Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 236: Thẩm Lãng Phản Đòn Chí Mạng! Thắng Lợi
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 236 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe những lời này, Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y lập tức biến sắc.
- Tuyệt đối không thể nào, Hà quý nhân tuyệt đối không thể là do hắn giết.
Đại thái giám Lê Chuẩn hỏi:
- Vì sao không thể nào?
Yến Vĩ Y nói:
- Lê công công có điều không biết, những người chúng ta phái đi bảo hộ Hà Nguyên Nguyên có khoảng hơn hai mươi người, cả nam lẫn nữ, luôn có người kề cận không rời nửa bước.
Thẩm Lãng nói:
- Lúc đó ở quán dịch quận Lang, Hà Nguyên Nguyên chỉ có một mình đến gặp ta thôi.
Yến Vĩ Y nói:
- Đó là bởi vì tất cả võ sĩ của ngươi đã chặn tất cả mọi người bên ngoài, chỉ cho phép một mình Hà quý nhân bước vào.
Lê Chuẩn ra lệnh cho Yến Vĩ Y:
- Ngươi nói tiếp.
Yến Vĩ Y nói:
- Ba ngày trước, Hà quý nhân không ăn cơm tối, chỉ uống một chút rượu gạo, sau đó tiến vào bên trong căn phòng viết một phong thư. Bởi vì cứ cách mỗi ba ngày, Hà quý nhân đều viết cho bệ hạ một phong thư, chúng ta chẳng qua chỉ chịu trách nhiệm truyền tin, tuyệt đối không đọc một chữ một câu nào. Viết thư xong, Hà quý nhân liền nằm xuống ngủ, chúng ta liền canh giữ ngay ngoài cửa.
Lê Chuẩn hỏi:
- Phòng bị kín kẽ không góc chết sao?
Yến Vĩ Y đáp:
- Đúng, hoàn toàn phòng bị không góc chết. Ngoài cửa, ngoài cửa sổ, trên nóc nhà đều có người, đừng nói một người, dù cho một con ruồi cũng không thể lọt vào.
Lê Chuẩn hỏi:
- Vậy chuyện nàng tự sát cụ thể thế nào?
Yến Vĩ Y nói:
- Uống thuốc độc, Hồng Phàn.
Hồng Phàn chính là thạch tín, kịch độc vô cùng, khi chết chỉ cần 0.1 khắc mà thôi.
Lê Chuẩn nói:
- Mau, vào cung mời nữ y đến kiểm tra thi thể.
- Vâng! - Một thái giám vội vã ra đi.
Bởi vì Hà Nguyên Nguyên đã từng là người phụ nữ của quốc quân, nên chỉ có nữ nhân mới được kiểm tra xác.
Thế giới này không có pháp y chuyên môn, cũng không có quan nghiệm thi (quan khám nghiệm tử thi). Những xác chết thấp hèn do Ngỗ tác (*) tới kiểm tra, mà người có thân phận cao là do đại phu tới nghiệm thi.
(*) Ngỗ tác là chức quan chuyên kiểm tra thi thể, thịnh hành từ thời Đường đến thời Minh.
Lê Chuẩn cũng không hỏi Trương Xung vì sao phán đoán Hà Nguyên Nguyên bị giết, tất cả chờ khám nghiệm tử thi hoàn tất rồi mới nói.
- Tiếp tục tam ti hội thẩm. - Lê Chuẩn nói.
Đại Lý tự Thiếu Khanh hỏi vặn:
- Vậy chuyện cướp đoạt công danh và tra tấn Thẩm Lãng thì sao?
Lê Chuẩn nói:
- Chuyện này không vội, nếu Hà Nguyên Nguyên là do hắn giết, thì hai việc này không phải là một vụ án. Trước tiên hãy kiểm tra xem Thẩm Lãng có phạm tội khi quân hay không.
...
Tam ti hội thẩm tiếp tục.
Vẫn là Đại Lý tự chủ thẩm, Hắc Thủy Đài phụ trách kiểm tra, Ngự Sử Đài giám sát.
Lê Chuẩn công công ngồi ở bên cạnh, đại diện giám sát trong cung.
Nhưng mà công đường còn có thêm hai người, Tam công chúa Ninh Diễm cùng sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch. Hai người này xông vào là để ngăn cản việc tra tấn Thẩm Lãng, nhưng không thay đổi được kết quả.
Đại Lý tự Thiếu Khanh lạnh giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi đã thừa nhận bài từ 《Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu》 này là do ngươi viết, đúng không?
Thẩm Lãng đáp:
- Vâng.
