246. Chương 246: Thẩm Lãng đại khai sát giới! Thiên biến!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 246: Thẩm Lãng đại khai sát giới! Thiên biến!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 246 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đám võ sĩ Tây Vực đứng bên ngoài những cửa hàng này lập tức sững sờ kinh ngạc.
Mẹ kiếp, ngươi làm quá rồi đấy.
Ít ra cũng phải đợi đến tối, ngươi đeo mặt nạ rồi giả mạo Khổ Đầu Hoan chứ.
Đằng này mới ban ngày ban mặt, ngươi đã đeo mặt nạ xông vào phủ Thành chủ rồi lại lao ra ngoài, rõ ràng là quá coi thường người khác.
Thật sự là sỉ nhục trí thông minh của ta.
Nước tiểu ta còn chưa kịp xả hết nữa là.
Đám võ sĩ Tây Vực này đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó giận dữ, cuối cùng lại vui vẻ.
Chỉ với hơn hai trăm người của ngươi thôi sao?
Hơn nữa lại còn là đàn bà? Muốn đánh thắng bọn ta à?
Mơ mộng hão huyền đi thôi.
Ngươi nghĩ đeo một cái mặt nạ Khổ Đầu Hoan là ngươi sẽ lợi hại thật sự như Khổ Đầu Hoan sao?
Quả nhiên là tên tiểu bạch kiểm ở rể, bên cạnh ngay cả quân đội bình thường cũng không có, cứ dùng một đám đàn bà lực lưỡng như vậy thì có tác dụng quái gì.
Đám võ sĩ Tây Vực này mặc kệ đã tiểu xong hay chưa, đều phải vội vàng thu hồi “thằng nhỏ”, thắt chặt đai lưng quần, rồi nhặt loan đao lên.
- Giết!
Mấy trăm võ sĩ Tây Vực quay đầu lại tấn công.
Đám võ sĩ Tây Vực này cũng là những kẻ liều mạng, có ai mà trên người không mang án mạng?
Sở dĩ bọn họ đến thành Trấn Viễn là vì nơi đây dễ kiếm tiền.
Số người của bọn họ gấp mấy lần Thẩm Lãng, hơn nữa lại đối mặt với đám đàn bà, đương nhiên không hề sợ hãi.
- Giết!
Nữ tướng Vũ Liệt dẫn đầu hơn hai trăm nữ võ sĩ cường tráng xông lên giết.
Trong nháy mắt!
Hai đội quân nhanh chóng áp sát.
- Bắn nỏ!
Vũ Liệt ra lệnh một tiếng.
Lập tức, hơn hai trăm nữ võ sĩ cường tráng giơ nỏ lên.
- Vù vù vù vù...
Những mũi tên nhọn điên cuồng bắn ra.
Trong nháy mắt, một loạt người bị bắn chết.
Võ sĩ Tây Vực kinh hãi.
Đây, đây là loại nỏ gì vậy?
Kích thước nhỏ như vậy mà uy lực lại mạnh mẽ đến thế sao?
Gia tộc họ Kim đã giành được đảo Kim Sơn, lợi dụng kỹ thuật luyện thép của Thẩm Lãng, họ có thể rèn được cả thép carbon thấp lẫn thép carbon cao.
Có vật liệu thép chất lượng tốt, họ đã rèn được những cây nỏ cường lực cỡ nhỏ.
Dùng dây cung tốt nhất, thép tốt nhất, chế tạo thành nỏ nhỏ, chỉ rộng nửa thước thôi, thế nhưng ở cự ly ngắn thì uy lực cực lớn.
Hơn nữa, đầu mỗi mũi tên cũng là thép carbon cao, độ cứng cực mạnh, đừng nói là áo giáp thông thường, ở cự ly ngắn dù là giáp sắt cũng có thể trực tiếp bắn thủng.
Bắn xong một đợt tên.
Không kịp kéo dây cung, bởi vì cường độ của loại nỏ này rất cao, cần dùng công cụ mới có thể kéo lên được.
Trực tiếp nhặt lấy cây nỏ dự bị, lại bắn ra một đợt khác.
- Phụt phụt phụt phụt...
Trong nháy mắt, lại có thêm một đợt sinh mạng bị tước đoạt.
Tiếp đó, hai đội quân mới điên cuồng xông lên liều chết cùng một chỗ.
Võ sĩ Tây Vực mừng rỡ.
Bắn chết, bắn bị thương hơn một trăm người xong, cuối cùng bọn họ cũng có thể xông lên cùng chém giết.
Ta cũng không tin, đám đàn bà các ngươi lại là đối thủ của bọn ta đấy?
Đừng nói gì đao, cái “rym” của lão đây cũng có thể đâm chết ngươi.
Nếu không phải các ngươi quá xấu, lão đây đã cởi ra “chọc” rồi.
Kết quả!
Khi thực sự giao chiến.
Đám võ sĩ Tây Vực này tuyệt vọng.
Không sai, võ nghệ của bọn họ quả thực rất lợi hại, loan đao trong tay cũng múa may quay cuồng ra trò.
Nhưng... bọn họ không phải quân đội.
Chẳng qua chỉ là những võ sĩ Tây Vực tự do tản mạn mà thôi.
Mà bọn họ đối mặt là một nhánh quân đội thực thụ.
Hơn nữa lại còn là một nhánh quân đội mặc giáp thép phủ kín toàn thân.
Vì mặc giáp thép, những nữ tráng sĩ này thậm chí còn không cưỡi ngựa.
- Giết!
- Giết!
- Giết!
Hơn hai trăm nữ tráng sĩ này, dưới mệnh lệnh, trường đao to lớn trong tay chợt chém xuống.
Động tác chỉnh tề như một.
Lập tức, một đao chém làm hai.
Máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.
Không có chiêu thức dư thừa, cứ như vậy, một tay giơ tấm khiên, một tay giơ đại đao, chỉnh tề chém tiếp.
Lưỡi đao tựa rừng cây.
Chỉ một lát sau đó.
Đám võ sĩ Tây Vực này đều có chút tuyệt vọng.
Bọn họ dù sao cũng chỉ là vệ sĩ trong các hiệu buôn, không tính là võ sĩ tinh nhuệ.
Đơn đả độc đấu thì còn chút lợi hại, chứ tập thể tác chiến thì chẳng khác gì một đống cứt.
Động tác của bọn họ rất nhanh, gần như mỗi một đao cũng có thể ngăn cản.
Thế nhưng ngăn được thì có tác dụng quái gì.
Khí lực đám nữ tráng sĩ này quá lớn.
