242. Chương 242: Thẩm Lãng: Ta chính là vương giả! Chặn đường diệt Tô Nan!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 242: Thẩm Lãng: Ta chính là vương giả! Chặn đường diệt Tô Nan!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 242 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những xác chết la liệt trên đất thực ra cũng chẳng có gì kỳ lạ. Quan trọng là hình dạng của những xác chết này quá đỗi quỷ dị. Mỗi cái xác đều còn nguyên vẹn, nhưng tất cả đều bị biến dạng. Hoặc là đầu bị bẹp dúm, hoặc là thân thể bị nghiền nát. Tử trạng như vậy rõ ràng là quá thảm khốc, quả thực khiến người ta phải phát điên lên.
Nhưng mà vào lúc này!
Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên trong không khí. Ngay sau đó, sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch cảm thấy một luồng nguy hiểm tột độ.
Một giây sau đó.
Một bóng đen khổng lồ đột ngột lao tới. Thế tấn công này thực sự không thể nào hình dung nổi. Nếu nói nhanh, thì cũng không phải quá nhanh, nhưng lại vô cùng uy mãnh. Khiến cho người ta chỉ cần thoáng nhìn qua, hai chân đã run lẩy bẩy, giống như loài vật nhỏ bé nhìn thấy hổ lớn, bản năng sẽ sợ hãi.
- Đánh chết các ngươi, đánh chết các ngươi, đánh chết các ngươi...
Kế đó, là tiếng gầm vang dội như sấm. Kẻ lao tới chính là Đại Ngốc, thanh sắt trong tay gã như muốn bổ thẳng vào đầu Vân Mộng Trạch.
Vân Mộng Trạch da đầu tê dại, dùng hết sức lực lùi lại thật nhanh.
Ngay sau đó!
Tiếng của Thẩm Thập Tam vang lên:
- Đại Tráng dừng tay, người một nhà, người một nhà mà...
Đại Ngốc ngớ người. Huyền thiết trọng bổng trong tay gã bỗng hất sang bên cạnh.
- Rầm!
Hòn non bộ to lớn trong nháy mắt tan nát.
Vân Mộng Trạch nhìn Đại Ngốc lúc này, thấy đôi mắt gã hoàn toàn đỏ rực, cả người như tiến vào trạng thái cuồng hóa, một loại cảnh giới điên rồ. Bình thường Đại Ngốc quá đỗi lương thiện. Chắc chắn phải tiến vào trạng thái điên loạn, mới có thể trở nên hung mãnh như vậy. Bởi vì Đại Ngốc vốn chỉ biết bị đánh, chứ không chủ động đánh người.
Vân Mộng Trạch lau đi vết máu trên trán. Bởi vì khi hòn non bộ nổ tung vừa rồi, đá vụn văng tung tóe, gã tuy tránh được phần lớn, nhưng vẫn bị trầy da.
Kế đó, gã dè dặt tiến lên, vỗ vỗ cổ Đại Ngốc nói:
- Đại Tráng, kết thúc rồi, mọi chuyện đều kết thúc cả rồi.
Một lát sau.
Đôi mắt Đại Ngốc dần dần khôi phục ánh sáng. Khi gã phát cuồng, tầm nhìn chỉ một màu đỏ rực, gần như không thấy gì cả. Cũng chỉ là cầm huyền thiết trọng bổng trong tay điên cuồng đập phá. Rốt cuộc đã đập trúng cái gì? Đập trúng ai đó? Gã cũng không biết.
- Kết thúc rồi sao?
Đại Ngốc trong lòng lo sợ.
- Kẻ xấu đâu? Kẻ xấu đâu rồi?
Vân Mộng Trạch bản năng nhìn những thi thể đầy đất. Thôi bỏ đi, Đại Ngốc còn không biết mình đã giết nhiều người như vậy.
- Chạy rồi, tất cả đều chạy rồi, kẻ xấu đều bị dọa chạy mất rồi. – Vân Mộng Trạch kéo tay Đại Ngốc nói:
- Đi nào, chúng ta đi xem nhóc mập, xem nó có sợ vãi linh hồn không.
Đại Ngốc gật đầu nói:
- Được, đi xem Tam Ngốc, xem đứa nhỏ thế nào rồi.
Cánh cửa mật thất dưới đất mở ra, Đại Tráng đi xuống hầm.
...
Trong cả viện chỉ còn lại Vân Mộng Trạch và Thẩm Thập Tam.
- Thập Tam, rốt cuộc mọi chuyện là thế nào vậy?
Thẩm Thập Tam dường như vẫn còn hoảng sợ:
- Ta không biết, nghĩa tử của Tô gia, Tô Kiếm Ngạn, muốn giết phu nhân Băng Nhi, muốn bắt thế tử Kim Mộc Thông. Các huynh đệ đều bị kìm chân ở bên ngoài, mấy chục cao thủ bao vây tấn công hai người chúng ta. Ta cứ ngỡ nhất định phải chết rồi, chỉ có thể liều mạng chiến đấu hết sức mình thôi.
Vân Mộng Trạch gật đầu, gã biết rõ Tô Kiếm Ngạn, võ công quả thực phi thường mạnh mẽ, ít nhất là mạnh hơn Thẩm Thập Tam rất nhiều. Mấy chục tên cao thủ bao vây tấn công hai người Thẩm Thập Tam và Đại Ngốc, quả thực không có lối thoát nào cả. Sở dĩ Vân Mộng Trạch một mình xông vào, là vì gã là sứ giả đế quốc, dù cho người của Tô Nan có điên cuồng đến mấy cũng không dám giết gã.
- Sau đó thì sao?
Thẩm Thập Tam nói:
- Ta đã chuẩn bị sẵn sàng chết ở đây. Nhưng Tô Kiếm Ngạn nói muốn giết con của chủ nhân, Đại Ngốc vừa nghe liền gầm lên không thể giết đứa nhỏ, ngay sau đó đôi mắt hắn đỏ ngầu, vung thiết bổng xông ra ngoài. Kế đó... mấy chục tên địch đều bị đập chết.
