Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 262: Quyết đoán của Vương giả! Họ Tô tan tác như núi đổ!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 262 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong đại doanh của Ngô vương, nơi biên giới Ngô - Việt, một bầu không khí tĩnh mịch bao trùm, đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Ngô vương trẻ tuổi, tay cầm xấp chiến báo đẫm máu, đọc đi đọc lại nhiều lần. Dù vậy, chàng vẫn không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Biện Tiêu dẫn đầu chưa đến hai vạn đại quân, đã bất ngờ đột phá phòng tuyến Diễm Châu, vòng qua các thành trì trọng yếu phía tây vốn được phòng thủ nghiêm ngặt, thần tốc tiến quân thẳng vào trung tâm nước Ngô.
Quân phòng thủ nước Ngô đều ra sức chặn đánh, bao vây truy đuổi.
Thế nhưng... Đại quân của Biện Tiêu như một con lươn, luồn lách khắp nơi trong lãnh thổ Ngô, tựa như chốn không người.
Và kết quả là đây.
Biện Tiêu từng là đại tướng của nước Ngô, nên ông ta nắm rõ địa hình đất Ngô hơn cả Ngô vương, thậm chí hơn cả nhiều tướng lĩnh khác. Sơn cốc, đường mòn, sông ngòi, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay ông ta.
Nơi nào có thể mai phục, nơi nào có thể bị mai phục, ông ta đều biết rõ.
Chỉ đọc chiến báo, thật khó hình dung được sự hỗn loạn tột độ trong nước Ngô lúc này, cũng như tài năng đáng sợ của Biện Tiêu.
Một câu nói có thể hình dung:
Nước Ngô đã phái gần mười vạn đại quân để vây bắt Biện Tiêu. Tuy nhiên, những đội quân này đều đã tan rã, trở thành một đám ô hợp.
Mỗi khi một đạo quân rơi vào trạng thái kiệt sức, Biện Tiêu lại ra tay như rắn độc, gây ra cảnh đầu rơi máu chảy.
Hơn nữa, Biện Tiêu hầu như không mang theo cỏ khô hay lương thực. Ông ta trực tiếp 'chinh phạt' ngay trong lãnh thổ Ngô – nói trắng ra là cướp bóc. Một đường tàn sát, một đường cướp phá.
Toàn bộ nước Ngô đại loạn.
Từ sáng đến tối, hàng chục chiến báo liên tục được gửi đến, lúc thì Biện Tiêu ở đây, lúc lại ở kia. Cho đến bây giờ, ngay cả Ngô vương cũng không biết rốt cuộc Biện Tiêu đang ở đâu.
Thế nhưng...
Ít nhất ba thành trì đã bị cướp phá sạch trơn và đốt trụi. Khoảng hai, ba vạn quân đội đã bị Biện Tiêu đánh lén, chịu thương vong nặng nề.
Ngô vương trẻ tuổi cảm thấy như bị tát một cú trời giáng vào mặt.
Mới đây thôi, trong chuyến săn ở biên giới, chàng không chỉ thắng Ninh Nguyên Hiến trong ván cờ vây, mà còn giành chiến thắng tuyệt đối trong cuộc luận võ giữa hai quân. Thanh thế nước Ngô tăng vọt, danh vọng của Ngô vương như mặt trời ban trưa.
Gần như tất cả mọi người đều nói Ninh Nguyên Hiến đã như mặt trời sắp lặn, còn Ngô vương như mặt trời mới mọc từ từ dâng lên.
Cũng chính vì vậy, Ngô vương trẻ tuổi đã áp chế phái bảo thủ trong triều đình, dốc sức thi triển tài năng.
Tưởng chừng vinh quang đang đến rất gần, nhưng hiện thực lại giáng xuống như tiếng sét giữa trời quang.
Bây giờ, chàng rốt cuộc hiểu rõ tính toán thật sự của Ninh Nguyên Hiến.
Thật điên rồ! Ninh Nguyên Hiến đúng là một kẻ điên.
Để tạo cơ hội cho Biện Tiêu bất ngờ tấn công nước Ngô, ông ta đã dàn dựng một vở kịch lớn như vậy.
Nào là vay mấy triệu lượng vàng làm quân phí, nào là ngự giá thân chinh, tập kết mười một vạn đại quân ở biên giới.
Không chỉ vậy, ông ta còn không ngần ngại dùng chính mình làm mồi nhử, phối hợp với ba vạn đại quân thân cận trở về giữ kinh đô.
Nếu không phải như thế, Ngô Khải cũng sẽ không từ biên giới phía tây phối hợp ba vạn đại quân đông tiến.
Sự cám dỗ của một trận quyết chiến trực diện để đánh bại Ninh Nguyên Hiến là quá lớn. Chính vì thế mà biên giới phía tây bị bỏ trống, tạo điều kiện cho không đến hai vạn kỵ binh của Biện Tiêu thần tốc tiến vào, gây ra cảnh máu chảy thành sông trong lòng nước Ngô.
Nếu là tướng lĩnh khác, có lẽ còn chút nhân từ. Nhưng Biện Tiêu, với thủ đoạn tàn độc và lòng căm hận sâu sắc dành cho nước Ngô, thì khác. Trận chiến này, ông ta đã giết bao nhiêu người, đốt bao nhiêu thị trấn thôn xóm? Có trời mới biết!
Ngô vương ôm trán, ngồi phịch xuống ghế, nhắm mắt lại. Tin dữ quá dồn dập khiến chàng hoa mắt, choáng váng từng cơn.
Lòng chàng như bị cắt từng nhát.
Biện Tiêu tuy không chiếm được thành trì nào, nhưng sự phá hoại ông ta gây ra đối với kinh tế nước Ngô lại mang tính trí mạng. Hủy diệt thì dễ hơn chiếm lĩnh rất nhiều.
Ninh Nguyên Hiến, ngươi đúng là điên rồi! Điên thật rồi!
Ngay lúc đó, Ngô vương nhận ra một điều: đến một mức độ nào đó, chàng và Ninh Nguyên Hiến giống nhau, đều ưa mạo hiểm và cố chấp đến vậy.
