Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 256: Giang sơn lắm anh hùng! Cuộc chiến với vua Khương Arutai!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 256 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lãng vốn tưởng rằng sẽ nghe được tiếng kêu như heo bị chọc tiết, cái ký ức lần trước Arunana hoang dại vẫn còn rõ ràng trong đầu hắn.
Kết quả lại không có!
Giọng của Arunana lại không hề vang vọng khắp nơi.
Tình hình chiến đấu của hai người dĩ nhiên là sôi nổi nhưng không mãnh liệt.
Thẩm Lãng nghe suốt một hồi, cảm thấy không thú vị chút nào, liền trực tiếp bỏ đi, tiến vào bộ lạc Tuyết Sơn bên trong thung lũng.
Chờ đôi cẩu nam nữ này tự giải khuây rồi về.
Thẩm Lãng sẽ không thừa nhận bản thân mình tự ti.
Giả vờ, vượt qua nửa giờ cũng là giả vờ.
Không chỉ Thẩm Lãng đi.
Ba nghìn võ sĩ bộ lạc Tuyết Sơn cũng đi.
Bọn họ ngược lại không phải là tự ti, mà là bản năng không muốn thấy nữ vương của mình cưỡi trên thân một người đàn ông nào.
Thật sự có chút cảm giác như thần tượng bị sụp đổ vậy.
...
Thẩm Lãng rảo bước giữa thung lũng.
Ở đây dày đặc lều vải, trước mỗi túp lều đều có tạc một khối gỗ có hình dạng mình chim đầu sói.
Con quái vật này Thẩm Lãng không phải lần đầu tiên thấy, lúc trước ở gần cung vua Khương còn thấy vài lần.
Quái thú mình sư tử đầu chim gọi là Griffin, vậy con quái thú thân kền kền đầu sói có cánh kia gọi là cái gì?
Người Khương quốc xưng là Điểu Lang, cũng có thể xem là gia huy vương tộc Aru ở Khương quốc.
Chỉ bất quá ở cung vua Khương trước đây, cái pho tượng Điểu Lang rất hiếm gặp, nghe nói Arugan không thích, cảm thấy không may nên đốt sạch toàn bộ.
Dựa theo thuyết âm mưu của Thẩm Lãng, cái này chắc cũng là âm mưu của gia tộc họ Tô, trước tiên phải xóa bỏ gia huy và vật tổ của vương tộc Aru, cuối cùng thay thế vào đó.
Ngược lại đến bộ lạc Arunana, ở đây cũng dày đặc vật tổ Điểu Lang.
Những khối gỗ điêu khắc vật tổ Điểu Lang, toàn bộ đều viết cùng một câu.
Thiên thần phù hộ nữ vương của ta!
Á!
Thiên hạ há có Thái tử sáu mươi năm (*)?
(*) Chính là Ái Tân Giác La Dận Nhưng, vị Thái tử của Khang Hy có thành tích lên voi xuống chó, hết bị phế rồi lại lập. Vì âm của hai câu này hơi giống nhau khúc đầu nên Thẩm Lãng có liên tưởng.
Ồ? Sao đầu của ta lại xuất hiện những chữ này vậy?
Thẩm Lãng ngồi xổm xuống nghiên cứu mấy chữ này, hắn trước đây chưa bao giờ biết, Khương quốc vẫn còn có văn tự?
Nhưng mà sau khi nghiên cứu cẩn thận liền phát hiện, chữ viết nước Khương hoàn toàn được tạo ra dựa trên gốc của chữ Hán cộng thêm phong cách của văn tự hình nêm (*).
(*) Chữ hình nêm (cunéiforme) còn gọi là chữ hình góc nhọn là chữ viết của người Sumer phía nam Lưỡng Hà (do hai sông Tigris và Euphrates tạo thành). Nó được viết bởi các đoạn sậy có hình tam giác trên các phiến đất sét.
Tóm lại ý nghĩa biểu tượng của thứ văn tự này cách xa với ý nghĩa thực tế, cơ bản không mấy ai sử dụng (*).
(*) Tiếng Sumer đến thiên niên kỷ thứ ba TCN bị ảnh hưởng của tiếng Akkad, đến thiên niên kỷ thứ 2 TCN, tiếng Akkad thay thế tiếng Sumer trở thành ngôn ngữ chính, còn tiếng Sumer tiếp tục được sử dụng như một ngôn ngữ thần thánh, nghi lễ, văn học và khoa học tại Babylonia và Assyria cho tới thế kỷ thứ I.
Toàn bộ bên trong bộ lạc, không chỉ có trên các vật tổ tràn ngập những lời văn này, trên mỗi túp lều cũng tràn ngập mấy chữ này.
Thiên thần phù hộ nữ vương của ta!
Có thể thấy được Arunana trong bộ lạc này có được lòng tin của dân chúng lớn đến mức nào.
Xem ra chính mình chuẩn bị sách thuốc và sách thú y cho cô ta cũng hữu dụng, để cho cô ta được vô số người ủng hộ, cứu mạng, cứu động vật ở nước Khương chắc hẳn là chiêu thức tối thượng.
Thẩm Lãng đi theo phía sau một tên võ sĩ, trông rất oai phong, cũng vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn cạo trọc.
Hắn là dũng tướng số một dưới trướng Arunana.
Nhìn qua người này có dòng máu Tây Vực, cũng có dòng máu phương Đông, pha trộn với dòng máu người Khương.
- Ngươi là? - Thẩm Lãng bèn hỏi.
Tên võ sĩ nọ đáp:
- Ta là tướng lĩnh mạnh nhất dưới trướng của nữ vương, Ưng Dương.
Ánh mắt của Thẩm Lãng nhìn về phía cái đầu trọc và vết thương trên người hắn.
Thẩm Lãng cho tới bây giờ còn chưa thấy qua người nào nhiều sẹo đến thế, ước chừng hơn mấy trăm vết, những vết sẹo này tựa như một tấm áo giáp khiến cho hắn chẳng khác gì một con mãnh thú.
