239. Chương 239: Vua Khương đột ngột băng hà! Cú sốc kinh hoàng và bi kịch

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 239: Vua Khương đột ngột băng hà! Cú sốc kinh hoàng và bi kịch

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 239 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự phù phiếm của Ninh Nguyên Hiến còn có chút phong thái, trông khá sành điệu.
Còn sự phù phiếm của vua Khương Arugan thì đặc biệt trực diện và thô thiển, thậm chí còn tầm thường hơn cả Thẩm Lãng.
Để chiêu đãi sứ thần các nước, toàn bộ đại điện của ông ta đều bày đầy đủ các loại kỳ trân dị bảo.
Ông ta mang thẳng tất cả những vật phẩm trong kho báu ra trưng bày.
Đặc biệt là tấm gương ba mét do Thẩm Lãng tặng, cùng với bức tượng “phỉ thúy dạ quang”, càng trở thành điểm nhấn để ông ta khoe khoang.
Đương nhiên, khoe khoang thì khoe khoang, nhưng để ông ta vì thế mà cảm kích Thẩm Lãng thì là điều không thể.
Ngươi cho ta những thứ đó, là vinh hạnh của ngươi. Ta cướp đồ của ngươi, cũng là vinh hạnh của ngươi.
Đó chính là triết lý sống của vua Khương Arugan.
Khương quốc có điều kiện khắc nghiệt, lạnh đến khủng khiếp.
Nhưng vua Khương lại vô cùng giàu có, hoàng cung của ông ta còn vĩ đại và khí thế hơn cả Việt vương, nóc cung còn được viền vàng.
Trong khi đó, vạn dân Khương quốc lại khốn khổ vô cùng.
Nhưng Arugan lại thấy điều đó vô cùng bình thường, kỳ lạ là vô số Khương dân cũng cho rằng chuyện này là bình thường.
Suốt mấy trăm năm qua, Khương dân vẫn luôn khốn cùng, và họ đã cảm thấy điều đó là chuyện đương nhiên.
Nhưng tình hình đó đã có sự thay đổi.
Nắm giữ kỹ thuật tiêm chủng, vua Khương quả nhiên bắt đầu thu tiền tiêm phòng.
Muốn vĩnh viễn miễn dịch khỏi tử thần bệnh đậu mùa rình rập ư?
Dùng một con bò lớn để đổi, hoặc ba con dê cũng được.
Nhất thời không lấy ra được cũng không cần gấp, có thể nợ, nhưng phải trả tiền lãi.
Cái giá này cao đến ngất trời.
Nhưng Thẩm Lãng đã đi rồi, Thánh miếu đã trống vắng.
Một con bò trưởng thành đương nhiên quý giá, nhưng so với một mạng người mà nói, dường như có thể chấp nhận được.
Một khi mắc bệnh đậu mùa, Khương dân bình thường gần như chắc chắn sẽ chết.
Vì vậy, dù với giá cắt cổ, vô số Khương dân cũng đều đến tiêm phòng đậu mùa. Bởi vì kỹ thuật tiêm phòng bệnh đậu mùa của Thẩm Lãng đã khiến vương tộc nước Khương phất lên.
Đúng vào lúc này, một tin tức tốt được lan truyền.
Dưới chân Đại Tuyết Sơn, công chúa Arunana thành lập một bộ lạc, nơi đó có Thánh miếu mới, có thể miễn phí tiêm phòng đậu mùa cho tất cả mọi người.
Là tất cả mọi người. Không chỉ người Khương quốc, mà cả tộc Sa Man, người Tây Vực đều có thể được.
Trong nháy mắt, vô số người đổ xô về phía Đại Tuyết Sơn.
Chỉ trong hơn một tháng, bộ lạc của công chúa Arunana đã trực tiếp bành trướng lên gần mười vạn người.
Hơn nữa còn không ngừng gia tăng.
Rất nhiều người Tây Vực, người của tộc Sa Man cũng đều kéo đến.
- Đại vương, hôm nay là tiệc sinh nhật của ngài, công chúa Ruru vẫn chưa tới. – Em gái của Tô Nan, Vương phi Tô Mạc nói.
Nghe những lời này, sắc mặt vua Khương chợt lạnh đi, ánh mắt bừng bừng tức giận.
Đứa con gái này khiến ông ta thất vọng quá đỗi, trước kia đứng về phía tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng đã đành. Hôm nay lại còn chống đối ông ta. Ta cho Khương dân tiêm phòng đậu mùa, mỗi lần nhận một con bò, mà nó lại miễn phí.
Bây giờ vô số người đều đổ xô đến bộ lạc của nó rồi.
Đương nhiên, dù Arunana thành lập bộ lạc, thì vẫn thuộc về Khương quốc.
Nhưng không có sự chấp thuận của vua Khương, hành vi của Arunana được xem là mưu phản.
Tương lai Khương quốc phải giao cho Thái tử Arutai, Arunana chỉ là một đứa con gái, tranh giành cái gì?