Ngô Khải dẫn đại quân xuôi nam, giả vờ tấn công quận Thượng Dạ của nước Việt, thực chất là để yểm trợ cho chiến lược cướp thành Nộ Triều. Kết quả là Ninh Nguyên Hiến đã không hề hay biết.
Ngược lại, Ninh Nguyên Hiến phô trương thế trận ngự giá thân chinh là để Biện Tiêu bất ngờ tấn công, Ngô Khải cũng không nhận ra.
Vậy thì tiếp theo phải làm gì?
Điều động thêm đại quân để vây bắt Biện Tiêu ư? Vậy thì màn đại quyết chiến giữa hai vương sẽ kết thúc như thế sao? Lại còn là Ngô vương phải rút lui trước? Làm sao còn mặt mũi nào nữa?
Lúc trước, người hùng hổ dẫn binh xuôi nam, muốn tiến đánh Việt quốc là chàng. Giờ đây, người chán nản rút binh cũng là chàng.
Đại đô đốc Ngô Trực lên tiếng:
– Bệ hạ, ba vạn Tây quân vẫn chưa đến đại doanh của chúng ta. Xin người hạ lệnh cho họ quay về, tham gia vây bắt Biện Tiêu đi ạ.
Ngô vương không nói gì.
Ngô Trực tiếp lời:
– Bệ hạ, đại quân của Biện Tiêu càng gieo tai họa trong lòng nước ta ngày nào, thực lực của nước Ngô ta càng suy yếu ngày đó.
Ngô vương, từ cơn giận dữ, dần lấy lại bình tĩnh. Chàng cầm quân cờ, bắt đầu tự đánh cờ với chính mình. Cách này giúp đầu óc chàng nhanh chóng minh mẫn trở lại.
Giang sơn là của quả nhân, bất kể hậu quả thế nào, quả nhân sẽ một mình gánh chịu.
Càng trong lúc nguy cấp, càng phải giữ được sự tỉnh táo.
Mỗi quyết định của bản thân đều phải gánh chịu trách nhiệm tương ứng.
Làm một vương giả, điều tối kỵ nhất là rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, là bị kẻ địch đe dọa đến mức phải chạy loạn.
Bất cứ nguy cơ nào, trong nguy hiểm cũng đều tiềm ẩn cơ hội. Nếu chuyện xấu đã xảy ra, vậy làm sao để tìm ra cơ hội trong tai ương này? Làm sao để chuyển nguy thành an, thậm chí giành được thắng lợi hoàn toàn?
– Bệ hạ, bệ hạ, lập tức phái đại quân quay về giữ biên giới phía tây để vây bắt Biện Tiêu đi, nếu chậm trễ thì hậu quả khôn lường.
– Bệ hạ, hạ lệnh đi!
– Bệ hạ, đại quân rút về đi!
– Đại vương, nhanh chóng đàm phán với Việt vương đi.
– Đại vương, vội vàng đàm phán đi, để Biện Tiêu rút binh.
Mấy vị trọng thần ở đó đều quỳ lạy dập đầu, khóc lóc thảm thiết, như thể quốc gia đã đến bờ vực diệt vong.
Ngô vương trẻ tuổi dường như không nghe thấy gì cả, chàng thầm nghĩ không biết Ninh Nguyên Hiến bên kia có gặp phải tình cảnh tương tự không?
Một khi quốc gia gặp phải nguy cơ, liền có một đám người xông lên gào khóc, như thể ngày mai sẽ mất nước.
Điều đáng trách hơn là, trong lòng đám người đó thậm chí còn có chút hả hê, khoái trá. Bên ngoài thì tỏ vẻ đau đớn tột cùng, nhưng thực chất lại đang cười thầm.
Nhìn xem, đã bảo rồi mà, đại vương không nghe lời các lão thần, giờ thì chịu thiệt rồi, giờ thì biết sai rồi chứ. Ngài còn quá trẻ, quá ngây thơ! Trị quốc nào có dễ dàng như vậy?
Ngày đó, khi Tô Nan tràn vào kinh đô, tát thẳng vào mặt Việt vương, chắc chắn các trọng thần nước Việt cũng có cảm nhận tương tự.
Vua và thần tử, tuy là người hợp tác, nhưng cũng là kẻ thù vĩnh viễn.
Thảo nào Ninh Nguyên Hiến, một khi nắm được cơ hội, lại giết thần tử như giết gà vậy.
Sau một lúc lâu, Ngô vương lên tiếng hỏi:
– Biện Tiêu chỉ có hơn một vạn quân, lại toàn là kỵ binh, liệu có thể đánh hạ được thành kiên cố không?
Chắc chắn là không thể.
Ngô vương lại nói:
– Quân đội của Biện Tiêu tốc độ nhanh như vậy, hơn nữa lại quen thuộc địa hình nước Ngô như thế, một khi để ông ta luồn sâu vào lòng nước Ngô ta, cần bao nhiêu quân đội mới có thể bao vây được ông ta?
Năm đó, hiệu trưởng Tưởng (*) đã dùng gần một triệu quân mà vẫn không thể chặn nổi mấy chục ngàn Hồng quân.
(*) Hiệu trưởng Tưởng là tên gọi thân mật của Tưởng Giới Thạch trong trường quân sự Hoàng Phố.
Ngô vương đứng dậy, đi đến trước tấm bản đồ, nói:
– Mấy thôn xóm thị trấn bị đốt, thì cứ để đốt. Lương thực bị cướp, thì cứ để cướp. Người...
Lời này Ngô vương không nói ra hết.
Người bị giết, thì cứ để giết.
Lời này tuy là thật lòng, nhưng quá tàn nhẫn, một vị vua không thể thốt ra.
Ngô vương lớn tiếng tuyên bố:
– Mấu chốt để giải quyết nguy cơ Biện Tiêu không nằm ở nước Ngô, mà ở nước Việt!
Ngón tay Ngô vương trẻ tuổi đặt lên quần đảo Lôi Châu trên bản đồ, nói:
– Cuộc chiến thành Nộ Triều đã nổ ra, sắp chiếm trọn quần đảo Lôi Châu. Đây là một thắng lợi to lớn, đủ để bù đắp những tổn thất Biện Tiêu gây ra trong nước ta, thậm chí còn vượt xa. Đây chính là thắng lợi về mặt chiến lược!
