252. Chương 252: Kẻ Nội Gián! Thẩm Lãng Lừa Gạt Thiên Hạ, Thủ Đoạn Tàn Nhẫn Tột Cùng!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 252: Kẻ Nội Gián! Thẩm Lãng Lừa Gạt Thiên Hạ, Thủ Đoạn Tàn Nhẫn Tột Cùng!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 252 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành Nộ Triều bên ngoài vẫn bình thường như mọi khi, nhưng bên trong lại sóng ngầm cuộn trào dữ dội.
Bởi vì một tin đồn đáng sợ đã lan truyền.
Huyền Vũ Hầu Kim Trác đã chết, bị cao thủ nước Ngô ám sát.
Ban đầu, đông đảo thương nhân tỏ vẻ hoài nghi và trách móc về tin đồn này.
Nói đùa ư?
Hầu tước Kim Trác vốn là một cao thủ võ đạo, bên cạnh ông ta còn có rất nhiều cao thủ khác.
Muốn ám sát ông ta, trừ phi phải điều động một cường giả cấp tông sư.
Thế nhưng trong thiên hạ, liệu có vị tông sư nào lại nguyện ý làm kẻ ám sát?
Xét về mặt đạo lý, lời này quả thực không sai.
Ít nhất sáu đại tông sư của Việt quốc, căn bản không tiếp nhận bất kỳ sự sai phái nào từ quan phủ, về cơ bản đều giữ rõ giới hạn của mình.
Lý Thiên Thu nếu không phải vì cứu vợ, cũng tuyệt đối sẽ không nghe theo lời Thẩm Lãng mà đi ám sát Tô Nan.
Hơn nữa, tin đồn Kim Trác đã chết như vậy cũng không phải lần đầu tiên lan truyền, mọi người cũng sẽ không cho là thật.
Nhưng dần dần, rất nhiều người cảm thấy có điều không ổn, bởi vì Hầu tước Kim Trác quả thực đã không lộ diện trong một thời gian dài.
Với tư cách là chủ thành Nộ Triều, việc ông ta không lộ diện trong ba ngày cũng là điều bất thường.
Trong khoảng thời gian kế tiếp, người đại diện của phủ Hầu tước Huyền Vũ xuất hiện từ đầu đến cuối là Kim Sĩ Anh, đây là thành chủ Nộ Triều trên danh nghĩa.
Nét mặt gã không chút thay đổi, hoàn toàn không thể nhìn ra hỉ nộ ái ố, muốn từ chỗ gã biết được tình hình sống chết của Huyền Vũ Hầu là điều không thể.
Thế nhưng, có một tín hiệu lại vô cùng rõ ràng.
Hạm đội của phủ Hầu tước Huyền Vũ đã rút về toàn bộ, một phần trở về bến tàu thành Nộ Triều, một phần khác trở về bến tàu của gia tộc họ Kim ở hành tỉnh Thiên Nam.
Đội thuyền buôn của hội Thiên Đạo ngoài khơi cũng chính thức ngừng hoạt động.
Chuyện này tuyệt đối là bất thường.
Hạm đội buôn bán của hội Thiên Đạo mỗi ngày đều mang lại lợi nhuận khổng lồ, vì sao bỗng nhiên lại ngừng hoạt động?
Nhất định là đã xảy ra chuyện lớn.
Cho nên, đông đảo người ở đây suy đoán rằng Huyền Vũ Hầu Kim Trác có thể thực sự đã bị ám sát.
Và ngay tại lúc này.
Huyền Vũ Hầu Kim Trác lại lộ diện, chỉ là khoảng cách rất xa, hơn nữa lại mặc áo giáp.
Việc ông ta không lộ diện thì thôi, nhưng vừa lộ diện lại càng khiến đông đảo người suy đoán.
Huyền Vũ Hầu xem ra đã thật sự chết rồi, bằng không vì sao lại phải phái một thế thân ra mặt?
Thật bất thường, đặc biệt quỷ dị.
...
Kim Trác rốt cuộc đã chết hay chưa?
Trác Chiêu Nhan cũng không dám xác định, bởi vì Khổ Đầu Hoan vẫn chưa trở về tìm nàng.
Vậy có hai khả năng.
Khả năng thứ nhất, Khổ Đầu Hoan không thể giết chết Kim Trác, cho nên xấu hổ không dám tới gặp ả.
Khả năng thứ hai, Khổ Đầu Hoan đã giết Kim Trác, nhưng sau đó lại đặc biệt hối hận, cảm thấy mình đã làm chuyện sai lầm, cho nên không dám tới gặp ả.
Kim Trác có chết hay không, điều đó càng quan trọng đối với cục diện tiếp theo.
Nhưng bất kể Kim Trác đã chết hay chưa, thành Nộ Triều nhất định phải đánh chiếm.
Hội Ẩn Nguyên phải giành lấy thành Nộ Triều bằng mọi giá.
Bởi vì nguyên nhân gương thủy tinh, hội Thiên Đạo đã giành lại rất nhiều quyền chủ động trong buôn bán, khiến hội Ẩn Nguyên chịu tổn thất to lớn.
