Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 251: Thiên Sát Cô Tinh! Dư Nghiệt của Khương Ly! Đại Quyết Đấu!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 251 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Ta... Ta không phải Trác Nhất Trần.
Trong lòng Khổ Đầu Hoan lúc đầu muốn lên tiếng, nhưng không thể cất lời.
Bởi vì chất giọng của gã quá đặc biệt, một khi nói ra liền bị lộ rõ.
Gã ở Thiên Nhai Hải Các học tập đã nhiều năm.
Tiếp đó cũng bị Trương Ngọc Âm chửi mắng, đánh đập không ngớt mấy năm, quả thực gần như hình thành phản xạ vô điều kiện.
Cái bộ mặt thật của nữ thần Thiên Nhai Hải Các, gã là người hiểu rõ hơn ai hết.
Nàng đã làm cô giáo dạy toán học và quốc học cho Khổ Đầu Hoan.
Bài tập chưa làm xong, mắng mỏ không ngừng.
Bài tập làm sai, mắng mỏ không ngừng.
Ăn cơm gây tiếng động lớn, mắng mỏ không ngừng.
Quần áo không mặc chỉnh tề, mắng mỏ không ngừng.
Tóm lại suốt mấy năm, Trương Ngọc Âm hoàn toàn là cơn ác mộng, Khổ Đầu Hoan cũng là ác mộng của mấy bạn học.
Cho tới bây giờ, gã vẫn hay giật mình tỉnh giấc từ những cơn ác mộng đó.
Nguy rồi nguy rồi, bài tập toán của mình còn chưa hoàn thành, mình sẽ bị mắng chết, bị đánh chết mất thôi.
Tiếp đó Khổ Đầu Hoan sẽ chợt từ trên giường ngồi dậy, đốt nến chuẩn bị làm bài tập.
Qua nửa phút sau, gã mới có thể nhớ tới, lão tử đã không còn học ở Thiên Nhai Hải Các.
Mẹ nó, hù chết lão tử.
Loại cảm giác này tin rằng rất nhiều bạn đọc cũng đã có kinh nghiệm, tác giả bây giờ thỉnh thoảng còn có thể gặp ác mộng, mơ tới thi tốt nghiệp trung học, thi giữa kỳ, thi cuối kỳ. Tiếng chuông reo vang lúc kết thúc cuộc thi mà một nửa đề vẫn chưa làm xong, trong mộng gần như tè ra quần.
Mà lúc này đối với Khổ Đầu Hoan mà nói, hoàn toàn là ác mộng tái hiện ở đời thực.
Tức khắc, gã đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Học sĩ xinh đẹp Trương Ngọc Âm bất chợt rút từ trong tay áo ra một cây thước dạy học, xông thẳng đến đánh Khổ Đầu Hoan tới tấp.
Ngươi hỏi thước của nàng ở đâu ra vậy?
Người khác là bên trong tay áo cất giấu một cây nhuyễn kiếm, nàng giấu một cây thước?
Vậy ngươi hẳn nên hỏi những người hầu kia của nàng, những người này toàn bộ là học trò của nàng.
Mỗi người đều từng bị cây thước này đánh qua.
- Bốp, bốp, bốp!
Khổ Đầu Hoan toàn thân bị đánh, cái cảm giác quen thuộc này lại ập đến.
Cảm giác vô cùng đau rát.
Nghĩ lại mà rùng mình, nhưng lại vô cùng hoài niệm.
Từ nhỏ đến lớn, thời gian ở Thiên Nhai Hải Các là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của gã, mặc dù mỗi ngày chịu đòn, mỗi ngày bị mắng.
Trác Nhất Trần là một đứa trẻ mồ côi, lúc lưu lạc đến Việt quốc hành tỉnh Thiên Nam đã xấp xỉ mười tuổi, cùng vô số dân chạy nạn chiến tranh mất đi cha mẹ, hơn nữa đầu cũng đã bị thương, đối với chuyện đã qua đã không còn nhớ được.
Sau đó gã được xem như vô cùng may mắn, bị phủ Bá tước An Đình thu dưỡng, bởi vì huyết mạch thiên phú rất cao, cho nên ngay lúc đó được Bình An tướng quân, An Đình Bá Trác Quang Bặc nhận làm con nuôi.
Ở dưới sự bồi dưỡng của gia tộc họ Trác, Trác Nhất Trần cũng một bước lên mây.
Mười ba tuổi trúng võ cử nhân, mười tám tuổi liền đoạt võ trạng nguyên, lúc đó rõ ràng đã gây ra sóng to gió lớn.
Toàn bộ Việt quốc mỗi thế hệ võ trạng nguyên, người nào không phải ba mươi mấy tuổi?
Thế nhưng thời gian Trác Nhất Trần ở gia tộc họ Trác, không hẳn là vô cùng sung sướng.
Bởi vì gã quá xuất sắc, các đệ tử họ Trác đều đố kỵ và xa lánh gã.
Chỉ có nghĩa muội Trác Chiêu Nhan luôn luôn giúp đỡ và an ủi hắn.
Cũng chính là từ khi đó bắt đầu, Trác Nhất Trần vô thức nảy sinh tình cảm với Trác Chiêu Nhan nhỏ hơn gã sáu tuổi.
Nghĩa phụ Trác Quang Bặc đối với gã yêu cầu rất cao, mỗi ngày đều giáo dục hắn, phải làm rạng danh gia tộc họ Trác, sau này phải phò tá em trai Trác Chiêu Lâm thật tốt.
Trác Nhất Trần đặc biệt cảm kích gia tộc họ Trác, thế nhưng gã ở nhà họ Trác cũng chẳng hề hạnh phúc trọn vẹn.