Đại Lý tự Thiếu Khanh lại hỏi:
- Vậy vì sao ngươi lại đưa bài từ này cho Hà quý nhân?
Thẩm Lãng nói:
- “Trang bức”, tán gái, trả thù Lý Văn Chính.
Đại Lý tự Thiếu Khanh nghe hai chữ đầu tiên không khỏi ngạc nhiên?
“Trang bức” là gì?
Hai chữ này đứng riêng thì ông ta hiểu, nhưng khi ghép lại thì không biết có nghĩa gì.
Nhưng nghe đến Thẩm Lãng nói ra hai nguyên nhân sau đó, ông ta lập tức mừng rỡ.
Tốt, Thẩm Lãng nhà ngươi cuối cùng cũng chịu khai rồi.
Đại Lý tự Thiếu Khanh liền vỗ kinh đường mộc, lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi cuối cùng cũng khai rồi, ngươi vì muốn trả thù Lý Văn Chính.
Thẩm Lãng nói:
- Đúng vậy, ta vì muốn trả thù Lý Văn Chính.
Đại Lý tự Thiếu Khanh nói:
- Vậy ngươi đã hãm hại Hà Nguyên Nguyên như thế nào, và chôn hình nộm nguyền rủa Thái tử dưới giường Lý Văn Chính như thế nào? Nói mau!
Thẩm Lãng nói:
- Ta nói tán gái, là vì Hà Nguyên Nguyên quá xinh đẹp, ta đương nhiên phải thích rồi. Mà trả thù Lý Văn Chính, là bởi vì ta biết Lý Văn Chính vô cùng ngưỡng mộ Hà Nguyên Nguyên, cho nên ta tặng bài từ 《Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu》 này cho Hà Nguyên Nguyên, chính là hy vọng lay động trái tim nàng, giành được mỹ nhân về tay, để Lý Văn Chính tức đến hộc máu, chính là muốn cướp đoạt người phụ nữ mà hắn ta yêu mến thôi.
Nghe những lời này, tất cả mọi người kinh ngạc.
Thẩm Lãng nói:
- Như vậy không được sao? Lúc đó Hà Nguyên Nguyên còn chưa biết quốc quân, ta từ xa theo đuổi nàng cũng không được à?
A! Đây quả là một chuyện "thêm hoa trên gấm" (tức là làm cho tốt đẹp hơn).
Ta từ xa theo đuổi Hà Nguyên Nguyên, lấy lòng nàng, còn có ý định trả thù Lý Văn Chính.
Dù cho quốc quân có biết thì sao?
Thẩm Lãng ta đây không được theo đuổi Hà Nguyên Nguyên à?
Ta còn chưa theo đuổi kịp nàng, Ninh Nguyên Hiến đã ngủ với nàng rồi, ông còn chưa đủ lợi hại hay sao?
Chuyện này cũng giống như việc bạn gái có rất nhiều đàn ông theo đuổi, nhưng cô ấy chỉ thích mỗi mình ta, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt đến đàn ông khác. Là đàn ông, ai mà chẳng thầm vui sướng?
Đại Lý tự Thiếu Khanh lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi còn cố gắng chống chế hay sao? Rõ ràng là ngươi vì muốn giết chết Lý Văn Chính, cho nên mới lợi dụng Hà Nguyên Nguyên, đồng thời chôn hình nộm nguyền rủa Thái tử dưới giường Lý Văn Chính.
Thẩm Lãng phân bua:
- Lời này không hề có đạo lý, tại sao ta lại muốn giết Lý Văn Chính chứ?
Đại Lý tự Thiếu Khanh nói:
- Bởi vì ở trên bữa tiệc đính hôn của Trương Tấn, Lý Văn Chính chỉ trích ngươi mưu phản, nói trong sách của ngươi có bài thơ ẩn chứa bốn chữ "trời tru vua Căng". Hắn muốn đưa ngươi vào chỗ chết, cho nên ngươi mới muốn trả thù.
Thẩm Lãng giải thích:
- Lời này là không sai, nhưng ta đã trả thù ngay tại chỗ rồi. Vua Căng mưu phản, Lý Văn Chính cấu kết vua Căng. Hắn đã sợ đến mức co giật ngay tại chỗ. Ta còn tưởng hắn chắc chắn phải chết, cuối cùng hắn lại công khai thừa nhận trước mặt mọi người việc cấu kết với quốc chủ Nam Ẩu, vua Căng. Vậy ta cần gì phải làm điều thừa thãi đó nữa?
Lời này cũng có lý do rất tốt.
Lúc đó rất nhiều người cũng cảm thấy Lý Văn Chính chắc chắn phải chết.