Một phần là xuất thân đấu nô, một phần là xuất thân đô vật, bình quân thân cao một mét tám, bình quân thể trọng một trăm tám mươi cân trở lên.
Họ không chỉ có khí lực lớn, hơn nữa đao của họ cũng toàn bộ chuyển sang đao thép tinh nhuệ do gia tộc họ Kim cung cấp, mỗi cây nặng ba bốn mươi cân.
Một khi chém xuống.
Đao thép mỏng manh của võ sĩ Tây Vực trực tiếp rạn nứt, sau đó cả người bị chém thành hai nửa.
Lực lượng áp đảo, kỷ luật áp đảo, trang bị áp đảo, thể hình áp đảo.
Đám võ sĩ Tây Vực này vốn cho rằng số người của mình gấp hai ba lần, có thể dễ dàng tiêu diệt đám đàn bà lực lưỡng này.
Thậm chí còn có thể thoải mái một chút.
Nhưng thật không ngờ, hoàn toàn là một cuộc tàn sát nghiêng về một phía.
Trong chốc lát ngắn ngủi, đã có một phần ba bị chém giết.
Ngay sau đó, tiếng vó ngựa kịch liệt vang lên.
Mấy chục võ sĩ dưới trướng Thẩm Lãng, vũ trang đầy đủ, cưỡi chiến mã chặn đường lui, vây đám mấy trăm võ sĩ Tây Vực ở giữa.
Tiền hậu giáp kích!
Lập tức, mấy trăm võ sĩ Tây Vực càng thêm tổn thất nặng nề.
Ngay sau đó, Thẩm Lãng hô lớn:
- Quỳ xuống đầu hàng, giao nộp đao thì không giết!
Vũ Liệt không khỏi kinh ngạc.
Tiếp đó, đông đảo nữ tráng sĩ cũng rống to:
- Quỳ xuống đầu hàng, giao nộp đao thì không giết.
- Không thể đầu hàng, không thể đầu hàng!
Bên trong hiệu buôn, ông chủ Tây Vực rống to.
Nhưng mạng là của mình.
Tên võ sĩ Tây Vực đầu tiên quỳ xuống, rồi người thứ hai, người thứ ba...
Tiếp đó, từng đợt võ sĩ Tây Vực quỳ xuống đầu hàng, đặt đao sang một bên.
Thẩm Lãng nói:
- Toàn bộ tù binh, các ngươi cởi đai lưng ra, để xuống đất!
Võ sĩ Tây Vực kinh ngạc, làm thế để làm gì?
Nhưng bây giờ đều đã quỳ xuống, hơn nữa đều ném đao sang một bên, hoàn toàn không có khả năng phản kháng.
Thế là, bọn họ đều nắm lấy đai lưng của mình, ném xuống đất.
Thẩm Lãng vung tay lên nói:
- Đi, trói tất cả bọn họ lại.
Mấy chục nữ đấu nô tay chân lanh lẹ tiến lên, dùng đai lưng trói chặt đám võ sĩ Tây Vực này lại.
Thẩm Lãng nói:
- Toàn bộ tù binh, tất cả đứng lên!
Lập tức, mấy trăm võ sĩ Tây Vực bị trói buộc đứng thẳng dậy.
Bọn họ không có đai lưng, quần trực tiếp rơi xuống đất, toàn bộ phần dưới thắt lưng trần truồng.
Thẩm Lãng nói:
- Chư vị tỷ tỷ, mỗi người một tên.
Hơn hai trăm nữ tráng sĩ xông lên.
Một người phụ trách hai gã võ sĩ Tây Vực.
Thẩm Lãng hạ lệnh:
- Thiến hết!
Nghe những lời này.
Đám võ sĩ Tây Vực này lập tức sợ đến nỗi gần như vãi cả đái.
Không phải nói đầu hàng thì không giết à?
Nếu như bị thiến, chẳng lẽ không phải là sống không bằng chết sao?
Bọn họ điên cuồng muốn bỏ chạy.
Thế nhưng, tay chân đều bị trói chặt, chạy đi đâu được bây giờ?
- Xoẹt!
- Xoẹt!
- Xoẹt!
Đám nữ tráng sĩ này giơ tay chém xuống.
Lập tức!
Toàn bộ mấy trăm võ sĩ Tây Vực đều bị thiến.
Cảnh tượng này quả thực khiến người ta không cách nào nhìn thẳng.
Tất cả quỷ khóc sói gào.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Gào cái gì mà gào? Các ngươi tùy ý đại tiểu tiện trên đường còn có lý lẽ gì nữa? Ta đây chỉ là tịch thu công cụ gây án mà thôi!
- A... A... A...
Đám võ sĩ Tây Vực này khóc thét vô cùng thê thảm, bất luận ngôn ngữ nào cũng không cách nào hình dung sự hối hận của bọn họ lúc này.
Không ngờ tên Thành chủ tiểu bạch kiểm này lại ác độc đến vậy, nếu đã biết, làm sao có thể ngay trước mặt hắn mà đại tiểu tiện chứ?
Thẩm Lãng thu lại nụ cười trên mặt.
- Các ngươi cũng là lũ cặn bã, mặc kệ ở nơi nào, quốc gia nào, cũng vẫn là cặn bã.
- Các ngươi có một chút võ công liền giết người phóng hỏa, mỗi người đều ham ăn biếng làm, cùng hung cực ác.
- Các ngươi vì sao lại tới thành Trấn Viễn? Cũng là bởi vì nơi đây dễ kiếm tiền, cũng là bởi vì người ở đây dễ bị bắt nạt.
- Tô Nan lão tặc sớm đã có lòng phản nghịch, trăm phương ngàn kế bồi dưỡng các ngươi, những người Tây Vực, khiến các ngươi tách rời khỏi bầy đàn.
- Chính là bởi vì ông ta dụng tâm ác độc, đám võ sĩ Tây Vực cặn bã các ngươi mới có thể làm mưa làm gió đè đầu cưỡi cổ dân chúng Việt quốc của ta, còn tự xưng là giai tầng cao cấp ấy à?
Tiếp đó, sắc mặt hắn trở nên lạnh lẽo, trực tiếp hạ lệnh:
- Ném đám võ sĩ Tây Vực cặn bã này vào hố phân cho chết chìm đi!
Nghe những lời này, võ sĩ Tây Vực không khỏi hồn phi phách tán.
Không phải đã bị thiến rồi sao?
Làm sao còn giết nữa?
Không phải nói đầu hàng thì không giết sao?