Nếu thành Nộ Triều thất thủ, càng khiến hội Ẩn Nguyên họa vô đơn chí.
Hiện nay, thành Nộ Triều không chỉ là trung tâm buôn bán trên vùng biển phía Đông của Việt quốc, mà nghe nói dưới lòng đất của pháo đài còn có một cơ sở sản xuất gương thủy tinh.
Chuyện này đối với hội Ẩn Nguyên quá quan trọng.
Cho dù xét từ phương diện nào, cũng đều phải đoạt được thành Nộ Triều.
Nhưng nếu như Kim Trác đã chết, việc cướp đoạt thành Nộ Triều sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
...
Thành Nộ Triều vẫn như trước đây, được xem là một tòa thành tự do.
Gia tộc họ Kim sau khi chiếm được quyền thống trị tòa thành này vẫn không thay đổi điểm này.
Tòa thành này vẫn không có tường thành, vẫn cho phép bất kỳ thương nhân nào cũng có thể tới buôn bán.
Kể từ đó, thành thị hiển nhiên vô cùng phồn vinh.
Nhưng đồng thời cũng ngư long hỗn tạp.
Ngươi căn bản không biết phía sau những cửa hàng này rốt cuộc là ai.
Trong một mật thất dưới đất của một cửa hàng bán da thuộc.
Trác Chiêu Nhan bí mật gặp mật sứ Thư Đình Ngọc của hội Ẩn Nguyên.
- Khổ Đầu Hoan vẫn chưa trở về tìm ta, cho nên ta cũng không thể xác định hắn rốt cuộc có giết Kim Trác hay không.
Thư Đình Ngọc trầm ngâm không nói gì.
Trác Chiêu Nhan hỏi:
- Kim Mộc Lan không giỏi che giấu tâm tình, ngài có muốn ta đi đến thành Huyền Vũ một chuyến hay không?
Thư Đình Ngọc lắc đầu đáp:
- Không, tuyệt đối không được. Chuyện này quá lớn, Thái tử điện hạ nhất định không thể bị cuốn vào.
Cướp đoạt thành Nộ Triều là chiến lược của cả hội Ẩn Nguyên, mà bồi dưỡng Thái tử Việt quốc cũng là chiến lược lớn nhất của gia tộc họ Thư.
Thư Đình Ngọc nói:
- Ba vạn đại quân đã tập kết, nếu Kim Trác đã chết thì sẽ đánh trận này, nếu Kim Trác không chết, trận chiến này vẫn phải đánh.
Ba vạn đại quân?
Đánh chiếm thành Nộ Triều lại huy động ba vạn đại quân?
Từ đâu mà có ba vạn đại quân này?
Trác Chiêu Nhan nói:
- Theo tin tức mật của Thái tử, hội Thiên Đạo từ trước đã cảm nhận được nguy hiểm, đang liên tục phái võ sĩ tới thành Nộ Triều.
Đâu chỉ có thế?
Đây là một ván cờ vô cùng to lớn.
Đại quân nước Sở ở vùng biên giới tạo ra tranh chấp, đại quân Xung Nghiêu như lâm đại địch.
Lúc này, vùng biên giới hai nước Sở Việt mỗi ngày đều nóng lên, hai mươi mấy vạn đại quân không ngừng giằng co tiếp cận, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ đại chiến.
Phía nam hành tỉnh Thiên Tây.
Hơn bốn vạn đại quân của vua Khương Arutai đã xuất phát, chẳng bao lâu nữa sẽ tiến vào cảnh nội Việt quốc.
Hơn hai vạn đại quân của Tô Nan đã tập kết hoàn tất.
Một khi Tô Khương hợp nhất, hai đại quân hội sư, sẽ lên tới bảy tám vạn.
Trong nháy mắt sẽ long trời lở đất, chỉ cần hơn một tháng, phía nam hành tỉnh Thiên Tây của Việt quốc sẽ thất thủ.
Phía bắc nước Việt!
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến đã đến Thượng Dã Thành, ngự giá thân chinh.
Ông ta không chỉ điều động toàn bộ mấy vạn đại quân của đại tướng quân Nam Cung Ngao phủ Trấn Bắc, mà còn phối hợp thêm một nửa đại quân của Biện Tiêu ở Diễm Châu.
Hoàn toàn là tư thế muốn quyết chiến với Ngô vương.
Lúc này, toàn bộ ánh mắt thiên hạ hoàn toàn đổ dồn về vùng biên giới Ngô Việt.
Dù sao đây cũng là trận quyết chiến của hai vị vua.
Mà ở miền nam nước Việt, Bình Nam tướng quân Chúc Lâm đã dốc sức thu hẹp phòng tuyến, cố thủ đô thành nước Nam Ẩu.
Vua Căng mượn cơ hội mang theo đại quân tộc Sa Man điên cuồng thu phục đất đai đã mất.
Đối với Việt quốc mà nói, đây chân chính là Thập Diện Mai Phục, nguy cơ tứ phía.
