240. Chương 240: Quốc quân mừng rỡ! Lệnh bắt Tô Nan!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 240: Quốc quân mừng rỡ! Lệnh bắt Tô Nan!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 240 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vua Khương sẽ chết bất đắc kỳ tử.
Điều này Thẩm Lãng có thể khẳng định.
Thế nhưng, vua Khương sẽ chết vào ngày nào?
Thẩm Lãng thực sự không thể kết luận.
Hơn nữa, chuyện vua Khương sẽ chết bất đắc kỳ tử, Thẩm Lãng có thể nói cho Quốc quân sao?
Tuyệt đối không thể!
Chuyện này Thẩm Lãng nhất định phải làm như không dính líu đến mình.
Thẩm Lãng là một thầy thuốc tài giỏi.
Y thuật vào thời khắc mấu chốt có thể trở thành vũ khí sắc bén, có thể chữa trị cho những nhân vật quyền quý trong vương tộc.
Vì thế, việc giết người và y thuật nhất định phải tách biệt.
Thẩm Lãng có thể giết người.
Nhưng không thể lợi dụng lúc chữa bệnh mà giết người.
Nếu không, trong tương lai, ai trong vương tộc còn dám để ngươi chữa bệnh?
Hơn nữa, lần này Thẩm Lãng mưu sát vua Khương là một kế hoạch giết người từ từ, sau hai tháng chữa bệnh, vua Khương sẽ đột ngột qua đời.
Nếu bây giờ nói cho Quốc quân, tạm thời ngài sẽ thấy hả hê, vui mừng khôn xiết.
Nhưng sau đó, Quốc quân sẽ nghĩ, Thẩm Lãng này quả thực đáng sợ.
Hôm nay hắn có thể dùng bản lĩnh thần kỳ này giết chết vua Khương, vậy ngày mai thì sao?
Người khác có nghi ngờ thì cứ nghi ngờ, nhưng Thẩm Lãng tuyệt đối không thể để bản thân mình liên quan đến chuyện này.
Hơn nữa, người khác cũng chưa chắc sẽ nghi ngờ Thẩm Lãng.
Chuyện giết người chậm rãi vẫn có.
Ví dụ như Phù Đồ Sơn hạ cổ độc cho Thần nữ Tuyết Ẩn, hay vua Căng hạ độc chì cho công chúa Ninh La.
Nhưng đó đều là độc mãn tính.
Vua Khương chết bất đắc kỳ tử, phản ứng đầu tiên của người khác chắc chắn không phải là nghi ngờ Thẩm Lãng.
Ngược lại, họ sẽ nghĩ, có phải là một số người bên trong Khương quốc ra tay không?
Kẻ nào được lợi lớn nhất khi vua Khương chết, kẻ đó cũng có thể trở thành nghi phạm đáng ngờ nhất.
...
Ba vạn đại quân nước Ngô tiến xuống phía nam, áp sát thành Thượng Dã của nước Việt.
Đại quân của Biện Tiêu gia tăng chuẩn bị chiến tranh.
Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao dẫn bốn vạn binh sĩ, tiếp cận thành Thượng Dã.
Quân đội hai nước bắt đầu giằng co.
Tình hình vô cùng căng thẳng!
Quốc quân quả nhiên vẫn triệu kiến Thẩm Lãng.
Thế nhưng, vừa nhìn thấy hắn, ngài vẫn tức giận.
Không phải đã nói bỏ đói hắn vài ngày sao?
Nhìn cái tên khốn này mặt mày hồng hào, giống người bị bỏ đói chỗ nào chứ?
Chỉ thiếu mỗi việc ợ lên một tiếng.
Hơn nữa, hắn há miệng, răng vẫn trắng bóng, trên người cũng chẳng có chỗ nào dơ bẩn.
Ngươi ở trong hầm dưới đất chẳng những có đồ ăn, còn có thể tắm rửa, còn có thể đánh răng nữa sao?
Tuy nhiên, những chi tiết này, Quốc quân rốt cuộc không truy cứu.
