Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 259: Vua Khương Arutai: Toàn quân bị diệt! Chấn động trời đất!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 259 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong Nộ Triều thành!
- Thật sự là đầu tường biến ảo đại vương kỳ (*)!
(*) Đây là câu thơ thứ 4 trong bài thất ngôn bát cú Vô Đề - Quán Vu Trường Dạ Quá Xuân Thì của đại văn hào Lỗ Tấn làm vào tháng 2 năm 1931. Câu này ý nói về chuyện nội bộ Quốc Dân Đảng lục đục ở Nam Kinh.
Một ông chủ thở dài nói, tiếp đó đóng sập cửa hàng lại.
Bây giờ gần như tất cả mọi người đã xác định, Hầu tước Kim Trác đã bị đâm chết.
Bởi vì lâu rồi không thấy ông ta xuất hiện, hôm nay người chủ trì công việc trong pháo đài chính là tiểu thư Kim Mộc Lan của Hầu phủ.
Tất cả mọi người đều biết, vị công chúa Huyền Vũ thành này không hề biết che giấu cảm xúc.
Mỗi lần gặp người khác, dù đã cố gắng hết sức che giấu, nhưng vẫn khó nén nỗi bi phẫn.
Đôi mắt to đẹp lạ thường của nàng gần như lúc nào cũng đỏ hoe.
Nàng bi thương phẫn nộ đến vậy, nếu Hầu tước Kim Trác chưa chết, lẽ nào nàng bi thương đến vậy chỉ vì phu quân lỡ lầm điều gì đó?
Không chỉ có thế, toàn bộ tàu chiến của gia tộc họ Kim trên biển đều đã neo đậu và ngừng hoạt động.
Toàn bộ quân đội gia tộc họ Kim đều co cụm vào bên trong ba thành lũy.
Ngày nay, gia tộc họ Kim đã mất cả quyền kiểm soát trên biển, Thành chủ Thiên Phong Cừu Hào đã đầu hàng quân Ngô đang hoành hành trên biển này.
Bây giờ không chỉ tàu buôn của hội Thiên Đạo mà bất kỳ tàu buôn nào cũng phải ngừng hoạt động.
Ngay cả thuyền từ Dương Vũ thành đến Nộ Triều thành cũng ngừng chạy, bởi vì Cừu Hào nói, trước khi kết thúc đại chiến, không ai được xuống biển.
Trừ thuyền của nước Ngô, bất kỳ đội thuyền nào khác một khi xuất hiện trên vùng biển này, đều sẽ bị đánh chìm không chút do dự.
Rất nhiều người đã biết, đại quân nước Ngô đang chỉnh đốn ở phía bắc đảo Thiên Phong, không xa, sẽ nhanh chóng rầm rộ nam tiến, đổ bộ lên đất liền Nộ Triều thành.
Cho đến lúc này, lại là một trận đại chiến long trời lở đất.
Mới qua bao lâu?
Gia tộc họ Kim chiếm đoạt Nộ Triều thành mới chưa đầy nửa năm mà thôi, hôm nay lại muốn đổi chủ nhân sao?
Nhưng mà ngược lại cũng không thành vấn đề, dù sao cũng chỉ là ngừng kinh doanh chừng nửa tháng, sau khi đại chiến chấm dứt, mọi người vẫn làm ăn vẫn kiếm tiền.
Chẳng qua là đổi một người thu thuế mà thôi.
Đáng lẽ ra lúc trước không nên tặng nhiều quà cho cái tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng đó đến vậy.
Tên khốn kia, nhận quà mà không làm gì, những món quà đó coi như là vứt cho chó ăn.
Chờ nước Ngô đoạt Nộ Triều thành xong xuôi, mọi người lại phải bị vắt kiệt một lần nữa.
Rất nhiều người đã nghe, lần này chủ soái quân Ngô tên là Ngô Mục, là em họ của vua Ngô, chờ chiếm Nộ Triều thành gã liền sẽ trở thành tân chủ nhân Nộ Triều thành, thậm chí ngay cả chức quan đều nghe được, Thái Thú kiêm Thủy Sư Đề đốc Lôi Châu.
Nhìn xem nước Ngô họ khác biệt.
Lúc ở nước Việt, quần đảo Lôi Châu chỉ là hai thành quận Nộ Giang mà thôi. Đến nước Ngô, trực tiếp được thăng cấp thành quận.
Rất nhiều đại thương nhân đều đã bắt đầu tìm hiểu sở thích của Ngô Mục đại nhân này, xem nên tặng quà gì để lấy lòng gã.
Bởi vì trong lòng cả đám con buôn này, gia tộc họ Kim đã hết thời, trận đại chiến này họ Kim chắc chắn sẽ thua không còn nghi ngờ gì nữa.
Đóng lại cổng chính cửa hàng, đưa toàn bộ hàng hóa đáng giá vào trong tầng hầm, tránh được tai họa chiến tranh là tốt rồi.
Nhưng mà sẽ không có chuyện, lần trước gia tộc họ Kim chiếm đoạt Nộ Triều thành sau đó cũng không cướp bóc trắng trợn, chắc là nước Ngô cũng sẽ không như thế.
Ngay khi người chủ cuối cùng đóng sập cánh cửa, một bóng người đi đến.
Nhưng mà ông chủ như thể hoàn toàn không nhìn thấy vậy, trực tiếp khóa cánh cửa cuối cùng.
...
Bóng dáng cao lớn bước vào hầm, lập tức ngồi xuống và nói:
- Thời gian rất gấp, nói đi!
Nến được đốt lên.
- Không, không cần đốt nến. - Giọng nói hùng hồn vang lên, gã vung tay dập tắt ngọn nến vừa cháy.
- Ha ha ha ha! - Đối phương cười nói:
- Tướng quân Kim Sĩ Anh, ngài sợ gặp người đến vậy sao? Mỗi lần gặp mặt đều muốn trong bóng tối? Ngay cả làm việc cũng phải lén lút trong đêm?
