Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Thẩm Lãng ra tay độc địa: Một đòn định đoạt sinh tử
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 235 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe những lời Thẩm Lãng nói, Yến Vĩ Y, Thiên hộ Hắc Thủy Đài, biến sắc.
- Thẩm Lãng, ngươi nghĩ ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Đây là kinh đô, người của ngươi dám công khai giết người ư? Chẳng phải tự tìm cái chết sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Yến Thiên hộ, người của ta sao dám giết người kia chứ? Gia tộc họ Kim của ta luôn giữ quy củ. Nhà ngươi làm nhiều chuyện xấu, nói không chừng bị trời giáng sét đánh cháy nhà, cả nhà ngươi đều bị thiêu chết đó.
Yến Vĩ Y lạnh lùng nói:
- Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao? Ngươi dám nguyền rủa nhà ta, muốn chết ư, muốn chết ư!
Sau đó, gã lại nhặt cây sắt nung đỏ lên, rục rịch tiến đến.
- Thẩm Lãng, gương mặt trắng trẻo này của ngươi nếu bị cháy, chắc chắn sẽ đặc biệt đẹp mắt đó, ha ha ha!
Đúng lúc này, một võ sĩ Hắc Thủy Đài vọt vào, ghé tai Yến Vĩ Y nói nhỏ một câu.
- Đại nhân, nhà ngài bị sét đánh cháy rồi, lửa quá lớn, không ai kịp thoát ra ngoài, cả nhà mười lăm người, toàn bộ đều bị thiêu chết.
Nghe những lời này, Yến Vĩ Y như bị sét đánh ngang tai. Gã hoàn toàn không thể tin vào tai mình. Lẽ nào là thật?
Cha mẹ, huynh trưởng, tẩu tẩu, đệ đệ, đệ tức... đều chết rồi sao? Cả tẩu tẩu và đệ tức của gã cũng chết rồi sao?
Ngay sau đó, hai mắt Yến Vĩ Y đỏ rực, gào thét về phía Thẩm Lãng:
- Ngươi phải chết, ngươi phải chết! Ta là người của Hắc Thủy Đài, ngươi dám giết cả nhà ta? Ngươi muốn chết sao?
Thẩm Lãng thản nhiên đáp:
- Ta đã nói rồi, là sét đánh cháy, là trời phạt, chuyện này không liên quan đến ta.
Yến Vĩ Y lạnh lùng nói:
- Nhất định có kẻ phóng hỏa, đã bắt được hung thủ chưa? Đã bắt được hung thủ chưa?
Võ sĩ Hắc Thủy Đài đáp:
- Đại Lý tự, huyện Bình An, cùng người của phủ Đô đốc đều đã đến kiểm tra, không phát hiện bất kỳ ai, cũng không tìm thấy dấu vết phóng hỏa.
Yến Vĩ Y gần như phát điên, gào thét:
- Dù là buổi tối, dù đang ngủ, cũng không đến mức không một ai thoát được, sao có thể toàn bộ bị thiêu chết?
Võ sĩ Hắc Thủy Đài cúi đầu không nói. Chuyện này thực sự vô cùng quỷ dị. Hiện trường không phát hiện bất kỳ vật liệu gây cháy nào, cả củi hay dầu cũng không có. Ngọn lửa bùng lên vô cùng đột ngột, gần như tự cháy trong chớp mắt. Hơn nữa, đó là ngọn lửa xanh lét, như ma trơi. Những người hàng xóm xung quanh, cùng phường chính đến cứu hỏa, phát hiện có một số ngọn lửa ngay cả nước tưới vào cũng không tắt. Hơn nữa, mười lăm miệng ăn trong nhà, toàn bộ bị thiêu chết, không một ai thoát ra. Thật sự vô cùng kỳ lạ. Vì vậy, rất nhiều hàng xóm đều nói nhà họ Yến làm nhiều việc ác, bị ác quỷ đến báo thù.
Yến Vĩ Y nổi giận, nhặt một cây roi lên, quất mạnh về phía Thẩm Lãng.
- Bốp...
Roi quất vào người Thẩm Lãng. Trong nháy mắt, một vết máu xuất hiện. Thân thể Thẩm Lãng chợt run lên bần bật, đau đến mắt xanh cả lại, hít một hơi khí lạnh. Hắn chưa từng bị đánh thật sự bao giờ. Lần này, nỗi đau đớn chưa từng có. Thế nhưng Thẩm Lãng, kẻ bình thường chỉ cần đau một chút đã kêu la ầm ĩ, lúc này lại không hề lên tiếng, chỉ trừng mắt nhìn Yến Vĩ Y.
- Ngươi nhìn cái gì? Ngươi nhìn cái gì? - Yến Vĩ Y lạnh lùng nói:
- Ta sẽ làm mù mắt ngươi! Ngươi dám giết cả nhà ta? Ngươi còn dám trừng mắt nhìn ta, ta sẽ chọc mù mắt ngươi!
Lúc này, võ sĩ Hắc Thủy Đài bên cạnh run rẩy nói:
- Đại nhân, đã phái người bảo vệ một biệt viện khác của ngài, nhưng phu nhân và hai công tử đã ra ngoài du ngoạn từ chiều, đến nay chưa về.
Nghe những lời này, khuôn mặt Yến Vĩ Y, Thiên hộ Hắc Thủy Đài, run lên bần bật.