- Ba vạn quân nước Ngô tiến xuống phía nam, tiếp cận thành Thượng Dã, ngươi thấy sao? - Ninh Nguyên Hiến bèn hỏi.
Thẩm Lãng đáp:
- Ai là người dẫn binh?
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ngô vương đích thân.
Nghe những lời này, sắc mặt Thẩm Lãng hơi biến đổi.
Lớn chuyện đến vậy sao?
Nếu chỉ để uy hiếp, cũng không cần Ngô vương đích thân dẫn binh.
- Ngươi cảm thấy tất cả chuyện này có liên quan đến Tô Nan không? - Quốc quân nói.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, nếu tất cả chuyện này đều liên quan đến Tô Nan, thì hậu quả sẽ vô cùng kinh người, mưu đồ của Tô Nan đặc biệt lớn.
Quốc quân gật đầu.
Quốc quân nói:
- Chỉ mong Ngô vương chẳng qua là trẻ tuổi bồng bột, sau chiến thắng trong cuộc săn bắn ở biên giới, muốn mượn cơ hội đề cao sĩ khí trong nước, tăng cường xung đột vùng biên giới mà thôi.
Thẩm Lãng không khỏi nói:
- Bệ hạ, mọi việc phải suy nghĩ theo hướng xấu nhất.
Quốc quân nói:
- Suy nghĩ theo hướng xấu nhất? Vậy ngươi cảm thấy tình hình tệ nhất sẽ là gì?
Thẩm Lãng nói:
- Đại quân nước Sở có thể sẽ tiến sát phía Tây Việt quốc của ta, kiềm chế đại quân của Trấn Tây Hầu Xung Nghiêu. Ba vạn đại quân nước Ngô chỉ là khởi đầu, tiếp đó Ngô vương sẽ liên tục tăng cường binh lực, đại quân sẽ áp sát biên giới, hoàn toàn khống chế đại quân của Công tước Biện Tiêu cùng Trấn Bắc Hầu. Tiếp đó, vua Khương sẽ tiến vào phía Tây như chốn không người, và một khi đến đó, Hầu tước Tô Nan có thể lấy bất cứ thứ gì từ Bệ hạ nếu ông ta muốn.
Khuôn mặt Quốc quân co giật một hồi.
Ông cũng nghĩ đến cục diện này, chỉ mong tình thế không nên chuyển biến xấu đến mức này.
Ninh Nguyên Hiến tức giận đến không nói nên lời:
- Một khi đã đến lúc này, kẻ đầu tiên Tô Nan muốn giết chính là ngươi.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, đây còn chưa phải là tình hình tệ nhất.
Quốc quân không khỏi kinh ngạc.
Thẩm Lãng nói:
- Tô Nan là một con cáo già, tình hình khi ông ta vạch ra kế hoạch này tuyệt đối không phải là nhất thời nổi lòng tham, mà là mưu đồ đã từ lâu.
Quốc quân gật đầu.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Ông ta lần này vốn đã nắm chắc phần thắng khi hãm hại trung thần, nhưng vụ án Hà Nguyên Nguyên đã phá vỡ kế hoạch của ông ta. Nói cách khác, kế hoạch này ông ta vạch ra, không phải là để đối phó với cục diện triều chính, mà là có âm mưu sâu xa hơn nữa.
Sắc mặt Quốc quân trong nháy mắt trắng bệch.
- Ý của ngươi là, một cuộc biến động Diễm Châu mới sao?
Ninh Nguyên Hiến quả nhiên vô cùng thông minh, một lời đã nói trúng trọng điểm.
Thẩm Lãng nói:
- Tô Nan đã cấu kết với nước Sở từ lâu, ông ta liên tục giúp đỡ nước Khương, còn nước Sở thì liên tục giúp đỡ họ Tô. Suốt bao năm tháng, số vàng đổ vào là khổng lồ, chuyện này là vì điều gì?
Đây cũng vẫn là tình hình mà Ninh Nguyên Hiến lo lắng nhất.
