Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 234: Băng giá lửa hừng! Thẩm Lãng sẽ diệt cả nhà!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 234 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắc Thủy Đài và Tuần Sát Ti Ngân Y từng là một tổ chức, một bên văn, một bên võ, cùng nhau giúp Quốc quân giám sát thiên hạ.
Sau này, các văn võ đại thần hợp sức mưu tính, cuối cùng đã tách rời tổ chức quái vật siêu cấp này. Tuần Sát Ngân Y được đưa về Ngự Sử Đài, còn Hắc Thủy Đài thì hoạt động độc lập.
Đương nhiên, dù hiện tại Tuần Sát Ti Ngân Y lệ thuộc Ngự Sử Đài, nhưng họ vẫn phải nghe lệnh của Đại đô đốc Hắc Thủy Đài.
Đại đô đốc Hắc Thủy Đài Diêm Ách là một nhân vật thần long thấy đầu không thấy đuôi. Nghe nói võ công của ông ta tuyệt đỉnh, hoàn toàn không hề thua kém đại tông sư Yến Nam Phi.
Thế nhưng trong thế giới này, quyền thế mới là số một.
Người có quyền cao chức trọng, dù võ công có cao đến mấy, cũng không mấy khi thể hiện tài năng của mình.
Trương Xung cũng có võ công rất cao, nhưng từ khi ông ta lên đến chức quan ngũ phẩm cho đến tận bây giờ, chưa từng ra tay lần nào.
Ở Việt quốc, xét về quyền thế hay mức độ khiến người ta kiêng dè sợ hãi, vị Đại đô đốc Hắc Thủy Đài Diêm Ách này tuyệt đối đứng hàng đầu.
Thậm chí ông ta còn có biệt danh là Diêm Biến Sắc.
Trong suốt những năm qua, những quyền thần Việt quốc đã chết kia, là do ai ra tay?
Diêm Ách.
Khi Ninh Nguyên Hiến còn là Thái tử, rất nhiều tướng lĩnh quân đội ủng hộ Ninh Nguyên Vũ. Tuy nhiên, Biện Tiêu ở phía nam Việt quốc lại đồng thời lựa chọn ủng hộ Ninh Nguyên Hiến, khiến ông ta lập tức xoay chuyển cục diện tranh giành ngôi vị.
Sau khi Ninh Nguyên Hiến lên ngôi, ông ta đã tiến hành một cuộc đại thanh trừng, giết bao nhiêu người?
Bao nhiêu quyền quý trong quân bị phế truất, bao nhiêu hào môn trong quân đội bị diệt tộc.
Người ra tay chính là vị Diêm Ách này.
Sau đó là vụ án mưu phản của nhà họ Ngôn, gần như tru diệt cả tộc.
Tiếp theo là vụ án mưu phản của đại tướng quân Bình Nam Trác Quang Bặc (tức là cha của Chiêu Nhan), lại một lần nữa gần như diệt toàn tộc.
Người ra tay vẫn là vị Diêm Ách này.
Đây là một Diêm Vương thực sự.
Chỉ có điều những năm gần đây, ông ta càng ngày càng ẩn mình, ít khi ra ngoài. Quanh năm ông ta đều ở trong Hắc Thủy Đài, không xuất hiện bên ngoài, cũng không lâm triều.
Vị Diêm Vương này đã nhiều năm không ra tay, nhiều người thậm chí còn chưa từng thấy mặt ông ta.
Ngay cả Thẩm Lãng, từ đầu đến cuối cũng chưa từng thấy nửa mặt của vị Diêm Vương này.
......
Hắc Thủy Đài là một tòa thành.
Toàn bộ được xây bằng đá đen, mỗi khi mưa lớn trút xuống, nước mưa cũng gần như có màu đen.
Hơn nữa, loại đá này dường như bẩm sinh đã mang theo khí lạnh.
Cũng giống như vì có Diêm Vương trấn giữ, nên toàn bộ tòa thành Hắc Thủy Đài lúc nào cũng lạnh lẽo.
Bất cứ ai bước vào cũng không khỏi khẽ rùng mình một cái.
Bất kể là quan viên hay dân chúng, cũng sẽ không đi qua nơi này, thà đi đường vòng sang tuyến đường khác.
Bởi vì bên trong Hắc Thủy Đài đã có quá nhiều người chết, cảm giác như có vô số oan hồn trú ngụ.
Mỗi buổi tối, từ rất xa cũng có thể nghe thấy tiếng quỷ khóc sói gào vọng ra từ Hắc Thủy Đài.
Đây mới thực sự là địa ngục, cực kỳ âm u lạnh lẽo.
Và lúc này, Thẩm Lãng sẽ bị áp giải vào địa ngục ấy.
Kẻ dẫn đầu bắt giữ Thẩm Lãng chính là Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y.
Không sai, vừa nghe tên đã biết là đệ tử của Yến Nam Phi.
Rất nhiều võ sĩ Hắc Thủy Đài đều xuất thân từ Nam Hải kiếm phái.
Phủ Bá tước Vũ An của họ Tiết có trọng lượng rất lớn trong Hắc Thủy Đài.
Khi Ninh Nguyên Hiến tranh giành ngôi vị, phủ Bá tước Vũ An đã kiên định đứng về phía ông, nhờ đó mà có được quyền thế khổng lồ.
Hắc Thủy Đài chỉ trung thành với Quốc quân, nhưng vì họ Tiết có quan hệ thân mật với Tam vương tử, nên trong triều cũng ngầm hiểu rằng Hắc Thủy Đài đang ủng hộ Tam vương tử.
Được họ Xung và họ Tiết ủng hộ, địa vị của Tam vương tử hoàn toàn có thể ngang bằng Thái tử.
Tô Nan có quyền thế ngút trời, nhưng thế lực của ông ta lại nằm ngoài triều đình.
Còn họ Tiết cũng có quyền thế ngút trời, chỉ có điều họ ẩn mình trong bóng tối mà thôi.
- Sư huynh, đã mang con chó này đến rồi. - Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y nói.
