243. Tô Nan từ chức, Thẩm Lãng nhậm chức!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Tô Nan từ chức, Thẩm Lãng nhậm chức!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 243 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quân vương dễ dàng thắng ván cờ này, chứng tỏ muốn đánh bại ông ấy không hề đơn giản.
Dù chưa thể gọi là đại quốc thủ, nhưng tuyệt đối là cao thủ hàng đầu.
Nếu Thẩm Lãng dùng trí tuệ để chơi, đương nhiên có thể thắng Ninh Nguyên Hiến, nhưng nếu dùng kỳ nghệ của chính mình thì chắc chắn sẽ thua.
- Thẩm Lãng, ngươi thấy vì sao Ngô vương có thể thắng ta? - Ninh Nguyên Hiến hỏi.
Thẩm Lãng đáp:
- Phong cách chơi cờ của người đã bị đối phương nghiên cứu kỹ lưỡng, trong khi hắn ta lại là một đối thủ mà người hoàn toàn không hiểu rõ.
Ninh Nguyên Hiến gật đầu:
- Đúng vậy.
Tiếp đó, thấy Thẩm Lãng lại bày cờ, ông lập tức phất tay nói:
- Không được, ngươi kém quá.
Thẩm Lãng ban đầu muốn cùng quân vương chơi cờ ca rô (*), nhưng rồi lại thôi.
(*) Kỳ thực, ban đầu cờ ca rô (ngũ tử kỳ/cờ năm quân/omok/ gomoku narabe) được chơi bằng các quân cờ vây. Đó là lý do vì sao Thẩm Lãng muốn bày cờ ca rô ngay trên bàn cờ vây.
Cờ ca rô quá đơn giản, chắc chắn sẽ chơi mãi không dứt, có lẽ sự kiên nhẫn của quân vương với kỳ nghệ của Thẩm Lãng đã cạn kiệt rồi.
- Ngươi thấy Ngô vương thế nào? - Ninh Nguyên Hiến hỏi.
Thẩm Lãng đáp:
- Trẻ tuổi, tài năng xuất chúng, tự tin, thích đi nước cờ hiểm, ra chiêu không theo khuôn mẫu.
Quân vương nói:
- Đó đều là ưu điểm.
Thẩm Lãng nói:
- Nhưng thần cảm thấy hắn có một khuyết điểm, đó là quá vội vàng.
- Hửm?
Thẩm Lãng nói:
- Hắn ta vài lần muốn mượn thế nhạc phụ thần nhưng không thành, liền lập tức đi nước cờ hiểm, trực tiếp dùng kế ly gián cắt đứt con đường phong hầu của Kim gia, thậm chí còn nỗ lực ép thần phản lại Việt quốc.
Quân vương thản nhiên hỏi:
- Đi nước cờ hiểm không tốt sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Điều đó còn phải xem là lúc nào. Nếu đối mặt với nguy cơ to lớn, dốc sức đánh một trận cuối cùng còn mạnh hơn là ngồi chờ chết. Nhưng hắn ta thì chưa đến mức phải làm như vậy.
Quân vương gật đầu:
- Ngươi nói tiếp đi.
Thẩm Lãng nói:
- Người như vậy, thần cảm thấy có một khuyết điểm, đó là tầm nhìn của hắn thường chỉ tập trung vào một điểm mà quên đi toàn cục. Khi hắn dồn hết tinh lực vào một chỗ, người khác rất dễ dàng đột phá ở những nơi khác.
Quân vương khẽ nhíu mày, rồi trách cứ:
- Ngồi đáy giếng xem trời, bàn chuyện binh đao trên giấy, nói khoác không biết ngượng.
Mẹ kiếp.
Là người bảo ta nói mà, kết quả ta nói xong xuôi, người lại phán ba câu này.
Tuy nhiên, hôm nay quân vương triệu Thẩm Lãng đến không phải để nói chuyện phiếm, mà là có chính sự.
- Thẩm Lãng, ngươi thấy thế nào về tân chính?
Thẩm Lãng ngạc nhiên hỏi lại:
- Thần có thể nói thật lòng không?
Quân vương rời khỏi vị trí của mình, đi đến một chỗ cao và xa hơn. Như vậy có thể tránh xa Thẩm Lãng một chút, nếu không giọng điệu của hắn nói ra sẽ càng khiến người ta tức giận hơn.
Thẩm Lãng thầm oán trách, quân vương này cũng quá khó hầu hạ, thần còn không có chỗ ngồi, vừa rồi chơi cờ với người gần như nửa ngồi dưới đất đã đủ mệt chết thần rồi.
Cứ như vậy mà người còn chê thần chưa đủ cung kính.
Thẩm Lãng nói:
- Lời thật lòng là, nếu như đao phủ tân chính rơi xuống đầu gia tộc thần, vậy gia tộc thần chỉ có thể liều mạng phản kháng. Bởi vì đây là cơ nghiệp do tổ tiên chém giết mà có được, chứ không phải tiên vương ban cho.
Lời này tuyệt đối là đại nghịch bất đạo.
Quân vương khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại giãn ra ngay.
Nói thẳng ra còn tốt hơn là bằng mặt không bằng lòng.
Kim gia luôn rõ ràng, một là một, hai là hai. Là của ta thì là của ta, không phải của ta thì không cần.