Mà ở Thiên Nhai Hải Các không giống như vậy, đặc biệt thuần túy, mỗi ngày một nửa thời gian luyện võ, một nửa thời gian học tập các loại học vấn.
Mà ở gia tộc họ Trác, gã không cần học tập, chỉ cần luyện võ công cho giỏi là được, thậm chí việc hắn không có học vấn đối với họ Trác mà nói lại là một ưu điểm.
Ở Thiên Nhai Hải Các, Trác Nhất Trần mỗi ngày đều vô tư lự, khiến người ta hoàn toàn quên đi những ưu phiền của thế giới bên ngoài.
Đương nhiên, mỗi một ngày gã đều chịu đòn, mỗi một ngày đều bị mắng.
Chính là, người đánh gã, chửi gã là một nữ giáo sư siêu đẹp.
Đây... Đây cũng có chút vui lòng đẹp mắt.
Mặc dù Trác Nhất Trần một lòng chỉ thích Trác Chiêu Nhan, thế nhưng làm một thiếu niên đang tuổi hăng hái, đối với một nữ giáo sư xinh đẹp thành thục diễm lệ luôn luôn có chút mơ mộng như vậy.
Huống hồ Trương Ngọc Âm cũng chỉ lớn hơn Trác Nhất Trần sáu bảy tuổi mà thôi.
Như vậy Trác Nhất Trần tại sao lại đi Thiên Nhai Hải Các học tập vậy?
Bởi vì sau khi gã mười tám tuổi bị một căn bệnh kỳ lạ, giọng bắt đầu khàn đặc, khuôn mặt bắt đầu biến dạng.
Vốn bản thân gã cũng thuộc loại đẹp trai, nhưng khi căn bệnh lạ lùng đó phát triển, khuôn mặt gã chẳng khác gì quỷ dữ, vừa như bị bỏng nặng, lại vừa như bị tạt axit sunfuric.
Gia tộc họ Trác tìm danh y khắp nơi vẫn không chữa hết được cho gã, thế là phải dẫn gã đến Thiên Nhai Hải Các.
Đương nhiên, bằng vào mặt mũi Trác Quang Bặc còn chưa đủ tư cách đưa con nuôi đi Thiên Nhai Hải Các, cho nên phải nhờ quan hệ của gia tộc họ Chúc.
Thiên Nhai Hải Các quả nhiên lợi hại.
Trực tiếp khống chế quái bệnh của Trác Nhất Trần hơn nữa còn dần dần chuyển biến tốt đẹp.
Bởi vì huyết mạch thiên phú của gã rất cao, Tả Từ Các chủ thấy tài năng của gã liền yêu thích, cũng thu gã trở thành một trong các đệ tử.
Hẳn là xem như đệ tử ký danh, chứ không phải đệ tử chính thức.
Công chúa Ninh Hàn, Chúc Hồng Tuyết mới là đệ tử chính của Tả Từ.
Nhưng dù cho như thế, võ công của Trác Nhất Trần cũng đột nhiên tiến bộ vượt bậc, khiến người khác phải kinh ngạc.
Lúc đầu tất cả đều diễn ra suôn sẻ.
Thế nhưng có một ngày vào sáu năm về trước.
Phủ Bá tước An Đình bỗng nhiên gặp phải tai họa ngập đầu.
Một gia tộc hiển hách, trong một đêm liền diệt vong.
Ngay cả Bình Nam đại tướng quân Trác Quang Bặc chẳng hiểu vì sao lại bị xử tử.
Toàn bộ gia tộc họ Trác gần như bị giết sạch.
Từ đó về sau, Trác Nhất Trần liền không thể ở lại Thiên Nhai Hải Các.
Dù cho gã ở gia tộc họ Trác cũng không tính là thoải mái, nhưng cả gia đình cha nuôi có ơn nghĩa sâu nặng với gã.
Thù này không thể không báo.
Gã phải tìm ra chân tướng.
Thế là, gã rời đi Thiên Nhai Hải Các.
Không lâu sau đó, trên giang hồ bỗng xuất hiện thêm một quái khách tên Khổ Đầu Hoan.
Lại không lâu sau đó, Chiêu Nhan xuất hiện, trở thành ngoại thất của Thái tử.
Trên giang hồ có thêm một siêu đạo tặc.
...
- Vươn tay ra! - Trương Ngọc Âm quát lên.
Khổ Đầu Hoan vươn tay ra theo phản xạ vô điều kiện.
- Bốp bốp... – Cây thước Trương Ngọc Âm đánh thật mạnh vào lòng bàn tay của Khổ Đầu Hoan.
Ước chừng đánh được mấy cái, Khổ Đầu Hoan mới hoàn hồn.
Vừa rồi tại sao ta phải đưa tay?
Ta đã không ở Thiên Nhai Hải Các đi học nữa rồi mà?
Cô đã không còn là cô giáo ta nữa, còn dám đánh ta sao?
Chỉ bằng võ công còm cõi của cô, một đầu ngón tay của ta là có thể nghiền nát cô đấy.
Tốt nghiệp hai mươi năm sau trở lại đánh thầy cô à? Trong hiện thực có người làm như vậy.
Nhưng Khổ Đầu Hoan nhìn thoáng qua Trương Ngọc Âm, làm sao mà hạ thủ được, thậm chí còn không nghĩ đến chuyện phản kháng.
Vị lão sư này miệng nói lời cay nghiệt, nhưng lòng lại mềm yếu, đối với gã khá tốt.
Lúc đó gã mắc phải quái bệnh, khuôn mặt vặn vẹo, chính là nàng dốc sức nghiên cứu sách cổ, tiếp đó giúp gã giảm bớt bệnh tình, thậm chí suýt chút nữa đã chữa khỏi cho gã.
