255. Chương 255: Thẩm Lãng điên rồ! Ngày tận thế ập đến! Nữ vương mang thai

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 255: Thẩm Lãng điên rồ! Ngày tận thế ập đến! Nữ vương mang thai

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 255 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa mất phu nhân lại thiệt quân (mất cả chì lẫn chài)!
Rõ ràng khiến người ta tức hộc máu!
Thẩm Lãng này rõ ràng ác độc, ngang nhiên giăng bẫy giết chết mấy vạn người!
Dù cho với khả năng kiềm chế cực kỳ tốt của Tô Nan, cũng không khỏi đầu óc choáng váng từng cơn, cục tức cứ ứ lại trong ngực không sao thoát ra được.
Tên tiểu tặc Thẩm Lãng đến quận Bạch Dạ mới bao lâu, đã khiến gia tộc họ Tô chịu hai tổn thất lớn.
Tổn thất lần này đây càng đau thấu xương thấu tủy.
Hơn một trăm vạn lượng vàng, cứ thế trôi tuột khỏi tay vậy.
Tên tiểu tặc này thật sự là con trai nông dân à?
Con trai nông dân mà coi tiền tài như cặn bã thế này, xem mạng người như chuyện vặt thế sao?
Đại khái cũng chỉ có Ninh Nguyên Hiến mới phá phách như vậy?
Tô Nan có địa vị cao lại ở lâu trên triều đình, ông đương nhiên biết trình độ xa hoa của vị quốc quân bệ hạ này có thể được xưng là lãng phí.
Việt quốc rốt cuộc thiếu hội Ẩn Nguyên bao nhiêu vàng vậy?
Những con số này cũng chỉ có trời mới biết.
Nhưng Thẩm Lãng ngươi mới phát triển bao lâu, hơn trăm vạn lượng vàng cứ thế vung ra?
Khí phách ngươi đến mức này, Tô Nan ta đây thật sự không thể học theo.
Không quản lý việc nhà không biết củi gạo quý.
Mà ngươi đã chơi lớn đến hai lần như vậy.
Lần đầu tiên ở đảo Vọng Nhai, tiểu tặc Thẩm Lãng dùng số vàng khổng lồ tạo ra tin đồn kinh hoàng khiến đại quân hải tặc của Cừu Thiên Nguy sập bẫy, cướp bóc thành Nộ Triều.
Tô Nan cũng nghe nói, sau khi hắn tung ra mấy chục vạn lượng vàng để ngụy tạo mạch vàng thời thượng cổ, số vàng đó bây giờ vẫn còn chìm trong cái hố khổng lồ, vẫn chưa được vớt lên hết.
Giờ đây, khi lần thứ hai ở quận Bạch Dạ, hắn dẫn quân đi cướp đoạt tài sản tích trữ nhiều năm của các thương nhân Tây Vực, bản thân lại chẳng thèm lấy một xu nào.
Đối mặt mấy vạn bạo dân, vẫn không hề động lòng chút nào, trong khi số tiền này hoàn toàn có thể chuyển đổi thành quân phí.
Thật không biết nên nói là Thẩm Lãng lợi hại, hay là nên nói tâm địa quá rộng rãi đây.
- Lòng tham, lòng tham!
Tuy đã nói ra những lời đó, nhưng Tô Nan lại không hối hận.
Kế sách một mũi tên bắn ba con chim của ông ta cũng không sai.
Hơn một trăm vạn lượng vàng, đến cả Ninh Nguyên Hiến cũng phải động lòng, huống chi là Tô Nan?
Thở ra một hơi thật dài, Tô Nan đi đến dưới cửa sổ lớn, nhìn ngọn Đại Tuyết Sơn cách đó không xa.
- Chịu hai tổn thất lớn, vấp ngã hai lần thật đau.
Tô Nan lẩm bẩm.
Nhìn ngọn Đại Tuyết Sơn hùng vĩ kia, trong lòng ông cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút.
Chuyện đã rồi cứ để nó qua đi, day dứt vì những được mất cũng không có chút ý nghĩa nào.
- Nhưng mà chuyện này vẫn không sao cả, đại cục vẫn không có thay đổi. - Tô Nan lẩm bẩm:
- Dù cho Thẩm Lãng có cố gắng giãy giụa, trong tay của Trương Xung cũng không thể nào có thêm binh lính, chỉ có trong tay hơn ba nghìn binh mã, không thể làm nên trò trống gì!
Tô Dong nói:
- Chủ công, quân đội của Tô Toàn đại nhân đã bao vây quận thành Bạch Dạ, không biết có phải đã tiến công hay chưa?
Đúng vậy?
Hẳn là đã tiến công rồi chứ?
Vây nhưng không đánh?
Không được, đây không phải là tạo cơ hội cho Trương Xung à?
Binh quý thần tốc, gia tộc họ Tô cần trong thời gian ngắn nhất quét ngang toàn bộ khu vực phía nam hành tỉnh Thiên Tây.
Bắt đầu một cuộc chiến không báo trước?
Vậy cũng không được, bất lợi với sĩ khí!
Nếu muốn giao chiến, vậy đánh một trận oanh liệt.
Bây giờ phải tuyên bố khởi binh à?
Đó chính là long trời lở đất, trong nháy mắt sẽ kịch biến thành mồi lửa đốt toàn bộ Việt quốc.
- Bạch Dạ Quan Trịnh Đà, cũng có động tĩnh gì chưa?
Tô Dong nói:
- Vẫn không có, cửa thành vẫn đóng kín!
