258. Chương 258: Đánh cược liều lĩnh! Giết đến máu chảy đầu rơi!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 258: Đánh cược liều lĩnh! Giết đến máu chảy đầu rơi!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 258 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trấn Viễn Hầu Tô Nan chính thức ban bố hịch văn.
Trong đó tuyên bố mười ba tội trạng lớn của Việt vương Ninh Nguyên Hiến.
Xa hoa lãng phí vô độ, tàn nhẫn độc ác, xa lánh hiền thần gần gũi tiểu nhân, tru diệt trung lương, gian thần đầy triều, chính sách tàn bạo vô nhân đạo.
Khiến dân chúng thiên hạ lầm than.
Dân chúng nước Việt đã phải chịu khổ vì gia tộc họ Ninh quá lâu rồi!
Hịch văn cũng chỉ ra Ninh Nguyên Hiến là kẻ vô nghĩa, nước Nam Ẩu trung thành hết mực, vậy mà hai đời quốc chủ Nam Ẩu đều bị hãm hại. Làm một quân vương đại quốc, lại âm mưu cướp giang sơn của con rể, quả thực đáng hổ thẹn vô cùng.
Hịch văn còn vạch trần Ninh Nguyên Hiến tham lam trơ tráo, mượn danh 'tân chính' để cướp đoạt cơ nghiệp của các quý tộc trong nước. Thảm cảnh của phủ Bá tước Đông Giang, phủ Bá tước Tấn Hải, phủ Tử tước Lan Sơn... khiến người ta phải che mặt mà khóc than.
Hịch văn cũng nhấn mạnh Trấn Viễn Hầu Tô Nan ta trung thành đến mức nào? Vậy mà Ninh Nguyên Hiến lại tin lời gièm pha, muốn tru diệt cả gia tộc ta.
Gia tộc họ Tô chúng ta đời đời trung thành với họ Ninh, vua muốn thần chết, thần không thể không chết.
Nếu ngươi muốn giết gia tộc họ Tô chúng ta cũng được, nhưng vì sao lại giận cá chém thớt với vạn dân quận Bạch Dạ, vì sao lại phái gian thần Trương Xung cùng Thẩm Lãng đến gây tai họa cho vạn dân hành tỉnh Thiên Tây, tàn sát những người vô tội?
Gia tộc họ Tô chúng ta ban đầu không có ý tạo phản, nhưng vì sự an nguy của vạn dân hành tỉnh Thiên Tây, hôm nay không thể không làm phản.
Vua coi bề tôi như tay chân, thì bề tôi coi vua như tim gan; vua coi bề tôi như chó ngựa, thì bề tôi coi vua như quốc nhân, vua coi bề tôi như cỏ rác thì bề tôi coi vua như giặc cướp (*).
(*) Đây là phần xào nấu từ Trung Kinh do Hải Bằng đời Tống soạn.
Hôm nay, gia tộc họ Tô chúng ta khởi binh làm phản là vì trên thuận theo đạo lý thánh hiền, dưới được lòng muôn dân.
Kể từ hôm nay, gia tộc họ Tô chúng ta dẫn đầu bảy quận của hành tỉnh Thiên Tây chính thức tự lập, hoàn toàn thoát ly khỏi sự thống trị của Việt quốc.
Tô Nan ta đây hiệu triệu toàn bộ các quý tộc lâu đời của Việt quốc, hãy cùng đứng lên dùng chính nghĩa chống lại chính sách tàn bạo của Việt vương.
Thiên đạo ở bên ta, còn gì phải sợ nữa chứ?
Bản hịch văn được đọc lưu loát trước hàng nghìn người, ngay khi Tô Nan hạ lệnh.
Lập tức truyền khắp thiên hạ!
Nước Sở, nước Ngô, nước Nam Ẩu, nước Khương, các nước Tây Vực... và cả đến tận phương Tây.
Chỉ trong vài ngày, Tô Nan đã khiến hịch văn Thảo Việt (đánh nước Việt) được dán đầy phố lớn ngõ nhỏ, truyền khắp các nước.
Bởi vì hịch văn cùng nhân sự đã sớm được chuẩn bị từ lâu, chỉ cần Tô Nan ra lệnh.
Những bản hịch văn này đã nhanh chóng lan rộng, truyền khắp toàn bộ thiên hạ.
Hịch văn Thảo Việt vừa ban bố.
Thiên hạ hoàn toàn chấn động.
Ngô vương bày tỏ sự quan ngại sâu sắc, điều động sứ giả đến an ủi gia tộc họ Tô, đồng thời yêu cầu Việt vương Ninh Nguyên Hiến ngừng tàn hại các quý tộc lâu đời trong nước.
Sở vương bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc, sẵn lòng công nhận lãnh địa tự trị của họ Tô ngay lập tức, đồng thời thể hiện sự oán giận mãnh liệt trước sự tàn bạo của Việt vương Ninh Nguyên Hiến.
Quốc chủ Nam Ẩu, vua Căng, tuyên bố hưởng ứng hịch văn của Tô Nan, cùng công khai lên án Việt vương vô nhân đạo, cuối cùng bày tỏ nước Nam Ẩu nguyện ý cùng Tô Khương kết tình anh em hữu nghị.
Sứ giả nước Khương gửi công văn, tuyên bố Tô Khương là một nhà, kẻ thù của họ Tô chính là kẻ thù của nước Khương.
Vì con dân gia tộc họ Tô, vì con dân hành tỉnh Thiên Tây, Khương quốc của ta sẵn lòng đổ giọt máu cuối cùng, để bảo vệ họ Tô, bảo vệ vạn dân Thiên Tây.
Đế quốc Đại Viêm tuyên bố rằng hai bên cần phải bình tĩnh, ngồi xuống đàm phán, duy trì hòa bình, không nên để chiến tranh bùng nổ.
Sự phản loạn của Tô Nan, trong nháy mắt đã châm ngòi nổ.
Khiến toàn bộ Việt quốc rơi vào tình thế nguy hiểm.
Trong phút chốc, toàn bộ Việt quốc nguy cơ tứ phía, tựa như có thể tan rã bất cứ lúc nào.
Tiếp đó! Ngay sau khi hịch văn Thảo Việt được ban bố.
Quân đội của gia tộc họ Tô như gió cuốn mây tan, giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác.
Hôm nay chiếm một thành, ngày mai đoạt hai thành.
Tất cả thành trì trong toàn bộ quận Bạch Dạ, đều theo hịch văn truyền đến mà được bình định.
