247. Chương 247: Phản đòn kinh thiên! Lãng gia hiệu triệu vạn quân!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 247: Phản đòn kinh thiên! Lãng gia hiệu triệu vạn quân!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 247 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Lãng dường như hoàn toàn kinh ngạc và sững sờ trước biến cố này.
Y cúi đầu nhìn lướt qua mũi kiếm nhọn hoắt trước ngực, máu tươi vẫn đang rỉ xuống.
– Ặc...
Sau đó, một âm thanh kỳ lạ phát ra từ cổ họng, rồi máu tươi trào ra khỏi miệng y.
– Tại... Tại sao?
Kiếm vương Lý Thiên Thu nói:
– Bởi vì, ta yêu thê tử hơn. Vì nàng, ta sẵn lòng làm mọi thứ.
– Hay, nói thật hay!
Cháu của Tô Nan, Tô Lâm vỗ tay.
– Rõ ràng là quá cảm động, Kiếm vương tiền bối và phu nhân tình sâu nghĩa nặng quả thực khiến người ta xúc động. – Tô Lâm đưa tay lau đi giọt nước mắt không tồn tại, cất giọng buồn bã:
– Ta nhất định phải học tập Kiếm vương tiền bối thật tốt, yêu thương thê tử của chính mình.
Sau đó, gã vỗ tay một cái.
Một người đàn bà đi đến, đây là một người Tây Vực, khoảng chừng ba mươi tuổi.
Có lẽ người này ngày xưa từng rất đẹp, thế nhưng giờ đây, eo của ả tám thước, thể trọng 250 cân, trông vô cùng hùng tráng.
Tô Lâm tiến lên, dịu dàng dụi đầu vào vòng tay của vợ gã.
– Cục cưng, sau này ta sẽ noi gương Kiếm vương tiền bối, chỉ yêu mình nàng thôi.
Vợ của Tô Lâm xuất thân từ một nhánh của vương tộc nước Thoa, cũng có thể xem như là một quận chúa.
Không chỉ Tô Lâm, rất nhiều thành viên trong họ Tô đều kết thông gia với các nước Tây Vực.
Chỉ có như thế, sau khi họ làm phản và tự lập, mới có thể đặt chân vững chắc ở Tây Nam, mới có thể tạo ra đủ lực ly tâm với Việt quốc.
Vợ của Tô Lâm đưa mắt nhìn về phía Thẩm Lãng, rồi hỏi:
– Chính là hắn đã giết sạch thương nhân nước Thoa chúng ta, giết biểu huynh của ta sao?
Tô Lâm đáp:
– Đúng, chính là hắn.
Vợ của Tô Lâm nói:
– Cắt cổ họng hắn cho máu chảy xuống, thiếp muốn uống máu hắn. Cắt da hắn, thiếp muốn dùng làm ghế. Cắt thịt hắn, kể cả khung xương cũng nấu luôn, thiếp muốn ăn canh nấu bằng thịt hắn.
Tô Lâm nói:
– Tuân lệnh, ái thê yêu quý của ta.
Sau đó Tô Lâm lớn tiếng quát:
– Các vị, hôm nay ta mời mọi người dùng bữa, nhưng món ăn chưa chuẩn bị. Tiếp theo đây sẽ ninh nhừ tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này, mỗi người một chén canh.
– Được!
Mọi người lớn tiếng reo hò.
Tô Lâm cười nói:
– Đáng tiếc, tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này hơi gầy, cộng lại cũng chỉ khoảng một trăm ba bốn mươi cân, các vị ở đây cũng chỉ được chia một chén súp.
Lúc này Kiếm vương Lý Thiên Thu nói:
– Tô Lâm, thả thê tử của ta.
Tô Lâm cười nói:
– Yên tâm, nhất định sẽ thả. Hơn nữa chúng ta cũng sẽ nhờ quan hệ, tìm người, xem liệu núi Phù Đồ có ban cho thuốc giải không, Kiếm vương tiền bối sau này có thể chính là người của chúng ta, gia tộc họ Tô chúng ta đã để mắt đến tuyệt thế cao thủ như Kiếm vương tiền bối.
Mười mấy võ sĩ không những không buông cung nỏ trong tay, ngược lại càng tiến đến gần hơn, nhắm thẳng vào người đàn bà trong lồng sắt kia.
– A... A...
Người đàn bà như con cóc ra sức gào thét chói tai.
Tô Lâm rút ra một con dao găm, nhìn Thẩm Lãng thản nhiên nói:
– Mười ngày trước, Kiếm vương Lý Thiên Thu phục kích thúc phụ, gia tộc họ Tô chúng ta đương nhiên đặc biệt khiếp sợ? Kiếm đảo chỉ có một lão nô mù lòa, quá trình chúng ta mời phu nhân của Kiếm vương vô cùng đơn giản, hoàn toàn không cần tốn nhiều sức, cũng là bởi vì vội vã bỏ chạy, khiến phu nhân Kiếm vương bị xóc nảy, thực sự xin lỗi.