Trương Ngọc Âm hoàn toàn không màng võ công của Khổ Đầu Hoan có lợi hại đến mức nào, trực tiếp tiến lên rút cây kiếm ra khỏi ngực Huyền Vũ Hầu.
Mấy người trợ lý phía sau nàng vội vàng tiến lên chữa trị cho Kim Trác.
Trương Ngọc Âm tiến lên, định lột mặt nạ của Khổ Đầu Hoan.
Khổ Đầu Hoan né tránh.
Trương Ngọc Âm bỗng nắm lấy cổ gã rồi nói:
- Trò trốn tránh cái gì vậy hả?
Tiếp đó, trực tiếp lột mặt nạ của gã.
Tức khắc, lộ ra một khuôn mặt không ra người không ra quỷ.
Vẫn biến dạng, ăn mòn đến mức không còn hình người.
Trương Ngọc Âm tát một bạt tai.
- Năm đó ta cũng sắp chữa khỏi cho trò, tại sao trò lại chạy đi? Tại sao bỏ đi thế kia?
Khổ Đầu Hoan nói không nên lời.
Gã phải báo thù cho gia tộc họ Trác, gã muốn điều tra ra nguyên nhân diệt vong thật sự của họ Trác.
- Khổ Đầu Hoan chính là trò phải không? - Trương Ngọc Âm nói.
- Không... phải!
Trương Ngọc Âm lại tát một phát.
- Lúc trò nói dối, con ngươi chắc hẳn là liếc ngang liếc dọc…
Trương Ngọc Âm lại kiểm tra gương mặt vặn vẹo của Khổ Đầu Hoan, rồi kéo mí mắt gã ra nữa.
- Nếu không chữa trị, trò sẽ toi đời đó, đồ ngốc! - Trương Ngọc Âm nói:
- Trò phải ở ngay chỗ này, mấy ngày nữa ta sẽ mang trò trở về Thiên Nhai Hải Các, nghĩ biện pháp chữa khỏi bệnh cho trò.
Khổ Đầu Hoan không kìm được liếc nhìn Huyền Vũ Hầu Kim Trác một cái.
Ta... Ta bây giờ còn tiếp tục giết Kim Trác được nữa không?
Dù cho không có giáo sư Trương, đối mặt một người có phẩm đức cao thượng như vậy cũng không cách nào hạ thủ được.
Huống hồ còn có giáo sư Trương ở đó.
Trương Ngọc Âm nói:
- Mấy đứa ngốc này, đây là sư huynh của các trò, so với các trò còn ngu xuẩn hơn, mau dẫn nó đi, mấy ngày nữa chúng ta cùng về.
- Vâng, giáo sư!
Mấy học sinh tiến lên, nắm lấy cánh tay của Khổ Đầu Hoan định kéo ra ngoài.
Lòng Khổ Đầu Hoan lập tức hoảng loạn.
Ta, ta nên làm cái gì bây giờ?
Không được, ta không thể đi Thiên Nhai Hải Các, ta còn có chuyện chưa làm xong.
Tức khắc, Khổ Đầu Hoan thoát ra.
- Cảm ơn giáo sư Trương, học trò... học trò đi.
Tiếp đó, bóng dáng gã như một tia chớp, trong chớp mắt đã biến mất không còn tăm hơi.
Trương Ngọc Âm nói:
- Là Trác Chiêu Nhan để cho trò tới giết Huyền Vũ Hầu phải không? Trò không nên đi gặp con bé ấy lần nữa, nếu không ta sẽ đại diện Thiên Nhai Hải Các phát lệnh truy nã con bé ấy.
Nghe những lời này, lòng Khổ Đầu Hoan đang ở bên ngoài chợt run rẩy.
Lần trước không giết Từ Thiên Thiên còn có chút tình cảm, ngày hôm nay không giết Kim Trác?
Thật là không còn mặt mũi nào gặp Chiêu Nhan muội muội.
Nhớ tới ánh mắt thất vọng của Trác Chiêu Nhan, Khổ Đầu Hoan cảm thấy bản thân thực sự không thể đối mặt.
Như vậy... liền chạy trốn khỏi mặt!
Trác Chiêu Nhan ở phía Nam, thế là Khổ Đầu Hoan biến mất ở đằng Tây.
...
Hầu tước Kim Trác hướng Trương Ngọc Âm chắp tay thi lễ nói:
- Cảm ơn ơn cứu mạng của giáo sư Trương.
Ngươi là nhạc phụ tương lai của ta, làm sao có thể thấy chết mà không cứu được kia chứ?
Ồ, khoản xưng hô này sao lại kỳ lạ như vậy?
- Trác Nhất Trần là một đứa trẻ ngoan, nhưng đầu óc nó đúng là có vấn đề. - Trương Ngọc Âm nói:
- Nhưng mà dù cho ta không ở đây, có thể nó cũng không thực sự ra tay giết ngài đâu, đao kiếm của nó chỉ giết những kẻ ác mà thôi.
Hầu tước Kim Trác nói:
- Thật không ngờ, hắn dĩ nhiên là Trác Nhất Trần, võ trạng nguyên Trác Nhất Trần năm đó làm chấn động cả Việt quốc.
Trương Ngọc Âm nói:
- Trong sách nói thiên sát cô tinh, chính là nói về thằng nhóc Trác Nhất Trần này. Gia tộc họ Trác cũng vì nó mà diệt vong.
Nghe những lời này, lòng Huyền Vũ Hầu khẽ run lên.
Gia tộc họ Trác diệt vong, hoàn toàn là một bí ẩn lớn.