Cách xưng hô bên trong Hắc Thủy Đài khá đặc biệt, nếu đồng cấp sẽ xưng hô sư huynh đệ.
Hơn nữa, cách xưng hô với các phạm nhân bị bắt đến cũng khá đặc biệt: nếu là đại quý tộc sẽ gọi là thú, nếu là đại quan sẽ gọi là 'con chim này', còn nếu bắt được một nhân vật nhỏ bé thì sẽ gọi là chó.
Còn Thẩm Lãng, trong mắt Hắc Thủy Đài, chỉ là một nhân vật nhỏ bé không hơn không kém.
- Mà còn là một con chó trắng nhỏ nữa. - Trên tường thành, võ sĩ thủ vệ Thiên hộ mặc giáp đen nhìn Thẩm Lãng, cười lạnh nói.
- Ầm ầm...
Bầu trời sấm chớp rền vang.
Yến Vĩ Y nói:
- Thấy trời sắp mưa rồi, sư huynh mở rộng cửa, các huynh đệ tranh thủ thẩm vấn. Nếu không moi được lời từ cái miệng con chó trắng này, cứ xốc mông hắn.
Những điều này đều là tiếng lóng của Hắc Thủy Đài.
Xốc mông là một loại hình phạt đặc biệt tàn nhẫn, không cần phải nói thêm.
Tên Thiên hộ trên thành nói:
- Không vội.
Yến Vĩ Y nói:
- Sư huynh, mặc dù đây chỉ là một con chó trắng nhỏ xíu, nhưng vụ án này đã thông thiên (*) rồi.
(*) Ý nói đã được ý chỉ của Ninh Nguyên Hiến.
Thủ vệ Thiên hộ trên thành nói:
- Không vội, tổ tông nói con chó nhỏ này còn chưa đủ tư cách vào Hắc Thủy Đài, chờ một chút đi.
...
Thời gian quay ngược về trước, trong long xa lộng lẫy của Quốc quân.
Sau khi trút cơn thịnh nộ, cả người Ninh Nguyên Hiến như một ngọn núi lửa vừa phun trào.
Tròng mắt thậm chí hơi đỏ hoe.
Cô gái tên Hà Nguyên Nguyên này, ông ta thực sự có chút yêu thích.
Khí chất của Biện phi rất giống với chính thê của ông.
Còn tướng mạo Hà Nguyên Nguyên không thể nói là giống hoàn toàn, nhưng ít nhất đêm hôm đó, khi nàng mặc bộ váy đặc biệt, cất tiếng hát 《Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu》, rõ ràng có chút giống người chính thê đã mất nhiều năm của ông.
Sau khi sủng hạnh nàng một đêm, không thấy máu trinh, Ninh Nguyên Hiến cũng không giết nàng, mà là đưa về quê giam lỏng, đồng thời luôn có người giám sát.
Cho nên, việc Hà Nguyên Nguyên đêm hôm đó đến quan dịch quận Lang thăm hỏi Thẩm Lãng, Quốc quân cũng nhận được báo cáo. Lúc đó, trong lòng ông ta liền có chút khó chịu.
Sau khi bị giam lỏng, gần như cứ cách ba ngày Hà Nguyên Nguyên lại viết một phong thơ. Ba phần tư nội dung phía trước bàn luận về thơ từ, một phần tư phía sau viết về nỗi nhớ của nàng dành cho Ninh Nguyên Hiến.
Những bức thư ấy, cách hành văn của nàng cũng thực sự rất tốt.
Còn phần di thư này, cách hành văn trực tiếp, có thể thấy rõ sự bi phẫn trong lòng nàng.
Thế nhưng cuối thư vẫn giống nhau, đều là tình nguyện mổ bụng để Quốc quân nhìn thấu tấm lòng của nàng.
Trong lòng Ninh Nguyên Hiến trách cứ Hà Nguyên Nguyên không còn trinh tiết, cho nên đã giam lỏng nàng hơn một năm.
Nhưng bây giờ nàng đã chết, trong lòng Ninh Nguyên Hiến lại luyến tiếc khôn nguôi.
Cho nên đối với kẻ hại chết nàng, ông ta cũng hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lột da rút gân.
Huống chi kẻ hại chết nàng lại là một thanh niên trẻ mà ông quý mến, điều này càng khiến ông có cảm giác bị phản bội.
Quốc quân xem di thư của Hà Nguyên Nguyên hết lần này đến lần khác, lửa giận trong lòng càng lúc càng bùng lên dữ dội.
- Lê Chuẩn, ngươi nói xem, làm sao lòng người lại bạc bẽo đến mức này kia chứ?
- Thẩm Lãng chỉ là một tên ở rể nhỏ bé, vậy mà lại lớn mật đến vậy sao? Độc ác đến thế sao? Vì giết một tên Lý Văn Chính nhỏ nhoi, hắn cũng dám đùa giỡn quả nhân trong lòng bàn tay, còn hại chết ái thiếp của quả nhân, lại còn nguyền rủa Thái tử.
- Người này điên rồ đến mức nào?
Đại thái giám Lê Chuẩn quỳ rạp dưới đất, vẫn không nhúc nhích.
- Lão cẩu, quả nhân đang hỏi ngươi đấy. - Ninh Nguyên Hiến lạnh lùng nói.
Đại thái giám Lê Chuẩn đáp:
- Lão nô có một câu không biết có nên nói ra hay không?
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ngươi đã nói ra khỏi miệng rồi, còn có gì mà không nói nữa? Không phải cái thứ lão cẩu nhà ngươi muốn khoe khoang tâm cơ với ta sao?
Lê Chuẩn đáp:
- Chuyện này thật trùng hợp.
Quốc quân bưng nước ô mai ướp lạnh bên cạnh uống một ngụm, như để hạ cơn giận trong lòng.
Đúng vậy?
Có chút hợp lý.
Chuyến đi săn biên giới thất bại, Ninh Nguyên Hiến đang trong trạng thái tức điên, cần một nơi để phát tiết.
Cần phải giết người.
Lúc này Hà Nguyên Nguyên liền chết.
