thủy Đài nói:
- Đây là di thư của Hà quý nhân.
- Mang vào đây!
Một lát sau, di thư do Hà Nguyên Nguyên tự tay viết liền xuất hiện trong tay Ninh Nguyên Hiến.
- Bệ hạ, nô tì oan uổng.
Tất cả chuyện này cũng là âm mưu của Thẩm Lãng, hắn vì muốn hại chết Lý Văn Chính mà kéo nô tì xuống nước.
Bản thân nô tì thuần khiết không tỳ vết, đêm hôm đó bệ hạ sủng ái nô tì sở dĩ không có thấy máu hồng, cũng là hắn làm hại.
Bài từ 《 Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu 》 oanh động khắp triều đình là Thẩm Lãng đã sai người bán cho nô tì.
Thứ váy lót khiến bệ hạ nhớ mãi không quên, cũng là hắn phái người đưa cho nô tì.
Hơn nữa tháng trước hắn đi qua quận Lang, chính miệng nô tì đã hỏi qua.
Bức tranh trong nhà Lý Văn Chính, khăn lụa có dính vết máu, đều là thủ bút của hắn.
Người này lật đổ vận mệnh nô tì, đùa giỡn bệ hạ trong lòng bàn tay.
Tấm lòng nô tì với bệ hạ, sáng như mặt trời mặt trăng,
Nếu như có thể, bệ hạ có thể xé bụng nô tì ra, xem trái tim nô tì là đỏ hay trắng.
Nô tì sẵn lòng lấy cái chết, chứng minh sự trong sạch.
Phong di thư này của Hà Nguyên Nguyên, quốc quân xem đi xem lại.
Cả người giống như núi lửa bị đè nén vậy.
Ngọn lửa giận bùng lên đến cực hạn.
Ông ta cảm thấy bị phản bội, một sự phản bội đáng xấu hổ.
Thẩm Lãng, quả nhân đối với ngươi không tệ.
Ngươi lại đối với ta như thế này sao?
Vì giết một Lý Văn Chính, ngươi đùa bỡn vận mệnh Hà Nguyên Nguyên thì thôi, ngươi lại còn dám đùa bỡn ta?
Vậy cái hình nộm trong nhà Lý Văn Chính nguyền rủa Thái tử, cũng là ngươi ra tay sao?
Lòng dạ ngươi thật độc ác.
Vì giết một kẻ thù nhỏ, lại không tiếc gây tranh chấp đảng phái?
Lại dám cả gan nguyền rủa Thái tử của quả nhân?
Vậy cái vụ án Lý Văn Chính nguyền rủa Thái tử tra đi tra lại, cũng không có bất kỳ kết quả gì.
Bởi vì chuyến đi săn vùng biên giới thất bại, Ninh Nguyên Hiến vốn đang trong tình thế đè nén sự phẫn nộ, gần như đã không còn lý trí gì.
Giống như một ngọn núi lửa bị đè nén, sẽ phải tìm một điểm để phun trào ra.
Bây giờ, điểm phun trào này đã đến.
- Muốn chết, muốn chết, muốn chết...
Quốc quân điên cuồng gào thét.
- Ta đối với ngươi tốt như vậy, mà ngươi dám phản bội ta sao?
- Lòng người bạc bẽo, lòng người bạc bẽo.
- Người này quá độc ác!
- Hắc Thủy Đài, đi... đi... bắt Thẩm Lãng lại!
- Bắt vào ngục giam Hắc Thủy Đài.
...
- Ầm ầm...
Mây đen trên kinh đô, áp lực đến cực hạn.
Cuối cùng!
Bỗng nhiên chợt một trận sấm sét nổ vang.
Khiến người ta run rẩy.
Gần như cả vùng đều đang run rẩy.
Mấy trăm tên võ sĩ Hắc Thủy Đài vận áo đen, như thủy triều xông vào bên trong biệt viện họ Kim.
Truy bắt Thẩm Lãng!
...
Bên trong phủ Hầu tước Trấn Viễn.
- Phụ thân, võ sĩ Hắc Thủy Đài xông vào biệt viện họ Kim, truy bắt Thẩm Lãng.
Tô Nan vươn tay, ngẩng đầu nhìn trời, giống như ngẩng đầu đợi mưa xuống.
- Người này, đã chết!