269. Chương 269: Tô Nan bỏ mạng thảm khốc! Tin chiến thắng vang dội đến tai Việt vương!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 269: Tô Nan bỏ mạng thảm khốc! Tin chiến thắng vang dội đến tai Việt vương!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 269 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Nan vén áo choàng lên.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Lãng nhìn thấy dung mạo thật của ông ta.
Lúc trước nhìn thấy ông ta cũng là khi giả dạng già nua.
Nhưng bây giờ, ông ta không hề trẻ trung chút nào, trên mặt cũng xuất hiện vẻ già nua, khóe mắt cũng xuất hiện nếp nhăn.
Không chỉ có thế, tóc ông ta cũng không còn đen nhánh mà đã điểm bạc.
Kiếm vương Lý Thiên Thu nhìn hắn một cái, hơi kinh ngạc.
Ngắn ngủi một hai tháng không gặp, Tô Nan này lại thay đổi diện mạo, giờ trông già đi hơn mười tuổi.
Lần trước khi ông ta ở trạm dịch phía tây quận Lang ám sát Tô Nan, đối phương trẻ trung, oai phong lẫm liệt, khí thế ngút trời đến thế nào.
Mà hôm nay, ông ta lại tiều tụy đến vậy ư?
Hàng ngàn võ sĩ của Thẩm Lãng bắn tên loạn xạ, Tô Trản cùng Tam Nhãn Tà lập tức xông lên, bảo vệ Tô Nan và Tô Kiếm Trường.
Tam Nhãn Tà vẫn mặc giáp đen, trên trán vẽ một con mắt kỳ lạ.
Lúc này bên cạnh Tô Nan chỉ còn lại hai tướng lĩnh cốt cán này thôi.
- Chủ công, để chúng tôi cản chân, ngài hãy thoát đi.
- Đúng, huynh trưởng, để chúng đệ cản chân, huynh hãy thoát đi.
- Chúng ta còn có sức đánh một trận.
Tam Nhãn Tà cùng Tô Trản chợt rút kiếm, lớn tiếng hô:
- Tất cả mọi người rút đao ra kiếm, giết ra khỏi vòng vây.
- Vì chủ công mà chết, vì gia tộc họ Tô mà chết!
Tiếp đó, những trăm võ sĩ còn lại lập tức rút kiếm, tạo thành một thế trận như mũi kiếm khổng lồ đầy gai nhọn.
- Dừng tay!
Tô Nan gầm lên một tiếng.
Tức khắc, Tô Trản cùng Tam Nhãn Tà tạm dừng việc xông lên.
Tô Nan nhìn về phía Thẩm Lãng, nói:
- Thẩm Lãng, thật không ngờ, cuối cùng vẫn rơi vào trong tay của ngươi.
- Ha...
Tô Nan thở ra một hơi nặng nề.
- Một thói xấu cũng đủ để hủy hoại một đời người. - Tô Nan nói:
- Ta bị hủy hoại chỉ vì lòng tham, tình thế trong tay rõ ràng rất tốt, thậm chí còn tốt hơn rất nhiều. Nếu trước đây không vì tham lam, muốn lấy vàng từ tay đám bạo dân, chẳng những muốn giết ngươi, mà còn muốn danh chính ngôn thuận chiếm lấy quận thành Bạch Dạ, muốn 'một mũi tên trúng ba đích', thì các ngươi ngay cả trận chiến ở quận thành Bạch Dạ cũng đã không đánh được rồi.
Lời này không sai.
Có vài người nắm trong tay một ván bài rất đẹp, rõ ràng có thể thắng, thế nhưng nếu muốn đánh thắng, thăng cấp phải thêm ba trăm điểm, đánh địa chủ phải thắng lớn đến mười sáu lần.
Kết quả không những không thắng mà còn thua ngược.
- Lần này cũng là bởi vì lòng tham, muốn vàng trong cung vua Khương, đây mới là chuyện đẩy đến nguy cơ diệt tộc. - Tô Nan rơi lệ.
Tô Trản gầm lên:
- Huynh trưởng, đừng nói nữa, đừng nói nữa! Đều là do đệ, do đệ hết, rõ ràng huynh trưởng không hề muốn số vàng đó mà định trực tiếp đi Tây Vực.
Tô Nan lắc đầu nói:
- Không, xét cho cùng, là vì ta cũng muốn số vàng này.
- Tô Nan ta đây tự phụ thông minh tuyệt đỉnh, không thua kém bất kỳ anh hùng nào trong thiên hạ. - Tô Nan thở dài nói:
- Sao mà anh hùng trong thiên hạ lại nhiều đến thế? Ngô vương, Việt vương, Xung Nghiêu, Biện Tiêu, Ninh Dực, Ninh Kỳ, Trương Xung, Tiết Triệt, Yến Nan Phi, Diêm Ách, đương nhiên còn có một vua Khương đại anh hùng siêu cấp, sắp lật đổ nửa thế giới.
Thẩm Lãng nói:
- Tô Nan, trước khi chết mà ngài còn bình luận về anh hùng thiên hạ à?
Tô Nan nói:
- Thẩm Lãng, ngươi biết trong những người này ta coi trọng nhất là ai chăng?
Thẩm Lãng nói:
- Nguyện nghe chi tiết.
