Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 267: Đại bại! Kế sách thành công! Tô Nan rơi vào địa ngục!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 267 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tin tức xấu ắt sẽ đến. Điều khác biệt duy nhất là liệu đó chỉ là tin xấu, hay còn tồi tệ hơn. Và chủ soái quân Ngô đã phải đón nhận tin tức tồi tệ hơn thế.
Sau khi kết thúc loạt tiếng nổ động trời, Ngô Mục muốn dẫn quân xông vào pháo đài.
Nhưng vì bản tính cố chấp, gã đã bỏ lỡ cơ hội. Cứ thế, trời đã sáng!
Tiếp đó, quân đội gia tộc họ Kim lại một lần nữa xuất hiện trên tường thành.
Kim Mộc Lan xuất hiện.
Kim Sĩ Anh xuất hiện.
Cuối cùng, Kim Trác cũng xuất hiện.
Huyền Vũ Hầu Kim Trác!
Lập tức, tất cả mọi người đều kinh ngạc thốt lên. Chẳng phải Hầu tước Kim Trác đã chết rồi sao?
Ông ta không chỉ đã không xuất hiện từ lâu, hơn nữa rất nhiều tín hiệu đều phản hồi rằng Hầu tước Kim Trác chắc chắn đã chết.
Mà lúc này!
Ông ta lại xuất hiện trên tường thành.
Chuyện này sẽ là cú sốc lớn đến nhường nào đối với đám quân Ngô ngoài thành.
Ngô Mục tối sầm mặt mũi, cả người như muốn ngất đi!
Lúc này, Kim Sĩ Anh tiến lên, ném thẳng xuống một cái đầu người.
Đó là đại tướng Ngô Luyện, tâm phúc của Ngô Mục.
- Ầm ầm ầm rầm...
Tiếp đó, mấy nghìn cái đầu người bị ném xuống tới. Như một trận mưa đầu người trút xuống.
Mỗi cái đầu quân Ngô đều đầy vẻ đau đớn dữ tợn, tử trạng vô cùng thảm, da mặt đều cháy xém.
Kim Sĩ Anh nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ngô Mục, một vạn đại quân ngài phái vào trong đã bị diệt sạch rồi. Vốn có thể giết sạch toàn bộ, thế nhưng chủ nhân nhân từ, đã bắt sống bảy ngàn tù binh còn sót lại.
Lúc này, Ngô U tỉnh dậy, nhìn thấy Kim Sĩ Anh trên đầu thành, cả người suýt chút nữa lại ngất đi lần nữa.
- Kim Sĩ Anh, chàng gạt ta, chàng gạt ta... - Ngô U kêu thất thanh, tiếp đó suýt nôn ra một ngụm máu tươi.
Kim Sĩ Anh nhìn ả một cái, cuối cùng chẳng nói điều gì.
Ngô U bỗng chốc muốn xông lên.
Chủ soái Ngô Mục kéo ả lại, lớn tiếng nói:
- Đừng như vậy, trông sẽ rất yếu đuối.
Hít một hơi thật sâu.
Ngô Mục nói:
- Huyền Vũ Hầu, mọi người đều nói ngài chính trực, nhưng giờ xem ra cũng không hẳn thế.
Kim Trác nói:
- Ngô Hầu, ngài nghĩ sai rồi, chính trực là chính trực, chứ không phải ngu xuẩn.
Huyền Vũ Hầu chính trực đến từ nội tâm và xương tủy, chứ không phải mua danh chuộc tiếng. Ông làm việc theo bản tâm, chứ không phải vì danh tiếng.
- Ngô Hầu, ngài còn muốn đánh nữa không?
Ngô Mục liếc mắt về một vạn bảy ngàn đại quân phía sau mình, nhưng có năm nghìn là lính hải tặc của Cừu Hào.
Nhưng nhìn lên tường thành!
Gia tộc họ Kim lại có thêm hơn hai nghìn võ sĩ.
Hai nghìn võ sĩ này trước đây chưa từng xuất hiện, dù cho chiến cuộc gay go đến mấy, họ cũng án binh bất động từ đầu đến cuối.
Bọn họ cũng không thuộc về gia tộc họ Kim, mà là võ sĩ hội Thiên Đạo.
Hôm nay, số lượng quân Ngô vẫn gấp bốn lần gia tộc họ Kim.
Thế nhưng Ngô Mục biết, với pháo đài kiên cố như mai rùa này, gã chẳng thể nào công phá được nữa.
Đây là một cục diện đã định.
Quân Ngô đã dốc hết toàn lực, đêm qua chính là đợt tấn công cuối cùng.
Chẳng những không chiếm được gì, ngược lại còn tổn thất một vạn quân chủ lực.
Thế thì không còn cơ hội nào nữa.
Gã mang đến ba vạn đại quân bây giờ chỉ còn lại một vạn hai.
Tổn thất này quả thực khiến người ta tức đến hộc máu.
Kết quả, vẫn không có chút thu hoạch gì.
Hầu tước Kim Trác nói:
- Ngô Hầu, còn đánh nữa không?