Vân Mộng Trạch nhếch miệng. Lại một lần nữa nhìn những thi thể trên đất.
Cái này có thể gọi là đập chết ư? Đây là đập nát, thực sự là đập thành thịt băm. Hơn nữa còn rất hôi thối. Bởi vì rất nhiều người bị đập vỡ ruột và bàng quang.
Vân Mộng Trạch hỏi:
- Vậy Tô Kiếm Ngạn thì sao?
Thẩm Thập Tam nói:
- Tô Kiếm Ngạn thấy Đại Ngốc lợi hại, bèn tăng tốc độ cực nhanh, đâm về phía Đại Ngốc. Kiếm đó của hắn quá nhanh, dù ta có võ công cao hơn cũng không đỡ được, thậm chí chủ mẫu cũng không đỡ nổi. Thế nhưng...
Thế nhưng bản lĩnh chịu đòn và đỡ kiếm của Đại Ngốc lại siêu mạnh. Hơn nửa năm qua, đại tông sư Chung Sở Khách đã đánh lén Đại Ngốc trên trăm vạn lần, Đại Ngốc đỡ kiếm đến phát điên rồi. Đỡ không xuể kiếm của Chung Sở Khách, nhưng sao lại không đỡ nổi kiếm của Tô Kiếm Ngạn chứ.
Thẩm Thập Tam nói:
- Tóm lại, Tô Kiếm Ngạn đâm Đại Ngốc mấy trăm kiếm, sau đó bị Đại Ngốc cản mấy trăm kiếm. Đại Ngốc vừa đỡ kiếm, vừa đập người, mắt hắn chẳng nhìn thấy gì, thế nhưng thanh sắt trong tay múa may quay cuồng, đám cao thủ Tây Vực căn bản không cách nào tới gần, toàn bộ bị đập chết, đập bẹp, đập nát bét. Tô Kiếm Ngạn đâm Đại Ngốc mấy trăm kiếm, kết quả kiếm của hắn bị gãy lìa, hổ khẩu nứt ra, còn thổ ra một búng máu, sau đó liền bỏ chạy.
- Lợi hại, quả nhiên lợi hại. – Vân Mộng Trạch khen ngợi không phải Đại Ngốc, mà là Tô Kiếm Ngạn.
Con nuôi nhà họ Tô quả nhiên rất mạnh, bề ngoài là gã đâm Đại Ngốc mấy trăm kiếm. Thế nhưng ở một phương diện khác, cũng là gã đã trúng mấy trăm kiếm phản đòn từ Đại Ngốc, mà lại chỉ thổ ra một búng máu. Quả thực siêu mạnh. Công chúa Ninh Diễm mỗi lần chủ động chém Đại Ngốc, đều trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.
Vân Mộng Trạch hỏi:
- Lúc Đại Ngốc dùng thanh sắt kia múa may, có chiêu thức nào không vậy?
Thẩm Thập Tam đáp:
- Không, chỉ là múa lung tung, múa côn loạn xà ngầu.
Vân Mộng Trạch lại một lần nữa nhếch miệng.
Thẩm Thập Tam nói:
- Vân thế tử, ta đột nhiên cảm thấy luyện võ không có ý nghĩa gì.
Vân Mộng Trạch đi tới vỗ vỗ vai Thập Tam ra chiều đồng cảm:
- Không phải một mình ngươi nghĩ như vậy đâu.
Mẹ nó chứ. Chúng ta luyện võ ra sức nghiên cứu bí tịch, ra sức nghiên cứu chiêu thức. Một bộ kiếm pháp luyện tập mấy chục vạn lần, dốc hết tâm huyết, đã tốt còn muốn tốt hơn, sợ bị sai sót một chút nào. Cứ như vậy luyện tập chừng mười năm, cuối cùng thì rất lợi hại. Mà Đại Ngốc người ta thì sao chứ. Bí tịch gì? Không biết. Chiêu thức gì? Cũng không biết. Nhắm mắt lại, cầm thanh sắt đập loạn xạ. Đập chết mấy chục tên cao thủ Tây Vực. Đập cả cao thủ hàng đầu như Tô Kiếm Ngạn phải vừa chạy vừa khóc thét.
Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch nhìn bảo kiếm trong tay với vẻ ghét bỏ, trực tiếp ném đi rất xa.
Còn luyện cái quỷ gì nữa. Lão tử không luyện nữa. Luyện nửa đời người, còn không bằng người ta nhắm mắt lại múa côn loạn xà ngầu một trận.
- Ôi, ta thật là kẻ vô dụng, làm người cả đời này chẳng có ý nghĩa gì. – Vân Mộng Trạch ngồi dưới đất than thở.
Thẩm Thập Tam nói:
- Vân công tử à, ngài chí ít cũng nổi danh khắp thiên hạ, ngủ cùng mỹ nhân khắp thiên hạ.
Thập Tam cũng chỉ ở trước mặt Vân Mộng Trạch mới nói nhiều hơn chút, còn ở trước mặt Thẩm Lãng thì gần như ngậm miệng không nói. Chủ nhân đầu óc quá nhỏ, lại hay thích khoe khoang. Không giống sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch, thân phận cao quý như vậy, một chút làm ra vẻ cũng không có.
Vân Mộng Trạch vỗ vỗ vai Thập Tam nói:
- Ngươi cũng không tệ, ngay cả dạng con gái… kỳ lạ như Hoàng Phượng cũng có thể thích, đã ngủ rồi sao?
Thập Tam mặt đỏ bừng, lắc đầu.
Vân Mộng Trạch thở dài nói:
- Ngươi và chủ nhân của ngươi, chính là quá thành thật, không chịu buông tha.
Lời này khiến Thập Tam muốn khóc. Vân thế tử, ngài nói ta thành thật, ta thừa nhận. Nhưng ngài nói chủ nhân ta thành thật, cái này… quá giả dối rồi đó.