Tô Nan nói:
- Vua Khương, các ngươi chờ xem, có lẽ có ngày hắn sẽ mang tất cả toàn bộ phương nam, một tay nắm giữ thế giới văn minh, một tay nắm giữ vũ lực Man tộc, hắn sẽ trở thành một đời chúa tể mới.
Thẩm Lãng nói:
- Tô công, nếu như ngài muốn phê bình anh hùng thiên hạ, vậy hãy bình luận một cái về ta đi.
Tô Nan ngó Thẩm Lãng một cái nói:
- Thẩm Lãng ngươi thông minh tuyệt đỉnh, trí tuệ gần như yêu quái, những ai đối địch với ngươi đều phải tuyệt vọng. Thế nhưng ngươi biết khuyết điểm của ngươi là gì không?
Thẩm Lãng hỏi:
- Xin chỉ giáo.
Tô Nan nói:
- Ngươi ngạo mạn, ngươi quá ngạo mạn. Một triệu lượng vàng ngươi không thèm để vào mắt, quan to lộc hậu ngươi cũng không để tâm, thiên hạ vạn dân ngươi cũng không để vào mắt, nói bẫy chết là bẫy chết. Mắt ngươi mọc trên trời, ngoài những người bên cạnh ngươi ra, thiên hạ đều là chó lợn, ngạo mạn đến mức nào vậy?
Thẩm Lãng nghi ngờ nói:
- Có sao?
Tô Nan nói:
- Mắt mọc trên trời, coi người khác như chó lợn, ngoài việc báo thù ra, không dục vọng, không mưu cầu. Người như ngươi sẽ gặp nhiều thiệt thòi, nói không chừng có một ngày ngươi cũng sẽ chết vì điều đó.
Thẩm Lãng cười khinh thường.
Tô Nan nói:
- Cuối cùng ta cũng muốn hỏi một câu, bức mật thư mà phụ thân Tô Tiễn viết cho gia tộc họ Kim, rốt cuộc Kim Trác có đốt đi không?
Thẩm Lãng nói:
- Đốt rồi, nhưng ta đã sao chép vài bản, đương nhiên cũng không dùng đến, thứ đó tác dụng không lớn.
- Quả nhiên là đốt, lẽ ra ta nên tin tưởng nhân phẩm của Kim Trác. - Tô Nan nói:
- Lúc đó ta nhận được mật báo, nói gia tộc họ Kim không đốt bức mật thư này. Ta không tin, thế nhưng đối phương đã thuật lại hoàn chỉnh nội dung mật thư, nội dung chính xác không sai chút nào.
Thẩm Lãng nói:
- Không phải Hội Ẩn Nguyên, thì chính là họ Tiết, bởi vì năm đó Bá tước Kim Vũ coi hai nhà này là minh hữu tuyệt đối.
- Tất cả đều không quan trọng, đều không quan trọng nữa.
Tô Nan lại thở dài thườn thượt, tiếp tục siết chặt trường thương.
Trong phút chốc, Tô Nan uy phong lẫm liệt ở kinh thành năm xưa dường như lại trở về.
Mặc dù trên mặt có nếp nhăn, mặc dù tóc đã bạc trắng.
Nhưng khí phách ngút trời của Tô Nan, lại như đã trở lại.
- Kiếm vương Lý Thiên Thu, lần trước ngươi ám sát ta không thành công, bị khí thế của ta chấn nhiếp, chắc hẳn trong lòng ngươi rất không cam tâm nhỉ. - Tô Nan hét lớn:
- Lần này, tái đấu một trận thì sao?
- Kiếm vương Lý Thiên Thu, ngươi và ta hãy quyết một trận tử chiến, thế nào?
Kiếm vương Lý Thiên Thu nhìn chăm chú Tô Nan một lúc lâu nói:
- Võ công và khí thế của ngươi đều đã suy yếu rất nhiều.
- Ha ha ha... - Tô Nan nói:
- Võ công như tửu lượng, khí thế như cầu vồng, đương nhiên là cao. Lúc như chó mất chủ, đương nhiên là suy sụp tinh thần.
- Đến!
Tô Nan gầm lên một tiếng.
Chợt thúc ngựa chiến, điên cuồng xông lên phía Kiếm vương Lý Thiên Thu.
Tốc độ tăng vọt!
- A a a a a...
Trong miệng, vẫn gào thét vang như sấm.
Thế nhưng, vẫn không thốt lên câu nói kinh điển ấy: Lý Thiên Thu, ngươi tìm đường chết à?
Những lời này, Tô Nan đã không kêu được.
Tiếng gào thét trong miệng ông ta cũng tràn đầy sự quyết tuyệt và bi tráng.
- Giết!
Tô Nan chợt đâm tới một nhát thương kinh thiên động địa về phía Kiếm vương Lý Thiên Thu.
Kiếm vương vung một kiếm nhẹ nhàng!
Hai bóng người trong nháy mắt giao chiến.
- Keng!
Trong nháy mắt, trường thương trong tay Tô Nan lập tức bị đánh gãy.
Trên ngực ông ta xuất hiện một vệt máu.
- Haiz, haiz, haiz...
Tô Nan thở dốc khó khăn, nhưng mỗi hơi thở ra đều kèm theo máu tươi và bọt mép.