Cái pháo đài trước mắt này không thể hạ được rồi.
Tiếp theo phải làm gì đây?
Tiếp tục vây khốn pháo đài này?
Hay là lui về cố thủ ở hai pháo đài khác của thành Nộ Triều?
Hoặc là hoàn toàn rút lui về thành Thiên Phong?
Nhưng mà vào lúc này, Hầu tước Kim Trác nói:
- Ngô Hầu, trong tay chúng ta còn bảy ngàn tù binh, ngài có muốn hay không?
Nghe những lời này, Ngô Mục run lên.
Gia tộc họ Kim lại không giết sạch một vạn người sao? Còn bắt làm tù binh bảy ngàn người?
Đương nhiên muốn!
Đây chính là bảy ngàn người, gần như hoàn toàn là dòng chính của Ngô Mục.
Bị thương còn có thể trị, còn sống là tốt rồi.
Đương nhiên muốn!
Kim Trác nói:
- Ngô Hầu, bảy ngàn tù binh này đều được nhốt trong hầm giam của chúng ta, mỗi người đều bị bỏng nặng và thương tích do nổ, cần phải chữa trị nhanh một chút, nếu như ngài muốn bảy ngàn tù binh này thì nắm lấy cơ hội này, bằng không chỉ vài ngày nữa là tất cả sẽ kết thúc.
Ngô Mục lớn tiếng nói:
- Huyền Vũ Hầu, ngài có phẩm đức cao thượng, lẽ nào lại trơ mắt nhìn bảy ngàn tù binh quân Ngô của chúng ta chết sao?
Kim Trác nói:
- Ta từ trước đến nay chưa từng tự nhận mình cao thượng, người khác đánh giá ta thế nào ta chẳng quan tâm. Nhưng nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân, đạo lý này ta vẫn hiểu rõ.
Kim Sĩ Anh đứng dậy, nói:
- Ngô Hầu, muốn nhận lại bảy ngàn tù binh không? Chúng ta đây làm ngay một cái giao dịch, chỉ cần một cái đầu người là có thể đổi bảy ngàn tù binh này, một giao dịch cực kỳ có lời.
Nghe những lời này.
Trong quân, một người lập tức hồn phi phách tán.
Đó là con nuôi của vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy, thành chủ Thiên Phong Cừu Hào.
Nếu như đổi thành người thường, chắc chắn sẽ hô to rằng Ngô Hầu tuyệt đối không thể làm ra chuyện thân giả thống, cừu giả khoái (người thân đau lòng, kẻ thù hả hê).
Nhưng Cừu Hào vốn xuất thân là thủ lĩnh hải tặc, bẩm sinh đa nghi, vừa nghe lời Kim Sĩ Anh nói, lập tức vội vã lùi lại phía sau thật nhanh!
Kim Sĩ Anh nói:
- Hầu tước Ngô Mục, chỉ cần ngài giết Cừu Hào, chúng ta liền đem bảy ngàn tù binh giao trả lại cho ngài, đơn giản là một vốn bốn lời!
Nghe những lời này, sắc mặt Cừu Hào kịch biến.
- Đi, đi, đi!
- Lui lại trở về đảo Thiên Phong!
Gã không cho Ngô Mục bất cứ cơ hội nào, trực tiếp dẫn đầu năm nghìn đại quân của gã rút lui thật nhanh.
Ngô Mục kinh hãi, không khỏi hô to:
- Trấn Hải tướng quân dừng bước, Trấn Hải tướng quân dừng bước, Ngô Mục ta đây tuyệt đối sẽ không làm ra sự việc hủy giang sơn đâu.
Một khi gã này đuổi theo, đám quân sau lưng cũng cùng hùa theo đuổi.
Cừu Hào kinh hãi, chợt rút ra chiến đao quát lên:
- Ngô Hầu, để tránh hiểu lầm, quân đội của ngài tuyệt đối không nên tiến lên nữa, bằng không sẽ là xung đột vũ trang.
Ngô Mục hận cực kỳ.
Cừu Hào này chẳng khác gì chó sói, bất cứ lúc nào cũng có thể trở mặt.
Then chốt ở chỗ, gã vốn chẳng có ý định giết Cừu Hào, mặc dù muốn thu hồi bảy ngàn tù binh về nhưng tuyệt đối không muốn dùng đầu của Cừu Hào để đổi.
Gã không thích Cừu Hào, thế nhưng cũng biết không thể giết Cừu Hào.
Bằng không sau này còn ai dám quy phục dưới trướng gã nữa?
Quan trọng nhất là một khi Cừu Hào đã chết, quyền làm chủ trên vùng biển này sẽ ra sao?
Nhưng Cừu Hào lại không nghĩ như vậy.
Gã có lòng tiểu nhân, cho rằng Ngô Mục chắc chắn sẽ giết gã để đổi lấy bảy ngàn tù binh, đồng thời chiếm đoạt hạm đội của mình.
Gã tuyệt đối sẽ không mạo hiểm.