- Ta không làm gì cả, cũng không biết gì. - Thẩm Lãng nói:
- Nhưng kinh đô vốn không yên ổn, có lẽ lệnh công tử đã bị bắt cóc, nói không chừng lát nữa sẽ có người đến đòi tiền chuộc.
Giọng Thẩm Lãng đặc biệt bình tĩnh. Thế nhưng hắn đã quyết định, cả nhà Yến Vĩ Y này hắn muốn giết sạch. Dù cho hai đứa con trai kia mới chỉ mười mấy tuổi, cũng phải đưa đến đảo Kim Sơn đào mỏ, trực tiếp cưỡng bức lao động đến chết.
Một lát sau, một võ sĩ từ biệt viện của Yến Vĩ Y vọt vào, mang theo một cái hộp. Gã vừa mở ra xem, bên trong là một bàn tay phụ nữ. Kèm theo là một tờ giấy:
- Yến Vĩ Y đại nhân, phu nhân của ngài đã hạ độc giết chết năm chủ thương hộ, chỉ vì họ kinh doanh cùng mặt hàng với nhà ngài. Hai đứa con trai của ngài mới mười một tuổi đã bắt đầu quấy rối con gái hàng xóm. Khổ Đầu Hoan ta đây thay trời hành đạo, tạm thời thu giữ vài người nhà ngài. Xin ngài chuẩn bị một trăm triệu lượng vàng để chuộc người.
Yến Vĩ Y, Thiên hộ Hắc Thủy Đài, thấy cảnh này, toàn thân run rẩy. Đây là trò lừa bịp quỷ quái gì vậy? Đạo tặc Khổ Đầu Hoan chỉ hoạt động ở hành tỉnh Thiên Nam, sao lại xuất hiện ở kinh đô? Hơn nữa lại đòi một trăm triệu lượng vàng để chuộc người? Ngươi dù có bắt Thái tử trói đi, quốc quân cũng không thể móc ra một trăm triệu lượng vàng, đừng nói một trăm triệu, ngay cả mười triệu lượng vàng cũng không thể chi trả, thậm chí một khoản ít hơn cũng không thể bỏ ra nổi.
Yến Vĩ Y chợt rút đao đặt ngang cổ Thẩm Lãng, lạnh lùng hỏi:
- Con trai ta ở đâu? Ở đâu?
Thẩm Lãng nói:
- Cẩn thận lưỡi dao đó, thiên lý tuần hoàn, báo ứng xác đáng. Đao của ngươi dù cắt vào chỗ nào trên người ta, nói không chừng vết cắt trên người con trai ngươi còn sâu hơn đó.
Yến Vĩ Y cất giọng lạnh lùng:
- Họa do người nhà mà ra!
Thẩm Lãng nói:
- Người nhà ngươi làm nhiều việc ác, dựa theo luật pháp Việt quốc thì đã sớm phải chết rồi. Khổ Đầu Hoan cũng rõ ràng là thay trời hành đạo. Ta đã nghe về người này, thủ đoạn độc ác nhưng chưa bao giờ lạm sát kẻ vô tội. Hắn giết người, đều là kẻ đáng chết.
- Khổ Đầu Hoan khốn kiếp! - Yến Vĩ Y rống giận.
Gã thực sự hận không thể lột da rút gân Thẩm Lãng, vận dụng mấy chục loại cực hình. Thế nhưng, gã thực sự không dám. Hai đứa con trai của gã đều đang nằm trong tay đối phương.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Là Tô Nan muốn giết chết ta, vốn không liên quan gì đến Hắc Thủy Đài các ngươi, cũng không liên quan đến gia tộc họ Tiết. Diêm Đại Đốc chủ không đưa ta vào tòa thành Hắc Thủy Đài, chính là không muốn bị người khác mượn đao giết người. Ngươi chỉ muốn giúp Tiết Lê hả giận, chỉ muốn lấy lòng nàng mà thôi, cần gì phải can dự vào, phải trả giá quá lớn.
Sự thật quả đúng là như vậy. Tiết Lê lần trước gặp phải sự tra tấn đau đớn nhất, nát vụn đáy quần suốt nửa tháng, quả thực sống không bằng chết. Tuy rằng không có bất kỳ chứng cứ nào cho thấy Thẩm Lãng gây ra, thế nhưng gã đã trực tiếp suy luận ra rằng, bất kể Thẩm Lãng có làm hay không, gã cũng sẽ xử lý.
- Yến Vĩ Y, đây là cuộc chiến giữa ta và Tô Nan, ngươi căn bản không cần thiết phải nhúng tay vào, gia tộc họ Tiết cũng vậy.
Yến Vĩ Y, Thiên hộ Hắc Thủy Đài, nhắm mắt lại, dần dần để bản thân tĩnh tâm. Mãi một lúc lâu sau, gã mở mắt nói:
- Thẩm Lãng, ta chẳng qua là một tiểu nhân vật, ngươi nhằm vào ta cũng vô ích. Có bản lĩnh thì ngươi đi tìm Tô Nan đi? Ngươi giết cả nhà ta cũng vô dụng, ngươi động nổi một cọng lông tơ của Tô Nan sao?
- Ta có thể không tra tấn người nhà ngươi, cũng được thôi.
- Thế nhưng ngươi cũng sẽ không sống sót ra ngoài đâu, ngươi nhất định phải chết.