Ngũ tạng lục phủ của ông ta đã bị kiếm sắc của Lý Thiên Thu chém rách một vết lớn.
Không sống được bao lâu nữa!
...
Quyết đấu kết thúc, Tô Nan quay đầu ngựa lại, một lần nữa trở về trong vòng vây.
Lúc này, cả người ông ta đã còng xuống, không thể đứng thẳng được nữa.
Máu tươi không ngừng tuôn ra từ vết thương, máu tươi cũng không ngừng trào ra từ khóe miệng.
- Thẩm Lãng, ngươi sẽ không bỏ qua bất kỳ ai trong gia tộc ta đúng không. - Tô Nan nói.
Thẩm Lãng gật đầu.
Tô Nan hỏi:
- Nghe nói ngươi ngũ mã phanh thây Tô Kiếm Ngạn?
Thẩm Lãng gật đầu.
Tô Nan nói:
- Con trai Tô Kiếm Trường của ta, mười tám tuổi, cũng không thể sống sót sao?
Thẩm Lãng lắc đầu.
Tô Nan nói:
- Nói muốn giết cả nhà ta, liền thực sự giết cả nhà, thật độc ác.
- Vậy, vậy được rồi!
Tô Nan đi đến trước mặt con trai mình là Tô Kiếm Trường.
Đứa con trai này còn quá trẻ, vô cùng thông minh, hơi bốc đồng, nhưng quả thực vô cùng xuất sắc, nếu Tô Kiếm Đình đã chết, hắn vốn có thể kế thừa sự nghiệp lớn của gia tộc.
Hắn là hy vọng, hy vọng của cả gia tộc!
- Xin lỗi, vi phụ không có cách nào nhìn con lớn lên..
Tô Nan đưa tay vuốt ve khuôn mặt con trai Tô Kiếm Trường, tiếp đó chợt một kiếm, đâm thẳng vào tim con trai.
Trong nháy mắt, hắn chết bất đắc kỳ tử!
Tức khắc, thân thể Thẩm Lãng run rẩy bần bật.
Tô Nan tiếp tục lẩm bẩm.
- Kế hoạch bá nghiệp lớn đã tan thành mây khói!
- Tan thành mây khói!
- Cơ nghiệp mấy trăm năm của họ Tô chúng ta, hoàn toàn kết thúc.
- Quả đáng tiếc.
Tô Nan đi đến trước mặt em trai Tô Trản, vươn nắm tay đấm vào ngực ông ta.
- Xin lỗi đệ đệ, dũng tướng như đệ từ đầu đến cuối không hề sai, là ca ca vô dụng. Không thể dẫn dắt các ngươi làm nên sự nghiệp!
Tô Trản rơi lệ, ra sức lắc đầu, nhưng không thể thốt nên lời.
Tiếp đó, Tô Nan lại chợt một kiếm, đâm xuyên qua lồng ngực của em trai Tô Trản.
Đại tướng Tô Trản đột ngột qua đời.
Trước khi chết, không có một tiếng kêu thảm, không có làm ra một chút phản kháng.
- Cơ nghiệp trăm năm, tan thành mây khói.
Tô Nan vừa ho khan, vừa phun máu, vừa lẩm bẩm.
- Nhưng mà chuyện này cũng chẳng sao, kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, rất công bằng.
Tô Nan đi đến trước mặt Tam Nhãn Tà.
- Ngươi vốn là dân tị nạn của Càn quốc, lớn lên trong nhà ta, cả đời cũng không thể lộ diện, khổ cho ngươi, khổ cho ngươi!
Mã tặc Tam Nhãn Tà toàn thân run rẩy, nhưng không khóc thành tiếng.
- Chủ công...
Tô Nan chợt một kiếm, đâm xuyên qua tim Tam Nhãn Tà.
Tam Nhãn Tà trong miệng kêu một tiếng 'chủ công' nữa, rồi nhắm mắt lìa đời.
Tiếp đó, Tô Nan đi đến trước mặt vợ cả.
Người đàn bà này liền bật khóc.
- Tại sao lại đến nông nỗi này, phu quân tại sao lại đến nông nỗi này?
Người đàn bà ấy gào khóc.
- Việc kinh doanh đương nhiên có lúc phá sản.
- Phản nghịch thất bại, đương nhiên cả nhà phải chết hết.
Tô Nan một kiếm, đâm thủng lồng ngực vợ mình.
Người đàn bà duyên dáng sang trọng ấy, chết thảm tại chỗ.
Tiếp tục, Tô Nan xuất kiếm như chớp.
Giết sạch toàn bộ hơn một trăm thành viên dòng chính của gia tộc.
Đến đây!
Gia tộc họ Tô hoàn toàn bị diệt vong!
Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc!
Chẳng qua là Tô Nan tự mình động thủ, từng bước từng bước giết sạch.
- Gia tộc họ Tô mấy trăm năm, tiêu tan thành mây khói!
- Tan thành mây khói!
Tô Nan nhếch mép cười
- Thẩm Lãng, ngươi phải nhớ kỹ hôm nay, đừng để gia tộc họ Kim của ngươi đi theo con đường này.
Thẩm Lãng nói:
- Cảm ơn Tô công giáo huấn.
Tô Nan nói:
- Thẩm Lãng, bây giờ thù hận ân oán giữa hai nhà chúng ta, đã giải quyết xong chưa?