Vì thế, ông ta thà dung túng gia tộc họ Xung, cũng phải áp chế họ Tô.
Gia tộc họ Xung có mối thù sâu đậm với nước Sở, đời đời kiếp kiếp không thể xóa bỏ, vì thế gia tộc họ Xung vĩnh viễn không thể đầu nhập vào nước Sở.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Dù cho như thế, lãnh địa của họ Tô cuối cùng cũng không giáp với nước Sở, cho dù muốn đầu nhập vào nước Sở cũng nằm ngoài tầm với. Hơn nữa, mười mấy vạn đại quân của họ Xung ngay phía bắc Tô Nan, nếu họ Tô dám phản bội, Xung Nghiêu bất cứ lúc nào cũng có thể tiến xuống phía nam tiêu diệt ngay lập tức.
Thẩm Lãng nói:
- Đại quân của Trấn Tây Hầu Xung Nghiêu và lãnh địa họ Tô cách một dãy núi, khoảng cách tuy gần nhưng xuất binh tiêu diệt ngay cũng không dễ dàng.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Dù cho xuất binh không dễ, Bạch Dạ quan nằm giữa họ Tô và họ Xung từ đầu đến cuối đều nằm trong tay quân ta.
Giữa lãnh địa của gia tộc họ Tô ở quận Bạch Dạ và lãnh địa của gia tộc họ Xung, có một dãy núi lớn. Thế nhưng, mấy đời Việt vương trước đã bỏ ra rất nhiều chi phí, xây dựng một cửa ải quan trọng trong thung lũng này, chính là Bạch Dạ quan.
Tòa thành này treo lơ lửng trên đầu gia tộc họ Tô, có thể đồng thời kiềm chế cả hai nhà họ Xung và họ Tô.
Mà hôm nay, trấn thủ Bạch Dạ quan này, chính là quân đội của Bình Tây đại tướng quân Trịnh Đà, cũng chính là nhạc phụ của Kim Hối, tức là cha của Trịnh Hồng Tuyến.
Ông ta là tướng lĩnh chính quy thuộc phe Quốc quân, nhân vật số hai của Tây quân.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, rất nhiều người trong chúng ta có một sự nhầm lẫn, cảm thấy Khương quốc là Khương quốc, họ Tô là họ Tô. Nhưng vào thời khắc mấu chốt, nếu Tô Khương nhất thể thì sao? Khi đó, họ sẽ giáp với nước Sở.
Quốc quân nheo mắt lại, nói:
- Vua Khương hống hách như vậy, tuyệt đối không cam lòng làm người dưới. Tô Nan gian xảo, lại sao có thể thuần phục vua Khương? Chuyện Tô Khương nhất thể, khả năng không lớn.
Thẩm Lãng nói:
- Để phòng ngừa, vi thần cảm thấy cần phải lập tức bắt giữ Tô Nan, chí ít là giam lỏng ông ta.
Quốc quân trầm ngâm một lúc lâu, rồi lắc đầu.
Lúc này bắt Tô Nan, tình hình sẽ lập tức long trời lở đất.
Hậu quả quá nghiêm trọng.
Cần thời gian, cần hòa hoãn.
- Người đâu, lập tức ra lệnh cho Hắc Thủy Đài, tăng cường gấp đôi người giám sát, bao vây phủ Trấn Viễn Hầu!
- Bất cứ ai trong phủ Trấn Viễn Hầu, đều không được rời kinh đô nửa bước.
- Vâng!
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến có lá bài tẩy của riêng mình.
Ông cần phải chờ đến khi xác định được tin tức từ Khương quốc, liệu vua Khương có quyết định xâm lấn phía Tây hay không.
Ông cần xác định tin tức xong xuôi, rồi mới quyết định bước tiếp theo.
...
Thời gian quay trở lại vài ngày trước.
Sau khi vua Khương chết bất đắc kỳ tử, toàn bộ giới thượng tầng Khương quốc trong nháy mắt đại loạn.
Bởi vì Khương quốc có một truyền thống, là tranh giành ngai vàng bằng cách giết huynh đệ.