Đi tới trước mặt Thẩm Lãng.
Tô Lâm phát hiện Đại Ngốc nhắm mắt lại, toàn thân y đang run rẩy, mặt mũi đỏ gay.
Đáng tiếc!
Đây là một thiên tài võ đạo đỉnh cấp, thế nhưng thúc phụ đã nói, phải xẻ tên này thành mấy khúc.
Tô Lâm ở trước mặt Thẩm Lãng quơ chủy thủ trong tay, mỉm cười nói:
– Đau đớn lắm phải không, ta nhìn cũng cảm thấy rất đau. Thẩm Lãng nhà ngươi có dũng khí gì mà dám đi lấy Kim Mộc Lan? Chỉ bằng thứ thân phận hèn mọn như ngươi, xứng đôi với Kim Mộc Lan à?
Thẩm Lãng dùng sức thở dốc, máu bọt trong miệng không ngừng trào ra.
Tô Lâm lấy ra một lượng vàng, thở dài:
– Ngươi mang theo hơn một vạn dân đen thành Trấn Viễn đi cướp bóc, cướp toàn bộ cửa hàng của thương nhân Tây Vực, ngươi cho là có tác dụng sao? Người của ta đã đi từng nhà tịch biên gia sản, sẽ nhanh chóng đoạt lại toàn bộ vàng, thậm chí còn có thể đoạt lại được nhiều hơn, ngươi có tin không? Họ Tô chúng ta lập tức sẽ khởi sự, bất luận sự nhiễu loạn nào cũng phải hoàn toàn trấn áp xuống.
Tô Lâm đưa tay, nhẹ nhàng vỗ vào Thẩm Lãng, mỉm cười nói:
– Ai đã cho ngươi dũng khí đến thành Trấn Viễn, nơi này là địa bàn của ta, ở đây cách phủ Hầu tước Trấn Viễn cũng chỉ mười mấy dặm. Ngươi biết trong tay chúng ta có bao nhiêu binh mã không? Hơn hai vạn! Đó còn chưa kể, Khương quốc bên kia còn có vô số kỵ binh. Ngươi đây là chán sống sao? Dám đến thành Trấn Viễn chịu chết à?
– Ha ha... – Thẩm Lãng phát ra một tràng cười không có ý nghĩa.
Tô Lâm thở dài một tiếng nói:
– Đại lễ cũng sắp đến rồi. Chẳng bao lâu quân đội của chúng ta sẽ phải cuốn lấy nửa hành tỉnh Thiên Tây, rất nhanh chúng ta sẽ phải cùng Khương quốc hợp làm một, thời đại vĩ đại thuộc về chúng ta liền phải tới, gia tộc họ Tô chúng ta sẽ nhanh chóng phượng hoàng niết bàn, mà gia tộc họ Kim của ngươi thì... phải hủy diệt thật nhanh, rất nhanh rất nhanh!
– Đáng tiếc, Thẩm Lãng nhà ngươi không thấy được.
– Thúc phụ đã nói, để ta chính tay cắt lấy đầu của ngươi, thúc phụ muốn dùng xương sọ của ngươi làm thành một ly rượu
– Ta động thủ đây!
Tô Lâm mỉm cười nói, sau đó đưa tay liền muốn cắt đầu Thẩm Lãng.
Mà lúc này, Thẩm Lãng bỗng nhiên nhếch miệng cười về phía gã.
– Biểu ca, thật là biết cách làm cho người ta tiêu hồn đó nha.
Thẩm Lãng lúc nói lời này bằng chất giọng sang sảng, nào có nửa phần bị thương gì đâu.
Tô Lâm giật mình, tức khắc da đầu tê dại, rợn cả tóc gáy.
Động tác của gã chuyển đổi thật nhanh, trong nháy mắt đã muốn xoay người thoát đi.
Động tác gã nhanh thật.
Thế nhưng Kiếm vương tiền bối tốc độ nhanh hơn.
Ông trực tiếp đưa tay nắm cổ Tô Lâm, nhấc bổng gã lên giữa không trung.
Mà hai chân Tô Lâm bay lên không, quẫy đạp điên cuồng trong không khí, nhưng lại không thể tiến tới dù nửa tấc.
Thẩm Lãng đứng lên, trong miệng tấm tắc:
– A, a a a! Đây là tạo hình gì thế, rất rất khác biệt, moonwalk? Khoa Phụ đuổi mặt trời (*) hả?
(*) Moonwalk là vũ đạo mà vũ công như đang di chuyển về phía trước nhưng thực tế lại lùi về sau. Bước nhảy nổi tiếng bởi Michael Jackson khi biểu diễn ca khúc Billie Jean. Còn truyền thuyết Khoa Phụ đuổi mặt trời gần giống với sử thi Đam San. Đại loại Khoa Phụ là con của Viêm Đế, trước cơn hạn hán, ông nảy ra ý định đuổi theo mặt trời để bắt nó thuần phục mình. Thế nhưng chưa đến nơi đã chết khô mất rồi.