Ai lại nghĩ đến, mồi lửa dẫn đến trận chiến chí mạng này, lại chính là một mình Tô Nan chứ?
Hoàng đế của đế quốc Đại Viêm đã điều động ba đợt sứ giả, chia nhau đến đại doanh của Ngô vương và Việt vương để khuyên nhủ hai người nên dĩ hòa vi quý.
Công tác ngoại giao này đương nhiên là phải làm.
Mặc dù trong lòng hoàng đế của đế quốc Đại Viêm ước gì những quốc gia này đánh nhau tan nát.
Các quốc gia khác thực hiện tân chính nửa vời, nhưng tân chính của đế quốc Đại Viêm lại là thật sự, không chỉ động chạm đến các quý tộc lâu đời, hơn nữa đã bắt đầu động chạm đến cả các quan viên văn võ.
Đáng sợ nhất là!
Tân chính của đế quốc Đại Viêm đã nhanh chóng đi vào hồi kết.
Một khi tân chính hoàn thành, toàn bộ quyền lực đế quốc sẽ nằm trong tay hoàng đế.
Đến lúc đó, các nước trong thiên hạ thậm chí ngay cả dũng khí nhìn thẳng hoàng đế cũng không có.
Trở lại chuyện chính.
Lúc này, vương quốc Đại Việt đã trở thành một bàn cờ to lớn, mấy ván cờ nhìn như riêng lẻ, kỳ thực hoàn toàn quấn quýt đan xen vào nhau.
Đối với cuộc chiến thành Nộ Triều mà nói.
Càng là thế tên đã đặt lên dây cung, không bắn không được.
Thư Đình Ngọc nói:
- Ngươi có biết, quốc quân Ninh Nguyên Hiến đã mượn của hội Ẩn Nguyên chúng ta bao nhiêu tiền không?
Trác Chiêu Nhan hỏi:
- Bao nhiêu?
Thư Đình Ngọc nói:
- Hai trăm ba mươi vạn lượng vàng.
Trác Chiêu Nhan hít một hơi khí lạnh.
Một lần mượn nhiều tiền như vậy sao?
Nghe có vẻ không phải là quá nhiều, rốt cuộc hội Ẩn Nguyên đã từng một lần cho Bá tước Kim Vũ mượn một triệu lượng vàng, hội Thiên Đạo cũng cho Thẩm Lãng vay một triệu lượng vàng.
Nhưng đó đều là có tài sản thực tế để thế chấp, không cần lo lắng không thu hồi được gì.
Nhưng quốc quân Ninh Nguyên Hiến mượn tiền của hội Ẩn Nguyên lại không có tài sản thực tế nào để thế chấp.
Mấu chốt là trước kia ông ta đã mượn rất nhiều tiền, còn chưa trả kịp, bây giờ lại mượn nhiều như vậy.
Thư Đình Ngọc nói:
- Để cướp đoạt thành Nộ Triều, hội Ẩn Nguyên chúng ta đã chi ra chi phí thuyết phục, quân phí, v.v., tổng cộng vượt qua một trăm năm mươi vạn lượng vàng.
Nghe đến những con số này, da đầu Trác Chiêu Nhan từng đợt tê dại.
Hội Ẩn Nguyên siêu cấp giàu có, thế nhưng nó ở cảnh nội Việt quốc, một năm lợi nhuận ròng cũng sẽ không vượt quá một triệu lượng vàng.
- Cho nên cuộc chiến thành Nộ Triều tựa như tên đã đặt lên dây cung, không bắn không được, Kim Trác đã chết cũng đánh, Kim Trác không chết cũng phải đánh.
Quân phí ba vạn đại quân, hội Ẩn Nguyên cũng đã chi trả từ một tháng trước.
- Được rồi, nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành, chuyện xác định Kim Trác có chết hay không cứ giao cho ta. - Thư Đình Ngọc thản nhiên nói.
Trác Chiêu Nhan kinh ngạc.
Thư Đình Ngọc thì có biện pháp gì?
...
Trác Chiêu Nhan rời đi!
Thư Đình Ngọc hạ lệnh:
- Kích hoạt Người Tuyết, ta nhất định phải xác định được tin tức, Kim Trác rốt cuộc đã chết hay chưa!
Thuộc hạ tâm phúc kinh ngạc.
Người Tuyết, là một quân cờ nằm vùng rất sâu mà hội Ẩn Nguyên cài cắm trong gia tộc họ Kim.
Chưa từng được động đến.
Thậm chí lúc trước Cừu Thiên Nguy tiến đánh đảo Vọng Nhai, hội Ẩn Nguyên cảm thấy nắm chắc phần thắng, cũng không động đến nội ứng này.
Bây giờ cuối cùng đã bắt đầu sử dụng rồi.
Xem ra cục diện quả thực đã đến thời khắc vô cùng mấu chốt.
...
Sau nửa canh giờ!
Bên trong một cửa hàng cách phủ Thành chủ Nộ Triều đã thay một biển hiệu hoàn toàn mới, một người tuyết có ba ngón tay, mở một con mắt, nhắm một con mắt.