Cho tới bây giờ cũng không có ai biết là tại sao, chỉ biết việc này có liên quan đến đế quốc Đại Viêm.
Phủ Bá tước An Đình, lúc đó có thể hiển hách hơn cả phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Quan văn quan võ của gia tộc họ Trác ở trong triều vượt qua năm sáu người trở lên, quyền lực nghiêng trời, vô cùng hiển hách.
Nhưng mà trong một đêm, liền bị diệt tộc.
Không hề có bất kỳ dấu hiệu nào.
Bây giờ Trương Ngọc Âm lại nói là do Trác Nhất Trần.
- Trác Nhất Trần một bước lên mây, có kẻ nghi ngờ nó là tàn dư của Khương Ly, dường như đã tìm được chứng cứ nào đó, nên gia tộc họ Trác mới bị diệt tộc.
Trương Ngọc Âm thản nhiên nói ra sự thật.
Tức khắc, trái tim Huyền Vũ Hầu khẽ run rẩy.
Bí mật này lại được tùy tiện nói ra như vậy sao?
Thảo nào!
Họ Trác hiển hách như vậy lại trong nháy mắt diệt vong.
Trương Ngọc Âm nói:
- Thiên Nhai Hải Các chúng ta đã kiểm chứng qua nhiều phương diện, xác định Trác Nhất Trần không hề có bất cứ quan hệ gì với tàn dư của Khương Ly. Các chủ đích thân viết thư cho hoàng đế Đại Viêm, nên tội danh của gia tộc họ Trác đã được rửa sạch.
Thảo nào mấy năm gần đây, gia tộc họ Trác lại có đệ tử ra làm quan.
Hơn nữa Trác Chiêu Nhan trở thành ngoại thất của Thái tử.
Nhưng mà dù cho rửa sạch tội danh, người của gia tộc họ Trác cũng gần như bị giết sạch rồi.
Đế quốc Đại Viêm bá đạo không phải bàn cãi.
Sức ảnh hưởng của Thiên Nhai Hải Các, cũng gần như tương đương.
Trương Ngọc Âm nói:
- Huyền Vũ Hầu, đã có người đến ám sát ngài, vậy thành Nộ Triều cũng sắp bùng nổ đại chiến, Thiên Nhai Hải Các chúng ta không tiện xuất hiện trên chiến trường, ngày mai phải rời đi.
Lời nói này của nàng không sai.
Vì sao phải giết Kim Trác?
Mục đích căn bản không phải nhắm vào ngài, mà là muốn đoạt thành Nộ Triều!
Trương Ngọc Âm đặc biệt nhạy bén, nàng lập tức nhận thấy đại chiến sắp bùng nổ.
Thẩm Lãng không ở đây, nếu Huyền Vũ Hầu lại bị ám sát bỏ mạng, toàn bộ thành Nộ Triều sẽ như rắn mất đầu, muốn cướp đoạt chẳng phải dễ như trở bàn tay?
Huyền Vũ Hầu nói:
- Được, ngày mai ta sẽ tiễn giáo sư Trương rời đi.
Trương Ngọc Âm nói:
- Không, Huyền Vũ Hầu không nên xuất hiện, ngài đã bị ám sát, tốt nhất hãy để mọi người nghĩ rằng ngài đã chết, điều này có lẽ sẽ mang lại hiệu quả bất ngờ cho trận đại chiến thành Nộ Triều sắp tới.
Nhưng Khổ Đầu Hoan biết Kim Trác không chết.
Rồi Trương Ngọc Âm lại nói:
- Thằng bé Trác Nhất Trần này số phận vô cùng khổ sở, thiên phú võ đạo của nó nghịch thiên, nhưng tính cách lại có một khuyết điểm lớn. Dù vẻ ngoài gan dạ, nhưng thực chất trong lòng lại yếu mềm, khi đối mặt với vấn đề không giải quyết được thì sẽ trốn tránh. Hôm nay nó không thể giết chết ngài, trong thời gian ngắn nó cũng sẽ không đi gặp Trác Chiêu Nhan.
Huyền Vũ Hầu ánh mắt co lại, trong lòng vô cùng oán giận.
Thái tử điện hạ, Kim Trác ta đây từ trước đến nay chưa từng đắc tội ngài, vì sao nhiều lần muốn đẩy ta vào chỗ chết?
Từ trước đến nay vẫn luôn là ngài ra sức gây sự với gia tộc họ Kim chúng ta?
Con gái của ta Kim Mộc Lan rõ ràng đã có chồng, ngài lại muốn độc chiếm nàng.
Lãng nhi từ khi vào kinh đô, cũng chưa từng trêu chọc Thái tử, cũng chỉ là đối địch với gia tộc họ Tô?
Kết quả ngài lại còn không chịu buông tha?
Huyền Vũ Hầu vẫn phải thốt ra câu hỏi:
- Giáo sư Trương, ta có một thắc mắc.
Trương Ngọc Âm nói:
- Nói đi.
Nữ học sĩ xinh đẹp cá tính, thiên hạ không có chuyện gì Thiên Nhai Hải Các không thể nói.
Huyền Vũ Hầu nói:
- Thái tử điện hạ vì sao cứ cố tình nhằm vào gia tộc họ Kim của ta khắp nơi vậy? Chúng ta vốn không có mâu thuẫn lợi ích gì với hắn mà.
Trương Ngọc Âm nói:
- Người nào nói không có? Thành Nộ Triều là trung tâm thương mại quan trọng nhất vùng biển phía Đông Việt, vốn dĩ nằm trong tay hội Ẩn Nguyên. Gia tộc họ Kim chiếm được thành Nộ Triều, toàn bộ thương mại vùng biển phía Đông đã bị hội Thiên Đạo cướp mất. Quyền buôn bán chiến lược này quan trọng hơn nhiều so với những gì ngài tưởng tượng. Vì muốn đoạt lại toàn bộ quyền buôn bán vùng biển phía Đông, hội Ẩn Nguyên đương nhiên không tiếc phát động một cuộc chiến tranh.