Tất cả mọi người tức khắc kinh hãi.
Chuyện gì xảy ra?
Thẩm Lãng không phải vừa mới bị đâm thủng sao?
Một kiếm kia của Kiếm vương đặc biệt hung mãnh, trực tiếp đâm xuyên qua lồng ngực.
Thẩm Lãng rút kiếm ra khỏi lưng, lớn tiếng nói:
– Các vị bằng hữu thành Trấn Viễn, tiếp theo đây là thời khắc chứng kiến kỳ tích, ta sẽ biểu diễn màn nuốt bảo kiếm ngay tại đây cho mọi người xem.
Sau đó, Thẩm Lãng quả nhiên nuốt thanh kiếm này.
Bởi vì đây là một thanh kiếm ảo thuật tùy chỉnh có thể co lại, lớp to bọc lấy lớp nhỏ, tất cả có thể được thu gọn bên trong chuôi kiếm, chỉ lộ ra bên ngoài ba tấc.
– Bây giờ, ta lại muốn biểu diễn tự sát ở trước mặt mọi người.
Thẩm Lãng khôi phục thanh kiếm ảo thuật này, sau khi hướng về phía ngực chợt đâm một cái, tức khắc mũi kiếm cũng đều thụt vào, ước chừng ngắn hơn một thước, nhìn qua giống như đâm vào thân thể.
Tiếp đó Thẩm Lãng lột áo khoác của mình, lộ ra thiết bị trên ngực.
Ở đây cũng có một thanh nhuyễn kiếm co giãn mềm dẻo bình thường được ép sát, lúc cần thiết chỉ cần nhấn một công tắc.
– Phập! – Mũi kiếm nhọn này liền trực tiếp đâm ra, hơn nữa còn đâm xuyên qua bịch máu.
Đây là chân tướng việc Thẩm Lãng bị một kiếm đâm thủng xuyên qua người.
Thẩm Lãng nói:
– Mọi người thấy có vui không, có bất ngờ không? Thấy Thẩm Khiêm (*) ta lợi hại không?
(*) Tên tự do Thẩm Lãng tự bịa
Có thể không lợi hại à?
Đêm qua, Thẩm Lãng cùng Kiếm vương tiền bối đã tập luyện cả trăm lần.
Tự nhiên đến mức thiên y vô phùng (*).
(*) Thiên y vô phùng: nghĩa đen là áo tiên không một đường may, nghĩa bóng là tự nhiên như chưa có tác động của con người.
– Ha ha ha ha ha...
Lúc này Đại Ngốc cuối cùng không nhịn được nữa, mở mắt cười phá lên.
Gã mới là người cực khổ nhất.
Diễn xuất của gã quá kém, cho nên sau khi đi vào liền nhắm mắt lại, xuất hồn bay ra ngoài, sợ để lộ sơ hở.
Nhưng vì quá mắc cười, cho nên gã ra sức nín, đến mức toàn thân đỏ gay, không ngừng run rẩy, thoạt nhìn dễ tưởng là bi phẫn lắm.
Tô Lâm gần như muốn phát điên rồi.
– Lý Thiên Thu, ngươi ngay cả thê tử cũng không cần sao? Ngươi bỏ mặc sống chết của bà ta à?
Thẩm Lãng bất đắc dĩ nói:
– Biểu ca, ngươi nghĩ ta đã mời Kiếm vương tiền bối đến đây rồi, sẽ để phu nhân của ngài trên đảo cho các ngươi bắt đi sao? Họ Tô các ngươi đê tiện đến mức không còn đường lui, chuyện gì mà không làm được? Phu nhân Kiếm vương đã sớm chuyển đến một nơi tuyệt đối an toàn.
Tô Lâm không thể tin nổi, nhìn người đàn bà trong lồng sắt rồi la lớn:
– Bà ta chính là phu nhân của Kiếm vương, tóc rụng hết, toàn thân còng xuống, da toàn thân như con cóc vậy, bà ta thật sự chính là phu nhân của Kiếm vương.
Thẩm Lãng cười lạnh nói:
– Thứ nhất, ta vì cứu phu nhân Kiếm vương, luôn nghiên cứu kịch độc trong cơ thể bà ta. Cho nên đã tinh chế ra mười mấy mẫu, hiện nay tuy chưa tìm được biện pháp giải độc, nhưng muốn tạo ra bệnh trạng y hệt, cũng dễ dàng thôi.
– Thứ hai, các ngươi tìm được người đàn bà này tận trong hang động, trong miệng bà ta từ đầu đến cuối gào thét: Lý Thiên Thu, tên súc sinh nhà ngươi, cứu ta nhanh lên, cứu ta nhanh lên. Các ngươi liền mừng rỡ như điên, trăm phần trăm kết luận mụ ta là phu nhân Kiếm vương? Mà trên thực tế não của mụ đã hỏng bét cả rồi, mụ vĩnh viễn chỉ biết gào mỗi câu nói này thôi.
Tô Lâm quát:
– Mụ ta là người nào? Là người nào?
