238. Chương 238: Lão tặc Tô Nan và biến động triều chính!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 238: Lão tặc Tô Nan và biến động triều chính!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 238 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần đây kinh đô có thể nói là tâm thần bất an.
Tất cả biến cố hoàn toàn không kịp phản ứng, đầu tiên là Trương Xung, rõ ràng phải chết trong ngục giam Đại Lý tự, kết quả lại sống sót, hơn nữa còn phục chức như cũ.
Lúc trước đại công thần đi sứ Khương quốc Thẩm Lãng, lại bị người của Hắc Thủy Đài bắt vào ngục giam Đại Lý tự.
Ngay sau đó truyền đến tin quốc quân thất bại trong chuyến đi săn ở biên giới.
Mà bây giờ, võ sĩ Hắc Thủy Đài lại đổ xô vào phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Ngắn ngủi hơn nửa tháng, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, thật là làm cho người ta kinh hồn bạt vía.
Người chủ trì hành động lần này bắt Tô Kiếm Đình chính là Vạn hộ Hắc Thủy Đài Dư Vạn Đình.
Mấy trăm tên võ sĩ vận giáp đen xông vào phủ Hầu tước Trấn Viễn xong xuôi, lại bắt đầu lùng sục khắp nơi.
Nhưng mà, trong phủ Hầu tước Trấn Viễn cũng không có cảnh hỗn loạn, tất cả gia đinh người hầu toàn bộ trật tự rời khỏi phòng, lẳng lặng đứng trong sân, mặt không chút biểu cảm.
Xem ra đám người hầu của phủ Hầu tước Trấn Viễn đã quá quen với những chuyện như vậy, chẳng hề hoảng loạn chút nào.
Nhưng lục tung cả phủ Hầu tước Trấn Viễn cũng không tìm được Tô Kiếm Đình.
Vạn hộ Hắc Thủy Đài Dư Vạn Đình đi tới sân trong, gặp được Trấn Viễn Hầu Tô Nan đang ngồi bất động ở đó.
Dư Vạn Đình không dám thất lễ, thậm chí võ sĩ Hắc Thủy Đài cũng không tiến vào căn nhà này.
- Bái kiến Trấn Viễn Hầu. - Dư Vạn Đình cúi người hành lễ.
Tô Nan chống gậy, khó nhọc ngẩng đầu, chậm rãi nói:
- À, Dư Vạn Đình, ngươi đến bắt lão già này sao?
- Không dám. - Dư Vạn Đình cúi người thấp hơn nói:
- Trước đó vài ngày, thế tử Tô Kiếm Đình bao vây và tấn công phủ Bá Tước Huyền Vũ, bệ hạ tức giận, đặc biệt phái ta tới bắt thế tử.
- Tô Kiếm Đình à? - Tô Nan ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:
- Nó không ở kinh đô, mấy ngày trước đã đi rồi. Cha không dạy con nên người, nếu không ngươi cứ bắt lão phu đi.
- Không dám. - Dư Vạn Đình cúi người thấp hơn.
Ngay sau đó, tiểu Lê công công bước vào nói:
- Bệ hạ khẩu dụ, lệnh Tô Nan vào yết kiến.
- À... Được, được. - Tô Nan chậm rãi đứng dậy, toàn bộ quá trình trông có vẻ già yếu, càng thêm khó nhọc, lúc đứng lên hai chân run rẩy như không đứng vững.
- Đi thôi, đi thôi, giờ phải tiến cung rồi.
...
- Tội thần Tô Nan, bái kiến bệ hạ... - Tô Nan run rẩy hướng quốc quân hành lễ.
- Tô ông xin đứng dậy, xin đứng dậy. - Ninh Nguyên Hiến tự mình tiến lên, nâng đỡ Tô Nan.
- Tô Kiếm Đình đi đâu rồi? - Quốc quân liền hỏi.
Tô Nan đáp:
- Đúng vậy, ba ngày trước đã rời kinh đô rồi.
Quốc quân hỏi:
- À, đi nơi nào vậy?
Tô Nan nói:
- Vua Khương Arugan sắp sinh nhật bốn mươi lăm tuổi, thần không thể đi, nhưng Tô Kiếm Đình với tư cách hậu bối, vẫn cần phải đi một chuyến.
Lời này ông ta không nói dối.
Quốc quân mới vừa về kinh đô cũng đã biết, Tô Kiếm Đình đã rời đi từ ngày hôm trước.
Lúc đó hắn nghe được tin tức này sau đó không ngừng cười khẩy.
Đây là có tật giật mình.
Lúc đó vụ án còn chưa có chân tướng rõ ràng mà, Thẩm Lãng thấy rõ sẽ bị hại chết, mà Tô Kiếm Đình nhưng vẫn sớm chạy trốn.
Chuyện này chứng minh cái gì?
Chứng minh Tô Kiếm Đình quả thực đã làm chuyện đại nghịch bất đạo.
Lần này càng là ván đã đóng thuyền.
Hơn nữa để Tô Kiếm Đình đi Khương quốc, càng giống như một loại kiềm chế.
Nếu Tô Nan ta đây ở kinh đô gặp chuyện không may, Khương quốc bên kia lập tức liền động binh.
Tô Kiếm Đình với tư cách thế tử Trấn Viễn Hầu, thậm chí lập tức có thể nối ngôi.
Nếu như là một mình thành Trấn Viễn nổi loạn cũng không có gì, nhưng nếu như liên kết với Khương quốc, tiến tới lan rộng khắp hành tỉnh Thiên Tây.
Tin rằng Ninh Nguyên Hiến nhà ngươi cũng chịu không nổi đâu.
Cho nên Tô Nan ta đây ở kinh đô, vững vàng như núi.
Tô Nan nói:
- Không biết con trai thần phạm vào tội gì vậy?