Nhiều thần tử không mấy quan tâm đến biển cả. Nhưng khi Ngô vương nhắc lại, họ cũng đã có những khái niệm cơ bản.
Sau khi chiếm được quần đảo Lôi Châu, thuế má hàng năm sẽ tăng thêm mấy chục vạn lượng vàng, đây là một lợi ích to lớn.
Ngô vương lại nói:
– Ninh Nguyên Hiến là một con bạc điên cuồng, quả nhân thừa nhận đã bị ông ta lừa gạt, hoàn toàn không ngờ ông ta lại để Biện Tiêu bất ngờ tấn công nước Ngô ta. Nhưng... thì sao chứ? Ông ta cho rằng làm vậy sẽ giành được chủ động về chiến lược à? Ông ta đánh cược kiểu đó, cuối cùng sẽ mất cả chì lẫn chài thôi.
– Không sai, Biện Tiêu bất ngờ tấn công nước Ngô ta, khiến ta mất hết thể diện. Hơn nữa, Biện Tiêu liên tiếp thắng trận, giết mấy vạn, thậm chí mười mấy vạn người Ngô, quả thực đủ để khiến thiên hạ khiếp sợ.
– Thế nhưng Ninh Nguyên Hiến đã giải quyết được nguy cơ trước mắt chưa? Chưa hề! Nguy cơ của Việt quốc vẫn còn ở Thiên Tây tỉnh, vẫn còn Tô Nan làm phản!
– Trương Xung rất lợi hại, nhưng ông ta đã dốc hết sức rồi, quận thành Bạch Dạ sắp thất thủ. Đến lúc đó, đại quân Tô Nan sẽ càn quét toàn bộ phía nam Thiên Tây tỉnh, một khi Tô Khương hợp nhất, đó sẽ là gần mười vạn đại quân. Tiến về phía đông có thể bao vây tấn công kinh đô Việt quốc, lên phía bắc có thể cùng nước Sở tạo thế gọng kìm với đại quân họ Xung, xuôi nam có thể cùng Căng vương tạo thế gọng kìm với chủ lực của Chúc Lâm.
– Đại quân của Biện Tiêu bất ngờ tấn công vào nước ta, quả thực rất đau lòng, vô cùng đáng sợ! Nhưng tâm bão của toàn bộ cục diện không nằm ở nước Ngô ta, mà ở Thiên Tây tỉnh, ở quận thành Bạch Dạ!
– Ninh Nguyên Hiến đã nhìn lầm một người, đó là Bình Tây Bá Trịnh Đà của Việt quốc. Ông ta keo kiệt binh lực, căn bản không dốc toàn lực, chính vì vậy mới để Trương Xung gặp họa ngập đầu, để Việt quốc gặp họa ngập đầu.
– Một khi quận thành Bạch Dạ thất thủ, một khi phía nam Thiên Tây tỉnh thất thủ, một khi đại quân Tô Khương hợp nhất, vậy sẽ xảy ra chuyện gì?
– Việt quốc sắp gặp họa chia cắt, họa ngập đầu!
– Ninh Nguyên Hiến để đại quân của Biện Tiêu bất ngờ tấn công nước Ngô ta là vì điều gì? Không phải vì công thành chiếm đất, mà là để uy hiếp nước Ngô ta và nước Sở. Chính là muốn khiến ta khiếp sợ đến mật vỡ, phải chủ động đàm phán với ông ta, chủ động rút binh, để đại quân của ông ta có thể chuyên tâm dẹp loạn phản quân Tô Nan ở Thiên Tây tỉnh.
– Ông ta đánh là để không phải đánh.
– Ninh Nguyên Hiến trước khi dẹp loạn phản quân Tô Nan, cần phô trương thanh thế, như một mãnh hổ gầm rống.
– Ông ta nghĩ làm vậy là có thể hù dọa được quả nhân ư? Nằm mơ!
Ngô vương cả người rơi vào trạng thái cuồng nhiệt.
– Ông ta nghĩ Biện Tiêu đại khai sát giới trong nước ta là có thể khiến quả nhân khuất phục sao? Nằm mơ!
Ngô vương chợt rút kiếm, hét lớn:
– Chúng ta không những không thua, ngược lại đang đứng trước đêm trước của một chiến thắng vĩ đại! Ninh Nguyên Hiến càng điên cuồng, càng chứng tỏ ông ta càng chột dạ. Lệnh cho toàn bộ thành trì trong nước đóng cửa, cố thủ không ra, không cho Biện Tiêu bất kỳ cơ hội nào. Đại quân tiếp tục vây hãm Biện Tiêu, nhưng không giao chiến. Trước khi vây hãm được, không được tự ý xuất chiến, vì Biện Tiêu quá lợi hại, trong nước không có tướng lĩnh nào là đối thủ của ông ta.
– Ba vạn Tây quân không được dừng lại, không được quay về biên giới phía tây, mà phải tiếp tục tiến vào đóng trong đại doanh của ta.
– Đại doanh của ta phải duy trì mười lăm vạn đại quân, tạo thành sự uy hiếp mạnh mẽ đối với Ninh Nguyên Hiến.
– Ta từ chối không chủ động đàm phán với Ninh Nguyên Hiến.
– Đợi đến khi quận thành Bạch Dạ thất thủ, đợi đến khi Thiên Tây tỉnh thất thủ, Việt quốc sẽ lại gặp họa ngập đầu. Đó chính là ngày Ninh Nguyên Hiến chủ động tìm ta đàm phán.
– Đến lúc đó, Biện Tiêu không chỉ phải rút binh, mà còn phải bồi thường chiến tranh, phải thừa nhận quyền thống trị của nước Ngô ta đối với quần đảo Lôi Châu, chí ít còn phải cắt nhường cho ta hai quận!
– Nước Ngô của ta không những không thua, ngược lại sẽ giành được thắng lợi chưa từng có!
– Ninh Nguyên Hiến nghĩ muốn mạo hiểm, muốn uy hiếp ta bằng chiến lược? Nằm mơ!
Ngô vương chợt rút kiếm, ban đầu định chém cả chiếc bàn thành hai mảnh. Nhưng vì có bàn cờ yêu thích ở giữa, chàng đột nhiên chém mạnh xuống góc bàn.