Nhìn thấy quân đội Cừu Hào rút đao ra kiếm, Ngô Mục vội vàng dừng lại, tiếp tục kêu gọi gã:
- Tướng quân Cừu Hào, ngài tuyệt đối không thể rời đi! Hay là thế này, ngài đóng quân ở pháo đài phía tây thành Nộ Triều, nơi đó vốn thuộc về ngài. Còn ta đóng ở pháo đài phía đông, hai bên chúng ta sẽ tạo thế gọng kìm bao vây pháo đài chính của gia tộc họ Kim. Cuộc chiến thành Nộ Triều vẫn chưa đến mức tuyệt vọng, ta sẽ lập tức thuyết phục bệ hạ tăng viện binh cho ngài!
Cừu Hào sáng mắt ra, có chút động lòng với đề nghị của Ngô Mục.
Mà lúc này An Tái Thiên bỗng nhiên cười ha ha.
- Thằng ngu Cừu Hào này, Ngô Mục chắc chắn là không thể đánh hạ thành Nộ Triều, cho nên muốn ngài ở lại đây kiềm chế gia tộc họ Kim của ta. Mà quân Ngô đã xuất chinh thì làm sao có thể tay không trở về? Chiếm lấy đảo Thiên Phong của ngài, như thế cũng không coi là không thu hoạch được gì.
Nghe những lời này, sắc mặt Cừu Hào kịch biến.
Gã cảm thấy lời này đặc biệt có lý.
Nước Ngô nỗ lực chi phí lớn như vậy, cũng không thể tay không trở về, cho nên sẽ khẳng định đoạt đảo Thiên Phong của gã.
- Đi, đi, trở về thành Thiên Phong!
- Ngô Hầu, thuộc hạ e rằng đảo Thiên Phong có biến, xin cáo lui trước.
Tiếp đó, gã dẫn đầu năm nghìn đại quân lùi lại thật nhanh, hướng bến tàu sát biển chạy như điên.
Ngô Mục lại điên cuồng đuổi theo nói:
- Tướng quân Cừu Hào, tuyệt đối không thể trúng kế, tuyệt đối không thể trúng kế!
- Tướng quân Cừu Hào, ngài không muốn chức vị Bá tước sao?
Tức khắc Cừu Hào dừng bước, tiếp đó cười lạnh nói:
- Chức vị Bá tước ta đương nhiên muốn, nhưng cũng phải giữ mạng mới muốn. Đầu năm nay cái gì cũng là giả, chỉ có địa bàn cùng quân đội trong tay mới là thật.
Tiếp đó, đại quân Cừu Hào rút lui sạch.
Trực tiếp leo lên thuyền, không hề ngoảnh đầu lại, trở về đảo Thiên Phong.
- Ngu xuẩn, tham lam, bỉ ổi, thấp hèn...
Ngô Mục cuồng nộ, ra sức chửi bới Cừu Hào.
Cái tên hải tặc như ngươi, lẽ nào không thể tin tưởng ta hơn một chút sao?
Vào thời khắc mấu chốt này, ta là chủ soái làm sao có thể nội chiến với ngươi?
Ta đường đường Ngô Hầu, ta là đường đệ của Ngô vương, thân phận tôn quý cỡ nào. Ta muốn là cả quần đảo Lôi Châu, ta muốn là thành Nộ Triều.
Nếu không chiếm được thành Nộ Triều, ta muốn một đảo Thiên Phong có ý nghĩa gì chứ?
Nhưng đối với loại thủ lĩnh hải tặc như Cừu Hào, dù ngươi có dùng đạo lý nói đến khản cả cổ họng cũng chẳng ích gì.
Cừu Hào bẩm sinh là kẻ đa nghi xảo quyệt, không thể nghe theo lẽ thường.
Cho nên lúc Trương Xung cùng Cừu Hào giao tiếp, vĩnh viễn tỏ ra hoàn toàn giao phó sống chết của mình cho gã.
Mỗi một lần, ông chỉ mang theo mấy người ở trên thuyền Cừu Hào.
Ngay cả ở thành Thiên Phong, quân đội trong tay Trương Xung cũng nhất định ít hơn nhiều so với Cừu Hào, tuyệt đối không để Cừu Hào cảm thấy bất an chút nào.
Thế nhưng Ngô Mục còn trẻ, chưa thể nhận ra điểm này.
Loại hải tặc đa nghi xảo quyệt như Cừu Hào, Trương Xung có thể khống chế, Ngô Mục còn thiếu kinh nghiệm.
...
Ngô Mục một lần nữa về tới trước pháo đài chính của thành Nộ Triều.
Hầu tước Kim Trác nói:
- Ngô Hầu, còn đánh không?
Ngô Mục đau khổ không thể tả.
Gã thật không ngờ, cục diện một khi tan vỡ, lại thảm hại đến mức này.
Ban đầu, dù một vạn quân chủ lực bị tiêu diệt, nhưng quân đội của gã cộng với Cừu Hào vẫn còn một vạn bảy, vẫn gấp bốn lần gia tộc họ Kim.