Không như Tô gia, được voi đòi tiên, tham lam vô cùng.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Nhưng nếu tân chính không rơi xuống đầu thần, vậy vi thần giơ hai tay tán thành. Tân chính tốt, tân chính hay, dọn sạch mọi cản trở, quân chủ tập quyền. Kể từ đó, quốc khố sẽ có nhiều tiền hơn, có thể mở rộng binh lính, trong cuộc chiến tranh bá với các nước phía Nam, Việt quốc có thể thoải mái vẫy vùng.
- Thô tục không chịu nổi. - Quân vương trách cứ.
Đây rõ ràng là chuyện tốt lợi nước lợi dân, kết quả qua lời ngươi lại trở thành công cụ giành tư lợi của quân vương.
Quân vương lại hỏi:
- Vậy nếu giao cho ngươi thực hiện tân chính, ngươi sẽ làm thế nào?
Thẩm Lãng nói:
- Không nói hai lời, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, tiêu diệt sạch sẽ đám quý tộc lâu đời kia.
Á!
Dường như gia tộc ngươi cũng là quý tộc lâu đời.
Ngươi phản bội lập trường của mình, còn kiên quyết hơn cả Tô Nan.
Quân vương nói:
- Hôm nay, một số quý tộc lâu đời trong nước cũng móc nối, muốn đề cử Kim gia ngươi thành lãnh tụ mới, thành lập liên minh quý tộc lâu đời mới.
Thẩm Lãng nói:
- Bọn họ hoàn toàn là mơ mộng hão huyền. Lúc Kim gia thần lâm vào nguy cơ, bọn khốn kiếp đó không một ai ra tay giúp đỡ, mỗi người đều bỏ đá xuống giếng. Gia tộc thần vì trả khoản nợ, nhạc mẫu thần phải tự mình đi vay tiền, tìm mười gia tộc mà chỉ mượn được một nghìn lượng vàng. Mối thù này thần vẫn nhớ rõ ràng, cho nên bệ hạ hỏi thần có ủng hộ tân chính hay không, thần đáp rằng nhất định ủng hộ. Bản thân thần ước gì được cầm lấy đao tân chính, khai đao lấy máu từng người một để báo thù rửa hận.
Quân vương muốn ngồi xa hơn một chút, nhưng đã sát vách tường, không thể lùi được nữa.
Rõ ràng là quốc gia đại sự, kết quả qua lời Thẩm Lãng lại thành công cụ báo thù hả giận. Nói chuyện với hạng người này thật sự là mất hứng.
Khuôn mặt quân vương thoáng trở nên nghiêm túc:
- Thẩm Lãng, nếu thật sự để ngươi thực hiện tân chính, ngươi có sẵn lòng không?
Thẩm Lãng nói:
- Nếu đơn thuần thực hiện tân chính, thôi bỏ đi, thần ngay cả Chiếu Thư Tân Chính cũng chưa từng xem qua. Nhưng nếu là dùng danh nghĩa tân chính để hại người, vậy vi thần sẵn lòng làm.
Lập tức, quân vương không thể nhịn được nữa.
- Lê Chuẩn, ném thằng hỗn xược này ra ngoài.
Đại thái giám Lê Chuẩn phất tay, hai thái giám tiến đến, trực tiếp xách Thẩm Lãng ném ra ngoài.
Tiếp đó, quân vương lại hạ lệnh:
- Ném thằng hỗn xược ấy vào.
Một lát sau, hai thái giám lại ném Thẩm Lãng vào.
Ninh Nguyên Hiến, kịch bản của người hơi bị nhiều rồi đấy.
Quân vương lại nói:
- Thẩm Lãng, có dám đến thành Trấn Viễn không?
Thành Trấn Viễn? Đây chính là địa bàn trung tâm của Tô Nan.
Dĩ nhiên, thành Huyền Vũ không thuộc về Kim gia, thành Trấn Viễn hôm nay cũng không thuộc về Tô gia.
Đất phong của Tô gia chỉ có khoảng ba nghìn cây số vuông, chỉ chiếm một nửa thành Trấn Viễn.
Nhưng Tô Nan và Kim Trác thì không giống nhau.
Kim Trác vừa thối vừa cứng đầu, bình thường cũng căn bản không chịu gần gũi quân vương. Thế nhưng khi tiên vương bảo Kim gia lập tức rời khỏi quyền cai quản thành Huyền Vũ, Kim gia không nói hai lời, liền rút đi sạch sẽ.
Mấy thập niên qua, bên trong thành Huyền Vũ không có một quan viên nào thuộc Kim gia.
Còn Tô gia thì không giống, một mặt ở chốn triều đình điên cuồng nịnh nọt quân vương, bệ hạ anh minh, bệ hạ uy vũ, thần chỉ nghe lời bệ hạ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Nhưng ở nơi riêng tư, lại ra sức thâm nhập thành Trấn Viễn và quận Bạch Dạ, thậm chí đã nắm toàn bộ cát ở hành tỉnh Thiên Tây.
Ba vị thành chủ Trấn Viễn đều bỏ trốn, còn có hai thành chủ sau khi rời chức hai năm chẳng biết vì sao chết đi.
Cho nên hôm nay thành Trấn Viễn, hoàn toàn là thiên hạ của Tô gia.
Chức thành chủ Trấn Viễn đã trống hơn nửa năm, không ai dám đến đảm nhiệm.
Thái thú quận Bạch Dạ Trần Khởi Lũng mắc tội tham nhũng bị bắt mấy tháng, nhưng vị trí này vẫn còn trống như cũ.