- Ta đầu tiên là nô lệ, sau đó trở thành đấu sĩ, sau khi liên tục thắng bảy năm, được Đại Kiếp Tự nhận làm đệ tử. - Ưng Dương nói:
- Thế nhưng Đại Kiếp Tự cùng những gì ta theo đuổi hoàn toàn khác nhau, cho nên ta liền phản bội Đại Kiếp Tự trở thành lính đánh thuê, chém giết vài năm, sau đó ta trở thành thủ lĩnh đội lính đánh thuê, đội ngũ của ta bị nhiễm bệnh đậu mùa, cho nên đến chỗ nữ vương, ngài đã chữa trị xong bệnh đậu mùa của ta, hơn nữa còn tiêm phòng đậu mùa cho tất cả mọi người để suốt đời đều miễn nhiễm hoàn toàn với bệnh đậu mùa.
Cho nên, hắn liền phục tùng Arunana, trở thành tướng lĩnh mạnh nhất của bộ lạc Arunana.
Thẩm Lãng lại hỏi tiếp:
- Bên cạnh ta cũng có một cô gái từng là đấu sĩ, tên gọi Vũ Liệt, ngươi có biết không?
Ưng Dương đáp:
- Bên cạnh ngài có mấy chục đấu sĩ, ta chỉ cần ngửi một cái là nhận ra mùi vị trên người họ. Thế nhưng Vũ Liệt ngài nói thì ta không biết, thế nhưng chắc chắn nàng không thể là đối thủ của ta.
Lời này cũng rất ngạo mạn.
Ưng Dương nói:
- Đấu sĩ là từ phương Tây xa xôi truyền tới, đến các nước Tây Vực phát triển đến đỉnh điểm. Nhưng đấu sĩ ở thế giới phương Đông các ngài không được, chưa đủ tàn nhẫn và đẫm máu, các ngài quá văn minh, không thể tạo ra những đấu sĩ thực sự mạnh mẽ.
Những lời này cũng vô cùng hợp lý.
Thẩm Lãng nói:
- Toàn bộ bộ lạc chỉ còn lại những võ sĩ các ngươi thôi sao? Còn những người khác đâu?
Ưng Dương đáp:
- Đều đi.
Thẩm Lãng hỏi:
- Vậy mấy nghìn người nô lệ Việt quốc cũng đi sao?
Ưng Dương đáp:
- Số người ở bộ lạc của nữ vương lúc đông nhất có mười ba vạn, dù cho đến cuối cùng còn có hai vạn người lưu lại. Thế nhưng nữ vương bệ hạ đều đuổi bọn họ đi, bọn họ tuy rằng trung thành với nữ vương bệ hạ, nhưng cũng là loại nô lệ mềm yếu không thể tả, lưu lại chỉ biết uổng phí hi sinh, chiến trường là chuyện của chiến sĩ, không liên quan đến dân thường.
Cảm giác danh dự của ngươi ngược lại rất mạnh.
Nhưng Thẩm Lãng có chút hiểu rõ loại tâm tính này, tâm trạng của hắn tương đương với dũng sĩ giác đấu (gladiator) mạnh mẽ phi thường, từ nhỏ đến lớn thứ chống đỡ cho hắn sống tiếp cũng chỉ có khát vọng sinh tồn và cảm giác danh dự.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Trong số các chiến binh dưới trướng ngươi, chủng tộc nào đông nhất?
Ưng Dương đáp:
- Tộc Sa Man.
Thẩm Lãng hỏi:
- Vì sao?
Ưng Dương nói:
- Bởi vì đàn ông của tộc Sa Man man rợ và bạo lực nhất, giỏi chiến đấu nhất, cho nên trong đám đấu sĩ ở Tây Vực, người của tộc Sa Man chiếm số lượng lớn nhất. Lính đánh thuê của ta nhiều nhất cũng chính là tộc Sa Man.
Thẩm Lãng hỏi:
- Vậy võ sĩ tộc Sa Man có lòng tự tôn không?
Ưng Dương đáp:
- Có, cực kỳ mãnh liệt, chỉ bất quá người của thế giới phương Đông các ngài không thể hiểu được.
Thẩm Lãng hỏi:
- Ngươi biết vua Căng của nước Nam Ẩu à?
Ưng Dương đáp:
- Biết, ngài ấy là một người rất tài năng, đám võ sĩ tộc Sa Man thủ hạ của ta cũng đặc biệt sùng bái.
Đây đối với Việt quốc mà nói là một tin xấu.
Bất kể là Thẩm Lãng cùng Ninh Nguyên Hiến cũng không nghĩ tới, tình hình chiến sự ở nước Nam Ẩu lại diễn biến đến mức này.
Trước khi vua Căng trưởng thành vẫn ở kinh đô nước Việt, được xem như con nuôi của Ninh Nguyên Hiến, đã từng có địa vị và vinh dự tối cao.
Người Việt quốc thậm chí có thể nói xấu Thái tử, nhưng không thể nói xấu vua Căng.
Việt vương giăng bẫy giết hại vua Căng đời trước, lại điều động vô số quan viên tiếp quản chính sự nước Nam Ẩu.
Cai quản hơn mười năm, quyền lực ở nước Nam Ẩu gần như nằm trong tay đám quan viên nước Việt, lúc này Ninh Nguyên Hiến mới cho vua Căng trở về nước Nam Ẩu, hơn nữa còn gả công chúa Ninh La cho hắn.
Trong mắt tất cả mọi người, vua Căng ở nước Nam Ẩu chính là một con rối, hoàn toàn không thể gây ra sóng gió nào.
Sau đó xảy ra chuyện vua Căng hạ độc mưu hại Ninh, vua Căng mưu phản, Đại tướng quân Bình Nam Chúc Lâm dẫn ba vạn đại quân vào nước Nam Ẩu bình định.
Vốn tưởng rằng trận bình định này tối đa hai, ba tháng là có thể hoàn thành, Chúc Lâm không chỉ có ba vạn đại quân, bên trong nước Nam Ẩu còn có phe phái thân Việt để mà dẫn đường.
Nhưng mà thật không ngờ, ở ngay lúc tình thế chiến sự tuyệt vọng nhất, vua Căng lại tự thân đến tộc Sa Man cầu viện.