Quốc quân nói:
- Mấy ngày lúc trước không phải có Ngự Sử tâu lên, nói mấy tháng trước Tô Kiếm Đình lại dẫn đầu võ sĩ tiến đánh phủ Bá Tước Huyền Vũ, cố gắng mưu sát cô ruột Tô Bội Bội, quả nhân lấy hiếu đạo mà cai trị thiên hạ, tại sao có thể nhìn thấy chuyện hủy hoại luân thường đạo lý đó chứ, cho nên liền phái người đi bắt Tô Kiếm Đình, điều tra rõ ràng. Nếu có đã làm, vậy tuyệt không nhân nhượng, nếu chưa từng làm, cũng phải trả lại sự trong sạch cho họ Tô.
Hầu tước Tô Nan nói:
- Việc này con trai thần quả thực chưa từng làm, thần cũng đã phái người điều tra qua, là đạo tặc Khổ Đầu Hoan mượn danh họ Tô của thần tấn công phủ Bá Tước Huyền Vũ. Bệ hạ cũng biết người này cả gan làm loạn, cộng thêm đoạn thời gian đó phủ Bá Tước Huyền Vũ trống trải, hắn liền muốn nhân cơ hội cướp bóc một phen. Huống hồ ngày đó, con trai thần Tô Kiếm Đình không ở thành Huyền Vũ, mà đang ở thành Thiên Tây, vào ban đêm vẫn cùng con của Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây uống rượu làm thơ với nhau, rất nhiều người đều có thể chứng minh.
Ninh Nguyên Hiến nheo mắt lại.
Lão tặc.
Luôn miệng uy hiếp quả nhân.
Lúc trước là Khương quốc, bây giờ lại là phủ Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây.
Khi ấy Tô Kiếm Đình rõ ràng là thực sự dẫn cao thủ Tây Vực tiến đánh phủ Bá Tước Huyền Vũ, nhưng Trung Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây vẫn sẵn lòng làm chứng cho gã là ngày đó ở thành Thiên Tây.
Chuyện này chứng minh cái gì?
Vị Trung Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây này đã bị kéo xuống nước.
Toàn bộ quan viên hành tỉnh Thiên Tây, đều hỏng bét cả lũ.
Hành tỉnh Thiên Tây quá phức tạp, với tư cách là tiền tuyến chống lại nước Sở, diện tích của nó mặc dù nhỏ, nhưng đồn trú gần một nửa đại quân Việt quốc.
Phủ Đại Đô đốc Trấn Tây chỉ để ý quân sự, phủ Trung Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây quản lý chính sự dân sinh.
Hai bên không can thiệp vào việc của nhau, khiến cho tình hình quan trường nơi đây càng phức tạp.
Nghe được lời Tô Nan nói xong, quốc quân thản nhiên nói:
- Có thật không?
Tô Nan run rẩy hành lễ nói:
- Cái gọi là sự việc tiến đánh phủ Bá Tước Huyền Vũ, quả thực giả dối, hư ảo. Nhưng con trai thần quả thực đã làm rất nhiều chuyện hoang đường, cũng không ra gì. Cha không dạy con nên người, điểm này thần cũng có lỗi, xin bệ hạ giáng tội.
Quốc quân cười nói:
- Cũng không biết là tội gì, mà gán tội gì?
Tô Nan dập đầu nói:
- Tóm lại là có tội cũng được.
Gương mặt quốc quân chợt co giật.
Cái lão tặc này, tối hôm nay lại cứng rắn đến thế sao?
Thái độ vô cùng khiêm cung, nhưng lại luôn miệng chống đối?
Cái gì gọi là tóm lại có tội cũng được?
Ý của ngươi là quả nhân có thể có tội sao?
Ý của ngươi là Ninh Nguyên Hiến ta đây bịa đặt, chỉ cần thấy họ Tô không vừa mắt là sẽ phán có tội sao?
Ninh Nguyên Hiến nhắm mắt lại, giấu đi sát ý trong lòng.
Ông thực sự rất muốn trực tiếp hạ lệnh, bắt Tô Nan ngay, chém đầu hắn.
Thế nhưng ông không thể.
Ông không gánh nổi hậu quả đó.
Nếu thật sự có thể trực tiếp bắt Tô Nan, tân chính cũng đã không khai đao với Kim Trác.
Rất nhiều người cũng cảm thấy Tô Nan chính là tay sai của quốc quân, bất kể bệ hạ nói gì ông ta đều ủng hộ, dùng thái độ mềm mỏng như vậy, tân chính của quốc quân mới buông tha cho ông ta sao?
Làm sao có thể chứ? Nếu tân chính có thể bắt Tô Nan, đây mới thực sự là thắng lợi to lớn.
Gia tộc họ Tô, đứng đầu các quý tộc lâu đời.
Nếu có thể bắt được, thì tân chính tiếp theo tuyệt đối sẽ như chẻ tre.
Chỉ là không bắt được mà thôi.
Ngược lại, Kim Trác để cho người ta đầy thiện cảm.
Một là một, hai là hai.
Nếu như quốc quân vì tân chính mà chiếm đoạt cơ nghiệp của ta, như vậy không được, ta sẽ phải phản kháng đến cùng.
Chỉ khi nào nhà ta bình an, ta sẽ không có hai lòng.
Ngô vương phái người đến thông đồng, rõ ràng muốn sắc phong Công tước, Kim Trác ta đây không nói hai lời đã giết chết sứ thần nước Ngô.
Mà vị Tô Nan trước mắt này là dạng người khẩu Phật tâm xà, miệng nam mô bụng một bồ dao găm (*).