Hai vị trí này là khó làm nhất.
Một khi nhậm chức ở hai nơi này, nếu thông đồng làm bậy với Tô gia, quân vương sẽ nổi giận, tuyệt đối sẽ không sống lâu.
Nhưng nếu là người không thông đồng làm bậy với Tô gia, vậy thì không phải là chuyện có giữ được ghế lâu hay không, mà là có thể ngồi vững vàng hay không.
Thẩm Lãng đáp:
- Dám đi.
Quân vương hỏi:
- Đây chính là đại bản doanh của Tô Nan, ngươi không sợ chết, cũng dám đi sao?
Thẩm Lãng nói:
- Dám đi. Vi thần từng nói muốn giết toàn tộc Tô gia, muốn giết sạch cả nhà họ. Người nhà này chẳng có một ai tốt, toàn là súc sinh cầm thú.
- Khoe khoang khoác lác, chỉ bằng ngươi sao? - Quân vương khinh thường nói:
- Một mình ngươi diệt Tô gia, ta không dám trông cậy vào. Nhiệm vụ quả nhân giao cho ngươi chỉ có một, đó là theo dõi Tô gia, kiềm chế Tô gia. Ta mặc kệ ngươi dùng thủ đoạn gì, gây rắc rối cũng được, lừa gạt cũng được, chí ít phải để Tô gia trong vòng hai tháng không công khai mưu phản.
Trong lòng Thẩm Lãng cười nhạt.
Cái gì mà theo dõi Tô gia? Ổn định Tô gia?
Tướng ở ngoài biên ải, quân lệnh có thể không nhận.
Trong vòng hai tháng nếu ta không giết sạch cả dòng họ Tô thì rõ ràng đã nuốt lời thề trước nương tử.
Vậy tương lai trước mặt cục cưng Mộc Lan, ta sẽ không ngóc đầu lên được nữa.
Quân vương nói:
- Ngươi hãy chuẩn bị đi, ngươi sẽ phải nhanh chóng đến thành Trấn Viễn. Nhiệm vụ duy nhất của ngươi là kiềm chế, ổn định bọn họ, chỉ cần trong vòng hai tháng bọn họ không công khai phản loạn, ngươi coi như là thành công, trở về ta sẽ ghi công cho ngươi.
Thẩm Lãng nói:
- Đến lúc đó người sẽ thưởng gì cho thần?
- Hả?
Nhiệm vụ này của ngươi còn chưa hoàn thành, đã muốn phần thưởng rồi sao?
Quân vương nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Vậy ngươi muốn gì hả?
Thẩm Lãng nói:
- Thần chỉ muốn một chút công chính từ bệ hạ liên quan đến Ngũ vương tử Ninh Chính. Các vương tử trưởng thành khác đều đã được phong Công phong Hầu, Ngũ vương tử vẫn chưa có gì cả.
Nghe những lời này, Ninh Nguyên Hiến hoàn toàn nổi giận.
- Lớn mật! Thẩm Lãng ngươi có thân phận gì? Lại xía vào chuyện nhà của quả nhân vậy? Thật sự cho rằng đao của quả nhân không giết được ngươi sao?
Xì!
Những lời này người không biết đã nói bao nhiêu lần rồi.
Lúc người luôn miệng nói đao của ta không giết được ngươi, thì căn bản sẽ không giết người.
Lúc người muốn giết người, cũng trên cơ bản không nói như vậy, mà trực tiếp ra ý chỉ, giết sạch như chém trái cây.
- Ném ra, ném ra!
Tiếp đó, Thẩm Lãng lại bị ném ra ngoài.
- Nhãi con, còn có chút lương tâm. - Lê Chuẩn lẩm bẩm nói khi ném Thẩm Lãng ra ngoài.
Thẩm Lãng đứng tại quảng trường vương cung, không khỏi nhìn về phía Tây.
Kiếm vương tiền bối, bên kia người có thuận lợi không vậy?
Tay người đừng run rẩy, lòng cũng đừng run rẩy nhé.
...
Tô Nan phi ngựa điên cuồng ngày đêm, thần tốc không ngừng nghỉ.
Đám chiến mã của mấy trăm người đã chạy hết sức.
Đến trạm dịch kế tiếp, lập tức thay ngựa.
Sau khi chạy hết tốc lực nửa đêm từ sáng đến tối, sắc trời đã tối.
Lúc này đã an toàn.
Bởi vì tiếp theo chỉ cần liên tục đi về phía tây, về cơ bản đó chính là phạm vi thế lực của Tô Nan.
Tuy rằng đám quan lại này sẽ không theo ông ta làm phản, nhưng sớm đã bị ông ta kéo xuống nước, bị lượng vàng này làm cho no đủ rồi.
Đi về phía tây hai trăm dặm nữa, kỵ binh Tam Nhãn Tà liền sẽ tới nghênh đón.
Cho đến lúc này, dù Việt quốc có phái mấy vạn đại quân đuổi theo, Tô Nan cũng không sợ chút nào.
Đến nam Thiên Tây, vậy chính là địa bàn của Tô Nan ta đây.
Tô Dong hỏi:
- Chủ nhân, quan dịch Vạn Sơn phía trước đã là địa bàn của chúng ta, có muốn dừng lại nghỉ hai canh giờ không?
Tô Nan lắc đầu đáp:
- Không nghỉ, nhưng cũng ăn một bữa cơm, uống một chút nước ấm. Nhớ kỹ, chỉ ăn thức ăn chúng ta mang theo.