Thẩm Lãng nói:
- Còn thiếu một chút nữa, sẽ kết thúc.
- Hiểu rồi, ta hiểu rồi. - Tô Nan nói:
- Thẩm Lãng, ngươi văn tài tuyệt vời, thơ phú đỉnh cao, nhìn thấy thảm cảnh của họ Tô chúng ta, ngươi có thể làm một bài thơ không, hai câu thôi cũng được.
Thẩm Lãng nhớ lại một hồi nói:
- Sông Nộ cuồn cuộn chảy về đông, bao lớp sóng xô bấy lớp anh hùng.
Tô Nan kinh ngạc:
- Hay quá vậy? Thật sự là quá hay, thơ hay kinh điển hiếm có, thảo nào Ninh Nguyên Hiến lại thích ngươi, ngươi quá tinh xảo, lúc này mới hóa thần kỳ.
- Trăm ngàn năm qua, không biết có bao nhiêu anh hùng hào kiệt đã chết, không biết có bao nhiêu gia tộc hiển hách đã tan thành mây khói. Sự diệt vong của gia tộc họ Tô chúng ta hôm nay, nhìn vào thời điểm này tuy chấn động. Nhưng đặt trong trăm năm lịch sử, lại không đáng để nhắc tới, đặt trong lịch sử ngàn vạn năm, quả thực như muối bỏ biển.
- Người ta đều nói anh hùng như những vì sao, nhưng sao trên trời nhiều đến thế, hôm nay một ngôi sao chết, ngày mai một ngôi sao khác chết, nào có ai phát hiện?
- Tô Nan không còn mặt mũi nào gặp mặt liệt tổ liệt tông.
- Tô Nan không còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông!
- Thẩm Lãng, thù hận ân oán giữa hai nhà chúng ta, chấm dứt tại đây!
Tiếp đó, Tô Nan giơ hai bàn tay lên, chợt vỗ mạnh vào đầu mình.
- Rầm!
Trong nháy mắt, cái đầu tinh anh đẹp đẽ của ông ta nổ tung như quả dưa hấu!
Tô Nan chết thảm!
Đúng như lời hắn nói, không còn mặt mũi nào đối mặt liệt tổ liệt tông.
Cho nên khuôn mặt và đầu, đều trực tiếp nổ tung.
Mấy trăm võ sĩ họ Tô còn lại, ngơ ngác nhìn tất cả chuyện này.
Bọn họ trông về phía Thẩm Lãng một cái.
Ý của họ khá rõ ràng, là các ngươi đến tiễn, hay tự chúng ta đi?
Thẩm Lãng nói:
- Các ngươi tự kết liễu đi!
Tiếp đó, mấy trăm võ sĩ còn lại đặt kiếm ngang cổ, rạch một đường.
Toàn bộ tự sát!
...
Cùng lúc đó!
Ở phía tây, Tô Dong, mặc quần áo Tô Nan, giương cờ Tô Nan, mang theo mấy nghìn người xông về phía sơn cốc dẫn đến Tây Vực!
Ông ta đã nhìn thấy.
Toàn bộ thung lũng, chi chít đều là phục binh, hơn nữa lại chiếm thế trên cao!
Tô Dong nước mắt lưng tròng.
- Giết!
- Giết!
- Giết!
- Gia tộc họ Tô, vĩnh viễn bất diệt!
- Chủ công bất hủ!
Mấy nghìn tàn quân họ Tô, chợt lao về phía thung lũng.
Tức khắc, vạn mũi tên hợp kim bắn ra.
Vô số tảng đá trên núi lăn long lóc xuống.
Chỉ trong nửa canh giờ!
Tô Dong suất lĩnh mấy nghìn quân đội họ Tô, toàn quân bị tiêu diệt!
Tô Dong trước khi chết, vẫn cảm thấy bản thân đã cứu vớt chủ công, có thể nhắm mắt xuôi tay.
...
Thẩm Lãng cau mày, nhìn thi thể la liệt khắp đất.
Lý Thiên Thu nhìn cảnh này, như có muôn vàn cảm khái.
Thế nhưng một lúc lâu, ông bỗng thốt ra.
- Ta cảm thấy làm nông dân rất tốt, sống ở Kiếm Đảo cũng rất tốt.
Ý của ông chính là, những đại nhân vật này dẫu có huy hoàng thật đấy, nhưng khi chết cũng thảm khốc đến vậy.
Thẩm Lãng thở dài nói:
- Tô Nan này lợi hại, rất lợi hại, nếu như bỏ đi khuyết điểm tham lam của ông ta, ta và Trương công thật sự chưa chắc là đối thủ của hắn.
Lý Thiên Thu nói:
- Thẩm công tử, mùi vị báo thù rửa hận thế nào?
- Vô cùng thoải mái. - Thẩm Lãng nói:
- Thế nhưng Tô Nan cũng khá đáng gờm đấy, trước khi chết lại khiến ta không hận ông ta, cũng không hận gia tộc họ Tô. Mẹ kiếp, rõ ràng là ta muốn báo thù, kết quả chính ông ta giết sạch cả nhà họ Tô, thật lợi hại.
Đi đến trước mặt mấy chiếc xe ngựa, vừa mở ra nhìn, bên trong toàn là vàng lóng lánh.