(*) Tiếu lý tàng đao: Cười nụ giấu dao, lập mưu kín kẽ không để kẻ địch biết. Đây là kế thứ 10 trong danh sách Tam Thập Lục Kế. Lấy từ tích Tể tướng của Đường Huyền Tông là Lý Lâm Phủ có bề ngoài và xử sự hết sức hòa nhã, thân thiện nhưng thực chất lại là người cực kì nham hiểm, dùng mọi thủ đoạn để triệt hạ các đối thủ chính trị khác. Hành động của Lý Lâm Phủ về sau được mô tả bằng câu thành ngữ Tiếu lý tàng đao (ở VN có câu tương đương là Miệng nam mô, bụng một bồ dao găm)
Nhất định khi quả nhân còn tại vị phải xử lý lão tặc này, bắt cả gia tộc họ Tô, bằng không tương lai họ Tô nhất định sẽ làm phản.
Nói không chừng lúc hai nước Sở Việt khai chiến cũng là ngày họ Tô làm phản.
Thậm chí không chỉ phải bắt được họ Tô, còn có họ Xung, thậm chí... họ Biện.
Tất cả binh quyền chỉ có thể nắm giữ trong tay quốc quân.
Chỉ là Ninh Nguyên Hiến hy vọng, dùng một thái độ tương đối nhẹ nhàng để xử lý họ Xung và họ Biện.
Nhất là Biện Tiêu, đối với ông ta có đại ân, hơn nữa chẳng bao giờ áp chế Ninh Nguyên Hiến.
Họ Xung còn phái một người vào kinh đô đảm nhiệm chức phó sứ Xu Mật Viện, mà Biện Tiêu cũng chỉ có một con gái làm Biện phi cho ông.
Không chỉ có như thế, ngay cả khu vực đặc thù như Diễm Châu, toàn bộ chính sự dân sinh Biện Tiêu cũng ít nhúng tay, hoàn toàn giao cho quan văn quốc quân phái đi.
Cho nên trong lòng Ninh Nguyên Hiến, Biện Tiêu có vị trí đặc biệt quan trọng, thậm chí có thể xem như là bạn tri kỷ của ông.
Quốc quân là người cay nghiệt, thiếu tình cảm như thế, vì sao vẫn có thể vững vàng nắm giữ quyền hành.
Bởi vì ông có ba trụ cột: Biện Tiêu, họ Chúc, Diêm Ách thêm họ Tiết. Họ Xung cũng gần như vậy, thế nhưng đã có chút tàn nhẫn.
...
- Ha ha ha... - Ninh Nguyên Hiến cười lớn nói:
- Tô ông đừng quá nghiêm trọng.
- Được rồi, đứng dậy đi!
Ninh Nguyên Hiến lại một lần nữa chủ động tiến lên nâng Tô Nan.
Tô Nan khó khăn đứng dậy, đứng một lát sau lại quỳ xuống.
- Bệ hạ, lần này Trương Xung suýt chết trong nhà giam Đại Lý tự, Đại Lý tự không thể trốn tránh trách nhiệm, thần cảm thấy phải chịu phạt.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến kinh ngạc.
Tô Nan nhà ngươi là Xu Mật Viện, Đại Lý tự nào phải là nơi ngươi quản lý đâu.
Ngươi lại muốn nhúng tay vào sao?
Lúc trước ngươi luôn luôn lấy lùi làm tiến, bây giờ lại muốn làm chuyện ngược lại sao?
Nhưng quốc quân lại theo lời của Tô Nan mà hùa theo:
- Đúng, chuyện này Đại Lý tự không thể trốn tránh trách nhiệm.
Tô Nan nói:
- Việc này thần vốn không nên nhiều lời, nhưng quận Bạch Dạ dù sao cũng là quê hương của thần! Thái thú Trần Khởi ở quận Bạch Dạ sau khi bị bắt vì tham nhũng, vị trí này đã bỏ trống lâu rồi, xin bệ hạ sớm đưa ra quyết định.
Quốc quân cười nói:
- Vậy theo ý kiến của Tô khanh, vị trí này ai thích hợp?
Tô Nan nói:
- Thần không quản Lại bộ, nên không tiện mở miệng.
Quốc quân nói:
- Quận Bạch Dạ dù sao cũng là quê quán của khanh, khanh có quyền nói lên ý kiến. Còn có chức vị thành chủ Trấn Viễn, cũng bỏ trống lâu rồi, không bằng Tô khanh cũng tiến cử luôn?
Tô Nan nói:
- Vậy thần liền cả gan đề cử Đại Lý tự Thiếu Khanh Vương Kinh Luân tiếp nhận chức vụ quận trưởng Bạch Dạ, tiền huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa tiếp nhận chức vụ thành chủ Trấn Viễn.
Quốc quân phẫn nộ trong lòng, gần như gan cũng run lên.
Lão tặc, ngươi đây là điên cuồng thăm dò ranh giới.
Ngươi đây đang giẫm lên giới hạn cuối cùng của quả nhân. Vị Đại Lý tự Thiếu Khanh này, trong vụ án mưu hại Thẩm Lãng, cũng không được coi là trong sạch.
Ninh Nguyên Hiến cười nói:
- Tô ông, Đại Lý tự Thiếu Khanh đi làm quận chủ Bạch Dạ, chẳng phải là thấp hơn nửa cấp sao? Cái tên Vương Khải Khoa tuy rằng bị bãi quan, nhưng lúc trước cũng là huyện lệnh Vạn Niên, đi làm thành chủ Trấn Viễn chính là thấp hơn đến hai ba cấp.
Tô Nan nói:
- Thần cũng chỉ là tiến cử mà thôi, bọn họ dù sao cũng là người từng phạm sai lầm, hạ thấp xuống một hai cấp, cũng là để tôi luyện bọn họ.
Tô Nan trước kia, dù cho ở trên triều đình cũng gần như rất ít mở miệng, chuyện không dính đến mình cũng chưa từng đề cập.
Mỗi lần đều là để vây cánh của ông ta đứng ra.
Mà lần này, chuyện không thuộc quyền quản lý của ông ta, thế mà lại trực tiếp nêu ra.
Trông có vẻ đã già nua, mắt mờ tai ù đến không thể tả.