Gã dẫn đại quân tiến vào chiếm giữ lâu đài của Cừu Yêu Nhi, Cừu Hào dẫn binh tiến vào chiếm giữ lâu đài phía đông của thành Nộ Triều.
Như thế vẫn có thể tiến hành bao vây với gia tộc họ Kim.
Mà trên mặt biển tiếp tục phong tỏa gia tộc họ Kim.
Mặc dù không thể trực tiếp bắt thành Nộ Triều, nhưng vẫn có thể bảo trì chiến lược chủ động.
Tiếp tục, chờ nước Ngô sẽ điều động một vạn viện quân xuôi nam, lại một lần nữa tiến đánh pháo đài chính thành Nộ Triều.
Lần này không trông cậy vào bất luận kẻ nào mở thành lũy cổng, dùng người lấp đầy cũng phải đem thành lũy lấy xuống.
Cho nên, trận chiến này tuy rằng gã thua.
Nhưng không có bại.
Nhưng Cừu Hào đi lần này, bỏ lại một vạn hai ngàn đại quân Ngô Mục tại đây.
Đương nhiên, số này vẫn gấp ba lần gia tộc họ Kim.
Nhưng thì có ích gì chứ?
Quyền làm chủ trên biển đã mất rồi!
Chỉ cần Cừu Hào lui trở về đảo Thiên Phong.
Hạm đội gia tộc họ Kim nhất định sẽ một lần nữa giành lại quyền làm chủ trên biển khu vực này.
Đến lúc này, bị kẹt chết trong thành này, ngược lại là một vạn hai ngàn quân đội của Ngô Mục.
Tiếp theo phải làm sao?
Nên đi hay ở, phải quyết định thật nhanh.
Ngô Mục vắt óc suy nghĩ.
Gã không muốn cứ như vậy rút đi.
Tuyệt đối không cam lòng!
Gã rõ ràng vẫn còn một vạn hai ngàn đại quân.
Gã có thể phái ra bốn ngàn thủy sư đi trên mặt biển, khống chế quyền làm chủ trên vùng biển này.
Còn lại tám ngàn người, có thể chiếm lĩnh hai tòa thành nào đó thuộc khu vực Nộ Triều để tạo thành thế gọng kìm bao vây pháo đài Nộ Triều chính.
Binh lực như thế thì không đủ. Chỉ cần không tự ý xuất kích, mới có thể cầm cự.
Thế nhưng quân lương thì sao?
Quân lương mang theo có hạn, sẽ cạn kiệt.
Một khi quân đội cạn lương thực, hậu quả khôn lường.
Nhưng gia tộc họ Kim sẽ không có bất kỳ nguy cơ thiếu lương nào, trong pháo đài chính của họ không biết tích trữ bao nhiêu lương thực, ăn mấy năm cũng không thành vấn đề.
Muốn để nước Ngô lại một lần nữa điều động viện quân xuôi nam tiến đánh thành Nộ Triều, ít nhất phải mất nửa tháng sau.
Lương thực của Ngô Mục có thể chống đỡ cho đến lúc này sao?
Không thể!
Từ nước Ngô vận lương qua đây?
Vậy cũng phải đợi thật lâu.
Trực tiếp mua lương thực trong thành Nộ Triều, hay đơn giản là cướp bóc? Càng không được!
Đám thương nhân thành Nộ Triều đều có vũ trang hộ vệ, bây giờ nước Ngô cùng họ Kim đại chiến, bọn họ đóng chặt cửa nhà, giữ thái độ trung lập.
Mà một khi quân Ngô cướp đoạt lương thực của họ, đám người kia sẽ lập tức đứng về phía họ Kim và cùng nhau tấn công.
Đến lúc đó, quân Ngô sẽ thực sự rơi vào thế biển người mênh mông.
Vắt óc suy nghĩ, lại hoàn toàn không có ra một sách lược vẹn toàn.
Nơi này chính là địch cảnh, nơi này chính là sân nhà gia tộc họ Kim.
Hơn nữa, thủy sư gia tộc họ Kim đánh không lại hạm đội Cừu Hào, chẳng lẽ còn đánh không lại hạm đội của Ngô Mục sao?
Mọi người đều là tay mơ trên biển, tám lạng nửa cân.
Một khi mất đi quyền làm chủ trên biển, Ngô Mục dù cho muốn về nước Ngô cũng là vọng tưởng.
Binh lực của gã gấp ba lần, thì có ích lợi gì chứ?
Ở hay không ở, thoát hay không thoát.
Trong chốc lát, Ngô Mục cảm thấy vô cùng đau khổ.
Thêm vào đó, mấy ngày mấy đêm không ngủ khiến gã lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người ngất đi.
...
Hơn một canh giờ sau đó!
Ngô Mục yếu ớt tỉnh lại. Ngẩng đầu nhìn lên, lập tức thấy mười mấy cặp mắt đầy lo lắng.
- Thế nào? Lại chuyện gì xảy ra?
Tướng lĩnh dưới trướng nói:
- Gia tộc họ Kim đã đưa hết bảy ngàn tù binh của chúng ta ra rồi.
Ngô Mục kinh ngạc.