Đây là một cô gái, giọng nói đặc biệt êm tai.
Mà bóng dáng cao lớn đó chính là Kim Sĩ Anh, con nuôi của Hầu tước Kim Trác, Thành chủ Nộ Triều.
Gã lại đến tầng hầm bí mật này để gặp mặt một người khác.
Tiếp đó, cô gái này vẫn kiên trì đốt nến.
Kim Sĩ Anh bản năng che mặt.
Nhưng gã vẫn gặp được cô gái đối diện này, dáng dấp cực kỳ xinh đẹp, điểm mấu chốt là thân hình đặc biệt khỏe khoắn, gợi cảm.
Vòng eo thon gọn, đôi chân dài thẳng tắp, những đường cong nóng bỏng.
Trên người nàng mặc cũng là đồ da rắn.
Nàng cầm giá nến, thong thả đi đến trước mặt Kim Sĩ Anh, rồi trực tiếp ngồi lên đùi gã.
Cơ thể săn chắc đến kinh ngạc.
Kim Sĩ Anh xoay mặt đi, có vẻ hơi mất tự nhiên.
- Lang quân, chúng ta đã từng ân ái nhiều lần, sao chàng còn ngượng ngùng đến vậy? – Cô gái nói.
Vừa nói, nàng vươn đầu lưỡi, hôn lên lỗ tai Kim Sĩ Anh.
Kim Sĩ Anh nói bằng giọng khàn khàn:
- Đó cũng là quỷ kế của nàng, ta vốn tưởng nàng chỉ là cô gái gặp nạn, nên mới ra tay cứu giúp, ai ngờ lại bị nàng bỏ thuốc, mơ mơ hồ hồ mà ân ái cùng nhau.
Cô gái nói dịu dàng:
- Đó là lần đầu tiên mà, lẽ nào lần thứ hai thiếp cũng đánh thuốc chàng sao? Rõ ràng là chàng đã nghiện, dùng sức đè thiếp xuống mà.
Khuôn mặt Kim Sĩ Anh run lên.
Cô gái nói:
- Lang quân, trước đây chàng rất thích nhìn thiếp, thậm chí lúc ân ái còn nhìn chằm chằm vào mặt thiếp, vì sao bây giờ không muốn gặp thiếp, mỗi lần đều phải mò mẫm nói chuyện, mò mẫm làm việc như vậy?
Kim Sĩ Anh nói:
- Bởi vì ta đang đối mặt với một kẻ dối trá.
- Ồ, ồ, ồ. - Cô gái nói dịu dàng:
- Lang quân của thiếp đang giận, thiếp xin lỗi chàng có được không?
Cô gái hôn lên môi Kim Sĩ Anh, rồi lột bỏ áo của gã.
- Ta không có tâm trạng nào đâu. - Kim Sĩ Anh cự tuyệt.
Cô gái nói dịu dàng:
- Đã đến nước này rồi, còn nói không có tâm trạng sao? Huynh đệ của chàng còn thành thật hơn chàng nhiều.
Tiếp đó, người con gái đó lột luôn quần của Kim Sĩ Anh, hai người lại ân ái cùng nhau.
Trong quá trình đó Kim Sĩ Anh vài lần thổi tắt ngọn nến, cô gái lại đốt, hơn nữa còn cầm sáp nến nhỏ lên ngực mình.
Rõ ràng là một cô gái điên cuồng, khiến người ta có chút muốn dừng mà không thể.
...
Khoảng nửa canh giờ sau.
Cô gái xinh đẹp lười biếng nằm trong lòng Kim Sĩ Anh.
- Lang quân, ngày mai đại quân nước Ngô của thiếp sẽ nam tiến, chàng không còn thời gian nữa, đã đến lúc phải lựa chọn. - Cô gái nói dịu dàng.
Kim Sĩ Anh không nói gì.
Cô gái nói:
- Chàng không lo cho mình, không lo cho thiếp, cũng có thể lo cho con của chúng ta.
Ngay lập tức Kim Sĩ Anh không khỏi run lên.
Cô gái bắt được tay Kim Sĩ Anh, sờ bụng của mình, nói dịu dàng:
- Chúng ta đã ân ái bảy tám lần, đứa bé trong bụng đã hơn hai tháng.
Kim Sĩ Anh gần như ngừng thở.
- Sao vậy? Sợ sao? Không muốn gánh chịu trách nhiệm à? - Cô gái nói dịu dàng.
Ước chừng một lúc lâu sau, Kim Sĩ Anh nói:
- Rốt cuộc nàng là ai? Nàng tên gì?
Cô gái nói:
- Ngô U!
Kim Sĩ Anh ngạc nhiên hỏi:
- Ngô?
Cô gái nói:
- Đừng hiểu lầm, thiếp cũng không phải là công chúa gì, cũng không phải quận chúa gì, có lẽ mấy trăm năm trước ta và Đại vương là cùng một dòng tộc. Thiếp bây giờ, có thể coi như là em họ của tướng quân Ngô Mục.
Kim Sĩ Anh nói:
- Ngô Mục đại nhân quả thật để mắt đến ta.
Cô gái nói:
- Ngài ấy đương nhiên để mắt đến chàng, bởi vì lang quân quá xuất sắc.
Kim Sĩ Anh nói:
- Các ngươi đúng là trăm phương ngàn kế, hơn hai tháng trước đã dùng mỹ nhân kế để kéo ta vào bẫy.
Cô gái Ngô U nói:
- Lang quân, chàng đã vô cùng quan trọng, trọng tâm của chúng ta hoàn toàn đặt vào chàng, thậm chí đại mỹ nhân như thiếp cũng được dâng tặng cho chàng. Nhưng bây giờ nói ra không sợ chàng mất hứng, tầm quan trọng của chàng đã không còn lớn như vậy nữa, bởi vì Kim Trác đã chết, toàn bộ Nộ Triều thành như rắn mất đầu, hơn nữa Việt quốc hoàn toàn chẳng bỏ sức trợ giúp Nộ Triều thành, người tài giỏi nhất của gia tộc họ Kim là Thẩm Lãng lại bị vây khốn ở quận Bạch Dạ, sống chết không rõ. Chiếm Nộ Triều thành trở nên dễ dàng, nên tác dụng của chàng không còn lớn đến thế nữa.