Mười cân một thỏi vàng.
Vàng khiến người ta động lòng, huống chi là nhiều vàng như vậy.
Thế nhưng Thẩm Lãng cùng kiếm vương Lý Thiên Thu đều không hề động lòng.
Đừng xem gia sản của Lý Thiên Thu không quá ba trăm lượng vàng, nhưng ông ta coi tiền tài như cặn bã.
Có tiền cũng không biết nên tiêu xài thế nào?
Mua xe sang, căn hộ cao cấp? Hay là lấy ba vợ bốn nàng hầu?
Loại chuyện này cũng chỉ có loại người tục tằng như Thẩm Lãng mới làm.
Mà mấy thứ này Thẩm Lãng đều đã có.
Nhưng số vàng khổng lồ này, đơn giản là một con số khổng lồ.
- Ruru, số vàng này là phụ thân ngươi cướp đoạt được, cho nên vẫn là của nhà ngươi, vật quy nguyên chủ. - Thẩm Lãng nói.
Công chúa Arunana liếc mắt một cái, nàng với vàng cũng không có cảm giác gì, thứ này không thể ăn cũng không thể uống.
- Ngươi có muốn không? Ngươi muốn thì cứ lấy hết đi. – Nữ vương phá của này thật sự rộng rãi.
Thẩm Lãng lắc đầu, lúc hắn cần tiền thì tiền đã trực tiếp đến tay rồi.
Xin từ nương tử, xin từ Hội Thiên Đạo.
Còn muốn bản thân mang vàng theo, còn muốn bảo quản, quá phiền phức.
- Ta không nhận. - Thẩm Lãng nói:
- Thế này nhé, ngươi cầm số vàng này chở về cung vua Khương, tìm một tầng hầm chôn xuống, như thế cũng không ai tìm đến được.
- Được! - Arunana nói:
- Khi nào ngươi muốn, cứ nói với ta một tiếng.
Thẩm Lãng nói:
- Cảm ơn tẩu tử.
Số vàng khổng lồ này, tương lai hắn cũng có thể tận dụng.
- Đại Ngốc, cho ngươi cả đêm nay, sáng mai chúng ta sẽ đi!
...
Vào lúc ban đêm!
Thẩm Lãng thực sự không chịu nổi, phải chạy xa một dặm mới dám đi ngủ.
Cặp đôi Đại Ngốc và Arunana quấn quýt nhau quá mãnh liệt.
Không, nói đúng hơn là Arunana quá mạnh bạo.
Cho đến bây giờ mới thôi.
Đại Ngốc cho đến bây giờ cũng không hề chủ động, hắn thật sự quá xấu hổ, cảm thấy làm loại chuyện này thực sự quá ngượng ngùng, cho đến bây giờ cũng chỉ là nằm một chỗ vô cùng bị động.
Sau đó có chừng mười canh giờ không dám gặp ai.
Trên thế giới này vẫn còn có chuyện xấu hổ như vậy, nhưng lại thú vị đến thế, so với bất cứ trò chơi nào cũng hay hơn.
Đại Ngốc mở ra cánh cổng thế giới mới, nhưng lại không dám trầm mê, không dám chủ động.
...
Sáng sớm hôm sau!
Thẩm Lãng cùng đám người Đại Ngốc chia tay với Khương nữ vương Arunana.
Nữ vương muốn dẫn kỵ binh trở về hoàng cung.
Thẩm Lãng mang theo Đại Ngốc, Vũ Liệt trở về Việt quốc.
Arunana điều động hai nghìn kỵ binh, hộ tống Thẩm Lãng về nước.
Đoàn người đi ước chừng vài ngày, cuối cùng rời khỏi Khương quốc, về đến dưới Đại Tuyết Sơn, biên giới hai nước Khương Việt.
Mà đúng lúc này!
Thẩm Lãng gặp được một người quen.
Ban Nhược tông sư đang dắt một con bò trắng, chở nhiều phù điêu đá của Đại Kiếp Cung.
Ban Nhược tông sư mặc quần áo mới, hiếm thấy khi mặc trang phục cưỡi ngựa.
Thẩm Lãng không khỏi liếc nhìn về phía cặp đùi của nàng.
Đường cong không tệ.
Đường cong hình sin lại càng không sai.
- Đồ cặn bã!
Ban Nhược mắng một tiếng, tiếp đó đi như chỗ không người.
Đi về phía nước Sở.
Rõ ràng thế sự khó lường, ban đầu nàng muốn đến phủ Hầu tước Trấn Viễn trả bí tịch, kết quả nghe nói phủ Hầu tước Trấn Viễn đã bị Trịnh Đà chiếm lĩnh.
Vậy thì không có cách nào, coi như công cốc.
Không phải ta không trả, mà là không tìm được chủ nhân.
Ban Nhược đi thật xa, Thẩm Lãng vẫn còn quay đầu nhìn bóng lưng của nàng.
Mông tròn trịa ghê.
Lý Thiên Thu thực sự không nhịn được nói:
- Về tướng mạo, công chúa Ninh Khiết không thua kém Ban Nhược sư muội, vì sao ngươi chưa bao giờ liếc nhìn nàng một cái, lại nhiều lần khiêu khích Ban Nhược?