Cuối cùng ở ngay bữa tiệc đêm hôm đó, Lý Văn Chính công khai thừa nhận mình và vua Căng gặp gỡ rất thân mật.
Nhưng người nào lại nghĩ đến quốc quân lúc đó vì đối phó gia tộc họ Kim, với Lý Văn Chính cũng chỉ là phạt bổng mà thôi.
Vụ án này lập tức rơi vào bế tắc.
Thẩm Lãng nói mỗi một câu cũng đều đặc biệt rất có lý.
Ta đưa thơ từ cho Hà Nguyên Nguyên, chính là vì “trang bức”, chính là vì tán gái, vì đoạt tình yêu của Lý Văn Chính. Chuyện này có gì sai sao?
Thẩm Lãng ta đây háo sắc đến mức nào, mọi người còn chưa nhận ra sao?
Cái bụng của nữ ma đầu vô địch Cừu Yêu Nhi vì sao lại to ra?
Đại tông sư Tuyết Ẩn trong truyền thuyết cũng có "một chân" với ta.
Còn có Tam công chúa góa phụ Ninh Diễm, đang ngồi ở bên ngoài đó, vì ta mà trực tiếp tiến đánh Đại Lý tự.
Đương nhiên trong ba người này, tất cả mọi người đều phục nhất chính là Thẩm Lãng làm lớn cái bụng Cừu Yêu Nhi.
Cừu Yêu Nhi quá mạnh.
Tuyết Ẩn là một trong sáu đại tông sư Việt quốc.
Mà Cừu Yêu Nhi suốt mấy năm nay, cũng là tuyệt đỉnh cường giả cả thế giới phương đông.
Đây chính là thống soái vô địch trên chiến trường, nữ ma đầu siêu cấp.
- Chờ khám nghiệm tử thi đi! - Lê Chuẩn công công nói.
Bản án thẩm tra đến nước này, tiếp theo khám nghiệm tử thi, mới là quan trọng nhất.
Nếu như Hà Nguyên Nguyên đúng là tự sát, như vậy di thư của nàng chính là chứng cứ. Một kẻ tình nguyện lấy cái chết chứng minh trong sạch sẽ không nói dối.
Như vậy Thẩm Lãng có ngụy biện như thế nào đi nữa cũng không rửa sạch tội.
Cuối cùng trong cái di thư kia, Hà Nguyên Nguyên luôn ghi tất cả là do Thẩm Lãng làm hại.
Tội danh nghiêm trọng nhất chính là Thẩm Lãng phái người hủy hoại sự trong trắng của nàng, khiến cho lúc nàng được quốc quân sủng hạnh không có máu rơi.
Trên công đường chưa từng có thẩm vấn câu này, bởi vì không thể đưa ra miệng.
Chuyện này rất nhiều người đều biết, nhưng chính là không thể nói ra miệng.
Cho nên chỉ cần Hà Nguyên Nguyên tự sát, vậy Thẩm Lãng khó thoát tội, nói đến trời cũng vô dụng, nhảy vào biển rộng cũng tắm không sạch.
Mà nếu Hà Nguyên Nguyên là bị giết, vụ án này còn có một đường sinh cơ.
...
Bên trong phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Tiến độ thẩm vấn phía bên Đại Lý tự, Tô Nan hoàn toàn nắm rõ.
Có người đặc biệt viết lại toàn bộ ghi chép trong quá trình thẩm vấn, đưa vào phủ Hầu tước Trấn Viễn liên tục không ngừng.
Xem xong tầm mấy chục trang ghi chép thẩm vấn.
- Trương Xung tìm phiền toái, có nên động đến con trai? Hay cháu trai của ông ta không? - Tô Kiếm Đình nói.
Giọng điệu gã đặc biệt bình thản khi nói ra những lời này, một Ngự Sử Đài Hữu Đại Phu hoàn toàn không có mảy may nào trong mắt gã cả.
Vậy đại khái chính là tầm mắt của quyền quý tột đỉnh, gần như xem đại đa số người khác là cỏ rác.
Tô Nan lắc đầu đáp:
- Tạm thời không cần.
Tô Kiếm Đình nói:
- Bên trong biệt viện họ Kim, thiếp thị của Thẩm Lãng đang mang bầu, có nên động đến nó hay không?
Tô Nan lắc đầu, rồi hỏi:
- Hà Nguyên Nguyên xác định là tự sát sao?
Tô Kiếm Đình nói:
- Tuyệt đối đúng, con không hề động nàng nửa đầu ngón tay, phần di thư là ả ngay trước mặt con viết xuống từng chữ một, trà có pha Thạch Tín cũng do chính ả tự uống.
