Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 261: Thiến Tô Kiếm Đình! Ngày tàn của nhà họ Tô đã điểm!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 261 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Kiếm Đình lúc này đau như cắt ruột.
Gã vốn nghĩ Thẩm Lãng xảo quyệt vô cùng, nếu không có mười phần chắc chắn làm sao sẽ để Arutai cùng Arunana quyết đấu?
Thế nhưng gã không cam lòng, rõ ràng vừa rồi có thể chạy thoát, vậy mà cuối cùng lại theo Arutai lên đây.
Kết quả!
Arutai bị hai chiêu của Arunana giết chết.
Cái này, cái này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Quỷ quái gì thế này?
Nhưng giờ phút này, gã không còn nghĩ được gì nhiều, chỉ biết chạy bán sống bán chết.
Gã chợt rút kiếm, rút lui nhanh như chớp.
Nhưng theo lệnh của Thẩm Lãng.
Mấy nghìn người ùa về phía Tô Kiếm Đình.
Tất nhiên, những người tích cực nhất là mấy vị đại tướng của Khương quốc, cùng hàng nghìn người khác điên cuồng truy đuổi.
Mà Tô Mạc không biết võ công, trực tiếp bị ném ngay tại chỗ.
Võ công của Tô Kiếm Đình khá cao, khinh công cũng thuộc hàng thượng thừa, trong nháy mắt đã bay xa vài trăm trượng.
Arunana giận dữ, trực tiếp nhặt đại đao liền muốn đuổi theo.
Thẩm Lãng nói:
- Tẩu tử à, tẩu tử đừng đuổi theo nữa, dù sao tẩu tử cũng là Khương vương!
(*) Vì bản gốc có thay đổi xưng hô, từ giờ trở đi sẽ cho Thẩm Lãng gọi Arunana là tẩu tử (chị dâu) luôn.
Kiếm Vương Lý Thiên Thu cũng không đuổi theo.
Vũ Liệt, Ưng Dương, Đại Ngốc ba người đuổi theo thật nhanh.
- Được rồi, những người khác đều ở lại! - Thẩm Lãng nói.
Nếu ở một nơi khác, gã còn có thể chạy thoát.
Nhưng ở cái nơi quỷ quái này, Tô Kiếm Đình có thể trốn đằng trời.
Tổng cộng chỉ có một con đường, cách mặt đất xấp xỉ hơn hai trăm dặm, hơn nữa phía dưới bởi vì tuyết lở, đường còn có thể bị lấp đi rất nhiều.
Tô Kiếm Đình bây giờ tốc độ như bay, một khi nội lực chân khí cạn kiệt, gã sẽ lập tức biến thành gỏi gà.
...
Ở bên trong phế tích Đại Kiếp Cung, Thẩm Lãng tìm một lúc lâu, mới tìm được một thứ trông có vẻ như ghế.
Hắn mang không nổi, vậy mà nữ tráng sĩ Hàm Nô với vòng eo tám thước lại dễ dàng vác lên, đặt ở trên bậc thang quảng trường Đại Kiếp Cung.
Arunana ngồi trên chiếc ghế đá uy nghi đó.
Thẩm Lãng lấy vương miện trên đầu của Arutai đội lên đầu Arunana.
- Bái kiến đại vương!
- Bái kiến đại vương!
- Bái kiến đại vương!
Không chỉ có võ sĩ lúc trước đi theo Arunana quỳ một gối, toàn bộ võ sĩ Khương quốc cũng quỳ xuống chỉnh tề dập đầu.
Kể cả tứ đại kim cương, tám đại mãnh tướng của Khương quốc.
Không hề có chút do dự, thật giống như hết thảy đều là chuyện đương nhiên.
Khương quốc chỉ đi theo kẻ mạnh!
Lúc trước lão vua Khương Arugan lợi hại như vậy, sau khi chết lập tức sẽ không ai quan tâm, đến bây giờ nguyên nhân cái chết đều không rõ ràng lắm.
Bây giờ Arutai cũng giống như vậy.
Bị một đao chém đôi xong xuôi, thi thể trực tiếp đông cứng, máu tươi cũng cứng lại thành băng.
Không ai để ý tới xác gã, cũng không có ai tò mò vì sao võ công của gã giảm nhiều như vậy, lại đánh không lại Arunana.
Đây là sự trung thành lạnh lùng.
Nhưng mà, nguyên bản hơn hai ngàn võ sĩ theo Arunana càng cuồng nhiệt không gì sánh bằng.
Nữ vương bọn họ quả nhiên được trời cao che chở, thời khắc mấu chốt thiên thần tức giận, tiêu diệt sạch sẽ mấy vạn đại quân Arutai.
- Trời cao phù hộ nữ vương của ta!
- Trời cao phù hộ nữ vương của ta!
Hơn hai ngàn tên võ sĩ hô lên điên cuồng.
Những võ sĩ vốn trung thành với Arutai cũng không hiểu sao bị lây.
Vừa rồi thiên thần tức giận một màn kia, suốt đời khó quên.
Vốn cho là thiên thần là giả, thật không ngờ thật sự có.
Hơn nữa thiên thần lại đứng ở bên nữ vương.
Bây giờ được rồi, chúng ta cũng đứng ở nữ vương, chúng ta cũng được thiên thần che chở.
- Trời cao phù hộ nữ vương của ta!
- Trời cao phù hộ nữ vương của ta!
Toàn tràng gần vạn người lớn tiếng hô to, đầu rạp xuống đất, điên cuồng quỳ lạy.
Từ nay về sau, nữ vương Arunana cũng sẽ được khoác lên một lớp hào quang vàng chói lọi.
Truyền thuyết thiên thần che chở sẽ trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ Khương quốc, tất cả mọi người sẽ tin phụng không nghi ngờ.