Thẩm Lãng cười lạnh nói:
- Ta là đạo tặc Khổ Đầu Hoan, đối với lũ cặn bã các ngươi đây, cũng sẽ không nhất thiết phải nói đạo nghĩa giang hồ gì cả, những gì đã nói cũng có thể coi như đánh rắm.
Tiếp đó, đám nữ tráng sĩ này như diều hâu vồ gà con vậy, mỗi người xách theo hai võ sĩ Tây Vực, xông vào các cửa hàng xung quanh.
- Hầm cầu nhà các ngươi ở đâu?
Sau một lát!
Đám võ sĩ Tây Vực này đã chết bằng phương thức nhục nhã nhất!
...
Nửa khắc đồng hồ sau đó!
Mấy chục chủ hiệu buôn Tây Vực, toàn bộ quỳ gối trước mặt Thẩm Lãng.
Đại bộ phận là những kẻ ngồi không hưởng lợi, một số ít thì gầy gò, mặt vênh váo, miệng lưỡi chua ngoa.
Những tên thương nhân Tây Vực đặt chân ở thành Trấn Viễn toàn bộ đều dựa lưng vào họ Tô, chuyên làm nghề buôn lậu qua con đường từ nước Ngô đến nước Sở, từ nước Sở đến Tây Vực.
Hơn nữa không phải tơ lụa, không phải hương liệu, bởi vì những thứ này đều là mặt hàng mua bán hợp pháp.
Những mặt hàng buôn lậu chính là sắt, lương thực, nô lệ.
Diện tích của hành tỉnh Thiên Tây xem như là rộng, nhưng dân cư so với hành tỉnh Thiên Bắc, hành tỉnh Thiên Nam lại thua kém rất nhiều.
Trừ điều kiện tương đối khắc nghiệt ra, còn có chuyện mua bán nô lệ ngang ngược diễn ra.
Nô lệ phương Đông ở các cường quốc, ở các nước Tây Vực đều rất được hoan nghênh.
Đương nhiên, nô lệ mỹ nhân Tây Vực ở phương Đông cũng khá được hoan nghênh. Chỉ có điều qua nhiều thế hệ, quốc quân Việt quốc xử lý vô cùng gắt gao, cho nên trong thành thị Việt quốc rất hiếm gặp nữ nô Tây Vực.
Có thể nói, chí ít những thương nhân Tây Vực trước mặt này, không có kẻ nào vô tội.
Thẩm Lãng đi tới trước mặt tên thương nhân Tây Vực vừa rồi, ngồi xổm xuống nói:
- Xin hỏi quý quốc thật sự có truyền thống người ở rể và chó không được vào à?
Tên thương nhân Tây Vực lắc đầu.
Thẩm Lãng nói:
- Xin hỏi người ở rể quý quốc, thực sự phải khắc chữ lên mặt, sau đó đưa vào quân đội làm nô lệ bị chà đạp đến chết à?
Tên thương nhân Tây Vực lại dùng sức lắc đầu.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy hóa ra ngươi gạt ta à.
Tên thương nhân Tây Vực không biết là nên gật đầu hay nên lắc đầu.
- Ta là thương nhân được quốc vương khâm định tới thành Trấn Viễn, ngươi... ngươi không thể đụng đến ta! - Tên thương nhân Tây Vực này run rẩy nói.
Thẩm Lãng nói:
- Ta là đạo tặc Khổ Đầu Hoan, làm gì mà quản đến quốc vương của đám các ngươi?
Cái đ*ch, vừa rồi ngươi vẫn luôn miệng bảo mình ở rể.
Thẩm Lãng nói:
- Giết hết!
Ra lệnh một tiếng.
Giơ tay chém xuống.
Mấy chục thương nhân Tây Vực bị giết sạch.
Chỉ còn lại tên thương nhân nói chó và người ở rể không được đi vào.
Lập tức toàn thân gã đều đang run rẩy.
Tên Thành chủ tiểu bạch kiểm trước mắt này là người điên à?
Đây chính là ở thành Trấn Viễn, đây chính là ở địa bàn họ Tô, khoảng cách phủ Hầu tước Trấn Viễn chỉ có mười mấy dặm mà thôi.
Hắn bị điên thật sao?
Thẩm Lãng nhìn gã rồi nói:
- Còn ngươi, ta nói rồi muốn biến ngươi thành lớp giấy dán đèn trời, ngươi biết đèn trời chứ?
Tên thương nhân Tây Vực này toàn thân run rẩy, gần như muốn vãi cả phân lẫn tiểu.
Gã đương nhiên biết đèn trời.
Thẩm Lãng lớn tiếng:
- Truyền lệnh xuống, cho toàn bộ dân chúng thành Trấn Viễn đến đây xem hình!
...
Một lát sau!
Kỵ binh của Thẩm Lãng bắt đầu phi qua mỗi phố lớn ngõ nhỏ trong thành Trấn Viễn, lớn tiếng kêu gào.
- Hỡi dân chúng Việt quốc già trẻ lớn bé của thành Trấn Viễn.
- Bọn thương nhân Tây Vực cưỡi trên đầu trên cổ các ngươi đã bị giết sạch rồi.
- Đám võ sĩ Tây Vực gây tai họa cho các ngươi, toàn bộ chết sạch.
- Chỉ còn lại tên đại thương nhân Tây Vực cuối cùng sẽ bị đốt đèn trời.
- Tại cửa chính phủ Thành chủ sẽ có cảnh đốt đèn trời thương nhân Tây Vực, tất cả mọi người hãy đến xem!
...
Một lúc lâu sau!
Trong phủ Thành chủ ở thành Trấn Viễn, mấy nghìn dân chúng vọt tới.
Thành Trấn Viễn rất lớn, so với thành Huyền Vũ còn đông hơn nhiều, trong thành có chừng mấy vạn dân chúng.
Lúc này, chỉ đến một phần mười!
Thương nhân Tây Vực là chó săn của họ Tô, mức ảnh hưởng quá nặng.
Dù cho Thẩm Lãng đã bắt thương nhân Tây Vực, giết sạch võ sĩ Tây Vực rồi, bọn họ vẫn không dám lộ diện.
Bình thường bị chèn ép quá nhiều, hiện tại kẻ ức hiếp bọn họ đều chết sạch mà vẫn không dám đi ra.
Trò đốt đèn trời hay ho như vậy, người thường ai lại muốn bỏ qua?
Bọn họ cũng không dám đến xem.
Bởi vì sợ sau này bị họ Tô thanh toán.
Nhưng cho dù có mấy nghìn người đến quan sát, Thẩm Lãng cũng đã thỏa mãn.
- Điểm!
Ra lệnh một tiếng!
Tên thương nhân Tây Vực bị đốt đèn trời.