Quốc quân cười nói:
- Tô ông đề nghị hay, quả nhân sẽ suy nghĩ kỹ càng.
- Người đâu, tiễn Tô ông trở về phủ.
Tiếp đó tiểu Lê công công mang theo bốn thái giám, tiễn Tô Nan về phủ Trấn Viễn Hầu.
Sau khi Tô Nan đi rồi.
Gương mặt quốc quân trong nháy mắt như đóng băng.
Lê Chuẩn công công lập tức vung tay, ra hiệu cho toàn bộ thái giám rời đi.
Sau đó, ông khom lưng xuống, cúi đầu.
Ý tứ đặc biệt rõ ràng.
Bệ hạ, ngài có thể nổi giận.
Muốn đập phá gì, muốn mắng chửi ai, nô tài đều chuẩn bị xong cả rồi.
- Lão cẩu, ngươi lại giả vờ cái gì? - Quốc quân vừa cười vừa giận dữ:
- Lẽ nào trong mắt ngươi, ta là hôn quân chỉ biết đập phá đồ đạc, chém bàn để phát tiết sự vô năng thôi sao?
Lê Chuẩn dập đầu nói:
- Nô tài không dám, bệ hạ thánh minh không ai sánh bằng.
Quốc quân không có nổi giận phát tiết, ngược lại ngồi xuống, không ngừng cười lạnh mà nói:
- Thú vị, thú vị, con chó già này cuối cùng cũng lộ ra nanh vuốt. Diễn cái bộ dạng mắt mờ tai ù này cho ai xem? Giả vờ làm con chó già ngoan ngoãn đã lâu, cuối cùng cũng dám nhe răng với quả nhân.
- Hắn cho rằng quả nhân không làm gì được hắn sao?
- Hắn đây là coi là quả nhân không làm gì được hắn sao?
Vào lúc này, quốc quân càng nhớ đến tân chính.
Nếu tân chính không gặp khó khăn, khí thế bừng bừng tiếp tục, vậy có thể tiếp tục đại thế quét ngang mọi trở ngại, nắm hết quyền hành.
- Thẩm Lãng đâu rồi? - Quốc quân cả giận hỏi Lê Chuẩn.
- Bị trói ở đằng kia. - Lê Chuẩn nói.
Quốc quân hỏi:
- Vậy đã đánh ba roi chưa?
Lê Chuẩn đáp:
- Đánh rồi.
Quốc quân lạnh nhạt hỏi:
- Lại đánh trên nhuyễn giáp sao?
Lê Chuẩn cúi đầu nói:
- Không, là do công chúa Ninh Diễm đánh, cho nên... nô tài không dám đánh tiếp.
Quốc quân lập tức nổi giận.
Ông ta đã cảnh cáo nhiều lần, Thẩm Lãng không nên ngủ với Ninh Diễm, kết quả tên khốn kiếp này lại?
Quả nhân đánh chết ngươi!
...
Quốc quân nổi giận đùng đùng đi vào một căn phòng trong cung điện.
Theo sau có ba thái giám, tay cầm roi.
Kết quả vừa mới bước vào, Ninh Diễm liền quỳ xuống.
- Phụ vương, con và Thẩm Lãng đã ngủ chung, nhưng chuyện đó không liên quan đến hắn.
- Là con chủ động ngủ với hắn.
- Đương nhiên cũng không phải con chủ động, là tên khốn kiếp Vân Mộng Trạch kia bỏ thuốc vào rượu của bọn con.
- Thẩm Lãng là người bị hại, con cũng là người bị hại, tất cả đều là lỗi của tên khốn kiếp Vân Mộng Trạch kia.
Ôi!
Đàn bà!
Lúc yếu ớt bất lực, luôn miệng kêu ca.
Bây giờ, ra sức đổ oan cho Vân Mộng Trạch, chẳng kiêng nể chút nào.
Nhưng quốc quân có thể đi phạt Vân Mộng Trạch sao?
Đương nhiên không thể nào.
Vân Mộng Trạch với tư cách sứ giả đế quốc, tuy không có quyền lực gì, nhưng dù sao cũng là người của đế quốc Đại Viêm.
Ninh Diễm cũng biết điểm này, cho nên ra sức đổ oan lên đầu gã.
Ngựa đực à, người tài giỏi thì phải đa năng chứ.
Quốc quân gần như muốn tức xỉu.
Nhìn thấy Thẩm Lãng được quấn trong một cái chăn lụa ngủ say trên một cái ghế.
Ngươi còn có thể ngủ được sao?
- Dội nước cho hắn tỉnh lại. - Quốc quân lạnh lùng nói.
Không đợi thái giám bên cạnh động thủ.
Công chúa Ninh Diễm cầm lấy một chén nước ấm gần đó, dội thẳng lên mặt Thẩm Lãng.
- Đồ cặn bã, đừng ngủ nữa.
Thẩm Lãng
Quốc quân nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ồ, Thẩm công tử tỉnh rồi sao.
Thẩm Lãng run lên, muốn đứng dậy hành lễ, lại phát hiện mình bị trói trên ghế.
- Bệ hạ, vi thần bị giáp trụ vây quanh, không thể thi hành toàn lễ. - Thẩm Lãng lúng túng nói.
Quốc quân lạnh nhạt tra hỏi:
- Thẩm Lãng, chuyện của ngươi và Ninh Diễm, ngươi định xử lý thế nào?
Thẩm Lãng nói:
- Vi thần sau đó tuyệt đối không dám không tôn trọng Tam công chúa, chuyện lúc trước coi như chưa từng xảy ra.
Ồ?
Ta nói sai cái gì sao?
Tại sao quốc quân có vẻ càng tức giận hơn nữa.
- Nhốt vào hầm đi, nhốt vào hầm đi, ở đây còn thoải mái quá sao.
Sau đó, Thẩm Lãng lại bị nhốt vào hầm.