Arutai nói:
- Arunana đã từng nói, từ khi nó bị bệnh đậu mùa, không ai quan tâm, không một ai dám bước vào phòng cách ly của nó. Cho nên nó không bao giờ nhận ngài là phụ thân, cũng sẽ không nhận con là huynh trưởng, chỉ có Đại Ngốc và Tuyết Ẩn là thân nhân của nó.
Vương hậu Tô Mạc nói:
- Đại vương à, nó cũng chỉ có thể không ngừng phá hoại, không ngừng mua chuộc lòng người. Tuy rằng nó là con gái ruột của ngài, nhưng lại như đang rạch một vết thương trên người ngài, khiến ngài liên tục chảy máu, còn nó thì không ngừng hút máu ngài mà trở nên cường tráng. Đến khi nó cường tráng đến mức nhất định, có thể sẽ quay lại phản phệ chính phụ thân ngài đấy.
- Nó dám sao? - Vua Khương Arugan nói với giọng lạnh lẽo:
- Bây giờ bộ lạc của nó có bao nhiêu người?
Thái tử Khương quốc Arutai nói:
- Mười vạn người.
Mí mắt vua Khương chợt giật giật.
Lại có mười vạn người? Toàn bộ Khương quốc của ông ta cộng lại, cũng chỉ có mấy chục vạn người mà thôi.
Vua Khương hỏi:
- Nó có bao nhiêu võ sĩ?
Thái tử đáp:
- Ba nghìn.
Dưới trướng Arunana quả thực chỉ có ba nghìn võ sĩ.
Bởi vì những người tìm đến nương tựa bên nàng, phần lớn đều là già yếu.
Trong khi đó, các võ sĩ hùng tráng đều bị vua Khương lung lạc, còn võ sĩ trẻ tuổi tiêm phòng đậu mùa không mất tiền.
Hơn nữa, võ sĩ Khương quốc thích đi theo cường giả, mà trong lòng bọn họ, Arunana tuy rằng cường đại, nhưng dù sao cũng là phụ nữ, hơn nữa còn không mạnh bằng vua Khương.
Vua Khương cầm lấy chén ngọc lưu ly cỡ lớn, rót đầy rượu nho, uống cạn một hơi hơn nửa cân.
Tiếp đó, ông ta trực tiếp đi ra ngoài hoàng cung, tìm một con bò Tây Tạng vô cùng hùng tráng, dễ dàng bẻ gãy sừng của nó.
Con bò Tây Tạng kêu thảm thiết một trận, máu tươi nhễ nhại.
- Đại vương uy vũ.
- Đại vương vô địch.
Vua Khương đưa cái sừng bò dính máu cho con trai thứ năm và nói:
- Arucho, ngươi dẫn ba nghìn người đến dưới chân Đại Tuyết Sơn gặp Arunana, mang theo cái sừng bò dính máu này. Ngươi nói cho nó biết, trong vòng mười ngày phải đến trước hoàng cung của ta, quỳ gối dưới chân ta. Nếu chống đối không đến, ta sẽ dùng cái sừng này đâm chết nó, mạng của nó là ta ban cho, hiển nhiên ta cũng có thể giết nó.
Con trai thứ năm của vua Khương quỳ xuống, tiếp nhận cái sừng bò dính máu này.
- Vâng, tuân lệnh phụ vương.
Tiếp đó, gã hăng hái bừng bừng chạy ra khỏi hoàng cung, mang theo ba nghìn người hướng về phía chân Đại Tuyết Sơn mà lao điên cuồng.
Xua đi những chuyện không hài lòng, vua Khương tiếp tục uống rượu mua vui.
- Sứ thần nước Sở, lần này ta tự mình dẫn binh tiến vào Việt quốc, các ngươi chuẩn bị chi bao nhiêu tiền? - Vua Khương nói.
Ông ta chính là như vậy, bất kể chuyện gì cũng phải nói đến tiền.
- Hai mươi vạn lượng vàng. - Sứ thần nước Sở nói.
Vua Khương giận dữ nói:
- Các ngươi quá keo kiệt, Tô Nan cho nhiều hơn.
Sứ thần nước Sở nói:
- Vua Khương, không thể nói như vậy. Chúng ta không chỉ chi tiền, hơn nữa còn có đại quân. Trên vùng biên giới Việt quốc ước chừng có mười mấy vạn đại quân, nếu đại quân của ngài nhảy vào vùng phía Tây Việt quốc cướp bóc, đại quân của Trấn Tây hầu Xung Nghiêu đến đây chặn giết, ngài nên làm gì bây giờ?
Vua Khương khinh thường nói:
- Xung Nghiêu, ta có gì phải sợ?