Đương nhiên chuyện này hầu như chẳng mấy ai chú ý.
Bởi vì bên trong cửa hàng này bán đủ thứ rượu, vào lúc nắng hè chói chang, họ còn kiêm luôn bán nước ô mai ướp lạnh, dùng người tuyết làm biển hiệu không phải là điều vô cùng bình thường sao?
Huống hồ, tư duy của các cửa hàng thành Nộ Triều cũng rất tân tiến, có mấy cửa hàng cách một khoảng thời gian đều có thể đổi bảng hiệu.
Tất cả mọi người thấy bảng hiệu người tuyết, cũng đều cảm thấy người tuyết này thú vị.
Mà người ở trên tường thành phủ Thành chủ Nộ Triều khi nhìn thấy biển hiệu người tuyết này, ánh mắt hơi co rụt lại, trái tim run lên.
Ngày này rốt cuộc đã tới sao?
Rốt cuộc đã tới!
Tới cũng tốt.
...
Ban đêm!
Thư Đình Ngọc của hội Ẩn Nguyên đã gặp được nội ứng lâu năm Người Tuyết trong gia tộc họ Kim.
Đương nhiên cũng không thể nói là nhìn thấy.
Bởi vì hai người trò chuyện với nhau qua một bức vách thật mỏng.
Thư Đình Ngọc vẫn không thấy được khuôn mặt của người đó.
Đây cũng là một cách bảo vệ, tránh việc gặp nhau trong trường hợp khác sẽ lộ ra dù chỉ một chút kẽ hở.
Giọng của đối phương khàn khàn, đã hoàn toàn không nghe ra chất giọng ban đầu.
- Người tuyết trên Đại Tuyết Sơn đã tan rồi sao?
- Không có đâu, ngược lại Đại Kiếp Cung sắp sập, chặt đứt hai ngón chân của người tuyết lớn, giờ chỉ còn ba ngón thôi.
Hai người kết thúc ám hiệu, ám hiệu này là độc nhất vô nhị, hoàn toàn không có khả năng có người giả mạo.
Thư Đình Ngọc bèn hỏi:
- Kim Trác đã chết rồi sao?
Đối phương suy tư một lúc lâu.
Thư Đình Ngọc nói:
- Đáp án này đặc biệt then chốt, hoàn toàn liên quan đến sự sắp xếp kế tiếp của hội Ẩn Nguyên.
Đối phương đáp:
- Ta không nhìn thấy thi thể Hầu tước Kim Trác, ta đã mấy ngày không nhìn thấy hắn. Thế nhưng ta lại thấy thi thể An Tái Thế được mang ra ngoài, mặc dù đặc biệt bí ẩn, nhưng ta vẫn phát hiện được, bởi vì nhất định phải đi qua trước mắt của ta.
Thư Đình Ngọc hỏi:
- Người này có quan hệ đặc biệt thân mật với Kim Trác sao?
Người Tuyết đáp:
- Thời thời khắc khắc đều ở cùng một chỗ, bất kỳ đồ ăn gì của Hầu tước Kim Trác đều phải do ông ta kiểm tra.
Thư Đình Ngọc hỏi:
- Vụ ám sát phát sinh đêm hôm đó, ngươi có thấy được không?
Người Tuyết đáp:
- Không có, lúc đó ta không ở đó. Sau đó đến phiên ta làm việc, cũng đã không còn gặp Hầu tước Kim Trác nữa.
Thư Đình Ngọc hỏi:
- Không có bất kỳ lý do gì sao?
Người Tuyết đáp:
- Không có bất kỳ lý do gì.
Thư Đình Ngọc hỏi:
- Về vụ án ám sát, cũng không nói nửa chữ nào sao?
Người Tuyết đáp:
- Không có.
Thư Đình Ngọc hỏi:
- Phủ Hầu tước Huyền Vũ còn có động tĩnh gì không?
Người Tuyết nói:
- Kim Mộc Lan bí mật tiến vào thành Nộ Triều.
Thư Đình Ngọc hỏi:
- Kim Mộc Lan đến sao?
Người Tuyết đáp:
- Đúng, bây giờ vẫn giữ bí mật với bên ngoài.
Kim Mộc Lan lại tới thành Nộ Triều.
Chuyện này quá bất thường.
Cho tới nay, vẫn là Kim Trác trấn thủ thành Nộ Triều, Kim Mộc Lan giữ phủ Hầu tước Huyền Vũ.
Phủ Hầu tước chính là căn cứ của gia tộc họ Kim, bây giờ Kim Mộc Lan lại bỏ phủ Hầu tước, trực tiếp tới thành Nộ Triều.
Thư Đình Ngọc nói:
- Lúc nàng đến, có vẻ bi thương gì không?
Người Tuyết ngẫm nghĩ, sau đó lắc đầu nói:
- Không có, ngược lại tràn đầy nghi ngờ.
Thư Đình Ngọc nhắm mắt lại.
Vậy là được rồi, vậy là được.