Không chỉ có như thế.
Kế tiếp, thủ lĩnh của các bộ lạc Khương quốc đều có thể đều đến đây quỳ lạy thuần phục.
Arunana sẽ trở thành nữ vương duy nhất toàn bộ Khương quốc.
Chí cao vô thượng.
Đây dù sao cũng là một quốc gia đầy rẫy mê tín!
Cuối cùng, nàng vẫn là vị vua đầu tiên được thiên thần che chở.
...
Vương hậu Tô Mạc xinh đẹp của Khương quốc, toàn thân run lẩy bẩy.
Nàng tần ngần trước thi thể của Arutai, nghĩ mãi không ra.
Arutai võ công rất mạnh, gần với Arugan mà thôi, hẳn là vượt qua Arunana.
Tại sao lại thua thảm như thế?
Bình thường gã cũng đặc biệt dũng mãnh, võ công của gã vì sao giảm xuống nhanh như vậy.
Đáp án này, phỏng chừng bản thân Arutai cũng muốn biết. Trước khi chết, mắt của gã trợn to hết cỡ, trong ánh mắt tràn đầy nghi ngờ.
Thẩm Lãng đã đi tới, ngồi xổm đối diện Tô Mạc.
- Tại sao? - Tô Mạc bèn hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Không có tại sao.
Tô Mạc nói:
- Trong thuốc lá ngươi cho hắn chắc có vấn đề, để hắn bất tri bất giác võ công trở nên yếu đi.
Cái này là tất nhiên.
Dù là người sắt cũng không chịu nổi những thứ Thẩm Lãng đã pha vào thuốc lá.
Huống chi vua Khương Arutai đã hút mấy tháng.
Gã bình thường không có phát giác là bởi vì liên tục không ngừng hút, còn không kịp phát hiện ra cơn nghiện thuốc khi thiếu thuốc.
- Ngươi đủ độc ác, thực sự vô cùng độc. - Tô Mạc nói:
- Mấy tháng trước, ngươi đã sắp đặt mọi chuyện rồi. Arugan chết, là ngươi đã hạ thủ. Arutai trở nên yếu đi cũng là ngươi đã hạ thủ, trận tuyết lở vừa rồi cũng là âm mưu của ngươi.
Thẩm Lãng không nói gì.
Tô Mạc nói:
- Ngươi là kẻ tàn nhẫn độc ác nhất ta từng thấy, cũng là người lợi hại nhất ta từng gặp.
Thẩm Lãng nói:
- Huynh trưởng của ngươi, Tô Nan, độc ác không kém ta, cũng thông minh tuyệt đỉnh.
Tô Mạc nói:
- Thế nhưng lòng dạ hắn quá tham đúng không? Ngươi không có tư lợi, hắn thì muốn quá nhiều.
Thẩm Lãng nói:
- Mà ta chỉ có một mục tiêu, chính là tiêu diệt tận gốc gia tộc họ Tô các ngươi.
Tô Mạc chảy nước mắt xuống, vươn tay từ từ vuốt mắt Arutai, trong ánh mắt lại ánh lên chút đam mê.
Thẩm Lãng nói:
- Loại người như ngươi, không thể nào nảy sinh tình cảm thật sự với hắn được chứ?
Tô Mạc nói:
- Arutai là một tên khốn kiếp, nhưng Arugan là một ác quỷ. Khi ngươi đã theo một ác quỷ quá lâu, rồi lại ở cùng một tên khốn kiếp, ngươi sẽ hiểu cảm giác từ địa ngục đến thiên đường là như thế nào.
Nói thật hay rất có lý.
Tô Mạc nói:
- Ngươi sẽ không để cho ta sống đúng không?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng.
Tô Mạc nói:
- Có thể tự kết liễu mình chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Có thể!
Tô Mạc xung phong ra ngoài quảng trường, thả người nhảy xuống.
Sau một lát, truyền đến một tiếng bụp.
Cái này là thân thể nàng rơi xuống đất.
Vương hậu Tô Mạc Khương quốc, ngọc nát hương tan.
Thẩm Lãng không ra nhìn thi thể, ngược lại những người bên cạnh đi qua nhìn một chút, rồi tặc lưỡi.
...
Đại tông sư Ban Nhược với tâm tình dạo chơi ngắm cảnh đang đi dạo trong phế tích Đại Kiếp Cung.
Trong túi nàng đã trang bị đủ loại tượng đá, nặng chừng hơn trăm cân.
Thế nhưng tay nàng xách lên, giống như nhẹ tựa lông hồng.
Thẩm Lãng cũng đang quan sát những phù điêu đá ở Đại Kiếp Cung.
Từ một loại ý nghĩa nào đó, cái này cũng tuyệt đối là một kho báu nghệ thuật.
Rõ ràng rất sống động, hoàn toàn không thua gì những bức tượng trong các đền thờ Ấn Độ.
Những tượng đá ở Đại Kiếp Cung này càng thêm tràn đầy cảm giác thần bí, thậm chí chất chứa cảm giác lịch sử.
Thẩm Lãng phát hiện những thứ tượng đá này đều đang kể về những câu chuyện thời thượng cổ trước khi tàn lụi.
Hắn không khỏi ngạc nhiên.
Câu chuyện xưa mà những bức phù điêu này truyền đạt rốt cuộc là sự thật hay chỉ là suy đoán lung tung của đám hòa thượng Đại Kiếp Tự?
Thật kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi.
Thế giới thượng cổ, vậy đến tột cùng là văn minh gì vậy?
Thần bí cường đại, thậm chí vượt xa Thẩm Lãng tưởng tượng.
Ngay từ đầu hắn chẳng qua là tùy tiện xem, hắn sẽ không thừa nhận là bị những hình ảnh lưỡng tính trên phù điêu cuốn hút.