Huyền Vũ Hầu lại hỏi tiếp:
- Thái tử điện hạ cùng hội Ẩn Nguyên quan hệ đã sâu đậm đến thế sao?
Trương Ngọc Âm đáp:
- Quốc khố của Việt quốc thiếu tiền hơn nhiều so với những gì ngài tưởng tượng, hội Ẩn Nguyên thâm nhập vào các nước trong thiên hạ, cũng sâu rộng hơn nhiều so với sự tưởng tượng của ngài. Không chỉ chiến trường vùng biển phía Đông, mà ngay cả chiến trường phía Tây Việt quốc cũng có bóng dáng hội Ẩn Nguyên. Trác Chiêu Nhan chẳng qua là một ngoại thất của Thái tử, vì sao lại khắp nơi đại diện Thái tử và những người khác đàm phán? Bởi vì con bé đó đại diện cho chính hội Ẩn Nguyên. Gia tộc họ Trác vì sao có thể vực dậy? Cũng là bởi vì hội Ẩn Nguyên!
Huyền Vũ Hầu khom người cúi lạy nói:
- Cảm ơn giáo sư Trương đã giải đáp thắc mắc.
Trương Ngọc Âm nói:
- Như vậy ta liền cáo từ, sáng sớm ngày mai ta sẽ đi ngay, ngài cứ giả chết, cùng chờ đại chiến bùng nổ, chúc ngài đại thắng. Ngoài ra, tiện thể nhắn Thẩm Lãng một tiếng, con cáo nhỏ này đã lợi dụng ta, ta sẽ không bỏ qua cho hắn đâu.
Lập tức, Huyền Vũ Hầu cảm thấy xấu hổ.
Bởi vì một học sĩ xinh đẹp của Thiên Nhai Hải Các, ngay trước mặt nhạc phụ lại nói ra chuyện hai người liếc mắt đưa tình với nhau.
Đúng là một tên cặn bã!
Đi đến đâu, ve vãn đến đó.
Nó học ai vậy chứ? Nhìn Kim Trác ta đây xem nào, cả đời đều giữ mình trong sạch.
Nhưng mà!
Ngay cả con gái Mộc Lan còn mở một mắt nhắm một mắt, ông lấy tư cách nhạc phụ thì phải làm sao đây?
Quan trọng là thằng nhóc Thẩm Lãng này vì sao phải đến kinh đô? Diệt họ Tô, báo thù rửa hận cho gia tộc họ Kim.
Nó một lòng vì gia tộc họ Kim mà.
Trong lòng nó vẫn chỉ thích mỗi Mộc Lan, nó vẫn là một đứa bé ngoan.
Đàn ông không quản được bản thân mình, có lẽ... cũng có thể hiểu được?
Kim Trác không khỏi thở dài một tiếng.
Tiếp đó hắn hạ lệnh:
- Từ giờ ta không gặp bất kỳ ai, cứ coi như ta đã bị ám sát!
- Vâng!
Có kẻ muốn đoạt thành Nộ Triều của ta sao?
Muốn thừa lúc Thẩm Lãng không ở đây để mở đại chiến?
Vậy Kim Trác ta đây cũng muốn nhìn xem, rốt cuộc là kẻ nào?
Đến tột cùng sẽ đoạt thành Nộ Triều như thế nào?
Ta cũng muốn nhìn, trận đại chiến thành Nộ Triều này sẽ diễn ra và kết thúc ra sao?
...
Trong quận thành Bạch Dạ!
Trương Xung hất máu dính trên thanh kiếm trong tay mình.
Trưởng công chúa Ninh Khiết không cần vung kiếm, bởi vì kiếm của nàng quá tốt, không dính máu.
Hai người cùng ở trên Lầu Tuyết Sơn.
Mặc dù không thốt một lời.
Thế nhưng trong không khí giống như vang lên một giọng nói.
- Còn ai nữa?
- Còn ai nữa?!
Tất cả đều run lẩy bẩy.
Bởi vì ba mươi mấy sát thủ, lúc này đã bị giết sạch.
Tất cả đầu bếp, tiểu nhị, ca nữ, tỳ nữ ở Lầu Tuyết Sơn đều đã bị giết sạch.
Thi thể ở dưới chân Trương Xung cùng Ninh Khiết, chất thành đống.
Kể cả ba tên Thiên hộ được gia tộc họ Tô nuôi dưỡng, cũng bị giết.
Trưởng Sử Tiêu Vô Thường, còn có những quan viên khác ở đây rõ ràng hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Trương Xung có võ công, điểm này họ Tô biết, đã sớm có chuẩn bị.
Nhưng cái người bên cạnh Trương Xung là ai vậy hả?
Võ công lại cao đến mức này?
Hắc Thủy Đài trừ Đại Diêm Vương ra, còn ai lợi hại đến thế?
Chưa từng nghe nói qua.
Bọn họ làm sao nghĩ đến, quốc quân lại phái trưởng công chúa Ninh Khiết làm tùy tùng cho Trương Xung?
Trương Xung đi thẳng đến trước mặt Trưởng Sử Tiêu Vô Thường.
Tiêu Vô Thường run rẩy nói:
- Trương, Trương đại nhân, ngươi muốn làm gì? Lẽ nào trước mắt bao người, ngươi còn muốn giết mệnh quan triều đình sao? Chức Trưởng Sử của ta đây do quốc quân sắc phong, ta chính là tiến sĩ Việt quốc.