Hà Nguyên Nguyên làm sao dám uống trà Thạch Tín kia chứ?
Bởi vì nàng vốn cho rằng đó là Tiêu Hồn Tán của núi Phù Đồ mà chẳng biết trong đó có Thạch Tín.
Đây cũng là một loại độc dược, sau khi uống vào sẽ ngủ thật say, chết đi chẳng có đau đớn gì.
Nếu như chỉ có một giọt, khi được kịp thời chạy chữa, vẫn có thể sống lại.
Hà Nguyên Nguyên tự sát, chỉ là một lần mạo hiểm mà thôi.
Đầu tiên, nàng vì trả thù Thẩm Lãng, thứ hai là muốn dùng tự sát mà tranh thủ sự tin tưởng và đồng cảm của quốc quân, hơn nữa rửa sạch sự trong trắng của bản thân, như thế có thể trở lại bên người quốc quân, hưởng thụ vinh hoa phú quý.
Tô Kiếm Đình ở trước mặt nàng nhỏ một giọt Tiêu Hồn Tán núi Phù Đồ vào trong nước trà, đồng thời thề như đinh đóng cột, nhất định sẽ cứu sống nàng đúng lúc.
Tô phi cũng sẽ giúp đỡ nàng trở về kinh đô, sau hai người liên thủ ở trong hậu cung ngăn được Biện phi.
Hà Nguyên Nguyên liều mạng do thù hận xông lên làm đầu óc mê muội, hơn nữa cũng là thấy lợi tối mắt.
Lại cùng họ Tô hợp tác, quả thực chính là "cõng rắn cắn gà nhà".
Ở viền chén trà, Tô Kiếm Đình đã sớm bôi lên một tầng Thạch Tín, một chút xíu thôi cũng đủ chết.
Tự nguyện uống xong nước trà, Hà Nguyên Nguyên chẳng những không thể trở lại bên người quốc quân, ngược lại chẳng biết tại sao chết đi.
Cho nên Tô Kiếm Đình xác định không sơ hở tý nào.
- Phụ thân, lần này Thẩm Lãng chắc chắn phải chết rồi. Hà Nguyên Nguyên dù tra như thế nào cũng là tự sát.
- Cái thằng nhu nhược Thẩm Lãng này, lúc đó vì giết Lý Văn Chính mà gây ra rắc rối lớn như vậy, để lại cho chúng ta một kẽ hở khổng lồ, rõ ràng tự tìm đường chết.
- Lần này hắn chết chắc rồi. Ninh Nguyên Hiến này vừa ích kỷ lại cay nghiệt. Trước đó ông ta yêu thích Thẩm Lãng như thế, chẳng chấp nhận phản bội, nhất định sẽ lăng trì xử tử hắn.
Bên cạnh tâm phúc Tô Dong nói:
- Thành Nộ Triều tách biệt hải ngoại, nếu quốc quân xử tử Thẩm Lãng, gia tộc họ Kim có thể mưu phản hay không? Quốc quân có sợ "ném chuột vỡ đồ" mà không giết Thẩm Lãng không?
Tô Nan nói:
- Gia tộc họ Kim không dám mưu phản đâu. Có nhiều người muốn họ Kim diệt tộc, nhà hắn sắp gặp rắc rối lớn rồi.
Tâm phúc Tô Dong nói:
- Gia tộc họ Kim là loại phế vật gì chứ? Lại cũng muốn cùng gia tộc họ Tô chúng ta địa vị ngang nhau? Rõ ràng nằm mơ!
Tô Nan nói:
- Phái hai nhóm người, một nhóm đi nước Ngô, một nhóm đi Khương quốc, để đề phòng tình huống xấu nhất.
- Vâng!
Tô Nan nói:
- Dù định tội cho Thẩm Lãng, bởi vì bận tâm gia tộc họ Kim, Ninh Nguyên Hiến có thể vẫn sẽ không giết Thẩm Lãng, sẽ phải phán xử hủ hình. Nhưng Thẩm Lãng nhất định phải chết, hãy ra tay sớm một chút, dù là hủ hình cũng phải khiến hắn chết đi.
Hủ hình chính là thiến.
Tô Dong nói:
- Vâng, thiến trâu, ngựa, heo, dê đều có thể chết, huống chi là con người? Tiểu nhân nhất định sẽ khiến nửa người dưới của Thẩm Lãng nát vụn, sau đó hắn sẽ chết trong bi thảm.
...
Có bốn nữ y quan từ trong cung đến, trưởng công chúa Ninh Khiết cũng rốt cuộc tới.
Đương nhiên, nàng cũng không phải là vì cứu Thẩm Lãng mà đến.