Vân Mộng Trạch thở dài nói:
- Đại Ngốc lợi hại như vậy, còn có một người càng lợi hại hơn, ngươi hẳn là đã gặp rồi chứ.
Thẩm Thập Tam gật đầu. Người càng lợi hại hơn đó chính là nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi.
Vân Mộng Trạch nói:
- Thật sự lợi hại như vậy sao?
Thẩm Thập Tam nói:
- Không có cách nào khác hình dung, chỉ có một mình nàng bao vây một nghìn người, sau đó một nghìn người bị dọa đến mức hồn bay phách lạc.
Vân Mộng Trạch nói:
- Nàng đẹp không?
Thẩm Thập Tam nói:
- Siêu, siêu, siêu cấp, thiên hạ độc nhất vô nhị.
Vân Mộng Trạch nói:
- Vẫn là đệ của ta lợi hại, cô gái như vậy cũng có thể ngủ cùng.
Thẩm Thập Tam muốn nói thực ra chủ nhân là người bị đè, hơn nữa hắn căn bản chẳng thể chinh phục Cừu Yêu Nhi nổi đâu. Trên thế giới này, còn chưa có người đàn ông nào có thể chinh phục Cừu Yêu Nhi. Nàng là thiên hạ vô song. Chủ nhân Thẩm Lãng trong mắt nàng cũng chẳng đáng một xu. Nhưng lời này Thập Tam nào dám nói.
Vân Mộng Trạch nói:
- Ngươi cũng đã gặp Thần nữ Tuyết Ẩn, cũng đã gặp Cừu Yêu Nhi, ngươi cảm thấy ai đẹp hơn?
Thập Tam nhớ lại một hồi rồi đáp:
- Cừu Yêu Nhi.
Vân Mộng Trạch hỏi:
- Vì sao?
Thập Tam nói:
- Bởi vì vẻ đẹp như Thần nữ Tuyết Ẩn này có thể tu luyện được, còn Cừu Yêu Nhi là bẩm sinh!
Vân Mộng Trạch nói:
- Ngươi cũng đã gặp hai người động võ, vậy ngươi cảm thấy ai lợi hại hơn?
Thập Tam nói:
- Không thể so sánh, luận tu vi võ công Thần nữ Tuyết Ẩn siêu cao. Thế nhưng khí thế của hai người lại không giống nhau. Nói cách khác, khí thế của Thần nữ Tuyết Ẩn như mũi tên của cung thủ bắn ra, mặc kệ trốn chỗ nào cũng không tránh được, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ. Mà khí thế của Cừu Yêu Nhi lại tựa như biển gầm, dường như là động đất, căn bản không thể tránh, cũng không dám trốn.
Vân Mộng Trạch nói:
- Hiểu rồi, một là giết một người, một là đè bẹp vô số người.
Thập Tam nói:
- Người đọc sách như các ngài không giống đâu.
Vân Mộng Trạch nói:
- Chưa tới mấy năm, có thể Đại Ngốc cũng sẽ trở thành người như vậy.
...
Đại Ngốc trở lại mật thất dưới đất, sau đó nhận được đãi ngộ của một anh hùng.
Kim Mộc Thông kinh ngạc nói:
- Cái này... Kết thúc rồi sao? Chẳng kinh tâm động phách như ta tưởng tượng gì cả, sau này tiểu thuyết của ta không cách nào viết, sẽ không có cao trào mất thôi.
Tiểu Băng vuốt ve bụng mình, thở phào một hơi thật dài nói:
- Đại Ngốc, ngươi thật lợi hại, ngươi quá tuyệt vời.
Ngay lập tức Đại Ngốc xấu hổ, trở nên cực kỳ ngượng ngùng.
Tiểu Băng nói:
- Đại Ngốc ngồi xuống nhanh đi nào, uống trà, uống trà.
Kế đó Băng Nhi rót một chén trà cho Đại Ngốc.
Đại Ngốc lại thêm phần mất tự nhiên.
- Băng Nhi ngươi đừng như vậy... Ta, ta vô cùng...
Đại Ngốc cũng không hình dung ra được cảm giác lúc này, chính là vô cùng không tự nhiên. Băng Nhi bình thường đối với gã hung hăng, ăn cơm lớn tiếng thì mắng, uống nước lớn tiếng cũng muốn mắng. Bây giờ nàng dịu dàng như vậy, rõ ràng là không thể quen được.
Băng Nhi hiểu ngay, lớn tiếng quát lên:
- Bảo ngươi uống trà thì cứ uống, uống nhanh lên.
Đại Ngốc rụt cổ lại, vội vàng nhận lấy trà, uống một hớp. Kế đó quy củ đặt chén trà lên bàn, ngồi thẳng, hai tay kẹp giữa đầu gối, tư thế ngồi giống hệt học sinh tiểu học nghe lời cô giáo vậy.
Cảm giác này mới đúng chứ. Băng Nhi dữ dằn như vậy, mình mới quen được.
...
Trời còn mờ tối.
Quốc quân cũng đã đứng dậy, còn dịu dàng vỗ lên lưng Tô phi nói:
- Tối hôm qua nàng đã mệt mỏi như vậy rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi.
Tô phi dịu dàng gật đầu. Đêm qua chắc hẳn là Ninh Nguyên Hiến mệt muốn chết rồi, làm việc như trâu cày vậy.
Mặc vào vương bào. Ninh Nguyên Hiến đi ra khỏi cung phòng Tô phi, trở lại cung của Biện phi.
- Ái phi, xoa mắt cho ta, sau đó nhỏ thuốc nhỏ mắt.
Ninh Nguyên Hiến nằm trên đùi Biện phi, cả thể xác và tinh thần mới thoáng yên bình trở lại. Lúc mở mắt, nhãn cầu của ông sưng đỏ. Bởi vì một đêm không ngủ. Không thể đi gặp thần tử với bộ dạng như thế.