Thẩm Lãng đã bị lôi ra ngoài, trở thành cái nắp đậy che đi miệng núi lửa này.
Ninh Nguyên Hiến nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ngươi còn muốn biện minh cho hắn sao? Ngươi không phải là không biết người này độc ác, hắn tài hoa hơn người, thơ ca kinh điển cũng có thể tùy tiện thốt ra. Bài 《Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu》 nếu là hắn viết, quả nhân cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên. Lý Văn Chính có thù oán với hắn, hắn ra tay hiểm độc khiến Lý Văn Chính chết, động cơ đầy đủ. Người này cực kỳ xảo trá, cũng có năng lực sắp xếp.
- Tài hoa, động cơ, năng lực, hắn đều có! Cho nên chuyện này chính là hắn làm, trừ hắn ra thì không có người khác.
Đại công công Lê Chuẩn nói:
- Tóm lại, chuyện này vẫn thật trùng hợp.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Lão cẩu, thái giám không được tham gia vào chính sự.
- Vâng. – Cả người Lê Chuẩn hoàn toàn quỳ rạp trên đất, ông nói:
- Lão nô không quan tâm Thẩm Lãng sống chết, thế nhưng... Tuyệt đối không muốn nhìn thấy có kẻ lợi dụng bệ hạ, mượn đao giết người.
Nghe những lời này, ánh mắt Ninh Nguyên Hiến trở nên lạnh lẽo.
Tiếp đó, ông ép mình phải tỉnh táo lại một chút từ cơn nóng giận.
Chuyện này vẫn phải làm.
Ông tuyệt đối không bỏ qua cho bất kỳ ai dám đùa giỡn người của ông, huống chi là Thẩm Lãng?
Nhưng lại không thể làm ở Hắc Thủy Đài.
Trước đây Hắc Thủy Đài cũng từng xử lý những đại án lớn, chuyện cuối cùng chính là vụ án mưu phản của họ Trác khiến Viêm đế quốc tức giận.
Khi Hắc Thủy Đài kết án tử, kết quả cũng là diệt môn, gần như là giết toàn tộc.
Gia tộc của Ngôn Vô Kỵ, gia tộc họ Trác của Chiêu Nhan, gần như toàn bộ đều diệt vong dưới tay Hắc Thủy Đài.
Nếu như án tử của Thẩm Lãng cũng do Hắc Thủy Đài xử lý, vậy sẽ cho thiên hạ tín hiệu gì?
Quốc quân muốn giết toàn tộc họ Kim?
Kim Trác mới vừa được phong Huyền Vũ Hầu, vậy mà lại trở mặt ngay sao?
Loại tín hiệu nguy hiểm này có thể sẽ ép Kim Trác phản lại.
- Hạ chỉ, ban thưởng cho Kim Mộc Thông công danh cử nhân.
Kim Mộc Thông vốn là Quốc Tử Giám sinh, có thể trực tiếp tham gia thi hội, tương đương với cử nhân.
Lúc này ban tặng cử nhân, xem như càng thêm danh chính ngôn thuận, coi như là trấn an họ Kim.
- Hạ chỉ, chuyển Thẩm Lãng đến Đại Lý tự thẩm vấn, do Hắc Thủy Đài phái chuyên gia giúp đỡ Đại Lý tự điều tra rõ án này.
Sau khi Quốc quân thoáng tỉnh táo lại, liền hạ hai đạo ý chỉ. Lúc này, khoảng cách từ khi ý chỉ bắt Thẩm Lãng vừa được ban ra đã hơn nửa canh giờ.
Kể từ đó, uy hiếp siêu cấp của Hắc Thủy Đài có thể tiếp tục được duy trì.
Uy danh Đại Diêm Vương diệt tộc của Diêm Ách không hề suy giảm.
...
Tòa thành Hắc Thủy Đài.
Đại Đốc chủ Diêm Ách cũng vì nguyên nhân này mà không muốn tiếp nhận vụ án của Thẩm Lãng.
Quá nhỏ!
Trọng lượng của Thẩm Lãng quá nhẹ.
Cũng không phải đại án diệt tộc, còn chưa đủ tư cách để Hắc Thủy Đài chủ thẩm.
Thế giới này quá thực dụng, ngay cả việc giết người cũng nói đến tư cách.
Nếu như ngươi có cấp bậc quá thấp, ngay cả tư cách bị đại nhân vật giết cũng không có.
Quả nhiên, sau một hồi chờ đợi.
Ý chỉ mới đến.
- Áp giải Thẩm Lãng đến ngục giam Đại Lý tự. Đại Lý tự sẽ chủ thẩm, Hắc Thủy Đài phái người chuyên môn phụ trợ.
Tiếp đó, đám võ sĩ Hắc Thủy Đài lại áp giải Thẩm Lãng vào nhà lao Đại Lý tự.
...
Biệt viện họ Kim.
Trác thị, vợ Ngũ vương tử, đang ra sức trấn an tiểu Băng.
Bụng của Băng Nhi đã rất lớn, đôi mắt to đỏ ngầu, đôi môi không ngừng run rẩy.
Hai con bé Dư Khả Khả, Dư Hề Hề cũng không dám nghịch ngợm, nước mắt lưng tròng ôm đùi tiểu Băng, ra sức an ủi.
Băng Nhi vuốt ve một thứ vũ khí nguy hiểm.
Bạo Vũ Lê Hoa.
Nàng không biết võ công, hơn nữa tính cách cũng cực đoan.
Mặc dù Thẩm Lãng đã sớm báo trước với nàng, nhưng khi Thẩm Lãng thực sự bị bắt đi…
Cả người tiểu Băng gần như muốn nổ tung.
Nàng không giống người khác còn có gia tộc, nàng cũng chỉ có mỗi cô gia mà thôi.
Nàng giống như một sợi dây leo, quấn quanh trên người cô gia.
Bây giờ có người muốn đốt đi nơi mà sợi dây leo này bám vào.
Trong lòng tiểu Băng tràn đầy ý muốn hủy diệt.
Nàng chỉ tiếc ám khí Bạo Vũ Lê Hoa trong tay quá nhỏ, quá ít, bằng không nàng đã muốn giết sạch tất cả mọi người.