Bên trong căn phòng, lập tức chỉ còn lại quốc quân và Ninh Diễm.
- Ninh Diễm, con nghĩ thế nào? - Quốc quân liền hỏi.
Ninh Diễm nói:
- Không nghĩ gì cả, coi như chưa có chuyện gì xảy ra, sau đó vẫn làm huynh đệ.
Quốc quân nói:
- Hắn và con không thể có kết quả gì đâu.
Ninh Diễm nói:
- Bản thân con cũng chẳng mong có kết quả gì, đây chỉ là một chuyện ngoài ý muốn.
Quốc quân nói:
- Bằng không, con trở về nhà chồng ở Viêm đế quốc được không?
- Không, con có chết cũng không đi. - Ninh Diễm lớn tiếng nói:
- Con cũng không muốn thấy cái thứ buồn nôn kia, đường đường Thế tử thân vương, trông chẳng khác gì bọn nam kỹ bán thân. Con ở kinh đô làm cho người mất mặt, lẽ nào con đi Viêm Kinh cũng không mất mặt sao? Lẽ nào kinh đô cũng không có chỗ dung thân cho con sao?
Nói đến đây, nước mắt Ninh Diễm liền chảy dài.
Gương mặt quốc quân lạnh đi, muốn cưỡng chế đuổi Ninh Diễm về Viêm Kinh, nhưng cũng không nói nên lời.
Ông rõ ràng phải cố nén một bụng giận dữ.
Đầu tiên là Tô Kiếm Đình chạy trốn, tiếp đó lão tặc Tô Nan hướng ông ta lộ ra nanh vuốt.
Tiếp đó chuyện con gái ông cùng Thẩm Lãng lại khiến ông phải cố nén đầy bụng tức giận.
- Đừng cho Thẩm Lãng thêm quần áo, đông chết tên khốn này cho ta. - Quốc quân tức giận nói.
Bởi vì dưới hầm thường trữ băng nên nhiệt độ rất thấp.
...
Buổi triều hội ngày hôm sau, lại là một trận đao quang kiếm ảnh.
Tố cáo Tô Nan là việc nhất định phải làm.
Tuy rằng không thể bắt ông ta, thế nhưng tước quyền, cô lập ông ta là việc nhất định phải làm.
Trước tiên phải tách vây cánh của ông ta tại triều đình, để ông ta không cách nào hô mưa gọi gió.
Ngự Sử Đài Đại phu Vương Thừa Trù lại chuẩn bị mắng mỏ, được quốc quân bày mưu tính kế xong, ông ta đã viết một bản tấu chương tố cáo thật dài.
Tô Nan quyền thế quá lớn, quan nhỏ Ngự Sử Đài không dám tố cáo.
Dù cho có tố cáo, cũng là không đến nơi đến chốn.
Thế nhưng Vương Thừa Trù là một kẻ chuyên chỉ trích cỡ bự, ông ta chỉ nghe lời quốc quân.
Bệ hạ bảo ta chỉ trích ai, ta liền chỉ trích người đó.
Lúc bệ hạ không chỉ định ta chỉ trích ai, ta muốn chỉ trích ai liền chỉ trích người đó.
Cũng thật sự bởi vì tính cách này của Vương Thừa Trù, cho nên Thẩm Lãng từ đầu đến cuối không động chạm đến ông ta.
Cái kẻ chuyên chỉ trích cỡ bự này là người của quốc quân, đụng tới không hay.
Ngày hôm nay, hai đại phu của Ngự Sử Đài đều đã chuẩn bị dâng sớ tố cáo Tô Nan.
Hơn nữa không còn là loại việc nhỏ không đến nơi đến chốn nữa.
Họ Tô tự ý mở rộng lãnh địa, xâm chiếm ruộng đất của dân.
Cháu của Tô Nan không có bất kỳ công danh gì, lại đảm nhiệm chức Chủ bộ thành Trấn Viễn, đuổi ba vị thành chủ đi, thậm chí có thể mưu sát hai vị trong số đó.
Trương Xung nhìn Vương Thừa Trù một cái.
- Ngươi là quan lớn, ngươi lên trước.
Ngự Sử Đại phu Vương Thừa Trù không nhường ai việc nhân đức, sẽ phải bước ra khỏi hàng tố cáo Tô Nan.
Kết quả!
Một vị Ngự Sử trong điện bước ra khỏi hàng.
- Thần có tấu chương.
Lập tức, Ngự Sử Đại phu Vương Thừa Trù biến sắc.
Trong chúng ta sao lại xuất hiện một tên phản đồ?
Ngự Sử Đài mà ta nắm trong tay lẽ nào xảy ra vấn đề sao?
Lúc trước khi tố cáo Thẩm Lãng cùng gia tộc họ Kim, chỉ cần hô một tiếng là cả trăm người nghe theo.
Hôm nay để tố cáo Tô Nan, mỗi người đều giả vờ không biết, sớ chuẩn bị tố cáo đều không đến nơi đến chốn.
Bây giờ lại còn có người nhảy ra giành lượt của ta?
Quốc quân nhướng mày, lạnh lùng liếc Vương Thừa Trù một cái.
Ngự Sử Đài ngươi quản lý thế nào vậy?
Nhưng đã có người muốn tấu, cũng không thể ngăn cản.
- Nói đi!
Vị Điện trung Ngự Sử Lâm Bỉnh Trung này nói:
- Thần tố cáo Thẩm Lãng, thân là người ở rể phủ Hầu tước Huyền Vũ, cử chỉ không đoan chính, câu dẫn Tam công chúa Ninh Diễm, bôi nhọ trinh tiết, làm ô uế danh tiếng vương tộc Việt quốc của ta, khiến cho Liêm thân vương của đế quốc tức giận.
Nghe những lời này, tất cả mọi người đều kinh sợ.
Họ chẳng thể bàn luận chuyện gì, cứ thế mà nhìn chằm chằm vị Điện Trung Ngự Sử Lâm Bỉnh Trung.