Thành chủ Tuyết Lĩnh, thành chủ Tuyết Lương... và toàn bộ quan viên đều nhao nhao dẫn dắt quan lại cùng vạn dân nghênh đón đại quân họ Tô vào thành.
Vô số dân chúng, mang theo cơm giỏ canh ống, đều hô lớn: 'Chúng ta được cứu rồi!'
- Trước đây Việt vương phái gian thần tham quan Thẩm Lãng tới, đã hại chúng ta thê thảm quá.
- Đại quân họ Tô, sao các ngài bây giờ mới đến chứ?
Tô Nan nước mắt lưng tròng, nâng đỡ một lão già dáng vẻ thê thảm đứng dậy, cầm chén rượu nếp đục ngầu của lão uống một hơi, sau đó hướng về phía vạn dân đang nghênh đón mà cất lời:
- Hỡi các vị hương thân phụ lão, Tô Nan đã đến chậm, xin chịu tội với các vị!
Sau đó, đại quân họ Tô lấy ra vô số vải vóc, lương thực, rượu thịt để ban thưởng cho vạn dân.
Vô số dân chúng đều hô lớn: 'Minh công cao thượng! Vua Tô cao thượng!'
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, đại quân Tô Nan đã như sét đánh, chiếm đoạt sáu thành của quận Bạch Dạ.
Toàn bộ quận Bạch Dạ, trong nháy mắt đã thay đổi cục diện, chỉ còn lại một tòa chủ thành.
Tô Nan truyền lệnh cho Tô Toàn.
Các thành của quận Bạch Dạ đều đã được ta giải cứu khỏi chính sách tàn bạo của Việt vương, vì sao dân chúng ở chủ thành quận vẫn còn phải chịu khổ?
Gian thần Trương Xung, bạo ngược tàn khốc, cảnh thê thảm của dân chúng bên trong chủ thành quận Bạch Dạ có thể hình dung được.
Tô Nan ta đây mỗi khi nhớ tới liền đêm không chợp mắt, tựa như bên tai lúc nào cũng văng vẳng tiếng khóc thảm thương của con dân quận thành Bạch Dạ vậy.
Các ngươi phải làm gì để có thể cứu vạn dân trong thành chứ?
Đại tướng Tô Toàn khóc ròng: 'Chúa nhục thần chết, mạt tướng nhất định dốc hết toàn lực, tiêu diệt Trương Xung, triệt để cứu vớt mấy vạn dân chúng vô tội trong chủ thành quận Bạch Dạ.'
Thế là! Một vạn đại quân dưới trướng Tô Toàn, năm nghìn lính đánh thuê Tây Vực, ba nghìn tăng binh Đại Kiếp Tự, ngày đêm không ngừng nghỉ, điên cuồng tiến đánh chủ thành quận Bạch Dạ.
Chiến cuộc trong nháy mắt đã được công khai!
Ngoài thành, một vạn tám nghìn quân địch điên cuồng công thành.
Trong thành, quân phòng thủ của Trương Xung không đủ bốn năm nghìn người, binh lực hai bên chênh lệch quá lớn.
Ngay sau đó, Tô Nan lại tăng thêm ba nghìn binh lính cho thành Tuyết Lương.
Đến lúc này, quân phòng thủ của gia tộc họ Tô bên trong thành Tuyết Lương đã đạt tám nghìn người, vững vàng trấn giữ con đường nam tiến mà đại quân Trịnh Đà nhất định phải đi qua.
Trấn Viễn Hầu Tô Nan lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Mọi chuyện đều thuận lợi hơn rất nhiều so với tưởng tượng.
Rõ ràng phải cảm tạ Thẩm Lãng, việc hắn dẫn người gây tai họa cho toàn bộ quận Bạch Dạ, tựa như một trận đại hồng thủy rửa sạch mặt đất, khiến cho gia tộc họ Tô không gặp chút trở ngại nào mà chiếm lại sáu thành quận Bạch Dạ.
Tiếp theo, chỉ cần công phá quân phòng thủ của Trương Xung tại chủ thành quận Bạch Dạ, đại quân của ông ta có thể chiếm được toàn bộ miền nam hành tỉnh Thiên Tây.
Đến lúc này, ông ta có thể tiến lên phía Bắc đánh Bạch Dạ Quan, cùng nước Sở tạo thế gọng kìm với họ Xung.
Nam tiến có thể cùng vua Căng tạo thế gọng kìm với đại quân Chúc Lâm.
Đông tiến có thể... Thôi bỏ đi! Tạm thời không thể nào.
Đô thành Việt quốc quá vững chắc và lớn mạnh, dựa vào hai ba vạn đại quân của ông ta, dù có thêm bảy tám vạn liên quân Khương quốc, cũng không thể đánh chiếm kinh đô.
Tóm lại, tình thế không chỉ hơi tốt, mà là cực kỳ tốt.
Chỉ có một điều không thuận lợi có lẽ là bên phía vua Khương.
Thẩm Lãng chạy tới Đại Tuyết Sơn, vua Khương đã truy sát đến nơi rồi.
Tô Nan trong lòng phẫn nộ. 'Arutai ngươi có cần phải làm chuyện đó không?'
Thẩm Lãng cùng Arunana chỉ có hơn ba ngàn người, ngươi tối đa phái một vạn người đuổi bắt là đủ rồi.
Có cần phải mang theo ba bốn vạn người cùng đi truy sát không?
Ngươi cứ lo lắng binh quyền bị ta cướp đi đến vậy sao?
Thế nhưng vua Khương Arutai lại không nghĩ vậy.
Hắn trở thành đại vương Khương quốc rồi, vậy mà vẫn chưa có một trận đại thắng nào ra dáng cả.
Ba hoàng tử phe Arucho chiếm giữ thần miếu Tuyết Sơn cùng hắn giằng co, nhờ hai người phụ nữ họ Tô mà đã giải quyết được.
Không tốn một binh một tốt, liền bình định nội loạn, kết quả đương nhiên là tất cả đều vui vẻ.
Thế nhưng điều này cũng khiến Arutai không vui, trong lòng tràn đầy cảnh giác.
'Người gia tộc họ Tô các ngươi hình như có quá nhiều khả năng thì phải?'
Huống hồ Arunana đã xưng vương, thế nhưng Khương quốc cũng chỉ có thể có một vị vua.
'Arutai ta đây nhất định phải tự mình chém đầu Arunana, như thế ngai vàng của ta mới danh chính ngôn thuận.'