Kim Sĩ Anh không nói gì.
Ngô U hôn lên ngực Kim Sĩ Anh nói:
- Nhưng chàng là người đàn ông của thiếp, thiếp đã thích chàng, thiếp muốn được ở bên chàng, thiếp hy vọng thấy chàng có tiền đồ, có tương lai xán lạn.
Kim Sĩ Anh hỏi:
- Thế nào là có tiền đồ, có tương lai xán lạn?
Ngô U nói:
- Lang quân, với võ công và tài hoa của chàng, lẽ ra đã thi đỗ võ tiến sĩ, ít nhất cũng có thể làm võ tướng tứ phẩm. Kết quả chàng lại bị ân tình của gia tộc họ Kim ràng buộc, trên danh nghĩa là tướng quân, nhưng thực ra chỉ là gia nô, không có bất kỳ binh quyền nào.
Kim Sĩ Anh nói:
- Hầu tước đại nhân đối với ta ân tình sâu nặng như núi, tất cả những gì ta có cũng là do gia tộc họ Kim ban cho.
Ngô U nói:
- Lang quân, lẽ nào chàng muốn chôn thân cùng gia tộc họ Kim sao? Trận chiến này đã không còn hy vọng nào cho nhà đó nữa.
Kim Sĩ Anh nói:
- Chúng ta còn có năm sáu ngàn quân đội, chúng ta còn có pháo đài kiên cố không thể phá vỡ.
Ngô U nói:
- Đúng, pháo đài này Cừu Thiên Nguy xây vô cùng vững chắc, một vạn người chúng ta tấn công cũng không thể đánh hạ, vậy hai vạn, ba vạn người thì sao? Quan trọng nhất là Kim Trác đã chết, chàng còn có thể khiến ai nghe lời?
Kim Sĩ Anh không nói.
Ngô U nói:
- Việt vương Ninh Nguyên Hiến sắc phong chàng là Thành chủ Nộ Triều, kết quả chàng có nửa phần quyền lực nào sao? Vì muốn biện bạch cho bản thân, chàng không tiếc tự mình làm khó mình, thậm chí quỳ gối trước một tên ở rể như Thẩm Lãng. Chàng là nghĩa tử, hắn là người ở rể, thân phận địa vị của hắn rõ ràng không bằng chàng. Vậy mà chàng lại quỳ lạy thuần phục một tên ở rể, điều này chẳng phải vô cùng nhục nhã sao?
Cô gái bắt được tay Kim Sĩ Anh, cảm nhận vết sẹo phía trên đó.
Ngô U nói:
- Lang quân, thiếp vẫn phải nhắc lại lời này, chàng không lo cho mình, chẳng lẽ không lo cho thiếp, không lo cho con của chúng ta sao?
Kim Sĩ Anh vẫn không nói gì.
Ngô U nói:
- Sau khi chiếm được Nộ Triều thành, Ngô Mục sẽ trở thành Thái Thú Lôi Châu kiêm Thủy Sư Đề đốc. Mà phu quân của thiếp, sẽ trở thành Thành chủ Nộ Triều chân chính, kiêm Tứ phẩm tướng quân nước Ngô.
Kim Sĩ Anh run lên.
Ngô U nói:
- Trong tương lai, địa vị Nộ Triều thành sẽ rất cao, hẳn là giống như huyện Bình An và huyện Vạn Niên ở kinh đô, Thành chủ là tòng ngũ phẩm!
Kim Sĩ Anh thoáng dừng lại hít thở một chút.
Ngô U nói:
- Lang quân, chàng lẽ nào cam tâm làm gia nô cả đời? Lẽ nào chàng sẵn lòng để con mình sinh ra cũng trở thành gia nô sao? Ngô Mục tướng quân là đường đệ (em họ) của Đại vương Ngô Khải, ngài ấy thiếu tâm phúc thực sự, mà chàng không có gốc gác nào, là ứng cử viên tốt nhất. Một khi chàng thuần phục Ngô Mục, nhất định sẽ được ngài ấy coi như tâm phúc.
Kim Sĩ Anh không nói gì, thế nhưng nhịp tim đã tăng nhanh.
Ngô U nói:
- Lang quân, ngay cả cái loại rác rưởi như Cừu Hào này đều có thể trở thành Thành chủ Thiên Phong, Tứ phẩm Trấn Hải tướng quân, chàng cam tâm sao? Chàng rõ ràng xuất sắc hơn hắn rất nhiều. Chức quan quyền cao chức trọng Thành chủ Nộ Triều kiêm Tứ phẩm Nộ Lãng tướng quân, chàng lẽ nào không muốn sao?
Kim Sĩ Anh nói:
- Cái giá phải trả chính là ta phải phản bội gia tộc họ Kim, đúng không?
Ngô U nói:
- Gia tộc họ Kim vốn đã phải diệt vong, liên quan gì đến việc chàng phản bội? Mặc kệ chàng có làm thế nào, cũng không cứu được gia tộc họ Kim, chính chàng cần phải lập công lớn, cần dâng cho Ngô Mục Hầu gia một bản công trạng đầu tiên.
Kim Sĩ Anh nhắm mắt lại, không nói gì trong một lúc lâu.
Ngô U cất giọng nũng nịu:
- Lang quân ơi? Người ta dù có quyến rũ chàng thật nhưng vẫn trong sạch không tì vết, đây là một mỹ nhân kế, nhưng lại là một mỹ nhân kế 'bánh bao thịt đánh chó', có đi không về. Thiếp là bánh bao thịt, chàng là chó, chẳng lẽ chàng ăn rồi mà lại bỏ mặc sao?
Ước chừng một lúc lâu, Kim Sĩ Anh nói:
- Tương lai các ngươi sẽ xử lý gia tộc họ Kim thế nào?