Hóa thành ngọn lửa hừng hực.
- Được!
Người dân đầu tiên bu đến xem hô to.
Người thứ hai cũng hô vang.
Tiếp đó một đám người cũng hô to hùa theo.
Tình cảm quần chúng được kích động bởi sự phẫn nộ.
Thẩm Lãng mượn cơ hội tiến lên, rống to:
- Thành Trấn Viễn vốn là thành thị của Việt quốc ta, dựa vào cái gì mà đám người Tây Vực này có thể cưỡi lên đầu các ngươi làm mưa làm gió? Dựa vào cái gì mà bọn họ trở thành người thượng đẳng, còn các ngươi lại bị tận lực nô dịch?
- Đám thương nhân này, hàng năm đã bắt đi bao nhiêu nô lệ từ trong các ngươi?
- Đám thương nhân Tây Vực này, hàng năm cho vay nặng lãi khiến các ngươi phải bán vợ bán con, thê thảm đến mức nào?
- Trong nhà của bọn họ còn đầy rừng vàng biển bạc!
- Ta là Thành chủ Trấn Viễn Thẩm Lãng, ta hạ lệnh từ hôm nay trở đi, toàn bộ bạc trong nhà thương nhân Tây Vực đều là của các ngươi, là của dân chúng Việt quốc.
- Xông vào trong nhà thương nhân Tây Vực, cướp đi tất cả vàng bạc, cướp đi tất cả tài vật, giành lại thứ thuộc về các ngươi.
- Nếu không yên tâm, sợ bị nhận ra, mặt các ngươi có thể bịt kín bằng miếng vải đen, theo ta cùng đi, đoạt bạc, cướp vàng!
Tiếp đó, tất cả mọi người ở đây hoàn toàn chấn động.
Hơn hai trăm nữ tráng sĩ của Thẩm Lãng mang theo mấy nghìn dân chúng thành Trấn Viễn, tràn vào bên trong từng cửa hàng và nhà của người Tây Vực.
Tất cả vàng bạc trong nhà đám thương nhân chó săn của gia tộc họ Tô đều bị cướp bóc không còn gì.
Toàn bộ thành Trấn Viễn.
Trong thời gian ngắn nhất, hoàn toàn sôi trào.
Đội ngũ sau lưng Thẩm Lãng ngay từ đầu chỉ có mấy nghìn người, sau đó đã vượt quá hơn vạn người!
Vô số dân chúng thành Trấn Viễn, vô số người cầm lấy miếng vải đen che mặt, cùng theo Thẩm Lãng, xông vào các cửa hàng buôn bán của thương nhân Tây Vực, điên cuồng cướp bóc.
Cái gì là thiên đạo?
Tổn hại có thừa mà không đủ để bù đắp!
Chuyện này thật ra là không công bằng.
Nhưng Thẩm Lãng chỉ có mấy trăm người mà thôi, muốn trong khoảng thời gian ngắn hoàn toàn đảo loạn toàn bộ quận Bạch Dạ?
Phải làm sao?
Đương nhiên chỉ có thể dùng chiêu thuật mãnh liệt nhất!
Huống hồ, những thương nhân Tây Vực này toàn bộ đều làm ăn phi pháp mà trở nên giàu có.
Mỗi một nhà bọn họ đều dựa lưng vào họ Tô, mỗi một nhà đều dính máu và nước mắt của vạn dân Việt quốc.
Những người theo sau lưng Thẩm Lãng càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều.
Cuối cùng, như thủy triều, hoàn toàn nhấn chìm toàn bộ thành Trấn Viễn.
Gần như không thể ngăn cản.
Trong phút chốc, cả thành Trấn Viễn giống như thiên biến!
...
Lúc bầu trời tối đen như mực!
Cháu của Tô Nan, Tô Lâm, trở về thành Trấn Viễn.
Lập tức hoàn toàn kinh ngạc sững sờ!
Ta... Đ*!
Ta đây mới rời đi bao lâu, ta phải đi một chuyến đến phủ Hầu tước Trấn Viễn, mất bao nhiêu canh giờ công sức.
Thành Trấn Viễn liền thay đổi đến vậy sao?
Mấy chục thương nhân Tây Vực, mấy trăm võ sĩ Tây Vực, lại bị giết sạch.
Tất cả hiệu buôn Tây Vực, toàn bộ bị cướp sạch không còn gì.
Tổn thất bao nhiêu tiền?
Có trời mới biết!
Cái tên tai họa Thẩm Lãng này, cái tai họa khủng khiếp này.
Mới chỉ một buổi mà đã chơi lớn như vậy sao?
Da đầu Tô Lâm từng đợt tê dại.
Gã gặp phiền phức rồi, cái phiền phức hơi bị to là đằng khác.
- Các ngươi vì sao không ngăn cản hắn? - Tô Lâm hét lớn:
- Ba vị Chủ Bộ các ngươi, ba vị Thiên hộ, trong tay có ba nghìn binh mã, vì sao không ngăn cản hắn?
- Đại nhân, ngài không ở đây, không ai dám làm chủ!
Đúng vậy?
Tô Lâm là thổ hoàng đế thành Trấn Viễn, bình thường nắm hết quyền hành quen rồi, gã không có ở đây thì ai dám điều động binh lính?
Không muốn sống nữa à?
- Hoàn toàn phong tỏa cổng thành Trấn Viễn, không được bất cứ kẻ nào ra vào! - Tô Lâm quát lớn:
- Ba nghìn binh sĩ, vũ trang đầy đủ, bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị chiến đấu!
- Vâng!
Tô Lâm biết, ngày mai gã nhất định phải giết chết Thẩm Lãng, bằng không chú (tức Tô Nan) tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho gã!
- Đại nhân, bên người Thẩm Lãng chỉ có hơn hai trăm người mà thôi, chúng ta có hơn ba ngàn người, muốn tiêu diệt bọn họ dễ dàng. - Một tên Thiên hộ nói:
- Hắn không phải luôn miệng Khổ Đầu Hoan thay trời hành đạo à? Vậy thì ba nghìn đại quân của chúng ta cứ bao vây phủ Thành chủ, bắt Khổ Đầu Hoan.
Một tên Chủ Bộ nói:
- Mấu chốt là đám dân đen này, theo Thẩm Lãng cướp bóc khắp nơi, hôm nay đã có hơn vạn người. Tuy rằng cũng là người dân bình thường, nhưng lại là dân chúng, người đông thế mạnh.