- Bây giờ kẻ muốn giết ngươi không phải ta, mà là bệ hạ.
- Bởi vì ngươi đã phạm tội khi quân rồi!
- Người của Đại Lý tự đâu? Người Ngự Sử Đài đâu? Mau vào đây hội thẩm!
Người của Hắc Thủy Đài vô cùng bá đạo, phải chờ đến khi gã mở miệng, người của Đại Lý tự và Ngự Sử Đài mới có thể vào. Một lát sau, Vương Kinh Luân, Đại Lý tự Thiếu Khanh, và Trương Xung, Ngự Sử Đài Hữu Đại Phu, bước đến. Đây là tam ty hội thẩm. Quy cách đặc biệt cao! Chỉ những vụ án chấn động thiên hạ mới phải cần đến tam ty hội thẩm. Quốc quân có ý chỉ, Đại Lý tự chủ trì thẩm vấn, Hắc Thủy Đài hỗ trợ kiểm tra, Ngự Sử Đài giám sát.
...
Thẩm Lãng bị áp giải vào nha môn Đại Lý tự. Quan viên của ba ty đang ngồi trên cao đường. Tam ty hội thẩm, chính thức bắt đầu! Hàng trăm võ sĩ đứng sừng sững hai bên đại sảnh, oai vệ lạnh lùng. Trong tay bọn họ cầm không phải thủy hỏa côn (*), mà chính là chiến đao.
(*): Loại vũ khí lạnh, vốn được dùng trong nha môn. Phía trên dài hơn có màu đỏ (hỏa), phía dưới là màu đen (thủy), một số lời đồn nói phần thủy được bọc sắt.
- Kẻ dưới công đường chính là Thẩm Lãng à?
Thẩm Lãng nói:
- Bái kiến ba vị đại nhân.
Đại Lý tự Thiếu Khanh lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi đã không còn quan chức, sao còn không quỳ xuống?
Trương Xung ở bên cạnh nói:
- Vương đại nhân, Thẩm Lãng chỉ bị tước đoạt chức Chủ Bộ Hồng Lư Tự, nhưng công danh bệ hạ ban cho hắn vẫn chưa bị tước đoạt.
Đại Lý tự Thiếu Khanh nói:
- Phạm phải án tử lớn như vậy, phạm tội khi quân, cũng đủ là căn cứ để tước đoạt công danh rồi.
Trương Xung nói:
- Lúc này Thẩm Lãng chỉ là nghi phạm, quốc quân chưa hạ ý chỉ, công danh cử nhân của hắn vẫn còn, không nhất thiết phải quỳ xuống.
Nghe những lời này, Đại Lý tự Thiếu Khanh lạnh lùng trừng mắt nhìn Trương Xung một cái. Trương Xung, ngươi vừa thoát khỏi tai họa giam cầm đã lại nhảy dựng lên sao? Ai cũng biết Thẩm Lãng phạm phải án tử khủng khiếp, chắc chắn phải chết không nghi ngờ. Ngươi còn dám nhúng tay vào đây? Muốn chết sao?
Trương Xung và Đại Lý tự đã là tử địch. Nửa năm nay, hắn ở trong ngục giam Đại Lý tự có thể nói là đã chịu đủ mọi loại tra tấn tàn khốc, thậm chí gần như chết trong tù.
- Được thôi, không quỳ thì không quỳ. - Đại Lý tự Thiếu Khanh lạnh nhạt nói:
- Thẩm Lãng, ngươi nên biết mình đã phạm tội gì, tội khi quân, tội phỉ báng nguyền rủa Thái tử, bất kể tội nào cũng đều phải chết không nghi ngờ. Hãy khai nhận đi, đừng để gia tộc ngươi bị liên lụy.
Nhưng đúng lúc này, mấy tên võ sĩ Hắc Thủy Đài xông vào báo:
- Ba vị đại nhân, ba võ sĩ của biệt viện họ Kim đã nhanh chóng rời khỏi kinh đô, đi về hướng hành tỉnh Thiên Nam và đã bị chúng ta bắt được. Chúng ta nghi ngờ bọn họ muốn trở về phủ Hầu tước Huyền Vũ báo tin.
Một lát sau, ba võ sĩ gia tộc họ Kim bị dẫn vào. Mỗi người đều có vết thương rất sâu, máu tươi đầm đìa, hiển nhiên là đã trải qua một trận ác chiến mới bị bắt. Kẻ cầm đầu chính là Kim An, gã định về phủ Hầu tước Huyền Vũ để truyền lời. Kim Mộc Thông đã dặn gã báo tất cả mọi chuyện cho Huyền Vũ Hầu, đồng thời nói nếu có người dám giết Thẩm Lãng thì phụ thân hãy tạo phản. Quả đúng là lời lẽ của trẻ con. Trước khi Thẩm Lãng bị bắt, cũng đã có người đi về gia tộc họ Kim báo tin.
Thẩm Lãng không khỏi thở dài một tiếng. Hắn đã nói với Kim Mộc Thông rằng không nên làm bất kỳ chuyện gì, cứ ở trong phòng viết sách. Nhưng tên mập vẫn không thể nhịn được. Gã vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng... cũng là một đứa trẻ tốt.
- Ngươi tên là gì? - Đại Lý tự Thiếu Khanh nói bằng giọng lạnh lẽo.