Nhưng càng xem càng kinh hãi.
Thế là, thế là hắn vội vàng dùng trí nhớ ghi lại toàn bộ.
Lúc trước hắn không chỉ một lần nghe qua, chủ Thiên Nhai Hải Các Tả Từ mang theo đệ tử Ninh Hàn ra hải ngoại khai thác di tích thượng cổ.
Thẩm Lãng lúc đó còn chế nhạo người ta khoe mẽ, cái gọi là di tích thượng cổ chẳng qua chỉ là mấy cái bí tích thôi sao.
Hiện tại hắn phát hiện có thể thực sự rất lợi hại, đây hoàn toàn là đang đào quật dấu vết văn minh thượng cổ.
Chân chính đi sâu vào, sẽ phải triệt để trầm mê, với hết thảy chung quanh đều không hề còn hứng thú nào nữa.
Cuối cùng chỉ là mới vừa phát hiện một góc nhỏ, lại cảm thấy văn minh thượng cổ cường đại thần bí.
Thẩm Lãng không ngừng khám phá, chợt nhận ra có thêm một người bên cạnh.
Không khỏi ngẩng đầu nhìn một cái.
Đại tông sư Ban Nhược.
Tiếp đó, ánh mắt hắn không tự chủ được hướng về phía dưới eo của đối phương.
Hình dáng mông của đại tông sư Ban Nhược thật đẹp.
- Cặn bã!
Đại tông sư Ban Nhược lạnh nhạt nói, sau đó tiếp tục ngồi xổm xuống nghiên cứu những thứ phù điêu này.
Thảo nào cảm thấy không khí bên người cũng thay đổi, nguyên lai là cặn bã ở bên cạnh.
Thẩm Lãng ngượng ngùng, rút lui.
Cũng không thể không khiến người ta nói thật.
Trước khi đi, Thẩm Lãng lại quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Đại tông sư Ban Nhược với tư thế tựa dương liễu, lúc đứng là yểu điệu mảnh mai, nhưng một khi ngồi chồm hổm thì đường cong eo mông ngược lại cũng khoa trương.
Dáng quả đào sao?
- Cặn bã!
Quả nhiên là tông sư, phía sau cũng như mọc thêm mắt.
...
Ruột Tô Kiếm Đình muốn đứt từng đoạn!
Sớm biết thế này, gã tuyệt đối đã không chạy.
Đại Tuyết Sơn chỉ có một con đường, chạy đằng trời sao?
Cái này dường như là một cuộc thi marathon thì đúng hơn.
Ngay từ đầu Tô Kiếm Đình bằng vào nội lực khinh công, chạy trốn rất nhanh.
Dù sao gã cũng là thế tử quý tộc, được học những bí tịch nội công tốt nhất.
Vũ Liệt cùng Ưng Dương kỳ thực võ công đều không thua gì gã, thế nhưng trải qua rèn luyện ở sàn đấu nô lệ, nhưng chân khí cùng khinh công không bằng gã.
Đại Ngốc cũng không biết khinh công, cũng chỉ dùng chân lao điên cuồng.
Ngay từ đầu Tô Kiếm Đình bỏ chạy trước một khoảng rất xa.
Thế nhưng theo chân khí tiêu hao, gã càng lúc càng chậm.
Mà tốc độ Đại Ngốc, vĩnh viễn đều nhanh như vậy.
Ước chừng chạy ra mười mấy dặm, gã bị Đại Ngốc đuổi kịp.
Tiếp đó, gã đâm một kiếm về phía Đại Ngốc.
Tô Kiếm Đình võ công thực sự rất mạnh, kiếm pháp cũng siêu nhanh.
Nhưng bây giờ chân khí thực sự hao tổn nhiều lắm rồi.
Hơn nữa, Đại Ngốc ta đây đỡ không được kiếm đại tông sư, thậm chí ngay cả kiếm Tô Toàn cũng đỡ không được.
Thế nhưng ta lẽ nào đỡ không được kiếm của Tô Kiếm Đình nhà ngươi à?
- Ta cản!
- Ta cản!
- Ta cản!
Đâm hơn một trăm kiếm, trực tiếp khiến lòng bàn tay rách toác, miệng phun máu tươi.
Bởi vì Đại Ngốc mỗi khi ngăn cản một kiếm, lực lượng cũng kinh khủng không so được, trực tiếp làm cho ngũ tạng lục phủ đều bị chấn động.
Hơn một trăm kiếm sau đó!
Tô Kiếm Đình đã cảm giác được gân mạch hai tay mình dường như muốn đứt từng khúc.
Đời này, gã còn chưa từng tuyệt vọng đến thế.
Chân khí đã cạn kiệt.
Tiếp đó, Đại Ngốc một tay nắm cổ gã lôi như mèo con lên núi.
Lúc này, gã còn tuyệt vọng hơn.
Bởi vì tốc độ Đại Ngốc lên núi cùng xuống núi nhanh như vậy.
Vừa rồi chạy mười mấy dặm, lại cản hơn một trăm kiếm, với gã mà nói nhẹ nhàng như đi dạo, cũng chính là một cái run người.
Rõ ràng quá sỉ nhục.
Võ công của gã rõ ràng mạnh hơn Đại Ngốc, kết quả bị ngược thành như thế.
Luyện võ còn có ý nghĩa gì chứ?
Luyện cái quái gì nữa!
...
- Bốp!
Tô Kiếm Đình trực tiếp bị ném tới trước mặt Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng ngồi xổm xuống nói:
- Tô huynh, lúc huynh đến phủ Bá Tước Huyền Vũ giả vờ so kiếm với Mộc Lan, có thể nghĩ đến hôm nay hay không vậy?
Thật tình không có!