Hầu tước Kim Trác đã chết, thế nhưng hoàn toàn giấu diếm với bên ngoài.
Võ sĩ hội Thiên Đạo tới liên tục không ngừng, tất cả tàu thuyền buôn bán gần như hoàn toàn dừng chuyên chở.
Kim Mộc Lan bí mật tiến vào thành Nộ Triều, thế nhưng ngay cả nàng cũng không biết Kim Trác đã chết, bởi vì nàng không giỏi ngụy trang, vô cùng dễ bị nhìn ra kẽ hở.
Để nàng tới thành Nộ Triều là để chủ trì đại cục.
Người Tuyết nói:
- Ta nhất định phải đi về thật nhanh, nhiệm vụ của ta trong pháo đài quá quan trọng, rời khỏi quá nửa khắc đồng hồ đều có thể bị chú ý.
Thư Đình Ngọc nói:
- Bọn họ sẽ nghi ngờ ngươi sao?
Người Tuyết nói:
- Làm sao có thể? Ta là người đáng tin cậy nhất của gia tộc họ Kim, thậm chí ngay cả bản thân ta cũng cảm thấy mình là chó trung thành của gia tộc họ Kim.
Thư Đình Ngọc nói:
- Vậy ngươi về trước đi, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tiếp nhận mệnh lệnh mới của chúng ta.
Người Tuyết do dự một chút rồi nói:
- Sau này sẽ an bài ta như thế nào đây?
Thư Đình Ngọc trầm mặc chốc lát nói:
- Đại khái ta có thể nói đủ thứ hoa mỹ, hứa hẹn với ngươi đủ điều, thậm chí cả phong tước nữa cơ... Nhưng trên thực tế ta còn không cách nào hoàn toàn xác định, bởi vì cục diện đặc biệt phức tạp, đây là một ván cờ lớn vô cùng, có rất nhiều nhà cái cùng tham gia.
Người Tuyết trầm mặc nói:
- Ta hiểu rồi.
Thư Đình Ngọc nói:
- Thế nhưng ta có thể cam đoan, ngươi sẽ sống. Còn gia tộc họ Kim nhất định sẽ trở thành kẻ đầu tiên phải chết, thiên hạ đã không còn ai có thể cứu họ Kim.
Người Tuyết lặng im.
Thư Đình Ngọc nói:
- Thế nhưng tương lai trong vòng mấy năm, chúng ta sẽ an bài ngươi đến một vị trí cao hơn, đó mới là cơ hội để ngươi thăng tiến thật nhanh.
Người Tuyết đứng lên nói:
- Cáo từ.
Tiếp đó, Người Tuyết liền rời đi.
...
Thư Đình Ngọc nói không sai.
Lúc này, toàn bộ Việt quốc cũng là một bàn cờ lớn.
Đối với quốc quân mà nói, hai ván cờ quan trọng nhất là một ván ở phía bắc, và một ván ở phía tây.
Thành Nộ Triều đối với gia tộc họ Kim mà nói cực kỳ trọng yếu, nhưng đối với quốc quân mà nói, mức độ quan trọng còn kém xa.
Sự chú ý của ông ta thậm chí còn không đặt ở thành Nộ Triều.
Lúc này ông hết sức chăm chú muốn đánh cờ với Ngô vương.
Quyết chiến, quyết chiến!
Ngự giá thân chinh.
Cuộc chiến vận mệnh quốc gia, cuộc chiến vận mệnh quốc gia.
Ninh Nguyên Hiến hô vang khẩu hiệu vang trời.
Chiến cuộc nước Nam Ẩu bên kia thậm chí trực tiếp tạm dừng, Tây quân Xung Nghiêu nhận được ý chỉ, cố thủ không ra.
Ninh Nguyên Hiến trực tiếp mượn của hội Ẩn Nguyên hai trăm ba mươi vạn lượng vàng, dùng làm quân phí cho lần quyết chiến ngự giá thân chinh này.
Mấy vạn đại quân của Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao, thêm sáu vạn trong số mười vạn đại quân của Biện Tiêu đã bị Ninh Nguyên Hiến điều động phối hợp.
Còn lại bốn vạn đại quân để bảo vệ Diễm Châu hoàn toàn như trứng chọi đá.
Nghe nói Biện Tiêu trực tiếp đập bàn, có thể thấy được ông ta tức giận đến mức nào.
Nơi nguy hiểm nhất của nước Việt chính là Diễm Châu, mà bây giờ Ninh Nguyên Hiến lại lấy đi một nửa chủ lực ở Diễm Châu để phối hợp.
Lúc này, toàn bộ phòng tuyến hành tỉnh Thiên Bắc tràn đầy mười vạn đại quân Việt quốc.
Hoàn toàn ra vẻ một cuộc chiến khuynh quốc.
Ngô vương trẻ tuổi hình như bị kinh hãi, gã thật không ngờ Ninh Nguyên Hiến lại phản ứng kịch liệt như thế.
Bản thân gã chẳng qua là thắng một chuyến săn biên giới với Ninh Nguyên Hiến, kế tiếp dẫn đầu ba vạn đại quân xuôi nam tiếp cận khiêu khích mà thôi.