- Còn phía bên Khương quốc thì sao đây? Đại quân Arutai tới chỗ nào rồi?
Tô Dong nói:
- Thế tử vừa gửi tin tức đến, bốn vạn đại quân Khương vương Arutai đang hành quân với tốc độ rất nhanh, chỉ cách bộ lạc của Arunana chưa đến trăm dặm, một khi tiêu diệt Arunana, ngay lập tức có thể tiến về phía đông hội quân với chúng ta.
Tô Nan đi tới trước tấm bản đồ lớn.
- Nơi này là bộ lạc Tuyết Sơn của Arunana, đại quân Khương vương Arutai hẳn là tại đây!
Ông ta chỉ vào một điểm ở trên bản đồ, từ trên bản đồ sẽ thấy khoảng cách giữa đại quân của Khương vương Arutai thực sự rất gần, chỉ có điều cần phải vòng qua Đại Tuyết Sơn.
Tô Dong nói:
- Trong vòng nửa tháng, đại quân của Khương vương Arutai có thể cùng chúng ta hội sư.
Tô Nan nói:
- Nước Sở thì sao? Nước Ngô thì sao? Lúc này đây Việt quốc đại loạn, người được lợi lớn nhất chính là hai nhà này, bọn họ không thể chỉ nói mà không làm! Không thể nào chờ ta đánh trước, hai cường quốc này, muốn đánh cũng là bọn họ đánh trước đi chứ!
Tô Dong nói:
- Vùng biển phía Đông thực sự quá xa, tin tức không thể đưa tới kịp thời. Nhưng Ngô vương nhất định phải có được quần đảo Lôi Châu, hội Ẩn Nguyên nhất định phải chiếm quyền buôn bán của vùng biển phía Đông, mấu chốt là nước Sở!
Tô Nan đưa mắt nhìn vào Bạch Dạ Quan.
Trịnh Đà tuy không có quá nhiều quân đội nhưng rõ ràng vẫn là một cây kiếm treo trên đỉnh đầu.
Tô Dong nói:
- Chủ công? Chúng ta khai chiến bây giờ không? Đại nhân Tô Toàn đang chờ mệnh lệnh của ngài!
Tô Nan cau mày, suy tư thật lâu.
- Không!
- Trước tiên phải án binh bất động, đi nói cho sứ giả nước Sở, khi nào đại quân nước Sở hành động thì ta sẽ hành động!
Tô Nan vẫn hết sức kiềm chế cảm giác kích động mãnh liệt!
Điểm này của ông ta không giống như dự liệu của Thẩm Lãng.
Lúc đầu Thẩm Lãng còn cảm thấy họ Tô đã như tên đã lắp vào cung, không thể không bắn.
Nhưng Tô Nan người này, rõ ràng rất khó lường.
Có đôi khi vô cùng táo bạo tham lam, có đôi khi lại vô cùng bảo thủ.
Vốn tưởng rằng đã nguy cấp đến mức đó thì ông ta sẽ phản ngay.
Không nghĩ đến chuyện ông ta sẽ phải cố kìm chế xúc động.
Sau một lát!
Sứ giả nước Sở vội vã vào đây, quỳ lạy trước mặt Tô Nan mà nói:
- Tô Hầu, tên đã lắp vào cung, không thể không bắn, chuyện động trời phải làm ngay lúc này thôi!
Vô cùng hiển nhiên, ông ta cũng nghe nói chuyện xảy ra ở quận thành Bạch Dạ.
Đại quân của họ Tô đã bao vây thành, tình thế nguy cấp, thì chắc chắn phải khai chiến ngay.
Thời gian càng chần chừ không đánh càng lâu, với Trương Xung càng có lợi.
- Tô Hầu à, hãy khai chiến đi, hãy thừa dịp Trương Xung chưa ổn định vị thế. - Sứ giả nước Sở hưng phấn nói.
Họ Tô ở quận Bạch Dạ bị thua thiệt nhiều đối với Tô Nan mà nói là tin tức xấu, nhưng đối với nước Sở lại chưa chắc là tin tức xấu.
Tô Nan nâng chung trà lên nói:
- Không vội, không vội!
Sứ giả nước Sở nói:
- Tô công, Trương Xung này đặc biệt lợi hại, nếu để cho hắn thời gian, e rằng hắn sẽ tăng cường phòng thủ cho quận thành Bạch Dạ càng thêm kiên cố.
Tô Nan vẫn nói:
- Không vội, không vội!
Sứ giả nước Sở nói:
- Vậy Tô công muốn lúc nào mới cấp bách?
Tô Nan nói:
- Chờ đại quân nước Sở lúc nào không còn diễn kịch, mà thật sự tiến đánh đại quân Xung Nghiêu, đến khi Trịnh Đà không thể phân thân, ta động thủ cũng chưa muộn.
Đây là không thấy thỏ không thả chim ưng.
Trong cái trò chơi này, kẻ muốn hưởng lợi nhiều nhất chính là nước Sở.
Quân đội tập kết được tối đa, tiếng tăm cũng vang dội nhất, thế nhưng động tác lại ít nhất.
Nhìn sang Ngô vương nước người ta kia kia, ý chí cướp đoạt quần đảo Lôi Châu không thể lay chuyển được.
Nhìn sang Tô Nan mà xem, quyết tâm Tô Khương hợp nhất, phản loạn tự lập cũng không lay chuyển được.
Sứ giả nước Sở nói:
- Nhanh, nhanh thôi!