Trả lại tù binh rồi, chẳng lẽ có gì đó không ổn sao?
Tướng lĩnh dưới trướng nói:
- Bảy ngàn người này mỗi người đều bị bỏng và bị thương rất nặng, hơn nữa đều đang phát sốt, nhất định phải nhanh chóng cứu chữa, bằng không tất cả đều có thể chết.
Ngô Mục hiểu.
Bảy ngàn tù binh, kỳ thực chính là gánh nặng.
Sẽ khiến một vạn hai ngàn đại quân bị liên lụy. Nếu như tiếp tục ở lại thành Nộ Triều, bảy ngàn tù binh bị thương sẽ chết sạch.
- Còn nữa, lương thảo của chúng ta đã bị đốt cháy bảy phần rồi. - Ngô U nói.
- Cái gì? - Ngô Mục hết hồn hỏi:
- Tại sao lại như thế? Chúng ta phòng thủ lương thảo nghiêm ngặt đến vậy, bốn phía đều có nước, bất cứ lúc nào cũng có thể dập lửa, vì sao vẫn có thể bị đốt cháy?
Ngô U nói:
- Gia tộc họ Kim không biết dùng loại vũ khí gì, khi dính vào lương thảo của chúng ta, sau đó liền bốc lên lửa ma trơi màu lục, ngay cả nước cũng dội không tắt, thậm chí còn trực tiếp cháy trên mặt nước.
Đúng là họa vô đơn chí.
Ngô Mục vừa tỉnh lại, lập tức cảm thấy ngực quặn đau dữ dội.
Không phun ra máu, nhưng lại ọe ra một ngụm đờm có lẫn tơ máu.
Giờ đây cuối cùng gã đã có thể hạ quyết tâm.
- Lui binh, lui binh...
Tướng lĩnh dưới trướng hỏi:
- Rút quân, rút về đâu?
Ngô Mục rơi lệ đáp:
- Lui về nước Ngô.
Tướng lĩnh dưới trướng nói:
- Không rút về thành Thiên Phong sao? Chúng ta có thể tiêu diệt Cừu Hào, chiếm lấy đảo Thiên Phong.
Ngô Mục lắc đầu thở dài đáp:
- Không đánh được thành Nộ Triều, chiếm đảo Thiên Phong thì có ý nghĩa gì? Nó ở trong tay tên ác ôn Cừu Hào còn hữu dụng hơn trong tay chúng ta.
Lúc này Ngô Mục nghĩ lại.
Gã vẫn quá non!
Trong trận chiến đầu tiên, kỳ thực gã không hề phạm sai lầm gì.
Thậm chí trúng độc kế gia tộc họ Kim, dẫn đến một vạn tinh nhuệ chôn vùi, đây cũng chỉ là do tài năng không bằng người mà thôi, chứ chưa nói đến việc phạm sai lầm.
Nhưng nếu là một chủ soái lão luyện, khi một vạn tinh nhuệ bị tiêu diệt, sau đó cần phải lập tức nghĩ đến việc Cừu Hào sẽ giở trò xấu.
Hoặc là lập tức trấn an gã, hoặc là quyết đoán giết chết gã ngay, đoạt lấy hạm đội của gã.
Mà không phải đợi đến khi gia tộc họ Kim vạch trần âm mưu, rõ ràng ly gián gã và Cừu Hào.
- Lui binh, lui binh...
Ngô Mục rơi nước mắt đầy mặt hạ lệnh.
Ngô U bỗng nhiên nói:
- Đại soái, chúng ta có bảy ngàn tù binh bị thương, việc rút lui sẽ đặc biệt phiền phức, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến tốc độ toàn bộ đại quân lên thuyền. Lúc này là thời điểm yếu ớt nhất của chúng ta, gia tộc họ Kim liệu có thừa cơ tập kích không?
Ngô Mục lắc đầu đáp:
- Sẽ không đâu, sẽ không đâu.
Sau khi trải qua sự rèn luyện của trận chiến này.
Có một số việc ít nhất gã cũng đã hiểu ra.
Nếu như không có bảy ngàn tù binh, gia tộc họ Kim có thể sẽ thừa dịp họ lên thuyền mà tập kích.
Nhưng với bảy ngàn tù binh trọng thương, họ Kim ngược lại sẽ không đánh lén.
Bởi vì phẩm đức của Kim Trác quả thực rất cao thượng.
Sau mấy canh giờ!
Ngô Mục dẫn một vạn hai ngàn đại quân ngồi mấy chục chiếc thuyền, sa sút tinh thần mà về phương bắc!
Hơn một tháng trước, gã dẫn đầu ba vạn đại quân trùng trùng điệp điệp xuôi nam, uy phong lẫm lẫm, khí thế như hổ đến nhường nào.
Cảm thấy công trạng lớn đang ở ngay trước mắt!
Mà giờ đây, gã ảo não chạy trốn, như chó mất chủ.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, cảnh ngộ lại như từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Ngô Mục nằm ở trên boong thuyền, đau khổ nhìn bầu trời, nhìn ánh tà dương phía Tây.