- Kim An.
- Thân phận gì?
- Võ sĩ gia tộc họ Kim.
Đại Lý tự Thiếu Khanh lạnh nhạt nói:
- Ngươi vội vã chạy về thành Huyền Vũ như vậy muốn làm gì? Có phải có người sai ngươi trở về báo tin, có phải muốn xúi giục Huyền Vũ Hầu mưu phản không?
Kim An nói:
- Không phải, chúng ta chỉ là thay phiên làm nhiệm vụ bình thường, đồng thời mang thư nhà của thế tử cho Hầu gia. Không tin có thể kiểm tra.
Sau đó, một võ sĩ lấy thư nhà từ trong ngực gã. Quả nhiên đó chỉ là thư nhà của Kim Mộc Thông viết cho Kim Trác, nội dung cầu khẩn cha sớm đón gã về.
- Tên nô tài to gan, ngươi không về sớm, cũng không về muộn, lại cứ đúng lúc Thẩm Lãng bị bắt thì trở về. Nói mau, bên trong có âm mưu gì? - Đại Lý tự Thiếu Khanh nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Có người sai khiến ngươi đi làm gì? Có người dặn ngươi nói những lời gì với Huyền Vũ Hầu?
Xem ra đối phương không chỉ muốn giết chết Thẩm Lãng, mà còn muốn lôi cả Kim Mộc Thông và gia tộc họ Kim cùng nhau xuống nước. Quốc quân cực kỳ đa nghi, bọn họ thực sự muốn gán tội mưu phản cho họ Kim.
Kim An nói:
- Tiểu nhân chỉ là trở về thay phiên, đồng thời đưa thư nhà của thế tử, còn lại tất cả đều không biết.
Đại Lý tự Thiếu Khanh ánh mắt trở nên lạnh lẽo, chậm rãi nói:
- Xem ra không dùng đại hình, tên nô tài xảo quyệt nhà ngươi chắc sẽ không mở miệng.
- Người đâu, dùng đại hình!
Vài tên nha dịch Đại Lý tự tiến lên, chợt đè xuống ba người Kim An, chuẩn bị vận dụng cực hình. Ba võ sĩ Kim An cười nhạt một tiếng, ngậm miệng không nói. Võ sĩ gia tộc họ Kim của ta lẽ nào lại sợ hình phạt? Nghĩ muốn chúng ta khai cung, nằm mơ đi!
Thẩm Lãng nói:
- Vương đại nhân, không cần làm khó họ, ta đã nói rồi, bảo tâm phúc của bệ hạ thẩm vấn, ta mới có thể mở miệng. Bằng không ta sẽ không nói nửa lời.
Đại Lý tự Thiếu Khanh cảm thấy mình bị sỉ nhục.
- Thẩm Lãng, ngươi là nói ta không có tư cách thẩm vấn ngươi đúng không? Ngươi nghĩ ta không dám tra tấn ngươi đúng không?
Lúc này Trương Xung ở bên cạnh nói:
- Thẩm Lãng có công danh cử nhân, trước khi bị tước đoạt, không được tra tấn.
Đại Lý tự Thiếu Khanh cười lạnh nói:
- Được, được! Vậy ta lập tức tấu lên bệ hạ, để ngài hạ chỉ tước đoạt tất cả công danh của Thẩm Lãng.
Trương Xung nói:
- Ta cũng sẽ tấu lên, báo nguyên văn lời của Thẩm Lãng cho bệ hạ biết.
Đại Lý tự Thiếu Khanh nói:
- Vậy cùng nhau tấu lên đi.
Bên cạnh, Yến Vĩ Y cắn răng nghiến lợi nói:
- Ta cũng cùng tấu lên, vừa mới bắt Thẩm Lãng xong, ngay sau đó người nhà ta đã chết hết. Ta cũng muốn xem, dưới chân quốc quân, lại có kẻ dám công khai giết người như vậy sao? Giết người của Hắc Thủy Đài, giết người của bệ hạ?
Sau đó, ba người đồng thời viết tấu chương. Đồng thời dùng khoái mã phi lên phía bắc, bẩm báo quốc quân.
Ba phần tấu chương sau khi được đưa ra ngoài. Đại Lý tự Thiếu Khanh nói:
- Trương Xung đại nhân, quốc quân chưa tước đoạt công danh của Thẩm Lãng, chúng ta không thể tra tấn hắn. Vậy thì gia nô của hắn, có thể tra tấn được chứ, dùng... đại... hình!
Chữ “đại” trong miệng ông ta kéo dài rõ rệt. Đây là ám chỉ nha dịch Đại Lý tự có thể đánh chết. Đây là muốn ngay trước mặt Thẩm Lãng, đánh chết hai trong ba võ sĩ gia tộc họ Kim. Gõ núi chấn hổ, giết gà dọa khỉ. Thẩm Lãng ngươi đừng vội, sau khi quốc quân tước đoạt công danh của ngươi xong, cực hình này sẽ đến lượt ngươi.