- Vâng!
Đám kỵ sĩ nhanh như chớp, phóng về phía quan dịch Vạn Sơn.
Mặc dù đã gần hai ngày hai đêm không ngủ, nhưng Tô Nan vẫn tinh thần tươi tỉnh.
Thậm chí trong lòng còn dậy sóng ngất trời.
Quả thật, những sắp xếp của ông ta đã bị tên súc sinh Thẩm Lãng phá hỏng tiết tấu.
Nhưng toàn bộ đại cục vẫn không có biến hóa.
Cục diện bốn bề bao vây tấn công Việt quốc vẫn hình thành như cũ.
Khương quốc tuy nội loạn, nhưng chắc sẽ nhanh chóng bình ổn lại, tiến vào hành tỉnh Thiên Tây.
Mà Ngô quốc, Ngô vương trẻ tuổi nhất định sẽ phải đạt được mục tiêu chiến lược đầu tiên của gã.
Sở quốc thì sao?
Chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một lần này.
Tô Khương hợp nhất, phượng hoàng niết bàn vẫn sẽ hoàn thành.
Nhưng mà vì thằng nhãi Thẩm Lãng phá hoại, khiến cho Tô gia chúng ta bị động trong chuyện đàm phán với Sở quốc, sẽ tổn thất rất nhiều lợi ích.
Nhưng chuyện Tô gia tự lập đã trở thành kết cục đã định!
Có lẽ không ai nghĩ tới.
Trong đại cục động trời này, kẻ đầu tiên ngã xuống lại là Kim gia ấy nhỉ?
Giờ khắc này Ninh Nguyên Hiến đang làm gì?
Nổi trận lôi đình? Hay là vẫn cố làm ra vẻ?
Chờ đại quân Khương quốc tiến vào hành tỉnh Thiên Tây, có lẽ không cần ta chủ động mở miệng, Ninh Nguyên Hiến sẽ dâng đầu thằng oắt con Thẩm Lãng ra.
Rất nhanh!
Tô Nan cùng mấy trăm tên kỵ sĩ tiến vào quan dịch Vạn Sơn.
Tiếp theo chỉ có thể nghỉ ngơi hai khắc đồng hồ, uống một hớp nước ấm, ăn một chút lương khô và thịt khô.
Tô Nan trên lưng ngựa ngẩng đầu nhìn trời.
Vốn dĩ ánh trăng sáng tỏ, sao bỗng nhiên có chút tối tăm?
Là một đám mây đen che khuất mặt trăng.
Mấy trăm tên kỵ sĩ xung quanh mệt mỏi cực độ, đều xuống ngựa, chuẩn bị uống nước ăn bánh.
Những tên lính trong quan dịch đang lần lượt thay yên ngựa cho chiến mã.
Mấy chục lão nông đang cắt cỏ.
- Xàng xạc!
- Xàng xạc!
Chém nát cỏ khô, đập một quả trứng gà vào, cho thêm chút lúa mạch, rồi đút cho đám ngựa.
Những chiến mã này như bừng tỉnh, nhai cỏ khô.
Tất cả đều vô cùng bình thường.
Nhưng Tô Nan không hiểu vì sao, tim đập nhanh hơn một chút.
Ánh mắt ông ta như điện nhìn về phía binh sĩ ở trạm dịch và các lão nông đang cắt cỏ.
Dường như cũng không có gì bất thường?
Nhưng...
Mí mắt cứ giật liên hồi!
Bỗng nhiên!
Có mấy con chiến mã ngừng ăn cỏ, ngừng hí.
Lũ côn trùng trong khu vực này cũng ngừng kêu.
Chúng nó dường như cảm nhận được một khí tức đáng sợ.
Ánh mắt Tô Nan nhanh chóng rơi vào người một lão nông.
Ông ta không có bất kỳ điểm đặc biệt nào, thậm chí còn bình thường hơn cả nông dân bình thường.
Động tác cắt cỏ đặc biệt thành thạo và dứt khoát.
Thế nhưng...
Chiến mã xung quanh đều tránh xa, dế bên cạnh ông ta cũng không thèm gáy.
Tất cả ruồi muỗi cũng đều bay đi.
- Cản hắn lại!
Tô Nan gào to một tiếng.
Tiếp đó, ông ta chợt quay đầu ngựa lại, phi nước đại xông ra ngoài.
Mấy trăm tên võ sĩ kinh ngạc.
Tiếp đó trong nháy mắt rút đao rút kiếm, lao về phía Kiếm vương Lý Thiên Thu.
Tô Nan này rõ ràng quá lợi hại.
Lý Thiên Thu thật sự không hề lộ ra bất kỳ sơ hở nào, hơn nữa hai người cách nhau mấy chục mét, vậy mà Tô Nan vẫn là người đầu tiên phát hiện ra khí tức nguy hiểm mạnh mẽ trên người Lý Thiên Thu.
- Giết, giết!
Mấy trăm tên cao thủ Tô gia như thủy triều bao vây tấn công Kiếm vương Lý Thiên Thu.
Lý Thiên Thu không mang bảo kiếm, chợt kéo một cái, rõ ràng giật con dao cầu (*) xuống.
(*) Dao cầu (trát đao) là loại dao lưỡi to, sống dày, mắc vào một cái giá dùng để xắt thuốc Bắc. Hồi nãy Kiếm vương Lý Thiên Thu sử dụng để xắt cỏ cho ngựa ăn.