Sứ thần nước Sở nói:
- Ngài uy vũ vô địch, tất nhiên là không sợ Xung Nghiêu. Thế nhưng ngài nhảy vào phía Tây nước Việt là để cướp bóc, là để thỏa mãn, là đốt giết cướp giật, không muốn chiến tranh. Chỉ cần đại quân nước Sở chúng ta khẽ động, biên quân Trấn Tây của Việt quốc liền không dám rời đi. Đến lúc đó, dưới sự phối hợp của gia tộc họ Tô, toàn bộ vùng phía Tây đều là khu vực săn bắn của ngài, ngài có thể cướp bóc bao nhiêu tiền, bao nhiêu gái đẹp, bao nhiêu nô lệ?
Vua Khương nói:
- Ba mươi vạn lượng vàng, một lượng cũng không thể thiếu, bằng không ta sẽ không xuất binh.
Sứ thần nước Sở bất đắc dĩ nói:
- Vậy thì tuân theo ý đại vương.
Tên Man vương trước mắt tham lam, thật sự khiến người ta phải sôi máu.
Vấn đề then chốt là ông ta có vàng, nhưng căn bản không nghĩ đến việc phát triển thực lực của một nước, mà lại dùng để trải mặt đất, xây hoàng cung.
Mặt đất phủ đầy vàng ở hai nước Ngô Sở cũng là giả, duy chỉ có gạch vàng của hoàng cung nước Khương là thực sự.
Vua Khương lại uống hơn nửa cân rượu.
Ông ta kéo một tiểu vương phi khác của gia tộc họ Tô là Tô Ngưng lại gần.
Bàn tay ông ta luồn vào cơ thể nàng để thưởng thức.
- Nghe nói vợ của Thẩm Lãng rất đẹp, phải không?
Tô Kiếm Đình nói:
- Đúng vậy, Kim Mộc Lan có dung mạo không thua kém Thần nữ Tuyết Ẩn.
Nhớ đến Tuyết Ẩn, vua Khương không khỏi tức giận ngút trời.
Vua Khương nói:
- Chuyện khoái trá nhất trên trần đời của con người, chính là chém đầu kẻ địch, cưỡng đoạt vợ của bọn họ. Thẩm Lãng miễn cưỡng có tư cách này.
Tô Kiếm Đình nói:
- Đáng tiếc Kim Mộc Lan không ở kinh đô, mà đang ở bờ biển phía Đông xa xôi.
Hơn nữa, Kim Mộc Lan cũng không đến lượt vua Khương nhà ngươi đâu.
Tô Kiếm Đình tiếp tục nói:
- Nhưng mà Thẩm Lãng ở kinh đô có một thị thiếp, xinh xắn lanh lợi, đầy đặn động lòng người, hơn nữa đã mang thai.
Vua Khương nói:
- Vậy cũng không tệ, ta muốn.
Vua Khương Arugan đời này chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai, ngoại lệ duy nhất chính là Thẩm Lãng.
Lúc đó, để Thẩm Lãng cứu mạng, ông ta bị ép viết thư nhận tội, hơn nữa còn để Thẩm Lãng xây Thánh miếu trên đất Khương quốc.
Vô cùng nhục nhã.
Với tư cách anh hùng hào kiệt, chính là phải lột da rút gân kẻ địch, sau đó chém đầu để ở một bên.
Tiếp đó, ngay trước thủ cấp kẻ địch mà giày vò đàn bà của họ.
Ha ha ha ha!
Như thế mới thoải mái.
Ảo tưởng đến chuyện sắp sửa dẫn đầu đại quân tiến vào phía Tây nước Việt, điên cuồng đốt giết cướp bóc.
Đến lúc đó, ông ta có thể cướp bóc bao nhiêu vàng? Có thể cướp giật bao nhiêu mỹ nhân? Cướp đoạt bao nhiêu nô lệ?
Nhìn cả đám người nước Việt cao cao tại thượng trở thành heo dê.
Để cái đám người Việt quốc tự xưng là người văn minh, mắt mở trừng trừng nhìn vợ mình bị chà đạp.
Thoải mái đến mức nào?
Vừa nghĩ, vua Khương đã uống rất nhiều rượu.
Vua Khương chợt vớ lấy cây đại đao bên cạnh.
Thanh đại đao này so với cây của Arunana còn to hơn, dài chừng ba mét, nặng hơn hai trăm cân.
Tiếp đó, ông ta ngay trong đại điện điên cuồng múa đao.
Trong nháy mắt.
Toàn bộ đại điện như bị một cơn lốc thổi qua.
Đao phong kịch liệt thổi tung khay bạc đĩa bạc trên bàn ra ngoài.
Tiếng rít của thanh đại đao này, như quỷ khóc sói gào.
Toàn bộ khách khứa ở đó nhanh chóng tránh né, trốn vào trong góc của đại điện.
Mỗi người đều xanh mặt, kinh hồn táng đảm.
Trong miệng lại lớn tiếng vỗ tay tán thưởng.
- Đại vương uy vũ.
- Đại vương vô địch.
Vua Khương này rõ ràng có thần lực bẩm sinh, võ công siêu cường.