Nếu Arutai ta đây muốn đích thân giết chết Arunana, vậy lẽ ra nên dẫn đầu một vạn đại quân đuổi theo, còn ba vạn ở lại trên thảo nguyên, như thế vừa tiết kiệm binh lực, vừa tiết kiệm lương thảo.
'Nhưng như vậy cũng không được!'
'Ta vừa mới lên ngôi, quân đội làm sao có thể rời xa ta được?'
'Gia tộc họ Tô đang nhìn chằm chằm, nhỡ đâu quân đội rời đi quá lâu, nhánh quân đội này đã bị gia tộc họ Tô đánh cắp thì sao?'
'Bọn họ có chuyện gì là không làm được chứ?'
....
Trương Xung phòng thủ quận thành Bạch Dạ!
Tiếng chém giết vang trời!
Khắp nơi đều là ngọn lửa, máu tươi, thi thể.
Trên mặt đất chi chít những mũi tên.
Đại quân họ Tô ngày đầu tiên công thành, liền vô cùng mãnh liệt, quả thực khiến người ta run sợ trong lòng.
Gia tộc họ Tô sở hữu loại quân đội trang bị hoàn mỹ, kỷ luật nghiêm minh.
Tăng binh Đại Kiếp Tự võ công cao cường, không hề sợ chết.
Võ sĩ lính đánh thuê Tây Vực xảo quyệt khó lường, nhanh nhẹn và lão luyện.
Tóm lại, ba nhánh quân đội này đều cực kỳ thiện chiến.
Trương Xung lần này tới quận Bạch Dạ, quốc quân đã dốc hết sức lực rút ra ba nghìn tinh nhuệ cho hắn, lại phân phối sáu quan quân cấp Thiên hộ trở lên cho ông.
Mỗi một vị tướng lãnh đều được xưng là rồng phượng giữa đám người, trong đó có hơn mười người xuất thân từ võ tiến sĩ.
Bất luận binh pháp hay võ công, đều được coi là hạng nhất, thiếu sót duy nhất chính là kinh nghiệm thực chiến.
Bởi vì Việt quốc đã hòa bình gần hai mươi năm, mãi cho đến năm ngoái khi nước Nam Ẩu phản loạn mới chính thức bùng phát chiến tranh, phần lớn tướng lĩnh đều không có kinh nghiệm thực chiến.
Một vị Thiên hộ xuất thân võ tiến sĩ nói:
- Thái Thú đại nhân, nếu tình hình chiến đấu những ngày tới cứ mãnh liệt như thế này, mạt tướng e rằng sẽ không thể chống đỡ được nữa.
Trương Xung nhìn sang hắn một cái.
Những lời của đối phương không phải vì nhát gan khi chiến đấu, bởi vì áo giáp trên người hắn đã sứt sẹo, rõ ràng là hắn đã xung phong đi đầu, đặc biệt dũng cảm, tuyệt đối không phải nhát gan, mà là vì hắn đang bi quan về cục diện chiến đấu.
- Mới khai chiến chưa đến nửa canh giờ, kẻ địch đã leo lên tường thành hơn ba bốn lần. Số lượng của kẻ địch cũng quá nhiều, ước chừng gấp bốn năm lần chúng ta.
Trương Xung mỉm cười đáp:
- Yên tâm đi, từ trước đến nay công thành cũng là “Nhất Cổ Tác Khí, Tái Nhi Suy, Tam Nhi Kiệt” (tiếng trống nổi lên một lần không được, lần thứ hai sẽ suy yếu, lần thứ ba đã kiệt sức), chính vì thế tình hình chiến đấu mới kịch liệt đến vậy, chỉ cần chống đỡ được ngày đầu tiên này thì sau đó sẽ tốt hơn.
Vị Thiên hộ trẻ tuổi kia nói:
- Thật vậy sao?
Trương Xung nói:
- Lão phu lừa ngươi làm gì?
Vị Thiên hộ trẻ tuổi kia nói:
- Vậy mạt tướng an tâm rồi.
Tiếp đó, hắn tùy ý băng bó vết thương một chút, nghỉ ngơi một khắc đồng hồ, lập tức sẽ phải lên tường thành thay thế đồng liêu tiếp tục chiến đấu.
Trưởng công chúa Ninh Khiết đứng bên cạnh không hề lên tiếng.
Nàng nhìn thấu nhưng không dám nói ra.
Nàng đương nhiên biết, chiến cuộc ngày hôm nay đã phi thường kịch liệt, thế nhưng tiếp theo sẽ càng ngày càng gian nan hơn nữa.
Thời khắc đáng sợ, mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi.
- Nhánh quân đội này vô cùng ưu tú, đám quan quân này cũng vô cùng ưu tú, chỉ là thiếu rèn luyện thực chiến, ý chí còn chưa đủ cứng cỏi, dần dần sẽ tốt thôi. - Trương Xung an ủi.
Nhưng mà trong lòng ông biết rõ cái gọi là rèn luyện có nghĩa là đổ máu và chết chóc.
Vậy Trương Xung có từng trải qua chiến cuộc không? Thực sự có, cha của ông chính là một tướng lĩnh trung tầng, lúc trẻ ông cũng từng theo cha đánh mấy trận chiến.
Ngay cả đại chiến Ngô Việt, ông cũng đã tham gia.
Ngay cả trận chiến bẫy giết quốc chủ Nam Ẩu, ông cũng đã tham gia.
Thậm chí trận chiến bình định tiêu diệt Ninh Nguyên Vũ, ông cũng đã tham gia. Đương nhiên, trận đại chiến này không được ghi lại, bị Ninh Nguyên Hiến cố tình xóa sạch.
Ninh Khiết nói:
- Đại quân của Trịnh Đà, khi nào thì nam tiến?
Trương Xung nói:
- Chờ quân phòng thủ của chúng ta gần như không thể chống đỡ được nữa, đại quân của Trịnh Đà sẽ xuất hiện, thế nhưng hắn có thể sẽ không bao giờ thực sự tiến đến dưới quận thành Bạch Dạ đâu.
Ninh Khiết cũng hiểu rõ điểm này.
Đại quân của Trịnh Đà chỉ tồn tại như một loại thuốc kích thích mà thôi.
Khi quân phòng thủ quận Bạch Dạ mệt mỏi rã rời, đau khổ đến cực điểm, tin tức đại quân của Trịnh Đà nam tiến sẽ mang tới một đợt sĩ khí tăng vọt.