Trận chiến này, gã đã nhận được rất nhiều kinh nghiệm và bài học.
Thế nhưng...
Gã còn có cơ hội sửa sai không?
Sau khi trải qua đại bại như thế, gã còn có cơ hội xoay chuyển tình thế không?
Bệ hạ, thần đã thất bại, thần đã phụ lòng tin của ngài.
Thần tội đáng chết vạn lần!
Ta có bại một lần cũng không sao, thậm chí tiền đồ của bản thân ta cũng không cần gấp, mấu chốt là bệ hạ sẽ phải đối mặt với điều gì đây?
Đám cựu thần bảo thủ trong triều, sẽ vồ lấy bệ hạ như thế nào?
Điều này đối với uy tín của bệ hạ sẽ tổn thương đến mức nào đây?
Nghĩ tới đây, Ngô Mục lại một lần nữa tim đau như dao cắt.
Bệ hạ, thần tội đáng chết vạn lần, tội đáng chết vạn lần!
Lúc trước gặp hai lần thất bại mạnh mẽ Ngô Mục không có hộc máu.
Mà nghĩ đến Ngô vương sẽ phải chịu bẽ mặt thế nào, gã không nhịn được nữa, trực tiếp ói ra một ngụm máu!
...
Trong nước Khương!
Tô Nan dẫn cả tộc thoát đi đã được bảy ngày.
Nơi đây cách phủ Hầu tước Trấn Viễn đã xấp xỉ một nghìn tám trăm dặm.
Suốt bảy ngày này, cả gia tộc họ Tô gần như không ngừng nghỉ, ngày đêm thần tốc chạy đi.
Suốt bảy ngày này, người có thể không ăn no, nhưng ngựa nhất định phải ăn no. Người có thể không nghỉ ngơi, thế nhưng ngựa lại phải nghỉ ngơi.
Ngày thứ tám!
Lúc này khoảng cách phủ Hầu tước Trấn Viễn đã hai nghìn dặm.
Nơi đây cách Tây Vực, đã không đến một nghìn ba trăm dặm.
Ở bốn phương hướng xung quanh, Tô Nan đều phái trinh sát, kiểm tra nhất cử nhất động trong phạm vi hai trăm dặm.
Nhất là phía sau, càng phái trinh sát đi thật xa.
Một khi có kẻ địch đuổi theo, trinh sát của ông sẽ lập tức chạy vội đến đây báo cáo.
Dù cho địch nhân ở phía sau bốn năm trăm dặm, Tô Nan cũng sẽ lập tức biết được.
- Chủ công, phía trước không có kẻ địch, bên trái không có kẻ địch, bên phải không có kẻ địch.
- Chủ công, phía sau cách bốn trăm dặm, không có kẻ địch!
Nghe đến mấy cái báo cáo này, Tô Nan không khỏi thở phào một cái thật dài.
Cả gia tộc họ Tô an toàn!
Bất kể là Trịnh Đà hay Thẩm Lãng, đều đã không thể đuổi kịp.
Kỵ binh chủ lực của Khương quốc, đại bộ phận đã chết ở Đại Kiếp Cung, phần còn lại trong tay Thẩm Lãng, lúc này vẫn còn trong cảnh nội Việt quốc.
Mấy ngày nữa, cả tộc họ Tô sẽ tiến vào Tây Vực.
Cuối cùng sẽ an toàn!
May mà ông đã quyết đoán, khi tin tức chủ lực thất bại thảm hại truyền đến, chỉ chậm một đêm liền lập tức dẫn đầu toàn tộc bỏ trốn.
Bằng không, lúc này gia tộc họ Tô có thể đã bị mấy vạn đại quân vây khốn, họa diệt tộc đang ở ngay trước mắt!
- Chủ công, quân đội sĩ khí đặc biệt sa sút!
- Rời nhà càng xa, sĩ khí càng xuống thấp.
- Đã có rất nhiều binh sĩ đoán được chúng ta đang muốn đào tẩu, các võ sĩ không muốn rời quê hương, đều oán giận riêng tư!
Đây là điều tất yếu!
Mấy nghìn quân đội này ngay từ đầu cho rằng chẳng qua là xuất chinh bình thường, nhưng lúc này rời Việt quốc càng ngày càng xa, luôn luôn hướng phía tây đi.
Dù cho kẻ ngu si cũng có thể đoán được gia tộc họ Tô muốn chạy trốn.
Hơn nữa không phải trốn về hướng nước Sở.
Nếu như trốn sang nước Sở thì chắc hẳn là phải đi lên phía bắc, không nên cứ mãi đi về phía tây.
Cho nên đây là muốn bỏ chạy sang Tây Vực.
Bỏ chạy sang nước Sở, tư quân họ Tô còn có thể chấp nhận, cuối cùng đó cũng là một quốc gia văn minh, chủ công đi đến có thể trực tiếp được phong hầu.
Nhưng một khi đi Tây Vực, đây chính là nơi của bọn man di và hỗn loạn, có khi sau đó phải chém giết một trận, phải giành lại địa bàn lần nữa.