Thẩm Lãng nói:
– Mụ ta là một con đàn bà chết chưa hết tội, dùng mụ để cứu người xem như là cống hiến duy nhất suốt cả đời mụ.
Mà lúc này người đàn bà trong lồng sắt lại điên cuồng gào thét:
– Dập lửa mau lên, dập lửa mau lên. Lý Thiên Thu tên súc sinh nhà ngươi, cứu ta nhanh lên, cứu ta nhanh lên!
Tô Lâm nói bằng giọng lạnh lẽo:
– Ngươi đã sớm đoán trước ngày này, cho nên đã sớm chuẩn bị sao?
Thẩm Lãng nói:
– Dĩ nhiên, ngươi biết thứ ta làm nhiều nhất mỗi ngày là gì không? Chính là dùng phương pháp thay thế, đứng ở quan điểm của phe địch để suy nghĩ vấn đề, ta mỗi ngày đều nghĩ đến nếu như ta là Tô Nan, phải làm cách nào để giết chết tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này. Những biện pháp mà các ngươi nghĩ tới ta đã nghĩ hết rồi, những biện pháp các ngươi còn chưa thực hiện, ta cũng nghĩ tới.
Quả thực như thế.
Lúc Thẩm Lãng mời Kiếm vương tới đây, đã bí mật đưa phu nhân Kiếm vương đến Thiên Nhai Hải Các trước tiên.
Sau đó, đặt vào trong hang động của Kiếm đảo một người đàn bà có bệnh trạng giống y hệt, một người chết chưa hết tội.
Hơn nữa, chuyện Thẩm Lãng nói cứu phu nhân Kiếm vương có tính chất đột phá, đây cũng là sự thật.
Tô Lâm nhìn Thẩm Lãng mà không thể tin nổi.
Trước kia đã từng nghe nói Thẩm Lãng xảo quyệt như quỷ, gã còn không cách nào hoàn toàn tin tưởng.
Khi một người nắm quyền lực quá lớn trong tay suốt một thời gian dài, nhất định sẽ kiêu căng, có một loại cảm giác rằng tất cả mọi người đều không bằng mình.
Cho nên khi nghe nói Thẩm Lãng muốn tới thành Trấn Viễn, Tô Lâm mặc dù có coi trọng, nhưng lại sinh lòng khinh thường.
Toàn bộ thành Trấn Viễn sớm đã bị ta kinh doanh kín kẽ đến mức không một kẽ hở, Thẩm Lãng nhà ngươi mang theo chỉ mấy trăm người liền muốn đến đây lật đổ sao? Rõ ràng là mê sảng mà nói mớ.
Tô Lâm ta đây chỉ cần dùng một đầu ngón tay đã có thể nghiền chết nhà ngươi.
Mà bây giờ, chỉ vẻn vẹn một ngày!
Tô Lâm từ tình huống chiếm ưu thế đã thua thê thảm như vậy.
Đôi bên căn bản không phải là đối thủ cùng một cấp bậc.
– Thẩm Lãng, ngươi thật độc ác, ngươi thật độc ác! – Tô Lâm hô lớn: – Thế nhưng ngươi cho là như thế liền hữu dụng sao? Bây giờ có trên trăm tên cao thủ bao vây các ngươi, ngươi cho là ngươi chạy thoát được sao? Thả ta ra, ngươi còn có một đường sinh cơ!
Lời của Tô Lâm còn chưa nói hết.
Đột nhiên gã cảm thấy phía dưới chợt lạnh.
Sau đó gã hoảng sợ phát hiện, giữa hai chân mình đang chảy máu.
Trên mặt đất xuất hiện một thứ, trông đặc biệt quen thuộc.
Phía trên con dao của Thẩm Lãng còn có vết máu.
Gã, gã đã bị thiến rồi sao?
A... A... A...
Thẩm Lãng, cái tên ác quỷ này, ngươi là ma quỷ sao.
Trước khi ngươi muốn thiến ta, vì sao ngay cả một lời nhắc nhở cũng không có?
Tô Lâm phát ra tiếng hét thảm.
Tất cả mọi người nhìn thấy mà da đầu cũng tê rần theo.
Thẩm Lãng nói:
– Biểu ca, ngại quá, dao găm của biểu ca sắc quá đi, tiểu đệ ngứa tay không chịu nổi, muốn cắt bỏ một thứ gì đó mới được.
Tô Lâm hét thảm thiết:
– Thẩm Lãng, ta giết ngươi, ta giết ngươi.
Thẩm Lãng nói:
– Nhưng mà tiền vốn của biểu ca có chút ít ỏi, tẩu tử có hình thể khổng lồ như vậy, chẳng phải là cây tăm khuấy vạc lớn sao, tiểu đệ có cảm giác hình như trên đỉnh đầu biểu ca có cái gì đó nhú lên thì phải?
Tô Lâm rống to hơn, hạ lệnh:
– Động thủ, động thủ, bằm thây Thẩm Lãng thành vạn đoạn, băm thành muôn mảnh cho ta!