Ngô U nói dịu dàng:
- Ý chàng là Kim Mộc Lan sao?
Kim Sĩ Anh không nói.
Ngô U nói:
- Thiếp ghen tị, Kim Mộc Lan đã có gia đình rồi, chàng còn ôm hy vọng hão huyền với nàng ta sao?
Kim Sĩ Anh nói:
- Ta với tiểu thư không có bất kỳ ý đồ bất chính nào.
Ngô U nói:
- Kim Trác đã chết, gia tộc họ Kim mất Nộ Triều thành đã là kết cục định sẵn, đảo Vọng Nhai và đảo Kim Sơn cũng không giữ được, gia tộc họ Kim chỉ còn lại đất phong ban đầu, nhất định không thể nuôi nổi những đội quân tư nhân này, có lẽ sẽ trở thành quý tộc hạng hai hạng ba thôi. Còn Kim Mộc Lan, chúng ta sẽ không giết nàng. Chàng cũng biết Thái tử Ninh Dực quý quốc với nàng nhất định phải được, Hội Ẩn Nguyên sẽ đưa nàng đến trên giường Thái tử một cách nguyên vẹn, không sứt mẻ.
Kim Sĩ Anh chợt cắn răng một cái, thái dương giật giật.
Ngô U nói dịu dàng:
- Lang quân, chàng không phải chúa cứu thế, chàng cứu không được nhiều người như vậy. Hơn nữa, Kim Mộc Lan theo Thái tử Việt quốc thì có gì không tốt? Dù lần này Việt quốc nguyên khí đại thương, Ninh Dực vẫn là Thái tử, trở thành thiếp thất của Thái tử cuối cùng chẳng phải tốt hơn nhiều so với gả cho loại dân đen như Thẩm Lãng sao?
Kim Sĩ Anh nói:
- Thẩm Lãng cô gia cực kỳ tài giỏi.
Ngô U nói:
- Hắn quả thực cực kỳ giỏi, thế nhưng tầm nhìn quá nhỏ hẹp, một lòng chỉ muốn báo thù, chỉ muốn diệt tộc Tô, mà bỏ mặc Nộ Triều thành, rõ ràng thật nực cười, cuối cùng cũng chỉ xuất thân từ dân đen, không có triển vọng gì lớn. Lang quân à, chàng đừng học theo hắn, mà phải có mục tiêu lớn hơn, thiếp vẫn chờ chàng phong hầu bái tướng, vợ bằng chồng quý mà.
Kim Sĩ Anh run rẩy nói:
- Các ngươi muốn ta làm gì?
Ngô U nói:
- Kim Trác sau khi chết, Kim Mộc Lan chấp chưởng quyền lực tối cao toàn bộ Nộ Triều thành, chàng chắc hẳn sẽ là cánh tay đắc lực của nàng.
Kim Sĩ Anh trong bóng đêm gật đầu.
Ngô U nói:
- Chắc là chàng có rất nhiều huynh đệ tâm phúc chứ.
Kim Sĩ Anh nói:
- Nếu thuần phục gia tộc họ Kim, đương nhiên có rất nhiều. Nhưng nếu muốn phản bội gia tộc họ Kim, thì tâm phúc huynh đệ của ta không nhiều lắm, chỉ vài trăm người mà thôi.
Ngô U nói:
- Vậy là đủ rồi, chàng bây giờ là võ tướng mạnh nhất của gia tộc họ Kim, nên giao nhiệm vụ cho chàng trấn thủ cổng thành, chắc hẳn là chuyện đương nhiên thôi.
Kim Sĩ Anh gật đầu đáp:
- Ừ.
Ngô U nói:
- Chuyện của chàng cần làm rất đơn giản, trực tiếp mở cổng thành, để đại quân chúng ta thuận lợi nhảy vào trong pháo đài, nhiệm vụ của chàng coi như là hoàn thành. Chiến đấu kế tiếp giao cho chúng ta.
Kim Sĩ Anh nói:
- Các ngươi tấn công pháo đài chính của Nộ Triều thành, khó khăn lớn nhất chính là phá cửa đúng không?
Quả thực như thế.
Cái tên biến thái Cừu Thiên Nguy này, thực sự đã xây Nộ Triều thành quá lớn, quá vững chắc, tường thành cao dày, cổng thành càng không thể phá vỡ.
Trong tình hình bình thường, ba vạn đại quân nước Ngô muốn công phá cánh cổng này, không biết phải tốn bao nhiêu chi phí, không biết phải chịu bao nhiêu thương vong, ít nhất cũng phải mấy nghìn người.
Mà một khi phá được cửa.
Những bước tiếp theo lại trở nên dễ dàng.
Ngô U nói:
- Lang quân, đây là một công lao có giá trị cao nhất. Đối với chàng mà nói hoàn toàn không cần tốn nhiều sức lực, chỉ cần từ bên trong mở cổng ra là được, đến lúc đó chiếm được Nộ Triều thành, chàng chính là người có công đầu.
Giọng Kim Sĩ Anh run rẩy, gắng sức hít thở thật sâu:
- Ta, ta có một điều kiện.
Giọng Ngô U cũng run rẩy, cuối cùng cũng sắp thành công.
Để thuyết phục người đàn ông này, nàng đã thực hiện không biết bao nhiêu lần, thực sự đã nói đủ lời, dùng đủ mọi thủ đoạn.
Kim Sĩ Anh nói:
- Sau khi chuyện thành công, buông tha người gia tộc họ Kim, không cần giết hại bừa bãi người vô tội.
Ngô U nói dịu dàng:
- Ồ, lang quân của thiếp quả là tình sâu nghĩa nặng? Tình nghĩa của chàng có thể chia cho thiếp một chút được không?
Kim Sĩ Anh nói bằng giọng lạnh lùng:
- Ta không đùa.
Cô gái lại một lần nữa trèo lên người Kim Sĩ Anh, nói dịu dàng:
- Theo chàng, theo chàng, đều tùy chàng, người có tình có nghĩa thật lắm điều phiền phức!