– Sau này, bất cứ ai dám khuyên ta chủ động đàm phán chịu thua với Việt vương, thì đừng trách kiếm của quả nhân quá sắc bén!
Lập tức, quần thần câm như hến.
...
Trong đại doanh của quốc quân Ninh Nguyên Hiến!
Vị quốc quân này đang ở trong trạng thái vừa hân hoan vừa vô cùng lo lắng!
Tay trái là một phần chiến báo khiến ông phấn chấn.
Tay phải là một phần chiến báo khác khiến ông tức giận.
Biện Tiêu bất ngờ tấn công nước Ngô, kết quả chiến đấu rõ rệt, thiêu hủy vô số thị trấn nước Ngô, thiêu hủy vô số đồng ruộng còn chưa thu hoạch.
Mười vạn đại quân nước Ngô căn bản không chặn nổi Biện Tiêu, ngược lại để ông ta đánh lén tiêu diệt hai ba vạn.
Sư huynh của quả nhân tuy mấy năm không ra trận, nhưng vừa ra tay đã vô địch thiên hạ.
Trận đánh bất ngờ này.
Số người Biện Tiêu giết chết chí ít mấy vạn.
Đầu người không biết chất thành bao nhiêu nấm mồ, đủ để khiến triều đình nước Ngô kinh hồn bạt vía, hồn phi phách tán.
Nhưng phần chiến báo trong tay phải này, quả thực là một đống cứt.
Bình Tây Bá Trịnh Đà! Quả nhân đối với ngươi có thể nói là ân trọng như núi. Vậy mà ngươi lại báo đáp quả nhân như thế này?
Trong tay ngươi rõ ràng có hai vạn đại quân, một khi dốc toàn lực, tuy không thể đánh bại Tô Nan, nhưng liên thủ với Trương Xung để kiềm chế Tô Nan hoàn toàn được, ngăn chặn phản quân của Tô Nan ở quận Bạch Dạ trong một hai tháng là hoàn toàn khả thi.
Đến lúc đó, trong nước Ngô bị tàn sát đến kinh hoàng, Ngô vương chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp đàm phán. Quả nhân sẽ chuyên tâm dốc hết sức, tiêu diệt Tô Nan.
Kết quả thì sao?
Trương Xung đã thể hiện vượt xa tưởng tượng của quốc quân, phát huy 150% sức chiến đấu. Ninh Nguyên Hiến thấy mà kinh hồn bạt vía.
Ông không cách nào tưởng tượng được Trương Xung đã chống đỡ như thế nào. Thật sự là can thần của quốc gia, quả nhiên là dũng tướng hiếm có. Rõ ràng là văn thần, lại làm việc của võ tướng đến cực hạn.
Thế nhưng Trịnh Đà!
Lại chỉ phát huy 30% sức mạnh. Còn xung phong đi đầu cái gì, còn thân bất chấp tên đạn cái gì, vết thương hằn trên thân thể. Ngươi coi quả nhân là kẻ ngu à?
Hai vạn đại quân của ngươi đâu? Vì sao chỉ phái ra tám ngàn? Còn nói Bạch Dạ Quan trọng yếu nhường nào, tuyệt đối không thể đánh mất, nên một nửa quân đội kia đóng giữ Bạch Dạ Quan.
Tô Nan bị điên rồi à, mới có thể đi tiến đánh Bạch Dạ Quan, mới có thể đi trêu chọc đại quân Xung Nghiêu.
Trịnh Đà nhà ngươi đây là đang diễn trò với họ Tô, coi thường ta không nhìn ra được sao? Bụng dạ khó lường, bụng dạ khó lường!
Trịnh Đà nhà ngươi đây là đang ngồi xem Trương Xung diệt vong, ngồi xem quận thành Bạch Dạ thất thủ, Thiên Tây tỉnh thất thủ.
Đến lúc đó toàn bộ Việt quốc gặp họa chia cắt, đại quân Trịnh Đà nhà ngươi liền đầu cơ trục lợi có đúng không?
Đừng quên, quân đội dưới trướng ngươi là của quả nhân, không phải của Trịnh Đà nhà ngươi.
Tên khốn này!
Khốn nạn!
Trong cơn nóng giận, Ninh Nguyên Hiến đầu váng mắt hoa.
Cục diện còn phức tạp, hiểm ác và đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng.
Đại thái giám Lê Chuẩn vắt khăn lông, đắp lên trán quốc quân.
– Phía bên Ngô Khải thì sao?
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
– Thám tử phía bắc mới báo cáo, ba vạn đại quân biên giới phía tây nước Ngô vốn đã dừng lại, đồng thời chuẩn bị quay về biên giới phía tây để vây bắt Công tước Biện Tiêu. Nhưng bây giờ họ không những không quay về, mà ngược lại còn tiếp tục đông tiến, tiến vào đại doanh của Ngô vương.
Ninh Nguyên Hiến chợt ngồi dậy.
Sau đó trở lại trước tấm bản đồ.
Lúc này, hai vị đại vương Ngô Việt, với hơn hai mươi vạn quân, đang tập trung hỏa lực ở phòng tuyến biên giới.
Ngô vương dưới trướng mười lăm vạn, Việt vương dưới trướng tám vạn.
Cục diện có phần hiểm ác và đáng sợ!
– Xem thường hắn, xem thường hắn. – Ninh Nguyên Hiến nói:
– Con hổ sữa này tuy ham mạo hiểm, cũng vô cùng liều lĩnh, hơn nữa trong nước còn có đông đảo cựu thần bảo thủ kiềm chế, nhưng vào thời khắc mấu chốt lại rất có quyết đoán. Biện Tiêu bất ngờ tấn công nước Ngô, lại không hề hù dọa được hắn. Hắn không những không để đại quân biên giới phía tây quay về, mà ngược lại còn tiếp tục xuôi nam, để dằn mặt quả nhân!
– Lợi hại, lợi hại! Quả nhân xem như đã gặp phải đối thủ rồi!
Ninh Nguyên Hiến cảm thấy khô nóng, liền trực tiếp vắt khăn mặt, dội nước lạnh lên đầu mình.