Lúc đó trong mắt Tô Kiếm Đình căn bản không hề có sự tồn tại của Thẩm Lãng, giống như một hạt bụi vậy.
Thẩm Lãng lại nói:
- Lúc tranh chấp đảo Kim Sơn, huynh cho gia tộc họ Đường mượn cao thủ, ở trên quân đấu tàn sát võ sĩ gia tộc họ Kim của ta, có thể nghĩ tới hôm nay hay không?
Đương nhiên cũng không có.
Thẩm Lãng lại nói:
- Ngày đó ta và nhạc phụ không có ở nhà, huynh dẫn đầu cao thủ Tây Vực xông vào phủ Bá tước Huyền Vũ của ta tàn sát, giết chết trên trăm người vô tội, còn chém một kiếm vào lưng nhạc mẫu ta, có thể tưởng tượng có ngày hôm nay hay không?
Tô Kiếm Đình ngẩng đầu hướng về Thẩm Lãng nói:
- Người không vì mình, trời tru đất diệt. Nếu đã quyết định là kẻ thù, đương nhiên phải chém tận giết tuyệt, nhổ cỏ tận gốc!
- Nói thật hay, nói thật hay! - Thẩm Lãng vỗ tay nói:
- Nói đến nhổ cỏ tận gốc, ta muốn đề cập đến bụi quả Nhân Sâm bị Tôn Ngộ Không nhổ tận gốc trong Tây Du Ký, để lại một chỗ trống, kết quả được Quan Âm Đại Sĩ cứu sống, nửa năm sau...
Tô Kiếm Đình kinh ngạc, ngươi nói cái gì hả?
Tiếp đó, gã đột nhiên cảm giác được phía dưới chợt thấy lạnh!
Cúi đầu nhìn xuống, Tô Kiếm Đình kinh hãi mà phát hiện máu tươi đang bắn ra giữa hai bắp đùi của mình, trên mặt đất còn có một thứ khác.
Của quý của gã đã rơi mất rồi!
- A... A... A...
Tô Kiếm Đình cũng không nhịn được nữa, kêu lên thảm thiết.
Thẩm Lãng lại thiến gã.
Gã đường đường là thế tử Trấn Viễn Hầu, tuy rằng thua thiên chi kiêu tử như Chúc Hồng Tuyết, nhưng cũng là trang tuấn kiệt vang danh khắp thiên hạ.
(*) Con cưng của trời.
Thẩm Lãng lại xem gã như heo, thiến gã.
- Thẩm Lãng, ngươi giết ta, giết ta!
Tô Kiếm Đình hô to.
Thẩm Lãng đốt ba điếu thuốc, rồi đặt ngay vào miệng Tô Kiếm Đình, nói:
- Đừng kêu đừng kêu, hút thuốc sẽ không đau, phê thuốc sẽ không đau.
Tô Kiếm Đình bản năng hút vài hơi.
Tiếp đó phát hiện, quả nhiên thực sự không đau.
...
Trên Quảng trường Đại Kiếp Cung!
Gần vạn võ sĩ, tập kết xếp thành hàng ngay ngắn.
Arunana ra lệnh một tiếng:
- Xuống núi!
Trong tuyết lớn khắp trời.
Gần vạn võ sĩ, trùng trùng điệp điệp xuất phát hướng về chân núi.
Thẩm Lãng nhìn về phía Bắc.
Trong tầm nhìn, khắp nơi chỉ một màu trắng xóa, không thấy gì cả.
Mơ hồ xác định hướng quận thành Bạch Dạ, Thẩm Lãng nói:
- Trương công hãy cố gắng chống đỡ, ta sẽ lập tức dẫn đại quân đến cứu ngài đây.
Tiếp đó, cả bọn Thẩm Lãng đi hết sạch.
Toàn bộ đỉnh núi Đại Kiếp Cung yên tĩnh lại.
Đại tông sư Ban Nhược đang nghiên cứu phù điêu di tích Đại Kiếp Cung, chợt ngạc nhiên, sao bỗng nhiên lại yên tĩnh như vậy?
Nhìn lại, toàn bộ quảng trường Đại Kiếp Cung một người cũng không có.
Lại nhìn bên cạnh, có thêm một túi ngủ, một chảo sắt, cùng một chút lương thực, thịt khô.
Nhưng mà những đồ chơi này là gì vậy?
Đó là xà phòng thơm cùng nước gội đầu ấy nhỉ, nhưng đã đông cứng thành một cục rồi.
Bên cạnh còn có một hàng chữ: Đại tông sư Ban Nhược, hoan nghênh đến thành Huyền Vũ nhà ta làm khách.
- Cặn bã!
Đại tông sư Ban Nhược tiếp tục trầm mê trong những thứ phù điêu này.
Kiếm Vương Lý Thiên Thu đi, nàng cũng chỉ có thể giả vờ không biết.
Bằng không còn có thể làm sao? Nàng đánh không lại.
Sư phụ à, con đã tận lực rồi.
Hầu tước Tô Nan, ngươi đưa tới cái thượng cổ bí tịch, cùng lắm thì đến lúc đó trả lại cho ngươi.
Nhận tiền mà không làm việc, tuyệt đối không phải phong cách của Ma Nham Đạo Cung ta.
Nhưng mà Đại tông sư Ban Nhược quyết định hơn nửa tháng nữa mới xuống núi.
Dù sao những thứ phù điêu này thú vị như vậy, nghiên cứu nửa tháng vô cùng bình thường.
Nói không chừng đến lúc đó xuống núi, cái thượng cổ bí tịch kia có khi không cần trả lại.
...
Bãi biển phía đông thành Nộ Triều.
Gần ba vạn đại quân nước Ngô đổ bộ lên bãi biển chiếm đóng.