Bốn mươi chín tuổi, ông ta gần như đang ở vào trạng thái đỉnh phong nhất. (*)
(*) Chú thích của Bánh: chương trước nói sinh nhật bốn mươi lăm tuổi sai rồi, đã sửa lại.
Lúc ông ta múa may đại đao xoay cuồng, dù cách hơn mười mét, khi bị đao phong quét qua cũng có thể cảm thấy đau.
Toàn bộ những người trong đại điện, hoàn toàn không mở mắt ra được.
- Ha ha ha ha ha...
- Sứ giả tộc Sa Man, ngươi nói cường giả Sa Man mạnh lắm phải không? Qua đây cùng bản vương thử một lần xem sao?
- Chẳng lẽ người của tộc Sa Man cũng là kẻ bất lực ư?
Nghe những lời này, sứ giả tộc Sa Man không nhịn được nữa.
Tức khắc, năm cao thủ tộc Sa Man rút chiến đao, trực tiếp xông tới.
Sứ thần nước Sở không đành lòng nhìn thẳng.
Man tộc chính là Man tộc.
Làm một vị vua, lại đi động thủ với sứ thần của nước ông ta.
- Chiến!
- Xông lên!
Năm cao thủ tộc Sa Man rống lên một tiếng, chợt vây giết vua Khương.
Thế nhưng...
Một giây sau.
Năm cao thủ tộc Sa Man như những con diều bay ra ngoài.
Hạ gục nhanh chưa từng thấy!
Trên không trung, máu tươi cuồng phún, sau khi rơi xuống đất, gân cốt toàn thân của năm cao thủ tộc Sa Man đều gãy đoạn, ngũ tạng lục phủ vỡ vụn, hoàn toàn chết đi. Còn vũ khí trong tay của bọn họ, cũng toàn bộ vỡ nát.
Năm cao thủ trực tiếp bị vua Khương một chiêu hạ gục nhanh chưa từng thấy.
Thần lực và chân khí của vua Khương này, rõ ràng là nghịch thiên.
Tất cả mọi người chứng kiến cảnh này, vô cùng khiếp sợ.
Ai nấy đều nghe nói vua Khương vô địch.
Rõ ràng nghe danh không bằng gặp mặt.
Vị vua Khương này so với trong truyền thuyết còn lợi hại hơn.
Tô Kiếm Đình nhìn mà cũng biến sắc.
Vua Khương này rõ ràng là chiến thần vô địch vậy.
Không biết là ông ta lợi hại, hay nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi lợi hại hơn nhỉ?
Nghe nói Cừu Yêu Nhi, như thường lệ là một người đối đầu một nghìn người, sau đó đại khai sát giới.
Loại chiến thần vô địch thần lực bẩm sinh này, rõ ràng là ngàn triệu người có một.
Tiếp đó Tô Kiếm Đình bắt đầu trong lòng suy đoán, đơn thuần về võ công thì phụ thân Tô Nan lợi hại hơn một chút, hay vua Khương lợi hại hơn.
Rất nhanh Tô Kiếm Đình đưa ra phán đoán.
Phụ thân Tô Nan võ công cực cao, đơn đả độc đấu thì chưa có đối thủ.
Thế nhưng trên chiến trường, vẫn là vua Khương nghịch thiên hơn.
Trạng thái của vua Khương vô cùng tốt.
Thanh đại đao Thanh Long trong tay ông ta múa càng lúc càng nhanh, càng ngày càng hung mãnh.
Có người bị dòng đao cương kinh người này dọa, liền sợ hãi thét lên chạy ra ngoài.
Lúc này trong đại điện không chỉ tất cả chén đũa bị lật ngược, dù cho bảo vật đầy đất cũng vỡ nát tan tành.
- Rầm!
Tấm gương ba mét mà Thẩm Lãng tặng cuối cùng không chịu nổi, dù cho cách xa như vậy, cũng chợt nổ nát vụn.
Vương hậu Tô Mạc đau lòng.
Trong khi đó, vua Khương lại cười ha ha.
Một tấm gương tính là gì?
Lần này tiến vào phía Tây nước Việt cướp bóc, thứ gì mà không có, bảo bối gì mà không có.
Tên điên này chính là như vậy.
Những bảo vật này ông ta dường như vô cùng quý trọng, còn chuyên đặt trong kho báu.
Nhưng nội tâm ông ta lại hoàn toàn không quan tâm, khoe khoang xong xuôi, hủy sạch mà không hề đau lòng chút nào.
Ánh mắt ông ta rơi vào pho tượng phỉ thúy dạ quang cao một thước mà Thẩm Lãng đã tặng.
Vua Khương nhe răng cười.
- Bản vương muốn đại sát tứ phương.
- Bản vương dẫn đầu đại quân tiến vào Việt quốc, đốt sạch, giết sạch, cướp sạch.
- Bản vương muốn cho Việt quốc nghe tin đã sợ mất mật, muốn cho Việt vương sợ đến hồn phi phách tán.
- Xoẹt!