Nguy cơ khổng lồ đã đến rồi! Tô Nan dùng danh nghĩa Khổ Đầu Hoan, thọc một gậy vào cả kinh đô. Hôm qua có bao nhiêu nhà dân cháy, mấy nghìn căn phải không? Đốt chết bao nhiêu người? Mấy nghìn người? Những thứ này đều không quan trọng. Quan trọng là điều này khiến Việt quốc có vẻ vô cùng yếu ớt. Chỉ có mấy trăm người đã quậy tung đô thành Việt quốc.
Vua đồng cỏ và chúa sơn lâm sợ nhất là gì? Là để cho người ta nhìn ra bản thân yếu ớt. Bất kể là yếu ớt thực sự, hay là yếu ớt giả vờ, đều hết sức nguy hiểm. Bởi vì điều đầu tiên, đám linh cẩu, sói dữ đều có thể xông lên cắn xé điên cuồng sư tử và hổ.
Tô Nan rõ ràng có thể lén lút trốn, vì sao lại phải đại náo kinh đô? Chính là muốn tiết lộ dáng vẻ “yếu ớt” đích thực của Việt quốc. Để nước Ngô, nước Sở, nước Khương v.v… toàn bộ nhào lên cắn xé.
Loại phút giây nguy hiểm này, không thể tức giận, không thể vênh mặt, không thể chú ý thể diện. Phải tỉnh táo để vượt qua nguy cơ lần này. Nguy cơ này bắt đầu từ khi nào vậy? Chắc hẳn là từ chuyến săn bắn vùng biên giới bắt đầu. Ngô vương trẻ tuổi kia khi chiến thắng mình, điều này khiến cho người ta cảm thấy nước Việt hơi suy yếu. Mà lần này Tô Nan phá vỡ bầu trời kinh đô đã hoàn toàn xé rách lớp vỏ mạnh mẽ bên ngoài của Việt quốc.
Kế tiếp cần tốc độ nhanh nhất để chấm dứt tổn hại. Muốn hoàn toàn gây kinh hoàng toàn bộ kẻ địch xung quanh. Bất kể là sư tử cũng tốt, hổ cũng được, thậm chí là linh cẩu giống như Khương quốc cùng tộc Sa Man vậy. Nhất định phải đánh phủ đầu bọn họ, nhất định không thể để thảm kịch bầy thú bao vây tấn công Việt quốc tái diễn. Bằng không dù cho Việt quốc có cường đại trở lại, cho dù có bốn móng tám tay, cũng đánh không xuể.
Một quân vương, chỉ đến khi đối mặt nguy cơ thực sự, mới có thể bộc lộ năng lực đến đâu. Lần này là chuyển nguy cơ từ chuyện lớn hóa nhỏ. Hay vẫn không ngừng chuyển biến xấu, nguy cơ càng nổi lên càng lớn? Cái này cần xem ý chí và quyết đoán của quân vương. Ninh Nguyên Hiến, thử thách thực sự của ngươi đã đến rồi. Tuy rằng chưa nói tới sống chết tồn vong, nhưng khoảnh khắc cực kỳ quan trọng đã đến. Vượt qua nguy cơ lần này, Việt quốc sẽ tiếp tục phát triển mạnh mẽ. Nếu như không qua được nguy cơ lần này. Hai mươi năm trước nước Ngô, sẽ là kết cục của ngươi. Chỉ bất quá lúc này đây bị cắt nhường liền không chỉ là chín quận, có thể là hơn nửa hành tỉnh Thiên Tây, cộng thêm bốn quận phương bắc.
- Bệ hạ, Uy Vũ Công đến! – Lê Chuẩn công công nói.
Nghe nói như thế, nét mặt quốc quân Ninh Nguyên Hiến không khỏi chấn động, trực tiếp đi tới thư phòng.
...
- Thần Biện Tiêu, bái kiến bệ hạ!
Người đứng đầu quân đội Việt quốc, cây cột chống trời thực sự của quốc quân Ninh Nguyên Hiến, Công tước Uy Vũ Biện Tiêu cẩn thận lễ bái. Ninh Nguyên Hiến không hề giả dối mà ngăn cản ông ta. Nếu như đổi thành Tô Nan thì Ninh Nguyên Hiến có thể sẽ vội vàng chạy tới, nâng đỡ.
Đến khi Biện Tiêu hành lễ xong.
Ninh Nguyên Hiến chắp tay khom lưng nói:
- Huynh trưởng cực khổ rồi.
Biện Tiêu nghe vậy, vốn muốn đứng dậy, liền ngừng lại, tiếp tục quỳ trên mặt đất.
- Ngồi đi. – Ninh Nguyên Hiến tự ngồi xuống.
Biện Tiêu đứng dậy, buông tay xuống ngồi trên ghế. Ba vạn đại quân Ngô vương xuôi nam, ông ta chỉnh đốn quân vụ, gia tăng quân đội chuẩn bị chiến tranh, sau đó lập tức xuôi nam yết kiến Ninh Nguyên Hiến.
- Sư huynh, giang sơn quả nhân gặp phải nguy cơ to lớn, mặc dù quả nhân luôn luôn cảnh cáo bản thân, tuyệt đối không nên coi thường Tô Nan, nhưng vẫn phạm sai lầm. Thằng nhóc khốn nạn Thẩm Lãng nói đúng, mưu đồ của Tô Nan lớn vô cùng, hắn đã sớm cùng nước Ngô, nước Sở cấu kết. Chuyến săn biên giới quả nhân thua, khiến người trong thiên hạ cảm thấy Việt quốc suy yếu rồi. Mà lần này Tô Nan công khai đánh vào kinh đô, hơn nữa hỏa hoạn đốt thành, đốt chết mấy nghìn dân chúng, khiến quốc gia của ta đại loạn, chính là muốn nói cho nước Ngô, nước Sở, nước Khương v.v… rằng Việt quốc của ta đã yếu ớt không thể tả, không có sức đánh một trận. Thế cục kế tiếp mỗi một ngày đều sẽ chuyển biến xấu, nếu chậm trễ ngăn chặn tổn hại, rất nhanh sẽ xuất hiện cục diện thiên hạ bao vây tấn công Việt quốc. Phía bắc nước Ngô, phía tây nước Sở, tây nam là nước Khương cùng họ Tô, phía nam tộc Sa Man và nước Nam Ẩu, sẽ từ bốn phương tám hướng tiến đánh chúng ta. Quả nhân nhất định không thể để cho cục diện đáng sợ nhất này xuất hiện.