Nói trắng ra là!
Chính là muốn chèn ép đến tận cùng ý chí và sức chiến đấu của quân phòng thủ quận Bạch Dạ.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến từ trước đến nay cũng không trông cậy vào Trương Xung có thể thắng, chỉ trông cậy vào ông ta chống đỡ được lâu một chút.
Nói cho đúng!
Chính là chống đỡ đến khi chiến cuộc phía bắc đột phá, Biện Tiêu giành đại thắng.
Trong mắt Ninh Nguyên Hiến, ba nghìn quân đội của Trương Xung đây chính là dùng để... hy sinh, xem như bia đỡ đạn.
- Giết! Giết! Giết!
Dưới thành lại một lần nữa tiếng giết vang trời.
Liên quân họ Tô, lại một lần nữa ào ạt tiến lên như thủy triều.
Cái thế trận này, tựa như mỗi phút giây đều là quyết chiến.
Tựa như từ sáng đến tối đều khó khăn chống đỡ.
Nhưng mà... đây mới chỉ là bắt đầu.
Trương Xung phải dựa vào bốn năm nghìn người này mà chống đỡ gần một tháng.
Đây quả thực là một thử thách cấp Địa Ngục!
Liên quân chủ soái Tô Toàn nhìn thấy thế công khí thế như hồng, trong người cũng không khỏi nhiệt huyết sôi trào.
Thời khắc gia tộc họ Tô phượng hoàng niết bàn đã đến.
Đây là cơ hội ngàn năm có một.
Cuộc chiến chủ thành quận Bạch Dạ trước mắt gần như là đại chiến duy nhất.
Một khi chiếm được quận thành Bạch Dạ, toàn bộ miền nam hành tỉnh Thiên Tây cũng sẽ không còn bất kỳ lực kháng cự nào nữa.
Đến lúc đó, Tô Nan sẽ được phong công, Tô Toàn cũng sẽ được phong hầu!
Nghĩ tới khoảnh khắc này.
Tô Toàn thật hưng phấn không chịu nổi, điên cuồng hét lên:
- Công thành! Công thành! Công thành!
- Ta đã thề với chủ công, trong ba ngày sẽ hạ được quận thành Bạch Dạ!
- Đến lúc đó, tất cả tài vật trong thành, sẽ cho bọn ngươi tùy ý lấy!
Lập tức, liên quân họ Tô lại một lần nữa sĩ khí như hồng, điên cuồng công thành!
...
Biên giới phía Bắc nước Việt!
Trong đại doanh của Ngô vương!
- Ha ha ha ha ha!
- Tô Nan cuối cùng cũng làm phản, cuối cùng cũng làm phản rồi!
- Cơ hội rửa nhục của chúng ta, cuối cùng đã đến rồi.
- Thiên hạ đánh nước Việt, Ninh Nguyên Hiến nhà ngươi cũng có ngày hôm nay sao?
- Ngày đó biến động Diễm Châu, ngươi đánh chiếm chín quận của nước Ngô, có thể ngờ được có ngày hôm nay không?
Ngô vương hưng phấn đến khó kiềm chế!
Thời đại vẻ vang sắp đến rồi.
Phía đông, hai ba vạn đại quân của ông ta nhanh chóng muốn chiếm lấy quần đảo Lôi Châu.
Phía tây, đại quân nước Sở đang điên cuồng tiến đánh biên quan của gia tộc họ Xung.
Phía tây nam, mấy vạn đại quân Tô Nan mưu phản, rất nhanh sẽ quét sạch toàn bộ miền nam hành tỉnh Thiên Tây.
Phía nam, đại quân Chúc Lâm không ngừng co rút, vua Căng không ngừng thu phục đất đai đã mất của nước Nam Ẩu.
Thiên hạ còn ai có thể cứu Việt quốc nữa đây?
Thiên hạ còn ai có thể cứu Ninh Nguyên Hiến nữa đây?
Ngô Sở sẽ xâu xé nước Việt!
Nước Ngô của ta trầm luân hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng phải quật khởi.
Ngô vương một thân nhung trang, trong tay cầm kiếm, nóng lòng muốn hành động.
Hai vị đại vương ở phía bắc vùng biên giới tập kết mười mấy vạn đại quân.
Cầm lợi khí trong tay, sát tâm nổi lên tức thời.
Ban đầu, mục tiêu chiến lược của Ngô vương chỉ có một, đó là thừa dịp Việt quốc đại loạn, chiếm lấy quần đảo Lôi Châu.
Thế nhưng bây giờ Việt quốc sắp gặp tai họa ngập đầu, đây là cơ hội ngàn năm có một.
Trời cho mà không lấy là một tội lỗi, cơ hội đến mà không nắm bắt, ắt phải chịu tai ương!
Tô Nan phản loạn, một khi Tô Khương hợp nhất sẽ có bảy tám vạn đại quân, quét ngang toàn bộ miền nam hành tỉnh Thiên Tây xong xuôi, Ninh Nguyên Hiến liền sẽ gặp mâu thuẫn nội bộ. Dã tâm Tô Nan nếu như lớn hơn nữa, cả Việt quốc đều có thể lâm nguy.
Đến lúc này, Ninh Nguyên Hiến sẽ phải làm sao?
Nhất định phải phái quân đội điều về kinh đô.
Khi đó, Ninh Nguyên Hiến nhất định sẽ tiến thoái lưỡng nan, cũng chính là lúc ông ta suy yếu nhất.
Khi đó! Ta có thể không cần giả vờ nữa mà ra tay thật không?
Mười mấy vạn đại quân của ta chẳng lẽ không thể trực tiếp nam tiến, thực sự trình diễn trận quyết chiến giữa hai vua sao?
Làm thế nào mới có thể rửa nhục đây?
Làm thế nào mới có thể khiến Ngô quốc của ta trong nháy mắt sừng sững trên đỉnh cao của phương nam?
Làm thế nào mới có thể khiến Ngô Khải ta đây lừng danh khắp thiên hạ?
Đương nhiên là đánh bại một vị chúa tể.
Nếu ta đánh bại chủ lực của Ninh Nguyên Hiến, vậy toàn bộ hành tỉnh Thiên Bắc còn ai có thể ngăn ta nữa chứ?
Đến lúc đó sẽ không chỉ là đoạt lại đất chín quận.
Ngô vương hô hấp dồn dập, trong lòng rõ ràng khó có thể cưỡng lại sự mê hoặc này.