Tô Lâm nói:
- Một lũ dân đen mà thôi, bị vàng bạc của Thẩm Lãng làm cho hoa mắt, tạm thời che mờ cả tâm trí, cảm thấy bản thân trong nháy mắt trở nên dũng cảm. Nhưng mà đám ô hợp này, vĩnh viễn cũng không thể trông cậy vào. Nếu như Thẩm Lãng muốn dựa vào hơn một vạn dân đen này để lật ngược tình thế, quả thực chính là nằm mơ.
- Ra mệnh lệnh đi, từ giờ trở đi, thành Trấn Viễn tiến hành cấm đi lại ban đêm, cấm cả ban ngày, bất luận kẻ nào, không được ra ngoài nửa bước. Trừ binh lính tuần tra ra, trên đường phố thành Trấn Viễn nhìn thấy bất luận kẻ nào còn nán lại, toàn bộ giết chết không cần tội danh.
- Vâng!
Một lát sau!
Từng đội kỵ binh ở khắp phố lớn ngõ nhỏ thành Trấn Viễn rống to hơn.
- Bắt đầu cấm đi lại ban đêm!
- Bắt đầu cấm đi lại ban ngày!
- Tất cả mọi người, lập tức trở về nhà, không được ở bên ngoài!
- Sau năm mươi tiếng phèng la, bất kỳ người nào không có nhiệm vụ còn ở trên đường, giết chết không cần tội danh!
- Giết chết không cần tội danh!
Mấy trăm kỵ binh họ Tô, ở khắp phố lớn ngõ nhỏ kêu gào.
...
Thẩm Lãng sau khi nghe được không khỏi ngạc nhiên.
Rõ ràng mở rộng tầm mắt, cấm đi lại ban đêm cũng chẳng lạ lùng gì, bây giờ lại ngay cả ban ngày cũng cấm nữa sao.
Mà lúc này, Thẩm Lãng lấy tư cách Thành chủ Trấn Viễn đang phát biểu (tẩy não) trước hơn vạn dân chúng.
Mới vừa được vàng bạc kích thích xong xuôi, mới vừa cướp bóc tất cả cửa hàng của thương nhân Tây Vực xong, hơn một vạn dân chúng này giống như tiêm máu gà (*) vậy.
(*) Liệu pháp máu gà là một hình thức trị liệu giả y học phổ biến ở Trung Quốc trong Cách mạng Văn hóa. Nó được thực hành chủ yếu bởi các thầy lang vườn trong những năm 1960. Dưới thời của Mao Trạch Đông thì hoàn toàn bị cấm, cuối cùng nó đã được Đảng Cộng sản Trung Quốc chấp nhận và khuyến khích như một liệu pháp tinh thần.
Bài phát biểu của Thẩm Lãng hoàn toàn có tác dụng tuyên truyền giác ngộ.
Mỗi một câu nói hắn thốt ra đều có thể khiến hoan hô rung trời.
Hơn vạn người cùng kêu lên hô to.
- Thành chủ uy vũ!
- Quốc quân vạn tuế, Việt quốc vạn tuế!
Thẩm Lãng rống to:
- Từ nay về sau, không ai có thể cưỡi lên đầu các ngươi làm mưa làm gió. Các ngươi chính là chủ nhân thành Trấn Viễn, nơi này là đất đai Việt quốc, với tư cách con dân Việt quốc, ta tự hào!
Hơn vạn dân chúng thành Trấn Viễn hét lớn:
- Ta tự hào!
- Từ nay về sau, bổn Thành chủ chính là chỗ dựa vững chắc của các ngươi!
- Toàn bộ dân chúng thành Trấn Viễn sẽ không bao giờ phải bán vợ bán con, không bao giờ cũng sẽ bị bắt làm nô lệ.
- Bản quan một lời định càn khôn! Từ nay về sau, các ngươi là con dân của ta, ta phải bảo vệ mỗi người các ngươi!
Hơn vạn dân chúng hô to:
- Thành chủ uy vũ, Thành chủ uy vũ!
Mà lúc này, một trận tiếng vó ngựa vang lên kịch liệt.
Mấy trăm kỵ binh rất nhanh tới, từ bên trái, bên phải, và phía sau, ba phương hướng chặn hơn vạn dân chúng này.
Hơn hai ngàn bộ binh, thật chỉnh tề, tiến lên uy hiếp.
Tô Lâm thản nhiên hỏi:
- Tập hợp mưu phản à?
Trong nháy mắt!
Toàn bộ bầu không khí, giống như một thanh sắt nung đỏ được tưới nước lạnh, lập tức nguội lạnh.
Tô Lâm cưỡi trên một con ngựa cao to nói:
- Đừng tưởng rằng che mặt lại thì bản quan không biết các ngươi, một mình làm phản, tội cả nhà liên đới.
- Lập tức sẽ phải cấm đi lại ban đêm.
- Tiếng phèng la còn có ba mươi tiếng nữa.
- Bản quan đếm tới năm, nếu các ngươi còn không rời đi, toàn bộ xử theo tội mưu phản, giết chết không cần tội danh!
- Năm!
- Bốn!
- Ba!
Thẩm Lãng không lên tiếng, nữ tướng Vũ Liệt không nhịn được, rống to:
- Các vị con dân thành Trấn Viễn, các vị dân chúng, tên này ra loạn lệnh, ở đây mới là phủ Thành chủ Trấn Viễn, bên cạnh ta mới là Thành chủ Trấn Viễn! Cái gì mà cấm đi lại ban đêm? Cái gì mà cấm ban ngày? Phải do Thành chủ hạ lệnh mới có thể chắc chắn!
Nữ tướng Hàm Nô nói:
- Các vị hương thân phụ lão? Mấy năm nay các ngươi lẽ nào bị chèn ép còn chưa đủ sao? Có Thành chủ làm chỗ dựa vững chắc cho các ngươi, có mấy trăm võ sĩ chúng ta ngăn cản ở phía trước, các ngươi có ước chừng hơn một vạn người, chẳng lẽ còn sợ ba nghìn người của hai kẻ bọn họ sao?
Nữ tướng Vũ Liệt rống to:
- Các ngươi trong tay cũng có vũ khí, cuốc, đinh ba, dao phay. Theo Thành chủ, cùng chiến đấu đến cùng với đám cầm thú này. Cầm vũ khí lên, vì người nhà của các ngươi, chiến đấu!
Tiếp đó, hơn hai trăm nữ tráng sĩ chợt rút đao.
- Chúng ta mặc dù là đàn bà, thế nhưng cũng sẽ che chắn ở phía trước các ngươi, những tráng sĩ, các con dân Việt quốc, hãy theo chúng ta chiến đấu đến cùng!
Những nữ võ sĩ này kêu gọi nhiệt huyết sôi trào.