Yến Vĩ Y, Thiên hộ Hắc Thủy Đài, ánh mắt lạnh băng. Thẩm Lãng, ta không thể tra tấn ngươi, ngươi nghĩ Đại Lý tự Thiếu Khanh sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Vị Vương Kinh Luân này chính là một nhân vật quan trọng trong bè lũ họ Tô. Tô Nan muốn giết chết ngươi, hắn sao có thể không tích cực? Ngươi có thể giết cả nhà ta, lẽ nào ngươi có thể giết cả nhà Vương Kinh Luân đây? Nhà ông ta cũng không ở kinh đô, mà người nhà ông ta ở kinh đô đã sớm được phủ Hầu tước Trấn Viễn bảo vệ. Ngươi nghĩ ông ta nghèo như ta sao, mà dễ dàng bị ngươi giết sạch? Ngươi cứ chờ xem! Chờ bệ hạ tức giận. Ngươi dám giết gia quyến Thiên hộ Hắc Thủy Đài, dám giết gia quyến tay sai của quốc quân. Phải chết! Phải chết! Bây giờ, ngươi cứ trừng mắt nhìn ba tên gia nô của ngươi bị đánh chết đi!
- Khoan đã tra tấn, ta có lời muốn hỏi. - Trương Xung bỗng nhiên nói. Nhưng đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một trận nổ vang.
- Cướp ngục, cướp ngục!
Tiếng vó ngựa dồn dập, càng lúc càng gần. Một tên nha dịch vọt vào nhanh chóng.
- Đại nhân, có người muốn cướp ngục.
Vương Kinh Luân, Đại Lý tự Thiếu Khanh, Trương Xung, và Yến Vĩ Y của Hắc Thủy Đài đều kinh ngạc sững sờ. Ba người cùng nhìn về phía Thẩm Lãng. Ngươi, ngươi điên rồi sao? Lại phái người đến cướp ngục? Lại bao vây tấn công Đại Lý tự? Đây là mưu phản! Năm đó Bá tước Đông Giang suất binh tiến đánh phủ Thành Chủ Đông Giang còn bị coi là mưu phản, gần như bị diệt tộc. Thẩm Lãng nhà ngươi lại phái người tiến đánh Đại Lý tự sao? Phủ Thành Chủ Đông Giang mấy phẩm? Chỉ là lục phẩm mà thôi. Nha môn Đại Lý tự mấy phẩm? Tam phẩm! Hoàn toàn là mưu phản. Dù cho không có tội khi quân, Thẩm Lãng nhà ngươi cũng xong rồi, gia tộc họ Kim cũng xong rồi.
Đại Lý tự Thiếu Khanh không những không giận mà còn mừng rỡ. Giận quá hóa ra mất trí. Ai cũng nói Thẩm Lãng trí tuệ gần như yêu quái, rõ ràng là nực cười. Ấy là lúc không liên quan đến an nguy của hắn, một khi liên quan đến chính tính mạng của hắn, lại mê muội chồng chất. Bây giờ lại bao vây tấn công Đại Lý tự. Tội danh mưu phản này coi như ván đã đóng thuyền.
- Người đâu, đi phủ Trung Đô đốc kinh đô, đi Xu Mật Viện bẩm báo, để chư vị đại nhân phái binh phối hợp, tiêu diệt kẻ phản loạn! - Đại Lý tự Thiếu Khanh hạ lệnh. Yến Vĩ Y cũng không nhịn được mà hạ lệnh:
- Người đâu, đi Hắc Thủy Đài, nói có kẻ mưu phản, bao vây tấn công Đại Lý tự, có ý định bắt cóc Thẩm Lãng, xin lão tổ tông xuất binh bình định.
- Vâng!
Ngay lập tức, mấy đội sứ giả từ nha môn Đại Lý tự vội vã chạy ra. Họ chia nhau đi phủ Trung Đô đốc, Xu Mật Viện, Hắc Thủy Đài. Không lâu sau, có thể điều động đến hơn vạn binh mã, tiến hành cái gọi là bình định.
Thế nhưng, âm thanh tiếp theo lại khiến Đại Lý tự Thiếu Khanh có chút ngây người.
- Ta là Tam công chúa Ninh Diễm, Đại Lý tự có án oan, ta đặc biệt đến để giải oan.
- Ai dám ngăn cản ta, giết chết không luận tội.
Đại Lý tự Thiếu Khanh và Yến Vĩ Y tức khắc giật mình. Dĩ nhiên là cái tai họa này? Nàng là Tam công chúa của quốc quân, lẽ nào có thể gán cho nàng tội mưu phản? Đùa sao. Lại không phải võ sĩ gia tộc họ Kim đến cướp ngục à?
- Rầm!
- Rầm!
Bên ngoài, đám nữ tráng sĩ hung hãn dưới trướng Ninh Diễm đã bắt đầu dùng gỗ tông vào cửa. Da đầu Trương Xung đều có chút tê dại, không khỏi nhìn lại Thẩm Lãng một cái. Thẩm công tử, ngươi rõ ràng đi đến đâu gây họa đến đó. Ngay cả cái tai họa như Ninh Diễm cũng bị ngươi quyến rũ sao? Ngươi bị bắt xong, nàng lại điên cuồng đến cướp ngục? Chuyện này sẽ gây ra thị phi lớn hơn nữa, chỉ có thể khiến quốc quân thêm tức giận. Mấu chốt là Thẩm Lãng cũng không biết. Con hổ cái Ninh Diễm lại điên đến mức đánh Đại Lý tự?