Thế nhưng lý trí nói cho hắn biết, tuyệt đối không nên thấy lợi mà quên mình, không nên đánh một cuộc chiến chưa từng chuẩn bị.
Trận quyết chiến của hai vua quan trọng biết bao, hoàn toàn liên quan đến vận mệnh quốc gia, há có thể muốn đánh là đánh sao?
Thế nhưng binh pháp lại có câu, thời cơ chiến đấu thoáng qua, không thể bỏ lỡ cơ hội tốt.
Lập tức Ngô vương hạ chỉ:
- Tiếp tục điều binh, nhỡ đâu Việt quốc nội loạn, nhỡ đâu ta muốn cùng Ninh Nguyên Hiến quyết chiến, không thể không có sự chuẩn bị gì cả.
Đại soái Ngô Trực cất giọng run rẩy:
- Bệ hạ, điều binh từ nơi nào? Chúng ta quyết chiến cùng Việt vương không phải là giả sao?
Ngô vương nói:
- Điều binh từ phía tây, trận quyết chiến của hai vua vốn là giả, nhưng bây giờ chưa chắc không thể trở thành sự thật. Một khi Tô Nan chiếm toàn bộ phía nam hành tỉnh Thiên Tây, quân tiên phong trực tiếp có thể đến kinh đô nước Việt, đến lúc này Ninh Nguyên Hiến sẽ làm sao?
Đại soái Ngô Trực nói:
- Phái binh điều quân trở về tiếp viện kinh đô.
Ngô vương nói:
- Đến lúc này, chẳng phải đây là cơ hội ngàn năm có một để chúng ta đánh bại Việt vương sao?
Đại soái Ngô Trực cũng cảm thấy có lý, thế nhưng ban đầu trong chiến lược cũng không có ý quyết chiến.
Ngô vương nói:
- Không nhất định phải đánh, thế nhưng phải lo xa đề phòng!
Đại soái Ngô Trực đáp:
- Vâng!
...
Việt vương Ninh Nguyên Hiến trong tay cầm hịch văn chinh phạt của Tô Nan, toàn thân không ngừng run rẩy.
- Hay! Hay! Viết hay lắm, chửi giỏi lắm!
- Trực tiếp nói quả nhân thành vua Kiệt Trụ thời thượng cổ!
- Ngươi vì sao không tố cáo quả nhân thành thiên cổ đệ nhất hôn quân, đệ nhất bạo quân luôn đi?
- Trong bản hịch văn này vẫn còn có Thẩm Lãng? Rõ ràng thật buồn cười, chỉ là một tiểu quan lục phẩm, vậy mà cũng được nhắc đến trong hịch văn của Tô Nan, buồn cười quá! Buồn cười quá!
Mẹ kiếp, bây giờ ngay cả bị chửi cũng muốn sắp xếp quan chức cho ta sao?
Thẩm Lãng ta đây quan nhỏ, thì không thể được nhắc đến trong hịch văn sao? Thì không thể bị mắng sao? Chớ xem thường người ta chứ.
Ninh Nguyên Hiến vô cùng tức giận, vô cùng tức giận.
Thế cục đúng như trong tưởng tượng của ông, thế nhưng lại càng thêm ác liệt.
Ban đầu ông cho rằng nước Sở chẳng qua là diễn trò, sẽ không thực sự đại chiến.
Cuối cùng nước Sở các ngươi ở phía bắc cùng nước Lương, nước Tân Càn xung đột quá lớn, sao có thể nói dẹp loạn là xong ngay được?
Kết quả ngươi thật sự đã đánh!
Mười mấy vạn đại quân nước Sở tiến đánh biên quan do Xung Nghiêu trấn thủ, trực tiếp khiến Ninh Nguyên Hiến chấn động.
Khoảnh khắc ấy, ông thật sự có một loại cảm giác đại họa sắp đến.
Vương quốc Đại Việt của ta thật sự chẳng lẽ sẽ kết thúc sao?
Thế nhưng ông ta rất nhanh đã bình tĩnh lại, ngược lại rơi vào một loại khoái cảm tự ngược.
Chính là cái cảm giác này. Cục diện càng đáng sợ, ta lại càng kiên cường.
Đương nhiên có vài người phụ nữ cũng là như vậy, chồng lại không mua cho mình nhẫn kim cương thật lớn? Chồng lại đối xử với mình như thế, mình càng gặp đau khổ, thì càng kiên cường.
Đương nhiên, sự kiên cường của Ninh Nguyên Hiến là kiên cường thật sự.
Người như thế rất kỳ quái, lúc xuôi gió xuôi nước, ông dễ dàng chìm đắm trong men say, cuối cùng làm ra một vài chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Chỉ khi nào tiến vào nghịch cảnh, cả người ông ta sẽ rơi vào một trạng thái khác, một trạng thái điên cuồng nhưng lại cơ trí.
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Bệ hạ, Công tước Biện Tiêu bên kia, hẳn là có thể tiến đánh được chứ? Nếu ông ta có thể sớm xuất kích một chút, Trương Xung bên kia cũng sẽ sớm được giải vây một ngày.
- Không... – Ánh mắt Ninh Nguyên Hiến đỏ ngầu, giọng nói run rẩy đầy cuồng nhiệt: - Vẫn chưa tới lúc.
Lúc này, Lê Chuẩn cùng Tam vương tử Ninh Kỳ đều sợ hãi.
Đã đến nước này, vẫn chưa tới lúc sao?
- Vẫn chưa tới hỏa hậu, hỏa hậu còn chưa đủ. - Ninh Nguyên Hiến mắt đỏ ngầu, đi tới đi lui trong đại doanh, lẩm bẩm.
Tiếp đó, Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ninh Kỳ, con dẫn đầu ba vạn đại quân nam tiến, trở về kinh đô.
Tam vương tử Ninh Kỳ run rẩy nói:
- Phụ vương, cái này... cái này quá mạo hiểm.
Điều này đương nhiên là hết sức mạo hiểm.
Lúc này ở phòng tuyến thành Thượng Dã, Việt quốc tập kết mười một vạn đại quân, nước Ngô tập kết mười hai vạn, hai bên có thể nói là thế lực ngang nhau.
Bây giờ Ninh Nguyên Hiến trực tiếp để Ninh Kỳ mang đi ba vạn người để trở về kinh đô.