Bên trong thư phòng!
Kim Mộc Thông đang viết.
Giết, giết, giết, giết!
Không biết vì sao, lúc này gã viết chương và tình tiết tràn đầy sát khí tàn nhẫn.
Anh rể đã cảnh cáo gã lần nữa, rằng trong khoảng thời gian này tuyệt đối không nên ra khỏi cửa, không nên làm bất cứ chuyện gì.
Cho nên gã không thể làm bất cứ chuyện gì cả.
Chẳng bao lâu sau, một thái giám tiến vào biệt viện họ Kim, tuyên đọc ý chỉ của Quốc quân.
- Ban thưởng cho thế tử Huyền Vũ Hầu Kim Mộc Thông công danh cử nhân, khâm thử.
Tuyên chỉ xong xuôi, thái giám lập tức rời đi.
Kim Mộc Thông thưởng thức ý chỉ trong tay mình.
- Kim An!
Một tên võ sĩ vội vàng chạy vào.
Kim Mộc Thông nói:
- Ngươi dùng tốc độ nhanh nhất về nhà, nói chuyện này cho phụ thân. Nếu có người muốn giết anh rể, vậy... Vậy gia tộc chúng ta sẽ làm phản, làm phản!
Thẩm Lãng trước đây luôn nói với Kim Mộc Thông, không nên làm bất cứ chuyện gì.
Nhưng Kim Mộc Thông vẫn không nhịn được.
- Vâng! - Kim An chạy như bay.
...
Ninh Diễm sau khi cùng Thẩm Lãng lăn lộn trên giường.
Cả người nàng cũng không tốt.
Cả đầu suy nghĩ miên man, nhịp tim loạn xạ, đập thình thịch đến mức khiến người khác phải sợ.
Thậm chí không thể nhắm mắt, vừa nhắm mắt thì trong đầu liền hiện lên cảnh tượng ân ái với Thẩm Lãng.
- Ninh Diễm, ngươi thật không có tiền đồ! Chẳng phải chỉ là nam nữ ngủ chung thôi sao?
- Mấy kỹ nữ ở thanh lâu kia, mỗi ngày đều phải ngủ với mười mấy người đàn ông, bọn họ có lo lắng gì đâu. Lẽ nào Ninh Diễm ta đây lại chẳng bằng một kỹ nữ sao?
Ôi!
Công chúa mông to lấy ví dụ, vĩnh viễn cũng khác biệt như vậy.
Cũng chính vào lúc này.
Bên ngoài, một nữ võ sĩ hùng tráng vọt vào nói:
- Công chúa không xong rồi, không xong rồi! Công tử Thẩm Lãng bị võ sĩ Hắc Thủy Đài bắt lại.
Chính là cô gái thân cao tám thước, vòng eo tám thước, đồng thời thầm mến Thẩm Lãng.
- Cái gì? – Cả người Ninh Diễm gần như muốn bùng nổ.
- Bắt đi đâu?
Nữ võ sĩ béo tốt kia nói:
- Chắc hẳn là ngục giam Hắc Thủy Đài.
Ninh Diễm không nói hai lời, nhặt bảo kiếm lên, cảm thấy chưa đủ uy phong, lại nhặt thêm một cây đại đao, trực tiếp xông ra ngoài.
- Tập hợp toàn bộ võ sĩ, theo ta đi cướp ngục!
Tiếp đó, Ninh Diễm liền mang theo mấy chục nữ tráng sĩ, xung phong ra khỏi nhà.
Kết quả Vân Mộng Trạch chặn nàng lại.
- Ngươi muốn đi đâu?
- Đi Hắc Thủy Đài cướp ngục.
Vân Mộng Trạch nói:
- Đầu tiên, ngươi tuy được Việt vương nuông chiều, nhưng Hắc Thủy Đài không phải nơi ngươi có thể đụng vào. Chức vị công chúa của ngươi trọng lượng quá nhẹ, Hắc Diêm Vương kia sẽ chẳng để vào mắt đâu. Ngươi đi Hắc Thủy Đài cướp ngục, chẳng qua là lấy trứng chọi đá, mặc dù ngươi không có trứng.
- Thứ hai, Thẩm Lãng đã được chuyển đến ngục giam của Đại Lý tự.
- Nhưng dù là ngục giam của Đại Lý tự, cũng không phải nơi ngươi có thể cướp ngục. Nếu như ngươi đi cướp ngục, không chỉ không thể giúp Thẩm Lãng, ngược lại còn làm lớn chuyện thêm.
Cọp cái nói:
- Vậy làm sao bây giờ? Lẽ nào ta cứ mắt mở trừng trừng nhìn người đàn ông… à không… huynh đệ của ta chết sao?
Vân Mộng Trạch nói:
- Ngươi yên tâm, mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của Thẩm Lãng. Mà bây giờ, điều quan trọng nhất là phải ngăn cản một số người của Hắc Thủy Đài mượn cơ hội tra tấn Thẩm Lãng. Kẻ bắt Thẩm Lãng là người của phủ Bá tước Vũ An họ Tiết, đệ tử của Yến Nam Phi, Yến Vĩ Y. Họ Tiết hận Thẩm Lãng đến mức nào? Ngươi cũng biết chứ? À, ngươi không biết.
Ninh Diễm mông to ngốc nghếch, chẳng biết gì cả.
Cọp cái nói:
- Miệng ngươi đầy rắm thối, một câu hữu dụng cũng không có. Ngươi phải nói cho ta biết, phải làm gì đây?
Vân Mộng Trạch nói:
- Ngũ vương tử đã tiến cung xin tha. Còn ngươi, hẳn là nên đến chỗ trưởng công chúa Ninh Khiết, nhờ người ngăn cản đám Hắc Thủy Đài tra tấn Thẩm Lãng.
Cọp cái hỏi:
- Người của Hắc Thủy Đài tại sao phải nghe lời của sư phụ chứ?
Vân Mộng Trạch đáp:
- Bởi vì cô cô của ngươi đã từng là người của Hắc Thủy Đài.