Nghe xong lời Ninh Nguyên Hiến nói, Biện Tiêu đáp:
- Vâng!
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến thở phào một hơi thật dài, thoáng mệt mỏi nằm trở lại trên ghế rồi nói:
- Sư huynh, huynh nói xem, vì sao cùng là người mà chênh lệch lớn đến thế này chứ? Đế chủ Khương Ly đế ba mươi mấy tuổi liền diệt quốc vô số, bốn mươi tuổi thiên hạ vô địch, thiếu chút nữa thống nhất thiên hạ. Quả nhân đã năm mươi tuổi, vẫn còn là kẻ vô tích sự như thế này.
Biện Tiêu nói:
- Bệ hạ gìn giữ những gì đã có không dễ, hơn nữa Khương Ly bệ hạ là độc nhất vô nhị.
- Đúng vậy, Khương Ly bệ hạ là độc nhất vô nhị. – Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ai có thể so sánh được?
Kế đó, Ninh Nguyên Hiến bưng trà đậm lên, uống ực một hơi. Lúc bình thường, ông chẳng thích uống trà đậm chút nào, bởi vì chú trọng dưỡng sinh, cho nên ông chỉ uống trà nhạt. Mà hôm nay ông uống trà đậm, ngược lại cảm giác như uống rượu mạnh vậy. Mà Công tước Uy Vũ Biện Tiêu cũng rất thích trà đậm. Biện Tiêu trực tiếp cầm luôn ấm trà uống ừng ực. Lúc ông ở trước mặt Ninh Nguyên Hiến, thái độ đặc biệt tùy ý.
- Huynh trưởng, Tô Nan chạy trốn rồi, không đuổi kịp. – Ninh Nguyên Hiến nói:
- Hắn muốn lấy bốn lạng đánh ngàn cân, muốn ở Việt quốc của ta trình diễn biến động Diễm Châu, muốn Tô Khương hợp nhất, muốn tự lập làm chủ.
Nghe được biến động Diễm Châu, nét mặt Biện Tiêu cũng không có thay đổi gì. Trong mắt tất cả mọi người, biến động Diễm Châu là vết nhơ cả đời Biện Tiêu. Dù sao Biện Tiêu lúc đó đã là Đại đô đốc nam quân nước Ngô, chẳng mấy chốc sẽ có địa vị cực cao. Kết quả, ông ta phản bội Ngô vương, dẫn đầu mười vạn đại quân cùng ba quận xuôi nam đầu nhập vào Việt quốc, trực tiếp dẫn đến nước Ngô thất bại thảm hại. Mặc kệ địa vị của ông ở Việt quốc cao quý như thế nào, phản bội quân vương cuối cùng vẫn là vết nhơ. Nhưng Biện Tiêu không chú ý đến điều này. Ông phản bội Ngô vương, là bởi vì Ngô vương bất nghĩa trước. Cha của ông chết như thế nào? Con của ông chết như thế nào? Huống hồ ông và Ninh Nguyên Hiến là sư huynh đệ, lúc đó cực kỳ nguy cấp, Ninh Nguyên Hiến lấy tư cách Thái tử chí tôn tiến vào đại doanh của Biện Tiêu, một cảnh tượng đó Biện Tiêu đến bây giờ vẫn còn nhớ kỹ. Lúc đó đôi bên chính là phe cánh đối địch. Vị quân vương này bình thường tuy rằng chưa nói tới anh minh, nhưng thời khắc mấu chốt, tuyệt đối cơ trí, hơn nữa cũng dám mạo hiểm.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến tiếp tục nói.
- Tô Nan trở về đất phong cần thời gian, thi triển âm mưu cũng cần thời gian, liên hợp tung hoành Ngô, Sở, Khương, nước Nam Ẩu, tộc Sa Man lại cần thêm thời gian. Mà trong khoảng thời gian này, là thời khắc vàng của chúng ta, phải gián đoạn nhịp điệu của kẻ thù. Cho nên chúng ta cần chủ động xuất kích. Đi đánh một trận với nhân số ít, thắng trận với độ chấn động cực cao. Sư huynh, ta cần huynh dẫn binh xuất kích tiến đánh nước Ngô. Đánh một trận thắng lợi máu tanh, chiến tranh quy mô nhỏ, bởi vì quốc khố chúng ta không gánh nổi hai trận chiến tranh quy mô lớn. Thế nhưng kết quả chiến đấu phải huy hoàng, phải giết người rất nhiều, phải cho nước Ngô quỷ khóc sói gào, phải cho các nước xung quanh hoàn toàn kinh hoàng, để cho bọn họ sợ, để cho bọn họ thấy chúng ta mạnh.
Có lúc phải lấy lui làm tiến, mà có lúc phải lấy tiến làm lui. Có lúc, đánh là vì không đánh. Quyết sách anh minh như vậy, quốc gia chúng ta đã làm hơn một lần rồi. Chấn động cao độ như vậy, chiến tranh quy mô nhỏ, chúng ta cũng đánh không chỉ một trận. Hiệu quả tốt!
Biện Tiêu nói:
- Vậy cần tập kích bất ngờ, cần phải mạo hiểm.
Quốc quân nói:
- Dương đông kích tây!
Biện Tiêu nói:
- Ngô vương tuy rằng trẻ tuổi, thế nhưng cũng là nhân vật lợi hại, chỉ e là không lừa được hắn.
Quốc quân nói:
- Quả nhân tự mình lên sân khấu, vì sư huynh mà diễn trò, giúp huynh kìm chế phần lớn đại quân nước Ngô.
Nghe những lời này, Biện Tiêu kinh hãi.