Vậy bên cạnh Ninh Nguyên Hiến, cũng chỉ còn tám vạn đại quân, Ngô vương có mười hai vạn đại quân.
Quân lực hai bên chênh lệch xa.
Như thế sẽ mang đến cho Ngô vương trẻ tuổi một sự mê hoặc trí mạng.
'Ta có mười hai vạn đại quân, Ninh Nguyên Hiến chỉ có tám vạn, không bằng biến giả thành thật, cứ thế khai chiến đi.'
'Đánh bại Việt vương, Ngô Khải ta đây liền danh chấn thiên hạ.'
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Cứ quyết định như vậy, lợi ích không đủ lớn, làm sao có thể khiến địch nhân động tâm? Nếu như vị quốc quân như ta đây đã diễn trò, vậy thì hãy diễn đến mức tận cùng!
- Hạ chỉ, Tô Nan mưu phản, quả nhân khiếp sợ, lệnh Tam vương tử Ninh Kỳ, dẫn đầu ba vạn đại quân nam tiến, trở về giữ kinh đô, lập tức xuất phát.
Ninh Kỳ quỳ xuống nói:
- Phụ vương, chi bằng phụ vương hãy dẫn binh trở về kinh đô, con ở lại cùng Ngô vương giằng co đi.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Con không được, Việt vương ta đây ở lại chỗ này, mới đủ sức thu hút Ngô Khải! Trương Xung có thể đặt mình vào nguy hiểm, quả nhân cũng có thể!
Mọi người ngạc nhiên.
Vị quốc quân này nào chỉ là mạo hiểm? Quả thực chính là đang chơi một ván cược thì có.
Bản chất bên trong ông ta ư? Thích mạo hiểm đến thế sao?
Thảo nào hơn hai mươi năm trước ông ta điên cuồng sùng bái Khương Ly.
Vốn tưởng rằng làm quốc quân hơn hai mươi năm sẽ trở nên ổn trọng, thật không ngờ tính cách điên cuồng vẫn như cũ.
- Cứ quyết định như vậy, quả nhân lấy thân làm mồi, vậy sẽ càng hấp dẫn hơn một chút.
Tam vương tử Ninh Kỳ dập đầu lia lịa nói:
- Nhi thần tuân chỉ, phụ vương bảo trọng.
Sau mấy canh giờ!
Tam vương tử Ninh Kỳ dẫn đầu ba vạn đại quân nam tiến, trở về giữ kinh đô.
Dũng tướng Lam Bạo hoàn toàn thất vọng, giận dữ mắng nhiếc việc nam tiến.
Tất cả mọi người đều khiếp sợ.
Việt vương Ninh Nguyên Hiến đầu óc bị úng nước sao?
Mê muội chồng chất!
Ngươi lo lắng Tô Nan mưu phản, lúc trước không phái đại quân đi giữ hành tỉnh Thiên Tây, ngược lại giận đùng đùng tập kết đại quân lên bắc muốn cùng Ngô vương quyết chiến.
Bây giờ Tô Nan mưu phản, ngươi lại lo lắng mất kinh đô, vội vã sai Tam vương tử dẫn binh điều quân trở về.
Dưới tình hình nguy cấp, Ninh Nguyên Hiến nhà ngươi rõ ràng đã hồ đồ, hành động thất thố.
Bây giờ trên toàn bộ phòng tuyến phương bắc, ngươi chỉ có tám vạn đại quân, Ngô vương có mười hai vạn.
Lần này, dù cho hắn không động lòng cũng phải ra tay thật.
Kẻ mang lợi khí, sát tâm nổi lên tức thời!
Ai có thể chịu nổi sự mê hoặc khi tiêu diệt một vương giả chứ?
Nhất là đối với một Ngô vương trẻ tuổi mới lên ngôi?
Nếu như đánh bại Việt vương, hơn nửa hành tỉnh Thiên Bắc đều sẽ trở thành lãnh thổ của nước Ngô, đó chính là công lao sự nghiệp thiên thu.
Nước Ngô lập tức có thể một lần nữa trở thành chúa tể phương nam.
Tin tức Tam vương tử Ninh Kỳ của Việt quốc dẫn đầu ba vạn đại quân nam tiến, điều quân trở về kinh đô, đã truyền đến đại doanh Ngô vương đầu tiên.
Ngô Khải hân hoan.
- Ha ha ha ha, Ninh Nguyên Hiến này quả thực còn hồ đồ gấp trăm lần so với tưởng tượng!
- Ngoài mạnh trong yếu, phô trương thanh thế, đó chính là loại người này. Ngày đó chuyến săn biên giới thua, nổi giận đùng đùng dẫn đầu đại quân ngự giá thân chinh muốn cùng quả nhân quyết chiến chính là ông ta. Bây giờ đại quân Tô Nan còn xa nghìn dặm, ông ta cũng lo lắng mất kinh đô, vội vã phái quân trở về giữ Việt đô cũng là ông ta.
- Ninh Nguyên Hiến lúc này muốn lui, nhưng lại không dám lui, sợ bị người trong thiên hạ nhạo báng.
- Nếu cứ mãi tiến thoái lưỡng nan, mê muội chồng chất, cũng khó trách Việt quốc sẽ gặp tai họa ngập đầu.
- Trời cho mà không lấy, sau này sẽ bị báo ứng!
- Ninh Nguyên Hiến hồ đồ như thế, nếu như ta bỏ qua cho ông ta, quả nhân ngược lại sẽ trở thành trò cười của thiên hạ mất.
- Hạ chỉ, từ phía tây điều ba vạn đại quân đông tiến, thêm binh vào đại doanh quả nhân!
Nghe những lời này, mấy vị cựu thần đều khuyên can.
'Đại vương không thể, đại vương tuyệt đối không nên liều lĩnh, hẳn là dựa theo sắp xếp ban đầu, thận trọng thì hơn.'
'Cái gọi là hai vua quyết chiến vốn là chiến lược đe dọa, tuyệt đối không thể biến giả thành thật.'
Ngô vương châm chọc:
- Năm đó phụ vương vốn muốn ra tay với Biện Tiêu, chính là các ngươi không ngừng khuyên nhủ, tuyệt đối không thể liều lĩnh, phải thận trọng, nếu không sẽ bức phản họ Biện. Kết quả thì sao? Để Biện Tiêu thoát khỏi kinh đô nước Ngô trở về Diễm Châu, sau mới có tai biến Diễm Châu, khiến nước Ngô của ta trầm luân hơn hai mươi năm?
