Chương 27: Động phòng, Thẩm Lãng lại đạt cảnh giới vô sỉ mới

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 27: Động phòng, Thẩm Lãng lại đạt cảnh giới vô sỉ mới

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm động phòng hoa chúc, Thẩm Lãng phòng không gối chiếc!
Mãi đến gần nửa đêm, Kim Mộc Lan cũng không tiến vào động phòng.
Một khắc xuân tình đáng giá ngàn vàng, cứ thế nằm một mình trên giường thì thật quá phí. Hắn nên làm gì đó để giải khuây?
Vừa thành hôn, trong lòng hắn cũng rộn ràng khát khao, đến nỗi muốn ngủ cũng không được!
Đúng lúc đó, Kim Mộc Lan đi đến.
Thẩm Lãng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, may mà hắn vừa rồi cũng không làm gì, nếu nàng mà thấy thì hắn xấu hổ chết mất.
Nhìn thấy Thẩm Lãng đứng lên, Kim Mộc Lan nói:
- Chàng ngồi xuống.
Thẩm Lãng nghe theo ngồi xuống.
Kim Mộc Lan ngồi xuống phía đối diện bàn, đường cong eo hông của nàng khiến Thẩm Lãng càng thêm nôn nóng, thực sự muốn ngủ cũng không nổi nữa.
- Hôm nay thiếp nghe đủ lời đồn đại về chàng, có người nói chàng tham hư vinh, có người nói chàng ngu dốt, cũng có người nói trí tuệ của chàng rất thấp. – Rồi Kim Mộc Lan nói tiếp:
- Thế nhưng biểu hiện đêm nay của chàng khiến thiếp đặc biệt bất ngờ, cũng làm phụ thân vô cùng ngạc nhiên.
- Nàng quá lời rồi. - Thẩm Lãng nói.
Kim Mộc Lan nói:
- Vậy chàng có thể nói rõ cho thiếp biết không, vì sao lúc trước ở rể nhà họ Từ lại đần độn như vậy nhưng đêm nay lại thay đổi nhiều đến thế?
Thẩm Lãng nói:
- Ở nhà họ Từ ốm nặng một trận, gần như chết đi sống lại, tiếp đó não cũng thông suốt ra một chút, không còn ngu như lợn nữa.
Nghe xong, Kim Mộc Lan nói:
- Thẩm Lãng, có mấy lời thiếp muốn nói rõ với chàng.
Thẩm Lãng nói:
- Nàng nói đi.
Kim Mộc Lan nói:
- Cả đời này thiếp không muốn lập gia đình, chỉ muốn dâng hiến cho gia tộc. Nhưng bởi vì họ Chúc bức hôn, nên mới bất đắc dĩ phải chiêu tế.
Thẩm Lãng đã biết đối phương muốn nói gì, nhưng hắn không ngắt lời.
Mộc Lan nói tiếp:
- Chúng ta trên danh nghĩa là phu thê, cả đời này cũng sẽ không thay đổi, thiếp cũng tuyệt đối sẽ không gả cho kẻ khác. Nhưng còn về nghĩa vụ phu thê, xin thứ cho thiếp không thể tạm thời thực hiện, đặc biệt xin lỗi.
Nói đúng hơn, là không thể cùng Thẩm Lãng động phòng.
Thẩm Lãng hiểu, lộ ra một nụ cười tươi rồi đáp:
- Ta có thể hiểu.
Mộc Lan nói:
- Điều này có thể là tạm thời, cũng có thể là cả đời.
Thẩm Lãng nói:
- Ta cũng hiểu.
Một cô gái kiêu ngạo như Kim Mộc Lan, làm sao có thể tùy tiện cùng người đàn ông khác chung chăn gối, dù cho người đàn ông này là chồng trên danh nghĩa của nàng.
Một cô gái như nàng, muốn có được thân thể của nàng, trước hết phải chinh phục lòng của nàng.
Ở một khía cạnh nào đó, Thẩm Lãng ở rể phủ Bá Tước cũng không phải vì tình cảm, mà hoàn toàn là vì bảo vệ người nhà và bản thân được bình an.
Cho nên, cả hai đều không thiếu nợ nhau.
Đương nhiên, chung quy mà nói thì hắn vẫn thiếu Kim Mộc Lan, cuối cùng nàng chiêu tế Thẩm Lãng đã trực tiếp giải quyết nguy cơ trí mạng của Thẩm gia.
- Từ nay về sau, chàng có thể ra vào tự do ở phủ Bá Tước, mỗi tháng đều có người chu cấp, hơn nữa thiếp sẽ phụng dưỡng hiếu thuận cha mẹ của chàng, dù trong bất kỳ trường hợp nào, chàng đều có thể tuyên bố là chồng thiếp. - Kim Mộc Lan nói:
- Nhưng chúng ta có thể cả đời không chung chăn gối, thiếp sẽ sống cô độc quãng đời còn lại, chàng có đồng ý không?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Ta đồng ý.