Đương nhiên thành Nộ Triều có cảng nước sâu, nhưng Ngô Mục chắc chắn sẽ không đổ bộ ở bến tàu.
Mặc dù hạm đội Cừu Hào đã càn quét hải vực này, thế nhưng đổ bộ ở cảng quá nguy hiểm, hơn nữa cũng quá chật chội.
Ngô Mục vốn tưởng rằng sẽ đối mặt với một trận chiến.
Bởi vì đây là cơ hội chặn đánh tốt nhất.
Thế nhưng đại quân không có gặp phải bất luận cản trở, hơn nữa hai nghìn hải tặc Cừu Hào đã dẫn đầu đổ bộ, đồng thời thiết lập trận địa trên bãi cát.
Mất hơn một canh giờ!
Gần ba vạn đại quân nước Ngô đã hoàn thành việc đổ bộ!
Nhưng lúc này mặt trời đã ngả về tây.
Ngô Mục hạ lệnh:
- Đại quân tập kết, tiến vào chiếm giữ tòa lâu đài màu trắng phía đông thành Nộ Triều, nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày mai khai chiến!
Đại quân nước Ngô trùng trùng điệp điệp, tiến vào thành Nộ Triều.
Tiến vào chiếm giữ cái lâu đài mà Cừu Yêu Nhi đã từng ở, cũng chính là nơi Trương Tấn đã từng gieo mình tự vẫn.
Đại quân nước Ngô thực sự quá nhiều, cái lâu đài màu trắng này không đủ lớn, không chứa nổi số đại quân đông đảo như vậy.
Đại quân vây quanh lâu đài màu trắng, thành lập từng đạo phòng tuyến, xây dựng căn cứ tạm thời.
Trong toàn bộ quá trình, gia tộc họ Kim dường như không có bất kỳ phản ứng nào, toàn bộ đại quân hoàn toàn co cụm trong pháo đài chính, cánh cổng dày đặc đóng kín.
Gia tộc họ Kim cùng lựa chọn của Cừu Yêu Nhi lúc đó giống hệt nhau.
Bỏ toàn bộ thành Nộ Triều, trực tiếp cố thủ pháo đài chính.
...
Sáng sớm hôm sau!
Chủ soái Ngô Mục ra lệnh một tiếng, gần ba vạn đại quân trùng trùng điệp điệp tiến vào trung tâm thành Nộ Triều.
- Bao vây tòa thành!
Ba vạn đại quân bao vây cả pháo đài chật kín.
Lúc Ngô Mục chân chính nhìn thấy pháo đài này, không khỏi cảm thấy da đầu tê dại.
Dù cho biết pháo đài này rất lớn vô cùng vững chắc.
Nhưng chân chính gặp được, vẫn cảm giác chấn động.
Nhưng mà dù cho lớn, có vững chắc đến mấy thì sao?
Gia tộc họ Kim đã như rắn mất đầu, cộng thêm còn có Kim Sĩ Anh làm tay trong, trận chiến này gã chắc chắn thắng lợi, không còn nghi ngờ gì nữa!
Đại tướng Ngô Mục mở mặt nạ, chậm rãi bước lên đài cao.
Ngay lập tức, mấy trăm võ sĩ vây sát bên người gã, bảo vệ 360 độ không góc chết.
- Tiểu thư Kim Mộc Lan cũng ở đây sao? - Ngô Mục lớn tiếng nói.
Một lát sau!
Trên lầu thành xuất hiện một nữ tướng!
Chính là Kim Mộc Lan tuyệt mỹ vô song.
Quả nhiên rất đẹp!
Trong đầu Ngô Mục liếc qua một lượt, có thể cũng hiểu được cô gái này chắc hẳn là cô gái đẹp nhất gã từng gặp.
Gã là em chú bác của Ngô vương, từng gặp không biết bao nhiêu tuyệt đỉnh mỹ nhân nổi danh thiên hạ, nhưng rất nhiều cũng chỉ là hào quang được tô vẽ thêm, xét về dung nhan thật sự thì gần như không ai vượt qua Kim Mộc Lan.
Thảo nào Thái tử Việt quốc lại thèm thuồng nàng đến thế, đồng thời nhất định phải có được.
Kim Sĩ Anh sừng sững đứng bên cạnh Kim Mộc Lan.
Ngô Mục nghĩ thầm, Kim Sĩ Anh chỉ cần chém đầu Kim Mộc Lan một cái, vậy trận chiến này coi như kết thúc.
- Kim Mộc Lan tướng quân, trận chiến này ngươi đã không còn hy vọng, đầu hàng đi chứ? - Ngô Mục nói:
- Ta có thể tha cho ngươi, cho ngươi một con tàu, để ngươi trở về phủ Hầu tước Huyền Vũ đoàn tụ cùng mẫu thân và phu quân.
Kim Mộc Lan nói:
- Thành còn thì ta còn, thành mất thì ta chết!
Ngô Mục gật đầu!
Chợt vung tay lên.
- Công thành!
Ngay lập tức!
Mấy chục cỗ máy bắn đá cỡ lớn, chợt khai hỏa.
- Vù vù vù vù...
Mấy chục tảng đá, chợt lao về phía pháo đài này.
Đập mạnh vào tường pháo đài.
Từng đợt nổ vang.
Không khí rung chuyển, mặt đất rung chuyển, toàn bộ pháo đài lớn đều đang rung chuyển.
Cuộc chiến thành Nộ Triều chính thức bùng nổ!
...
Ngày thứ tám, ngày thứ chín, ngày thứ mười... ngày thứ mười bốn!
Cuộc chiến quận thành Bạch Dạ, đã giằng co mười bốn ngày.
Toàn bộ thành phố giống như biến thành địa ngục Tu La.
Quận thành Bạch Dạ không tính lớn, tường thành cũng không cao không dày.