Nghe những lời này, đông đảo tâm phúc cựu thần lập tức trên mặt ảm đạm.
Ngô vương lại nói:
- Hôm nay là cơ hội ngàn năm có một, một khi để Ninh Nguyên Hiến lùi về đến trong Việt đô, vậy sẽ đánh mất cơ hội. Trời ban thời cơ chiến đấu, mới xuất hiện rồi biến mất, nếu cứ cẩn thận, luôn miệng thận trọng giống như các ngươi vậy. Vậy tổ tiên quả nhân cũng chẳng đánh được mảnh giang sơn này, quả nhân bây giờ cũng chỉ là một ngư dân mà thôi.
- Hôm nay Việt quốc gặp nguy cơ tứ phía, có thể bị chia cắt bất cứ lúc nào. Nước Ngô của ta nếu không chuẩn bị đầy đủ, tiếp đó khi xâu xé Việt quốc, nước Sở lẽ nào sẽ nhường chúng ta sao?
Lập tức có một cựu thần nói:
- Diễm Châu lúc này trống rỗng, chi bằng tiến đánh Diễm Châu được không? Đoạt lại Diễm Châu, cũng là khôi phục tông quang tổ tiên, rửa sạch nhục nhã trước đây.
Ngô vương hỏi:
- Đánh bại Ninh Nguyên Hiến sẽ thu hoạch lớn hơn? Hay đánh bại Biện Tiêu sẽ thu hoạch nhiều hơn?
Đương nhiên là Ninh Nguyên Hiến, ông ta dù sao cũng là quốc quân.
Ngô vương hỏi lại lần nữa:
- Biện Tiêu cùng Ninh Nguyên Hiến, đánh ai tốt hơn?
Đương nhiên là Ninh Nguyên Hiến, dù ông ta giỏi võ, nhưng lại là quân vương văn nhân, còn Biện Tiêu là một đại danh tướng, đương nhiên khó đánh hơn.
Ngô vương lại hỏi:
- Là Diễm Châu hiểm trở, hay là thành Thượng Dã hiểm trở hơn?
Đương nhiên là Diễm Châu hiểm trở hơn, địa thế hành tỉnh Thiên Bắc bằng phẳng, một khi đột phá, thế như chẻ tre.
Ngô vương lập tức khiến đông đảo cựu thần tâm phúc cứng họng không trả lời được, không thể cãi lại.
- Hạ chỉ, từ phía tây điều ba vạn đại quân, tiến vào đại doanh quả nhân!
Ngô vương vừa ra ý chỉ, mọi chuyện cũng trở nên không còn khả năng cứu vãn.
Ý chỉ vừa ban!
Nước Ngô điều ba vạn Tây quân, trùng trùng điệp điệp xuất phát tiến về phía đông đến đại doanh của Ngô vương!
Trò cược của Ninh Nguyên Hiến thành công mỹ mãn!
Ông ta hưng phấn vô cùng, toàn thân run rẩy, từng thời từng khắc đều đứng ngay vị trí bản đồ.
Tính toán vị trí Tây quân nước Ngô.
Thời gian vô cùng gấp rút, không thể để cho ba vạn đại quân thực sự tiến vào đại doanh Ngô vương.
Bằng không đến lúc này, trong tay Ngô vương có mười lăm vạn đại quân, Ninh Nguyên Hiến chỉ có tám vạn đại quân, nếu thật sự đánh nhau, liền thực sự phải chịu thua thiệt.
Nhất định phải để cho Tây quân nước Ngô đi đến nửa đường.
Biện Tiêu đột ngột xuất kích!
Ba vạn Tây quân nước Ngô cách đại doanh nước Ngô bốn trăm dặm, ba trăm dặm, hai trăm dặm!
Thời điểm đã đến!
Việt vương Ninh Nguyên Hiến hạ chỉ!
- Mệnh lệnh Biện Tiêu, đánh bất ngờ phía Tây nước Ngô!
- Giết sạch, đốt sạch, cướp sạch!
- Binh quý thần tốc, không nên chiếm thành, không nên ham chiến, hãy luôn đột tiến, đột tiến, đột tiến!
- Giết cho nước Ngô kinh hồn bạt vía, giết cho Ngô vương hồn phi phách tán!
Hai ngày sau!
Biện Tiêu nhận được ý chỉ của Việt vương.
Ông ta đã sớm chuẩn bị từ lâu, mài đao soàn soạt.
Năm nghìn quân đội tinh nhuệ nhất, thậm chí đã đổi sang áo giáp cùng chiến đao kiểu mới của gia tộc họ Kim.
Theo lệnh của Ninh Nguyên Hiến.
Hai vạn đại quân Biện Tiêu, đột ngột xuất phát từ Diễm Châu, tiến vào phía Tây Việt quốc.
Trong nháy mắt, như sấm sét giữa trời quang!
Trên đường giết chóc, trên đường đốt phá!
Giết! Giết! Giết!
Không đánh thành kiên cố, không đoạt thành trì.
Trên đường đánh bất ngờ, trực tiếp đâm thẳng vào tim gan nước Ngô.
Đầu người lăn lóc, núi thây biển máu!
...
Đại Tuyết Sơn!
Thẩm Lãng hành quân đầy khó khăn.
Ngay từ đầu vẫn rất nhẹ nhàng, nhưng khi lên đến sườn núi, sau đó dần dần liền trở nên chật vật.
Bởi vì, tuyết càng ngày càng dày.
Mặc dù Đại Kiếp Tự đã xây một con đường lên núi rộng sáu thước, cũng tương đối rộng và bằng phẳng.
Thế nhưng con đường này lâu ngày không ai đi, trên đường cũng là tuyết đọng thật dày.
Thẩm Lãng trên đường hành quân, còn phải dọn dẹp tuyết đọng trên đường.
Mặc dù đã có chuẩn bị, thế nhưng vẫn đánh giá thấp độ rét trên núi.
Hành quân như thế, một ngày tối đa chỉ có thể đi hai mươi mấy dặm, hơn nữa càng lên cao càng ngày càng chậm.
Sau khi đến thế giới này, Thẩm Lãng cũng là lần đầu tiên tới Đại Tuyết Sơn.
Quả nhiên hùng vĩ đồ sộ, thật là khiến người ta sinh lòng e ngại.
Toàn bộ trong tầm nhìn, đều là một mảnh trắng xóa.
Thẩm Lãng không khỏi bội phục Hồng quân hậu thế, bọn họ có đến mấy vạn người vượt qua núi tuyết, hơn nữa gần như không có đường đi.