Vua Khương cách mấy mét, chợt vung một đao.
Chém từ trên trời xuống.
- Rầm!
Tức khắc, pho tượng phỉ thúy dạ quang Thẩm Lãng tặng cho ông ta bị nổ nát vụn.
- Bản vương muốn chém đầu của Thẩm Lãng, sau đó để hắn phải mở mắt trừng trừng xem ta chà đạp đàn bà của hắn, chỉ mong cái cô nàng xinh xắn nhỏ nhắn kia có thể chấp nhận bản vương uy vũ hùng tráng, ha ha ha ha!
Tiếp đó!
Động tác của vua Khương trong nháy mắt dừng lại.
Giống như phim bị kẹt ngay trong rạp chiếu bóng vậy.
Toàn bộ biểu cảm, toàn bộ động tác của ông ta trong nháy mắt cứng lại.
Vẫn uy vũ vô cùng, khí phách ngút trời.
Đáng tiếc không có máy ảnh.
Bằng không tư thế này vô cùng ngầu.
Tất cả mọi người xung quanh chứng kiến cảnh này đều kinh ngạc.
Màn biểu diễn vô địch của vua Khương kết thúc rồi ư?
Tức khắc, tất cả mọi người ra sức vỗ tay ủng hộ.
- Đại vương uy vũ.
- Đại vương vô địch.
- Đại vương uy chấn thiên hạ.
Thế nhưng!
Vua Khương vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, vẫn uy phong lẫm lẫm đứng ở đó, thanh siêu cấp đại đao trong tay vẫn giữ nguyên điệu bộ đánh xuống.
Mọi người không khỏi kinh ngạc.
Chẳng lẽ đại vương cảm thấy chúng ta vỗ tay còn chưa đủ sôi nổi?
Thế là, tất cả mọi người càng thêm điên cuồng vỗ tay, xé cuống họng hét lớn:
- Đại vương uy vũ, đại vương vô địch.
Thế nhưng!
Vua Khương vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Thế nhưng, chúng ta thực sự đã tận lực rồi.
Cuống họng của chúng ta muốn rách rồi.
Hầu hạ vị Man vương này cũng khó quá đi.
Thế nhưng vào lúc này!
Từ lỗ mũi, lỗ tai, mắt, khóe miệng của vua Khương chảy ra những dòng máu đen.
Thất khiếu chảy máu thật sự.
Tô Kiếm Đình kinh ngạc sững sờ, vương hậu Tô Mạc kinh ngạc sững sờ.
Thái tử Arutai kinh ngạc sững sờ.
Một thái giám Khương quốc xông tới thật nhanh, đưa tay dò hơi thở của vua Khương.
Hoàn toàn không còn thở.
Khi dò nhịp tim, cũng mất.
Tức khắc, tên thái giám kinh hãi la lên:
- Đại vương băng hà rồi.
Tất cả mọi người ở đây kinh hãi tột độ.
Vua Khương có thể không chết ư?
Bốn quả cầu độc trong cơ thể ông ta đã hoen rỉ hoàn toàn, yếu ớt không chịu nổi một đòn.
Ông ta điên cuồng diễn võ đến thế.
Nhất là cú chém đầy khí phách cuối cùng đã trực tiếp ép bẹp mấy quả cầu độc, khiến cho Xyanua bên trong tiến vào máu.
Trong nháy mắt, ông ta mất mạng!
Vị chiến thần vô địch này, không chết trên chiến trường.
Mà là chết trong bữa tiệc sinh nhật của mình.
- Đại vương... - Vương hậu Tô Mạc khóc thét, toàn bộ nữ nhân cũng khóc thét.
- Rầm!
Thân hình đồ sộ của vua Khương trực tiếp ngã xuống.
......
Thẩm Lãng bị giam trong hầm của vương cung.
Nơi này chuyên dùng để trữ băng, nhiệt độ đặc biệt thấp, dù cho là mùa hè đi nữa, khi bước vào cũng run lẩy bẩy.
Một thân thể như Thẩm Lãng mà đi vào, cam đoan không đến nửa canh giờ liền trực tiếp bị đông cứng gần chết.
Hơn nữa lúc hắn bị bắt vào, ăn mặc mỏng manh như thế.
Cho nên Lãng gia lúc này!
Khí thế ngất trời!
Không sai, quá nóng.
Hắn một tay cởi áo lông cáo trên người ném xuống.
- Mông to, ngươi cho ta uống gì vậy? Nóng như vậy?
Công chúa Ninh Diễm đáp:
- Rượu đó!
Thẩm Lãng hỏi:
- Rượu gì? Sao lại có màu đỏ vậy?
Ninh Diễm nói:
- Rượu máu nai, ta sợ ngươi sẽ đông chết đó, làm huynh đệ sao có thể mắt mở trừng trừng nhìn ngươi chết được chứ?
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Rượu máu nai?
Ta... Ta còn uống nhiều như vậy?