Trương Xung nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ngươi còn biết điểm này hả?
Tiếp đó, nhuyễn kiếm của Trương Xung vung nhẹ một cái.
Đầu của Trưởng Sử Tiêu Vô Thường lập tức lăn xuống đất.
Tất cả quan viên ở đây kinh hãi.
Cái này... Thật điên rồ như vậy sao?
Trưởng Sử phái người ám sát Thái Thú.
Thái Thú tự tay giết Trưởng Sử?
Kế tiếp, Trương Xung lấy ra một đạo ý chỉ thì thầm:
- Quốc quân có chỉ, Trương Xung đến quận Bạch Dạ xong xuôi, tùy cơ ứng biến!
Cái gì gọi là tùy cơ ứng biến?
Tức là muốn làm gì cũng được, muốn giết ai cũng được, chỉ cần bảo vệ quận thành Bạch Dạ.
Chỉ cần kết quả, không cần quan tâm quá trình.
Nghe những lời này, đám quan viên ở đây đều quỳ rạp xuống.
- Thái Thú đại nhân, ta nguyện ý phân rõ ranh giới với họ Tô.
- Thái Thú đại nhân, chúng ta sẵn lòng tố giác!
Trương Xung không để tâm.
Trưởng công chúa Ninh Khiết từ trong người móc ra một danh sách, đây là danh sách của Hắc Thủy Đài.
Phía trên có danh tính và chân dung mỗi một quan viên quận Bạch Dạ.
Ai là tham quan, nhưng vẫn còn lòng hướng về Việt quốc.
Ai là tham quan, nhưng đã hoàn toàn bị gia tộc họ Tô nuôi dưỡng.
Ai là tham quan, nhưng bị người của gia tộc họ Tô xem là cái gai trong mắt.
Thật quỷ dị, sao toàn bộ đều là tham quan?
Ở một nơi hỗn tạp như quận Bạch Dạ, làm quan thanh liêm gần như không thể tồn tại.
Ninh Khiết đọc lên một cái tên, tiếp đó liền đi lên trước xuất một kiếm giết.
Nàng cứ thế đối chiếu danh sách, đi giết từng người một.
Đây... Thật sự quá đáng sợ.
Đọc tên là chết, đây là Hắc Bạch Vô Thường sao?
Đám quan viên cùng thương nhân ở đây đều định bỏ chạy.
Thế nhưng ngươi có thoát khỏi Ninh Khiết được sao?
Nàng thậm chí bước chân cũng không hề loạn, dựa theo danh sách đi giết từng người một.
Thậm chí trật tự cũng không loạn.
Hoàn toàn dựa theo trình tự danh sách, dù cho cái tên nhà ngươi ngay trước mặt ta nhưng danh sách ở tít phía sau, một lát nữa ta mới giết ngươi.
Không để ý bất cứ lời cầu khẩn nào, không để ý bất cứ lời uy hiếp nào.
Cứ như vậy, trưởng công chúa Ninh Khiết giết chết tám mươi phần trăm số quan viên ở đây.
Quá trình giết người giống như giết côn trùng vậy, mặt không chút biến sắc, cũng chẳng hề bận tâm.
Đối mặt cô gái như vậy, dù cho nàng có đẹp đến đâu, cũng chẳng thể động lòng dù chỉ một chút.
Bên trong toàn bộ Lầu Tuyết Sơn, thi thể ngổn ngang.
Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa.
Trương Xung nhìn chưa đến mười tên quan viên còn sót lại, thản nhiên nói:
- Không giết các ngươi bây giờ, thế nhưng phải giam giữ lại, tránh để đến lúc đại chiến, lại ra gây rối.
Một người quan viên trong đó run rẩy nói:
- Trương đại nhân, chúng ta tuy không sạch sẽ, nhưng đối với bệ hạ vẫn là trung thành, nếu như ngài bắt giam chúng ta, chuyện quan phủ đó ai sẽ làm?
Trương Xung nói:
- Không cần, sắp tới sẽ có đại chiến, quận thành Bạch Dạ lập tức tiến vào quân quản.
- Truyền lệnh xuống, phong tỏa toàn bộ quận thành Bạch Dạ, không cho bất kỳ ai ra vào!
...
Sau khi giết sạch đám quan lại hai lòng, Trương Xung dẫn đầu hai nghìn tinh binh đi đến ba sở Thiên hộ quận thành Bạch Dạ tiến hành tước vũ khí.
Đám cấp dưới như rắn mất đầu, quân đội Trương Xung gần như không gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào.
Cuối cùng Trương Xung điểm danh sách, ba sở Thiên Hộ lại chỉ có một nghìn ba trăm người.
Ăn bớt tiền trợ cấp quá một nửa, thật đáng thở dài.
Ra lệnh một tiếng, giết sạch toàn bộ các quan quân Bách hộ.
Giải tán mấy trăm tên binh sĩ không chịu nổi, miễn cưỡng từ hơn một ngàn ba trăm quân phòng thủ chọn ra bốn trăm tên tinh nhuệ, sắp xếp vào quân đội của mình.
Kế tiếp, đại quân xuất hiện bốn phía.
Giết sạch tất cả thương nhân Tây Vực và võ sĩ Tây Vực trong thành.
Tiếp đó lại tập hợp toàn bộ nha dịch trong thành, giết hết mười mấy tên cầm đầu. Hai trăm tên nha dịch còn lại đều được sắp xếp vào quân đội.
Chỉ trong mấy canh giờ.
Trương Xung liền nắm giữ toàn bộ chủ thành quận Bạch Dạ trong tay.