...
Đại Tuyết Sơn!
Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, ba bốn vạn đại quân dưới trướng vua Khương vẫn lạnh cóng đến run rẩy.
Dưới Đại Kiếp Cung có hai quảng trường, lúc này liên quân của vua Khương Arutai và Đại Kiếp Tự đang ở quảng trường đầu tiên.
Ở đây cách Đại Kiếp Cung theo đường thẳng vẫn còn cao hơn mấy trăm mét, chỉ cần ngửa đầu có thể thấy được Đại Kiếp Cung hùng vĩ. Thế nhưng chặng đường vẫn còn rất xa, phải mất gần mười dặm.
Cái quảng trường đầu tiên này, cũng chính là phòng tuyến đầu tiên bảo vệ Đại Kiếp Cung, vốn là có một thành lũy, giờ đây đã bị hủy hoại, khắp nơi đều là cảnh đổ nát.
Đầu đà Khổ Nan vuốt ve những phế tích này, vành mắt hơi đỏ hoe.
Cuộc chiến Đại Kiếp Cung đã là chuyện của vài thập niên trước, nhưng dường như vẫn hiển hiện rõ ràng trước mắt ông ta.
Mà kẻ hủy diệt Đại Kiếp Cung, chính là đại tướng dưới trướng Khương Ly.
Dưới sự hiệu triệu của Khương Ly, nước Càn, nước Việt, nước Sở, nước Ngô đã thành lập sáu vạn liên quân tiến đánh Đại Kiếp Cung, thảm sát gần hai vạn tăng binh, biến cung điện mỹ lệ tráng lệ thành phế tích.
Đại Kiếp Tự ở thế giới phương đông đã từng huy hoàng đến nhường nào?
Thậm chí rất nhiều quốc quân cũng là đệ tử của Đại Kiếp Tự, quốc sư trong triều cũng là thượng sư đến từ Đại Kiếp Tự.
Đại Kiếp Tự vẽ một vòng tròn, ngọn núi này thuộc về Đại Kiếp Tự, ruộng đất phì nhiêu cùng dân chúng dưới chân núi cũng đều thuộc về Đại Kiếp Tự.
Đại Kiếp Cung này đã có lịch sử mấy trăm năm. Lúc xây dựng Đại Kiếp Cung, thế giới phương đông có năm quốc gia, mấy chục quý tộc đã bỏ công sức, tiền của và nhân lực.
Tất cả đều do tên súc sinh Khương Ly!
Rõ ràng một mình hắn đã gần như nhổ tận gốc thế lực Đại Kiếp Tự khỏi thế giới phương đông, đẩy bọn họ chạy tới Tây Vực.
Sau khi Khương Ly bại vong, Đại Kiếp Tự cho rằng có thể ngóc đầu trở lại.
Không ngờ hoàng đế của Đại Viêm đế quốc lại trực tiếp giáng đòn cảnh cáo, hạ chiếu bắt tàn dư Đại Kiếp Tự.
Đầu đà Khổ Nan ở trong phế tích không ngừng tìm kiếm.
Ước chừng tìm kiếm một khắc đồng hồ, ông ta rốt cuộc tìm được một tảng đá, trên đó khắc hai chữ, Khổ Nan!
Đây chính là ông ta khắc, lúc đó ông ta vẫn chỉ là một tiểu tăng binh mà thôi.
Vuốt ve chữ viết trên tảng đá này, Đầu đà Khổ Nan khóc không thành tiếng.
- Sư huynh, sư đệ, linh hồn hãy trở về đây!
- Sư tôn, Tăng vương bệ hạ, đệ tử cuối cùng đã trở lại Đại Kiếp Cung.
- Đệ tử xin thề, nhất định sẽ tái hiện vinh quang Đại Kiếp Cung!
Chứng kiến cảnh tượng bi tráng này, hai nghìn tăng binh dưới trướng Đầu đà Khổ Nan trang nghiêm, miệng lẩm nhẩm.
- Trở lại Đại Kiếp Cung!
- Tái hiện vinh quang Đại Kiếp Tự!
Mà Đại tông sư Ban Nhược chỉ tò mò thăm dò mảnh phế tích này.
Nàng với Đại Kiếp Cung không hề có tình cảm, thậm chí còn vỗ tay vui mừng trước sự hủy diệt của nó.
Bởi vì nàng cũng sùng bái Khương Ly bệ hạ.
Phàm là những gì Khương Ly bệ hạ phản đối, Ban Nhược ta đây trong lòng cũng phản đối.
Nhưng nàng lại nghĩ đến lúc sư tỷ Lâm Thường phản bội Ma Nham Đạo Cung, còn từng muốn xây Tuyết Sơn Cung phía trên Đại Kiếp Cung.
Nhưng mà chỉ một tháng Lâm Thường lại vứt bỏ, bởi vì thực sự quá xa, sinh hoạt quá bất tiện, mỗi lần mua giấy vệ sinh đều phải chạy vài trăm dặm.
Đừng thấy Ban Nhược vài lần dẫn người đi tiêu diệt Tuyết Sơn Cung, thế nhưng trong lòng nàng với sư tỷ Lâm Thường cũng không có địch ý quá lớn, ngược lại còn có chút đồng tình.
Tuyết Sơn Lão Yêu vô cùng lợi hại, đánh nhau đến bây giờ cũng chưa thắng nổi.
Lời này vẫn truyền khắp toàn bộ võ đạo thế giới phương đông.
Lão yêu Lâm khi thắng khi bại.
...
Còn vua Khương Arutai, thì hoàn toàn trong một tâm trạng khác hẳn.
Hào sảng, hùng tráng!
Gã đã quyết định, gã nhất định phải xây lại Đại Kiếp Cung.
Nơi này không thể làm hoàng cung, nhưng lại có thể dùng làm hành cung.
Hội đương lăng tuyệt đính, nhất lãm chúng sơn tiểu (*).