Kim Mộc Lan nói:
- Tốt lắm, từ nay về sau chúng ta chính là vợ chồng. Chàng chịu thiệt thòi rồi, phu quân à!
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Cũng không sao.
Hắn trước sau rất bình tĩnh, không hề biểu hiện ra bộ dạng căm phẫn tức giận gì cả.
Kim Mộc Lan nói:
- Đương nhiên, thiếp cũng không thể quá ích kỷ, bản thân thiếp có thể độc thân sống quãng đời còn lại, thế nhưng chàng lại cần nối dõi tông đường. Tối hôm nay là chàng động phòng, thiếp không thể để chàng lẻ loi phòng không gối chiếc, tiểu Băng vào đây!
Ngay lập tức, một cô bé mặc áo đỏ chừng mười mấy tuổi bước vào, dung mạo xinh đẹp vô cùng, quan trọng là vóc dáng đã phát triển sớm, trưởng thành rõ rệt, toàn thân từ trên xuống dưới đều hấp dẫn thướt tha, cơ thể nở nang khiến người ta xao xuyến, vừa nhìn đã thấy đây là vóc dáng tiêu chuẩn để sinh con đẻ cái rồi.
Quan trọng là gương mặt của nàng cũng rất thuần khiết, còn mang theo chút bầu bĩnh của trẻ con, rõ ràng là một thiếu nữ đẹp tuyệt diệu.
- Tiểu Băng từ nhỏ đã cùng lớn lên với thiếp, tình như tỷ muội, thiếp giao muội ấy cho chàng. - Kim Mộc Lan nói: - Bắt đầu từ tối nay, muội ấy sẽ cùng chung chăn gối với chàng, sẽ sinh con nối dõi cho chàng.
Thẩm Lãng kinh ngạc, nữ thần Kim Mộc Lan lại rộng lượng đến thế, lại chu đáo đến thế này.
Chuyện vừa xảy ra, hắn thật sự không ngờ tới.
- Tiểu Băng, tối nay là đêm động phòng hoa chúc của cô gia, muội phải phụng dưỡng thật tốt. - Kim Mộc Lan nói.
- Vâng. - Khuôn mặt tiểu Băng đỏ bừng, khẽ đáp.
Thẩm Lãng nói:
- Ơ, cái này không được đâu!
Kim Mộc Lan nghiêm mặt nói:
- Thiếp không thể quá ích kỷ, không thể làm phí cả đời của chàng.
Thẩm Lãng nói:
- Không, ta không có bất kỳ thiệt thòi gì, ta cam tâm tình nguyện.
Chân mày Kim Mộc Lan hơi nhíu lại, lẽ nào Thẩm Lãng vẫn si mê mình không đổi, nên không muốn gặp mặt nữ nhân khác? Không nên như vậy chứ, Kim Mộc Lan không muốn cùng Thẩm Lãng chung chăn gối, thế nhưng cũng không muốn làm hắn phí đời.
Nếu như Thẩm Lãng chuyên chú si tình với nàng, sẽ chỉ làm trong lòng nàng càng thêm hổ thẹn và bất an.
- Thẩm Lãng, chàng hãy nghe thiếp nói. - Kim Mộc Lan nghiêm túc nói:
- Chàng thực sự ôm ảo tưởng với thiếp, khát vọng cả đời thiếp chính là suất binh tác chiến, vì gia tộc, vì quốc gia mở mang bờ cõi, chàng thích ta, ta vô cùng cảm kích. Thế nhưng nghìn vạn lần không nên làm chậm trễ hạnh phúc của chàng. Tối nay chàng hãy viên phòng với tiểu Băng, sớm sinh con nối dõi, báo đáp công ơn cho cha mẹ chàng.
Thẩm Lãng nhìn Mộc Lan một phút, sau đó nói:
- Nếu nương tử đã ưu ái như vậy, vậy vi phu từ chối thì thật bất kính.
Tiếp đó hắn nhìn về phía tỳ nữ trẻ trung kia nói:
- Tiểu Băng, một khắc xuân tình đáng giá ngàn vàng, đừng chậm trễ, giúp ta cởi quần áo đi.
A?!
Kim Mộc Lan tức khắc sững sờ.
Ta cởi mở là thật, không phải giả vờ, thế nhưng... Thẩm Lãng nhà ngươi cũng quá thẳng thừng vậy, cứ thế đón nhận, không từ chối giả vờ một chút nào sao?
Tiếp đó, Mộc Lan liền rời đi.
Bởi vì nếu nàng không đi, Thẩm Lãng sẽ cởi đồ.
...
Sau khi Mộc Lan đi, ánh mắt Thẩm Lãng rơi vào trên người tiểu Băng.
Nguy rồi, nhìn nhỏ nhắn xinh xắn thế này nhưng vòng một tối thiểu cũng 36D, thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong được.
Khuôn mặt đáng yêu như vậy, nhưng ngực lại đồ sộ đến thế.