Suốt mười mấy ngày nay, tòa thành trì này ít nhất đã trúng hơn vạn tảng đá tấn công.
Mỗi ngày đều có mấy chục cỗ máy bắn đá cỡ lớn điên cuồng dội xuống.
Toàn bộ tường thành đã sứt mẻ, thậm chí nhiều chỗ đã nứt toác.
Trên tường thành khắp nơi đều có vết máu đã biến thành màu đen.
Tất cả nhà cửa gần tường thành đều đã trở thành phế tích.
Toàn bộ trong thành có một phần ba nhà cửa đều bị phá hủy.
Bởi vì gỗ lăn của quân phòng thủ đã hết, đá tảng cũng đã hết rồi.
Những đại lực sĩ dưới trướng Trương Xung thậm chí còn muốn dùng những tảng đá từ máy bắn đá bị phá hủy để làm đá lăn giữ thành.
Tất cả dầu mỡ trong thành đều đã dùng hết.
Bất kể là dầu cá, mỡ heo, hay là dầu cây trẩu (*), toàn bộ bị Trương Xung trưng dụng.
(*) Trẩu hay còn gọi là trẩu nhăn, trẩu cao, trẩu ba hạt, mộc du đồng là một loài cây mộc bản địa ở Đông Nam Á và Hoa Nam. Trẩu được trồng như một cây công nghiệp để lấy gỗ và lấy hạt. Hạt trẩu có thể đem ép lấy dầu, tức dầu trẩu dùng trong việc chế biến sơn, keo.
Đại chiến suốt mấy ngày nay, chí ít dội xuống mười vạn cân dầu sôi.
Mấy chục vạn cân nước vàng (*)
(*) Chú thích của Bánh: Chính là nước phân nước tiểu ấy.
Ném xuống mấy nghìn vạn gỗ lăn.
Vì trưng dụng những vật liệu này, mấy chục vạn lượng vàng Trương Xung giữ hộ Thẩm Lãng gần như đều đã dùng hết.
Suốt thời gian mười mấy ngày nay, quân phòng thủ trong thành tử trận vượt quá bốn nghìn.
Ngay từ đầu, chết bao nhiêu người, còn có thể tạm thời tuyển mộ bấy nhiêu.
Càng về sau, số người tuyển mộ đã không đủ bù đắp số lượng người chết.
Mười võ tiến sĩ đi theo Trương Xung hôm nay chỉ còn lại bốn người, số còn lại đều đã chết.
Ba nghìn tinh nhuệ theo Trương Xung đến, hôm nay không đủ một nghìn, số còn lại cũng đều đã chết sạch.
Trận chiến này vô cùng thê thảm, đã vượt xa bất cứ ai tưởng tượng.
Toàn bộ dưới tường thành, thi thể chất đống như núi.
Hơn nữa khắp nơi đều có mùi vị phân và nước tiểu, mùi hôi thối tận trời, máu tanh tận trời.
Trong thành quân phòng thủ thương vong hơn bốn ngàn.
Vậy liên quân họ Tô thương vong bao nhiêu?
Vượt quá hơn một vạn!
Chủ soái Tô Toàn hoàn toàn cảm thấy da đầu tê dại.
Ông ta vốn tưởng rằng có thể dễ dàng chiếm được quận thành Bạch Dạ, vì nó không giống với các thành trì phía đông, còn lâu mới đạt đến sự kiên cố và vững chắc.
Ông ta đã định ra thời gian ba ngày.
Kết quả qua ba ngày lại ba ngày, rồi lại ba ngày nữa!
Tròn mười bốn ngày trôi qua, vẫn không có đánh hạ được.
Trong thời gian đó, Tô Nan đã hai lần tăng cường binh lực.
Toàn bộ chiến trường thành Bạch Dạ, số người tối đa vượt quá ba vạn ba.
Nội lực của gia tộc họ Tô quả thực đáng sợ!
Lúc gia tộc họ Kim điên cuồng nhất, số lượng binh lính tăng cường cũng không vượt quá sáu bảy nghìn.
Mà gia tộc họ Tô đưa lên chiến trường tổng cộng tới bốn vạn quân.
Đương nhiên, trong đó có hơn một vạn là lính đánh thuê cùng tăng binh Đại Kiếp Tự.
Nhưng từ đó có thể thấy được, gia tộc họ Tô vì mưu phản xưng vương, chuẩn bị không phải một năm rưỡi, mà là mười mấy năm, thậm chí vài thập niên.
Chiến trường quận thành Bạch Dạ lúc nguy cấp nhất là ngày thứ mười!
Lúc đó Tô Nan lần thứ hai tăng cường binh lực, đại quân công thành khí thế như hồng.
Thành trì thấy rõ sẽ bị phá.
Mặc dù cuối cùng vẫn giữ xuống được.
Bởi vì cái gọi là viện quân đã đến!
Một nhánh kỵ binh trinh sát của Bá tước Trịnh Đà xuyên qua lớp lớp phòng tuyến của đại quân họ Tô, xông đến dưới quận thành Bạch Dạ hô to.
- Bá tước Trịnh Đà đã xuôi nam!
- Bá tước Trịnh Đà đã xuôi nam!
Tiếp đó, nhánh kỵ binh trinh sát đó đã nhanh chóng bị tiêu diệt.
Nhưng vẫn như tiêm một liều thuốc trợ tim cho quân phòng thủ trong thành.
Dùng hết lực lượng cuối cùng, leo lên tường thành đẩy liên quân họ Tô xuống dưới.
Như vậy đại quân Bá tước Trịnh Đà thực sự xuôi nam à?
Quả thực đã xuôi nam.
Sau khi nhận được ý chỉ của quốc quân, ông ta tự mình dẫn đầu tám nghìn đại quân xuôi nam Bạch Dạ Quan, hướng về chiến trường!