Đại Lý tự Thiếu Khanh lớn tiếng quát:
- Mau ngăn cản họ, ngăn cản họ. Thế nhưng... Tuyệt đối không được làm Tam công chúa bị thương. Ngay lập tức, nha dịch và võ sĩ Đại Lý tự như thủy triều xông lên, chống lại Ninh Diễm.
...
Nghi trượng của quốc quân đã rất gần kinh đô, chỉ còn chưa đến trăm dặm. - Giá, giá, giá... Trên quan đạo phía bắc, từng đội kỵ sĩ nhanh như chớp lao ra từ cổng Bắc của kinh đô. Trên người mỗi kỵ sĩ đều mang một phần tấu sớ. Có của Trương Xung, Ngự Sử Đài Hữu Đại Phu, có của Hắc Thủy Đài, Đại Lý tự, phủ Trung Đô đốc Thiên Việt, và Xu Mật Viện. Những bản mật tấu này, cái sau lại cấp bách hơn cái trước. Nội dung được mật tấu bên trong, càng ngày càng đáng sợ hơn. Thế nhưng những bản mật tấu này lại thiếu hai người. Thái tử và Tô Nan. Thái tử có một phần mật tấu, chỉ là tấu chương thỉnh tội, nói trong lúc giám quốc xảy ra nhiễu loạn như vậy, xin phụ vương giáng tội. Còn Tô Nan trực tiếp cáo bệnh ở nhà, cũng không đến Xu Mật Viện, tỏ ý mọi chuyện ở đây đều không liên quan gì đến mình.
...
Toàn bộ quan binh nghi trượng của quốc quân, coi như là hoàn toàn không cần nghỉ ngơi. Bởi vì mật tấu từ kinh đô liên tục gửi tới. Người không biết còn tưởng rằng có kẻ tiến đánh kinh đô. Quốc quân đã hai ngày ba đêm không ngủ. Lúc này, ông như một con sư tử sắp nổi cơn lôi đình, trước mặt bày chi chít mười mấy phần mật tấu. Hắc Thủy Đài, Đại Lý tự, Ngự Sử Đài, Thượng Thư Đài, Xu Mật Viện, phủ Thái tử, v.v... Những tấu sớ này, trước tiên phải do đại thái giám Lê Chuẩn chỉnh lý, sau đó mới đưa từng quyển cho quốc quân.
Động tác Lê Chuẩn vô cùng nhanh nhẹn, đặt quyển mật tấu của Trương Xung xuống dưới cùng. Quốc quân đọc hết quyển này đến quyển khác. Càng ngày càng phẫn nộ, càng ngày càng kinh ngạc. Thẩm Lãng gan lớn ngút trời, gan lớn bằng trời. Dám giết cả nhà Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y, hơn nữa còn giả mạo tên Khổ Đầu Hoan, thật nực cười! Còn đòi một trăm triệu lượng vàng, ngươi coi người trong thiên hạ đều là kẻ ngu sao? Hắc Thủy Đài là gì? Là tay sai của quả nhân. Kinh đô là nơi thủ thiện, dưới chân quả nhân, ngươi muốn giết người thì giết sao? Ngay sau đó là tấu chương của Đại Lý tự Thiếu Khanh. Nói Thẩm Lãng vừa bị bắt xong, võ sĩ biệt viện họ Kim đã bí mật chạy về thành Huyền Vũ. Ngươi muốn làm gì đây? Muốn xúi giục Huyền Vũ Hầu Kim Trác mưu phản sao? Muốn uy hiếp quả nhân sao? Tấu chương kế tiếp càng khiến ông ta nổi giận. Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch, Tam công chúa Ninh Diễm lại tiến đánh Đại Lý tự? Điên rồi sao? Thẩm Lãng này bị điên thật sao? Lại xúi giục con gái của quả nhân? Lại xúi giục sứ giả đế quốc? Đây là muốn kéo cả vương tộc cùng đế quốc Đại Viêm xuống nước sao? Dụng ý khó dò, bụng dạ khó lường!
- Phản, phản...
- Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt...
Thẩm Lãng, ngươi nghĩ ta thật sự không dám giết ngươi sao? Ngươi ỷ vào gia tộc họ Kim, lại lớn lối như thế sao? Kim Trác? Con rể của ngươi đã khi quân trước, nguyền rủa Thái tử trước, đại nghịch bất đạo trước. Sau khi quả nhân giết hắn, chẳng lẽ ngươi muốn làm phản sao?
Nhìn thấy quốc quân sát khí ngất trời. Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Bệ hạ, còn có một phần mật tấu cuối cùng, là của Trương Xung.
- Không xem... - Quốc quân giận dữ nói:
- Trương Xung muốn nói điều gì? Không xem...
Nói là không xem, nhưng ông ta lại tiếp nhận xem thật kỹ. Sau đó, cả người rét run. Mật tấu của Trương Xung, gần như không liên quan đến Thẩm Lãng. Phần mật tấu này của ông ta rất dài. Kể lại những dữ liệu mua bán ra vào hàng năm của gia tộc họ Tô. Gia tộc họ Tô hàng năm phải trợ cấp cho Khương quốc bốn vạn lượng vàng trở lên. Đất phong của ông ta mặc dù có hơn ba ngàn cây số vuông, nhưng địa thế rất cao, sản lượng không nhiều. Ưu thế duy nhất chính là tài nguyên khoáng sản phong phú. Vậy thì gia tộc họ Tô làm sao có nhiều tiền như vậy để cung cấp nuôi dưỡng tư quân cùng mấy nghìn mã tặc Tam Nhãn Tà? Làm sao có nhiều tiền như vậy để nuôi đám quan liêu của hành tỉnh Thiên Tây? Buôn nô lệ! Điều này thật sự đáng kinh ngạc. Nhưng điều càng làm người ta sốc hơn chính là độc quyền buôn lậu. Đương nhiên, chuyện độc quyền buôn lậu vốn dĩ chẳng gây sốc. Điều đáng kinh ngạc là gia tộc họ Tô hoàn toàn độc quyền buôn lậu với nước Sở.