Lẽ ra đây hoàn toàn là hành vi tự sát.
Tộc Sa Man thù ghét nhất những kẻ phản bội, mà quốc chủ nước Nam Ẩu qua các thế hệ chính là kẻ phản bội lớn nhất.
Nước Nam Ẩu vốn là một bộ phận của tộc Sa Man, nhưng bị nước Việt mua chuộc, phản bội tộc Sa Man, trở thành nước phụ thuộc của nước Việt.
Dưới sự trang bị vũ khí của nước Việt, trang bị vũ khí của nước Nam Ẩu vượt xa tộc Sa Man.
Mỗi một lần nước Việt mở rộng xuôi nam, quốc chủ Nam Ẩu đều dẫn binh xung phong liều chết ở tuyến đầu, giết đồng tộc không chút nương tay.
Có thể nói, ngai vàng của quốc chủ Nam Ẩu hoàn toàn được xây dựng trên vô số xác chết của người tộc Sa Man.
Đây quả nhiên là kẻ phản bội tộc Sa Man lớn nhất!
Ấy thế mà một trận đại chiến mười mấy năm trước, liên quân nước Nam Ẩu và nước Việt giết chết bao nhiêu người của tộc Sa Man? Tính cả chiến binh và dân thường, ước chừng mười vạn sinh mạng.
Vua Căng lấy tư cách kẻ phản bội tộc Sa Man lớn nhất, lại đi tộc Sa Man cầu viện?
Chẳng phải là chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì ư?
Không chỉ có sẽ chết, hơn nữa sẽ chịu đựng hình phạt tàn khốc nhất!
Cái cực hình tàn nhẫn nhất này chính là chôn nửa thân dưới vào một cái hố, trong hố này có hàng trăm con rắn độc.
Nửa thân trên bôi mật, tiếp đó đổ lên người mấy vạn con kiến nhọt (*).
(*)Paraponera clavata là một loài kiến, thường được gọi là Kiến thợ săn khổng lồ nhỏ (kiến thợ dài 18–30 mm), kiến conga, hoặc kiến nhọt, theo tiếng Trung là Bạch cốt độc nghĩ, dịch ra là kiến độc xương trắng. Ngoài ra, nó còn được gọi là kiến 24 giờ, vì khả năng gây ảo giác cho người bị cắn trong vòng một ngày, khi hết đau thì nọc độc thâm nhập vào gây hoại tử cơ rồi nhiễm trùng mà chết.
Chỉ trong vòng mấy phút, nửa thân dưới của nạn nhân sẽ sưng gấp mấy lần, nửa thân trên chỉ còn trơ xương.
Tất cả mọi người đều chờ đợi tin vua Căng chết bất đắc kỳ tử.
Nhưng mà hắn chẳng những không chết, hơn nữa còn lấy được ba con gái của tù trưởng và hai nữ tù trưởng.
Mang về năm người vợ, còn có một vạn đại quân tộc Sa Man.
Tiếp đó, tình hình chiến sự ở nước Nam Ẩu liền hoàn toàn bế tắc.
Nước Việt không ngừng tăng quân, đại quân tộc Sa Man cũng liên tục tiến vào nước Nam Ẩu.
Danh tiếng của vua Căng càng đánh càng lẫy lừng.
Hiện tại hắn đã trở thành đại anh hùng của toàn bộ tộc Sa Man.
Ưng Dương nói:
- Chẳng bao lâu nữa, vua Căng sẽ trở thành vị vua thống nhất toàn bộ tộc Sa Man! Cho đến lúc này, nước Việt các người sẽ hoàn toàn thất bại ở nước Nam Ẩu.
Tình hình chiến sự ở nước Nam Ẩu vốn không liên quan gì đến Thẩm Lãng.
Thế nhưng lại nhanh chóng liên hệ đến hắn. Nếu đại tướng quân Chúc Lâm chiến bại, với Thẩm Lãng ngược lại là một tin tốt.
Ninh Chính tương lai muốn lên ngôi, nước Nam Ẩu là sân khấu tốt nhất.
Lãng gia rõ ràng rất điên cuồng.
Bây giờ chưa diệt Khương quốc, chưa diệt được nhà họ Tô, hắn đã lo lắng đến sách lược làm thế nào để diệt Thái tử và Tam vương tử.
Cái gì là thiên tài?
Chính là sớm hai trăm ngày đã bắt đầu nghĩ cách hại ngươi.
Ưng Dương nói:
- Ta cảm thấy, vua Căng lúc đầu sớm có thể thắng, sớm có thể tiêu diệt Chúc Lâm của nước Việt các ngài, thế nhưng vua Căng cố ý không thắng.
Nghe những lời này, Thẩm Lãng không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Nếu sự thật như thế thì rõ ràng vị vua Căng kia quá sức ngầu.
Đó chính là coi chiến trường nước Nam Ẩu như công cụ để thống nhất toàn bộ tộc Sa Man.
Nói vậy, khi nào hắn thống nhất tộc Sa Man, có thể chính là Chúc Lâm toàn quân bị hủy diệt, cũng là thời điểm chiến sự ở nước Nam Ẩu hoàn toàn kết thúc.
Nhưng hiện tại nước Việt hoàn toàn không hay biết gì về điều này.
Bởi vì đại quân Chúc Lâm vẫn thắng nhiều thua ít, ba thành phố lớn của nước Nam Ẩu vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát của ông ta.
Thẩm Lãng không có quyền đọc tấu chương của Ninh La cùng đại tướng quân Chúc Lâm, nhưng từ phản ứng của quốc quân, tình hình chiến sự ở nước Nam Ẩu dẫu có bị bế tắc nhưng toàn bộ nước Việt cũng cảm thấy tổng thể chiến sự vẫn lạc quan.
Xuân giang thủy noãn áp tiên tri (*).
(*) Nghĩa là: Sông sang xuân, nước ấm lên, con vịt biết chuyện đó trước tiên. Đây là bài thơ Xuân Giang Vãn Cảnh của đại thần Tô Thức (tác giả của Niệm Nô Kiều, Thủy Điệu Ca Đầu). Bài thơ được đề trên tranh của họa gia Huệ Sùng (một họa sĩ nổi tiếng vẽ tranh về chim muông cùng thời)
Đối với lợi thế của vua Căng, ngược lại những chiến binh cấp dưới lại rõ ràng hơn ai hết..