Tuy rằng ngọn Đại Tuyết Sơn mà Thẩm Lãng leo lên này có lớn hơn, nhưng dù sao cũng có Đại Kiếp Tự mở đường.
Đi trên con đường sáu thước này, Thẩm Lãng cũng rõ ràng phải than thở về Đại Kiếp Tự.
'Các ngươi là lũ điên à? Sao lại xây cung điện trên ngọn núi cao như vậy?'
Đường núi này chí ít hơn một trăm dặm, lúc đó các ngươi đã mở đường như thế nào vậy?
Thẩm Lãng không cách nào tưởng tượng lúc đó Đại Kiếp Tự đã vận dụng bao nhiêu nhân lực, lại chết bao nhiêu người để mở con đường mòn này?
Nhưng mà ngẫm lại trong lịch sử địa cầu, một nghìn ba trăm năm trước vương quốc Tubo (Thổ Phiên) (*) đã kiến tạo quần thể cung điện trên ngọn núi cao 3700 mét so với mặt nước biển, thậm chí nó còn lợi hại hơn cả Đại Kiếp Cung này rất nhiều.
(*) Vương quốc này ở Tây Tạng, sụp đổ vào thế kỷ thứ 9 sau khi Lang Dharma bị ám sát.
Vương quốc Tubo vào thời điểm mạnh nhất, dân cư cũng chỉ có mấy triệu mà thôi.
Khoảng năm ngày sau!
Thẩm Lãng cuối cùng cũng đi tới đỉnh núi tuyết này.
Đương nhiên, đây chỉ là một ngọn núi tuyết mà thôi, vì đằng xa còn có đỉnh Đại Tuyết Sơn cao hơn nữa.
Tiếp đó, hắn thấy được Đại Kiếp Cung nổi tiếng lâu đời trong truyền thuyết.
Đây là quần thể cung điện lớn nhất của Đại Kiếp Tự ở thế giới phương đông.
Đương nhiên bây giờ đã có một nửa trở thành phế tích.
Thế nhưng lúc Thẩm Lãng thực sự đi tới Đại Kiếp Cung vẫn bị rung động.
Bởi vì so với tòa cung điện của vương quốc Tubo thì độ cao của Đại Kiếp Cung còn cao hơn so với mặt biển.
Nhưng mà diện tích lại nhỏ hơn một chút, Thẩm Lãng nhìn qua, toàn bộ quần thể kiến trúc Đại Kiếp Cung có lẽ chỉ có chừng hai mươi vạn mét vuông, cũng chính là ba trăm mẫu.
Thế nhưng quảng trường của nó rất lớn.
Toàn bộ trên Đại Tuyết Sơn, tổng cộng có ba quảng trường.
Phía trước Đại Kiếp Cung có một cái.
Phía dưới Đại Kiếp Cung cách đó mấy trăm mét, mặt chính có một cái, phía sau cũng có một cái.
Ngay từ đầu Thẩm Lãng không hiểu, những tín đồ trực tiếp tới trước quảng trường Đại Kiếp Cung là được rồi, vì sao còn muốn xây thêm mấy quảng trường phía dưới nữa?
Bây giờ Thẩm Lãng đã hiểu.
Đầu tiên, năm đó kiến tạo Đại Kiếp Cung, lúc lát đường, đều cần nhiều vật liệu đá.
Cho nên, họ mở ngay một bãi khai thác đá ngay trên núi, khai thác xong san bằng thành một mảnh đất rộng lớn, thế là đơn giản xây xong quảng trường.
Hơn nữa trên quảng trường cũng có thành lũy, dùng để chống đỡ quân địch.
Muốn đánh Đại Kiếp Cung, trước phải đột phá hai thành lũy phòng tuyến.
Đương nhiên, hai thành lũy phòng tuyến trên quảng trường lúc này cũng sớm đã trở thành phế tích.
Sau hai trận đại chiến, đã bị hủy đi.
...
Liên quân Thẩm Lãng cùng Arunana tiến vào chiếm giữ khu vực cung điện tương đối nguyên vẹn ở Đại Kiếp Cung.
Đám võ sĩ hội Thiên Đạo thuần thục mở ra cung điện ngầm dưới đất, từ bên trong lấy ra áo bông, lương thực, chảo sắt.
Không chỉ có những thứ này, còn có rất nhiều phân trâu dùng để làm nhiên liệu.
Arunana không thể tin được mà phải thốt nên lời:
- Mấy thứ này, cũng là ngươi giấu từ trước sao?
Đương nhiên là đúng!
Khi Thẩm Lãng quyết định coi Đại Kiếp Cung là nơi chôn vùi đại quân vua Khương, liền vận dụng nhân lực khổng lồ để hoàn thành tất cả chuyện này.
Arunana rõ ràng là một nữ vương hồ đồ, những thứ thịt khô này, còn có phân bò khô, cũng là mua từ trong bộ lạc của nàng, sau đó do đội ngũ hội Thiên Đạo vận đến tầng hầm Đại Kiếp Cung giấu đi.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Kẻ địch còn cách chúng ta xa lắm không?
Ưng Dương đáp:
- Rất xa, hai ngày nữa mới có thể đến!
Thẩm Lãng nói:
- Điều động trinh sát, bố phòng dưới quảng trường Đại Kiếp Cung, một khi có địch tình, lập tức báo cáo.
- Ta tự mình đi!
Hai người Ưng Dương cùng Vũ Liệt, dẫn đầu võ sĩ tinh nhuệ nhất, đi xuống phía dưới bố phòng.
Arunana hỏi:
- Vậy tiếp theo phải làm sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Ăn cơm, đi ngủ, chờ kẻ địch đến, tiêu diệt bọn họ sạch sẽ, sau đó rời đi!
Arunana hỏi:
- Không đánh trận sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Tại Đại Kiếp Cung thì làm gì có trận để đánh?
Là không có trận để đánh!
Chỉ cần kẻ địch vừa đến, trong nháy mắt liền long trời lở đất, đất rung núi chuyển.
Tiếp đó kẻ địch có lẽ sẽ tan biến sạch sẽ.
...
Hai ngày sau!
Vũ Liệt hồi báo!
- Kẻ địch đã đến! Kẻ địch đã đến!
Thẩm Lãng thở dài.
Trong nháy mắt, kỳ tích tàn sát mấy vạn đại quân, lại sắp phải diễn ra!