Sau đại chiến Ngô Việt, nước Ngô suy yếu không thể tả. Nước Sở ở phía Tây, liền trở thành mối họa lớn ngay trong lòng Việt quốc. Việt quốc dùng hơn phân nửa quân đội, đều giằng co với nước Sở. Tuy rằng chưa khai chiến, nhưng xung đột vùng biên giới nhiều không kể xiết. Biên giới hai nước đã cùng phong tỏa, hoàn toàn đoạn tuyệt giao thương. Trong lòng Ninh Nguyên Hiến từ đầu đến cuối luôn có một câu nói, giữa Sở và Việt tất sẽ có đại chiến. Chẳng qua nước Việt có Nam Ẩu phản loạn, phía bắc nước Sở có tranh chấp lãnh thổ với hai nước Vệ, Lương. Đôi bên mới không ra tay lẫn nhau mà thôi. Nhưng toàn bộ phía nam cũng chỉ có thể có một chúa tể. Sau khi đánh bại nước Ngô, bá chủ này có thể sẽ được sinh ra giữa hai nước Sở và Việt. Mà bây giờ trong mật tấu của Trương Xung, những số liệu kia được viết tường tận vô cùng. Mặc dù không nói thẳng một câu Tô Nan cấu kết nước Sở. Nhưng ý nghĩa đằng sau lại đặc biệt rõ ràng: Tô Nan trước tiên độc quyền ngoại giao với Khương quốc, sau đó thông qua Khương quốc cùng nước Sở tiến hành buôn lậu lớn, hàng năm kiếm được lượng lớn vàng. Mà bên trong còn có thêm tín hiệu nguy hiểm. Gia tộc họ Tô và nước Sở lẽ nào chỉ là buôn bán buôn lậu thôi sao? Lẽ nào sẽ không có giao dịch nào khác sau đó?
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến chính là người như vậy. Bình thường cay nghiệt, dễ nổi giận, hơn nữa nhất định phải phát tiết ra ngoài. Nhưng một khi liên quan đến an nguy giang sơn xã tắc, ông ta lập tức sẽ tỉnh táo lại. Ngọn núi lửa kia, giống như trong nháy mắt ngừng phun trào. Cảm xúc cả người lập tức đóng băng. Cho nên, vẫn là Trương Xung lợi hại! Ông ta căn bản sẽ không trực diện trợ giúp Thẩm Lãng. Muốn dập tắt cơn thịnh nộ của quốc quân phải làm sao? Dẫn phát cơn giận còn lớn hơn nữa. Muốn dẹp loạn một đại sự, liền tung ra một chuyện khác còn khủng khiếp hơn.
Thời khắc mấu chốt, tung ra một đòn trí mạng.
- Tô Nan có mật tấu không?
- Không có, cáo bệnh ở nhà.
- Đạo tặc Tam Nhãn Tà, ngươi đã nghe qua chưa?
- Lão nô đã nghe qua.
- Quan trưởng của hành tỉnh Thiên Tây, có ai tấu về Tam Nhãn Tà chưa?
- Không có.
Ninh Nguyên Hiến tiếp tục xem sớ. Ở đoạn cuối cùng, Trương Xung tùy ý nói ra một câu. Thẩm Lãng không muốn khai cung nửa lời, nói nhất định phải có tâm phúc của quốc quân ở bên cạnh, mới bằng lòng khai cung tất cả. - Lê Chuẩn, ngươi đi một chuyến, tự mình thẩm vấn Thẩm Lãng, tội khi quân, vụ án nguyền rủa Thái tử, vụ án hại chết Hà Nguyên Nguyên, phải hoàn toàn điều tra rõ. Đại thái giám Lê Chuẩn dập đầu nói:
- Vâng.
Sau đó, ông ta chuẩn bị lui ra. Nhưng quốc quân liếc nhìn Lê Chuẩn một cái, lại nói:
- Ninh Kỳ, con cũng đi, nhưng không cần nói, chỉ cần nhìn.
Ninh Kỳ, Tam vương tử, là một nhân vật ngang hàng với Thái tử. - Nhi thần tuân chỉ! - Tam vương tử nói. Quốc quân vốn đa nghi, phái một mình Lê Chuẩn đi vẫn chưa yên tâm, còn muốn phái Tam vương tử giám sát. - Nếu Thẩm Lãng không nhận tội, trực tiếp tước đoạt công danh, hắn tinh tế yếu đuối chịu không nổi hình phạt, cái gì cũng có thể nói. - Nếu Thẩm Lãng thực sự khi quân, thực sự nguyền rủa Thái tử, vậy Kim Trác đừng trách quả nhân vô tình! Quả nhân coi trọng hắn như thế mà hắn lại đối với ta như vậy sao?