Tô Nan nghiêm mặt nói:
- Ngài Sở Sử, vở kịch lớn này bởi vì Tô Nan ta đây mà dựng lên, thế nhưng vốn liếng của ta trong số các bên là ít nhất nên không chịu nổi sự hao tổn, nếu nước Sở của ngươi không động thủ, ta cũng tuyệt đối không động thủ, dù sao đại quân của nước Khương vẫn còn chưa đến hội quân với ta mà!
...
Tất cả các con mắt trong thiên hạ đều nhìn chằm chằm Tô Nan.
Vốn cho rằng ông ta như tên đã lắp vào cung, không thể không bắn, sẽ phản ngay lập tức.
Tất cả mọi người chờ tây nam Việt quốc trong chớp mắt long trời lở đất.
Kết quả...
Lại không có tiếng động!
Đương nhiên, gia tộc họ Tô không phải là hoàn toàn im ắng!
Quân đội gia tộc họ Tô, xuất hiện hết đạo này đến đạo khác.
Lúc trước luôn mồm chỉ có năm nghìn quân tư, bây giờ trực tiếp xuất hiện hơn một vạn, hơn nữa còn không tính mấy nghìn cướp ngựa Tam Nhãn Tà.
Đám võ sĩ lưu lạc của các nước Tây Vực cũng kết thành bè lũ tiến vào lãnh địa họ Tô, tiếp đó bắt đầu chỉnh đốn biên chế thành quân.
Đám tăng binh của Đại Kiếp Tự cũng liên tục không ngừng tiến về phía đông.
Quân đội tập hợp trên lãnh địa gia tộc họ Tô, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều.
Thành Tuyết Lương là một thành thị ở cực Bắc, cách Bạch Dạ Quan rất gần.
Một ngày này!
Thành chủ Tuyết Lương bỗng nhiên hướng Thái Thú quận Bạch Dạ Trương Xung cùng phủ Hầu tước Trấn Viễn Tô Nan cầu cứu, nói trong thành xuất hiện nhiều đạo tặc, đang ra sức cướp bóc các thương nhân và hộ giàu.
Trời đất ơi, những lời này ngươi đi lừa quỷ à?
Thành Tuyết Lương Thẩm Lãng đã sớm dẫn người đến cướp bóc, lúc đó tên Thành chủ này đã sớm nghe tin mà chạy.
Nửa tháng đã trôi qua, ngươi giờ mới nói có đạo tặc?
Thái thú Trương Xung đã bị đại quân bao vây, đương nhiên không thể phái binh cứu giúp.
Vậy Hầu tước Tô Nan đương nhiên nghĩa bất dung thứ.
Ngay lập tức, em trai Hầu tước Tô Nan Tô Trản dẫn binh năm nghìn tiến vào chiếm giữ thành Tuyết Lương.
Thành Tuyết Lương chỉ cách Bạch Dạ Quan chưa đến trăm dặm.
Một khi Tô Nan mưu phản, đại quân của tướng quân Bình Tây Trịnh Đà xuôi nam, sẽ va chạm với thành Tuyết Lương đầu tiên.
Năm nghìn quân đội ở đây ngăn chặn đường xuôi nam của đại quân Trịnh Đà.
Ngay sau đó, một nhánh lính đánh thuê ba nghìn võ sĩ Tây Vực rời khỏi lãnh địa họ Tô và tiến đến quận thành Bạch Dạ, gia nhập đại quân của Tô Toàn.
Lúc này đại quân họ Tô bao vây quận thành Bạch Dạ, đã tăng quân lên đến mười lăm nghìn.
Gần như toàn bộ ánh mắt khắp thiên hạ đều nhìn chằm chằm Tô Nan.
Lão tặc này đúng là biết nhẫn nhục, vẫn chưa động thủ sao?
Ngươi sẽ không sợ Trương Xung ở trong thành Bạch Dạ không ngừng chiêu binh mãi mã à?
Năm thế lực lớn gồm Trương Xung, Ngô vương, Việt vương, Sở vương, Biện Tiêu gần như ngừng thở, nhìn chằm chằm Tô Nan không chớp mắt.
Chỉ cần một khắc Tô Nan tuyên bố khởi binh.
Chính là long trời lở đất.
Kéo theo cả cục diện thay đổi!
...
Việt vương Ninh Nguyên Hiến.
Ông vừa nhận được mật báo của công chúa Ninh Khiết, ngay lập tức cả người đều phải nhảy dựng lên.
Tiếp đó xem hết lần này đến lần khác!
Ông thực sự sợ rằng mình đọc sai rồi.
Kết quả Ninh Khiết viết rõ ràng.
Thẩm Lãng mang theo mấy trăm người đi diệt chủ lực Khương vương.
Mấy trăm người, đi diệt mấy vạn đại quân?
Là ta điên rồi? Hay là thế giới này điên rồi?
Lúc này Ninh Nguyên Hiến thật là có chút hối hận phái Thẩm Lãng đi quận Bạch Dạ.
Đây... Đây là một con chó hoang, vừa ra khỏi cửa đã thoát khỏi tầm kiểm soát.
Ở trong kinh đô coi như ngoan ngoãn, vừa thoát khỏi tầm mắt, sự điên cuồng quả thật vô hạn vô biên.
Lúc trước mang theo mấy vạn bạo dân cướp bóc, khiến toàn bộ quận Bạch Dạ cướp sạch không còn gì, tuy to gan lớn mật, nhưng lập công lớn.
Hơn nữa hoàn toàn cùng Trương Xung phối hợp hoàn hảo không chê vào đâu được, để kế sách một mũi tên ba con chim của Tô Nan thất bại.