Nhưng tất cả mọi người đáp lại cũng là sự yên lặng đáng sợ.
Tô Lâm đưa ánh mắt trào phúng nhìn tất cả chuyện này, giống như tự cho dân chúng ở đây thời gian suy nghĩ.
Muốn đi theo tên Thành chủ tiểu bạch kiểm này?
Không có vấn đề, cứ đi, muốn liều mạng thì cứ đi.
Ước chừng sau một lúc lâu.
Tô Lâm tiếp tục đếm ngược:
- Ba, hai!
Lập tức, hơn hai ngàn binh sĩ sau lưng gã chợt rút đao, sát khí tận trời.
- Giết chết không cần tội danh!
- Giết chết không cần tội danh!
Hơn hai ngàn tên lính cùng kêu lên hô to.
- Một! - Tô Lâm kết thúc đếm ngược!
Lập tức!
Mới vừa rồi hơn một vạn dân chúng còn nhiệt huyết sôi trào, cúi đầu đều rời đi, tan tác như chim muông.
Hơn một vạn con dân thành Trấn Viễn mới vừa còn nói là muốn ủng hộ Thẩm Lãng đến cùng, muốn chiến đấu đến cùng, toàn bộ trốn sạch sành sanh.
Mỗi người đều nặng trịch, mang theo vàng bạc giành được.
Trong nháy mắt!
Hơn một vạn người liền đi hết.
Toàn bộ giáo trường trước phủ Thành chủ trở nên trống rỗng.
Vành mắt của Vũ Liệt đỏ, vành mắt Hàm Nô cũng đỏ.
Tại sao có thể như thế?
Đám người kia sao lại uất ức như thế, vô dụng đến thế.
Bình thường bị chèn ép nhiều đến như vậy, hoàn toàn bị thương nhân Tây Vực và võ sĩ Tây Vực chà đạp.
Bây giờ có người vì bọn họ làm chủ, vừa rồi lúc đoạt vàng bạc còn hết sức phấn khởi.
Kết quả Tô Lâm hù dọa vài tiếng đã hoảng sợ, trốn sạch, bỏ mặc đám người Thẩm Lãng tại đó.
Quả thực không có nửa điểm cốt khí.
Ngay cả đàn bà cũng không bằng.
Nếu như hơn một vạn người cùng theo sau lưng Thẩm Lãng, hai ba trăm võ sĩ xông pha liều chết ở phía trước, dù cho đối mặt hơn hai ngàn binh mã họ Tô, phần thắng chiến đấu rất lớn.
...
Hiện trường chuyển sang một sự yên lặng đáng sợ.
Tô Lâm bỗng nhiên cười ha ha nói:
- Muội tế, vừa rồi lũ điêu dân này lại bao vây tấn công phủ Thành chủ, khiến muội tế sợ hãi.
Thẩm Lãng giống như mới phát hiện Tô Lâm vậy, hắn nói:
- Biểu ca, sao biểu ca lại tới đây? Vào đây vào đây nào, tiến vào phủ Thành chủ của ta làm khách, ta mới vừa được nhiều gà vịt cá thịt, vừa lúc có thể chiêu đãi biểu ca.
Thẩm Lãng vừa nói chuyện, Kiếm vương Lý Thiên Thu trực tiếp ngăn ở trước mặt hắn.
Tô Lâm tính toán trong lòng.
Nếu như bây giờ phát động tấn công, có thể giết chết Thẩm Lãng hay không?
Vẫn là không được.
Bên cạnh hắn có tuyệt đỉnh cao thủ như Lý Thiên Thu, còn có Đại Ngốc biến thái như vậy, giết không được.
Đối với Tô Lâm mà nói, giết Thẩm Lãng mới là quan trọng nhất, hơn hai trăm người dưới trướng hắn đây, hoàn toàn không xi nhê.
Nghe Thẩm Lãng mời, Tô Lâm lắc đầu nói:
- Không được, không được, tẩu tử đã ở trong nhà làm xong cơm nước, nếu không trở về nhà ăn cơm, nàng sẽ tức giận lắm.
Tiếp tục Tô Lâm nói:
- Muội tế, buổi chiều ngày mai phủ Chủ bộ của ta đây thiết yến vì muội tế tẩy trần, muội tế có đi không?
Thẩm Lãng nói:
- Hồng Môn Yến ngày mai à? Tiểu đệ có thể mang ba người đúng không?
Tô Lâm đáp:
- Đúng, ba người.
Thẩm Lãng nói:
- Đi, nhất định đi chứ!
Tô Lâm nói:
- Vậy ngày mai gặp.
Thẩm Lãng nói:
- Ngày mai gặp, biểu ca.
Tô Lâm hét lớn:
- Trú quân của thành Trấn Viễn, các ngươi cũng là ăn cứt sao? Đạo tặc Khổ Đầu Hoan lại xông vào bên trong phủ Thành chủ, nhỡ đâu làm Thành chủ Thẩm Lãng bị thương đó chính là tội cực kỳ lớn. Ba vị Thiên hộ, còn có các vị đại sư Đại Kiếp Tự, làm phiền các người đóng ở chỗ này, bảo hộ Thành chủ Thẩm Lãng.
- Vâng!
Ba vị Thiên hộ rống to!
Tiếp đó, hơn hai ngàn võ sĩ họ Tô, cộng thêm tăng binh Đại Kiếp Tự, mấy trăm cao thủ Tây Vực bao vây phủ Thành chủ Trấn Viễn của Thẩm Lãng chật như nêm cối.
Lúc này, Thẩm Lãng muốn chạy đi cũng được.
Thế nhưng, dưới trướng hắn mấy chục võ sĩ, còn có hai trăm nữ tráng sĩ muốn đột phá vòng vây liền khó như lên trời.
Kẻ địch gần ba nghìn võ sĩ, toàn bộ giương cung cài tên, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị khai chiến.
Thẩm Lãng chắp tay nói:
- Cảm ơn các huynh đệ đã bảo hộ, tối hôm nay ta có thể ngủ một giấc thật ngon, ha ha ha ha!
- Vào phủ, nấu cơm!
Tiếp đó, Thẩm Lãng dẫn đầu mọi người tiến vào bên trong phủ Thành chủ, nổi lửa nấu cơm.
...
Buổi tối lúc ăn cơm.
Mấy vị nữ tướng còn tức đến mức không thể nhịn được.
Đám dân chúng thành Trấn Viễn này khiến cho bọn họ quá mức thất vọng.
Lúc đầu Thẩm Lãng dùng trong thời gian ngắn nhất, khuấy lên thủy triều lớn, hoàn toàn nhất hô bá ứng (*), đi theo phía sau hơn vạn dân chúng ấy.