– Một khi quận thành Bạch Dạ thất thủ, phía nam Thiên Tây tỉnh thất thủ, Tô Khương hợp nhất, quả nhân sẽ phải chủ động đàm phán với Ngô Khải. Đến lúc đó, hắn sẽ như sư tử há miệng, không chỉ đòi quyền thống trị quần đảo Lôi Châu, thậm chí còn đòi quả nhân cắt nhường mấy quận.
– Quả là một con hổ sữa đáng sợ.
Mắt Ninh Nguyên Hiến nhìn chăm chú lên bản đồ, dừng lại ở vị trí Khương quốc.
– Tên ác ôn Thẩm Lãng đâu rồi?
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
– Tin tức cuối cùng là hắn dẫn hai trăm người tiến vào Khương quốc, đến bộ lạc của nữ vương Arunana. Bốn vạn đại quân của Arutai đã hoàn toàn đánh bại bộ lạc của Arunana chỉ trong nửa ngày, bộ lạc của Arunana hiện nay đã không còn tồn tại nữa.
Ninh Nguyên Hiến nói:
– Vậy Thẩm Lãng chắc chắn đã chạy trốn, hơn nữa còn mang theo quân đội của Arunana. Cái gọi là nữ vương đó có bao nhiêu quân đội?
– Ba nghìn. – Lê Chuẩn nói.
– Mới ba nghìn? – Ninh Nguyên Hiến nói.
Ba nghìn người chắc chắn không thể đánh lại bốn vạn đại quân của Arutai.
Ninh Nguyên Hiến hỏi:
– Thẩm Lãng mang theo quân đội Arunana trốn đi đâu?
Lê Chuẩn đáp:
– Chắc hẳn là Đại Kiếp Cung.
– Hắn điên rồi sao? Nơi đó là đường cùng, một con đường chết. – Ninh Nguyên Hiến nói.
Ngay sau đó, mắt ông ta lại lóe sáng.
– Tên ác ôn Thẩm Lãng này không hề đơn giản, không hề đơn giản chút nào, hắn khẳng định có quỷ kế.
Ninh Nguyên Hiến nói:
– Trong mật tấu, Ninh Khiết không phải đã nói, Thẩm Lãng căn bản không nghĩ kiềm chế Tô Nan, mà là muốn triệt để tiêu diệt gia tộc họ Tô, muốn nhổ cỏ tận gốc toàn quân của Tô Nan sao?
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
– Hắn quả thực đã nói như vậy.
Ninh Nguyên Hiến hít thở tức khắc dồn dập.
Lúc đó, ông cảm thấy những lời này vô cùng hoang đường. Thẩm Lãng nhà ngươi chỉ có mấy trăm người, mà muốn tiêu diệt bốn vạn đại quân của Khương vương, đó chẳng phải là mơ mộng hão huyền sao? Quả nhân để ngươi kiềm chế phản quân Tô Nan một hai tháng, ngươi lại luôn miệng muốn tiêu diệt Tô Nan. Ngươi muốn coi người trong thiên hạ như con nít ba tuổi à?
Mà bây giờ!
Tim của Ninh Nguyên Hiến đập loạn xạ, lại tràn đầy mong đợi không rõ ràng với Thẩm Lãng.
Không, không, không! Thẩm Lãng điên rồi, quả nhân thì không điên. Làm sao có thể? Thẩm Lãng chỉ có một mình, lại có thể diệt họ Tô sao? Chuyện này sao mà được chứ? Quả nhân tuyệt đối không thể đặt hy vọng vào hắn.
Thế nhưng...
Thẩm Lãng cho dù có năng lực khổng lồ, có thể trốn thoát khỏi tay Khương vương Arutai đã là giỏi lắm rồi. Muốn dựa vào hắn để cứu vãn cục diện quận thành Bạch Dạ và Thiên Tây tỉnh ư? Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào, tuyệt đối không thể có cái ý nghĩ này!
Quốc quân nói:
– Hạ chỉ cho Tam vương tử Ninh Kỳ, để nó dẫn ba vạn đại quân tiến vào chiếm giữ quận Lang, cần phải ngăn chặn phản quân Tô Nan tiến lên phía tây.
– Vâng!
Đại thái giám Lê Chuẩn bắt đầu tiếp chỉ.
Lúc này, trong lòng quốc quân, phần lớn khu vực phía nam Thiên Tây tỉnh thất thủ gần như đã là kết cục định sẵn, nên ông đã vạch ra ranh giới chiến lược cuối cùng ở quận Lang.
Trịnh Đà, tất cả sai lầm đều là bởi vì Trịnh Đà!
Quốc quân lại nói:
– Sẽ ban một đạo ý chỉ, truy phong Trương Xung là Kim Tử Quang Lộc đại phu, truy phong Trương Tuân là Trung Thừa Ngự Sử Đài.
Bởi vì Hắc Thủy Đài đã đưa tấu chương, các cao thủ họ Tô đã bỏ ra chi phí khổng lồ để cướp đi con trai và cháu trai của Trương Xung.
Lúc này, trong lòng quốc quân, cảm thấy gia đình ba thế hệ của Trương Xung hẳn là sẽ không còn ai sống sót.
Cả nhà trung liệt, một nhà ba người đều hy sinh vì quốc sự.
Ninh Nguyên Hiến trong lòng thở dài:
– Quả nhân hổ thẹn với gia tộc họ Trương.
Là Trịnh Đà hại chết Trương Xung.
Can thần của nước nhà!
Đáng tiếc, thiên hạ đã không còn ai có thể cứu Trương Xung.
...
Quận thành Bạch Dạ, trời vừa tờ mờ sáng.
Trương Xung chỉ ngủ chưa đến nửa canh giờ đã thức dậy.
Toàn thân chàng sốt nóng ran.
Vết thương trước ngực ông vốn đã đóng vảy. Nhưng vì mười mấy ngày chiến đấu kịch liệt, trên người ông lại chồng chất thêm nhiều vết thương mới, vết thương cũ ở ngực lại một lần nữa rách toạc ra.
Như thường lệ, mấy ngày mấy đêm không ngủ, một lần ngủ dài nhất không vượt quá hai canh giờ, khả năng miễn dịch của cơ thể giảm xuống đến mức tận cùng, nên vết thương lại một lần nữa bị nhiễm trùng.
Vết thương ngay ngực đã một lần nữa sinh mủ.