- Nói lời vô ích nhiều như vậy, tại sao vừa vào đã không nói cho ta biết chứ? - Ninh Diễm quay đầu ngựa lại, phóng về phía phủ của trưởng công chúa Ninh Khiết.
...
Công chúa Ninh Diễm nhảy vào Tĩnh Lư.
- Sư phụ, sư phụ, không xong rồi!
- Thẩm Lãng bị bắt đến ngục giam của Đại Lý tự, người của Hắc Thủy Đài sẽ tra tấn hắn đó. Sư phụ mau cứu hắn với!
Trưởng công chúa Ninh Khiết mở mắt ra nói:
- Thẩm Lãng bị bắt đi, con vội vàng hấp tấp như thế này làm gì?
Nếu là Đại Ngốc bị bắt, Ninh Khiết còn có thể quan tâm một chút.
Đối với Thẩm Lãng, Ninh Khiết cũng không quá quan tâm.
- Cô cô không cần lo, tóm lại cô cô mau đi cứu người đi.
Ninh Khiết nói:
- Thẩm Lãng lần này phạm tội rất lớn, bệ hạ hoàn toàn tức giận, ai cũng không cứu được.
Ninh Diễm không khỏi kinh ngạc:
- Cô cô, làm sao người biết?
Trưởng công chúa Ninh “không cứng” bỗng liếc sang Ninh Diễm một cái.
Việc nàng không thích Ninh Diễm gọi nàng là sư phụ là có nguyên nhân: con bé này ngực to nhưng không não, quá mất mặt.
Ninh Khiết có võ công cực kỳ cao, gần bằng mấy đại tông sư, đã từng có một khoảng thời gian rất dài ở bên trong Hắc Thủy Đài, đại diện Quốc quân đảm nhiệm chức vụ quan trọng.
Mặc dù bây giờ xem như đã lui về, ẩn cư trong Tĩnh Lư, nhưng chuyện gì nàng cũng biết cả.
Rất nhiều tin tức đều phải báo cáo với nàng, vai vế của nàng vẫn còn rất cao.
Cô gái này tuy xinh đẹp tuyệt mỹ, nhưng vì sao Thẩm Lãng mỗi lần nhìn thấy nàng đều đặc biệt khó chịu?
Bởi vì nàng đã ở quá lâu trong Hắc Thủy Đài, giết quá nhiều người, trong lòng đã có ít nhiều sự biến chất và năng lượng tiêu cực bùng nổ khắp toàn thân rồi.
Vậy vì sao nàng lại mắc chứng lãnh cảm với chuyện đó?
Đương nhiên cũng là bởi vì giết quá nhiều người, dùng quá nhiều cực hình, gặp quá nhiều tội ác.
Ninh Diễm hỏi:
- Cô cô, thực sự ai cũng không cứu được Thẩm Lãng sao? Nếu con đi xin phụ vương thì sao?
Ninh Khiết nói:
- Ai cũng không cứu được. Nếu con đi xin bệ hạ chỉ có thể tăng thêm tội của hắn thôi. Không lẽ… con đã bị hắn ngủ rồi?
Ninh Diễm rụt cổ lại, tiếp đó chợt ưỡn ngực, nói:
- Không, là con đè hắn ngủ, con không nhịn được.
- Nghiệt chướng. - Ninh Khiết nói:
- Chút chuyện nam nữ này chẳng là gì đâu, con cứ xem như hắn đã chết đi, không cần để ý tới làm gì. Đàn ông còn nhiều mà, Thẩm Lãng chết thì thôi.
- Không được... - Ninh Diễm khóc lớn nói:
- Hắn đã cứu tính mạng của con, chúng ta là huynh đệ, tại sao con có thể mặc kệ được? Con nhất định phải cứu hắn!
Ninh Khiết nhắm mắt lại, không để ý tới.
- Con thích làm gì thì cứ làm thế đó. Ta cũng chẳng có ý kiến gì nếu con đi cướp ngục đâu.
Ninh "không cứng" quả thực không có ý kiến.
Cọp cái Ninh Diễm dù có đi cướp ngục, cũng chỉ có thể tăng thêm tội danh cho Thẩm Lãng. Ninh Diễm cùng lắm thì chẳng qua là bế môn hối lỗi, không có việc gì.
Hơn nữa, chỉ bằng sức mấy trăm thủ hạ của nàng mà đòi cướp ngục sao?
Đơn giản là nằm mơ.
- Ta mệt rồi, con đi đi. - Trưởng công chúa Ninh “không cứng” thản nhiên nói.
Cọp cái Ninh Diễm kinh ngạc nhìn cô cô của nàng.
Giống như lần đầu tiên biết bộ mặt thật của cô cô vậy.
Cũng đúng là lần đầu tiên thực sự biết.
Trước đây mặc dù Ninh Khiết luôn miệng nói nàng không được gọi sư phụ, chỉ cần kêu cô cô, Ninh Diễm cảm thấy đây chỉ là một kiểu đùa giỡn.
Hiện tại xem ra, Ninh Khiết thực sự ghét bỏ nàng.
Trước đây mỗi lần Ninh Diễm đều hoành hành ngang ngược, ngay cả chỗ Tĩnh Lư của Ninh Khiết dù đã cấm người khác vào, nàng vẫn cứ mặc kệ mà xông vào.
Trước đây mỗi lần nàng xin cô cô hỗ trợ, Ninh Khiết mặc dù cau mày, nhưng đều ra tay giúp đỡ.
Cho nên Ninh Diễm cảm thấy, vị sư phụ cô cô này là thương nàng, thích nàng.
Hiện tại xem ra, nàng thực sự suy nghĩ quá nhiều.
Lòng dạ của vị cô cô Ninh Khiết này lạnh như sắt, sự không kiên nhẫn với Ninh Diễm cũng là thật. Chỉ có điều Ninh Khiết chỉ xem nàng như một đứa trẻ hư hỏng, mình chỉ cần cố chịu đựng là được.
Ninh Diễm trong lòng Ninh Khiết, không có trọng lượng gì.