Những nữ tráng sĩ này cũng không khỏi nhiệt huyết sôi trào, cho rằng từ nay về sau có thể dẫn hơn một vạn tráng đinh này đại sát tứ phương.
Thật không ngờ đám dân chúng này lại uất ức đến thế, phế vật đến thế.
Chỉ bị vài tiếng đe dọa của Tô Lâm, lập tức liền phản bội Thẩm Lãng, bỏ mặc hắn sang một bên, trốn sạch.
- Hạng người vô năng, phế vật, bất lực.
- Người như vậy đáng bị họ Tô chèn ép, đáng bị người Tây Vực chèn ép.
- Đám người kia quả thực sống không bằng heo chó.
Nữ tướng Hàm Nô chửi ầm lên, bởi vì quá tức giận, đến nỗi nàng cũng chẳng đói bụng, chỉ tự cắn cổ tay năm lần.
Mà Thẩm Lãng tuyệt đối cười híp mắt.
Hắn cũng không tức giận, cũng không thất vọng một chút nào.
Mặc kệ dân chúng của bất kỳ thế giới nào cũng đều là như vậy.
Đám ô hợp!
Lại chỉ có biết nói chừng đó mà thôi.
Chuyện cướp nhiều vàng lắm bạc, mọi người sẽ hùa theo ngươi.
Nhưng đến phiên bán mạng, vậy thì thôi đi.
Ngài vẫn nên tự mình lên đi.
Thế là, hơn một vạn tráng đinh mới vừa rồi còn khí thế ngất trời, trong nháy mắt tan tác như chim muông, bỏ mặc Thẩm Lãng ngay tại chỗ.
Thẩm Lãng cười nói:
- Không sao không sao, kế hoạch của chúng ta vô cùng thành công!
Vũ Liệt nói:
- Thành chủ, tối hôm nay chúng ta sẽ toàn lực đề phòng, tuyệt đối sẽ không cho kẻ địch bất kỳ cơ hội nào.
Thẩm Lãng nói:
- Không cần, không cần, tối hôm nay các ngươi hãy ngủ ngon một giấc. Mục tiêu của Tô Lâm là giết ta, chỉ cần ta không chết, bọn họ sẽ không đánh các ngươi. Buổi tối này các ngươi phải ngủ thật say, ngày mai chính là có một trận ác chiến, ngày hôm nay ta đồ sát mấy trăm người, ngày mai có thể phải giết càng nhiều.
Tiếp đó, Thẩm Lãng hướng Kiếm vương Lý Thiên Thu nói:
- Tiền bối, chúng ta sẽ đi luyện một chút chứ?
- Tối hôm nay nhất định phải nắm chặt thời gian luyện tập, nhất định phải phối hợp không chê vào đâu được.
...
Ngày hôm sau!
Hơn hai ngàn quân đội gia tộc họ Tô, cộng thêm tăng binh Đại Kiếp Tự, cộng thêm cao thủ Tây Vực, gần ba nghìn người vẫn bao vây xung quanh phủ Thành chủ.
Bất luận kẻ nào cũng không được ra vào!
May là hôm qua đã tích trữ đầy đủ lương thực và nước, bằng không chỉ sợ phải chết đói chết khát.
Vào buổi trưa!
Phía ngoài, gần ba nghìn kẻ địch bắt đầu kiểm tra áo giáp trên người, cung tên trong tay và vũ khí.
Hết bó tên này đến bó tên khác được chở đến.
Hết cường nỏ cỡ lớn này đến bộ nỏ khác, bắt đầu được lắp đặt ở bên ngoài phủ Thành chủ.
Từng cỗ máy bắn đá bắt đầu được lắp ráp.
Giống như Thẩm Lãng đã nói, căn bản không có đấu tranh chính trị, trực tiếp chính là chiến đấu ngươi chết ta sống.
Trực tiếp chém tận giết tuyệt.
Vô cùng hiển nhiên, chiến đấu lập tức phải diễn ra.
Hơn hai ngàn kẻ địch này sẽ nhanh chóng tiến đánh phủ Thành chủ.
Lúc này, một cô gái tuyệt sắc chân thành đi tới phía ngoài phủ Thành chủ nói:
- Thẩm Lãng Thành chủ.
Thẩm Lãng một thân cẩm y ngọc phục đi ra, nhìn thấy trang tuyệt sắc này bèn hỏi:
- Mỹ nhân, có chuyện gì à?
Mỹ nhân tuyệt sắc nói:
- Tô Lâm đại nhân sai ta tới mời ngài dự tiệc, ngài có đi hay không?
- Đi, đi, đi. - Thẩm Lãng nói:
- Có mỹ nhân tuyệt sắc như cô nương đây, tại sao ta lại có thể không đi chứ.
- Đi, đi, đi!
Thẩm Lãng vội vã ra khỏi phủ Thành chủ.
- Đại nhân! - Nữ tướng Vũ Liệt đuổi tới, nói:
- Ta cùng ngài đi cùng.
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không, ngươi ở lại phủ Thành chủ, bên ngươi mới là ác chiến. Ta đi dự tiệc nào có nguy hiểm gì đâu, tiểu thư tỷ tỷ xinh đẹp như vậy tới mời ta, làm sao có thể hại ta chứ?
Trang tuyệt sắc che miệng nói:
- Cũng không phải sao? Xin mời Thẩm công tử!
Tiếp đó, nàng ở phía trước dẫn đường.
Thẩm Lãng theo sát phía sau của nàng, nhìn mông cong nàng vặn vẹo, cảm giác sảng khoái.
Hắn chỉ mang theo hai người, một Đại Ngốc, một Kiếm vương Lý Thiên Thu.
Thẩm Lãng đuổi theo trang tuyệt sắc đó nói:
- Tỷ tỷ tên gọi là gì? Quê quán ở đâu?
Mỹ nhân tuyệt sắc đáp:
- Tên của ta là Hà Ninh Ninh.
...
Bên trong phủ Chủ Bộ của Tô Lâm!
Lúc này gã bây giờ cũng còn đang khiếp sợ, thật không ngờ Thẩm Lãng lại thực sự đến!
Đây cũng là Hồng Môn Yến chân chính.
Ngay cả một chút che giấu cũng không có.
Toàn bộ bên trong đại sảnh là mấy chục cao thủ Tây Vực, mấy chục cao thủ Đại Kiếp Tự.
Bên ngoài còn có mấy trăm võ sĩ họ Tô vũ trang đầy đủ.