Bây giờ ngay cả đám võ sĩ tộc Sa Man dưới trướng công chúa Arunana cũng bắt đầu sùng bái vua Căng, đây đã là một tín hiệu cực kỳ đáng sợ.
Xem ra vị vua Căng này, thật sự không hề tầm thường chút nào.
Quả nhiên giang sơn lắm anh hùng như vậy.
Anh hùng hào kiệt xuất hiện lớp lớp.
Nhưng mà ít nhất bây giờ, vua Căng còn rất xa Thẩm Lãng.
Lúc này người Thẩm Lãng đối đầu là vua Khương Arutai.
Thẩm Lãng hỏi:
- Cuộc chiến ngày mai, ngươi cảm thấy thế nào?
Ưng Dương nói:
- Nếu nữ vương sẵn lòng bỏ chạy, chúng ta sẽ không chết. Nhưng nữ vương không chạy, chúng ta chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì.
Lúc nói chuyện về vấn đề sống chết, Ưng Dương cũng có vẻ rất thờ ơ, điểm này ngược lại cùng Vũ Liệt rất giống, giống như chẳng hề sợ chết chút nào.
Thẩm Lãng ở trên pháo đài nhỏ của Arunana quan sát toàn bộ bộ lạc trong thung lũng.
Đây là một địa điểm tốt.
Nhưng phòng thủ quá mỏng manh, lá chắn duy nhất chính là bức tường đá ở cửa thung lũng.
Bức tường đá này dài khoảng năm dặm, nhưng đặc biệt thô sơ, cao chỉ khoảng ba mét, dày gần hai thước (khoảng 70 cm). Một phần là đá, bên trong là đất sét.
Cái này căn bản không thể gọi là tường thành.
Ba nghìn người chống lại bốn vạn người, dựa vào một bức tường đá như thế này tuyệt đối không được.
Một trận chiến này dù có thần tiên đến giúp, cũng là chắc chắn sẽ thua không nghi ngờ gì.
...
Gần hai canh giờ sau.
Đôi cẩu nam nữ kia cuối cùng cũng trở về, Arunana không chỉ thân mật nhiều lần cùng Đại Ngốc, hơn nữa còn mang theo Đại Ngốc đi tắm.
Còn mặc một bộ đồ mới.
Đại Ngốc tiến vào tòa thành xong xuôi, mặt hắn lập tức đỏ bừng như quả gấc chín.
- Nhị Ngốc, ta... ta đi trước.
Tiếp đó, hắn liền trốn vào căn phòng bên trong, trước ngày mai không dám xuất hiện.
Ngay cả Đại Ngốc cũng còn biết xấu hổ.
Ngược lại Arunana dung nhan không đổi sắc, như thể người vừa rồi làm chuyện bậy bạ trước mắt bao người không phải nàng.
- Nhị Ngốc, ta hình như có thai, nhưng không chắc chắn lắm, ngươi xem giúp ta một chút đi.
Thẩm Lãng hết hồn, có thai rồi mà ngươi còn làm chuyện bậy bạ như thế à?
Thời điểm này, chắc hẳn là hơn ba tháng, lúc này thai nhi yếu ớt nhất, làm chuyện bậy bạ như ngươi dễ gặp chuyện không may đấy, hiểu không?
Tiếp đó Thẩm Lãng vội vàng kiểm tra cho nàng.
Kết quả phát hiện nàng quả thực đã mang thai, hơn nữa thai nhi đặc biệt khỏe mạnh, vô cùng cường tráng.
Thai mới hơn ba tháng đã lớn như vậy, quả thực quá hiếm thấy, hạt giống của Đại Ngốc đúng là lợi hại.
- Đúng là có thai, đứa bé đặc biệt khỏe mạnh, nhưng ngươi hãy chuẩn bị tinh thần đi, con của hai người nếu sinh ra có thể sẽ lớn hơn nhiều so với trẻ con bình thường đấy. - Thẩm Lãng nói.
Arunana mừng rỡ, con càng lớn càng tốt.
Tiếp tục Arunana nói:
- Đại Ngốc nói, ngươi có thể giúp ta đánh thắng Arutai không?
Thẩm Lãng nói:
- Đúng, ta có thể giúp ngươi tiêu diệt mấy vạn đại quân của Arutai, có thể giúp ngươi trở thành nữ vương của toàn bộ Khương quốc.
Biểu cảm của Arunana có chút phức tạp.
Arutai muốn tới giết nàng, nàng đương nhiên là muốn phản kháng.
Thế nhưng nàng lại không có ý định chủ động muốn giết chết Arutai, đối với việc trở thành nữ vương của toàn bộ vương quốc, nàng cũng không có hứng thú lớn lắm.
Thẩm Lãng nói:
- Sau khi Tô Khương hợp nhất, tối đa trong vòng mười năm, nhà họ Tô sẽ chiếm đoạt Khương quốc, đến lúc đó sẽ không còn gia tộc Aru, cũng không còn vật tổ Điểu Lang, toàn bộ Khương quốc đều thuộc về nhà họ Tô.
- Dừng lại! - Arunana nói:
- Ngươi đừng nói với ta những chuyện gia tộc, quốc gia đại sự, ta chỉ biết một điều, Arutai muốn giết ta, vậy ta sẽ giết hắn.
Á!
Được thôi!
Arunana nói:
- Ngươi chắc chắn có thể tiêu diệt mấy vạn đại quân của Arutai? Ta nói cho ngươi biết, ta chắc chắn không đánh lại hắn. Đừng nói ta chỉ có ba nghìn người, cho dù ta có ba vạn người, ta có lẽ cũng không đánh lại hắn.
Thẩm Lãng nói:
- Ta chắc chắn có thể đánh bại mấy vạn đại quân của Arutai, thế nhưng ngươi phải nghe theo mọi sắp đặt của ta.