Thảo nào toàn thân như thiêu như đốt.
Tiếp đó nhìn về phía cọp cái.
Ngoại hình cô gái này thật đúng là diễm lệ, như một ngọn lửa vậy.
Trong hầm băng to lớn này, Thẩm Lãng mặc áo lông cáo, mà cô gái mạnh mẽ nóng nảy này vẫn mặc áo cưỡi ngựa mỏng.
Đường cong bắp đùi, đường cong eo mông, rõ ràng muốn nổ tung.
Cô gái này rõ ràng có vẻ đẹp đầy hoang dã.
Ninh Diễm bị ánh mắt Thẩm Lãng nhìn ngó có chút sợ hãi.
- Đồ cặn bã, ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Lúc trước đã nói, ngày đó là lần cuối cùng, sau này chúng ta làm huynh đệ trong sạch.
- Ngươi tuyệt đối không thể có bất kỳ suy nghĩ không nên gì về ta đâu.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi nói vậy, coi ta là loại người nào? Thẩm Lãng ta đây là loại đàn ông giữ mình trong sạch, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện có lỗi với nương tử của ta.
Ninh Diễm nói:
- Coi như ngươi có chút lương tâm.
Thẩm Lãng nói:
- Tới, uống rượu, huynh đệ tốt.
Ninh Diễm hùa theo:
- Tới, uống, huynh đệ tốt!
Hai người lại rót hết ly này đến ly khác.
Tiếp đó không hiểu sao, hai người lại lăn lộn cùng một chỗ.
Chỉ có điều lần này, không có chuyện gì thực sự xảy ra.
Bởi vì tửu lượng của Thẩm Lãng thực sự quá kém, uống xong liền lăn quay ra ngủ.
Ngược lại Ninh Diễm tuy rằng uống say, nhưng vẫn còn khí lực, lột sạch hơn phân nửa quần áo của mình, và cũng lột hơn phân nửa quần áo của Thẩm Lãng.
Tiếp đó rượu phát tác.
Đến khi hoàn thành được một nửa, cũng trực tiếp say ngã ngủ mất.
Ngày thứ hai, lúc Ninh Diễm tỉnh lại.
Nàng lại kêu lên một tiếng?
Sao lại... Lại ngủ cùng một chỗ hả?
Hơn nữa trên người còn đang đắp chăn?
Rốt cuộc là ai đắp cho chúng ta vậy?
Còn có thể là ai khác, Đại công công Lê Chuẩn đã để cung nữ vào đây đắp, giọng của Ninh Diễm lớn như vậy, ông ấy không muốn nghe cũng khó.
Kéo chăn ra, Ninh Diễm phát hiện toàn thân mình gần như trần truồng, Thẩm Lãng cũng gần như trần truồng, hai người còn quấn lấy nhau.
Trên mặt Thẩm Lãng đầy những vết hôn, còn có dấu răng.
Tuy rằng lần này không có chuyện gì thực sự xảy ra, thế nhưng hình ảnh này cũng quá đặc biệt.
Mà ngay lúc đó!
Cánh cửa hầm bị mở ra.
Đại Tông Chính Ninh Dụ đi đến.
Quốc quân hạ chỉ, muốn thẩm vấn Thẩm Lãng và Ninh Diễm, hỏi hai người rốt cuộc có tư tình hay không.
Đương nhiên kết luận nhất định là không có.
Cái gọi là thẩm vấn, cũng chỉ là diễn một màn kịch mà thôi.
Bê bối của vương tộc sao có thể đưa ra kết luận?
- Thẩm Lãng, đứng dậy, Đại Tông Chính có lời muốn hỏi ngươi. - Một thái giám bên cạnh nói.
Trong chăn, Thẩm Lãng mơ mơ màng màng nói:
- Hỏi đi.
Đại Tông Chính nói:
- Đại vương sai ta hỏi ngươi, ngươi và công chúa Ninh Diễm có quan hệ không đứng đắn hay không?
- Không có, chúng ta là huynh đệ, trong sạch. - Thẩm Lãng nửa mê nửa tỉnh nói:
- Ta là một người đàn ông giữ mình trong sạch, sao có thể phụ nương tử mà cùng cấu kết với nữ nhân khác làm bậy, tất cả chuyện này cũng là tin vịt.
- Ai có thể chứng minh? - Đại Tông Chính Ninh Dụ nói.
Tức khắc, trong chăn của Thẩm Lãng truyền đến một giọng nói.
- Ta có thể chứng minh.
Tam công chúa Ninh Diễm chui ra nói:
- Ta và Thẩm Lãng trong sạch, giữa chúng ta chẳng có quan hệ gì như thế đâu!
Nghe những lời này, tròng mắt Đại Tông Chính Ninh Dụ giật giật.
- Đốt nến.
Nến được đốt lên.
Mấy người thấy rất rõ ràng, Ninh Diễm và Thẩm Lãng ngủ trong cùng một cái chăn, Ninh Diễm còn nằm trên người Thẩm Lãng.