Gã hoàn toàn che giấu chiến lược ở các phương hướng khác.
Lại thật không ngờ việc này trực tiếp chọc giận khiến cho Ninh Nguyên Hiến lại ngự giá thân chinh, làm ra tư thế muốn quyết chiến khuynh quốc.
Không chỉ có thế, dưới trướng Ninh Nguyên Hiến tụ họp tướng tinh, nào là Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao, Tam vương tử Ninh Kỳ, Tĩnh An Bá Ngũ Triệu Trọng toàn bộ đều tập hợp.
Kinh đô hoàn toàn giao cho Thái tử, vị Thái tử mới vừa giám quốc xong, lại một lần nữa giám quốc.
Ngô vương trẻ tuổi đương nhiên không muốn quyết chiến, nhưng nếu Ninh Nguyên Hiến phát cuồng thì gã đương nhiên chỉ có thể nghênh chiến.
Cho nên rơi vào đường cùng, Ngô vương cũng chỉ có thể dốc sức tập kết đại quân ở vùng biên giới Ngô Việt.
Nhưng gã tuyệt đối sẽ không chủ động xuất kích, bởi vì Tô Nan bên kia sắp mưu phản, đến khi đại quân Tô Khương tiến vào hành tỉnh Thiên Tây của Việt quốc xong xuôi, đó mới là cơ hội tốt nhất để chia cắt Việt quốc.
Trong vòng nửa tháng ngắn ngủi.
Hai vị đại vương ở vùng biên giới đã tập kết hai mươi mấy vạn đại quân.
Thời điểm gần nhất, hai vị đại vương khoảng cách không vượt quá năm dặm, giằng co từ đằng xa.
...
Ván cờ được chuyển dời đến phía tây vương quốc Đại Việt.
Thẩm Lãng dẫn đầu hơn hai trăm tên võ sĩ, tiên phong xông vào bên trong chủ thành quận Bạch Dạ.
Tiếp đó, đám người vạm vỡ nhất trong đội ngũ đạo tặc phía sau hắn cũng điên cuồng mà xông vào.
- Giết, giết, giết!
- Giết sạch, đốt trụi, cướp sạch!
Đám người kia điên cuồng gào thét, giơ đủ loại vũ khí, điên cuồng xông vào chủ thành quận Bạch Dạ.
Trong lòng đám đạo tặc này vô cùng hân hoan, vô cùng kích động.
Cuối cùng đã tới thành lớn rồi, cuối cùng có thể phóng túng cướp bóc.
- Các huynh đệ, xông vào tất cả cửa hàng, cướp sạch tất cả.
- Đoạt tiền, đoạt tiền bạc châu báu, đoạt đàn bà tận hưởng.
Thẩm Lãng nghe mà biến sắc, hét lớn:
- Ta lúc trước từng có lệnh, chỉ được cướp bóc cửa hàng của thương nhân Tây Vực, không thể cướp bất kỳ cửa hàng nào của Việt quốc. Có thể giết võ sĩ Tây Vực, nhưng không thể giết thương nhân Việt quốc của ta, càng thêm không được làm nhục bất kỳ cô gái nào.
Đây đúng là kỷ luật thép mà Thẩm Lãng đã quyết định từ trước.
- Ha ha ha... - Mấy tên thủ lĩnh đạo tặc cười to nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, đều đến lúc này rồi, ngài cho là còn có thể quản được mọi người sao? Đừng nên si tâm vọng tưởng, đây là thành trì cuối cùng chúng ta tấn công, ngươi đã vì chúng ta mở ra cửa thành, kế tiếp ngươi cũng chẳng có tác dụng gì đâu.
- Đúng vậy, Thành chủ Thẩm Lãng, nếu ta là ngài, nhất định sẽ mau trốn đi, trốn càng xa càng tốt, bởi vì chúng ta sợ bản thân không khống chế được mà bắt ngài lại, hiến cho Tô Nan đại nhân.
- Các huynh đệ, tên Thành chủ tiểu bạch kiểm này còn muốn khống chế chúng ta, còn muốn ngăn cản chúng ta cướp bóc, ngăn cản chúng ta ngủ với đàn bà, ngươi nói chúng ta có đáp ứng hay không?
- Không đáp ứng, không đáp ứng!
- Thành chủ tiểu bạch kiểm dám ngăn trở chúng ta, sẽ giết hắn, sau này giết hắn!
Đông đảo đạo tặc lưu manh điên cuồng hét lớn.
Lúc này muốn phân biệt được thành phần đám người kia đã rất đơn giản, đám người xông lên trước nhất, chắc chắn cũng là lưu manh côn đồ, xuất thân đạo tặc, bởi vì bọn họ rất cả gan làm loạn.
- Thành chủ Thẩm Lãng, mau mở ra, đừng để lỡ chúng ta phát tài, đừng để lỡ chúng ta ngủ đàn bà, bằng không chúng ta ngay cả ngài cũng làm thịt!