Thẩm Lãng chết sống ra sao, nàng hoàn toàn không hề bận tâm.
Là quốc quân hạ chỉ, Ninh Khiết mới đến giám sát khám nghiệm tử thi.
Vậy điều then chốt tiếp theo chính là xác định Hà Nguyên Nguyên có phải tự sát hay không.
Nếu như là bị giết, vậy Thẩm Lãng còn có một con đường sống. Nếu như là tự sát vậy tội của Thẩm Lãng liền không cách nào rửa sạch.
Xác của Hà Nguyên Nguyên bị lột sạch.
Bốn nữ y quan cau mày, kiểm tra mỗi một tấc thi thể của nàng.
Trưởng công chúa Ninh Khiết ở bên cạnh quan sát tất cả.
Bên ngoài tất cả mọi người nín thở, chờ đợi kết quả.
Kết quả nghiệm thi, trực tiếp quyết định rất nhiều số phận.
Ninh Diễm lo lắng đến lòng bàn tay đổ mồ hôi không ngừng.
Thẩm Lãng lại có vẻ đặc biệt bình tĩnh.
Đại thái giám Lê Chuẩn nhắm mắt lại, không ngừng lần tràng hạt.
Cái tràng hạt này, cũng chính là thứ ông ta chỉ dám mang ra dùng khi ra khỏi cung. Trong cung, ông ta tuyệt đối không dám lấy ra.
Ông ta đã mấy ngày mấy đêm không ngủ, tinh lực tiêu hao quá nhiều.
Mà Đại Lý tự Thiếu Khanh cùng Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y, thì ánh mắt sáng quắc đợi kết quả.
Một khi phán đoán Hà Nguyên Nguyên tự sát.
Vậy Thẩm Lãng coi như tiêu đời.
Dù có ngụy biện đến đâu cũng vô dụng.
Người sắp chết, nói cái gì cũng thiện.
Hà Nguyên Nguyên tình nguyện tự sát, cũng phải vạch trần Thẩm Lãng, chỉ bằng mượn điểm này cũng đủ rồi.
Vụ án này cái gọi là chứng cứ cũng không phải quan trọng nhất, tâm ý quốc quân mới là quan trọng.
Trong lòng Yến Vĩ Y thầm cười nhạt.
Xác của Hà Nguyên Nguyên, Hắc Thủy Đài đã kiểm tra cực kỳ nhiều lần, kết luận cũng là tự sát.
Muốn biến thành bị giết, đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
...
Khoảng hai khắc sau.
Bốn nữ y quan kiểm tra mỗi một chỗ trên xác của Hà Nguyên Nguyên.
Tiếp đó đi ra công đường.
- Mấy vị đại nhân, Hà Nguyên Nguyên xác định là tự sát không thể nghi ngờ!
Chỉ một lời này, có người ngạc nhiên.
Có người kinh hãi.
Ninh Diễm gần như chợt muốn xông vào, tại sao có thể là tự sát?
Nếu Hà Nguyên Nguyên tự sát, Thẩm Lãng sẽ tiêu đời.
Lê Chuẩn Đại công công nói:
- Vụ án này vô cùng trọng đại, nhất định phải kiểm tra thật kỹ.
Bốn nữ y quan nói:
- Xác định không thể nghi ngờ là tự sát. Trong miệng người chết có mùi kim loại bất thường, thực quản bị ăn mòn nghiêm trọng, trong phân và nước tiểu có vết máu, hậu môn bị sung huyết. Tất cả đều là triệu chứng trúng độc thạch tín. Không chỉ có thế, toàn thân người chết không có vết thương do bị tấn công, không có bất kỳ dấu vết giãy giụa nào.
Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y nói:
- Chúng ta đã đổi rất nhiều phương án kiểm tra. Hà quý nhân từ khi viết di thư đến khi uống trà độc, tất cả đều là tự nguyện, không có bất kỳ dấu hiệu bị ép buộc nào. Hơn nữa sau khi uống trà độc xong, Hà quý nhân còn lẳng lặng nằm ở trên giường chờ chết, mặc trên người bộ váy lót lần đầu tiên gặp bệ hạ, ý định tự sát đã đặc biệt rõ ràng.
Lê Chuẩn công công nói:
- Trưởng công chúa điện hạ, người quan sát thế nào?
Trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Ta giám sát toàn bộ quá trình khám nghiệm tử thi, kết quả chân thực hiệu quả.
Chỉ một câu nói này của nàng, gần như phán định Thẩm Lãng tử hình.
Ninh Diễm tức khắc biến sắc.