Quốc quân mặt ngoài răn dạy, nhưng trong lòng ngầm thoải mái, tuy nhiên vẫn toát một chút mồ hôi lạnh.
Thế nhưng bây giờ, ông đã hoảng sợ quá nhiều rồi.
Ta đã nói rõ ràng, Thẩm Lãng ngươi và Trương Xung, Trịnh Đà, ba người hợp tác, khống chế đại quân của Tô Nan một hai tháng, chờ chiến sự phía bắc được giải quyết thành công thì coi như đại công cáo thành.
Kiềm chế hiểu không?
Không phải để cho ngươi diệt đại quân họ Tô, càng không phải là để cho ngươi diệt đại quân nước Khương.
Ninh Nguyên Hiến ta đây ngay cả có điên cũng không dám để cho ngươi mang theo mấy nghìn người đi diệt Tô Nan.
Kết quả ngươi bây giờ mang theo mấy trăm người đi diệt mấy vạn đại quân Khương vương?
Ngươi có chơi bạt mạng chẳng sao.
Ngươi sẽ liên lụy toàn bộ bàn cờ cùng chết theo.
Ninh Khiết người này điển hình của người ít nói, kiệm lời, lúc trước viết mật thư cho Ninh Nguyên Hiến nhiều nhất cũng chỉ mười mấy chữ.
Mà lần này viết liền mạch mấy trăm chữ, hận không thể nêu rõ từng chi tiết.
Tại sao?
Bởi vì nàng cũng sợ.
- Thẩm Lãng này thật sự là con trai nông dân à? - Ninh Nguyên Hiến rung giọng nói:
- Gan to bằng trời thế này mà do nhà nông sinh ra kia à?
Ninh Nguyên Hiến đau đầu từng đợt.
Người khác đều nói nhân tài tựa như một cây đao, nếu như ngươi không biết dùng, e rằng sẽ tự cắt vào mình.
Thẩm Lãng này nào chỉ là một cây đao? Quả thực là…
Ninh Nguyên Hiến không biết cái từ lựu đạn này.
Bằng không nhất định sẽ dùng ở trên đầu Thẩm Lãng.
Cho kẻ thù nổ tan xác nhưng cũng khiến cho chính mình nổ tan tành.
May là tên điên này chỉ mang theo người nhà của mình, không mang quân đội của Trương Xung đi.
- Thằng nhóc điên này làm càn cũng không sao, chí ít còn có Trương Xung, còn có Trịnh Đà!
Ninh Nguyên Hiến lẩm bẩm.
Lúc này dù ông có nổi giận cũng vô dụng, cũng ngăn không được Thẩm Lãng.
Nhưng mà vào lúc này, mật sứ Hắc Thủy Đài vội vã chạy vào.
- Bệ hạ, quân tình khẩn cấp, quân tình khẩn cấp!
- Tám trăm dặm khẩn cấp, tám trăm dặm khẩn cấp!
Mật sứ này trực tiếp quỳ gối trước mặt Ninh Nguyên Hiến, hai tay dâng lên mật báo tuyệt mật của Hắc Thủy Đài, trên đó cắm ba sợi lông quạ đen.
Ninh Nguyên Hiến lại tê dại cả người, toàn bộ cột sống chợt dựng đứng lên.
Lại... Lại đã xảy ra chuyện gì?
Tô Nan khởi binh?
Tuyệt đối không phải, chiến cuộc phía Tây cứ cách hai canh giờ, lại có một lần cấp báo.
Đó chính là địa phương khác xảy ra chuyện?
Chẳng lẽ là nước Nam Ẩu?
Cũng không phải!
Việt quốc căn bản không có thực lực để gánh vác hai trận đại chiến, cho nên đại quân Chúc Lâm đã sớm thu hẹp phòng tuyến, đại quân tập kết ở thành Nam Ẩu nhưng không có xuất kích, không có đại chiến xảy ra.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến vừa mở ra đọc.
Tức khắc trong đầu như có một tiếng nổ lớn vậy.
Phía trên mật báo viết rằng, thành chủ Thiên Phong của quần đảo Lôi Châu làm phản, đầu nhập vào nước Ngô.
Hai ba vạn đại quân nước Ngô xuôi nam, nhắm thẳng vào thành Nộ Triều. Huyền Vũ Hầu Kim Trác bị nghi ngờ ám sát.
Ninh Nguyên Hiến nhắm hai mắt lại, chống đỡ tác động của tin tức này.
Thật không ngờ, thật không ngờ!
Ninh Nguyên Hiến đang chơi trò dương đông kích tây, mà Ngô vương trẻ tuổi cũng dương tây kích đông.
Mục tiêu của hắn dĩ nhiên là quần đảo Lôi Châu.
Kim Trác bị ám sát? Cừu Hào làm phản?
Kể từ đó, thì làm sao chống được đại quân nước Ngô?
Ninh Nguyên Hiến có chút khó chịu.
Cuối cùng Kim Trác nhân phẩm cao thượng, hơn nữa ông ta còn là… nhạc phụ của Thẩm Lãng.
Nhưng không hơn!
Ngô vương nhất định phải chiếm được quần đảo Lôi Châu, nhưng Ninh Nguyên Hiến cũng không phải đặc biệt coi trọng.
So với đại dương, ông càng xem trọng lục địa hơn.
Quần đảo Lôi Châu trên danh nghĩa là Việt quốc, nhưng cuối cùng là họ Kim.
- Phương diện này có bàn tay của hội Ẩn Nguyên rồi! - Ninh Nguyên Hiến cười lạnh nói.