Nhưng mà, giống như Trương Xung dự tính.
Đại quân của Trịnh Đà nhanh chóng bị chặn lại dưới thành Tuyết Lương.
Lúc này trấn thủ thành Tuyết Lương, chính là em của Tô Nan tức Tô Trạm, trong tay tám nghìn đại quân.
Trong tay Trịnh Đà cũng chỉ có tám nghìn quân đội.
Kịch chiến ba ngày ba đêm.
Đại quân Trịnh Đà không cách nào tiến thêm nửa bước, vững vàng bị vây hãm dưới thành Tuyết Lương!
Như vậy Bá tước Trịnh Đà tận lực à?
Không có!
Dưới trướng ông ta có hai vạn đại quân.
Nhưng lần này xuôi nam chỉ dẫn đầu tám nghìn, thế nhưng ngươi lại không thể nói ông ta không tận lực.
Ông ta cũng không thể mang toàn bộ quân đội đến, Bạch Dạ Quan cũng sẽ không giữ được.
Con hổ Tô Nan này vẫn còn chưa xuất động mà!
Nhỡ Bạch Dạ Quan thất thủ, nhà họ Tô cùng đại quân nước Sở nam bắc giáp công nhà họ Xung, đó chính là tai họa ngập đầu.
Hơn nữa đại quân Trịnh Đà đánh giết hết sức sao?
Mỗi lần đều tự mình ra trận, chiến đấu đến đổ máu bị thương.
...
Tô Nan liếc qua chiến báo, lập tức cười nhạt!
Cái lão Bình Tây Bá Trịnh Đà đang diễn trò!
Em trai Tô Trạm cũng đặc biệt thông minh, cùng lão này diễn trò.
Mỗi một ngày đều chém giết rung trời.
Nhưng thương vong thực sự lại không đáng kể.
Quốc quân đối với Trịnh Đà cũng ân trọng như núi, để ông ta ở hành tỉnh Thiên Tây độc bá một phương, phía bắc giám sát gia tộc họ Xung, phía nam kiềm tỏa gia tộc họ Tô.
Ninh Nguyên Hiến tính toán quả thực rất hay.
Trịnh Đà quả thực như một người mai phục, vững vàng đâm sâu vào hành tỉnh Thiên Tây.
Thế nhưng bầu không khí quân phiệt phương Tây quá mạnh mẽ.
Dù là người không có dã tâm, dưới bầu không khí này cũng sẽ biến thành có dã tâm.
Huống chi Trịnh Đà cũng không phải là không có dã tâm.
Lâu ngày, ông ta cũng trở thành một quân phiệt nhỏ, coi quân đội Việt quốc là quân đội của mình.
Nhưng mà Tô Nan ngược lại cảm thấy Trịnh Đà nhận xét không sai.
Trong tay Trịnh Đà có bao nhiêu quân đội chứ, nếu quả thực trung thành và tận tâm dẫn hơn một vạn đại quân xuôi nam trợ giúp Trương Xung.
Kết quả sẽ thế nào?
Trịnh Đà cộng thêm Trương Xung, cũng chỉ vỏn vẹn hai vạn đại quân.
Mà liên quân họ Tô lại có gần bốn vạn.
Huống chi chủ lực Khương quốc còn chưa đến, một khi Tô Khương hội quân, đây chính là có tới tám vạn đại quân.
Đến lúc đó, quân đội của Trịnh Đà sẽ phải chôn vùi không biết bao nhiêu.
Hôm nay Việt quốc sắp gặp tai họa ngập đầu, trung thành với quân chủ trước hết cứ gác sang một bên, giữ được thực lực của mình mới là quan trọng nhất.
- Người thông minh đấy, ta thích người thông minh. - Tô Nan cười nói:
- Vốn tưởng rằng Trương Xung là một người thông minh, không ngờ lại là kẻ ngu muội, trung quân là những kẻ ngu dốt, loại người cay nghiệt vô tình như Ninh Nguyên Hiến có đáng để ngươi quy phục sao?
Nhưng mà Trương Xung quả thực lợi hại!
Quân đội trong tay chỉ có hơn ba nghìn người mà thôi.
Mà nhà họ Tô hai lần tăng cường binh lực sau đó, gần gấp mười.
Kết quả, vậy mà vẫn giữ được mười bốn ngày.
Quân đội trong tay gần như đều chết hết là một chuyện.
Bây giờ quân đội trong tay Trương Xung cũng không vượt quá hai ba nghìn, hơn nữa sáu phần đều là lính mới vừa tuyển mộ.
Dân chúng trong thành sở dĩ ủng hộ Trương Xung.
Một là vì ông ta cho quá nhiều vàng.
Mà quan trọng nhất là câu nói kia của Tô Toàn.
- Nếu thành bị phá, tùy ý các ngươi làm gì thì làm!
Lời này thật là đáng sợ.
Điều này có nghĩa là một khi nhà họ Tô công phá thành Bạch Dạ, sẽ hoàn toàn không kiềm chế việc chém giết và cướp bóc.
Ngay chuyện này, dân chúng trong thành cùng Trương Xung cùng chung mối thù.
Hơn nữa Trương Xung gần như mỗi một ngày đều tuyên bố, nhà họ Tô một khi công phá thành trì, chắc chắn tàn sát toàn bộ dân trong thành!
Tàn sát toàn bộ dân trong thành là không thể nào.
Thế nhưng cướp bóc là điều chắc chắn.
Bởi vì Trương Xung đã dùng mấy chục vạn lượng vàng cho dân chúng trong thành.
Tô Nan thuê rất nhiều võ sĩ Tây Vực, còn có tăng binh Đại Kiếp Tự, tất cả đều cần tiền.