Vua Khương Arugan chính là làm như vậy, sau khi lên ngôi, lập tức giết sạch những huynh đệ có khả năng đe dọa ngai vàng.
Sau khi vua Khương chết bất đắc kỳ tử, mấy người con trai có thực lực đương nhiên cũng sợ gặp thảm kịch như bậc cha chú, vì thế lập tức cấu kết với nhau, không nói đến việc tranh giành ngai vàng với Arutai, nhưng tối thiểu cũng muốn tự bảo vệ mình và tranh đoạt càng nhiều lợi ích hơn nữa.
Vì thế, toàn bộ cung vua Khương, trong nháy mắt đao kiếm loang loáng.
Theo như tưởng tượng, bất kể là Thái tử Arutai hay các vương tử khác, khi thấy vua Khương Arugan chết bất đắc kỳ tử, trước tiên nhất định sẽ điều tra rõ nguyên nhân cái chết.
Nhưng trên thực tế lại không phải vậy.
Sau khi vua Khương chết, mấy người này đầu tiên là hoàn toàn khiếp sợ.
Tiếp đó, trong nháy mắt họ lao vào cuộc đấu tranh kịch liệt.
Còn thi thể của vua Khương thì bị vứt ngay trên bàn, không ai đoái hoài.
Đình thi bất cố, thúc giáp tương công! (*)
(*) Nguồn gốc của câu này là từ tích Tề Hoàn công thời Xuân Thu. Ý nghĩa câu chuyện nói về chuyện con cái mãi tranh giành gia sản mà chém giết đấu tranh bỏ mặc xác cha mẹ.
Chuyện này, dù là ở triều đại nào, nơi nào cũng đều không khác biệt là mấy.
Khi Tề Hoàn Công qua đời, năm người con trai vì tranh đoạt vương vị mà tự giết lẫn nhau, bỏ mặc thi thể cha họ trên giường.
Khoảng sáu mươi bảy ngày sau, cuối cùng có một người con trai chiến thắng, trở thành vua mới của nước Tề. Tề Hoàn Công lúc này mới được hạ táng, mà khi đó, thi thể của ông đã sớm hư thối không chịu nổi, giòi bọ bò lổm ngổm khắp nơi.
Hơn một canh giờ sau khi vua Khương chết.
Một bóng đen bí mật rời khỏi cung vua Khương, đi đến một đống cỏ khô, kêu mấy tiếng be be của loài dê.
Người này, chính là một trong những thái giám đáng tin cậy của vua Khương.
Lúc trước Thẩm Lãng còn từng hoài nghi, vua Khương cũng dùng thái giám sao?
Ông ta kêu mấy tiếng dê xong.
Một khắc đồng hồ sau đó, một bóng người xuất hiện.
- Hoàng cung đại loạn, chuyện gì đã xảy ra?
Thái giám bên cạnh vua Khương nói:
- Nhanh, dùng tốc độ nhanh nhất đến kinh đô, bẩm báo Đại Đốc chủ, vua Khương chết bất đắc kỳ tử, Khương quốc đại loạn.
Tiếp đó, ông ta nhanh chóng lấy ra một tờ giấy:
- Đây là tin tức tường thuật, nhất định phải đưa đến tay Bệ hạ.
- Vâng!
Bóng đen kia biến mất rất nhanh.
Tiếp theo, hắn sẽ tận dụng tất cả lực lượng, dùng tốc độ nhanh nhất đưa tin tình báo này về đến kinh đô.
Vị thái giám bên cạnh vua Khương, chính là gián điệp của Hắc Thủy Đài.
Đương nhiên sẽ có người hỏi, tên thái giám này vì sao không trực tiếp mưu hại vua Khương?
Cái này sao có thể được chứ?
Không phải ai cũng có bản lĩnh như Thẩm Lãng đâu.
Hơn nữa, tên thái giám này cũng không phải là thái giám thân cận nhất của vua Khương.
Người chịu trách nhiệm ăn uống cho vua Khương, lại là thái giám cùng ông ta lớn lên từ nhỏ.