- Thẩm Lãng, ngươi thật sự dám đến đây sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Biểu ca kêu tiểu đệ ăn cơm uống rượu, tại sao tiểu đệ có thể không tới.
Tiếp đó, Thẩm Lãng trực tiếp tiến vào bên trong đại sảnh.
- Đây là vị trí của tiểu đệ à? Tỷ tỷ ta ngồi bên cạnh tỷ tỷ được không? - Thẩm Lãng hướng sang trang tuyệt sắc đó nói.
Tiếp đó Thẩm Lãng tìm một vị trí ngồi xuống.
Hồng Môn Yến thực sự quá rõ ràng.
Phe của hắn, chỉ có một vị trí.
Còn ở phía đối diện, tầm trên một trăm chỗ, mấy trăm võ sĩ ngoài sân đang giương cung cài tên.
Thẩm Lãng mới vừa tiến vào đại sảnh.
- Rầm rầm rầm!
Toàn bộ cửa đại sảnh bị đóng lại!
Nến được đốt lên.
- Ngồi!
Lập tức, Tô Lâm ở một bên, trên trăm cao thủ ngồi xuống chỉnh tề.
Mà vị trí ở giữa, tuyệt đỉnh cao thủ, Đại Kiếp Tự Đầu đà Khổ Nan, vẫn luôn lặng lẽ uống rượu.
Ánh mắt của ông ta nhìn về phía Thẩm Lãng lúc này giống như nhìn một người chết.
Thẩm Lãng đối mặt trên trăm cao thủ phe địch, còn có phía ngoài mấy trăm võ sĩ, giống như không thấy gì cả.
- Biểu ca thiết yến khoản đãi đệ? Làm sao lại không có rượu và thức ăn vậy? - Thẩm Lãng nói:
- Vì bữa cơm này của biểu ca, buổi trưa đệ vẫn chưa ăn đó, đói bụng nãy giờ muốn xỉu rồi.
Tô Lâm thản nhiên đáp:
- Nếu là tiệc rượu giết người, vậy thì cũng không cần rượu và thức ăn, đi thẳng vào vấn đề, gọn gàng dứt khoát. Bữa tiệc ngày hôm nay chính là để giết ngươi. Một lát nữa mọi người liền uống máu của ngươi, ăn thịt ngươi.
Thẩm Lãng hít một hơi khí lạnh rồi hỏi:
- Tàn nhẫn… đến thế sao?
Tô Lâm thản nhiên nói:
- Thẩm Lãng, biết rất rõ ràng đây là tiệc giết người, ngươi lại vẫn dám đi tìm cái chết? Ta thật sự bội phục tột đỉnh.
Thẩm Lãng nói:
- Bên cạnh ta có Kiếm vương tiền bối, còn sợ cái gì?
Tô Lâm thản nhiên nói:
- Thẩm Lãng, ngươi không nên tới thành Trấn Viễn, nơi này là địa bàn của họ Tô chúng ta, ngươi rõ ràng tự tìm đường chết.
Thẩm Lãng đáp:
- Ta có Kiếm vương tiền bối.
Tô Lâm lại nói:
- Thẩm Lãng, ngươi dám giết mấy chục thương nhân Tây Vực của chúng ta, dám để lũ dân đen cướp sạch vàng bạc của bọn họ, rõ ràng tự tìm đường chết.
Thẩm Lãng nói:
- Ta có Kiếm vương tiền bối!
Tô Lâm cắn răng nghiến lợi nói:
- Tên súc sinh Thẩm Lãng nhỏ nhoi kia, ngươi dám nhiều lần đối nghịch với họ Tô chúng ta, ngươi lại dám đắc tội thúc thúc đại nhân, ngươi dám dám lấy Kim Mộc Lan, rõ ràng là tự tìm đường chết.
Thẩm Lãng nói:
- Ta có Kiếm vương tiền bối!
Tô Lâm nở nụ cười dữ tợn tàn nhẫn nói:
- Không, ngươi không có Kiếm vương, ông ta sẽ không bảo hộ ngươi.
- Mang vào!
Tô Lâm ra lệnh một tiếng!
Mấy tên võ sĩ mang vào một cái lồng sắt, bên trong giam giữ một người.
Một người như ác quỷ xuất hiện.
Tóc rụng sạch, cả người giống như con cóc nổi u nần chi chít.
Thật sự là người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Lý Thiên Thu gặp việc này, lập tức sắc mặt kịch biến, kinh hãi nói:
- Ái thê!
Vợ của Lý Thiên Thu trúng kịch độc núi Phù Đồ, toàn thân còng xuống, tóc rụng sạch, da cả người như cóc.
Hơn nữa tinh thần của bà mỗi ngày không được tỉnh táo, trong miệng lải nhải, sợ nhất chính là ánh sáng.
- A... A... A...
Người đàn bà trong lao tù ra sức kêu khóc, ra sức thét chói tai.
- Lý Thiên Thu, tên súc sinh nhà ngươi, mau cứu ta, cứu ta nhanh lên.
- Dập tắt nến đi, dập tắt!
Lý Thiên Thu trào nước mắt, chợt rút kiếm, hô lớn:
- Thả phu nhân ta, thả phu nhân ta ra!
Tô Lâm giơ tay lên.
Lập tức, mấy chục cung nỏ nhắm thẳng vào người phụ nữ trong lồng sắt.
- Lý Thiên Thu, chỉ cần ta ra lệnh một tiếng, vợ của ngươi nhất định phải chết.
- Vợ của ngươi và Thẩm Lãng, ngươi chỉ có thể lựa chọn một người để sống.
- Là muốn thê tử của ngươi sống? Hay là muốn Thẩm Lãng chết?
- Ta đếm ngược năm số, nếu như ngươi không giết Thẩm Lãng, ta liền bắn chết ái thê của ngươi.
- Ha ha ha ha!
- Năm!
- Bốn!
- Ba!
- Hai!
Thân thể Kiếm vương Lý Thiên Thu không ngừng run rẩy!
Cả người giống như lâm vào nỗi đau khổ cùng cực mà vùng vẫy.
Ông ta nhắm hai mắt lại.
Ông ta nghiến răng nghiến lợi.
Cả người ông căng thẳng.
- Một!
Tô Lâm kết thúc đếm ngược.
Hoặc là Thẩm Lãng chết, hoặc là vợ của ông ta chết.
- Giết!
Kiếm vương Lý Thiên Thu chợt vung một kiếm, đâm vào phía sau lưng Thẩm Lãng.
- Phụt!
Mũi kiếm đâm xuyên ra từ trước ngực Thẩm Lãng.
Máu tươi nhỏ xuống!