Cơn sốt cao lại một lần nữa vượt quá bốn mươi độ, đương nhiên ông cũng không biết khái niệm này.
Người ở thế giới này, những người võ công cao cường quả thực không dễ bị bệnh. Nhưng có một số chứng bệnh vẫn không thể ngăn chặn, ví dụ như viêm ruột thừa, hay nhiễm trùng.
Thứ có thể chống lại mọi thứ chính là huyết mạch.
Ví như Cừu Yêu Nhi, nhiễm độc kim loại nặng mấy năm, nồng độ cao đến mức khủng khiếp. Nếu là người khác đã sớm chết trăm lần. Kết quả nàng vẫn không hề hấn gì, chỉ là huyết áp cực kỳ cao, ngũ tạng lục phủ vẫn khỏe mạnh.
Lại ví như Đại Ngốc, sau khi lực lượng huyết mạch của gã được đại tông sư Chung Sở Khách kích phát, liền không bao giờ ngã bệnh nữa, hơn nữa kịch độc thông thường gần như không có tác dụng gì đối với máu của gã.
Lúc này, Trương Xung dù đã dốc hết tất cả tinh thần, nhưng đầu óc vẫn vô tri vô giác. Cả người chàng hỗn loạn, lâng lâng như say.
Bước đi trên đường, chân chàng như giẫm vào chốn hư ảo, giống như đang dẫm lên bông gòn, bất cứ lúc nào cũng có thể đổ gục.
Lão nô cất tiếng khóc cầu xin:
– Lão gia, xin ngài hãy uống thuốc, ngủ thêm một lát nữa đi. Giao chiến trường lại cho Công chúa Ninh Khiết được không ạ?
Trương Xung lắc đầu đáp:
– Không được, binh lính không thấy ta, sĩ khí sẽ giảm, thành trì sẽ thất thủ. Sau khi chết sẽ có nhiều thời gian để ngủ, không cần chỉ chốc lát thế này.
Tiếp đó, ông lê bước chân khó nhọc lên bậc thang tường thành. Bậc thang đầu tiên dường như quá nặng, không thể nhấc nổi. Vừa nhấc chân, cả người chàng như muốn ngất lịm ngay lập tức. Thế là, ông nhắm hai mắt lại, cố gắng lấy lại thăng bằng.
Lúc này, một cánh tay đỡ lấy ông. Đó là trưởng công chúa Ninh Khiết.
– Trương công, hay là ngài đi nghỉ ngơi, giao chiến trường lại cho ta được không?
Trương Xung lắc đầu.
Tiếp đó, dưới sự dìu đỡ của trưởng công chúa Ninh Khiết, ông lại một lần nữa leo lên tường thành.
Nơi ông đi qua, tất cả tướng sĩ giữ thành đều dùng ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ, sùng bái nhìn Trương Xung gầy yếu.
Những binh lính này cũng đều đã thương tích chồng chất, mệt mỏi rã rời. Thế nhưng mỗi khi nghĩ đến bản thân sau khi chiến đấu, mỗi ngày còn có thể nghỉ ngơi năm canh giờ. Mà Trương Xung đại nhân không chỉ phải leo lên đầu tường tự mình tác chiến, còn phải tổ chức vật tư, chiêu mộ tân binh, vân vân.
Tất cả mọi người có thể nghỉ ngơi, nhưng ông ta thì không thể. Đây không phải là người sắt, mà là tự đốt cháy mình như sáp ong, thêm bấc đèn để thắp sáng.
Trương Xung đại nhân là một quan to tam phẩm. Một đại nhân vật như vậy còn dốc hết tâm huyết, chúng ta là binh lính bình thường còn tư cách gì mà lười biếng?
Chính vì Trương Xung làm gương tốt, không quản chi tiết, nên binh sĩ dưới trướng mới một lòng đoàn kết, mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng.
Ông ta mới có thể dựa vào ba bốn ngàn quân đội, chống đỡ gần mười lần quân địch, kiên trì chừng nửa tháng.
Thế nhưng bây giờ, ông ta thực sự đã gần cạn sức lực. Mà một khi ông gục ngã, có thể chính là thời khắc quận thành Bạch Dạ thất thủ.
Không, ta không thể gục ngã, ta nhất định không thể gục ngã! Ta nhất định phải chờ đến khi Thẩm công tử tới. Hắn không phải Trịnh Đà. Hắn đã nói sẽ đến, thì nhất định sẽ đến.
Đi tới trên tường thành, Trương Xung cất giọng khàn khàn:
– Toàn quân trở về vị trí cũ, chuẩn bị chiến đấu!
Nhưng mà!
Lúc này liên quân họ Tô cũng không lập tức công thành.
Mà là xây dựng một đài cao! Cách tường thành chỉ hai, ba trăm mét. Đây không phải là soái đài! Mà như là hình đài. Bởi vì phía trên còn có hai cái máy chém.
Lập tức, trong lòng Trương Xung run lên bần bật, tràn đầy dự cảm chẳng lành.
Ngay sau đó!
Hai người bị trói được đẩy lên hình đài! Một là con trai của Trương Xung, Trương Tuân, một là cháu trai Trương Quân.
Trong phút chốc! Trương Xung như bị sét đánh! Cả người chợt run rẩy, trước mắt gần như tối sầm, hoàn toàn muốn bất tỉnh.
– Trương công, Trương công!
Trưởng công chúa Ninh Khiết tiến lên, nỗ lực ấn vào nhân trung của Trương Xung, tiếp đó dùng thuốc mỡ của Thẩm Lãng chuẩn bị quét lên trán và lỗ mũi của Trương Xung.
Một lát sau, Trương Xung tỉnh lại, nước mắt đã tràn trề.
Họa không thể giáng xuống người nhà ta được. Tên cầm thú súc sinh Tô Nan nhà ngươi này! Cháu trai của ta còn chưa đầy năm tuổi!
Quân phòng thủ trong quận thành Bạch Dạ vốn đã kiệt sức, cảm thấy hoàn toàn không còn chút khí lực nào. Nhưng lúc này, nhìn thấy cảnh tượng đó, họ đều mắt đỏ ngầu, máu giận sôi trào.