- Xoẹt!
Thiên Ngoại Phi Trát Đao (*).
(*) dao cầu bay ra ngoài trời. Bánh chơi chữ nhái skill Thiên Ngoại Phi Thiên của Lý Thiên Thu.
Ba giây đồng hồ sau đó!
Một trận mưa máu.
Mười mấy xác chết bay lên trời.
Lý Thiên Thu lao ra khỏi vòng vây.
Tiếp đó, cả người ông ta còn nhanh hơn cả tuấn mã, như một bóng đen, điên cuồng đuổi giết Tô Nan.
Tô Nan thúc giục chiến mã, điên cuồng phi nước đại.
Nhưng trong thời gian ngắn chạy nước rút, tốc độ của đại tông sư Lý Thiên Thu còn nhanh hơn.
Dù Tô Nan đã chạy xa hơn mấy trăm cây số, nhưng vẫn bị ông ta đuổi kịp.
- A, nha nha nha nha nha!
Mây đen trên bầu trời tản ra.
Ánh trăng như nước, chiếu rọi khắp mặt đất.
Giọng Lý Thiên Thu như bùng nổ.
Dao cầu trong tay, mang theo sát khí động trời.
Khoảng cách đến Tô Nan càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.
Cuối cùng, chỉ còn cách mấy chục mét.
Nhưng mà...
Cũng chính vào lúc này.
Tô Nan chẳng những không chạy, mà đột nhiên nâng tay lên, không chỉ rõ ràng dừng lại, hơn nữa còn quay đầu ngựa lại, ngược lại điên cuồng vọt về phía Kiếm vương Lý Thiên Thu, tăng tốc chóng mặt.
- Lý Thiên Thu, ngươi tìm đường chết à?
Giọng Tô Nan vang dội như sấm rền.
Tiếp đó, trường thương huyền thiết trong tay ông ta, chợt đánh về phía Lý Thiên Thu.
Hai bóng người.
Trong nháy mắt giao thoa lẫn nhau.
- Rầm!
Một tiếng vang thật lớn!
Hai bóng người, chợt bị hai luồng lực lượng khổng lồ đánh bay ra ngoài.
Thân thể Tô Nan cùng chiến mã ngàn cân, trực tiếp bay ngang ra ngoài.
Sau khi rơi xuống đất!
Lại là một tiếng nổ lớn.
Toàn bộ mặt đất nứt ra.
Tô Nan rung trường thương huyền thiết lên, lại một lần nữa lớn tiếng quát:
- Lý Thiên Thu, ngươi tìm đường chết à?
Tiếp đó, ông ta như tia chớp, lại một lần nữa cuồng dã xông tới.
Trường thương huyền thiết trong tay, giống như ma quỷ tạo thành một vòng xoáy.
Điên cuồng cuốn về phía Lý Thiên Thu.
- Leng keng leng keng...
Dao cầu trong tay Kiếm vương Lý Thiên Thu dù sao cũng chỉ là sắt thường.
Vỡ nát tan tành.
Trong phút chốc, lưỡi dao vỡ vụn như mưa sa văng khắp nơi.
Vô số thân cây, đều gãy đổ.
Xung quanh cây cối bụi cỏ, như mưa quất vào thân chuối, như bị lưỡi liềm cắt qua.
Sau chiêu thứ hai.
Tô Nan lại lắc trường thương một cái, lại một lần nữa đánh về phía Kiếm vương Lý Thiên Thu.
- Lý Thiên Thu, ngươi tìm đường chết à?
Trong tay Lý Thiên Thu đã không có kiếm, chợt bẻ một nhánh cây, như Tiên Nhân Chỉ Lộ (tiên nhân chỉ đường), lại đâm tới Tô Nan bằng kiếm thứ ba.
- Rầm!
Trường thương huyền thiết của Tô Nan nổi gió, quét qua đỉnh đầu Lý Thiên Thu.
Trong nháy mắt, vô số tóc bị cắt vụn.
Cành cây của Lý Thiên Thu đâm vào thân thể Tô Nan, sau đó chợt vỡ vụn từng tấc.
- Bảo hộ chủ công, bảo hộ chủ công!
Mấy trăm tên võ sĩ cao thủ lao ra.
Bảo vệ Tô Nan ở chính giữa.
Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt (*)
(*) Đây là câu trong Tả truyện – Trang Công thập niên. Có nghĩa là: Trống đánh lần thứ nhất thì khí thế phấn chấn, đánh lần thứ hai thì suy, đánh lần thứ ba thì khí thế đã kiệt
Kiếm vương Lý Thiên Thu chán nản nhìn tay không của mình, tiếp đó chợt nhảy lên, lướt nhẹ đi.
Tô Nan nhìn theo hướng ông ta đi, cũng không hạ lệnh truy kích.
- Ngựa đến.
Lại một con Thiên Lý Mã được dắt đến.
Tô Nan phóng người lên ngựa nói:
- Nước nóng đã nấu xong chưa? Tất cả vào, tiếp tục chạy đi.
Sau một lát, Tô Nan dẫn đầu mấy trăm kỵ sĩ, tiếp tục chạy về phía tây.
Trên lưng ngựa, ông ta cầm lấy bình nước.
Thế nhưng, ông ta không uống nước, mà là đang hộc máu.
Hết ngụm máu tươi này đến ngụm máu kia nôn vào bầu nước.