(*) Đây là câu thơ trích ra từ bài Vọng nhạc (Đại Tông phù như hà) - Trông núi (Thái Sơn trông thế nào) của Đỗ Phủ, có nghĩa là: Ðược dịp lên tận đỉnh cao chót vót, ngắm nhìn mới thấy núi non chung quanh đều nhỏ bé
Arutai đương nhiên không biết bài thơ này, nhưng tâm trạng cũng không khác biệt lắm.
Xây cung điện trên Đại Tuyết Sơn này, mới là tận hưởng đỉnh cao của cuộc sống.
So với cung điện xấu xí của phụ thân Arugan, Đại Kiếp Cung này mới là kỳ tích trần gian.
Chờ ta chiếm được Thiên Tây hành tỉnh, toàn bộ Đại Tuyết Sơn đều thuộc về Arutai ta đây.
Đại Kiếp Cung, phảng phất như viên đá quý trên vương miện của ta.
Chờ ta diệt ngụy vương Arunana, ta chính là vị vua duy nhất của Khương quốc.
Gia tộc họ Tô phải phủ phục dưới chân ta, toàn bộ Thiên Tây hành tỉnh đều sẽ trở thành khu vực săn bắn của ta.
Không, không, không!
Ta muốn không chỉ là Thiên Tây hành tỉnh, ta còn muốn hơn nửa Việt quốc, ta muốn trở thành chúa tể thế giới phương đông.
Ta đến Đại Kiếp Cung, nhất định là ý trời!
Nơi đây mới là nơi gần nhất với thiên thần.
Ta sẽ giết ngụy vương Arunana tại Đại Kiếp Cung, đây cũng là ý trời!
Để vương đồ bá nghiệp của ta sẽ bắt đầu từ việc chém giết Arunana!
Còn Thẩm Lãng?
Hắn chỉ là một tên hề mà thôi, không đáng nhắc đến.
Mặc dù vô cùng xảo quyệt, nhưng vẫn chỉ là một tên hề.
- Đại quân chuẩn bị chiến đấu, chém giết ngụy vương Arunana!
- Chém giết Thẩm Lãng!
Theo tiếng gầm giận dữ của Arutai.
Một trận cuồng phong thổi qua, sau đó tuyết lớn bắt đầu rơi.
Arutai cười to:
- Bản vương uy phong đến tận đây, rống to một tiếng, lại xé rách bầu trời, khiến trời giáng tuyết lớn.
Mà lúc này, sự lo lắng trong lòng Tô Kiếm Đình đã đạt đến cực hạn.
- Đại vương, đại vương, trong lòng thần vô cùng thấp thỏm lo âu, Thẩm Lãng này chắc chắn sẽ bày quỷ kế! - Tô Kiếm Đình nói:
- Đại vương tuyệt đối không thể tiến lên, để thần dẫn binh đi tiêu diệt Arunana và Thẩm Lãng được không?
Arutai mất hứng, bèn trách mắng:
- Bằng vào ngươi cũng xứng sao? Đầu của ngụy vương Arunana, chỉ có bản vương mới có tư cách chém xuống! Đại Kiếp Cung này là kỳ tích nhân gian, dẫn dắt ta đến đây chém giết Arunana, hoàn toàn là ý chỉ của thần linh, vương đồ bá nghiệp của ta sẽ bắt đầu từ nơi đây. Việt quốc nội loạn, cơ hội trời ban, ta muốn không chỉ là phía nam Thiên Tây hành tỉnh, ta muốn trở thành một trong những chúa tể thế giới phương đông! Thiên thần chứng giám, Đại Kiếp Cung chứng giám!
Ba nàng tuyệt sắc Tô Mạc, Tô Ngưng, Tô Niễu quỳ xuống, cầu khẩn:
- Đại vương, đại vương, Thẩm Lãng gian xảo, không thể không đề phòng, hắn nhất định bày quỷ kế.
Vua Khương cười to nói:
- Vậy các ngươi nói hắn bày loại quỷ kế gì? Bày quỷ kế ở đâu hả?
Tô Mạc nói:
- Nô tỳ không biết, nhưng hắn gian xảo như quỷ, chắc chắn đã giăng bẫy bên trong Đại Kiếp Cung, Đại vương tuyệt đối không thể tiến lên.
Vua Khương Arutai liếc nhìn sang và nói:
- Khổ Nan Thượng Sư, vậy hãy để tăng binh của ngài làm tiên phong, tiến đánh Đại Kiếp Cung thế nào?
Ý tứ này rất rõ ràng, để tăng binh Đại Kiếp Tự đi dò đường.
Nếu có bẫy, có cạm bẫy thì cũng để tăng binh của Đầu đà Khổ Nan đi dẫm phải.
Đầu đà Khổ Nan cười ha ha nói:
- Vua Khương, rõ ràng nhát như chuột. Không cần ngươi nói, bản Đầu đà cũng không nhường ai việc nghĩa, cũng muốn là người đầu tiên tiến đánh Đại Kiếp Cung.
- Đại Kiếp Cung, ta đến!
- Đại sư Ban Nhược, ngài có theo ta lên trên không?
Đại tông sư Ban Nhược lưu luyến không rời mà ném xuống hòn đá trong tay, tạo hình trên đó rõ ràng tinh xảo khắc hình hai người giao hợp. Điểm mấu chốt là hai người đó đều bất nam bất nữ, vừa có đặc trưng nam giới, lại vừa có đặc trưng nữ giới.
Đại tông sư Ban Nhược nói:
- Lên, Ma Nham Đạo Cung của ta và Kiếm Đảo có thù không đội trời chung!
Đầu đà Khổ Nan gầm lên một tiếng:
- Toàn bộ tăng binh Đại Kiếp Tự, theo ta giết tới, chém sạch đám chó lợn chiếm giữ Đại Kiếp Cung!
Ngay lập tức, hai nghìn tăng binh vô cùng cuồng nhiệt, điên cuồng xông tới!
Tuyết lớn bay tán loạn!
Nơi này là Đại Kiếp Cung, nơi này là thánh địa Đại Kiếp Tự.