- Ý của bệ hạ là, ngài làm ra tư thế ngự giá thân chinh, đi hành tỉnh Thiên Bắc làm ra vẻ muốn cùng Ngô vương quyết chiến ở thành Thượng Dã sao?
Quốc quân nói:
- Đúng, hơn nữa quân đội Diễm Châu của sư huynh và ta sẽ phối hợp đi một nửa, tóm lại muốn gió nổi mây phun, thể hiện tư thế Ngô Việt quyết chiến.
Biện Tiêu nói:
- Vậy nước Sở bên kia thì sao?
Quốc quân nói:
- Binh quý thần tốc, phía tây bắc nước Sở đều có xung đột tranh chấp với nước Lương và nước Tân Càn, phản ứng của vua Sở sẽ không nhanh như vậy đâu. Tô Nan bên kia, trước khi nước Khương chấm dứt nội loạn, hắn cũng tuyệt đối sẽ không công khai phản loạn tự lập. Cho nên trận chiến này của chúng ta nhất định phải nhanh, tốc chiến tốc thắng! Đánh chính là vì không đánh, một khi chúng ta biểu hiện ra sức chiến đấu kinh người, biểu hiện ra Việt quốc cường đại, các nước xung quanh đầu cơ sẽ lại khiếp đảm, lùi bước trở lại.
Biện Tiêu nói:
- Thời kỳ đặc biệt như thế này, nếu bệ hạ rời khỏi kinh đô, triều đình chỉ có rung chuyển.
Đừng quên, Tô Nan chính là đầu sỏ phe trung lập, thế lực trong triều đặc biệt khổng lồ.
Quốc quân lắc đầu nói:
- Không, chút quan viên dựa thế Tô Nan, cũng là cây không có rễ. Bởi vì không muốn tham gia tranh ngôi mới thêm vào phe trung lập, biểu hiện ra ngoài có vẻ oai phong lẫm liệt. Chỉ khi nào đầu sỏ phe phái rơi đài, bọn họ cũng như chim muông tan tác, chẳng chịu nổi sóng gió. Có Thái tử cùng Ninh Kỳ ở đây, những người này không lật nổi trời, cực kỳ không cần lo lắng chính là bọn họ, cùng lắm thì giết dằn mặt một nhóm cũng được, những thứ quan văn này như rau hẹ, cắt mất một mớ thì sẽ mọc ra mớ khác thôi.
Vẫn quá mạo hiểm, quá lớn mật. Một khi không chạy đua kịp thời gian, cục diện có thể sẽ càng thêm tan vỡ.
Biện Tiêu nheo mắt lại. Đây chính là Ninh Nguyên Hiến mà ông ta biết. Thời khắc mấu chốt, quyết đoán lớn đến kinh người, hơn nữa có can đảm mạo hiểm hết sức. Thật không biết đây là ưu điểm, hay là khuyết điểm. Nhưng, một quân vương có quyết đoán khi đối mặt nguy cơ vĩ đại, cuối cùng vẫn mạnh hơn so với những quân vương bất lực bị động.
- Thần tuân chỉ, nhất định sẽ dốc hết toàn lực, không để bệ hạ thất vọng.
Đã đến mức này. Quốc quân tự mình đi làm mồi dụ, thu hút chủ lực nước Ngô. Biện Tiêu ta đây chắc chắn máu chảy đầu rơi.
Ninh Nguyên Hiến đứng dậy, chắp tay nói:
- Tất cả, dựa vào huynh trưởng.
Biện Tiêu quỳ xuống dập đầu.
...
Ngày hôm sau trong triều đình.
Quốc quân lại một lần nữa diễn ra cơn giận của một quân vương. Gào thét toàn bộ triều đình. Thế nhưng không có một câu nào nhắc tới Tô Nan.
- Nước Ngô này lớn mật, không chỉ xuất binh xuôi nam, tiếp cận thành Thượng Dã của Việt quốc ta. Hơn nữa còn ở quốc gia của ta mai phục vô số gián điệp, cấu kết đạo tặc xung quanh phóng hỏa, khiến dân chúng vô tội của Việt quốc ta, tử thương mấy nghìn, thiêu hủy mấy ngàn nhà dân. Đáng thương thay cho con dân Đại Việt chúng ta, lương thiện siêng năng, lại phải chịu tai bay vạ gió như thế! Quả nhân thân là quốc quân, nếu không thể bảo vệ cảnh an dân, còn có mặt mũi nào đi đối mặt liệt tổ liệt tông? Gián điệp nước Ngô ở quốc gia của ta lại điên rồ như vậy, tùy ý làm bậy đến thế? Hắc Thủy Đài nghe chỉ!
Đại đô đốc Hắc Thủy Đài Diêm Ách hôm nay cuối cùng vào triều, ông ta trực tiếp ra khỏi hàng, quỳ trên mặt đất.
- Lúc trước Thẩm Lãng cũng đã nói, trong triều có người cấu kết nước Ngô, đi thăm dò, tra rõ cho quả nhân, rốt cuộc là người nào cấu kết nước Ngô! Bất kể là ai, mặc kệ thân phận của hắn cao bao nhiêu, toàn bộ giết chết không tha tội. Còn có, Hắc Thủy Đài toàn lực bắt đạo tặc Khổ Đầu Hoan!
Đại đô đốc Diêm Ách dập đầu nói:
- Tuân chỉ!
Quốc quân đây là muốn đại khai sát giới, tiếp tục danh nghĩa cấu kết nước Ngô, giết sạch vây cánh bè lũ của Tô Nan trong kinh đô.
- Tô Nan đâu? Tô Nan đâu? – Quốc quân bỗng nhiên giận dữ hét lên:
- Xung Ngạc, Tô Nan đi đâu rồi?
Xu Mật Viện phó sứ Xung Ngạc đáp lời:
- Bệ hạ, thần không biết. Nhưng mà đêm qua phủ Hầu tước Trấn Bắc cháy, toàn bộ phủ Hầu tước bị cháy hơn phân nửa, Hầu tước Tô Nan tuổi già, có thể bị hoảng sợ.