Thương nhân là không có quốc gia, nhất là cái loại tổ chức tung hoành thiên hạ như Ẩn Nguyên Hội này.
- Thật đúng là biết cách chơi lớn, tay trái cho quả nhân vay tiền, tay phải cho Ngô vương vay tiền, hội Ẩn Nguyên tính làm bàn tay đen thao túng thiên hạ sao? - Ninh Nguyên Hiến có chút nổi giận.
Tiếp đó, không hơn!
Thành Nộ Triều là cơ nghiệp của Kim gia tộc các ngươi, vậy hãy do gia tộc họ Kim tự mà giữ lấy đi, sức của quả nhân có hạn.
Có thể giữ được hay không, mặc cho số phận đi!
Quần đảo Lôi Châu rơi vào trong tay nước Ngô, Ninh Nguyên Hiến đương nhiên nổi giận, vô cùng không cam lòng.
Nhưng chỉ là bởi vì danh dự chính trị, cũng chẳng vì lợi ích thực tế, chí ít với bản thân Ninh Nguyên Hiến chả thấy được lợi ích gì từ quần đảo Lôi Châu cả.
Thậm chí!
Việc Ngô vương một lòng nhìn chằm chằm quần đảo Lôi Châu lại có tác động lớn hơn đến chuyện Biện Tiêu đánh úp bất ngờ.
So với quần đảo Lôi Châu, Ninh Nguyên Hiến càng thêm chú ý vào kết quả thắng bại của chiến cuộc phương Bắc, càng tập trung vào kết quả tập kích của Biện Tiêu.
Bây giờ thật là cơ hội tốt trời ban.
Toàn bộ tinh lực của Ngô vương nằm ở quần đảo Lôi Châu cùng thành Nộ Triều, nửa tinh lực khác thì ở thành Thượng Dã, mà Ninh Nguyên Hiến đã có mười vạn đại quân.
Phòng tuyến phía Tây rõ ràng bị ông xem nhẹ đến cực hạn.
Lúc này, Ninh Nguyên Hiến chợt phát hiện Ngô vương có chút tương tự với mình.
Đôi bên đều không thích chiến lược răn đe, đều thích mạo hiểm nhưng đều chỉ chuyên chú vào một phương hướng mà thôi.
Ví như mắt của Ninh Nguyên Hiến chỉ nhìn chằm chằm cuộc chiến tập kích bất ngờ của Biện Tiêu, thế là điên cuồng chuẩn bị mọi thứ, ra sức tạo ra mọi cơ hội.
Thế nhưng quần đảo Lôi Châu bên kia, đã bị ông ta bỏ quên.
Đây cũng là một loại ánh mắt nhỏ hẹp sao?
Vậy Thẩm Lãng thì sao? Phải chăng hắn cũng quá tập trung vào một mục tiêu, sau đó lại bỏ sót cái gì?
Hiện tại nội bộ hắn mâu thuẫn, thành Nộ Triều lập tức sẽ mất.
Hắn lại vẫn một lòng mang theo mấy trăm người muốn đi diệt chủ lực Khương vương, cái này có tính là lo đầu không lo đuôi không vậy?
...
Trên mặt biển phía Đông!
Mấy trăm chiếc thuyền của nước Ngô, trùng trùng điệp điệp tiến về phía nam.
Từ bầu trời nhìn xuống, hạm đội này kéo dài mười mấy dặm.
Tuy rằng không thể nói là che khuất bầu trời, nhưng tuyệt đối là vô biên vô hạn.
Gần ba vạn đại quân.
Đây đã là cực hạn mà Ngô vương có thể xuất động để tiến đánh thành Nộ Triều.
Nhưng thế là đủ rồi!
Kim Trác bị đâm chết, quân phòng thủ thành Nộ Triều không quá năm nghìn. Một khi rắn mất đầu, nhất định là lòng người bàng hoàng.
Một trận chiến này đã tất thắng không thể nghi ngờ.
Chủ soái Nam chinh của nước Ngô là Ngô Mục đứng ở đầu thuyền, gió biển thổi, lòng dâng trào hào khí.
- Bệ hạ, ngài hãy chờ tin thắng trận lẫy lừng của ta đi.
- Trời cao nhất định muốn cho Ngô Mục ta đây lập được công trạng lớn!
...
Bên trong thành Nộ Triều!
Trong mật thất của pháo đài.
Kim Mộc Lan khổ sở nói:
- Ta thực sự không biết diễn trò, phụ thân rõ ràng bình an vô sự, lại muốn ta lúc nào cũng phải giả bộ bi thương, ta không biết phải làm sao.
Mộc Lan thực sự diễn không được.
Cha mẹ nàng đều an khang, hơn nữa cùng chồng mình ân ái, cả người đều vô cùng hạnh phúc.
Muốn để cho nàng đau khổ bi thương thì nàng không sao diễn nổi.
Kim Hối ở bên cạnh do dự rất lâu.
Chết thì chết đi!
Tiếp đó gã buồn bã nói:
- Tiểu thư, cô gia ở quốc đô đã cùng công chúa Ninh Diễm ngủ cùng nhau, hơn nữa không chỉ một lần, còn bị quốc quân bắt gặp.
Nghe những lời này.
Mộc Lan tức khắc đỏ hoe mắt.
Phu quân cặn bã, chàng lúc trước luôn miệng nói, chàng và Ninh Diễm chẳng qua là huynh đệ, chẳng có chút tư tình nào.
Thiếp... Thiếp tình nguyện cho chàng đi thanh lâu, tìm một chút thanh quan (kỹ nữ bán nghệ không bán thân).