Vua Khương là người cực kỳ đa nghi, cũng chính là loại nhân tài như Thẩm Lãng cùng Tả đạo sĩ mới có thể thực hiện được âm mưu hãm hại.
Nhưng dù cho như thế.
Gián điệp Hắc Thủy Đài của Việt quốc, cũng chỉ chậm hơn Tô Kiếm Đình hai canh giờ, đã truyền tin tức này đến.
...
Phủ Trấn Viễn Hầu.
Cả người Tô Nan lâm vào vô cùng đau khổ, vô cùng không cam lòng.
Tại sao lại như thế này?
Ông ta chỉ còn cách thành công một chút.
Vua Khương đáng lẽ phải chết.
Nhưng tên đó tuyệt đối không thể chết vào lúc này.
Cái tên khốn kiếp này, tên ác ôn này, đã đe dọa suốt cả đời Tô Nan.
Vốn dĩ nên vắt kiệt giá trị của tên đó rồi mới cho chết, vì sao lúc này lại chết chứ?
Bây giờ, âm mưu của ông ta phải làm sao tiếp tục nữa?
Kế hoạch Phượng Hoàng Niết Bàn của gia tộc họ Tô, nên làm sao tiếp tục nữa?
- Gào...
Từ miệng Tô Nan phát ra từng đợt gầm giận dữ.
Thân thể vốn đang còng xuống, trong nháy mắt thẳng tắp.
Dưới chân giẫm một cái.
Mặt đất cứng rắn, trong nháy mắt nứt vỡ.
- A... A... A...
Từ sâu trong cổ họng ông ta, phát ra tiếng gào thét giống như dã thú.
Ông ta nắm chặt tay, đập từng phát vào bức tường.
Bức tường bằng đá, lại bị đập ra từng cái lỗ lớn.
Đá vụn bay tán loạn.
Võ công của Tô Nan thật kinh người.
Cứ như vậy mà phí công vô ích sao?
Không!
Tuyệt đối không!
Tô Nan ép bản thân dần dần tỉnh táo lại.
Tiếp đó, ông ta thản nhiên hạ lệnh:
- Phát động đi!
Tô Dung kinh ngạc nói:
- Vâng.
Ông ta cũng không cần đi truyền lệnh.
Mà là leo lên một cái đài trên phủ Trấn Viễn Hầu, đốt một ngọn nến bên trong.
...
- Giá, giá, giá!
Một trận tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.
Mà lúc này cửa thành kinh đô đã đóng.
- Ai đó?
Người tới trực tiếp giơ lên lệnh bài.
Giơ cao mật thư trong tay, dán ba cọng lông quạ đen lên đó.
- Mở cửa, mở cửa!
Một tiếng ra lệnh.
Một cái cửa nhỏ được mở ra ở khu vực cổng thành.
Tiếp đó, bên trong cửa thành, lập tức chuẩn bị một con ngựa mới.
Tên võ sĩ Hắc Thủy Đài nhảy vào cửa thành xong, liền nhảy lên con ngựa đã chuẩn bị sẵn, tiếp tục phi về hướng tòa thành Hắc Thủy Đài.
Mà con ngựa hắn vừa cưỡi, trực tiếp quỳ rạp xuống đất, miệng sùi bọt mép.
Thay ngựa xong, hắn nhanh chóng tăng tốc, lao về phía tòa thành Hắc Thủy Đài.
- Khẩn cấp, khẩn cấp!
- Mật báo từ phía tây, cấp báo từ phía tây!
Vừa vọt tới phía dưới tòa thành Hắc Thủy Đài, tên võ sĩ này lại ra sức hô to.
- Vù vù vù vù...
Tức khắc, bốn cao thủ Hắc Thủy Đài trực tiếp từ trên tòa thành nhảy xuống, trực tiếp nâng hắn lên, vọt vào bên trong tòa thành Hắc Thủy Đài.
Một lát sau.