- A! – Quốc quân nói:
- Lê Chuẩn, phái ngự y đi phủ Hầu tước Trấn Bắc xem, Tô khanh có công lao cực khổ, nhất định không thể có gì sai sót.
- Vâng! – Đại thái giám Lê Chuẩn nói.
Kế đó, ông ta lập tức mang theo mấy người ngự y, mang theo vô số dược liệu quý báu, hướng về phủ Hầu tước Trấn Viễn đã bị thiêu hủy một nửa.
Phía dưới có một số đại thần hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Quốc quân đây... Đây là diễn trò gì vậy hả? Mọi người toàn bộ như lọt vào trong sương mù. Lúc này, toàn bộ triều đình đều biến thành vở kịch độc diễn của mỗi mình Ninh Nguyên Hiến.
Sau khi phát giận xong, Ninh Nguyên Hiến giống như thoáng an tĩnh một chút. Dụi dụi mắt. Bên cạnh tiểu Lê công công vội vàng đưa tới một cái khăn lông ấm. Quốc quân nhận lấy, đắp lên mặt. Khoảng một phút đồng hồ sau, mới cầm xuống.
Mà lúc này quốc quân Ninh Nguyên Hiến giống như đã không còn nổi giận, biểu cảm bình tĩnh, giọng điệu cũng biến thành bình tĩnh trở lại.
- Chư khanh, ba vạn đại quân Ngô vương tiếp cận thành Thượng Dã của hành tỉnh Thiên Bắc, nên trả lời như thế nào hả? – Ninh Nguyên Hiến thản nhiên hỏi:
- Đã nghị luận mấy ngày, cũng nên đưa ra một kết quả đi.
Ngay lập tức, chúng thần đều ra khỏi hàng, mạnh mẽ khiển trách. Thế nhưng ý kiến thực sự cũng chẳng có một cái nào cả. Không dám có. Trong triều xảy ra chuyện lớn như vậy, Xu Mật Viện phó sứ Tô Nan trốn tránh. Đối mặt thế tiến công mạnh mẽ của Ngô vương, đông đảo đại thần đã sợ khiếp đảm, thậm chí có một loại cảm giác nguy cơ tứ phía, tòa nhà đồ sộ ngả nghiêng.
- Ha ha... – Quốc quân Ninh Nguyên Hiến cười lạnh một tiếng nói:
- Các ngươi nghị đi, nghị cho đến ba hay năm năm cũng không có kết quả. Quả nhân đã định rồi, phải ngự giá thân chinh! Ngô vương miệng còn hôi sữa, dám dẫn binh xuôi nam, đây là đe dọa! Hắn cho rằng quả nhân đã già rồi? Vậy hãy để cho hắn xem, quả nhân vẫn là anh dũng vô địch của nước nào. Hắn muốn chiến, thì chiến! Quả nhân, ngự giá thân chinh!
Nghe những lời này, quần thần khiếp sợ. Không thể tin nổi! Bệ hạ lại muốn ngự giá thân chinh? Mấy vị đại thần Thượng Thư Đài đều ra khỏi hàng dập đầu.
- Bệ hạ nghĩ lại, bệ hạ nghĩ lại đi ạ!
- Chiến cuộc nước Nam Ẩu vô cùng đáng lo lắng, quốc khố đã khó khăn, nếu là phía bắc khai chiến nữa, quốc khố hoàn toàn không cách nào chống đỡ.
Gần như hơn phân nửa thần tử đều ra khỏi hàng cúi lạy, thỉnh cầu quốc quân nghĩ lại rồi hãy làm sau.
- Bệ hạ, quên chiến tất nguy, hiếu chiến tất vong!
- Bệ hạ, sức dân có hạn, không được tiêu hao!
- Bệ hạ, lúc này Việt quốc của ta nên xem an ổn làm trọng, rốt cuộc không thể chịu được rung chuyển.
Ninh Nguyên Hiến cười lạnh một tiếng. Đám quan văn này chính là như vậy, luôn mồm cũng là thánh nhân. Giống như những lời nói đó đều là chân lý. Không sai, tất cả đúng là chân lý. Thế nhưng chân lý có lúc cũng phải dùng ngược lại.
Ninh Nguyên Hiến không nói hai lời, trực tiếp đứng dậy, chợt xốc vương bào trên người lên. Ngay lập tức, tất cả mọi người rõ ràng thấy quốc quân mặc áo giáp trên người. Kế đó quốc quân rút ra bảo kiếm, chợt chém xuống mấy cái ghế đôn trước mặt.
- Bốp!
Một tiếng vang thật lớn, toàn bộ ghế đôn trực tiếp bị chém thành hai khúc. Điều này khiến cho tất cả mọi người nhớ lại, quốc quân Ninh Nguyên Hiến cũng có học qua võ công, hơn nữa võ công còn rất tốt.
- Quả nhân đã quyết rồi, ngự giá thân chinh, quyết chiến Ngô vương! Nếu có ai ngăn cản sẽ như đám ghế này! Không có tiền? Không biết đi mượn sao? Hội Ẩn Nguyên không phải luôn luôn ra sức muốn đưa tiền cho chúng ta mượn sao?
Kế đó, quốc quân Ninh Nguyên Hiến một thân áo giáp, trực tiếp rời khỏi triều đình. Lưu lại quần thần run lẩy bẩy, thấp thỏm lo âu, nghị luận ầm ĩ.
Mà lúc này.
Tả Thừa tướng Thượng Thư Đài Chúc Hoằng Chủ chậm rãi ngẩng đầu lên nói:
- Ồn ào gì thế? Bệ hạ đã càn khôn độc đoán, các vị thần công, nên an tâm nghe lời thôi!
Ngay lập tức, quần thần yên tĩnh lại. Chúc Hoằng Chủ, Thái sư của Thái tử. Cha vợ của quốc quân, cha của Chúc Nhung, Chúc Lâm. Là thầy của quốc quân Ninh Nguyên Hiến, lão là một cây cột chống trời khác ở nước Việt. Năm nay đã bảy mươi ba tuổi, lúc trước dưỡng bệnh ở nhà, gần như không vào triều. Hôm nay, rốt cuộc phải tới, kéo tấm thân bệnh tật vào triều. Trương Xung không khỏi nhìn sang ông lão này một cái, sinh lòng ngưỡng mộ. Đây chính là mục tiêu cả đời của Trương Xung.