Thế nhưng, thiếp không muốn cho chàng có tình cảm dây dưa với người đàn bà khác, nhất là những cô gái xinh đẹp đáng yêu.
Tuyệt đối không được vượt quá giới hạn về mặt tinh thần.
Lúc này, bên cạnh An Tái Thiên nói:
- Đúng, biểu cảm này của tiểu thư đặc biệt thích hợp. Mấy ngày nay khi ngài cảm thấy không thể hiện được vẻ bi thương thì hãy nghĩ đến chuyện cô gia vượt quá giới hạn, tất cả mọi người biết ngài không biết diễn trò, một khi thấy ngài bi thương phẫn nộ, tất cả mọi người sẽ tin tưởng chủ công đã bị ám sát.
Hầu tước Kim Trác không nói gì, nghĩ bụng, quả nhiên là vậy sao?
Mộc Lan cắn răng nghiến lợi nói:
- Cặn bã, chàng chờ đó cho thiếp, chờ đó cho thiếp. Chờ cho chàng về nhà, thiếp nhất định sẽ giết chết chàng!
Lần trước ở quận Lang, Kim Mộc Lan ta đây vẫn là nhân từ nương tay rồi, còn để chàng ngày thứ hai mới rời giường?
Bản lãnh của chàng thế nào không biết sao?
Chỉ mỗi mình Kim Mộc Lan ta đây, chàng còn không ăn nổi, còn muốn đi ra ngoài ăn vụng?
Bản lĩnh nát bét như vậy, còn mặt mũi vượt quá giới hạn?
Lúc này, bên ngoài vang lên thanh âm.
- Chủ công, mấy vạn đại quân nước Ngô đã xuôi nam.
An Tái Thiên thở dài nói:
- Đại chiến thành Nộ Triều sẽ bùng nổ vô cùng nhanh chóng. Tuy rằng cô gia không ở đây nhưng kế hoạch của hắn vẫn còn đó, lần này cũng nhất định có thể thắng lợi lớn.
Hầu tước Kim Trác nói:
- Chư quân, chuẩn bị nghênh chiến!
...
Dưới chân núi Đại Tuyết.
Bộ lạc Arunana!
Bởi vì nơi này miễn phí tiêm phòng đậu mùa, cho nên chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, đã có mười vạn người đến đây khiến nó trở thành một bộ lạc lớn.
Nước Khương luôn theo truyền thống là theo kẻ mạnh, cho nên những người đến tham gia phe Arunana đa số là già yếu.
Nhưng mà dù cho như thế, dù cho nhân số đông đúc, thanh thế to lớn.
Nhưng trong khoảng thời gian này, toàn bộ bộ lạc hoàn toàn thần hồn nát thần tính, vô số người hoảng sợ không yên.
Bởi vì nội loạn Khương quốc đã kết thúc, tân vương Arutai lên đài.
Lúc trước Khương vương Arugan với Arunana còn có chút tình cảm cha con nên không trực tiếp phái binh đến vây quét.
Hôm nay Arutai chẳng có chút tình anh em nào với nàng, dù rằng hai người là anh em cùng cha cùng mẹ.
Giết xong ba huynh đệ đã trưởng thành, Arutai trực tiếp dẫn bốn vạn đại quân đánh về phía bộ lạc Arunana.
Bốn vạn đại quân, càng ngày càng gần.
Sứ giả của Khương vương ngày nào cũng đến bộ lạc Tuyết Sơn của Arunana kêu gọi đầu hàng.
- Nếu không muốn chết thì nhanh cút đi!
- Đại vương sẵn lòng tiếp nhận toàn bộ dân du mục, tất cả mọi người mang theo bò ngựa đến nghênh đón đại vương.
- Chờ đến khi quân đội đại vương đến đây, những ai dám theo Arunana sẽ giết chết ngay tại chỗ!
Thật lòng mà nói, những người này quả thực ủng hộ công chúa Arunana vô cùng.
Nàng không chỉ miễn phí tiêm phòng đậu mùa cho tất cả mọi người, hơn nữa còn bóc lột sức lao động của họ cực ít, cuộc sống ở bộ lạc của nàng khá hơn nhiều so với địa phương khác.
Thế nhưng, có cái gì còn quan trọng hơn so với tính mạng kia chứ?
Số võ sĩ bên người Arunana chỉ có ba năm nghìn mà thôi, làm sao chống nổi mấy vạn quân của đại vương được?
Nếu cố ở lại bộ lạc Tuyết Sơn, đó chính là chờ chết.
Thế là, các bộ lạc du mục đều bỏ đi.
Mỗi một ngày đều có người đi.
Lều vải của bộ lạc càng ngày càng ít, dê bò cũng càng ngày càng ít.
Công chúa Arunana đau lòng như dao cắt.
Tâm phúc của nàng không ngừng khuyên, không cho bất cứ ai bỏ trốn, bằng không phải giết ngay lập tức.
Chỉ cần dùng quân đội bao vây, ngăn chặn thung lũng, những người du mục này muốn chạy trốn cũng không thể được.
Công chúa Arunana thở dài nói:
- Con kiến hôi còn muốn sống, huống chi là người? Ta lại có quyền lực gì để những người du mục vô tội phải cùng ta chịu chết?
Vào lúc trước, nàng tuyệt đối chưa bao giờ nói ra những lời như vậy.
Trước kia nàng tính nóng như lửa, hoàn toàn coi mạng người là chuyện vặt!
Thế nhưng từ sau khi trải qua ranh giới sinh tử khi nhiễm bệnh đậu mùa, nàng liền thay đổi hoàn toàn.