Tên mật thám Hắc Thủy Đài này quỳ gối trước mặt Đại đô đốc Diêm Ách của Hắc Thủy Đài.
- Đốc chủ, vua Khương chết bất đắc kỳ tử, Khương quốc nội loạn.
Tên mật thám này hai tay dâng mật thư, tiếp đó liền bất tỉnh nhân sự.
Diêm Ách kinh hãi, nói:
- Ra lệnh cho đại phu giỏi nhất, trị liệu vị huynh đệ này, bất kể giá nào, phải khiến huynh đệ này khôi phục như cũ.
- Vâng!
Khi chữ "vâng" này còn chưa kịp thốt ra, bóng dáng Diêm Ách đã biến mất.
...
Quốc quân đã ngủ rồi.
Ngày hôm nay vốn dĩ nên thị tẩm Tô phi, nhưng ông vẫn không đi, vẫn ở trong cung Biện phi.
Thế nhưng, dù ông muốn ngủ cũng không được.
Cái tình hình tệ nhất mà Thẩm Lãng nói, thật là đáng sợ.
Lại đến một trận biến động Diễm Châu nữa sao?
Cũng không có khả năng, gia tộc họ Tô và nước Sở đâu có giáp giới.
Có nên hay không lập tức bắt Tô Nan?
Không!
Không thể bắt!
Nếu không sẽ khiến xảy ra biến động long trời lở đất.
Nhất định phải xác định Khương quốc bên kia sẽ làm gì? Vua Khương có nhất định phải xâm lấn phía Tây nước Việt hay không.
Nhưng vào lúc này!
Bên ngoài vang lên giọng của Lê Chuẩn:
- Bệ hạ, Diêm Đốc cầu kiến.
Nghe những lời này, Quốc quân gần như lập tức từ trên giường đứng dậy.
Cái tên Hắc Diêm Vương đã thật lâu không rời khỏi tòa thành Hắc Thủy Đài.
Hôm nay đến, khẳng định có đại sự phát sinh!
Quốc quân thậm chí không kịp mặc nội y, lập tức đi ra.
Đại đô đốc Hắc Thủy Đài Diêm Ách trực tiếp quỳ xuống nói:
- Bệ hạ, vua Khương chết bất đắc kỳ tử, Khương quốc nội loạn.
Tiếp đó, hai tay ông ta dâng lên tin tức tường thuật tỉ mỉ.
Quốc quân đầu tiên là kinh ngạc.
Tiếp đó mừng rỡ khôn xiết!
Lại xảy ra chuyện như vậy sao?
Vào thời khắc mấu chốt này, lại có niềm vui lớn đến thế sao?
Trời cao lại phù hộ Ninh Nguyên Hiến ta đến thế sao?
Quốc quân mở tin tình báo này ra, xem xét cẩn thận một lần.
Ngay sau đó, tính đa nghi của Quốc quân bản năng phát tác.
Tin tình báo này có phải là giả hay không?
Có phải chăng gián điệp bí mật của Hắc Thủy Đài đã bị lừa?
Ngay sau đó, đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Bệ hạ, mới vừa nhận được tin tức, phủ Trấn Viễn Hầu vốn luôn không đốt đèn trên đài cao, bỗng nhiên lại đốt nến.
Sắc mặt Quốc quân đầu tiên là biến đổi, tiếp đó vui vẻ, rồi ông bèn hỏi:
- Tô Nan còn ở đó không?
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Còn, lúc này vẫn ở trong sân, đang ngồi ngây người.
Quốc quân ra lệnh:
- Lập tức hành động, lùng bắt Tô Nan.
- Không nên dùng đến những quân đội khác, trực tiếp xuất động ba nghìn võ sĩ Hắc Thủy Đài, bao vây phủ Trấn Viễn Hầu!
- Đóng kín bốn cổng thành kinh đô, không cho bất luận kẻ nào ra vào, bất luận kẻ nào!
- Lê Chuẩn, Diêm Ách, các ngươi tự mình hành động, đi lùng bắt Tô Nan!
- Vâng!
...