Tức khắc trên trăm tên cao thủ trong đại sảnh chợt rút kiếm.
Mà người vợ béo tốt của Tô Lâm cuối cùng phản ứng kịp, cúi đầu ngó cái phần bị rơi xuống của chồng mình, lạc giọng hét lớn:
– Xông lên, lột da rút gân, băm thành thịt nát tên tiểu bạch kiểm này.
– Bắn chết mụ đàn bà trong cũi.
– Vù vù vù vù...
Mười mấy võ sĩ bóp cò cung nỏ.
Trong nháy mắt, mười mấy mũi tên từ cung nỏ bắn mụ đàn bà trong cũi sắt kia chết tươi.
Sau đó, trên trăm tên cao thủ điên cuồng vọt tới ba người Thẩm Lãng.
Hành động này đã hoàn toàn mặc kệ tính mạng của Tô Lâm rồi.
Ngón tay của Lý Thiên Thu bóp nhẹ một cái, trực tiếp bóp gãy xương cổ Tô Lâm.
Tức khắc, Tô Lâm cảm thấy từ cổ mình trở xuống không có chút cảm giác nào.
Ngay cả giữa hai chân cũng không đau nữa.
– A... A... A...
Tô Lâm lại một lần nữa phát ra tiếng kêu sợ hãi thảm thiết.
Lý Thiên Thu từ bên trong tay áo rút ra một cây kiếm thật, nói với Đại Ngốc:
– Đại Ngốc, bảo hộ Nhị Ngốc, có vấn đề gì không?
Đại Ngốc ra sức lắc đầu, không biết là có vấn đề, hay là không có vấn đề.
Sau đó, Kiếm vương Lý Thiên Thu một mình một kiếm, xông ra ngoài như một tia chớp.
Một mình chiến đấu với hơn một trăm tên cao thủ.
Và sau đó!
Một màn quen thuộc lại một lần nữa xuất hiện.
Trước mặt Kiếm vương, người thường, cao thủ bình thường, cao thủ lợi hại đều không có gì khác biệt.
Tất cả đều là một kiếm giết một người.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
Lưỡi kiếm trong tay ông ta nhanh như chớp, không có bất kỳ chiêu thức nào.
Một kiếm một mạng, một kiếm một mạng.
Giết rất nhanh.
Trong nháy mắt, bên cạnh ông liền có một đống thi thể.
Thực sự mà nói, Kiếm vương đối mặt với mấy tên lính võ trang đầy đủ còn muốn phiền toái một chút.
Bởi vì những binh lính này đều mặc khôi giáp thật dày, mỗi một kiếm muốn đâm thủng đều cần tiêu hao chân khí.
Mà những võ đạo cao thủ này, đều không thích mặc áo giáp.
Kiếm vương có thể dùng tốc độ nhanh nhất, khí lực nhẹ nhất, đâm thủng tim của bọn họ, mở động mạch bọn họ.
Thậm chí ngay cả xương cũng có thể tách ra, đỡ phải lãng phí một chút chân khí và lực lượng.
...
Cùng lúc đó!
Vô số con dân thành Trấn Viễn, gặp phải kiếp nạn thê thảm.
Hôm qua Thẩm Lãng mang theo họ cướp bóc các cửa hàng của thương nhân Tây Vực, cướp đi mười mấy vạn lượng vàng, vô số lượng bạc.
Mỗi người tham gia cướp bóc đều phát tài lớn.
Mà hôm nay!
Mỗi một gia đình bình dân đều gặp nạn.
Theo một tiếng ra lệnh của Tô Lâm.
Tất cả quan viên thành Trấn Viễn mang theo mấy trăm tên nha dịch, mấy trăm tên võ sĩ Tây Vực mới tới, xông vào nhà mỗi hộ nghèo.
– Có tham gia cướp bóc ngày hôm qua không đấy?
– Không có, không có, tiểu dân Vương Lão Thực thật thà lắm. Tiểu dân không có tham gia, Vương Lão Tam láng giềng tham gia.
– Xem mặt mày ngươi gian xảo thế này, làm sao có thể không tham gia? Tịch biên gia sản cho ta!
Mấy nha dịch như lang như hổ xông vào trong nhà như thể đào sâu ba thước.
Lật khắp mọi nơi, không chỉ cướp toàn bộ vàng bạc, còn lấy đi toàn bộ những món đồ đáng giá.
– Quan gia, quan gia, đó là bạc nhà ta, chúng ta cất dự trữ mười mấy năm, định cho con trai cưới vợ.
– Quan gia, ngài không thể cướp đi.
Vương Lão Thực xông tới.
Tức khắc, nha dịch nện gậy gộc xuống điên cuồng, trực tiếp đập gãy hai chân ông ta.
Vợ của Vương Lão Thực xông tới.
Mấy tên võ sĩ Tây Vực thấy bà ta, tuy rằng tuổi không còn trẻ, nhan sắc cũng bình thường, nhưng vóc dáng không tệ.