...
Bên trong hình phòng bí mật của Đại Lý tự. Đại thái giám Lê Chuẩn, đại diện cho quốc quân, tự mình thẩm vấn Thẩm Lãng. Còn Tam vương tử lặng lẽ ngồi ở một góc tối bên cạnh, không nói lời nào.
- Thẩm Lãng, quốc quân hỏi ngươi, đêm mừng thọ của Thái hậu, Hà quý nhân hát bài 《 Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu 》, là ngươi đã bán cho nàng sao?
Đây là bản án then chốt. Thẩm Lãng nói:
- Vâng!
Nghe những lời này, khuôn mặt đại thái giám Lê Chuẩn run lên bần bật. Tiểu tử, ngươi rõ ràng là muốn chết. Lão thân dù muốn cứu ngươi, cũng không cứu được.
Đại thái giám Lê Chuẩn lại hỏi:
- Quần áo của Hà quý nhân đêm hôm đó, cũng là ngươi bán cho nàng sao?
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không phải, học trò chỉ biết làm thơ, không biết làm quần áo.
Đại thái giám Lê Chuẩn lại hỏi:
- Có người hối lộ họa sĩ cung đình, vẽ Hà Nguyên Nguyên thêm đẹp, khiến bệ hạ chú ý, là ngươi phái người hối lộ họa sĩ sao?
- Không phải. - Thẩm Lãng đáp. Lê Chuẩn nói:
- Thế nhưng họa sĩ cung đình kia đã khai cung, nói kẻ hối lộ hắn chính là gia tộc họ Kim.
Thẩm Lãng kinh ngạc, tỏ vẻ khiếp sợ.
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Trong nhà Lý Văn Chính, còn có tấm khăn thêu dính máu của Hà Nguyên Nguyên, là ngươi vu oan sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Không phải.
Lê Chuẩn lại hỏi:
- Con rối nguyền rủa Thái tử dưới giường của Lý Văn Chính, là ngươi phái người chôn giấu sao? Là ngươi vì muốn giết Lý Văn Chính mà vu oan sao? Là ngươi nỗ lực dẫn phát tranh chấp đảng phái triều đình, để quốc quân vì hòa bình triều đình mà nhanh chóng giết Lý Văn Chính sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Không phải.
Lê Chuẩn lại nói:
- Mấy ngày trước, Hà Nguyên Nguyên đến quán dịch quận Lang tìm ngươi, có chuyện gì?
Thẩm Lãng nói:
- Nàng hỏi 《 Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu 》 có phải do ta viết không?
Lê Chuẩn hỏi:
- Ngươi lúc đó trả lời thế nào?
Thẩm Lãng nói:
- Học trò nói không phải, bởi vì học trò không muốn gặp phiền toái, nhưng bài từ này đúng là do học trò viết, đã bán cho Hà Nguyên Nguyên.
Đại thái giám Lê Chuẩn nhắm mắt lại. Tình thế trước mắt của Thẩm Lãng đã hết sức bất lợi. Chỉ cần khai cung 《 Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu 》 là do hắn viết, hơn nữa bán riêng cho Hà Nguyên Nguyên. Vậy tội danh này sẽ không thể gột rửa sạch. Tiểu tử, lão hủ đã tận lực, muốn cứu cũng không cứu được ngươi. Lê Chuẩn nói:
- Thẩm Lãng, ta đã hỏi xong các vấn đề. Tiếp theo ngươi sẽ bị tước đoạt tất cả công danh, sẽ phải chịu tam ty hội thẩm, sẽ phải chịu tra tấn. Ngươi còn có điều gì chưa nói cho ta biết, bây giờ nói với ta còn kịp, đến khi động đại hình, cái thân nhỏ bé kia của ngươi sẽ không gánh nổi đâu.
Thẩm Lãng nói:
- Công công, những gì học trò biết đã khai cung hết rồi, cái chết của Hà quý nhân thực sự không liên quan gì đến ta.
Lê Chuẩn kích động nói:
- Vậy thì liên quan đến ai? Tội danh trên người ngươi căn bản là không thể gột rửa sạch nổi.
Ông ta rõ ràng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Đúng lúc này, Tam vương tử bên cạnh nhẹ nhàng ho khan một tiếng. Nhắc nhở Lê Chuẩn, ngươi chẳng qua là thay thế bệ hạ hỏi, không nên có sắc thái tình cảm cá nhân.
Đại thái giám thở dài nói:
- Vậy được rồi, Thẩm công tử tự lo liệu cho tốt, câu hỏi của ta kết thúc, tam ty hội thẩm đi. Một lát sau, Đại Lý tự Thiếu Khanh nói:
- Điện hạ, Lê công công, bệ hạ đã tước đoạt công danh của Thẩm Lãng rồi, có thể tra tấn thẩm vấn hắn được chứ?
Lê Chuẩn bất đắc dĩ, đang định gật đầu. Đúng lúc này, Trương Xung bên cạnh thản nhiên nói:
- Công công, thi thể Hà Nguyên Nguyên vừa được chuyển tới, có phát hiện mới, nàng không phải tự sát, mà là bị giết!
Trương Xung thản nhiên nhìn Thẩm Lãng một cái. Tín hiệu này rất rõ ràng. Phản đòn trí mạng, đã bắt đầu!