Ngươi thật mạnh mẽ.
Lại không sợ chết đến thế sao?
Chuyện của Thẩm Lãng cùng công chúa Ninh Diễm gần như không ai biết, ngươi bây giờ lại trực tiếp phơi bày?
Đây là muốn cho mọi người đều biết sao?
Mà quốc quân sau khi bị sốc, cũng có chút không dám tin nhìn vị Điện trung Ngự Sử này.
Điện trung Ngự Sử chẳng qua là lục phẩm, nếu không phải chức trách của cơ quan gã tại vị, căn bản cũng không có tư cách tấu lên.
Bây giờ, cũng dám trực tiếp chọc vào vụ bê bối của vương tộc sao?
Đao kiếm của quả nhân thực sự không sắc bén sao?
Thực sự quả nhân không giết được người ta sao?
Vì sao các ngươi một chút cũng không sợ hãi?
Ngươi chỉ là Ngự Sử lục phẩm, lại dám ra đây đỡ kiếm cho Tô Nan sao?
Ngươi đây là muốn cùng Thẩm Lãng đồng quy vu tận sao?
Cái thằng nhóc Thẩm Lãng khốn kiếp này, ngươi làm chuyện tốt rồi đó, thấy chưa?
Trong khoảng thời gian ngắn, toàn cảnh rơi vào yên tĩnh.
Không ai dám đáp lại.
Đây đã là bê bối của vương tộc.
Vốn chỉ là chuyện riêng tư, bây giờ lại bị phơi bày giữa triều đình.
Quốc quân vốn đã quyết định, xử lý chuyện Thẩm Lãng cùng Ninh Diễm từ lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Khi có đủ thời gian, sẽ đưa Ninh Diễm về Viêm đế quốc.
Thẩm Lãng tùy tiện nhốt mấy ngày, để hắn nhớ đời.
Mà một khi công khai, vậy tội danh của Thẩm Lãng liền lớn, không chết cũng phải lột da.
Điều cốt yếu còn có thái độ của Liêm thân vương ở đế quốc.
Nếu ông ta tức giận, quốc quân cũng không thể nào giữ được Thẩm Lãng.
Nhưng mà gia tộc của Vân Mộng Trạch và Liêm thân vương có quan hệ mật thiết, gã có thể làm ra chuyện như vậy, hẳn là đã nắm rõ được thái độ của Liêm thân vương.
Đâu chỉ có nắm rõ?
Vân Mộng Trạch quý mến cô em gái (không ruột thịt) Ninh Diễm là thật lòng.
Gã đã nghĩ cách để Ninh Diễm ly dị chồng, đồng thời để Liêm thân vương của đế quốc nhận Ninh Diễm làm con gái nuôi.
Chuyện này, dù sao cũng là Liêm thân vương phải xin lỗi Ninh Diễm trước mà.
Kết quả bây giờ Ngự Sử Đài lại xuất hiện một kẻ không sợ chết, trực tiếp phơi bày gian tình Thẩm Lãng và Ninh Diễm cho nó lớn chuyện.
Rõ ràng là không sợ chết.
Ngươi muốn đâm thọt Thẩm Lãng thì mọi người có thể hiểu được, nhưng cốt yếu là còn muốn kéo cả vương tộc xuống nước, cái cổ của ngươi chẳng lẽ cứng như vậy sao?
Tô Nan rốt cuộc đã cho ngươi cái gì?
Để cho ngươi ngay cả chết còn không sợ?
Ngự Sử Hữu Đại phu Trương Xung bước ra khỏi hàng, lạnh lùng nói:
- Lớn mật, không có bằng chứng, dám bôi nhọ trong sạch của công chúa ngay trên triều đình. Bệ hạ, thần xin bắt kẻ này, điều tra rõ ràng, xem phía sau người này có ai làm chỗ dựa, có âm mưu gì không?
Ngự Sử Điện trung Lâm Bỉnh Trung nói:
- Thần có chứng cứ, ngày đó hai người Thẩm Lãng cùng Tam công chúa Ninh Diễm đều ở trong dinh của sứ giả Vân Mộng Trạch suốt cả đêm, lúc Thẩm Lãng đi ra, quần áo xộc xệch. Sau đó Thẩm Lãng bị giam giữ ở ngục giam Đại Lý tự, công chúa Ninh Diễm lại một mình suất binh tiến đánh Đại Lý tự, hành động lần này chẳng khác gì mưu phản, lại thêm có thể chứng minh giữa hai người có gian tình. Nếu không thể trừng trị Thẩm Lãng, uy nghiêm vương tộc ở đâu? Nếu không thể xử phạt công chúa Ninh Diễm, quốc pháp ở đâu? Hoàng tử phạm tội, phải cùng tội với thứ dân, công chúa điện hạ tiến đánh Đại Lý tự, lẽ nào lại không thể trừng phạt nghiêm khắc sao?
Lập tức, toàn bộ quan viên ở đây đều tê dại cả da đầu.
Ngay cả cái kẻ chuyên chỉ trích Vương Thừa Trù cũng lạnh toát toàn thân.
Chuyện công chúa Ninh Diễm cùng Vân Mộng Trạch tiến đánh Đại Lý tự, tất cả mọi người đều giả vờ hồ đồ, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Kết quả ngươi lại khơi ra..
Ngươi muốn làm gì?
Muốn chết lắm phải không?
Tại sao có người ngay cả chết còn không sợ chứ?
Đến tột cùng xảy ra chuyện gì vậy?
Mà lúc này, Tô Nan vẫn còng lưng đứng trước triều đình, chẳng phát ra tiếng động nào, giống như tất cả chẳng liên quan gì đến ông ta vậy.
Toàn bộ triều đình, đều lâm vào sự yên lặng quái lạ.
Lời này đã không có ai dám đáp lại.