Không bằng ngủ một phát đi nào.
Sau đó, vợ của Vương Lão Thực này bị đè xuống đất.
Thảm kịch như vậy, gần như từng nhà đều trình diễn.
Những thương nhân Tây Vực này cũng đều là túi tiền của họ Tô, mỗi ngày ở toàn bộ thành Trấn Viễn chí ít bị cướp bóc gần hai mươi vạn lượng vàng.
Ngày hôm nay đương nhiên phải đoạt lại hết.
Tô Lâm nói không sai.
Bọn họ không chỉ lấy lại toàn bộ vàng bạc đã tổn thất ngày hôm qua, thậm chí còn chiếm nhiều hơn.
Bởi vì tiền tích cóp của mỗi gia đình cũng bị bọn họ chiếm mất.
Tô Lâm cũng coi là cẩn thận.
Vẫn chờ đến khi Thẩm Lãng tiến vào phủ Chủ bộ xong xuôi, xác định hắn chắc chắn phải chết, lúc này mới hạ lệnh quan viên thành Trấn Viễn xông vào từng nhà, cưỡng chế nộp những của cải trộm cướp phi pháp.
Tức khắc, bên trong thành Trấn Viễn vang vọng tiếng khóc thét đến tận trời.
Huyết lệ tràn ngập khắp nơi.
Mặc kệ có tham gia cướp bóc hôm qua hay không, nhà nào cũng gặp nạn.
Tiền tài, vật đáng giá trong nhà bị cướp đi không đáng nói.
Chỉ cần có người có thái độ phản kháng, cả nhà bị trấn áp tàn bạo, nhẹ thì gãy xương đứt gân, nặng thì chết.
Trong nhà nếu có nữ quyến xinh đẹp, nha dịch thành Trấn Viễn cũng còn biết kìm chế, nhưng đám võ sĩ lang thang của Tây Vực hoàn toàn là cầm thú.
Dân chúng toàn thành.
Huyết lệ tận trời!
Vô số oan khuất, vô số thịnh nộ, tích tụ từng chút một trong cơ thể toàn bộ con dân thành Trấn Viễn.
Nếu như không có người dẫn dắt đốt cháy ngọn lửa giận này, vậy thì bọn họ cũng chỉ có thể chịu kìm nén đến chết.
Nhưng nếu có người đốt cháy ngọn lửa giận này, vậy trong nháy mắt có thể thiêu hủy toàn thành.
Tô Lâm cũng là xác định Thẩm Lãng hẳn phải chết không nghi ngờ mới dám làm như vậy.
Gia tộc họ Tô sắp công khai mưu phản, nhất định phải trấn áp toàn bộ những nhân tố không ổn định.
Lúc cần phải dùng thủ đoạn máu me nhất để tất cả mọi người phải kinh hoàng.
Dám cướp bóc cửa hàng thương nhân Tây Vực?
Phải chết!
...
Cùng lúc đó!
Bên ngoài phủ Thành chủ Trấn Viễn.
Một tiếng ra lệnh cất lên!
– Đánh!
– Giết sạch những người do Thẩm Lãng bố trí bên trong phủ Thành chủ.
– Chém tận giết tuyệt!
– Vù vù vù vù vù...
Mười mấy đài máy bắn đá điên cuồng bắn phá.
Toàn bộ cường nỏ điên cuồng bắn.
– Rầm rầm ầm...
Mười mấy tảng đá lao vun vút mạnh mẽ về phía tường phủ Thành chủ.
Cuối cùng, phủ Thành chủ không phải tường thành, không vững chắc, cũng không dày như vậy.
Một khi bị đập trúng, nhẹ thì rạn nứt, nặng thì trực tiếp đập ra một lỗ thủng khổng lồ.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn!
Toàn bộ phủ Thành chủ đã bị đập đến thủng trăm ngàn lỗ.
Tường ngoài sụp đổ.
Phòng ốc bên trong phủ Thành chủ, cũng có một nửa bị đập thành phế tích.
– Phóng!
– Phóng!
– Phóng!
Đám quan quân họ Tô lớn tiếng ra lệnh.
Hơn hai ngàn tên võ sĩ họ Tô bắn tên điên cuồng.
Từng lượt mưa tên vọt về phía phủ Thành chủ!
– Đổi tên lửa!
– Bắn!
– Bắn!
Sau một lát!
Bên trong toàn bộ phủ Thành chủ Trấn Viễn, ánh lửa tận trời!
Cùng lúc đó!
Mỗi nhà trong thành Trấn Viễn cất tiếng khóc thấu tận trời xanh.
Toàn bộ thành thị, giống như chìm vào địa ngục.
Bên trong phủ Thành chủ, vạn phần nguy cấp.
– Vũ Liệt tướng quân, chúng ta sắp không chịu nổi.
– Chi bằng xông ra chiến đấu, toàn bộ phủ Thành chủ sắp bị thiêu cháy, nếu cứ bị bao vây thế này, sẽ toàn quân bị hủy diệt.