Thẩm Lãng nói:
- Ninh Khiết đã trải qua quá nhiều bóng tối, trái tim và linh hồn đều đã không còn trong sạch. Mà Ban Nhược tông sư nhìn như lạnh nhạt, kỳ thực đơn thuần không tì vết, còn có chút biến thái ngầm, khơi dậy sẽ vô cùng thú vị.
Lý Thiên Thu thực sự không cách nào hiểu được thế giới tinh thần của loại cặn bã.
Thẩm Lãng nói:
- Hơn nữa, ta cũng không hề muốn làm gì nàng, ta thuần túy là dùng ánh mắt tán thưởng.
Lý Thiên Thu nói:
- Vậy sau này nếu như ngươi chữa khỏi bệnh cho vợ ta, nàng cũng rất đẹp, ta hy vọng ngươi đừng dùng loại ánh mắt tán thưởng này nhìn nàng.
Thẩm Lãng kinh ngạc, sau đó siêu cấp xấu hổ.
- Làm sao thế được? Làm sao có thể thế được?
- Ta là người như thế sao? Đàn bà có chồng ta chưa bao giờ thông đồng.
- A, đàn bà có chồng bình thường ta chưa bao giờ thông đồng bừa bãi.
Sau đó, Thẩm Lãng dẫn đội tiến vào Việt quốc!
...
Đại tông sư Ban Nhược, dắt bò Tây Tạng, thờ ơ bước đi.
Lại phải trở về Ma Nham Đạo Cung, lại phải đối mặt với những đệ tử kia.
Thật là nhàm chán.
Tiếp theo ta tìm lý do gì để ra ngoài chơi đây?
Lại đi tiêu diệt kẻ phản bội Lâm Thường của Tuyết Sơn Cung?
Không nên không nên, Tuyết Sơn Cung của nàng chỉ có mười chín người, nếu tiêu diệt thì sẽ hoàn toàn không còn một mống.
Lâm Thường tuy rằng vừa xấu, vừa nóng nảy, nhưng cuối cùng cũng là sư tỷ của ta, không thể để tỷ ấy bị ăn hiếp.
- Ta có lý do gì để không trở về núi Ma Nham không?
Càng nghĩ, càng không tìm được.
Phiền chết, phiền chết!
Kẻ thù của Nham Ma Cung ít thế, chỉ có hai người, một Lý Thiên Thu, một Lâm Thường.
Bằng không ta đã có thể lấy danh nghĩa báo thù mà mỗi ngày ở bên ngoài chơi rồi.
Cái tên cặn bã Thẩm Lãng kia gây thù chuốc oán nhiều như vậy, cho nên mỗi ngày lấy danh nghĩa báo thù mà rong chơi bên ngoài, hắn làm sao làm được?
Bằng không ta không về, ta tìm lý do ở bên ngoài chơi vài ngày thì sao?
Nước Nam Ẩu, tộc Sa Man đại chiến bừng bừng khí thế, nhất định là cảnh ly tán, sinh linh đồ thán, ta lấy tư cách võ đạo tông sư, có trách nhiệm nghĩa vụ đi bảo vệ dân tị nạn vô tội.
Không được, không được!
Ta cũng không phải Thần nữ Tuyết Ẩn, từ trước đến nay đều chưa từng làm chuyện cứu vạn dân.
Ta cả đời này không có phạm tội, cũng không cần chuộc tội.
Thật nhàm chán, thật nhàm chán.
Rơi vào đường cùng, Ban Nhược tông sư chỉ có thể ảo não trở về Ma Nham Đạo Cung.
Có đệ tử lợi hại nào không, mau lớn lên đi, ta không chịu nổi cái ghế chưởng môn này nữa rồi.
...
Cùng lúc đó!
Một lão mục đồng râu tóc bạc trắng, lưng còng khoác một tấm áo lông cừu, vội vàng lùa một bầy cừu đi về phía nam.
Hướng về phía tộc Sa Man.
- Ôi!
- Bụi về bụi!
- Đất về đất!
- Vinh hoa phú quý, chỉ là nhất thời!
Sau đó ông ta há miệng, hát lên bài dân ca Khương quốc.
- Đại Muội à, nàng chớ ngồi lên bò đực của ta, mông nàng quá lớn sẽ ép bò của ta không xuống núi nổi!
- Nàng quá lẳng lơ, khiến cọc bò phải dựng đứng!
...
Trong phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Trịnh Đà và Lương Vĩnh Niên giống như chuột sa hũ nếp.
Quả thực có vinh hoa phú quý hưởng thụ bất tận.
Trong tòa thành này lương thảo vô số, vô số mỹ nhân.
Trịnh Đà vẫn cẩn thận, ngay từ đầu chỉ ăn lương thảo bản thân mang theo, chỉ uống nước ngọt bản thân mang theo.
Hơn nữa đã dùng ngân châm kiểm tra từng túi lương thực, từng miếng thịt.
Căn bản cũng không có bất kỳ độc nào.
Nhưng ông ta vẫn không dám ăn.
Để cho đám đàn bà, trẻ con, người già trong phủ Hầu tước Trấn Viễn ăn trước.
Ăn hai ngày cũng hoàn toàn không có chuyện gì.
Ông ta mới an tâm mà dùng bữa.
Rượu ngon, mỹ thực, sướng không tả xiết.