Tức khắc, nước mắt của Ninh Diễm lập tức trào ra.
Hóa ra nhìn thấu lòng người lạnh lẽo và khổ sở đến thế này.
May mà ta trước đây là một kẻ ngu, cái gì cũng không nhìn thấu.
Ninh Diễm ta đây luôn miệng nói là bá chủ khắp kinh đô, sẽ không có chuyện gì ta không làm được.
Nhưng mà trên thực tế, ta chính là một trò cười, ta chẳng làm được gì cả, trọng lượng của ta cũng chẳng có.
Công chúa cọp cái Ninh Diễm rời khỏi Tĩnh Lư, sau khi ra cửa vốn đã cố gắng nhịn xuống.
Nhưng vẫn không nhịn được, nước mắt trào ra.
Tiếp đó biến thành khóc lớn.
Căn bản cũng không có ai quan tâm ta.
Ninh Diễm ta đây chẳng có gì cả, chẳng làm được gì cả.
Phụ vương dung túng ta, nhưng phụ vương không hề chú ý đến ta. Bằng không cũng sẽ không gả ta cho một tên đàn ông biến thái.
Cô cô cũng không quan tâm ta, căn bản sẽ không coi ta ra gì, thậm chí xem ta là sự sỉ nhục của cô cô.
Những huynh đệ tỷ muội khác, càng chẳng có ai quan tâm ta.
Sau khi mẹ qua đời, cũng không có ai thực sự thương yêu nàng cả.
Ninh Diễm tức khắc cảm thấy cô lập, bất lực. Toàn bộ kinh đô rộng lớn kia đã không còn chỗ cho nàng an thân nữa rồi.
Ngẩng đầu nhìn lên, tức khắc gặp được một cặp mắt đầy ân cần.
Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch, người bạn duy nhất của nàng.
- Ca... - Ninh Diễm vọt tới.
Lúc đầu muốn trực tiếp nhào vào để Vân Mộng Trạch ôm ấp, nhưng không biết vì sao lại ngừng lại.
Giống như việc đầu nhập vào trong ngực của gã, là một chuyện bất trinh vậy.
Quái lạ, chẳng lẽ ta còn cần vì ai mà giữ trinh tiết sao?
Vân Mộng Trạch cẩn thận từng li từng tí đưa tay vỗ vào đầu Ninh Diễm, nói:
- Trưởng công chúa Ninh Khiết không giúp một tay sao? Khó chịu phải không?
Ninh Diễm tuôn nước mắt ra nói:
- Ca, căn bản không có ai quan tâm muội (*). Muội chẳng làm được gì cả, muội cũng không cứu được Thẩm Lãng.
(*) Ninh Diễm này chỉ khi cần nhờ cậy Vân Mộng Trạch mới kêu là “ca”, xưng “muội”, chứ bình thường toàn xưng hô ngang hàng mà thôi.
Vân Mộng Trạch an ủi:
- Chúng ta đều là kẻ vô dụng, ta đã sớm phát hiện từ lâu, mà muội mới vừa phát hiện sao? Ngu xuẩn tốt vô cùng không phải sao? Biết tỏng chân tướng của thế giới này, hiển nhiên cũng không có khó khăn để vượt qua như vậy đâu.
Ninh Diễm nói:
- Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì?
Vân Mộng Trạch nói:
- Muội không phải là muốn cướp ngục à? Vậy ca ca theo muội đi cướp ngục giam của Đại Lý tự.
Ninh Diễm nói:
- Người của chúng ta quá ít, căn bản không cướp ngục được.
Vân Mộng Trạch nhỏ giọng thì thầm:
- Chỉ cần làm lớn chuyện là được.
Cọp cái Ninh Diễm nói:
- Được, vậy chúng ta phải đi cướp ngục!
Tiếp đó, công chúa Ninh Diễm phóng người lên ngựa, rống to:
- Tất cả mọi người nghe đây, đi với ta cướp ngục Đại Lý tự!
Tiếp đó, sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch cùng công chúa Ninh Diễm, hai tai họa của kinh đô, suất lĩnh hơn một trăm nữ tráng sĩ nhằm thẳng phía ngục giam của Đại Lý tự.
Hấp tấp bắt đầu cướp ngục.
Ninh Diễm ta đây là một kẻ vô dụng, là một trò cười, nhưng tuyệt đối không phải một kẻ bất lực.
Thẩm Lãng, dù cho ta không cứu được ngươi, cũng đánh bạc tính mạng mà đi cứu.
Dốc hết toàn lực!
...
Tô phi là em gái Tô Nan, xinh đẹp tuyệt vời. Tuy rằng đã bốn mươi tuổi, nhưng nhìn qua tối đa cũng chỉ chừng ba mươi tuổi.
Lục vương tử Ninh Cảnh tự đấm bóp vai cho mẫu phi. Tô phi trưng ra vẻ mặt dịu dàng cưng chiều.
Nhưng khi nhìn sang Ninh Chính đang quỳ dưới đất, Tô phi cau mày tỏ vẻ chán ghét.
Cái thằng con chẳng biết từ đâu ra này, thiếu chút nữa đã mang tai họa đến cho bà.
Vóc dáng thấp bé không nói, đã vậy còn đen, cái bớt trên cằm mới đáng chú ý nhất.
Hơn nữa còn là một tên cà lăm.
Lúc gã vừa mới sinh ra, bỗng nhiên có sao băng rơi xuống đất, đập chết mấy chục người, thiêu hủy mấy trăm nhà dân.
Lúc đầu mới vừa sinh ra đã suýt bị dìm chết. Ai mà ngờ người chị Tô Bội Bội của bà lại làm một việc không nên làm, nói một câu 'hổ dữ không ăn thịt con'.
Những lời này tuy rằng cứu cái thứ tai ương Ninh Chính, thế nhưng cũng hoàn toàn chọc giận Quốc quân.
Cho nên từ nhỏ đến lớn, Tô phi chẳng thèm nuôi Ninh Chính, coi như không sinh ra gã.