Cho nên hai nghìn tăng binh như được thần linh phù hộ, nhanh chóng lao điên cuồng, như có sức lực vô tận.
Lại là một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, trực tiếp vọt tới đỉnh núi Đại Kiếp Cung.
...
Thẩm Lãng không khỏi thở dài!
Vốn tưởng rằng trên Đại Kiếp Cung không cần chiến tranh.
Không ngờ vua Khương Arutai xảo quyệt, đại quân không tiến lên, mà lại để tăng binh Đại Kiếp Tự đến đây hứng đạn trước.
Không còn cách nào khác, vậy cũng chỉ có thể đánh!
Hơn ba ngàn liên quân của Arunana và Thẩm Lãng, vũ trang đầy đủ, đứng bên trong phế tích Đại Kiếp Cung.
Hai nghìn tăng binh Đại Kiếp Tự càng ngày càng gần.
Thẩm Lãng hoàn toàn có thể thấy vẻ mặt vô cùng cuồng nhiệt của bọn họ.
Rõ ràng không sợ chết chút nào.
Dưới chân núi, đám tăng binh này còn chưa dũng cảm đến như vậy.
Mà bây giờ, mỗi người như được thần công hộ thể vậy.
- Giết, giết, giết...
Hai nghìn tăng binh, như phát điên.
Đầu đà Khổ Nan gào thét nói:
- Đại Kiếp Cung, ta đến. Sư tôn, Tăng vương bệ hạ, giấc mơ Đại Kiếp Cung của ta!
- Giết, giết, giết!
- Bắn, bắn, bắn!
Theo tiếng ra lệnh của Arunana, Thẩm Lãng cùng liên quân của nàng bắn tên như mưa xuống.
Tăng binh Đại Kiếp Tự không ngừng ngã xuống.
Nhưng vẫn không sợ hãi chút nào, điên cuồng xung phong.
Sau ba bốn đợt mưa tên liên tiếp.
Tăng binh Đại Kiếp Tự đã trực tiếp giết tới trước mặt.
Đánh giáp lá cà.
Hai đội quân điên cuồng chém giết lẫn nhau.
Máu tươi bắn tung tóe, xương gãy thịt nát!
Tuyết lớn mênh mông, trên Đại Kiếp Cung tiếng giết chóc vang trời!
Liên quân của Thẩm Lãng và Arunana ngay lập tức cảm nhận được áp lực cực lớn.
Đám tăng binh này mặc dù số lượng không nhiều lắm, thế nhưng thực sự cuồng nhiệt, sức chiến đấu quá mạnh mẽ.
Không sợ chết chút nào, như thể tiến vào trạng thái hóa điên vậy!
Liên quân rất nhanh đã có thương vong.
- Giết, giết, giết, giết sạch toàn bộ đám chó lợn thấp hèn chiếm giữ Đại Kiếp Cung!
Đầu đà Khổ Nan cũng như phát điên.
Hai đội quân điên cuồng chém giết trên Đại Tuyết Sơn, khí thế ngút trời.
Mà Thẩm Lãng thì nóng lòng như lửa đốt.
Đại quân vua Khương Arutai sao còn chưa lên?
Bởi vì thiên la địa võng của hắn, chỉ có thể thi triển một lần.
Không có cách nào, thuốc nổ có hạn, chỉ có thể nổ một lần để tạo lốc tuyết mà thôi.
Lúc trước Arutai hành quân phân tán, mấy vạn đại quân trải dài mười mấy hai mươi dặm, mà ngọn Đại Tuyết Sơn này thực sự quá lớn, một trận tuyết lở rất khó để tiêu diệt toàn quân gã.
Nhất định phải vào lúc quân địch tập trung dày đặc nhất, mới có thể đạt được lực sát thương lớn nhất.
Nhưng mà vào lúc này!
Phía dưới bỗng nhiên vang lên tiếng chém giết rung trời.
Đại quân của Arutai vọt tới!
Đến rồi, cuối cùng cũng đến!
...
Vua Khương Arutai cũng nóng lòng như lửa đốt.
Nguyên nhân lo lắng của gã là Đầu đà Khổ Nan quá mức dũng mãnh, sẽ trực tiếp giết chết Arunana.
Ngụy vương Arunana, Arutai nhất định phải đích thân giết chết, bằng không gã sẽ không có tư cách trở thành vua Khương quốc.
Nghe tiếng chém giết trên đỉnh núi, lòng gã nóng như lửa đốt.
Mà lúc này, ba người đàn bà họ Tô vẫn quỳ trên mặt đất, ôm chặt chân gã khóc lóc cầu khẩn, xin gã đừng vọng động.
Nhưng vào lúc này, một võ sĩ trinh sát lao tới rất nhanh.
Vua Khương Arutai hét lớn:
- Thế nào, chiến sự trên núi ra sao rồi?
Trinh sát nói:
- Tăng binh Đại Kiếp Tự đã giao chiến cùng quân đội của ngụy vương Arunana.
Vua Khương Arutai hỏi:
- Có cạm bẫy hay không? Có bẫy không?
Trinh sát nói:
- Không có, Đại Kiếp Cung trên đỉnh núi cũng chỉ là phế tích và cảnh đổ nát. Tăng binh Đại Kiếp Tự mạnh mẽ, quân đội Arunana thậm chí không chống đỡ nổi.
Vua Khương Arutai lại càng thêm nóng ruột như lửa đốt.
Arunana nhất định không thể để Đầu đà Khổ Nan giết chết.
Ngay lập tức, gã gầm lên giận dữ nói:
- Đại quân xung phong, chém giết ngụy vương!
Nghe những lời này.
Ba người đàn bà họ Tô ra sức ôm chặt hai bắp đùi Arutai nói:
- Đại vương đừng vọng động, đừng vọng động, để Đầu đà Khổ Nan và Arunana giết nhau lưỡng bại câu thương, ngài lên sau thu dọn tàn cục chẳng phải tốt hơn sao?