- Tránh ra, tránh ra!
Đạo tặc tràn vào bên trong cửa thành càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều.
Mấy trăm người, mấy nghìn người đông đúc.
Bọn họ đều quơ dao phay trong tay, giống như điên cuồng.
Thành thị hoa lệ đang ở trước mắt, vô số cửa hàng chờ bọn họ cướp bóc, thậm chí rất nhiều nữ nhân trắng nõn nà đang chờ bọn họ hưởng lạc.
Bây giờ Thẩm Lãng lại vẫn muốn ngăn chặn bọn họ sao?
Nằm mơ đi!
- Tiểu bạch kiểm, tránh ra cho ta, bằng không chúng ta cũng đè ngươi ra mà ngủ đấy.
- Ha ha ha ha!
Ánh mắt của Thẩm Lãng nhìn chằm chằm vào đám người kia một cái.
Vung tay lên nói:
- Tránh ra!
Tức khắc, hơn hai trăm kỵ sĩ phía sau hắn toàn bộ tránh ra.
- Ha ha ha ha... - Đông đảo đạo tặc mừng rỡ.
- Tên Thành chủ tiểu bạch kiểm này quả nhiên là tốt mã giẻ cùi (*), nửa điểm tác dụng cũng không có, bị chúng ta hù dọa một cái liền rụt lại.
(*) Ca dao: Giẻ cùi tốt mã dài lông, Bên ngoài hào nhoáng bên trong ra gì.
- Xung phong, xung phong, phát tài thôi!
- Cướp tiền, cướp đàn bà!
Mấy nghìn đạo tặc điên cuồng xông vào trong thành.
Tối hôm nay bọn họ phải phóng túng.
Bởi vì đây là lần cướp bóc cuối cùng, không cần phải áp chế dục vọng của mình.
Nhưng mà, phút tiếp theo!
Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên.
Phía trước trên đường phố, có ba bức tường chắn thấp, toàn bộ được tạo thành từ bao tải cát.
Ba bức tường này chỉ cao đến ngực.
- Vút vút!
Một hàng lại một hàng quân đội chợt đứng thẳng dậy.
Lạnh như băng xuất hiện trước mặt đám đạo tặc này.
Khoảng một nghìn tên võ sĩ tinh nhuệ vũ trang đầy đủ, đó chính là quân đội Trương Xung từ quốc đô mang tới.
- Bắn, bắn, bắn, bắn...
Trương Xung ra lệnh một tiếng!
Mũi tên như mưa trút xuống!
- Vù vù vù vù vù...
Bắn hết lượt này đến lượt khác.
Đám đạo tặc này vốn dĩ ở ngay khu vực cổng vòm, hoàn toàn chen chúc chung một chỗ.
Lúc này mưa tên phóng tới.
Hoàn toàn chính là một trận giết chóc.
Đám đạo tặc này đều ngã xuống đất mất mạng.
Mấy tên thủ lĩnh thổ phỉ kia đầu tiên là hết hồn.
Tiếp đó hét lớn:
- Thành chủ Thẩm Lãng, ngươi hại chúng ta, ngươi thật độc, lòng dạ ngươi thật độc ác.
Thẩm Lãng mắt điếc tai ngơ.
Trương Xung mắt điếc tai ngơ.
Vô số mũi tên nhọn trút xuống như mưa sa vậy.
- Đại Ngốc, đóng cửa! - Thẩm Lãng ra lệnh một tiếng!
Đại Ngốc chợt đóng cửa thành lại!
Tức khắc, đội ngũ đạo tặc hoàn toàn bị phân cách.
Mấy nghìn tên lưu manh côn đồ hung tàn nhất bị chặn lại sau cửa thành.
- Xoẹt, xoẹt, xoẹt, vút, vút!
Mưa tên lạnh lẽo chẳng có chút cảm xúc gì cứ thế trút xuống.
Mấy tên thủ lĩnh đạo tặc hét lớn:
- Các huynh đệ, liều mạng với bọn chúng, liều mạng với bọn chúng.
Tiếp đó, năm người quơ đại đao điên cuồng mà xông tới.
Năm người này sở dĩ trở thành thủ lĩnh, bởi vì bản thân bọn họ ngang ngược, khoảng chừng tương đương với thân phận Điền Hoành lúc trước ở thành Huyền Vũ.
Võ công xem như là cao cường.
Năm người điên cuồng đi đầu xông lên.
Ngõ hẹp gặp nhau dũng giả thắng.
Nhất định phải mở một đường máu, tiếp đó giết chết tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này!
Nhưng mà, bọn họ mới vừa xông lên không đến vài chục bước.
Trong nháy mắt đầu bay trên trời.
Trưởng công chúa Ninh Khiết tung đòn, chém giết năm tên thủ lĩnh phỉ đồ này.
- Xoẹt xoẹt xoẹt...
Mưa tên điên cuồng trút xuống!
Một khắc đồng hồ sau đó!
Đám đạo tặc hung hãn nhất đã bị giết sạch.
Thẩm Lãng nói với Trương Xung:
- Trương công, có quân phí rồi.