- Được, không thành vấn đề! - Arunana nói:
- Ngươi mặc dù là một tên cặn bã, hơn nữa còn muốn ngủ với sư phụ ta. Nhưng ngươi sẽ không hại người nhà mình, những gì ngươi từng chém gió (*) đều thực hiện được cả rồi, ta tin ngươi.
(*) Nguyên văn là "ngươi thổi phồng trâu bò" tương đương thổi phồng, nổ, chém gió.
Á!
Những lời này từ miệng ngươi nói ra khiến người ta chẳng ưa chút nào cả.
Giao tiếp với loại phụ nữ đầu óc đơn giản như thế này vừa khó lại vừa dễ.
Khi nàng không tin, ngươi nói ba hoa chích chòe đều vô dụng, Thanh Long Yển Nguyệt Đao trong tay nàng sẽ trực tiếp chém xuống.
Thế nhưng, một khi nàng đã tin ngươi rồi, mọi chuyện liền vô cùng đơn giản.
- Trận chiến ngày mai giao cho ngươi, ta đi ngủ với Đại Ngốc đây.
Arunana nói xong rồi đi một nước.
Vẫn còn ngủ nữa sao?!
...
Vua Khương Arutai hành quân suốt đêm, mãi cho đến khoảng cách bộ lạc Tuyết Sơn hai mươi dặm mới dừng lại đóng quân.
Khương quốc sống bằng chăn nuôi gia súc, bò, ngựa, dê vô số kể.
Ở nước khác kỵ binh vô cùng quý trọng, tại đây khắp nơi đều có.
Cho nên bốn vạn đại quân của Arutai, gần như có hơn một nửa cũng là kỵ binh.
Dọc đường, hắn đắc ý vô cùng, lại vừa xuân ý dạt dào.
Gia tộc họ Tô lại gửi thêm một người phụ nữ khác nữa.
Một góa phụ, tên là Tô Kiêu, năm nay ba mươi ba tuổi.
Ba người phụ nữ họ Tô, ba tuyệt sắc giai nhân.
May mà Arutai có thân thể bằng sắt, cũng may mà hắn còn biết tiết chế, bằng không chỉ sợ thực sự muốn hao tổn cả người mất.
Tô Khương hợp nhất!
Hành động này cho thấy nhà họ Tô muốn chiếm đoạt Khương quốc.
Arutai không phải người ngu, hắn thấy rất rõ ràng.
Thế nhưng hắn cảm thấy, ai chiếm ai thì bây giờ chưa thể khẳng định được đâu.
Chỉ bằng việc quăng mấy người phụ nữ bên cạnh mà muốn khống chế được Arutai ta đây sao?
Nằm mơ!
Ít nhất bây giờ Tô Khương hợp nhất, Arutai ta đây mới là vua, Tô Nan nhà ngươi mới là Thừa tướng mà thôi.
Arutai không giống Arugan.
Hắn cảm thấy phụ vương mình tuy bá đạo vô địch, nhưng cực kỳ thô tục, hoàn toàn không có được sự hun đúc của văn minh.
Nhìn cái hoàng cung kệch cỡm thì biết, xây vừa lớn mà tầm thường không thể tả.
Nhìn thứ mà ông ta giấu trong bảo khố kìa, toàn bộ cũng là vàng bạc châu báu, không có bất kỳ đồ cổ thi họa nào cả?
Arugan cảm thấy nơi tốt nhất trong thiên hạ chính là Khương quốc, chính là cái hoàng cung của ông ta.
Nhưng vua mới Arutai lại hướng về nơi phồn hoa phương Đông.
Khương quốc quá hoang vắng, không có thành thị, không có lụa là gấm vóc.
Lúc này đây Tô Khương hợp nhất, mưu phản tự lập, đại quân chủ lực vẫn là phải dựa vào Arutai ta đây.
Thế nhưng, đại quân Khương quốc của ta một khi tiến vào tỉnh Thiên Tây sau đó liền không rời đi, vua Khương ta đây cũng muốn vào thành, cũng phải trở thành đại vương của thế giới văn minh.
Ta nên lập thành phố nào làm kinh đô mới đây nhỉ?
Thành Bạch Dạ? Thành Thiên Tây?
Hay là sửa chữa Đại Kiếp Cung?
Nhưng cái cung vua Khương, hắn là tuyệt đối không cần, quá thô thiển.
Sau khi đánh xong trận chiến này, hắn sẽ tháo dỡ hết vàng, dùng để xây cung điện mới.
Nhưng mà khi theo đại quân tiến về phía đông, tâm trạng tốt đẹp của hắn dần dần biến mất.
Thay vào đó là sự thịnh nộ vô hạn.
Bởi vì hắn nghe được vô số bài đồng dao, đều ca ngợi nữ vương Arunana.
Dọc đường, hắn gặp được rất nhiều vật tổ, phía trên đều dùng chữ Khương viết 'Thiên thần phù hộ nữ vương của ta'.
Hắn mỗi ngày đều điều động sứ giả đến bộ lạc Arunana kêu gọi đầu hàng, thúc ép những dân đen kia rời đi.
Hoặc là cút, hoặc là chết.
Quả nhiên, những người dân du mục này liền bỏ đi, toàn bộ rời khỏi bộ lạc Tuyết Sơn.
Dọc đường Arutai liền gặp rất nhiều người dân du mục rời khỏi bộ lạc Tuyết Sơn.
Thế nhưng đám dân du mục này chẳng quỳ lạy hắn, cũng chẳng hề thuần phục mà tiến về phía xa.
Bọn họ vừa đi, vừa khóc, vừa hát đồng dao.
Những bài đồng dao này tuy rằng đặc biệt mơ hồ, nhưng ý nghĩa đặc biệt rõ ràng, thực sự oán giận thiên thần không có mắt, nữ vương tốt như vậy cũng sắp phải chết nhanh chóng còn vị vua hung ác kia lại muốn thống trị toàn bộ thảo nguyên dưới Tuyết Sơn.
Càng tới gần bộ lạc Tuyết Sơn, Arutai càng thịnh nộ vạn trượng.
Toàn bộ Khương quốc cũng chỉ có thể có một vị vua, đó chính là Arutai ta đây.