Tuy rằng đang đắp chăn, nhưng mơ hồ thấy được trên người nàng không mặc quần áo.
Khắp mặt Thẩm Lãng đều có vết hôn vết cắn.
Đ*, các ngươi đây là trong sạch?
Thật là quá đáng.
Trong vương cung, còn dám lăn lộn trong cùng một cái chăn?
Hai người dây dưa cùng một chỗ, còn nói với ta là trong sạch?
Khinh người quá đáng!
Đại Tông Chính Ninh Dụ nổi giận.
Tiếp đó nhắm mắt lại, rồi một lần nữa mở ra đã tĩnh táo.
- Ninh Diễm, công chúa quả thật có thể chứng minh ngài và Thẩm Lãng là trong sạch ư?
Ninh Diễm nói:
- Đúng vậy, quan hệ của hai người chúng ta trong sạch, chính là huynh đệ tốt, hoàn toàn không có nam nữ tư tình.
Đại Tông Chính Ninh Dụ nói:
- Vậy được, vụ điều tra của ta liền kết thúc.
Lại thở phào nhẹ nhõm, Đại Tông Chính nói:
- Ghi chép xuống đi, Thẩm Lãng và công chúa Ninh Diễm quan hệ trong sạch, cái gọi là nam nữ tư tình, hoàn toàn giả dối hư ảo.
Á!
Thái giám ở kế bên cắn chặt răng, ghi xuống.
Thế giới này quá đen tối, người thuần khiết giống như ta, đều phải thông đồng làm bậy.
Đây không phải là buộc mọi người chúng ta đều mở mắt mà như mù, há mồm mà như câm sao?
Nhưng mà bất cứ chuyện gì đều phải trả giá rất lớn.
Một lúc lâu sau!
Công chúa Ninh Diễm bị mang đến Đại Tông Chính tự, bế môn hối lỗi.
Giam lỏng một tháng.
Chỉ sống trong khu vực không đến mười mét vuông, không được ra ngoài một bước.
Còn Thẩm Lãng!
Tiếp tục phải ở trong hầm băng.
Hắn cảm thấy bản thân bị oan uổng.
Rõ ràng là Ninh Diễm chủ động tới tìm ta, đồng thời khiến ta quá chen.
Cái gì mà đổ cho ta, ta đều không có làm mà.
Ta rõ ràng là một người đàn ông tốt biết giữ mình trong sạch kia mà.
Vì sao phải bị cái tai bay vạ gió này?
Quốc quân rõ ràng đã nhịn vất vả lắm rồi, thực sự muốn thiến Thẩm Lãng.
Quá càn rỡ.
Quả nhân đêm qua mới vừa phát hỏa, mới vừa cảnh cáo các ngươi, không đến hai canh giờ, ngươi vẫn cùng Ninh Diễm ngủ chung một cái chăn sao?
Ngươi đây là không để quả nhân vào mắt sao?
Ngươi đây xem lời của quả nhân như gió thoảng bên tai ư?
Đại công công Lê Chuẩn nói là công chúa Ninh Diễm chủ động đi tìm Thẩm Lãng, hơn nữa hai người uống say, kỳ thực không có chuyện gì xảy ra.
Tiếp đó, quốc quân càng tức giận hơn.
Con gái của ta cứ hèn hạ như vậy, còn tự đưa tới cửa ư? Thẩm Lãng có sức hấp dẫn cao đến thế này sao?
Tại sao quả nhân không nhìn ra chứ?
Vốn có việc Ngô vương dẫn đầu ba vạn đại quân xuôi nam, muốn trưng cầu ý kiến của Thẩm Lãng.
Bây giờ cũng không cần hỏi riêng nữa, cứ tiếp tục giam giữ.
Nhưng mà quốc quân lúc này càng thêm xác định.
Trong vụ án của Hà Nguyên Nguyên, Thẩm Lãng trong sạch.
Bằng không, hắn sẽ không đi tìm đường chết như vậy.
Thẩm Lãng đây là đang phát tiết bất mãn, hắn cảm thấy uổng phí khi bị Đại Lý tự nhốt vài ngày, mình bị oan uổng.
Chân tướng rõ ràng, rửa sạch tội danh xong xuôi, hắn đã bắt đầu kiêu căng trở lại rồi.
Quá càn rỡ, quá cuồng vọng.
- Không cho hắn đồ ăn, để hắn bị đói gần chết đi.
- Phái người đưa đi một phần khẩu dụ trách cứ Huyền Vũ Hầu, liền hỏi thằng con rể này được dạy dỗ thế nào vậy?
Nhưng mà đây chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ.
Quốc quân tập trung tất cả tinh lực để ứng phó nguy cơ trước mắt.
Ngô vương rốt cuộc muốn làm gì?
Ba vạn đại quân xuôi nam, là muốn đe dọa? Hay là muốn khai chiến?
Còn có Tô Nan?
Tên đó rốt cuộc muốn làm gì kia chứ?