Gia tộc họ Tô vừa tổn thất số vàng khổng lồ, đương nhiên muốn bù đắp từ những dân đen nơi này.
Có lẽ có người sẽ nói, gia tộc họ Tô đều muốn làm phản, nhất định phải thu mua lòng người.
Lời này chỉ là chủ nghĩa giáo điều mà thôi.
Hoàn toàn có thể vừa cướp bóc, vừa thu mua lòng người được.
Trương Xung, ngươi rõ ràng lợi hại, rõ ràng là một văn thần, lại làm việc của một võ tướng đến mức tận cùng, lợi hại, lợi hại!
Thế nhưng ngươi lợi hại hơn nữa cũng vô ích! Ngày mai quận thành Bạch Dạ nhất định sẽ bị phá, Trương Xung chắc chắn thất bại!
- Mang vào!
Theo Tô Dong ra lệnh một tiếng.
Hai người bị đẩy vào đây, một là con trai thứ hai của Trương Xung, Trương Tuân, người còn lại là cháu trai của Trương Xung, chỉ mới năm tuổi.
Đây chính là cao thủ gia tộc họ Tô vừa mới bắt được từ kinh đô, phải bỏ ra cái giá mười mấy mạng người, bởi vì quốc quân đã hạ lệnh võ sĩ Hắc Thủy Đài bảo hộ cả nhà Trương Tuân.
Tô Nan đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt cháu trai Trương Xung, nói:
- Nhóc con, mấy tuổi rồi?
- Phụt! – Cháu của Trương Xung phun nước miếng từ miệng ra.
Trương Tuân bi phẫn cất giọng run rẩy:
- Tô Nan, ngài không cảm thấy làm như vậy là quá tàn nhẫn sao?
Tô Nan mỉm cười đáp:
- Bản thân ta vốn là kẻ không có giới hạn, ngươi đâu phải mới biết chuyện này lần đầu?
Tiếp tục, Tô Nan nói:
- Đưa chúng đến quận thành Bạch Dạ ngay trong đêm, cần phải để Trương Xung lúc khai chiến ngày mai, tận mắt thấy được con trai cùng cháu trai mình, mấy tháng không gặp, hẳn là hắn sẽ nhớ chúng lắm.
- Vâng!
Trương Tuân cùng con trai năm tuổi, trực tiếp bị nhốt vào một cái lồng sắt, dời đến trên xe ngựa, phi về hướng quận thành Bạch Dạ.
Tô Dong nói:
- Chủ nhân, chúng ta dùng hai người kia ép Trương Xung đầu hàng à?
- Đầu hàng? - Tô Nan nói:
- Không, Trương Xung không có khả năng đầu hàng, dù cho hắn đầu hàng, ta cũng không dám dùng.
Tô Dong nói:
- Vậy phải làm như thế nào?
Tô Nan nói:
- Cây đao gác ở trên cổ con cùng cháu trai của hắn, buộc Trương Xung trước mặt mọi người tự sát. Trương Xung nhà ngươi là lợi hại, nhưng không thể không hề có nhân tính đi, không thể mắt mở trừng trừng nhìn cháu trai năm tuổi bị giết đi.
Tô Dong nói:
- Vâng! Sau khi xem Trương Xung tự sát, lại phải làm gì?
Tô Nan nói:
- Đương nhiên là nhổ cỏ tận gốc, chẳng lẽ để thằng nhóc năm tuổi trưởng thành rồi báo thù sao? Nó vừa rồi nhổ nước miếng vào ta, giết đi!
- Vâng! - Tô Dong nói.
...
Tình hình chiến đấu kịch liệt ở quận thành Bạch Dạ đã sang ngày thứ mười lăm!
Một ngày địa ngục mới lại sắp đến.
Quân phòng thủ trong tay Trương Xung, so với Tô Nan đoán chừng còn ít hơn, chỉ còn không đủ hai nghìn, hơn nữa sáu phần là lính mới.
Trương Xung lại một lần nữa gầy trơ xương, hốc mắt trũng sâu như bộ xương khô vậy.
Hơn nữa, ông lại bị sốt.
Vết thương trên người bị nhiễm trùng, cả người đầu váng mắt hoa, bước chân chông chênh trên mặt đất, như muốn đổ gục bất cứ lúc nào.
Ra sức lắc đầu, như thể làm thế sẽ dễ chịu hơn một chút.
Trịnh Đà chết tiệt!
Trịnh Đà đang diễn trò!
Mặc dù nằm trong dự liệu, nhưng trong lòng Trương Xung vẫn phẫn nộ.
Một ngày mới lại đến.
Gần hai vạn đại quân nhà họ Tô lại một lần nữa tập kết.
Cuộc chiến công thành điên cuồng lại sắp bắt đầu.
Trương Xung nhìn hướng tây nam, lẩm bẩm:
- Thẩm công tử ngươi còn chưa tới sao? Lão già này thật sự muốn không chịu nổi nữa rồi!
...
Lúc này, cách quận Bạch Dạ mười mấy dặm!
Một nhánh hơn vạn người kỵ binh, một người hai ngựa, đang điên cuồng phi nước đại.
Và đang mang cờ hiệu của Khương vương Arutai!
- Chúng ta là đại quân của Khương vương Arutai, bất cứ ai cũng không thể ngăn cản!
- Chúng ta là đại quân của Khương vương Arutai, bất cứ ai cũng không thể ngăn cản!
Đám người Thẩm Lãng cùng Arunana ẩn mình trong nhánh kỵ binh này.
- Trương công, hãy cố gắng chống đỡ!
- Đại quân của ta lập tức đến ngay, chúng ta nội ngoại giáp công, chém tận giết tuyệt đại quân họ Tô!
- Gia tộc họ Tô à, ngày tàn của các ngươi đã điểm!