Đây mới là cuộc sống còn hơn cả vương hầu!
Ngay từ đầu, quân đội của ông ta còn nhịn không gây tai họa cho gia quyến trong phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Nhưng vài ngày sau, thực sự không nhịn được nữa!
Thế là, những cô gái trong phủ Hầu tước Trấn Viễn gặp nạn.
Quân đội của Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên ở trong phủ Hầu tước Trấn Viễn sinh hoạt phóng đãng quá mức.
...
Mấy ngày trước, tại vùng biên giới Ngô Việt!
Nơi đây tiến vào thời khắc nguy hiểm nhất, tin tức chiến trường quận Bạch Dạ còn chưa truyền đến.
Việt vương Ninh Nguyên Hiến trong đại doanh cảm thấy không khí cũng như đặc quánh lại.
Vua Ngô trẻ tuổi quá khó đối phó.
Biện Tiêu ở trong nước Ngô đã giết người máu chảy thành sông, đầu người lăn lóc, vị Ngô vương này vẫn không thỏa hiệp.
Ngược lại còn tăng thêm mười lăm vạn quân!
Trong tay Việt vương cũng chỉ có tám vạn, hai quân giằng co chỉ cách nhau mấy trăm mét.
Ninh Nguyên Hiến áp lực như núi.
Thậm chí chỉ một chút động tĩnh, cũng cảm thấy là mười lăm vạn đại quân Ngô vương đang đánh tới.
Mười lăm vạn với tám vạn, có ưu thế binh lực rất lớn.
Nhưng Việt quốc thuộc về phe phòng thủ, toàn bộ phòng tuyến có hai tòa thành trì, có thể tương đối trung hòa loại ưu thế binh lực này.
Việt vương mỗi ngày đều bị dày vò.
Vị quốc vương này tự mình làm mồi nhử, đương nhiên gan dạ, nhưng lại là một sự mạo hiểm đáng sợ.
Quân tử không đứng dưới bức tường nguy hiểm, huống hồ là quân vương.
Tin tức xấu lần lượt truyền đến!
Đại quân nước Sở điên cuồng tiến đánh phòng tuyến của Xung Nghiêu, đã đoạt mười mấy pháo đài, trực tiếp đẩy lùi vùng biên giới ra tới ba bốn dặm.
Ba vạn đại quân nước Ngô cũng đang điên cuồng tiến đánh thành Nộ Triều, Kim Trác bị đâm, thành Nộ Triều thất thủ cũng là điều chắc chắn.
Mà tin tức xấu lớn nhất, vẫn là từ chiến trường quận Bạch Dạ truyền tới.
Trưởng công chúa Ninh Khiết gửi tới một phong mật tấu cuối cùng.
Thẩm Lãng vẫn không xuất hiện, Tô Nan lại một lần nữa tăng thêm binh lính, Trương Xung bệnh nặng.
Quận thành Bạch Dạ thực sự không giữ được, có thể ngày tiếp theo sẽ thất thủ.
Mặc dù Ninh Nguyên Hiến đã suy nghĩ đến tình huống xấu nhất.
Điều động Tam vương tử Ninh Kỳ dẫn đầu ba vạn đại quân tiến vào chiếm giữ quận Lang, điều này cũng có nghĩa là bỏ đi phần lớn miền nam hành tỉnh Thiên Tây.
Thật sự sống một ngày bằng một năm.
Ninh Nguyên Hiến nhìn về phía chiếc gương, thậm chí có thể cảm nhận được bản thân mỗi ngày đều đang trở nên tiều tụy, đều dần già đi.
Thế nhưng ông luôn luôn đang đợi một tin tức.
Hoặc là tin tức tốt nhất.
Hoặc là tin tức xấu nhất.
Tin tức xấu, dĩ nhiên là Trương Xung diệt vong, quận thành Bạch Dạ thất thủ, đại quân của Tô Nan càn quét toàn bộ miền nam hành tỉnh Thiên Tây, thế cục long trời lở đất.
Một khi tin tức xấu này truyền đến.
Như vậy... Việt vương cũng chỉ có thể đàm phán với Ngô vương.
Cho đến lúc này, ông ta thực sự muốn mặc kệ vị Ngô vương này đe dọa.
Cắt nhường hai quận, bồi thường tổn thất chiến tranh là điều chắc chắn.
Thế nhưng chi phí lớn như vậy, cũng nhất định phải giao nộp.
Diệt ngoại địch thì trước hết phải yên nội bộ.
Nhưng cục diện một khi phát triển đến mức đó, vậy đối với uy vọng của Việt vương này hoàn toàn là đả kích chí mạng.
Hơn nữa còn là không cách nào bù đắp được.
Việt quốc từ nay về sau, sẽ mất đi vị trí chúa tể phương nam, nước Ngô sẽ chiếm lấy.
Thế nhưng...
Trong lòng Ninh Nguyên Hiến luôn luôn có một hy vọng.
Một hy vọng đặc biệt mong manh.
Thẩm Lãng lại một lần nữa sáng tạo kỳ tích.
Lần trước gia tộc họ Kim đối mặt nguy cơ càng thêm hiểm ác đáng sợ, nhưng Thẩm Lãng chiếm lấy thành Nộ Triều như có trời phù hộ, trong nháy mắt đại thắng.