Họ Tô quá đê tiện, quá vô sỉ! Lại ra tay với một đứa bé chưa đầy năm tuổi!
Trong lòng Tô Toàn cũng biết đây chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì, nên ông ta không lộ diện.
Một tên tướng lĩnh khác của họ Tô bước lên, đó chính là Tô Kiếm Ngạn, con trai nuôi của Tô Nan. Cũng chính là Tô Kiếm Ngạn kẻ đã dẫn người nhảy vào biệt viện họ Kim, muốn bắt Kim Mộc Thông và giết tiểu Băng.
Hai đao phủ tiến lên, nhặt lấy đại đao đầu quỷ.
Trương Tuân cùng con trai năm tuổi của mình, Trương Quân, bị đè xuống quỳ rạp trên đất.
Tô Kiếm Ngạn nói:
– Trương Xung, con trai thứ ba Trương Tấn của nhà ngươi đã chết. Con lớn nhất đang ở chiến trường nước Nam Ẩu, tương lai có lẽ cũng khó sống sót. Bây giờ, con trai thứ hai Trương Tuân và cháu trai Trương Quân của ngươi đang ở đây. Nếu giết chết hai người này, gia tộc họ Trương của ngươi có thể từ nay đoạn tuyệt gốc rễ, đoạn tử tuyệt tôn đấy!
Trương Xung đứng ở lầu trên thành, nước mắt tràn trề.
Trưởng công chúa Ninh Khiết thầm nghĩ, Tô Nan dùng thủ đoạn đê tiện vô cùng, nhưng chỉ vì vậy mà muốn Trương Xung đầu hàng ư? E rằng ý nghĩ đó quá kỳ lạ.
Tô Kiếm Ngạn nói:
– Trương Xung, chúng ta không cần ngươi đầu hàng. Nói thật, người như ngươi dù có đầu hàng, họ Tô của ta cũng không cần.
Tay gã bỗng nhấc lên.
Lập tức, hai đao phủ chợt uống một ngụm rượu, phun lên Quỷ Đầu Đao. Sau đó, hai cây đao nhằm vào cổ Trương Tuân và Trương Quân chém thử một nhát, như để tìm cảm giác. Khi đã tìm đúng cảm giác, Quỷ Đầu Đao được giơ cao.
Chỉ cần vừa rơi xuống, hai cái đầu người sẽ lìa khỏi cổ.
Tô Kiếm Ngạn tay giơ lên thật cao nói:
– Trương Xung, chỉ cần tay ta vừa rơi xuống, con của ngươi, cháu trai của ngươi liền đầu rơi xuống đất. Ngươi lẽ nào mắt mở trừng trừng nhìn con cháu mình chết sao? Cháu trai của ngươi còn chưa đầy năm tuổi, nhìn đã thấy thông minh ngoan ngoãn rồi.
– Trương Xung, ngươi không muốn con cháu mình chết ư, rất đơn giản! Ngươi hãy tự sát trước mặt mọi người là được rồi!
Nghe những lời này.
Quân phòng thủ trên tường thành đều kinh hãi.
Trưởng công chúa Ninh Khiết run lên.
Họ Tô thật độc ác. Lại ép Trương Xung tự sát. Chẳng lẽ họ Tô không quan tâm đến danh tiếng hay sao?
Thế nhưng nhìn phía liên quân họ Tô.
Đại bộ phận binh sĩ lại cảm thấy không có gì không đúng, cũng không hề có lòng áy náy.
Hiểu rồi!
Gia tộc họ Tô gần với Tây Vực và Khương quốc, người nơi này vốn không có lễ nghĩa liêm sỉ gì. Thủ đoạn của Tô Nan ở các quốc gia phương đông đương nhiên sẽ bị ngàn người lên án, thế nhưng ở Tây Vực lại là chuyện bình thường.
– Trương Xung, ngươi lẽ nào mắt mở trừng trừng nhìn con cháu chết sao? Ta đếm ngược năm con số, nếu ngươi còn không tự sát trước mặt mọi người, con cháu ngươi cũng đều phải đầu rơi xuống đất.
– Năm! Bốn! Ba!...
Trương Xung chợt rút kiếm cắt ngang cổ mình.
Trưởng công chúa Ninh Khiết hét lớn:
– Trương công không nên! Dù cho ngài tự sát, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua con trai và cháu trai của ngài đâu.
Trương Xung đương nhiên biết điều đó. Nhưng mắt mở trừng trừng nhìn con cháu chết trước mắt mà không làm gì ư? Điều đó hoàn toàn trái với quy tắc sĩ phu của ông.
Huống hồ ông còn cảm thấy nếu mình chết có thể kích phát sĩ khí của quân phòng thủ, để họ liều mạng đánh một trận, có thể giữ được lâu hơn một chút. Như thế có thể chống đỡ đến khi đại quân Thẩm Lãng tới, nếu làm vậy mà quận thành Bạch Dạ không bị luân hãm, thì Trương Xung ta đây cũng chết có ý nghĩa.
Trên hình đài, Trương Tuân hô to:
– Phụ thân không nên!
Tiếp đó, cả người gã chợt lao về phía Quỷ Đầu Đao để tự sát.
Trương Quân năm tuổi khóc lớn:
– Gia gia đừng!
Công chúa Ninh Khiết gần như dùng hết tất cả tu vi, phóng về phía Trương Xung.
– Choang!
Ám khí trong tay nàng bay ra, đánh bay lợi kiếm trong tay Trương Xung. Nhưng lợi kiếm vẫn cứa ngang cổ Trương Xung. Máu bắn ra. Thân thể khô gầy của Trương Xung ngã xuống.
– Không!
– Không!
– Không!
Toàn bộ quân phòng thủ hô to, lệ tuôn như suối.
Trưởng công chúa Ninh Khiết xông lên phía trước thật nhanh, đỡ Trương Xung dậy. Nàng đè vết thương trên cổ ông, ra sức ngăn chặn máu tuôn ra.
May mắn, may mắn!
Bởi vì nàng bắn ám khí đúng lúc. Hơn nữa, bệnh của Trương Xung quá nặng, thậm chí ngay cả sức tự sát cũng không có. Nhát kiếm này không cắt đứt động mạch chủ.