Ba anh em trai hắn còn dám giết, huống chi là một đứa con gái, cũng dám xưng vương?
Huống chi qua nhiều thế hệ vua Khương đều cao cao tại thượng, tuyệt đối sẽ không làm chuyện mua chuộc lòng người.
Arunana, ngươi đã phá vỡ giới hạn.
Nhưng mà vào lúc này, cách đó không xa lại có một đám dân du mục đi qua, bọn họ đại khái là nhóm người cuối cùng rời khỏi bộ lạc Tuyết Sơn.
Bọn họ lại vừa đi vừa khóc, vừa hát đồng dao.
Nguyền rủa vua ác, khóc thương nữ vương.
Arutai nổi giận, lập tức sẽ hạ lệnh chém sạch đám dân du mục này.
Tô Mạc vội vàng tiến lên quấn quýt, dịu dàng nói:
- Đại vương cần gì phải tức giận, đám tiện dân này rất thiếu hiểu biết, dễ dàng bị ân huệ nhỏ mua chuộc, nhưng bọn họ cũng rất dễ quên. Chờ Arunana chết đi, không cần đến nửa năm, bọn họ sẽ quên sạch ả ta. Đến lúc đó, bọn họ cũng chỉ có một vị vua mà thôi, đó chính là ngài.
Tô Ngưng dịu dàng nói:
- Huống hồ đại vương chí ở bốn phương, tương lai muốn ngang hàng với các quân vương của những nước lớn như nước Sở, nước Việt. Đám dân du mục hèn mọn này chẳng khác gì bầy chuột lang trên đồng, làm sao biết được ý tưởng của diều hâu trên trời kia chứ.
Lửa giận của vua Khương Arutai lúc này mới dịu đi một chút.
Thế nhưng ý định giết Arunana lại được củng cố kiên quyết hơn.
Khương quốc chỉ có thể có một vị vua, bất luận ai muốn đoạt ngai vàng của ta sẽ phải chết, dù có là em gái ruột cũng không ngoại lệ.
Ngay sau đó, Tô Mạc, Tô Ngưng, Tô Niễu lại lột sạch quần áo, bắt đầu quấn quýt.
Ba người phụ nữ này rõ ràng quá đẹp!
Vua Khương Arutai chợt cắn răng một cái, từ chối họ.
- Ngày mai đại chiến, phải chém sạch phe của Arunana, hôm nay cấm dục!
Tiếp đó, hắn đi ra ngoài.
Bầu trời trăng sáng sao thưa.
Vua Khương nhìn thấy một bóng người đang ngửa đầu nhìn bầu trời sao, đúng là Tô Kiếm Đình.
- Ngươi đang nhìn cái gì? - Arutai bèn hỏi.
Tô Kiếm Đình lập tức khom người lạy xuống nói:
- Thần bái kiến đại vương.
Arutai nói:
- Ta hỏi ngươi, đang nhìn cái gì?
Tô Kiếm Đình nói:
- Thần ở trong nhà cũng thường ngắm sao, tiếp đó muốn thử xem, sao trên bầu trời nơi này và quê nhà có gì khác biệt?
Arutai cười ha ha nói:
- Phía dưới bầu trời đều là kiến hôi, kiến hôi nhìn trời thì chỗ nào cũng đều giống nhau.
Tô Kiếm Đình không khỏi kinh ngạc.
Arutai lại nói ra được lời đẫm tính triết lý như thế này ư?
Vua Khương Arutai nói:
- Lời này không phải ta nói, là vua Căng nước Nam Ẩu nói. Hắn nói, người quá ngu xuẩn không cần thường xuyên nhìn trời, bởi vì dễ trở nên lại thêm ngu xuẩn, sẽ quên bản thân đang ở trong bụi bặm, sẽ quên đi khổ cực kiếm ăn. Người quá thông minh cũng không cần thường xuyên nhìn trời, bởi vì dễ trầm mê vào trong đó. Tô Kiếm Đình ngươi là kẻ thông minh hay là ngu dốt vậy?
Thảo nào, anh hùng hào kiệt như vua Căng nói ra lời như vậy cũng không kỳ quái.
Tô Kiếm Đình cười nói:
- Thần là người trung dung.
Arutai nói:
- Người đối với trời cao quá mức kính sợ liền sẽ suy nghĩ miên man, ví như người thế giới phương Đông các ngươi, một sao băng xẹt qua đều nghĩ phải chăng có dự báo gì? Mấy ngôi sao băng rơi xuống, quốc quân thậm chí còn phải hạ chiếu nhận tội không giải thích được. Dĩ nhiên đối với trời cao hoàn toàn không có kính sợ cũng không tốt, giống như phụ vương ta, trong lòng phụ vương chẳng có chút kính sợ nào.
Ở những quốc gia khác, con không thể nói cha sai.
Bởi vì lấy hiếu trị quốc, chính là muốn sùng bái tổ tiên.
Thế nhưng ở Khương quốc người mạnh là vua, hoàn toàn không có chuyện này. Khi vua Khương già vừa mới chết đi, liền đã không có người nào kính sợ nữa, thậm chí đến bây giờ đều không người nào để ý Arugan đã chết như thế nào.
Chính là những lời này, Tô Kiếm Đình cũng không dám nhận, hơn nữa hắn không biết Arutai rốt cuộc muốn nói điều gì.
Vua Khương Arutai thản nhiên nói:
- Phụ vương ta lại thiêu hủy cả vật tổ và gia huy của gia tộc Aru, đây chính là không kính sợ trời cao. Vật tổ gia tộc Aru của ta là Điểu Lang, Điểu Lang nuốt mặt trăng. Vương tộc Aru chúng ta có sức mạnh và dã tính của loài sói với ánh mắt và đôi cánh của kên kên mới có thể bay lượn ở chân trời, lại có thể tiếp thu thiên thần che chở. Cho nên phụ vương thiêu hủy vật tổ gia tộc là không đúng, từ nay về sau ta muốn một lần nữa gây dựng lại vật tổ của gia tộc, vật tổ Điểu Lang sẽ trở thành nước cờ tân vương chúng ta!
Nghe những lời này, trái tim Tô Kiếm Đình run lên.