– Thập Tam tướng quân, Thẩm công tử nói lúc nào trở về?
Toàn thân Thẩm Thập Tam bốc khói, lớn tiếng nói:
– Nhanh, nhanh thôi, chủ nhân sẽ giết trở về thật nhanh, sau đó mang theo chúng ta càn quét toàn thành.
Nữ tướng Vũ Liệt hét lớn:
– Tất cả mọi người nghe lệnh, thủ vững phủ Thành chủ, dù cho có chết trận đến người cuối cùng, cũng không thể rời khỏi!
– Vâng!
Bên ngoài, toàn bộ máy bắn đá vẫn điên cuồng phóng.
Võ sĩ họ Tô vẫn bắn tên điên cuồng tại chỗ.
Mặt đất run rẩy, ngọn lửa tận trời.
Thiên hộ họ Tô thản nhiên nói:
– Người ở bên trong chắc cũng chết hết rồi!
– Chắc cũng gần như vậy, dù cho còn sống, cũng không còn lại bao nhiêu người. – Dù cho không bị đốt chết, chắc cũng sắp chết.
Tên quan Thiên hộ gia tộc họ Tô giơ tay lên.
Tức khắc, toàn bộ máy bắn đá ngừng công kích.
Toàn bộ cung thủ ngừng công kích.
– Tập kết quân đội, xông vào, chém sạch đám quân của Thẩm Lãng đã sắp xếp!
– Chém tận giết tuyệt!
Hai nghìn tên võ sĩ họ Tô điên cuồng xông lên liều chết tiến vào bên trong phủ Thành chủ!
...
Bên trong phủ Chủ Bộ của Tô Lâm!
Trong mắt Kiếm vương Lý Thiên Thu cũng chỉ có một đối thủ, đó chính là Đầu đà Khổ Nan của Đại Kiếp Tự.
Nhưng đối phương luôn đứng ở bên ngoài, giống như một con rắn độc, chăm chú nhìn, dường như muốn tìm kiếm mọi cơ hội.
Nhưng mà...
Lý Thiên Thu không cho ông ta bất cứ cơ hội nào.
Kiếm vương giết người quá nhanh!
Hơn một trăm tên cao thủ xông lên liều chết.
Cũng không gây ra bao nhiêu phiền phức cho Lý Thiên Thu.
Một bên khác, hơn một trăm tên võ sĩ cũng không gây ra bất cứ phiền phức gì cho Đại Ngốc.
Từ bắt đầu chiến đấu đến kết thúc, tối đa một khắc đồng hồ.
Mấy chục tên cao thủ Tây Vực, mấy chục tên võ sĩ Đại Kiếp Tự, bị Lý Thiên Thu giết sạch.
Hơn một trăm tên võ sĩ họ Tô, bị Đại Ngốc giết sạch.
Toàn bộ bên trong phủ Chủ bộ!
Xác chết la liệt trên đất, huyết khí tận trời.
Đầu đà Khổ Nan cách xa trăm mét, cùng Lý Thiên Thu giằng co từ đằng xa.
Lý Thiên Thu giết một trăm tên võ giả, thở ra một hơi thật dài.
Thanh kiếm đổi sang tay trái, sau đó lắc lắc tay phải.
– Đại hòa thượng, tới đây được chưa?
Đầu đà Khổ Nan đưa ánh mắt băng giá nhìn Thẩm Lãng.
– Kiếm vương Lý Thiên Thu quả nhiên lợi hại, nhưng mà ngươi giết hơn một trăm người, chân khí cũng tiêu hao rất lớn, bây giờ ngươi giết không được ta. – Đầu đà Khổ Nan nói: – Đương nhiên, ta cũng giết không được ngươi.
Lý Thiên Thu nói:
– Không thử một chút, làm sao biết?
Đầu đà Khổ Nan nói:
– Chớ vội, chớ vội! Ta đây phải đi Đại Kiếp Tự để đưa đến càng nhiều cao thủ hơn, càng nhiều tăng binh hơn!
– Lý Thiên Thu, Thẩm Lãng, các ngươi trêu chọc phải một kẻ địch rất mạnh đó!
– Từ nay về sau, các ngươi cùng Đại Kiếp Tự không chết không thôi.
Bóng dáng của Đầu đà Khổ Nan biến đi rất nhanh, trong nháy mắt liền biến mất không còn tăm hơi.
Người của Đại Kiếp Tự quả nhiên gian xảo như quỷ.
Nhưng Kiếm vương Lý Thiên Thu cũng thở dài một hơi.
Cuối cùng, ông cũng không có dòng máu biến thái như Đại Ngốc và Cừu Yêu Nhi, chân khí của ông có hạn, mặc dù đã đặc biệt tiết kiệm, nhưng giết hơn một trăm tên võ giả, vẫn phải tiêu hao hết chân khí nội lực.
Nếu Đầu đà Khổ Nan này thực sự xông tới, thật sự có hơi phiền toái.
Mà lúc này, trang tuyệt sắc Hà Ninh Ninh ngơ ngác tại chỗ, nhìn thi thể khắp nơi.