Nàng bắt đầu hiểu được sinh mạng đáng quý.
Chuyện này càng rõ ràng hơn sau khi cùng Đại Ngốc ngủ cùng nhau và mang thai.
Nàng bắt đầu hiểu sâu hơn về khái niệm sinh mạng.
Không sai, nàng có thai, đã hơn ba tháng.
Đại Ngốc thật là lợi hại, một phát súng trúng ngay.
Thế là, nàng không có ngăn cản những người du mục này rời khỏi.
Ngược lại công khai tuyên bố.
Bất luận kẻ nào muốn rời khỏi bộ lạc Tuyết Sơn, nàng tuyệt không ngăn trở.
Thậm chí nàng chủ động đi tiễn những người dân du mục này ra đi, đối với một số người du mục đặc biệt bần hàn, còn tặng thêm pho mát, trà bánh cùng thịt khô.
Tức khắc, vô số người quỳ trước mặt nàng khóc không thành tiếng.
Ở Khương quốc, còn chưa từng có gặp phải một vị chủ nhân nhân từ như thế này.
- Chúng ta không đi, chúng ta cùng nữ vương bệ hạ đồng sinh cộng tử!
- Không đi, không đi, cùng lắm thì cùng Arutai liều mạng.
- Nữ vương nhân từ, chúng ta nếu vào thời khắc mấu chốt này lại rời bỏ ngài, chẳng phải là không bằng cầm thú?
Rất nhiều người mắt đẫm lệ, rút ra loan đao một lần nữa đứng sau lưng Arunana.
Nhưng mà những người không sợ chết thế này vẫn là số ít.
Đại đa số những người khác vẫn đi!
Mang theo sự không nỡ vô cùng, mang theo hổ thẹn vô hạn mà đi.
Vừa đi vừa khóc.
Bọn họ chỉ có thể hướng về trời cao mà cầu nguyện, hy vọng thiên thần, hy vọng thánh nhân có thể phù hộ nữ vương bệ hạ.
Thế nhưng!
Nữ vương bệ hạ e rằng không qua khỏi kiếp nạn này.
Nữ vương tốt như vậy, có lẽ vốn không nên xuất hiện trên đất của Khương quốc.
Chuyện diệt vong của nàng là nhất định rồi!
Khi đó sẽ là ngày tận thế ập xuống bộ lạc Tuyết Sơn.
Ngày tận thế nữ vương bệ hạ ập xuống.
...
- Nữ vương, đại quân Arutai chỉ cách đây năm mươi dặm, buổi trưa ngày mai sẽ kéo đến đây!
Một tên võ sĩ quỳ gối trước mặt Arunana.
- Chúng ta còn có bao nhiêu người? - Arunana bèn hỏi.
Tên võ sĩ kia nói:
- Ba nghìn.
Arunana ngạc nhiên, vẫn còn có ba nghìn?
Nàng lúc đầu cho rằng tất cả mọi người sẽ bỏ trốn hết, cuối cùng chỉ còn lại một mình nàng giữ một mình bộ lạc Tuyết Sơn.
Lại có ba nghìn người lưu lại, năm nghìn tên võ sĩ lại chỉ đi hai nghìn người.
- Nữ vương bệ hạ với mọi người ân trọng như núi, trong cơ thể chúng ta là máu nóng, không phải nước lạnh.
- Cho dù chết, chúng ta cũng phải bảo vệ nữ vương bệ hạ đến giây phút cuối cùng!
Arunana cho tới bây giờ cũng chưa từng xưng vương.
Thế nhưng sau khi Arugan chết đi, những người trong bộ lạc dần dần đổi cách xưng hô với nàng.
Xưng là nữ vương.
Bởi vì quả thực không có vị chủ nhân nào đối xử tốt với họ như vậy.
Không chỉ chữa bệnh cho bọn họ, không chỉ tiêm phòng đậu mùa cho họ.
Hơn nữa còn phái quân dựng lều cho họ, dê bò bị bệnh, nàng sẽ phái người tới trị.
Có đôi khi, nàng thậm chí sẽ đích thân đỡ đẻ cho dê bò.
Mà trong khi những Khương vương trước đây, hoàn toàn có thể được xem là biểu tượng của sự tàn bạo, hoàn toàn coi những người du mục như họ chẳng khác gì chó, lợn, dê, bò.
Arunana có một tòa thành đặc biệt đơn sơ, chu vi chưa đến một nghìn mét, cao không đến mười lăm mét.
Toàn bộ bộ lạc của nàng ở bên trong một sơn cốc!
Bởi vì ở phía dưới núi tuyết, quanh năm được nước tuyết tẩm bổ, cho nên thảm thực vật ở đây rất phong phú.
Arunana đi ra khỏi tòa thành, đi ra ban công.
Lúc này toàn bộ thung lũng đều trống rỗng.
Thế nhưng rất nhiều lều vải vẫn còn, chỉ có điều bên trong đã không còn người.
Rất nhiều người du mục đi, nhưng lại là không dỡ lều vải xuống, vậy có lẽ đó là một cách tưởng niệm. Ý là dù họ đã đi, nhưng trong tim mãi mãi xem bộ lạc Tuyết Sơn là ngôi nhà vĩnh cửu nên vẫn để lều ở đó.
Nhìn thấy Arunana đi ra.
Ba nghìn tên võ sĩ quỳ xuống thật chỉnh tề, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy dứt khoát.
Arunana nói:
- Đại quân Arutai chỉ cách đây năm mươi dặm, ngày mai buổi trưa sẽ kéo đến đây. Các ngươi bây giờ còn có cơ hội đào tẩu, ta tuyệt đối sẽ không trách cứ gì!