Ngực trái ông ta bị đâm thủng, bị cành cây của Lý Thiên Thu đâm thủng.
Thế nhưng, ông ta dùng nội lực khóa chặt vết thương, không cho chảy máu.
Vẫn mặt không đổi sắc, tiếp tục đi về phía tây.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía ông ta vô cùng ngưỡng mộ pha lẫn khiếp sợ.
Chủ nhân lại cường đại đến vậy?
Lại cùng Kiếm vương Lý Thiên Thu bất phân thắng bại?
...
Kiếm vương Lý Thiên Thu ngồi bên hồ, vô cùng đau khổ.
Ta lại vô dụng đến mức này sao?
Ta xuất thân nông dân, khiến lòng ta tự ti đến thế sao?
Nhìn thấy Tô Nan cao cao tại thượng, uyên đình nhạc trì (núi cao vực sâu - thâm sâu khó dò).
Ông ta lại chột dạ.
Tô Nan ngay từ đầu còn đang chạy trốn.
Sau đó không chạy thoát được, quyết đoán xoay người, chủ động xông lên liều chết với Lý Thiên Thu.
Ba tiếng gào to: Lý Thiên Thu ngươi tìm đường chết à?
Cảnh tượng này, khiến Lý Thiên Thu nghĩ đến khi còn bé, cha mẹ ông ta không cẩn thận đắc tội đình trưởng.
Sau đó không lâu, đình trưởng xông vào trong nhà lớn tiếng quát: Lý lão tam, ngươi tìm đường chết à?
Tiếp đó đình trưởng cùng đám tay sai điên cuồng đánh đập.
Cha, mẹ, cùng cả nhà không dám chống lại, cứ như vậy quỳ rạp trên mặt đất, bị đánh đến gần chết.
Kể từ đó, bóng ma trong lòng về quan lại của Lý Thiên Thu đã hình thành.
Nhìn thấy quan viên cấp thành chủ cũng không nhịn được run rẩy cả cõi lòng.
Ông ta lúc còn rất nhỏ đã được đời trước Kiếm vương mang đi, đến Kiếm Đảo làm con rể.
Những năm tháng tiếp theo chính là không ngừng luyện võ, luyện võ, luyện võ.
Trở nên càng ngày càng lớn mạnh.
Thế nhưng, ông ta vẫn quá ít khi gặp gỡ người khác.
Trừ phi có người chủ động đến tỷ võ, ông ta kỳ thực không tiếp xúc mấy người. Hơn nữa người đến luận võ, ông ta đều xem như người trong giới võ đạo, không biết đối phương có thân phận chính thức nào, rốt cuộc làm quan lớn gì.
Lúc Bá tước Tấn Hải Đường Luân mang con trai đến Kiếm Đảo, để Lý Thiên Thu nhận làm đồ đệ.
Ngay từ đầu Lý Thiên Thu thật sự không muốn nhận, bởi vì ở cùng đệ tử hào môn thật sự rất mất tự nhiên. Thế nhưng Đường Viêm là một thằng ngốc, ở trên người gã chẳng thấy cái mùi vị đệ tử hào môn cao cao tại thượng, thế là ông ta đã nhận.
Sau đó ở cùng Thẩm Lãng một đoạn thời gian, đối phương trừ việc hay nói chuyện tầm phào, ngược lại cũng không khiến người ta khó chịu, bởi vì trên người Thẩm Lãng cũng không có khí tức cao cao tại thượng.
Thế nhưng ngày hôm nay gặp được Tô Nan.
Cái vẻ cao cao tại thượng này, cái ánh mắt nhìn vạn vật như cỏ rác này.
Thật là khiến Lý Thiên Thu đặc biệt khó chịu.
Ông ta lần nữa tự nhủ rằng lòng mình không nên run sợ, tay không nên run rẩy.
Nhưng... run vẫn hoàn run.
Ngõ hẹp gặp nhau dũng giả thắng.
Cao thủ hàng đầu quyết đấu, điều quan trọng nhất chính là khí thế.
Tiếp đó, khí thế của Lý Thiên Thu bị đè nén.
Nhìn bản thân trong nước.
Lý Thiên Thu thở dài nói:
- Ta thật vô dụng, đời này của ta đều không có tiền đồ.
...
Tô Nan thuận lợi trở về lãnh địa gia tộc.
Tiếp đó, sứ giả Tô gia ở kinh đô mới đưa lên tấu chương thỉnh tội của Tô Nan.
- Thần tuổi già sức yếu, nhiều bệnh tật, xin được về quê dưỡng lão, đặc biệt thỉnh cầu bệ hạ từ bỏ tất cả chức vụ.
Quân vương tỏ ý tuyệt đối không muốn chấp thuận.
Ba lần từ chối.
Sứ giả Tô gia ba lần thay Tô Nan cáo từ.
Quân vương lệ rơi, nói:
- Tô công tại sao lại bỏ ta đi vậy?
Tiếp đó, ông ta đã chấp nhận lời từ giã của Tô Nan.
Đến tận đây, Tô Nan từ bỏ hai chức phó sứ Xu Mật Viện cùng đại tướng quân Trấn Quân.
Thế nhưng, danh dự Thái tử Thiếu Bảo vẫn được bảo lưu.
Sứ giả Tô gia cảm ơn trong nước mắt, dập đầu, tỏ ý Tô gia nguyện đời đời kiếp kiếp thuần phục bệ hạ.
Sau khi Tô Nan từ quan hai canh giờ!