Mà lúc này Thẩm Lãng đang cẩn thận tỉ mỉ khâu lại vết thương cho Tô Lâm.
Vừa rồi ở trên người gã đâm nhiều nhát như vậy, hơn nữa còn thiến, nếu không khâu cầm máu, chỉ sợ chảy máu đến chết.
Thẩm Lãng mỉm cười nói:
– Biểu ca, thật không ngờ ấy nhỉ, lông tóc tiểu đệ không hư hại, mà người của biểu ca lại bị giết sạch sành sanh.
– Biểu ca, nghe nói biểu ca phái mấy trăm nha dịch, mấy trăm võ sĩ Tây Vực xông vào hàng vạn gia đình thành Trấn Viễn truy tìm tang vật? Vậy khẳng định là mọi nhà huyết lệ, toàn thành bi phẫn rồi!
– Cám ơn biểu ca hỗ trợ, vốn dĩ có một ngọn lửa có thể cháy lan ra đồng cỏ, mà biểu ca còn xối thêm một gáo dầu nữa.
– Biểu ca đã giúp tiểu đệ khơi dậy ngọn lửa căm thù của dân chúng toàn thành, tiếp theo bọn họ sẽ là người của tiểu đệ.
– Tiểu đệ sẽ dẫn hơn một vạn con dân đầy hờn căm, càn quét toàn thành, càn quét toàn bộ quận Bạch Dạ, một mình tiểu đệ có thể quậy cho lãnh địa họ Tô đến long trời lở đất, quỷ khóc sói gào!
Sau đó, Thẩm Lãng nói:
– Đại Ngốc, vác Tô Lâm lên lưng, chúng ta giết trở về phủ Thành chủ!
Đại Ngốc nhấc bổng Tô Lâm lên lưng.
Ba người Thẩm Lãng dùng tốc độ nhanh nhất, chạy ra khỏi phủ Chủ bộ.
...
Sau khi ra khỏi phủ Chủ bộ.
Thẩm Lãng hô to:
– Hỡi dân chúng già trẻ lớn bé thành Trấn Viễn, ta là Thành chủ Thẩm Lãng, Tô Lâm đã xong rồi, lũ người làm mưa làm gió trên đầu các ngươi đã hoàn toàn bị ta giết sạch.
– Ta biết các ngươi vừa mới gặp phải kiếp nạn, kẻ ác xông vào nhà của các ngươi đốt giết cướp giật.
– Chúng đã cướp những gì các ngươi dự trữ mấy thập niên, chúng giết cha mẹ và làm nhục vợ con các ngươi.
– Mối thâm cừu huyết hải này, các ngươi có muốn báo không?
– Có muốn báo không?
Thẩm Lãng mỗi nói ra một câu, Đại Ngốc cũng lập lại một câu, âm thanh giống như sấm sét.
– Báo! – Con trai của Vương Lão Thực tay trái đang ôm cha bị gãy xương, tay phải ôm người mẹ với vết thương chồng chất.
– Báo thù, liều mạng với bọn chúng.
– Báo thù rửa hận!
– Báo thù rửa hận!
Chỉ một tia lửa.
Hôm nay thành Trấn Viễn, từng nhà gặp kiếp nạn, đè nén vô hạn thù hận và thịnh nộ.
Thẩm Lãng rống to:
– Các vị huynh đệ, vác tất cả vũ khí của các ngươi, dao phay cũng tốt, liềm đao cũng tốt, cái cuốc cũng được, hãy cùng theo ta đi giết, đi giết!
– Toàn bộ tham quan thành Trấn Viễn, phải giết sạch.
– Toàn bộ võ sĩ Tây Vực thành Trấn Viễn, phải giết sạch.
– Những tên nha dịch cầm thú, phải giết sạch.
– Tất cả chó săn của gia tộc họ Tô ở thành Trấn Viễn, phải giết sạch.
– Giết sạch thành Trấn Viễn, giết sạch quận Bạch Dạ!
Sau đó, Đại Ngốc giơ cao cột cờ mười mét, giơ cao Tô Lâm như chó chết, tiến lên về phía trước.
Ba người Thẩm Lãng, Lý Thiên Thu, Đại Ngốc lao điên cuồng trên con phố không người.
Từng người dân thành Trấn Viễn vọt ra, cùng đi ở phía sau hắn.
Một, hai, ba, mười, một trăm, một nghìn người...
Sau khi chạy ra khỏi hai dặm!
Phía sau Thẩm Lãng đông nghịt, hơn mấy ngàn vạn tráng đinh thành Trấn Viễn.
Ánh mắt bọn họ mang theo thù hận và thịnh nộ tận trời.
– Giết, giết, giết!
Thẩm Lãng mang theo hơn vạn người, như thủy triều đen tràn về phía quân đội họ Tô bên ngoài phủ Thành chủ.
Giết ra một càn khôn tươi sáng, giết cho long trời lở đất, giết cho kinh thiên động địa.