Ninh Diễm suất binh tiến đánh Đại Lý tự, chuyện này rất nhiều người đều thấy được.
Không thể trừng trị, nhưng cũng không thể nói chuyện này là đúng.
Một khi có người không muốn sống mà khơi ra, vậy còn nhất định phải tra rõ, ngay cả quốc quân cũng không thể lảng tránh.
Thậm chí nếu cần, còn muốn thực sự nghiêm phạt công chúa Ninh Diễm.
Có thể hạ xuống phong hào quận chúa.
Có thể nhốt vào phủ Tông Chính.
Lúc này, Trương Xung bỗng nhiên nói:
- Bệ hạ, lúc đó thần ở Đại Lý tự, xem như là thấy rõ. Ngày đó có tiếng đồn nói có người muốn tới Đại Lý tự bắt cóc Thẩm Lãng, công chúa Ninh Diễm vừa nghe liền tức giận, cho nên dẫn đầu gia đinh đến trấn thủ Đại Lý tự, giúp đỡ duy trì trật tự, cái gọi là tiến đánh Đại Lý tự, hoàn toàn giả dối hư ảo.
- Quả thực như vậy sao? - Quốc quân nói.
Trương Xung nói:
- Thần có thể làm chứng, sứ giả Vân Mộng Trạch có thể làm chứng, còn có đông đảo võ sĩ Hắc Thủy Đài cũng có thể làm chứng.
Quốc quân nói:
- Vậy theo như đồn đãi, rốt cuộc là ai muốn đánh chiếm ngục giam Đại Lý tự?
Trương Xung nói:
- Nghe nói là đạo tặc Khổ Đầu Hoan.
Lúc này, Khổ Đầu Hoan cách xa ngàn dặm lại bị gán một nỗi oan ức lên đầu.
Tội danh cưỡng ép Thiên hộ Hắc Thủy Đài Yến Vĩ Y, lại cướp ngục giam Đại Lý tự.
Nhưng mà cái gọi là Ninh Diễm hỗ trợ duy trì Đại Lý tự trật tự, cũng chỉ có tác dụng tô vẽ cho đẹp mà thôi.
Quốc quân lạnh lùng nói:
- Ninh Diễm thân làm công chúa vương tộc, lại dám một mình động binh ở kinh đô, bất kể là xuất phát từ lòng dạ thế nào, đều phạm sai lầm. Đại Tông Chính ở đâu?
Một vị Vương thúc khác của Việt quốc là Ninh Dụ bước ra khỏi hàng, lão chính là Đại Tông Chính Việt quốc, bình thường tựa như ẩn hình vậy, thậm chí vào triều cũng chẳng gây tiếng động gì lớn.
- Bắt Tam công chúa Ninh Diễm, nhốt vào Tông Chính Tự để hối lỗi. - Quốc quân hạ lệnh.
- Vâng.
Tiếp đó, quốc quân nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ngự Sử Điện trung Lâm Bỉnh Trung, ngươi đã hài lòng chưa?
Lời này, đã tràn đầy sát ý tuyệt đối.
Trong lòng quốc quân, vị Điện trung Ngự Sử này đã là một người chết.
Đương nhiên, ngày hôm nay sẽ không chết.
Bởi vì quốc quân không thể vì thế mà buộc tội, Ngự Sử Điện trung vốn là có thể tố cáo tất cả.
Thế nhưng, tùy tiện tìm một sai lầm để giết chết ngươi, dễ dàng.
Ngự Sử Điện trung Lâm Bỉnh Trung nói:
- Còn có chuyện Thẩm Lãng làm ô uế danh tiết Tam công chúa, chuyện liên quan đến tôn nghiêm vương tộc Việt quốc của ta, xin bệ hạ tra rõ.
Quốc quân nói:
- Đại Tông Chính, việc này cùng nhau tra xét.
- Vâng.
Tô Nan, quả nhân cũng muốn xem, bây giờ còn có người nào vì ngươi mà ra mặt đỡ kiếm?
Chuyện này coi như tạm gác lại, kế tiếp tiếp tục tố cáo Tô Nan.
Ngự Sử Đại phu Vương Thừa Trù bắt đầu củng cố tâm trạng, chuẩn bị chỉ trích thật nhiều.
Nhưng mà...
Bên ngoài bỗng nhiên vang lên một trận thanh âm dồn dập.
- Bệ hạ, quân tình khẩn cấp, quân tình khẩn cấp!
Một trinh sát chạy vội vào, trong tay cầm một phong tấu chương quân tình, phía trên cắm ba chiếc lông chim.
Điều này đại biểu cho sự khẩn cấp, bất luận kẻ nào cũng không thể ngăn cản.
Tên trinh sát này tiến vào đại điện, quỳ xuống lạy và tâu:
- Bệ hạ, ba vạn đại quân nước Ngô xuôi nam, áp sát thành Thượng Dã.
Thành Thượng Dã.
Từng thuộc về nước Ngô.
Lúc đại chiến hai nước Ngô Việt, bởi vì Biện Tiêu nam đầu, nước Ngô thất bại thảm hại, cắt nhường chín quận.
Trong đó có thành Thượng Dã.
Thành Thượng Dã thuộc phạm vi cai quản của hành tỉnh Thiên Bắc, là nơi gần nước Ngô nhất.
Hôm nay, ba vạn đại quân nước Ngô xuôi nam.
Đây là ý gì?
Đây là muốn uy hiếp? Hay là muốn khai chiến?
Hoặc là muốn đoạt thành Thượng Dã?
Đại thái giám Lê Chuẩn rất nhanh kiểm tra phong tấu chương này, hoàn toàn không có vấn đề, là Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao tự tay viết.
Nam Cung Ngao cùng Tô Nan là tử địch, tuyệt đối không có khả năng phối hợp tác chiến.
Chuyện đại sự quân quốc này, tuyệt đối không dám giở trò.
Quốc quân xem tấu chương của Nam Cung Ngao xong, da đầu từng đợt tê dại.