Mấy trăm người quỳ gối trên pháp trường.
Những người này, phần lớn là dòng chính của Tô Nan, cùng với người nhà của bọn họ.
Hắc Thủy Đài hành động rất nhanh, chỉ không đến ba ngày, liền bắt tất cả bọn họ.
Quân vương lần thứ hai hạ chỉ trách cứ:
Bọn ngươi ăn lộc vua, mỗi bữa cơm đều đến từ vạn dân Việt quốc, lại cấu kết Ngô quốc, tàn hại con dân Việt quốc, rõ ràng mất trí, chết chưa hết tội.
- Toàn bộ chém giết!
- Giết!
Giơ tay chém xuống.
Mấy trăm cái đầu người rơi xuống đất!
Kinh đô lại một lần nữa chấn động, huyết khí ngút trời!
...
Quân vương lại một lần nữa triệu kiến Thẩm Lãng, lần này còn có Trương Xung.
- Quả nhân muốn ngự giá thân chinh cùng Ngô vương quyết chiến.
Câu nói này, ông ta nói ra đầy uy lực, tiếng sát phạt vang vọng.
Trong lòng Thẩm Lãng không khỏi thoáng khiếp sợ, vị quân vương này ở thời khắc mấu chốt, rõ ràng sát phạt quyết đoán.
Căn bản sẽ không ngồi nhìn nguy cơ ập đến, mà là chủ động xuất kích.
Lấy sát ngăn sát.
Đại chiến Nam Ẩu quốc bừng bừng khí thế, ông ta lại vẫn dám ở phía bắc mở ra chiến tranh.
Mặc kệ ông ta tính toán thế nào? Bất kể có phải thật sự quyết chiến với Ngô vương hay không, chuyện này đều là một trận mạo hiểm to lớn.
Một khi thất bại, hậu quả khó lường.
Tuy chưa nói đến đánh cược vận mệnh quốc gia, nhưng cũng không khác là bao.
Nhưng quyết đoán này vẫn khiến người ta hài lòng.
Đổi thành phần lớn vua chúa, đối mặt nguy cơ như vậy, có lẽ cũng chỉ sẽ ra sức giữ gìn những gì đã có, dùng bản lĩnh ngoại giao để hòa hoãn, bị động ứng phó với những nguy cơ này.
Mà vị quân vương này tình nguyện mạo hiểm nguy hiểm to lớn, cũng muốn chủ động xuất kích, biến bị động thành chủ động.
Chỉ cần cái quyết đoán này thôi, cũng đã rất giỏi rồi.
Không gì tốt hơn thế này, tiếp đó trong vòng mấy tháng, toàn bộ Việt quốc, thậm chí toàn bộ phía nam đều có thể gió nổi mây phun, trời long đất lở.
Bất kể là chiến trường phía nam, hay là chiến trường phương bắc, một khi thất bại.
Hậu quả khó lường, toàn bộ Việt quốc sẽ trong nháy mắt rơi vào cục diện đáng sợ.
Ninh Nguyên Hiến một thân nhung trang, đứng sừng sững trong điện, nhìn Trương Xung cùng Thẩm Lãng đang quỳ trên đất.
- Quả nhân quyết chiến ở phương bắc, hành tỉnh Thiên Tây bên đó, giao cho các ngươi, có thể khiến quả nhân yên tâm không?
- Trương Xung, Thẩm Lãng, các ngươi có thể gánh được ngàn quân không?
Trương Xung dập đầu nói:
- Thần, dốc hết toàn lực.
Thẩm Lãng nói:
- Có thể, không thành vấn đề.
Quân vương ánh mắt run lên, Thẩm Lãng ngươi tỏ thái độ như vậy, khiến ta vô cùng không an lòng, cứ lỗ mãng như thế à?
May mà có Trương Xung, tính ra vẫn lão luyện thành thục.
Quân vương nói:
- Trương Xung, nhiệm vụ ta giao cho các ngươi chỉ có một, đó là ổn định Tô gia, chí ít trước khi chiến trường phương bắc có chuyển biến tốt, hắn không được công khai phản loạn. Mặc kệ các ngươi dùng biện pháp gì, nhất định phải trấn áp hắn, nhất định phải khống chế hắn.
Trương Xung nói:
- Thần, làm hết sức.
Quân vương nói:
- Nhỡ ra, Tô gia công nhiên mưu phản tự lập, các ngươi cũng phải ngăn chặn hắn ở trong quận Bạch Dạ, không thể lan tràn nửa bước về phía đông. Nếu như phản quân Tô Nan vượt qua quận Bạch Dạ, vậy hai ngươi cũng không cần đầu nữa, cứ tự mình lấy xuống đi.
Trương Xung dập đầu nói:
- Nếu phản quân Tô Nan cướp đoạt quận Bạch Dạ, thần nguyện dâng đầu tới.
- Thẩm Lãng! - Quân vương bỗng nhiên quát lớn.
Lưng Thẩm Lãng trong nháy mắt thẳng tắp.
Quân vương nói:
- Không được, không được gây sóng gió, nhất định phải ổn định, mọi việc đều phải phục tùng mệnh lệnh Trương Xung, có nghe rõ không?
Thẩm Lãng đáp:
- Vâng.
Quân vương nói:
- Ta biết ngươi và Tô gia có đại thù, thế nhưng trước hãy ổn định Tô gia mấy tháng. Đến khi quả nhân giải trừ phiền phức phía bắc, sẽ diệt Tô gia báo thù cho ngươi. Nhớ kỹ một chữ, ổn! Nhớ kỹ hai chữ, kiềm chế! Nhất định không được gây loạn!