- Đại vương, Thẩm Lãng xảo quyệt vô cùng, cẩn thận hắn có bẫy!
Ba người đàn bà khóc không thành tiếng.
Vua Khương Arutai đá chân ra, hất bay cả ba mỹ nhân tuyệt sắc của gia tộc họ Tô.
- Ha ha, người gia tộc họ Tô các ngươi trước sau như một nhát như chuột, làm hại bản vương cũng bị tên đầu trọc Đại Kiếp Tự chế nhạo.
- Đừng tưởng ta không biết các ngươi đang nghĩ gì, họ Tô các ngươi liền muốn để ngụy vương Arunana chết trong tay Đầu đà Khổ Nan của Đại Kiếp Tự, như thế ngôi vua Khương quốc sẽ danh không chính ngôn không thuận.
- Vận mệnh đã định, thiên thần chỉ lối cho ta, mưu đồ bá nghiệp của ta sẽ quật khởi ở Đại Kiếp Cung!
- Giết, giết, giết!
Theo tiếng ra lệnh của vua Khương Arutai.
Đại quân dưới trướng gã, điên cuồng xung phong lên đỉnh núi Đại Kiếp Cung.
Chi chít, vô số kể.
Bởi vì nơi này cách đỉnh núi không xa lắm, nên đường cũng rộng hơn nhiều, rộng chừng ba bốn mét, thế nhưng cũng dốc đứng hơn nhiều.
- Xung phong, xung phong, xung phong!
- Thiên thần đang nhìn chúng ta!
Đại quân của vua Khương Arutai, chi chít, đông nghịt, như một hàng dài, hướng đỉnh núi xung phong.
Vẫn như cũ trải dài mấy dặm. Thế nhưng, cũng đủ dày đặc.
Vua Khương xung phong ở hàng đầu tiên.
Khoảng cách đến đỉnh núi Đại Kiếp Cung vẫn rất xa, thế nhưng gã đã có thể cảm nhận được khí thế bá vương.
Thiên thần đang nhìn chúng ta.
Vương đồ bá nghiệp, vì thế mà mở ra!
Chém giết Arunana.
Chém giết Thẩm Lãng!
Đại quân của Arutai ta đây sắp cuốn phăng toàn bộ Việt quốc.
Ta muốn biến cả Việt quốc thành khu vực săn bắn của ta.
Giết hết đàn ông, giày vò đàn bà của chúng nó.
Để vô số trẻ sơ sinh khóc thét.
Để vô số đứa trẻ trở thành mồ côi.
Ta muốn làm cho cả Việt quốc nghe được tên Arutai của ta, đều run rẩy, quỳ rạp trên đất!
Thiên thần, ta đến!
Nhưng mà vào lúc này!
- Rầm rầm rầm rầm...
Những đợt âm thanh khó chịu vang lên!
Là vang lên khó chịu, không phải tiếng nổ!
Thật giống như sấm sét rền vang trên bầu trời vậy.
Khoảng cách đến đỉnh núi còn một trăm mét.
Mười mấy điểm thuốc nổ, chợt bùng phát!
Ngay lập tức, khối tuyết tích tụ hàng trăm nghìn năm, chợt bị nổ tung!
Thậm chí tuyết đóng băng ở nơi sâu nhất cũng bị nổ tung.
Vô số tuyết đọng trên đá, điên cuồng đổ ập xuống.
Cuốn phăng tất cả xuống!
Nơi đây cách đỉnh núi, vẫn còn cao ước chừng mấy trăm mét.
Trận tuyết lở này cũng đủ sức mạnh.
Khối tuyết tích tụ hơn nghìn năm, điên cuồng vỡ toang.
Điên cuồng cuồn cuộn xuống.
Càng lúc càng nhiều, càng lúc càng rộng.
Càng lúc càng kinh người!
Ban đầu, còn dường như là những con sóng.
Về sau, phảng phất như biển gầm dậy sóng vậy.
Mang theo thế năng kinh thiên động địa, điên cuồng cuốn phăng tất cả xuống!
Thực sự long trời lở đất!
Thực sự kinh thiên động địa!
Ngay từ đầu chỉ rộng mấy trăm mét, sau đó rộng mấy nghìn mét.
Càng về sau, cả một sườn núi tuyết cũng bắt đầu sụp đổ.
- Rầm rầm rầm rầm...
Toàn bộ Đại Tuyết Sơn đều rung chuyển dữ dội.
Vua Khương Arutai hoàn toàn kinh ngạc sững sờ!
Hai ba vạn đại quân dưới trướng gã cũng kinh ngạc sững sờ.
Không thể tin nổi nhìn cảnh tượng này.
Vô số tuyết như con quái vật khổng lồ, dường như muốn nuốt chửng toàn bộ trời đất.
Thẩm Lãng lúc trước rõ ràng đã quá lo lắng, hắn sợ tuyết lở không đủ lớn, còn muốn đại quân vua Khương tập trung lại.
Nhưng trận tuyết lở này còn lớn hơn rất nhiều so với trí tưởng tượng của hắn.
- Ầm ầm ầm ầm...
Trước năng lượng kinh thiên động địa này.
Bất luận vùng vẫy, trốn tránh thế nào cũng là phí công.
Vô số binh sĩ dưới trướng vua Khương.
Có kẻ quỳ xuống đất khóc.
Có kẻ điên cuồng bỏ chạy.
- Thiên thần nổi giận, thiên thần nổi giận!
- Trốn mau!
- Quỳ xuống, cầu xin thiên thần tha thứ!
Mấy vạn đại quân vua Khương Arutai hoàn toàn tan vỡ.
Nhưng mà...
Tất cả đều không có chút ý nghĩa nào!
Tuyết lở long trời, mấy giây sau đó liền cuốn phăng tất cả!
Như sóng thần cuồng nộ.
Thực sự như thiên thần nổi giận!
Tiếp đó...
Tất cả cũng không còn!
Mấy vạn đại quân vua Khương Arutai, toàn quân bị tiêu diệt!