Ngay thời điểm binh mã xuất động.
Cũng là thế lôi đình, mặt đất run rẩy.
Bất kể là Thiết Kỵ Thiên Việt, hay là Thiết Giáp Vệ của Quốc quân.
Nhưng mà lúc võ sĩ Hắc Thủy Đài xuất động thì lại im hơi lặng tiếng!
Bởi vì bọn họ mặc áo giáp da, mang giày vải mềm, hơn nữa nhón chân bước đi, để đảm bảo rơi xuống đất không có một tiếng động nào.
Ba nghìn võ sĩ Hắc Thủy Đài xuất động.
Như thủy triều đen tràn về phía phủ Trấn Viễn Hầu.
Đây mới là cảnh tượng hoành tráng.
Lúc trước bắt Thẩm Lãng, chẳng qua chỉ có trăm người mà thôi.
Ba nghìn võ sĩ Hắc Thủy Đài hành động trên đường phố tốc độ như bay, lại không hề có tiếng động gì.
Hai bên đường phố có người vẫn chưa ngủ, không biết vì sao cảm thấy kinh sợ, thế là mở cửa sổ ra nhìn.
Tức khắc nhìn thấy trên đường phố, chi chít đều là võ sĩ áo đen.
Hắn ngơ ngác nhìn, một cử động nhỏ cũng không dám.
Lúc này, hắn chỉ cần động một cái, hô một tiếng, sẽ phải chết ngay lập tức.
Sau một lát, ba nghìn võ sĩ Hắc Thủy này biến mất không còn tăm hơi ở một ngã rẽ.
Hai khắc sau!
Ba nghìn võ sĩ Hắc Thủy Đài đã bao vây phủ Trấn Viễn Hầu chật như nêm cối.
Đại thái giám Lê Chuẩn thở phào một hơi dài.
Ngày này rốt cuộc đã đến.
- Tô Nan còn ở đó không? - Lê Chuẩn bèn hỏi.
- Còn, ngay trong sân. - Một tên võ sĩ giám thị Hắc Thủy Đài đáp lời:
- Ông ta giống như cảm thấy có điều chẳng lành, tự đánh cờ với chính mình, nhưng rất lâu không thể kết thúc ván cờ.
- Đi vào bắt người đi! Diêm Đốc chủ, mời!
Đại đô đốc Hắc Thủy Đài Diêm Ách mặt không chút thay đổi, thậm chí cau mày.
- Rầm!
Một tiếng vang thật lớn.
Cổng phủ Trấn Viễn Hầu chợt bị đập mở.
Tiếp đó, đại thái giám Lê Chuẩn lùi về sau hai bước, theo Diêm Ách tiến vào bên trong phủ Trấn Viễn Hầu.
Đi tới sân.
Tô Nan với tấm lưng còng vẫn ngồi ở đó, ngây người nhìn bàn cờ trước mặt.
Lê Chuẩn nói:
- Tô ông à, mặc dù là mùa hè, nhưng nửa đêm sương lạnh, cũng không cần ngồi ở bên ngoài, chúng ta đưa ngài đến một chỗ ấm áp hơn.
Tô Nan cất giọng nói già nua:
- Lê công công, ngươi muốn dẫn ta đi đâu vậy?
Lê Chuẩn nói:
- Hắc Thủy Đài, Đại Lý Tự? Hay Trấn Viễn Hầu ngài chọn một?
Tô Nan ngẩng đầu đốt nến, hướng Lê Chuẩn cùng Diêm Ách nói:
- Lê công công ngài nói ta nghe không hiểu, Tô Bạch Đầu ta đây ở trong sân chơi cờ lẽ nào cũng phạm sai lầm rồi sao?
Dưới ánh nến phản chiếu, khuôn mặt già nua của ông ta hướng sang Lê Chuẩn và Diêm Ách lộ ra nụ cười quỷ dị.
Lê Chuẩn kinh hãi!
Ông già này nhìn qua tuy rằng giống hệt Tô Nan.
Nhưng lão ta căn bản không phải là Tô Nan!