Thẩm Lãng nói:
- Thần tuân chỉ!
Trương Xung nói:
- Bệ hạ, thần có thể mang đi bao nhiêu binh mã?
- Ba nghìn! - Quân vương nói.
Thẩm Lãng kinh ngạc:
- Ba nghìn?
Quân vương nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Sao? Chê ít sao? Ba nghìn này vẫn là quả nhân phải dốc hết sức mới rút ra được!
Lời này rõ ràng không giả, giao cho Trương Xung ba nghìn đại quân, quân vương thật sự đã nghĩ hết mọi biện pháp mới có được.
Đại chiến phía nam, phía bắc, quân vương này còn muốn đích thân ra trận, tạo ra thế đại quyết chiến Ngô Việt, phối hợp Biện Tiêu tập kích bất ngờ.
Nhưng ba nghìn binh mã thật sự là quá ít.
Tô gia có mấy nghìn tư binh, cộng thêm mã tặc Tam Nhãn Tà, chí ít hơn một vạn người.
Quân đồn trú ở miền nam hành tỉnh Thiên Tây đã sớm tan rã, bị Tô gia thâm nhập đục khoét trăm ngàn lỗ.
Lúc chiến tranh với Khương quốc, toàn dân đều là binh, căn bản không biết có bao nhiêu.
Lúc này Trương Xung cùng Thẩm Lãng đi đại bản doanh của Tô Nan, sẽ phải đối mặt với bao nhiêu quân đội?
Hai vạn? Ba vạn? Bốn vạn?
Thậm chí còn nhiều hơn.
Một khi Tô Khương thuận lợi hợp nhất, đó chính là thiên quân vạn mã.
Quân vương cất cao giọng nói:
- Trương Xung, Thẩm Lãng hai người các ngươi nếu có thể ổn định cục diện hành tỉnh Thiên Tây, kết quả tốt nhất đương nhiên là để Tô Nan không công khai mưu phản. Mà nhỡ ra hắn mưu phản, cũng nhất định phải ngăn chặn hắn! Tuyệt đối đừng để toàn bộ miền nam hành tỉnh Thiên Tây thất thủ, chỉ cần chống cho đến khi quả nhân đại thắng ở chiến cuộc phương bắc, các ngươi liền lập công lớn.
- Trương Xung, Công tước Biện Tiêu đã vài lần thỉnh cầu ta cử ngươi đi, lần này ở hành tỉnh Thiên Tây nếu ngươi thành công, chức Hạ đô đốc Diễm Châu sẽ là của ngươi.
Trương Xung lại một lần nữa lạy xuống dập đầu nói:
- Thần sẽ dốc hết toàn lực.
Quân vương đưa ánh mắt rơi vào đầu Thẩm Lãng, không biết nên nói gì.
Thằng nhỏ này với chuyện thăng quan tiến tước không có bất kỳ hứng thú nào.
- Tuyên chỉ đi!
Lê Chuẩn cất cao giọng nói:
- Bệ hạ có chỉ!
- Phong Trương Xung làm Đề đốc trú quân hành tỉnh Thiên Tây kiêm Thái thú quận Bạch Dạ.
- Phong Thẩm Lãng làm thành chủ Trấn Viễn.
- Khâm thử!
Hai người Trương Xung cùng Thẩm Lãng lạy xuống.
- Thần lĩnh chỉ tạ ơn!
Sau khi lĩnh chỉ ra khỏi cung!
Thẩm Lãng nói với Trương Xung:
- Trương công, có một câu nói ta không biết có nên nói hay không?
Trương Xung nói:
- Mời Thẩm công tử cứ nói.
Thẩm Lãng nói:
- Tướng ở ngoài biên ải, quân lệnh có thể không nhận. Ý của bệ hạ là để chúng ta bảo vệ quận Bạch Dạ, ngăn chặn phản quân Tô Nan, không cho tiến về phía Đông. Mà ý của ta là... trong vòng một hai tháng phải giết sạch cả dòng họ Tô Nan!
- Á!
Thẩm Lãng nói:
- Mặt khác, có lẽ ta vừa đến thành Trấn Viễn, sẽ đại khai sát giới với Tô gia. Hơn nữa sẽ giết người tương đối nhiều, đến lúc đó hy vọng Thái thú đại nhân có thể giúp ta chống đỡ.
Trương Xung hỏi:
- Ngươi vừa đến thành Trấn Viễn sẽ phải giết người ngay sao?
Thẩm Lãng gật đầu.
Da đầu Trương Xung tê dại, ông nói:
- Có thể sẽ giết bao nhiêu? Ngươi phải nói rõ cho ta biết, ta xem cái án oan này ta có thể gánh được không.
Thẩm Lãng vươn một ngón tay.
Trương Xung hỏi:
- Một trăm?
Thẩm Lãng lắc đầu.
Trương Xung hỏi:
- Một nghìn?
Thẩm Lãng lắc đầu đáp:
- Giết sạch không sót một ai!
Trương Xung nhếch miệng, khuôn mặt nhăn nhó vì khổ sở.
Ba ngày sau!
Trương Xung cùng Thẩm Lãng dẫn đầu ba nghìn đại quân rời khỏi kinh đô, tiến về hành tỉnh Thiên Tây.