Vị Ngô vương trẻ tuổi này muốn làm gì?
Cách đây không lâu trong chuyến đi săn biên giới, Ngô vương chiến thắng hai trận, sĩ khí tăng vọt.
Nhưng nước Ngô vẫn thuộc về thời kỳ suy yếu đi?
Hai mươi năm nghỉ ngơi lấy lại sức là đủ rồi sao? Ngươi vẫn mất đi chín quận.
Bây giờ liền khẩn cấp muốn phát động chiến tranh?
Hai tay của quốc quân hơi run.
Ánh mắt nhìn về phía Tô Nan.
Tất cả chuyện này có liên quan đến Tô Nan hay không?
Chỉ mong là không có.
Nếu như có, vậy tất cả liền thật đáng sợ.
Quốc quân trong lòng vừa giận vừa sợ.
Muốn động đến Tô Nan lại khó khăn như vậy sao?
Chiến cuộc nước Nam Ẩu vô cùng căng thẳng, bây giờ nước Ngô phía bắc lại suất binh xuôi nam.
Bọn cướp nước Khương lại rục rịch.
Kể từ đó, quốc nội liền càng không thể rung chuyển.
Hành tỉnh Thiên Tây không thể loạn, thành Trấn Viễn không thể loạn.
Tô Nan tạm thời không thể động đến.
Quốc quân nắm chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay chảy máu.
Giờ khắc này, ông thực sự cảm thấy vô cùng khuất nhục.
Nhưng chuyện này có gì đâu, vị quân vương nào mà không từng bị khuất nhục như vậy chứ?
Năm đó Ngô vương chịu nhục, thậm chí còn đi đánh xe cho quả nhân mà.
Hít sâu mấy hơi, để giọng mình không run rẩy.
- Ha ha ha ha... - Quốc quân cười to nói:
- Ngô vương miệng còn hôi sữa, cứ như vậy khẩn cấp muốn lộ ra nanh vuốt non nớt của hắn sao? Việt quốc của ta cường thịnh, tuy rằng cuộc chiến nước Nam Ẩu còn chưa kết thúc, thế nhưng bằng vào phủ Trấn Bắc đại tướng quân, đối phó nước Ngô là dư sức.
- Nếu đến, vậy thì cứ chuẩn bị một chút.
- Ngô vương muốn chiến, vậy thì cứ chiến đấu đi.
- Tô Nan, ngươi là phó sứ Xu Mật Viện, ngươi nói thử xem, phải ứng đối thế nào?
Tô Nan cười khẩy trong lòng.
Ninh Nguyên Hiến, ngươi cho là chuyện chỉ đơn giản như vậy sao?
Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là biến loạn động trời, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là bốn bề thọ địch.
Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là chơi lớn.
Lần này gia tộc họ Tô chúng ta không chỉ muốn phượng hoàng niết bàn, còn muốn chém tận giết tuyệt gia tộc họ Kim.
Tô Nan bước ra khỏi hàng, run rẩy nói:
- Bệ hạ thánh minh không ai sánh bằng, xin bệ hạ càn khôn độc đoán.
...
Vua Khương Arugan vào sinh nhật bốn mươi lăm tuổi.
Trong hoàng cung nước Khương nguy nga lộng lẫy, các nước xung quanh đều đưa tới vô số châu báu.
Vua Khương hào phóng mừng rỡ.
Lần này các quý khách đến không chỉ có Tô Kiếm Đình, còn có sứ giả các nước Tây Vực, sứ giả nước Nam Ẩu, sứ giả tộc Sa Man.
Còn có... sứ giả Nước Sở.
Sứ giả nước Sở lần đầu tiên công khai xuất hiện ở trên bữa tiệc của vua Khương.
- Hôm nay Khương quốc của ta đã hoàn toàn tiêu diệt bệnh đậu mùa.
- Nên cũng là lúc ta đại khai sát giới.
- Xâm lấn Việt quốc sao? Không thành vấn đề!
- Lần này, ta không chỉ muốn sát nhập hành tỉnh Thiên Tây, còn muốn cướp đi mấy quận, giết hơn mấy ngàn vạn người, để Ninh Nguyên Hiến cảm nhận được sự phẫn nộ của ta.
- Hắn cũng dám bảo ta viết thư nhận tội, dám giết võ sĩ Khương quốc của ta.
Tô Kiếm Đình nói:
- Đại vương đừng quên một chuyện nhỏ, là giết Thẩm Lãng.
- Không thể quên được. - Vua Khương nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ta sẽ bảo Việt vương chém đầu Thẩm Lãng mang đến trước mặt của ta.
- Nếu như hắn đáp ứng yêu cầu của ta, ta liền kiên quyết không lùi binh, đốt giết cướp bóc. Lần này ta muốn uy hiếp để có càng nhiều vàng hơn, càng nhiều nô lệ hơn, đương nhiên cũng bao gồm đầu của thằng tiểu tặc Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng “từng cứu” vua Khương, hơn nữa còn từng cứu vô số dân chúng Khương quốc.
Đây đối với vua Khương mà nói, ngược lại là sai lầm.
Arugan ta đây chỉ báo thù, không báo ân.
Lúc trước ở Khương quốc, sơ suất để ngươi chạy thoát một mạng.
Hiện tại tình hình dịch bệnh đậu mùa trong nước đã bình thường, tiểu tặc Thẩm Lãng nhà ngươi cũng nên chết.
Mà lúc này!
Những quả cầu độc bé xíu mà Thẩm Lãng chôn trong cơ thể vua Khương, gần như đã rỉ.
Chỉ cần gắng sức một cái, vỏ ngoài của quả cầu độc trực tiếp vỡ vụn, kịch độc Xyanua bên trong sẽ tiến vào máu.
Chỉ trong vòng mấy giây, là có thể giết chết vị vua Khương dũng mãnh cường đại kia.