- Cái thằng nghiệt súc Thẩm Lãng chết thì chết, con vội vàng làm gì? - Tô phi lạnh lùng nói:
- Ninh Chính, cho đến bây giờ con chưa từng đi thăm ta bao giờ, chưa từng bước vào trong cung của ta nửa bước. Lúc này lại quỳ gối trước mặt ta ra vẻ hiếu tử? Không cần.
Ở đây không có bất kỳ ai khác, bà không cần diễn trò.
Lục vương tử Ninh Cảnh nói:
- Ninh Chính, Thẩm Lãng này đắc tội nhà họ Tô chúng ta không phải một lần hai lần, nên chết đi cho đúng lúc.
Lời này chưa nói hết, Tô phi lập tức bưng kín miệng con trai.
Ở đây tại sao có thể nói 'nhà họ Tô chúng ta'?
Ninh Cảnh là con trai của Quốc quân, là họ Ninh, không phải họ Tô.
Nhưng mà cũng may là đã hoàn toàn chặn lại xung quanh, không ai nghe thấy.
Ninh Chính lại dập đầu trên đất lần nữa, run rẩy nói:
- Xin mẫu phi chuyển cáo Tô Hầu gia, Thẩm Lãng sẵn lòng rời khỏi kinh đô, trở về thành Huyền Vũ. Xin ông ấy nể tình quan hệ thông gia mà thủ hạ lưu tình.
Tô phi nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ninh Chính, lời này của con ta chẳng hiểu gì cả. Thẩm Lãng tự tìm đường chết chọc giận Quốc quân, dính dáng gì đến họ Tô kia chứ?
Lục vương tử Ninh Cảnh cười lạnh:
- Ninh Chính à, huynh thật đúng là kẻ ăn cây táo, rào cây sung. Tô Hầu gia là cữu cữu của huynh, Thẩm Lãng chẳng qua là một tên ở rể hèn mọn mà thôi. Thứ chó hoang như vậy cũng sắp chết rồi, còn vội vàng gì chứ? Chẳng lẽ gia tộc họ Kim còn sẽ vì hắn mà làm phản sao? Trước đây quan tâm Thẩm Lãng là bởi vì hắn còn có tác dụng, bây giờ tước vị Huyền Vũ Hầu đã đến tay rồi, thứ đồ chó ở rể Thẩm Lãng cũng vô ích. Hắn chết rồi, Ninh Chính huynh có lẽ nên khóc hai tiếng đi, Kim Mộc Lan còn có thể tái giá kia mà, dù sao cũng vừa không ngủ qua, cái bụng cũng không lớn. Chẳng phải vẫn luôn nói Thẩm Lãng bất lực sao? Vậy cũng không cần phung phí của trời, lãng phí mỹ nhân tuyệt thế như Kim Mộc Lan.
Ngũ vương tử Ninh Chính run rẩy nói:
- Mẫu thân, thực sự không thể thủ hạ lưu tình sao?
- Cút đi! - Tô phi nhắm mắt lại:
- Đâu rồi, ném cái thứ không may này ra ngoài.
Từ bên ngoài có hai tên võ sĩ trực tiếp lôi Ninh Chính, ném ra ngoài.
Là ném ra thật.
...
Ninh Chính bò dậy từ dưới đất, vươn tay lau đi vết máu trên trán.
Mặc dù gã diễn trò dựa theo lời Thẩm Lãng phân phó.
Nhưng... vẫn cảm thấy vô cùng bi phẫn.
Ninh Chính ta đây rõ ràng là một kẻ vô dụng, rõ ràng là một thứ phế vật.
Lẽ ra sau khi diễn xong, gã nên đi rồi.
Thế nhưng, gã không cam lòng khi không thể làm gì được.
Coi như là phế vật, cũng phải dốc hết toàn lực không phải sao?
Thế là, gã đến cung của Biện phi.
Đây là lần đầu tiên gã cầu kiến Biện phi, người được Quốc quân sủng ái nhất.
...
Biện phi che cái bụng dưới nhô lên, nhìn Ngũ vương tử Ninh Chính đang quỳ trên đất trước mặt.
Ninh Chính nói cà lăm, cho nên tự ti. Gần như chưa bao giờ vào cung, lại không biết cách ở chung với những phi tần này.
Hơn nữa, vương tộc có bất kỳ hoạt động khánh điển nào, Ninh Chính đều vô cùng tự giác cáo bệnh ở nhà, Quốc quân cũng coi như gã không tồn tại.
Cho nên, Biện phi gần như chưa từng thấy qua vị vương tử không may trong truyền thuyết nói cà lăm này.
- Biện mẫu phi, Thẩm Lãng là một người tinh thông y thuật, xin ngài ra tay tương trợ.
Biện phi nghe nói như thế, hơi có chút không thích: "Ngươi đây là đang nguyền rủa ta sao?"
Nhưng mà giọng nói của bà lại rất dịu dàng:
- Ninh Chính, con cũng biết hậu cung không được tham gia vào chính sự. Nếu Thẩm Lãng trong sạch, bệ hạ nhất định sẽ xử lý theo lẽ công bằng.
Ninh Chính nói:
- Bây giờ phụ vương không ở kinh đô, có kẻ muốn thừa cơ hại Thẩm Lãng. Trong Hắc Thủy Đài có kẻ thù của Thẩm Lãng, nhất định sẽ mượn cơ hội mà dùng cực hình với hắn. Ninh Chính thỉnh cầu Biện mẫu phi truyền một câu nói, để người Hắc Thủy Đài chỉ thẩm vấn nhưng không động hình. Thân thể Thẩm Lãng rất yếu, chịu không nổi đại hình đâu.
Biện phi nói dịu dàng:
- Ninh Chính, ta thực sự rất muốn hỗ trợ, thế nhưng hậu cung không được tham gia vào chính sự, đây là một kỷ luật thép rồi.
Ninh Chính dập đầu chảy máu nói ra:
- Khó xử Biện mẫu phi, Ninh Chính cáo từ.
Sau khi đi ra khỏi cung.
Ninh Chính toàn thân lạnh lẽo, cảm giác toàn bộ kinh đô khổng lồ như vậy, giống như cũng không có chỗ dung thân cho gã.