Mà Tô Kiếm Ngạn trên hình đài cũng run lên bần bật, nhìn tất cả chuyện này mà không thể tin nổi. Gã còn chưa kết thúc đếm ngược năm con số mà.
Mà lúc này, Trương Tuân tự sát không thành, ói ra một ngụm máu rồi cắm đầu xuống đất. Chỉ còn lại Trương Quân năm tuổi gào khóc.
– Gia gia, gia gia...
Tô Nan đã dặn, Trương Tuân và Trương Quân vẫn phải giết. Thế nhưng, không thể công khai giết, mà phải âm thầm giết.
Tô Kiếm Ngạn nhìn quân phòng thủ trên tường thành, từng người một mắt đỏ ngầu, tức giận đến cực hạn, dường như muốn cắn người. Trương Xung tự sát, ngược lại khiến sĩ khí của họ tăng vọt điên cuồng.
Đây chẳng phải là biến khéo thành vụng sao?
Nhưng Tô Toàn khinh thường cười nhạt một tiếng. Loại sĩ khí này có thể duy trì được bao lâu?
Trưởng công chúa Ninh Khiết võ công rất cao, thế nhưng không thể thống lĩnh binh sĩ tác chiến. Trương Xung vừa chết, quân phòng thủ trong thành sẽ như rắn mất đầu, chắc chắn sẽ thất bại!
Lập tức, Tô Toàn xuất hiện trên đài chủ soái, hét lớn:
– Trương Xung đã chết, đại quân công thành!
Tiếng trống trận vang lên động trời!
– Giết!
– Giết!
– Giết!
Hơn một vạn liên quân họ Tô điên cuồng xung phong tấn công quận thành Bạch Dạ! Màn công thành chiến điên cuồng nhất lại một lần nữa bắt đầu!
Mà trong thành, quân phòng thủ tuy không đủ hai nghìn, nhưng vì Trương Xung tự sát, từng người một gần như phẫn nộ phát cuồng, sĩ khí tăng vọt điên cuồng.
– Vì Trương công báo thù, vì Trương công báo thù!
– Giết, giết, giết!
– Cùng đám súc sinh này đồng quy vu tận, đồng quy vu tận!
Chiến đấu kịch liệt, lại một lần nữa bùng lên.
Tiếng giết rung trời!
Huyết khí tận trời!
Chủ soái Tô Toàn đứng trên đài cao, thở phào nhẹ nhõm. Đừng xem bây giờ tình hình chiến đấu kịch liệt như vậy. Quân phòng thủ đã gần như không chịu nổi, một khi luồng khí thế này tan rã, quận thành Bạch Dạ sẽ phải thất thủ.
Từ nay về sau, Thiên Tây tỉnh sẽ không còn ai có thể ngăn cản bước chân đại quân họ Tô. Gia tộc họ Tô chúng ta phượng hoàng niết bàn, ngay hôm nay!
Nhưng vào lúc này!
Hướng tây nam, bỗng nhiên bụi bặm cuồn cuộn bốc lên trời. Giống như mây đen đang kéo đến.
Tô Toàn cười nhạt một tiếng, kỵ binh tiên phong Khương quốc rốt cuộc đã tới. Từ hôm qua, ông liên tục nhận được báo cáo.
Khương vương Arutai tiếp tục vây khốn liên quân Arunana và Thẩm Lãng. Đại tướng nước Khương Shubutai dẫn một vạn đại quân tiến vào Thiên Tây tỉnh, trước tiên cùng đại quân họ Tô hội sư.
Đã có không chỉ một sứ giả xác nhận, đây chính là kỵ binh Khương quốc. Không chỉ có tướng Shubutai, mà nhiều dũng tướng khác của nước Khương cũng tới, toàn là người quen của gia tộc họ Tô.
Cũng chính vì vậy! Tô Toàn mới quyết định công phá quận thành Bạch Dạ trong thời gian ngắn nhất. Bằng không, đại quân Khương quốc sẽ đến cướp đoạt thành quả thắng lợi, còn có thể chế nhạo gia tộc họ Tô vô dụng, rằng ngay cả một quận thành Bạch Dạ cũng không đánh xong, còn phải nhờ đại quân Khương quốc chúng ta hỗ trợ!
Tô Toàn rống to:
– Toàn quân xông lên, chiếm quận thành Bạch Dạ, chiếm quận thành Bạch Dạ!
– Không thể để quân đội Khương quốc bạn bè xem thường chúng ta.
– Chiếm quận thành Bạch Dạ!
Theo lệnh của Tô Toàn, liên quân họ Tô gần như toàn bộ xông lên, điên cuồng công thành.
Toàn bộ quận thành Bạch Dạ lung lay sắp đổ, tiếng chém giết vang trời.
– Ầm ầm ầm...
Một vạn kỵ binh Khương quốc đã thấp thoáng hiện ra. Bọn họ bắt đầu xung phong.
Tô Toàn không khỏi cười nhạt, lúc trước thì chậm chạp không đến, bây giờ lại gấp gáp làm gì? Vội vã đến cướp đoạt thành quả thắng lợi à?
Xông đến nhanh như vậy, mãnh liệt như vậy làm gì?
Chẳng mấy chốc, một vạn kỵ binh Khương quốc xông vào chiến trường. Họ không những không dừng lại, mà ngược lại thế xung phong càng thêm hung mãnh.
Tô Toàn không khỏi kinh ngạc, tiếp đó ông ta gặp lại người quen cũ, đại tướng Khương quốc Shubutai!
– Đại tướng quân, sao lại đến chậm vậy! – Tô Toàn cười ha hả nói.
Nhưng vào lúc này!
Thẩm Lãng chợt vén áo choàng.
Khương quốc nữ vương Arunana chợt cởi bỏ áo choàng.
– Ta là Thẩm Lãng!
– Ta là nữ vương Khương quốc Arunana.
– Cứu quận thành Bạch Dạ!
– Giết sạch phản quân họ Tô!
Theo từng đợt hô vang.
Hơn một vạn kỵ binh Khương quốc, mang theo thế xung phong kinh người, ập vào phía sau liên quân họ Tô.
Tràn ngập!
Trong nháy mắt!
Liên quân họ Tô, binh bại như núi đổ! Một cuộc tàn sát nghiêng về một phía!