Tô Nan có tầm nhìn xa trông rộng, thế nhưng quân đội phía dưới lại không được như vậy.
Họ mong muốn sự an nhàn, muốn ở trong những tòa thành vững chắc.
Tây Vực, cái địa phương quỷ quái đó, họ không muốn đi, nơi nào cũng là kẻ ngoại tộc.
Tô Nan cất giọng thản nhiên:
- Thấy không, đây chính là lòng người. Nhưng mà cứ yên tâm, chỉ cần đến Tây Vực, sau đó họ không có lựa chọn nào khác, cũng chỉ có thể vây quanh ta, ngược lại sẽ càng thêm thuần phục ta. Dù có oán giận, cũng không thể đi được ngàn dặm.
Tô Trản nói:
- Thưởng cho một ít vàng đi, kích thích sĩ khí một chút.
Bất cứ lúc nào vàng dùng cũng tốt.
Tô Dong nói:
- Chúng ta đã không còn nhiều vàng nữa.
Tô Nan nói:
- Có bao nhiêu?
Tô Dong nói:
- Cũng chỉ còn bốn mươi mấy vạn lượng.
Tô Nan co rụt mắt lại, ít vậy sao?
Con số này kỳ thực không ít!
Nhưng vì trận chiến này, Tô Nan đã bỏ ra quá nhiều vàng.
Thuê tăng binh Đại Kiếp Tự, thuê lính đánh thuê Tây Vực, hối lộ vua Khương.
Nhất là đại quân Tô Nan tiến đánh chủ thành quận Bạch Dạ, mỗi một ngày tiêu tốn vàng cũng là con số khổng lồ.
Huống chi, quan trọng nhất là quân lương, cho nên Tô Nan lúc trước đã dùng số vàng lớn đổi thành lương thực trữ trong phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Mà những lương thực này đại bộ phận đều không mang đi được.
Trong tay Tô Nan chỉ có năm nghìn người, đi Tây Vực, sau đó không cách nào dùng võ lực mở đường, nhất định phải dùng vàng để mở đường.
Người Tây Vực càng ham tiền hơn cả người phương Đông.
Bốn mươi mấy vạn lượng vàng này chẳng khác gì muối bỏ bể.
Nếu có nhiều vàng, Tô Nan có thể nắm chắc trong thời gian ngắn sẽ mở ra cục diện ở Tây Vực, chiếm lĩnh một mảnh địa bàn.
Hơn nữa ông và nước Thoa coi như có quan hệ thông gia.
Tô Dong bỗng nhiên nói:
- Chủ công, cung vua Khương có vô số vàng. Arugan cướp bóc vài thập niên, tất cả vàng đều dùng để xây dựng kiến trúc, nóc nhà bằng vàng, mặt đất cũng bằng vàng, tổng cộng ít nhất phải đến hai trăm vạn lượng!
Nghe những lời này, mắt Tô Nan chợt co rụt lại.
Cung vua Khương bên trong có bao nhiêu vàng, Tô Nan so với Tô Dong càng rõ ràng hơn.
Arugan cũng là một tên điên, cướp được vàng căn bản cũng không tiêu xài, toàn bộ dùng để xây hoàng cung.
Chỉ là một hoàng cung của tên man vương mà nguy nga lộng lẫy còn vượt qua cả vua Việt, vua Sở.
Nhưng hết lần này tới lần khác quan điểm thẩm mỹ của ông ta lại hết sức thô sơ, kém cỏi, căn bản không có bất kỳ cảm giác nghệ thuật nào, trực tiếp nấu vàng ra rồi quét lên tường, lên nóc nhà, lên sàn!
Cho nên, một tầng bao phủ bên ngoài hoàng cung cũng là vàng.
Thế nhưng mấy ngày nay, ông cố ý không dám nghĩ đến con số vàng này.
Bởi vì ông biết khuyết điểm của mình, quá mức tham lam. Lòng tham một khi nổi lên liền không cách nào ức chế!
Lập tức, Tô Nan lâm vào lựa chọn khó khăn và dày vò.
Không, không thể đi cung vua Khương, không nên để lỡ bất kỳ thời gian nào, việc cấp bách chính là lập tức đi Tây Vực!
Nhưng sự kích động lại khiến hắn muốn có được khoản tiền vàng này.
Cung vua Khương cách nơi đây không đến hai trăm dặm, khoản tiền vàng hoàn toàn dễ như trở bàn tay.
Giống như miếng thịt mỡ ở ngay bên miệng, lẽ nào lại không ăn?
Điều này tương đương với một gã đàn ông đang tràn đầy ham muốn, khi gã bị lưu manh truy sát, dù cho ven đường có một cô gái cực đẹp khỏa thân thì gã cũng chẳng hề có ý định dừng lại.
Chỉ khi nào trốn thoát được, bỏ xa đám lưu manh một đoạn đường mấy ngày đêm, lúc này bên người xuất hiện một tuyệt sắc đại mỹ nhân đang say và không ngừng trêu chọc, thì làm sao mà người đàn ông nhịn nổi?
Tuyệt đối không thể!