Ninh Chính ta đây, đúng là vô dụng đến thế sao?
...
Bên trong ngục giam của Đại Lý tự.
Thẩm Lãng lẳng lặng ngồi tại chỗ.
Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y, với ánh mắt tàn nhẫn, nhìn Thẩm Lãng nói:
- Rõ ràng không dễ dàng, ngươi cuối cùng cũng rơi vào tay chúng ta.
Hắn nói "chúng ta", không phải đề cập đến Hắc Thủy Đài, mà là ám chỉ gia tộc họ Tiết.
Gia tộc họ Tiết hai mươi năm trước đã bán đứng Bá tước Kim Vũ, khiến phủ Bá tước Huyền Vũ lâm vào tai họa ngập đầu.
Trước đây không lâu, khi gia tộc họ Kim vào thời khắc nguy hiểm nhất, gia tộc họ Tiết đã đến đây hủy hôn, làm nhục họ Kim.
Lúc hội Ẩn Nguyên đến đó đòi nợ nần, thế tử họ Tiết Tiết Bàn cũng đến ép trả nợ.
Gia tộc họ Kim và họ Tiết có ân oán sâu nặng như núi.
Mà họ Tiết thì lúc nào cũng có ý muốn đẩy họ Kim vào chỗ chết.
Xét về chuyện đáng xấu hổ, họ Tiết và họ Tô giống hệt nhau.
Chỉ có điều bởi vì Tô Kiếm Đình bất ngờ đánh phủ Bá tước Huyền Vũ, làm cho Mộc Lan và nhạc mẫu bị thương, Thẩm Lãng lúc này mới đặt mục tiêu đầu tiên là họ Tô.
Thật không ngờ, lúc gia tộc họ Tô chơi đòn hiểm với Thẩm Lãng, con chó của gia tộc họ Tiết lại ra tay khẩn cấp.
- Thẩm Lãng, ngươi biết Hắc Thủy Đài chúng ta có bao nhiêu loại cực hình không? Mấy trăm loại, hoàn toàn không giống nhau đâu.
- Ngươi biết mộc xuyên tràng (gậy gỗ xuyên ruột) không?
- Ngươi biết vén mông không?
- Ngươi biết dùng muỗng múc lòng đỏ trứng không?
- Ngươi biết lột da gà không?
- Ngươi yên tâm, ngươi từng đắc tội với họ Tiết chúng ta, ta nhất định sẽ cho ngươi nếm trải toàn bộ hình phạt. Nhất định sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Ngay sau đó, Yến Vĩ Y nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Phạm nhân Thẩm Lãng, lập tức cung khai! Ngươi đã hãm hại quý nhân Hà Nguyên Nguyên như thế nào để quý nhân mất đi máu trinh? Ngươi đã khi quân ra sao, vu oan Lý Văn Chính nguyền rủa Thái tử như thế nào, gây chuyện tranh chấp đảng phái triều đình ra làm sao?
- Không nhận tội? Vậy cũng đừng trách bản quan tàn khốc, sẽ dùng đại hình hầu hạ ngươi.
- Phía trước có một cái bàn ủi nung đỏ đó, sẽ đóng một con dấu lên cái mặt trắng của ngươi, xem như lót dạ trước cho đại hình vậy.
Tiếp đó, Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y cầm một cái bàn ủi đốt đỏ.
Nếu như ấn bàn ủi lên mặt, trực tiếp sẽ làm cháy rụi hoàn toàn da thịt.
Loại đau đớn này cũng đã là cực hạn, huống chi hình phạt này đối với Hắc Thủy Đài mà nói, chỉ là một món khai vị.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Trừ phi người thân cận của Quốc quân thẩm vấn, bằng không ta sẽ không mở miệng.
Yến Vĩ Y hạ giọng đe dọa:
- Ta cũng không cần ngươi mở miệng. Ta chỉ là mượn cơ hội muốn tra tấn ngươi mà thôi. Nếm thử mùi vị bàn ủi đỏ đi.
- Đây là cuộc đấu tranh của ta và Tô Nan, ngươi chen vào xem náo nhiệt làm gì? Ngay cả Hắc Diêm Vương cũng không muốn phản ứng việc này, ngươi lại tích cực như vậy. - Thẩm Lãng nói:
- Ngươi không thể đụng đến ta, bằng không thì cả nhà ngươi sẽ tuyệt tử. Bây giờ đã chết một nửa.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Tỷ tỷ, tỷ phu, phụ thân, mẫu thân, thê tử, đệ đệ, v.v... Tổng cộng một nhà mười lăm miệng ăn, đều chết hết.
- Ngươi còn có một gia đình khác, tổng cộng tám miệng ăn. Tiểu thiếp của ngươi, ngoại thất, và quan trọng nhất là hai đứa con trai của ngươi. Bọn họ là thứ quý giá nhất của ngươi đúng không? Nếu như ngươi đụng đến một cọng lông tơ của ta, tám miệng ăn trong gia đình ngươi cũng phải chết hết, chính ngươi cũng sẽ chết!
- Không tin, ngươi đi xem đi, Yến Vĩ Y à. Ngươi về thăm nhà một chút đi, hai gia đình của ngươi, một gia đình trong đó đã chết hết.
- Nếu ngươi dám động đến một cọng lông tơ của ta thì cứ thử nhìn xem có chuyện gì!
Thẩm Lãng nói không sai! Sau khi Yến Vĩ Y đi bắt Thẩm Lãng không lâu sau, một tiếng sét xẹt xuống. Ngay trong nhà của vị Thiên hộ Hắc Thủy Đài đã tự bốc cháy.
Xung quanh hàng xóm láng giềng kinh hãi hơn, hô to "trời phạt!" Bởi vì gia đình này, ỷ vào con trai ở Hắc Thủy Đài nên đã làm toàn chuyện xấu.
Hỏa hoạn này một khi bốc lên cao thì không thể dập tắt nổi. Cả gia đình mười lăm người của Yến Vĩ Y, toàn bộ đều chết hết.