...
Bên trong thư phòng.
Quốc quân cùng Thẩm Lãng chơi cờ.
- Thẩm Lãng, nhà ngươi bị đốt, gần như cháy rụi.
Ngay lập tức, khuôn mặt Thẩm Lãng run lên, tay cũng run lên.
- Võ sĩ của nhà ngươi bị giết mười mấy người, nhưng người nhà ngươi không có việc gì. – Ninh Nguyên Hiến nói:
- Đại Ngốc đó quả thật lợi hại!
Bàn tay Thẩm Lãng yên lại.
Quốc quân lại nói:
- Cái tên này làm bậy, Đại Ngốc tương lai sẽ vấn đỉnh võ đạo thiên hạ, đại biểu hy vọng võ đạo chí tôn cho Việt quốc của ta, ngươi sớm để hắn xuất hiện như vậy làm cái gì? Làm cái đích cho mọi người chỉ trích sao?
Thẩm Lãng nói:
- Thần cũng không muốn.
Kế đó, hai người tiếp tục chơi cờ.
- Ngươi đã đoán đúng, dã tâm của Tô Nan rất vĩ đại, hắn không chỉ muốn tạo ra một biến động Diễm Châu, hơn nữa còn muốn tự lập làm vua, hắn muốn Tô Khương hợp nhất. – Quốc quân nói:
- Người vô liêm sỉ như ngươi, suy đoán lòng người ngược lại rất lợi hại.
Thẩm Lãng nói:
- Bởi vì thần muốn báo thù, một lòng muốn giết chết Tô Nan, cho nên mỗi ngày đều đang suy nghĩ tâm tư của ông ta, hiển nhiên so với người khác càng rõ ràng.
Quốc quân hỏi:
- Vậy ngươi mỗi ngày có cân nhắc tâm tư của quả nhân không?
Thẩm Lãng đáp:
- Ngài lại không thành được nhạc phụ của vi thần, cân nhắc vô dụng.
Ngay lập tức, quốc quân muốn cầm quân cờ trong tay nện vào mặt Thẩm Lãng.
Quốc quân nói:
- Trước khi Tô Nan đi đã nổi lửa đốt thành, công khai lao ra cổng Chu Tước, hơn nữa còn gần như giết chết cả nhà của ngươi ở kinh đô, hắn lợi hại như vậy, ngươi có thể tưởng tượng đến chuyện đó không?
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không có, thần cho là ông ta sẽ chạy đi.
Quốc quân nói:
- Quả nhân cũng thật không ngờ, lão tặc này bình thường quá am hiểu đóng kịch.
Kế đó, quốc quân nhíu mày nói:
- Kỳ nghệ của ngươi kém như vậy, cùng ngươi chơi cờ chẳng có ý nghĩa gì cả?
Thẩm Lãng nói:
- Thần đây chưa phải thua tan tác cơ mà.
Quốc quân nói:
- Đã chiếu tướng rồi, ngươi không phải nói là đi một bước nhìn bốn bước sao?
Thẩm Lãng nói:
- Chơi cờ chán lắm, thần không muốn động não.
Quốc quân ngay lập tức muốn gạt cả bàn cờ, nhưng mà sắp thắng đến nơi rồi, thế là ông cũng lười gạt. Rõ ràng thấy quỷ, từ khi cái thằng khốn này đi ngủ với con gái của quả nhân lại làm ra vẻ thân thiết lắm vậy? Đừng sát lại nữa.
Quốc quân thản nhiên nói:
- Thẩm Lãng, lúc trước ngươi nói nếu muốn giết Tô Nan, muốn tiêu diệt toàn tộc họ Tô, giờ tính sao đây?
Thẩm Lãng đưa tay giữa không trung rồi đáp lời:
- Còn, thần còn giữ lời.
...
Tại một vị trí cách phía Tây quận Lang một trăm năm mươi dặm.
Tô Nan sẽ nhanh chóng sắp về đến địa bàn của mình, toàn bộ thần kinh cuối cùng cũng được thư giãn! Lãnh địa họ Tô chỉ có hơn ba ngàn cây số vuông, thế nhưng ông ta dùng lợi ích đã thẩm thấu nửa hành tỉnh Thiên Tây. Chỉ cần đi vào phạm vi thế lực của ông sẽ chẳng khác gì thuồng luồng về biển lớn. Mà lúc này ở bên trong trạm dịch, đã chuẩn bị mấy trăm con tuấn mã. Mấy trăm người của Tô Nan chỉ cần đi vào trạm dịch này, liền lập tức thay ngựa, tiếp tục tiến về đất phong gia tộc.
- Nhanh, nhanh cắt cỏ cho ngựa ăn nào!
- Đừng lề mề nữa.
- Cho toàn bộ chiến mã này ăn no đi, lát nữa có đại nhân vật cần.
- Nếu như có con nào còn đói thì các ngươi liệu hồn đó!
Một lão già trong đó, thoạt nhìn vừa giống người đánh xe, vừa giống nông dân đang cẩn thận cắt cỏ.
- Ôi!
- Thẩm Lãng, lão phu thiếu ngươi nhân tình này rõ ràng là quá khó trả!
- Bây giờ để ta giết Tô Nan, ta thật sự không có sức! Con người của ta xuất thân thấp hèn, mấy đời cũng là nông dân, vừa thấy đại nhân vật thì cả tim run rẩy. Ngươi nói giết Tô Nan là quốc quân cho phép, con người của ta ít đọc sách, ngươi cũng tuyệt đối không nên lừa ta!
Một đại tông sư, kiếm vương Lý Thiên Thu vác mặt mũi buồn khổ cắt cỏ. Kế đó, lẳng lặng đợi Tô Nan đến.