- Trinh sát báo cáo thế nào? Sau lưng chúng ta có kẻ thù không?
- Chủ công, phía sau chúng ta trong vòng năm trăm dặm, cũng không có bất cứ địch nhân nào!
Tô Trản cất giọng run rẩy:
- Huynh trưởng, hãy ra tay đi! Được khoản vàng này, các huynh đệ cũng sẽ không oán trách, cũng sẽ không gây loạn.
Tô Dong nói:
- Chủ công, một khi được khoản tiền vàng này, chúng ta ở Tây Vực có thể đại triển quyền cước! Trong khoảng thời gian ngắn, liền có thể mở ra cục diện, có đầy đủ lượng vàng, vua nước Thoa thậm chí có thể trực tiếp sắc phong chủ công làm Hành tỉnh Tổng đốc.
Đây là thật.
Ở các nước Tây Vực, bất kỳ vật gì đều có thể dùng tiền mua, cho dù là chức quan.
Tô Nan chợt cắn răng nói:
- Không, không đi cung vua Khương, không nên để lỡ bất kỳ thời gian nào, việc cấp bách chính là lập tức đi Tây Vực!
Tiếp tục, Tô Nan lớn tiếng hạ lệnh:
- Nghỉ ngơi xong rồi, tiếp tục chạy đi, lên đường về phía tây, đi về phía tây!
Có lẽ vì giáo huấn lần trước quá khắc sâu, Tô Nan hạ lệnh như đinh đóng cột phải tây tiến, không đi cung vua Khương đoạt vàng.
Nhưng có trời mới biết, khi hạ đạo mệnh lệnh này, hắn gần như đã dùng hết tất cả sức lực.
Vô số vàng bạc ở cung vua Khương, sức cám dỗ đối với hắn còn lớn hơn bất cứ ai.
Tô Nan đã hạ lệnh.
Đám người Tô Trản cùng Tô Dong dù không cam tâm đến mấy, cũng chỉ có thể thi hành mệnh lệnh.
...
Thế nhưng!
Quân đội họ Tô lại không muốn đi, không muốn tiếp tục tây tiến nữa.
Tô Nan lập tức giận dữ:
- Vì sao không muốn đi? Mới có vài ngày thôi mà? Đám người này đã cãi lệnh rồi sao?
Tô Dong nói:
- Rất nhiều huynh đệ cũng biết chuyện cung vua Khương có vàng, họ muốn lấy số vàng đó mang đi.
Tô Nan đi ra ngoài!
Tức khắc, mấy nghìn tư quân gia tộc họ Tô quỳ xuống chỉnh tề.
- Chủ công, phía sau vài trăm dặm cũng không có truy binh, cung vua Khương cách chúng ta cũng không đến hai trăm dặm!
- Chủ công, chúng ta biết muốn chuyển vào Tây Vực. Nhưng các huynh đệ không có gì cả trong lòng bất an, có vàng, các huynh đệ ở Tây Vực cũng có thể có ăn có uống.
- Chủ công, cung vua Khương chỉ có hai trăm dặm, mấy triệu lượng vàng đang ở ngay trước mắt, lẽ nào chúng ta không lấy sao?
- Chủ công, khi mà được số vàng này rồi, các huynh đệ chỉ cần một phần mười thôi, phần còn lại toàn bộ nộp lên chủ công, để ngài phát triển đại nghiệp.
- Chủ công khai ân!
- Chủ công khai ân!
Hơn bốn ngàn tư quân, quỳ xuống chỉnh tề, thỉnh cầu Tô Nan khai ân.
Ở con số khổng lồ vàng trước mặt, ai cũng không chống đỡ nổi mê hoặc.
Tô Nan vốn đang do dự, lúc này hoàn toàn nghiêng về một phía.
Toàn bộ quân đội dưới trướng đều thỉnh cầu đi lấy vàng.
Lần này không lấy thì….
Tô Nan giận dữ nói:
- Các ngươi, các ngươi đó!
Tiếp đó, ông ta ra lệnh một tiếng:
- Toàn quân xuôi nam, dùng tốc độ nhanh nhất cướp đoạt vàng trong cung vua Khương, sau đó lập tức tiến vào Tây Vực.
- Tuân lệnh!
- Tuân lệnh!
- Chủ công vạn tuế!
- Chủ công vạn tuế!
Mấy nghìn tư quân họ Tô vốn sĩ khí sa sút, lúc này bỗng nhiên tăng vọt.
Tiếp đó, Tô Nan dẫn đầu năm nghìn người nhanh chóng xuôi nam, nhằm thẳng cung vua Khương để đoạt vàng.
Rất nhiều kết quả là tất nhiên! Nhất là lòng người.
Cục diện quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của Thẩm Lãng!
Sau khi Tô Nan thoát khỏi tuyệt cảnh, cuối cùng lại một lần nữa rơi vào địa ngục!
Cung vua Khương có vô số vàng! Nhưng đối với họ Tô mà nói, đó chính là địa ngục! Thẩm Lãng đã giăng ra thiên la địa võng địa ngục!