Arutai đây là đang âm thầm cảnh cáo, không nên xem hắn như phụ thân Arugan.
Các ngươi giật dây phụ thân ta đốt rụi vật tổ gia tộc, rắp tâm hại người, đừng cho là ta không biết.
Trước tiên làm phai nhạt vật tổ Điểu Lang, sẽ làm phai nhạt vương tộc Aru, cuối cùng chiếm đoạt toàn bộ Khương quốc, không nên hy vọng hão huyền.
Tô Kiếm Đình lạy xuống nói:
- Thần ủng hộ! Tối hôm nay liền gấp rút may vương kỳ Điểu Lang.
Vua Khương Arutai lắc đầu nói:
- Không cần, lá cờ này chờ diệt Arunana rồi hãy dùng.
Bởi vì lá cờ này đã bị Arunana dùng trước, trước khi nàng chết đi, Arutai không thể dùng.
Vua Khương Arutai nói:
- Ngủ đi! Sáng sớm ngày mai liền xuất phát, chém tận giết tuyệt Arunana. Sau này liền tiến vào Việt quốc cùng phụ thân ngươi hội sư, quét ngang toàn bộ tỉnh Thiên Tây, đánh cho Việt vương Ninh Nguyên Hiến phải khóc!
Tô Kiếm Đình khom người đáp:
- Thần tuân chỉ.
Vua Khương Arutai cười nói:
- Phụ thân ngươi hẳn là sốt ruột chờ đấy, ha ha ha! Muội muội của ta, ngươi vì sao không ngủ, chê nó quá xấu à?
Tô Kiếm Đình khom người đáp:
- Không dám, thần lập tức liền ngủ!
Vào ban đêm, Tô Kiếm Đình ra sức hít thở, ngủ với em gái mười bảy tuổi của vua Khương Arutai.
Tiếp đó, thoáng có chút hoài nghi nhân sinh.
Dáng dấp nàng kỳ thực rất đẹp, mấu chốt là mùi vị quá nặng, hơn nữa tư thế cực kỳ thành thạo.
Mặc dù mới mười bảy tuổi, nhưng đã là một kỵ sĩ đầy kinh nghiệm.
Vì đại nghiệp gia tộc, Tô Kiếm Đình ta đây hi sinh thật là to lớn.
...
Sáng sớm hôm sau, trời chưa sáng!
Bốn vạn đại quân của Arutai, cũng đã ăn uống xong xuôi.
- Đại quân xuất phát!
Ra lệnh một tiếng.
Hơn hai vạn kỵ binh xung phong phía trước, hai vạn bộ binh hành quân ở phía sau.
Trùng trùng điệp điệp, tiến về phía bộ lạc Tuyết Sơn của Arunana.
Trong cự ly hơn hai mươi dặm, kỵ binh chỉ cần hơn một canh giờ là có thể chạy tới.
Hai vạn kỵ binh, mang theo vận luật (*) đặc biệt tiến tới.
(*) metre: luật gieo vần, nhịp phách
Nói chạy cũng không phải chạy, nói đi cũng chẳng phải đi. Nếu bộ binh đằng sau nỗ lực chạy nhanh cũng có thể đuổi theo kịp.
Sau khi hừng đông!
Bộ lạc Tuyết Sơn đã rõ ràng có thể thấy được.
Trong thung lũng, dày đặc vô số lều vải, còn có vô số vật tổ Điểu Lang.
Cũng rõ ràng có thể thấy được bức tường đá ở đầu thung lũng, treo trên tường đầy cờ.
Đó là vương kỳ của Arunana, phía trên vẽ đúng là vật tổ Điểu Lang của gia tộc Aru.
Bức tường đá dài năm dặm chính là lá chắn phòng tuyến duy nhất của bộ lạc Tuyết Sơn.
Nhưng mà trong mắt Arutai, bức tường đá này hoàn toàn không thể chịu nổi một đòn.
Cũng không phải như những tường thành của các quốc gia phương Đông, tường đá này vừa mỏng vừa thấp, dễ dàng đâm vào là sụp đổ ngay.
Ba nghìn người của Arunana muốn dựa vào bức tường đá này bảo vệ cho bộ lạc, hoàn toàn là chuyện viển vông.
Khoảng cách tường đá còn năm dặm.
Vua Khương Arutai ra lệnh một tiếng.
- Dừng!
Tiếp theo, đại quân muốn bắt đầu tập kết.
Một khi xung phong!
Là có thể triệt để hủy diệt bức tường đá mỏng manh này.
Là có thể san bằng bộ lạc Arunana.
Nhưng mà vào lúc này, từ phía bắc lại xông tới một nhánh quân đội.
Toàn bộ đều là đầu trọc.
Đây là tăng binh Đại Kiếp Tự.
Cầm đầu chính là đầu đà Khổ Nan, còn có một đạo cô.
Arutai đầu tiên nhìn thấy liền liếc sang cái mông, còn có giữa bắp đùi của đạo cô.
Đối với bất kỳ người phụ nữ nào, hắn cũng đều nhìn như thế.
Tiếp đó trong đầu hắn tưởng tượng ra, làm thế nào để chinh phục nàng.
Vua Khương chính là muốn chinh phục hết phụ nữ trong thiên hạ.
Đại tông sư Ban Nhược của nước Sở không để bụng, đàn ông thiên hạ nhìn nàng mặc đạo bào, ngược lại có phần lớn nghĩ muốn chinh phục nàng ngay.
Đàn ông thiên hạ đều háo sắc, nàng làm sao quản hết nổi.
Trong lòng nàng chỉ có một ý niệm, giết chết Lý Thiên Thu.
Đương nhiên giữa nàng và Lý Thiên Thu không thù không oán, nhưng là sư phụ của nàng cùng nhạc phụ Lý Thiên Thu cũng chính là đời trước Kiếm Vương thù hận rất lớn, quả thực chính là sỉ nhục Đạo Cung núi Ma Nham.
Sỉ nhục này, chỉ có giết chết Nam Hải Kiếm Vương, mới có thể rửa sạch.
- Vua Khương, lâu ngày gặp lại! - Đầu đà Khổ Nan cười lớn nói.