Đây là cô của nàng sao? Đây là sư phụ mà nàng kính yêu nhất sao?
Không những không có ý giúp đỡ Thẩm Lãng, mà còn khăng khăng khẳng định Hà Nguyên Nguyên tự sát. Đây chẳng phải là gián tiếp muốn Thẩm Lãng chết sao?
Đại Lý tự Thiếu Khanh cười lạnh nói:
- Thẩm Lãng, ngươi bây giờ còn có lời gì muốn nói hay không? Di thư đã tiết lộ âm mưu của ngươi rồi. Nàng sẵn lòng dùng cái chết để chứng minh sự trong sạch, nàng không cha không mẹ, trên thế gian này không ai có thể bức hiếp nàng. Vì vậy, mỗi một câu trong di thư đều là lời thật lòng, di thư của nàng chính là bằng chứng.
Ngay sau đó, ông ta đưa mắt nhìn về phía Trương Xung, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Trương đại nhân, Hà quý nhân này rõ ràng là tự sát, ngài cứ khăng khăng Hà quý nhân bị giết, chẳng lẽ ngài và Thẩm Lãng có cấu kết gì với nhau sao? Tam điện hạ, Lê công công, bản quan cho rằng Ngự Sử Đài Hữu Đại Phu Trương Xung đã không còn tư cách giám sát vụ án hội thẩm này. Hơn nữa, ông ta còn có hiềm nghi cấu kết với phạm nhân, ta cho rằng ông ta cần phải trở về nhà giam Đại Lý tự.
- Lê công công, bây giờ có thể cướp đoạt công danh Thẩm Lãng, có thể tra tấn hắn, để hắn khai ra toàn bộ đi.
Ánh mắt của Lê Chuẩn run lên, nói:
- Trương Xung, ngươi tại sao lại khăng khăng Hà Nguyên Nguyên bị giết, mà không phải tự sát?
Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y nói:
- Trương Xung đại nhân muốn gỡ tội cho Thẩm Lãng, hai người đã sớm cấu kết với nhau, ông ta là đồng phạm. Lê công công, tấu lên bệ hạ, trực tiếp bắt giữ ông ta đi.
Trương Xung đứng lên hỏi:
- Các vị, sau khi nuốt phải Thạch Tín sẽ ra sao?
Yến Vĩ Y đáp:
- Đương nhiên sẽ chết.
Trương Xung nói:
- Sẽ đau đớn không thể tả, toàn bộ dạ dày, thực quản đều có thể bị bỏng, không chỉ không cầm được tiêu ra máu, mà còn có thể nôn mửa. Quả thực như chịu cực hình khủng khiếp, cả người đều có thể co quắp biến dạng. Các vị mời xem, cái chết của Hà Nguyên Nguyên đặc biệt bình tĩnh, giống như một chút đều không cảm giác được đau đớn. Nếu không phải có tiêu ra máu, thì nàng giống như ngủ say mà chết vậy, điều này là vì sao?
Nghe những lời này, tất cả mọi người kinh ngạc.
Bốn nữ y quan cũng gật đầu.
Sau khi dùng Thạch Tín là vô cùng đau đớn, người bình thường căn bản không thể chịu đựng được, huống chi là một người con gái yếu mềm như Hà Nguyên Nguyên?
Thì không thể chết một cách an bình như thế này được.
Trương Xung nói:
- Trừ phi trong nước trà có loại độc khác, sau khi nuốt vào sẽ lập tức mất đi toàn bộ tri giác. Xin hỏi có loại độc như vậy không?
Trưởng công chúa Ninh Khiết đáp:
- Có, Tiêu Hồn Tán núi Phù Đồ.
Đại Lý tự Thiếu Khanh nói:
- Hà quý nhân là người thích chưng diện, muốn chết một cách an bình, cho nên bỏ thêm Tiêu Hồn Tán để giữ được dung mạo lúc chết. Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên không bình thường. Nếu như muốn tự sát, chỉ cần Tiêu Hồn Tán là đủ rồi. Sợ không chết được thì dùng hai giọt là chắc chắn chết. Vì sao còn phải nuốt Thạch Tín làm điều thừa thãi?
Trương Xung hỏi:
- Loại độc Tiêu Hồn Tán này hiếm có sao?
Ninh Khiết gật đầu một cái rồi đáp:
- Vô cùng hiếm có.
Trương Xung nói:
- Hà quý nhân bị giam lỏng, làm sao có thể có được loại kịch độc của núi Phù Đồ vậy?
Đại Lý tự Thiếu Khanh nói:
- Cái gọi là Tiêu Hồn Tán núi Phù Đồ, hoàn toàn chính là sự phỏng đoán của các ngươi, căn bản không có bất cứ chứng cứ gì.
Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y nói:
- Cái chén trà của Hà quý nhân chúng ta cũng kiểm nghiệm qua, bên trong chỉ còn lại Thạch Tín, căn bản không có Tiêu Hồn Tán núi Phù Đồ gì cả.
Đây là chỗ lợi hại của núi Phù Đồ.
Tiêu Hồn Tán là một loại chất lỏng dễ bay hơi. Bình thường phải đóng chặt nút, một khi tiếp xúc với không khí, trong vòng hai canh giờ sẽ gần như bốc hơi sạch, cực kỳ khó tìm dấu vết.
Trương Xung nói:
- Ta có thể xem qua di thư của Hà quý nhân không?
Đại thái giám Lê Chuẩn do dự một hồi lâu.
Nội dung trong di thư này có phần bất nhã, không thích hợp cho ngoại thần xem.
Nhưng ông ta vẫn quyết định lấy ra, giao cho Trương Xung.
Cái thằng nhóc Thẩm Lãng này, chúng ta vốn nên đánh chết ngươi, kết quả lại một lần nữa giúp ngươi.
Trương Xung cầm lấy di thư và cẩn thận đọc:
- Nếu như không tin, bệ hạ có thể mổ bụng thiếp ra, xem trái tim thiếp là đỏ hay trắng.
Trương Xung đọc lên câu này.
- Câu này của Hà quý nhân có mang ẩn ý gì không? - Trương Xung hỏi.
Lê Chuẩn đáp:
- Không có gì cả, Hà quý nhân mỗi lần viết thư cho bệ hạ đều có câu này.
Trương Xung nói:
- Thế nhưng trên di thư, ngay câu này dường như bị dấu móng tay nhấn qua, còn có một vết màu đỏ, dường như đang nhắc nhở chúng ta điều gì đó.
Lê Chuẩn kinh ngạc.
Lúc này, Tam vương tử Ninh Kỳ cùng trưởng công chúa Ninh Khiết đều đã đi tới.
Dưới ánh mặt trời, mấy người cẩn thận kiểm tra phong di thư này.
Thật đúng như vậy!
Trên mấy chữ "mổ bụng thiếp ra" có dấu móng tay hằn xuống, thậm chí còn có chút màu đỏ. Đây là màu sơn móng tay đỏ thẫm mà phụ nữ thường dùng.
Hơn nữa, đó chính là loại màu đỏ mà Hà Nguyên Nguyên thường dùng để sơn móng tay.
Tất cả mọi người không khỏi nhìn về phía bụng Hà Nguyên Nguyên.
Ý của phong di thư này, chẳng lẽ là Hà Nguyên Nguyên muốn người ta mổ bụng nàng ra sao?
Lẽ nào trong bụng nàng có thứ gì đó?
Lê Chuẩn lắc đầu nói:
- Lỡ đâu chỉ là một chuyện tình cờ thì sao? Chuyện mổ bụng này ta không thể tự quyết định, phải bẩm báo bệ hạ thôi.
Tiếp đó, ông ta trực tiếp đứng lên nói:
- Chư vị đại nhân chờ một chút, chúng ta sẽ đi bẩm báo bệ hạ. Có mổ bụng hay không phải để ngài định đoạt.
Dứt lời, đại thái giám Lê Chuẩn vội vã chạy ra, cưỡi chiến mã, phi nhanh về phía Bắc.
Trong lòng Thẩm Lãng cũng có chút dao động.
Vị đại thái giám này rõ ràng là "trong nóng ngoài lạnh", từ đầu đến cuối đều đang giúp Thẩm Lãng.
Đương nhiên, có thể ông ta cũng không có cảm xúc gì với Thẩm Lãng đâu.
Mà là ông trung thành với quốc quân, và thấy rõ âm mưu, không muốn để Tô Nan đạt được mục đích.
...
Lao điên cuồng mười mấy dặm sau đó!
Đại thái giám Lê Chuẩn khó khăn xuống ngựa.
Thiếu chút nữa thì ngã quỵ. Ông ta đã bốn ngày ba đêm không ngủ rồi.
Cả người như muốn sụp đổ.
Công chúa Ninh Diễm tiến lên, chợt một tay ôm ông xuống.
- Tam công chúa tuyệt đối không thể, tuyệt đối không thể, không chỉ là nam nữ hữu biệt, hơn nữa lão nô là người hèn mọn. - Lê Chuẩn hoảng hốt vội nói.
Ninh Diễm, con hổ cái, tức giận nói:
- Một thái giám như ngươi còn tính là đàn ông sao?