Trịnh Đà không đáng tin cậy.
Hy vọng duy nhất chính là Thẩm Lãng.
Thế nhưng Ninh Nguyên Hiến lại không dám quá trông cậy vào, bởi vì hy vọng càng lớn, thất vọng càng lớn.
Thật sự là quá xa vời.
Thẩm Lãng chỉ có mấy trăm người, làm sao diệt được vua Khương, làm sao có thể ngăn cơn sóng dữ?
Mấy ngày này, Ninh Nguyên Hiến không lộ diện, từ đầu đến cuối sống trong đại doanh mà lẳng lặng chờ đợi.
Đại quân nước Việt cũng không khiêu khích chút nào, hoàn toàn co đầu rút cổ trong doanh trại.
Ngược lại đại quân nước Ngô, bắt đầu điên cuồng khiêu khích, thậm chí tạo ra hết xung đột quân sự này đến xung đột quân sự khác.
Sĩ khí của quân Việt giảm sút.
Ngược lại, ý chí chiến đấu của quân Ngô sục sôi.
...
Nhưng mà Ngô vương lúc này cũng vô cùng vô cùng lo lắng!
Biện Tiêu ở trong nước Ngô đại khai sát giới, mỗi ngày nước Ngô đều đang chảy máu, đều bị tổn thất thật lớn.
Kết quả ở thành Nộ Triều bên kia còn chưa có.
Sau cùng tin tức vẫn là chiến đấu kịch liệt.
Nhưng trong mật thư Ngô Mục nói trận chiến nhất định sẽ thắng lợi.
Cho nên đối với kết quả cuộc chiến thành Nộ Triều, Ngô vương cũng không lo lắng, cảm thấy nắm chắc phần thắng.
Hắn đang chờ đợi chính là chiến cuộc phía tây của Việt quốc.
Đợi kết quả cuộc chiến quận thành Bạch Dạ.
Nơi đó mới là tâm bão của cả thiên hạ.
Chỉ cần Trương Xung diệt vong, quận thành Bạch Dạ thất thủ, đại quân của Tô Nan quét ngang hành tỉnh Thiên Nam.
Cho đến lúc này, Ninh Nguyên Hiến sẽ phải ngoan ngoãn cầu xin tha thứ, Biện Tiêu ngoan ngoãn lui binh.
Cho đến lúc này, chính là lúc Ngô vương ta đây muốn gì được nấy.
Chính là thời khắc vua Ngô rửa sạch nhục nhã.
Vua Ngô trẻ tuổi không chú ý cuộc chiến thành Nộ Triều, mỗi ngày đều vô cùng lo lắng chờ đợi.
Từ sáng đến tối muốn hỏi mấy chục lần.
Chiến trường quận Bạch Dạ có tin tức truyền đến chưa?
Có tin tức chiến trường quận Bạch Dạ truyền đến chưa vậy?
...
Ninh Nguyên Hiến lẳng lặng ngồi trên giường nhỏ, trong tay đọc kinh Phật, chỉ có như thế ông mới có thể tạm thời an tĩnh lại.
Lúc này mặc dù chưa nói tới sống chết tồn vong, nhưng tình thế tuyệt đối là cực kỳ nguy hiểm.
Bên chiến trường Thiên Tây kia, nếu truyền đến tin tức tốt, vậy liền trực tiếp bay lên thiên đường.
Nếu như truyền đến tin tức xấu, vậy sẽ xuống địa ngục.
Không có ở giữa.
Không phải kết quả tốt nhất, thì chính là kết quả xấu nhất.
Thế nhưng Ninh Nguyên Hiến sẽ không cầu nguyện!
Cầu thần phật đầy trời đều vô dụng.
Nếu là cầu nguyện hữu dụng, ngày đó đế chủ Khương Ly đã không phải chết, vương quốc Đại Càn cũng đã không thất bại.
Năm đó toàn bộ thiên hạ, có bao nhiêu người ngưỡng mộ Khương Ly bệ hạ cuồng nhiệt?
Có bao nhiêu lời cầu nguyện vì ông ta?
Kết quả vị anh hùng cái thế này bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử.
Ninh Nguyên Hiến dần dần yên tĩnh lại.
Ông ta chuẩn bị tư tưởng thật tốt, để đợi kết quả xấu nhất.
Thậm chí, ông đã bắt đầu nghĩ đến việc đàm phán với Ngô vương.
Nên tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục thì cứ tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục đi.
Nên chịu thua thì cứ chịu thua đi.
Nên đền tiền thì cứ đền tiền, nên cắt nhường thì cứ cắt nhường.
Ta đã làm tốt tất cả sự chuẩn bị.
Tin tệ nhất, ngươi có thể đến rồi!
Nhưng mà vào đúng lúc này!
Tiểu Lê công công Lê Ân lao như điên vào.
- Bệ hạ đại hỉ, đại hỉ!
- Tin chiến thắng, tin chiến thắng vĩ đại!
- Công tử Thẩm Lãng tiêu diệt vua Khương, phò tá nữ vương Arunana, mang theo một vạn kỵ binh tiến vào chiến trường Thiên Tây, cùng Trương Xung đại nhân trong ngoài giáp kích, đại thắng toàn diện!
- Phản quân chủ lực của họ Tô gần như toàn quân bị tiêu diệt!