Vị Thái Thú đại nhân này đến khi giết người gần như còn ác hơn cả Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng giết cũng là quan viên và chó săn của họ Tô, cùng với thương nhân Tây Vực và võ sĩ.
Mà Trương Xung đại nhân giết sạch toàn bộ những kẻ có thể gây phiền toái, mặc kệ chúng có phải là chó săn được gia tộc họ Tô nuôi dưỡng hay không.
Thà giết lầm chứ không bỏ sót.
Kế tiếp chủ thành quận Bạch Dạ sẽ nghênh đón một trận đại chiến chưa từng có, không thể có một chút hỗn loạn nào.
Tất cả các yếu tố gây phiền phức đều phải sớm diệt trừ.
Lúc Thẩm Lãng giết người hận không thể gây náo loạn long trời lở đất, thanh thế ngút trời.
Mà Trương Xung giết người thì im hơi lặng tiếng.
Ở trong đêm tối, trực tiếp một đao cắt cổ.
Cũng chẳng hô hào hay hô vang khẩu hiệu.
Khoảng hơn bốn giờ sáng, trời đã bắt đầu tảng sáng.
Trương Xung nhìn phía tây, thản nhiên nói:
- Thẩm công tử, may mắn không phụ mệnh, ta đã hoàn toàn kiểm soát chủ thành quận Bạch Dạ, ngươi có thể ra tay.
Đương nhiên, Thẩm Lãng hoàn toàn không nghe được.
- Mặc dù họ Tô còn chưa có bắt đầu phản loạn, nhưng hai người chúng ta hãy liên thủ cùng Tô Nan một lần quyết chiến nhỏ, xem rốt cuộc là ma cao một thước, hay đạo cao một trượng!
...
Thành Tuyết Lĩnh giờ như một thùng thuốc súng.
Trên giáo trường bên ngoài phủ Thành Chủ.
Thẩm Lãng nhìn loạt người đông nghịt trước mắt, thật sự có chút tê dại da đầu.
Ước chừng hơn hai vạn người.
Hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao Lý Tự Thành và Trương Hiến Trung động một chút là có mấy chục vạn đại quân.
Căn bản không cần chiêu binh mãi mã, chỉ cần nói đi cướp bóc, liền có vô số người chủ động gia nhập.
Giống như dòng suối nhỏ hội tụ vào sông nhỏ, sông nhỏ hội tụ vào sông lớn.
Cuối cùng hình thành dòng lũ cuồn cuộn, cuốn phăng tất cả.
Hai vạn người nhìn Thẩm Lãng với ánh mắt đỏ ngầu, đầy cuồng nhiệt, dường như muốn thiêu đốt hắn.
Thẩm Lãng đứng ở chỗ cao, đang định lớn tiếng nói chuyện.
Mỗi lần trước khi có chuyện náo loạn, Thẩm Lãng đều thích kêu gọi đầu hàng.
Những lời lẽ cay nghiệt cũng nhiều.
- Đừng nói nữa, đừng hô, nắm chặt thời gian, nhanh đi cướp đi!
- Đừng nói nhảm, đừng lằng nhằng, tranh thủ thời gian xuất phát!
Trong đám người bên dưới, lập tức có người lớn tiếng làm mất mặt.
Phiền cái tên Thành chủ tiểu bạch kiểm này, cướp thì cướp đi, mỗi lần đều phải dài dòng, mỗi lần đều muốn hô to khẩu hiệu.
Từ đó có thể thấy được Thẩm Lãng ở trong lòng đám người kia, đã trở thành một lá cờ, không hề có chút kính trọng nào.
Ngươi dù sao cũng là quan viên triều đình, ngươi dẫn mọi người đi cướp bóc cuối cùng cũng muốn tốt cho họ một chút.
Nhưng nếu ngươi không dẫn đi, vậy cũng không có vấn đề gì.
Thẩm Lãng vốn có khả năng chịu đựng nhục nhã, trực tiếp hét lớn:
- Được rồi, ta cũng không nói nhiều nữa!
- Tất cả mọi người, rẽ trái!
- Hướng chủ thành quận Bạch Dạ, xuất phát!
- Giết sạch thương nhân Tây Vực ở quận Bạch Dạ, cướp bóc không còn gì!
- Cướp bóc, phát tài!
Theo Thẩm Lãng ra lệnh một tiếng.
- Phát tài!
- Cướp bóc!
Hai vạn người nhiệt huyết sôi trào, hô vang dậy đất.
Tiếp đó, bọn họ như thủy triều, điên cuồng tiến về phía quận thành Bạch Dạ.
Lúc này, trời vừa tờ mờ sáng.
Từ phía bầu trời nhìn lại, giống như bầy châu chấu bay lượn, lại tựa như thủy triều đen, trực tiếp tràn lên từ phía thành Tuyết Lĩnh.
Trùng trùng điệp điệp, lao về phía quận Bạch Dạ.
...
Anh của Tô Nan, Tô Toàn, đang ở trong đại doanh!
- Đại nhân, đội quân bạo dân của Thẩm Lãng đã xuất phát khỏi thành Tuyết Lĩnh, hướng về phía quận thành Bạch Dạ!
- Hơn nữa Tô Lục truyền tin, Trưởng Sử Tiêu Vô Thường đã đại công cáo thành, phục kích giết chết Trương Xung!
Tô Toàn vui mừng khôn xiết.
Giờ phút này cuối cùng cũng đã tới!
Tô Toàn hạ lệnh:
- Tam quân xuất phát!
- Hình thành nửa vòng vây, dồn đội quân bạo dân của Thẩm Lãng đến dưới quận thành Bạch Dạ.