Nghe những lời này, sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch bên cạnh đau khổ che mặt.
Con bé ngốc này, không biết cách nói chuyện thì đừng nói bừa.
Rõ ràng là có lòng tốt, rõ ràng là quan tâm người ta, nhưng từ miệng ngươi nói ra sẽ chỉ khiến người ta căm ghét đến chết.
Nhưng mà cũng may Lê Chuẩn lớn tuổi, đã sớm không chú ý những thứ này, chỉ cười ha ha.
Ông ta đi vào đại sảnh, cất cao giọng nói:
- Bệ hạ có chỉ, mổ bụng của Hà Nguyên Nguyên, kiểm tra hoàn toàn.
Bốn nữ y quan quỳ xuống nói:
- Vâng!
Tiếp đó, dưới sự giám sát của trưởng công chúa Ninh Khiết và đại thái giám Lê Chuẩn, bốn nữ y quan đã mổ bụng Hà Nguyên Nguyên, mở dạ dày nàng ra.
Cảnh tượng rõ ràng vô cùng thê thảm.
Dạ dày sau khi trúng kịch độc thạch tín, đương nhiên trông rất đáng sợ.
Trước tiên phải dùng rất nhiều nước để rửa sạch.
Mất khoảng vài phút để rửa sạch.
Mới rửa sạch dạ dày của Hà Nguyên Nguyên.
- Bên trong có gì, có gì... - Một nữ y quan thốt lên.
Đại thái giám Lê Chuẩn chợt đứng lên nói:
- Nhanh chóng lấy ra, tuyệt đối đừng phá hủy nó.
Nữ y quan cẩn thận từng li từng tí gắp vật thể đó ra, đặt vào một chiếc chậu bạc.
Đây là một viên thuốc sáp, lớn bằng ngón tay cái.
Lê Chuẩn tự mình nhận lấy viên thuốc sáp.
- Trong bụng Hà Nguyên Nguyên quả nhiên có một vật. Đây là viên thuốc sáp được lấy ra từ bụng nàng, nàng đã nuốt nó vào trước khi uống trà độc.
Mọi người ồ lên kinh ngạc!
Đặc biệt là Đại Lý tự Thiếu Khanh và Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y, sắc mặt hai người kịch biến.
Trong bụng của Hà Nguyên Nguyên lại có thuốc sáp?
Đây? Chuyện này là sao?
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Tiếp theo, ta sẽ mở viên thuốc sáp này ngay trước mặt chư vị đại nhân.
Tiếp đó, Lê Chuẩn đeo găng tay, cẩn thận bóc viên thuốc sáp này từng chút một.
Bên trong có một miếng giấy da rất mỏng, trên đó viết một hàng chữ.
Chữ viết đã hơi phai, nhưng vẫn có thể nhìn rõ.
- Bệ hạ, Tô Kiếm Đình đã hãm hại thiếp, làm ô nhục thiếp, ép thiếp nói xấu Thẩm Lãng!
Tái bút chỉ có một chữ: Nguyên!
Mấy nữ y quan kinh ngạc. Hà quý nhân không có dấu vết bị vũ nhục cơ mà?
Ngay sau đó, một nữ y quan xung phong nhanh chóng quay về tĩnh thất để kiểm tra lại.
Nàng phát hiện.
Phần cốc đạo (*) phía sau của Hà Nguyên Nguyên quả thật có vết loét. Chỉ là lúc đó họ cho rằng đây là vết thương do bỏng thạch tín nên không để ý.
(*) hậu môn, khu vực từ trực tràng đến hậu môn
Bây giờ phân tích kỹ, dù là bỏng thạch tín cũng không thể gây loét như vậy.
Xem ra quý nhân lúc còn sống có thể đã từng bị ô nhục.
Nữ quan trở về đại sảnh bẩm báo:
- Chư vị đại nhân, lúc Hà quý nhân còn sống quả thực có thể đã bị cưỡng bức. Chỉ là vừa rồi chúng ta quả thực không thể kiểm tra kỹ, đều cho là bỏng thạch tín.
Tất cả mọi người khiếp sợ.
Tô Kiếm Đình điên rồi sao? Giết người còn chưa đủ, lại còn muốn làm ra loại chuyện này? Hắn muốn đàn bà nào mà chẳng có?
Người đàn bà mà quốc quân từng sủng ái, lại có sức hấp dẫn đến thế sao? Thật mất trí!
Mà Thẩm Lãng cũng ở trong lòng kêu lên:
- Tuyết Ẩn cô cô, người quả nhiên không phải Thánh nữ, cô cô quả nhiên chuyện gì cũng có thể làm.