Bản năng Ninh Nguyên Hiến đã ngửi thấy một mùi nguy hiểm.
So với những đại sự này, chuyện tên khốn kiếp Thẩm Lãng này cùng Ninh Diễm ngủ cùng một chỗ, cũng không đáng kể gì.
Lần đầu tiên ngủ rồi, vậy lần thứ hai, lần thứ ba có gì khác nhau chứ?
...
Dã tâm của Tô Nan rất lớn!
So với trong tưởng tượng của quốc quân còn muốn lớn hơn.
Trò sắp xếp của ông ta lúc này là để thực hiện một mục tiêu cũng rất lớn.
Ban đầu ông ta còn muốn chờ thêm một thời gian nữa.
Thật không ngờ vụ án của Hà Nguyên Nguyên lại khiến quốc quân và ông ta trực tiếp xé rách da mặt.
Như vậy thì không còn cách nào khác, chỉ có thể tiến hành trước thời hạn.
Mặc dù sẽ khiến họ Tô khá bị động, lợi thế có được trong tương lai cũng sẽ càng nhỏ.
Thế nhưng...
Họ Tô vẫn là người được lợi lớn nhất.
Sau trận kịch biến này, gia tộc họ Tô chúng ta nhất định sẽ phượng hoàng niết bàn.
Còn gia tộc họ Kim!
Thì phải ầm ầm sụp đổ.
Tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này, cũng may mà đang ở trong hầm băng vương cung.
Nếu không...
Cái tên Ngự Sử Điện trung Lâm Bỉnh Trung không sợ chết, giờ đã ngỏm!
Sau khi tấu lên chuyện gian tình của Thẩm Lãng và Ninh Diễm được ba ngày, hắn đã bị tố cáo tội tham ô, tổng cộng một trăm tám mươi lượng vàng.
Tiếp đó bị bắt vào Đại Lý tự, người Hắc Thủy Đài tự mình thẩm vấn.
Khoảng một ngày một đêm.
Tiếp đó truyền đến tin tức Lâm Bỉnh Trung tự sát.
Nhưng mà Tô Nan không thèm để ý chút nào.
Ông ta đang đợi.
Đợi khoảnh khắc vua Khương dẫn đầu hai vạn khương binh tiến vào phía Tây nước Việt kia.
Ông cũng đang chờ đợi khoảnh khắc đại quân nước Sở tiếp cận.
Lần này đây, nhất định khói lửa sẽ nổi lên bốn phía.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nhất định sẽ hồn bay phách tán.
Hôm nay toàn bộ hành tỉnh Thiên Tây đều đã mục nát lắm rồi, có họ Tô cùng Tam Nhãn Tà nội ứng ngoại hợp, ai có thể đỡ nổi vua Khương?
Lần này đây có lẽ sẽ chết mười vạn người, có thể còn nhiều hơn.
Không biết sẽ có bao nhiêu dân chúng vô tội bị giết, bị giày vò, bị cướp đi làm nô lệ.
Không biết sẽ có bao nhiêu thành quận bị đốt thành bình địa.
Nhưng... vậy thì thế nào?
Một gia tộc quật khởi, nhất định phải có vô số xác chết làm nền.
Chờ đến khi vua Khương tàn sát bừa bãi hành tỉnh Thiên Tây.
Chờ đại quân nước Sở tiếp cận miền Tây.
Chờ lúc quân tiên phong Ngô vương xuôi nam.
Chính là thời khắc ta chiếm lấy những thứ của Ninh Nguyên Hiến.
Còn giết Thẩm Lãng, đại khái là một chuyện bé nhỏ không đáng kể.
Ôi!
Quá đáng tiếc!
Nếu như có thể cho ta thêm nửa năm, cục diện sẽ tốt hơn.
Tiểu tặc Thẩm Lãng, tất cả chuyện này cũng là đáp lại những gì ngươi ban tặng.
Nếu không thể bằm thây ngươi thành vạn đoạn, lột da rút gân, thật đúng là khó giải mối hận trong lòng ta!
Thế nhưng vào lúc này!
Tâm phúc Tô Dong bước vào thật nhanh.
Mặt mày ông ta cắt không còn giọt máu, cả người đều đang run rẩy.
- Chủ tử, đây... Đây là mật thư của thế tử, được đưa tới với tốc độ nhanh nhất, đã chạy chết mười mấy con tuấn mã.
Tô Nan giật mình.
Tức khắc có dự cảm không may mạnh mẽ.
Rút mật thư ra và đọc ngay.
Phía trên viết mấy chữ rõ ràng.
Nhưng mà, toàn bộ là mật mã, người khác xem không hiểu.
Nhưng Tô Nan lập tức liền nhìn ra, thậm chí không cần giải mã.
- Vua Khương chết bất đắc kỳ tử!
Trong nháy mắt!
Tô Nan giống như bị sét đánh!
Cả người đứng ngẩn ngơ tại chỗ, không cách nào cử động.