Chiến lược của Đại Kiếp Tự là hợp tác với nhà họ Tô, không phải hợp tác với vua Khương.
Bởi vì lần trước ở Khương quốc, vua Khương ngồi yên nhìn đầu đà Khổ Hải diệt vong.
Hơn nữa giữa Tô Khương, Đại Kiếp Tự xem trọng Tô Nan.
Vua Khương Arutai cười nói:
- Khổ Nan Thượng Sư lâu ngày gặp lại? Ngài tới đây làm gì?
Đầu đà Khổ Nan nói:
- Đi một chuyến đến Đại Kiếp Cung.
Đại Kiếp Cung, ở ngay trên Đại Tuyết sơn này, đã từng là quần thể cung điện lớn nhất của Đại Kiếp Tự ở Việt quốc.
Không chỉ xây cung điện trên núi, còn mở ra một quảng trường, có thể đủ sức chứa mấy vạn tín đồ quỳ lạy.
Vua Khương Arutai nói:
- Vậy thì thật là đúng dịp, ta cũng suy nghĩ đi một chuyến Đại Kiếp Cung, thậm chí suy nghĩ sửa chữa nó, biến thành hành cung của quốc gia mới của chúng ta.
Khuôn mặt của Đầu đà Khổ Nan run lên, tạm thời gác tranh chấp sang một bên, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ta tới còn có việc khác, giết Thẩm Lãng!
- Thẩm Lãng? - Vua Khương Arutai nói:
- Hắn cũng ở nơi đây sao?
Trái tim Tô Kiếm Đình run lên.
Tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này cũng ở đây?
Đầu đà Khổ Nan nói:
- Đúng, cái con rắn độc Thẩm Lãng này ở ngay bên trong bộ lạc Tuyết Sơn.
Vua Khương Arutai nói:
- Người này phải giết.
Đầu đà Khổ Nan nói:
- Người này phải giết.
Tô Kiếm Đình nói:
- Người này phải giết.
Tô Mạc, Tô Ngưng, Tô Niễu đồng thanh nói:
- Người này phải giết.
Đầu đà Khổ Nan nói:
- Vậy thì hãy gác tranh chấp Đại Kiếp Cung sang một bên, trước hết giết Thẩm Lãng được chứ!
Vua Khương Arutai nói:
- Được!
Tiếp đó, hai nghìn tăng binh Đại Kiếp Tự cùng đại quân vua Khương Arutai liên hợp lại với nhau.
- Đại quân tập kết!
- Bày trận!
- Tiến tới!
Hơn bốn vạn đại quân, trùng trùng điệp điệp xuất phát, hướng về bức tường đá yếu ớt của bộ lạc Tuyết Sơn.
Khoảng cách tường đá năm dặm càng ngày càng gần.
Ba dặm!
Hai dặm!
Một dặm!
Vua Khương Arutai rống to một tiếng:
- Xung phong, chém tận giết tuyệt Arunana phản bội!
- Xung phong!
Lập tức, hai vạn kỵ binh điên cuồng xung phong.
Trong tay mỗi một kỵ binh đều cầm một chùy sắt, bọn họ muốn mượn lực ngựa xung phong trợ chiến, dùng búa tạ đập nát bức tường đá năm dặm này.
Tăng binh Đại Kiếp Tự chơi trội mang theo một cây gỗ thô to coi như là búa công thành mà xông lên.
Lập tức, cả vùng run rẩy.
Tiếng giết vang trời!
Xung quanh mười mấy dặm, toàn bộ côn trùng thú vật đều chạy trốn điên cuồng.
Hai vạn kỵ binh của vua Khương xông đến rất nhanh.
Hơn nữa càng lúc càng nhanh, cuốn bụi mù mịt, như là mây đen cuồn cuộn.
- Giết, giết, giết!
Khoảng cách tường đá bộ lạc Tuyết Sơn càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.
- Bắn!
- Bắn!
- Bắn!
Theo một tiếng ra lệnh!
Quân phòng thủ phía sau tường đá cuồng bắn mưa tên.
Mấy nghìn mũi tên, trên không trung xẹt qua dày đặc đường vòng cung, chợt bắn vào trong dàn kỵ binh của vua Khương.
- Phụt phụt phụt...
Trên người kỵ binh của vua Khương không có trọng giáp, mũi tên nhọn dễ dàng xé rách da thịt, đâm vào trong cơ thể.
Từng kỵ binh của vua Khương từ trên chiến mã rơi xuống, tiếp đó bị đạp thành thịt nát.
Hơn hai vạn kỵ binh, thực sự quá dày đặc.
- Bắn!
- Bắn!
Theo mệnh lệnh của Thẩm Lãng và Arunana.
Từng trận mưa tên hạ xuống.
Kỵ binh của vua Khương, thậm chí tăng binh Đại Kiếp Tự, đều ngã xuống đất mất mạng.
Thế nhưng cơ hội sát thương này quá ngắn ngủi.
Cũng chỉ có khoảng một trăm mét.
Cũng chỉ có không đến mười giây.
Tối đa cũng chỉ bắn chết hai ba trăm người mà thôi.
Rất nhanh!
Hai vạn kỵ binh của vua Khương chợt vọt tới trước tường đá.
Trong tay cây búa, hung hăng ném tới tường đá.
- Ầm ầm ầm...
Từng đợt nổ!
Tường đá yếu ớt, từng đợt run rẩy.
- Xung phong, xung phong, xông qua tường đá, chém tận giết tuyệt Arunana, giết sạch thuộc hạ Thẩm Lãng!
Theo vua Khương ra lệnh một tiếng.
Vô số võ sĩ Khương quốc, chợt nhảy, như vô số dã thú, trực tiếp từ chiến mã nhảy lên tường đá ba mét.
Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi.
Vô số võ sĩ Khương quốc, như thủy triều bắn lên tường đá.
Chiến đấu vừa mới bắt đầu, đã tiến vào trạng thái kịch liệt nhất!
Hơn bốn vạn đại quân, dù cho có chìm cũng phải nhấn chìm hơn ba nghìn người của Arunana cùng Thẩm Lãng cho chết đuối!