Ba nghìn tên võ sĩ quỳ rạp dưới đất, vẫn không nhúc nhích.
- Cùng nữ vương bệ hạ đồng sinh cộng tử!
- Đồng sinh cộng tử!
Arunana nói:
- Arutai là huynh trưởng của ta, thế nhưng hắn thủ đoạn độc ác, tuyệt đối sẽ không lưu tình, ta không đánh lại hắn, các ngươi ở lại, chỉ có một con đường chết.
- Cùng nữ vương đồng sinh cộng tử! - Ba nghìn người hô to.
Arunana nói:
- Ta có thể bỏ chạy, thế nhưng ta không muốn chạy, ta cũng không biết chạy đi đâu.
Đại Ngốc không ở đây, sư phụ Tuyết Ẩn cũng không ở đây.
Thậm chí phía sau núi chính là nhà của sư phụ.
Arunana không muốn trốn.
Mặc dù nàng không còn coi mạng người như là chuyện vặt, nhưng vẫn tính nóng như lửa, nàng có thể chết, nhưng tuyệt đối sẽ không bỏ chạy mà không đánh.
Huống chi nàng có thể trốn đi nơi nào?
Việt quốc à?
Họ Tô là kẻ thù.
Nước Sở à? Tộc Sa Man à?
Không, nàng không thể đi được bất kỳ nơi nào.
- Cùng nữ vương bệ hạ đồng sinh cộng tử!
Ba nghìn người không ngừng lặp lại những lời này, bi tráng và dứt khoát.
Trong lời nói, đã tràn đầy quyết tâm hẳn phải chết.
Ba nghìn người sẽ phải đối diện với bốn vạn đại quân Khương vương Arutai.
Hoàn toàn không có bất kỳ khả năng thắng nào!
Arunana che cái bụng, cất cao giọng nói:
- Tốt lắm, ngày mai chúng ta quyết một trận tử chiến với Arutai!
- Arunana ta đây thà đứng mà chết, chứ không quỳ mà sống, cũng tuyệt đối sẽ không bỏ chạy như chó mất chủ.
- Quyết một trận tử chiến!
- Quyết một trận tử chiến!
Ba nghìn người hô lên điên cuồng!
Ngày tận thế đang đến gần à? Vậy thì cứ đến đi, cùng lắm thì chết một lần!
Nhưng mà vào lúc này, bên ngoài vang lên một trận tiếng vó ngựa kịch liệt.
- Nữ vương bệ hạ, có một nhánh kỵ binh tiếp cận.
Arunana kinh hãi, đại quân Arutai không phải ở cách đây năm mươi dặm sao?
Lại đến nhanh như vậy sao?
Đến thì đã đến rồi, Arunana ta đây có gì phải sợ?
Đại Ngốc, chàng ngốc như vậy. Nếu như ta chết đi, liệu chàng có nhớ ta không?
Nhưng mà dù cho ta có chết, chàng cũng phải vì ta giữ tiết, nếu như chàng lấy người đàn bà khác, ta biến thành ác quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho chàng đâu.
Arunana chợt nhảy xuống tòa thành, cưỡi bò trắng, nhặt Thanh Long Yển Nguyệt Đao của nàng lên, lớn tiếng quát:
- Theo ta ra giết đi!
Tiếp đó nàng cưỡi bò trắng, dẫn đầu ba nghìn võ sĩ, trực tiếp từ thung lũng xông ra liều chết.
Rõ ràng là một người đàn bà liều lĩnh, còn chẳng phân biệt được địch hay ta, cứ xông ra giết bất chấp.
Khi lao ra khỏi sơn cốc!
Nàng không khỏi ngạc nhiên!
Vậy, đó không phải là Đại Ngốc, người đàn ông của nàng sao?
Trong mắt của nàng chỉ có Đại Ngốc lao đến điên cuồng, hoàn toàn không thấy sự tồn tại của Thẩm Lãng, thậm chí còn chẳng thèm để ý đến hơn hai trăm kỵ binh bên cạnh hắn.
Bởi vì Đại Ngốc thực sự quá nổi bật, đứng trên mặt đất mà còn cao hơn người khác cưỡi ngựa, chạy băng băng còn nhanh hơn người khác cưỡi ngựa.
Đại Ngốc vừa lao đến điên cuồng, vừa gào lớn.
- Vợ ơi, vợ ơi, ta đến, nàng đừng sợ, nàng đừng sợ!
- Nhị Ngốc nói, hắn giúp nàng tiêu diệt mấy vạn đại quân Arutai, để nàng trở thành nữ vương của toàn bộ Khương quốc.
- Vợ ơi, nữ vương là gì vậy!
Tiếp đó, Arunana cưỡi bò trắng điên cuồng xông lên.
Hai người còn cách hơn mười mét, Arunana liền nhảy từ trên lưng bò xuống, một tay đè Đại Ngốc ngã nhào xuống đất.
Tiếp đó, điên cuồng xé quần áo của hắn, trực tiếp muốn đè gã làm chuyện đó.
Mẹ kiếp, kịch liệt như vậy? Hoang dã đến thế sao?
Thẩm Lãng hoàn toàn ngơ ngác.
Dù đây là buổi tối, nhưng lại khiến cho mọi người trố mắt nhìn.
- Vũ Liệt nhanh đi, mang theo mấy chục tỷ muội dùng màn che lại, không để lộ phần mông của tẩu tử ta cho người khác nhìn thấy.