- Một trận chiến ngày hôm nay, chúng ta không chỉ muốn chém sạch mấy vạn bạo dân.
- Mà còn phải lột da rút gân tên tiểu tặc Thẩm Lãng.
- Còn phải danh chính ngôn thuận, đoạt được chủ thành quận Bạch Dạ!
- Kế hoạch một mũi tên trúng ba đích của chủ công chỉ có thể thành công, không thể thất bại!
- Xuất phát!
Theo Tô Toàn ra lệnh một tiếng.
Mấy nghìn đại quân của Tô Toàn, mấy nghìn tăng binh của Đại Kiếp Tự, mấy nghìn mã tặc của Tam Nhãn Tà.
Ba đạo đại quân, trùng trùng điệp điệp hết tốc lực tiến về phía trước.
Chủ công diệu kế an thiên hạ.
Một trận chiến này, nhất cử định càn khôn!
Đoạt được quận thành Bạch Dạ xong xuôi, gia tộc họ Tô chúng ta lập tức tuyên bố:
Phản Việt quốc, Tô - Khương hợp nhất!
...
Từ trên trời nhìn xuống!
Đội quân cướp bóc hai vạn người do Thẩm Lãng dẫn đầu như một đám ô hợp, nhưng lại khí thế ngút trời, hướng chủ thành quận Bạch Dạ điên cuồng xung phong.
Ở vị trí cách sau lưng bọn họ mấy dặm.
Ba nhánh đại quân của gia tộc họ Tô, đã tạo thành một thế trận tựa như một cái vòng kim cô vậy.
Chỉ cần mấy người xung phong, lập tức có thể giết sạch đám người cướp bóc hơn hai vạn.
Còn tên tiểu tặc Thẩm Lãng, có thể chạy thoát lên trời sao?
Chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì!
Với hơn một vạn đại quân sau lưng, Thẩm Lãng đương nhiên biết rõ như lòng bàn tay, thế nhưng những tên đạo tặc bên cạnh hắn lại không biết chút nào.
Bởi vì đám người kia ngay cả mình có bao nhiêu người cũng không rõ, mơ hồ biết đại quân họ Tô đang đuổi theo phía sau, thế nhưng rốt cuộc có bao nhiêu quân đuổi theo, khoảng cách có xa lắm không? Bọn họ cũng không biết.
Bọn họ lúc này một lòng một dạ xông đến chủ thành quận Bạch Dạ, đánh chiếm cướp bóc cho thỏa thích, sau đó tan tác lánh nạn!
...
Khoảng cách mười mấy dặm.
Thẩm Lãng dẫn đầu hai vạn dân chúng, đi ước chừng mười mấy tiếng đồng hồ.
Cuối cùng!
Chủ thành quận Bạch Dạ đã ở trước mắt!
Thẩm Lãng hét lớn:
- Các vị huynh đệ, trong quận thành Bạch Dạ có người của ta, lúc này cửa thành đã mở, mọi người xông vào, giết chóc thoải mái, cướp bóc thỏa thuê!
Mọi người vừa nhìn.
Quả nhiên, chủ thành quận Bạch Dạ mở một cánh cửa nhỏ.
Thẩm Lãng lớn tiếng hạ lệnh:
- Đại Ngốc, Vũ Liệt, đi vào chiếm cổng thành!
Theo hắn ra lệnh một tiếng.
Hai người Đại Ngốc cùng Vũ Liệt điên cuồng xông lên.
Chỉ trong chốc lát, Đại Ngốc liền xông vào bên trong cửa thành, dùng sức mạnh mở rộng cánh cửa thành lớn ra.
Thẩm Lãng hét lớn:
- Các huynh đệ, xông lên, xông lên, xông lên! Xông vào trong thành, cướp bóc không còn thứ gì!
Tức khắc, mấy vạn đạo tặc lập tức kích động phát cuồng.
- Xông lên!
- Cướp bóc!
Vốn đã mệt mỏi, thế mà bọn họ lại bắt đầu điên cuồng xông lên.
Mấy người thủ lĩnh liếc mắt nhìn nhau.
Sau khi cướp bóc quận thành Bạch Dạ phải làm gì?
Phải giải tán như vậy? Hay là bắt thành chủ tiểu bạch kiểm hiến cho Tô Nan đại nhân?
...
Cùng lúc đó!
Phía sau mấy dặm Tô Toàn gầm lên:
- Đại quân toàn lực xông lên, chém giết tận diệt toàn bộ bạo dân.
- Thiên đao vạn quả tên tiểu tặc Thẩm Lãng!
Tức khắc, ba nhánh đại quân điên cuồng tăng tốc, điên cuồng xông lên.
Toàn bộ trận địa như một chiếc vòng kim cô, điên cuồng siết chặt lại.
- Giết!
- Giết!
Mấy nghìn kỵ binh nhanh như chớp, điên cuồng lao về phía đội quân cướp bóc của Thẩm Lãng.
Ba cao thủ hàng đầu đột tiến như tia chớp.
Đại tông sư nước Sở Ban Nhược, Đại Kiếp Tự đầu đà Khổ Nan, và cả Tô Toàn.
Có ba tên cao thủ hàng đầu này bên chúng ta, Thẩm Lãng nhà ngươi cho dù có Kiếm vương Lý Thiên Thu bảo hộ, cũng chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì!
Hôm nay nếu ta không thể lấy đầu Thẩm Lãng nhà ngươi mang về phủ Hầu tước Trấn Viễn, ta sẽ không còn mặt mũi nào gặp chủ công nữa.
Tô Nan mặc dù còn chưa chính thức phản loạn tự lập.
Thế nhưng trận quyết đấu đầu tiên giữa hai bên, chính thức bùng nổ!