Trên người mấy nghìn tên cướp bóc hung hãn nhất, mỗi người đều có vài trăm lượng vàng.
Thu được vàng trên người đám này, hoàn toàn là một khoản tiền khổng lồ.
Trương Xung nói:
- Thẩm công tử, chơi quá lớn.
Thẩm Lãng nói:
- Phải lớn chứ, vốn ban đầu trước khi đại chiến chúng ta không thể gặp mặt. Nhưng chơi được lớn như vậy, ngược lại để chúng ta lại gặp mặt. Chơi được lớn như vậy, ta cũng thật không ngờ, đám người kia theo ta như quả cầu tuyết, càng lúc càng lớn, cuối cùng ngay cả ta cũng hoàn toàn không khống chế được.
Trương Xung nói:
- Từ nay về sau, toàn bộ quận Bạch Dạ không biết sẽ có bao nhiêu người đối với ngươi hận thấu xương, hai người chúng ta tuyệt đối sẽ khiến con nít khóc thét.
Thẩm Lãng nói:
- Vô độc bất trượng phu, ngồi vào vị trí này của chúng ta, chỉ có thể giữ vững ranh giới lương thiện cuối cùng. Nhưng tuyệt đối không thể nhân từ nương tay, những kẻ nhẹ dạ toàn bộ đã chết sạch cả rồi!
Trương Xung gật đầu đồng ý.
Tiếp đó, ông ta mỉm cười nói:
- Thẩm công tử, cùng tiến lên tường thành đi! Đại quân Tô Toàn sẽ nhanh chóng tiến đến, chúng ta liên thủ cho hắn một bất ngờ lớn.
Thẩm Lãng nói:
- Hy vọng lần này Tô Nan đừng hộc máu!
Tiếp đó, Trương Xung cùng Thẩm Lãng leo lên tường thành.
Toàn bộ quân tinh nhuệ của Trương Xung cũng toàn bộ leo lên tường thành.
Thẩm Lãng hạ lệnh:
- Vũ Liệt, bảo thủ hạ của ngươi nhặt lên tất cả lượng vàng trên mặt đất, không được tư tàng một lượng nào, toàn bộ phải nhập vào của công, dùng làm quân phí cho cuộc quyết chiến với Tô Nan kế tiếp.
- Vâng! - Vũ Liệt lớn tiếng đáp.
Tô Nan trăm phương nghìn kế đã đánh chủ ý vào khoản tiền vàng này.
Hôm nay, số vàng khổng lồ lại bị Thẩm Lãng thu hoạch, dùng làm quân phí để đại chiến với Tô Nan.
Nếu ông ta biết được, chỉ sợ thật sự sẽ ói ra máu.
...
Trên tường thành!
Thẩm Lãng đi xuống quan sát.
Gần hai vạn tên đạo tặc nhào vào dưới tường thành, như là lưới lớn giăng ra, một bầy cá đang sôi trào trên mặt biển vậy.
Điên cuồng giãy dụa, điên cuồng bay nhảy.
Cửa thành đã đóng kín.
Một hai vạn đạo tặc này căn bản không vào được.
Tức khắc từng đợt quỷ khóc sói gào, từng đợt chửi bới vang lên.
- Thành chủ Thẩm Lãng, lòng dạ ngươi thật độc ác.
- Trời đánh Thành chủ tiểu bạch kiểm.
Mà đại quân của Tô Toàn từ đằng xa đã tiến đến càng ngày càng gần.
Tiếng vó sắt gõ mặt đất, càng ngày càng đinh tai nhức óc.
Thẩm Lãng rống to:
- Các vị đạo tặc, các ngươi trốn đi!
- Hướng bốn phương tám hướng mà trốn, lúc này bầu trời tối đen, nếu các ngươi chạy đi còn có một đường sinh cơ.
- Đây là một ván cờ sinh tử! Món tiền các ngươi cả đời không kiếm được, vậy cần dùng mệnh để đổi.
- Tốt số chạy đi, cả đời vinh hoa phú quý.
- Mạng không tốt không trốn thoát được, vậy thì chết!
- Thế giới này vô cùng công bằng, vận mệnh cũng vô cùng công bằng.
- Nếu là muốn nguyền rủa Thẩm Lãng ta đây, mời cứ việc!
- Nếu không trốn nữa, đại quân của Tô Toàn xông lên, sẽ giết sạch bọn ngươi đấy!
- Trốn đi, trốn đi!
Tiếng vó ngựa sau lưng càng ngày càng kịch liệt.
Đông đảo đạo tặc bưng bít đám vàng vừa giành được, đều bỏ chạy khắp mọi nơi.
Như là bầy thú bị hoảng sợ.
Trong nháy mắt chợt tản ra.
Vô số người khóc rung trời, vô số người lớn tiếng chửi bới.
Đại quân Tô Toàn càng thêm điên cuồng mà chạy nước rút, giết về phía chủ thành quận Bạch Dạ.
Ông ta thực sự muốn điên rồi!
Hoàn toàn điên rồi!