- Cô... Cô gia, ngài thực sự muốn thị tẩm tiểu nữ sao? - Tiểu Băng run rẩy nói.
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên!
Hắn thật sự không giả bộ, thành công ở rể phủ Bá Tước xong, tâm nguyện của hắn cũng đã đạt được.
Còn Kim Mộc Lan có cần ngủ cùng hắn hay không? Chuyện này không quan trọng.
Đương nhiên hắn thật sự yêu thích Kim Mộc Lan, nhất là gương mặt, vóc người và cả tính cách của nàng.
Thế nhưng người ta đã nói rất rõ ràng, hai người chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, tôn trọng nhau như khách, lẽ nào Thẩm Lãng còn cố chấp trông chờ theo đuổi nàng, vì nàng mà thủ thân như ngọc sao?
Không thể nào!
Hắn độc thân bốn mươi mấy năm, làm gì có thời gian mà chậm trễ duyên phận của bản thân nữa.
Đương nhiên vóc dáng Kim Mộc Lan vừa đẹp, khuôn mặt vô cùng xinh, quan trọng đôi chân siêu dài săn chắc, mùi vị nhất định là tuyệt diệu.
Thế nhưng tiểu Băng cũng không kém.
Đàn bà sau khi lên giường, tắt đèn cũng không khác gì mấy, nhất là loại tiểu mỹ nhân như tiểu Băng, tại sao có thể phung phí của trời được.
- Băng nhi, sắc trời không còn sớm, chúng ta nghỉ ngơi thôi! - Thẩm Lãng nói, cây kiếm mini của hắn đã dựng lên.
Băng nhi nhìn Thẩm Lãng, chợt cắn răng một cái, rồi đưa tay cởi quần áo của mình.
Thẩm Lãng lúc này đang trong trạng thái cờ bay phấp phới.
Tỳ nữ tiểu Băng từ từ cởi xuống từng lớp quần áo của mình.
Thẩm Lãng nheo mắt lại.
Giữ gìn trinh tiết suốt bốn mươi mấy năm, cuối cùng cũng được giải phóng rồi!
Thế nhưng, khi tiểu Băng vừa cởi đến quần áo lót, nước mắt nhỏ giọt, cuối cùng rơi xuống như mưa.
Đây, đây là ý gì?
Sao cảm giác như nàng đang biểu lộ lấy thân mình cho hổ xơi thế này? Tựa như con gái nhà lành sắp bước vào hố lửa?
Thẩm Lãng ta đây dáng dấp đẹp trai như vậy? Chỗ nào không xứng với cô sao?
- Băng Băng, ngươi không muốn sao? - Thẩm Lãng bèn hỏi.
Mắt tiểu Băng đỏ ngầu, không nói lời nào, nước mắt tuôn rơi càng nhiều hơn.
Thẩm Lãng không nói gì, lẽ nào con bé này ghét mình?
Quên đi, hái dưa non thì ăn không ngọt, Thẩm Lãng thà ở vậy mười năm, cũng không thể ép buộc người khác.
- Được rồi, vậy ngươi sang căn phòng cách vách ngủ đi. - Thẩm Lãng nói.
Ngay lập tức, thân thể gợi cảm của tiểu Băng chạy vụt ra ngoài.
Thẩm Lãng cúi đầu nhìn “cái lều” của mình ở bên dưới, kiếm mini vẫn sừng sững nhưng tâm trạng lại chán chường, thế là hắn tự hỏi:
- Tam đệ (*biệt danh Thẩm Lãng gán cho thằng em nho nhỏ), phòng Mộc Lan cũng cách đây không xa, nếu như ta chui vào chăn của nàng, kết quả sẽ như thế nào?
- Ta sẽ chết, gà bay trứng vỡ!
Thẩm Lãng tưởng tượng hình ảnh kia, liền cảm thấy uể oải.
Hắn trực tiếp chui vào chăn, mười phút sau đó, ngáy khò khò.
...
Ngày hôm sau, Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Lan cùng nhau ăn điểm tâm, tiểu Băng ở bên cạnh phụng dưỡng.
Mộc Lan nói:
- Phu quân, hôm nay thiếp phải cùng chàng về nhà bái kiến cha mẹ chồng, thế nhưng lại có quân vụ bận rộn nên không thể đi được, lát nữa chàng giúp thiếp mang vài món lễ vật về nhà.
- Được. - Thẩm Lãng đáp.
Một lát sau, Mộc Lan lại nói:
- Phu quân, sau này chàng có ý kiến hay mục tiêu gì, có thể nói với thiếp một chút.
- Không có mục tiêu gì cả. - Thẩm Lãng đáp.
Mộc Lan lại nói:
- Tại sao không có mục tiêu vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Nhưng ta lại có một mục tiêu cực kỳ lớn.
- Cái gì? - Mộc Lan sửng sốt.
Thẩm Lãng nói:
- Giết chết nhà họ Từ, để Từ Thiên Thiên quỳ gối trước mặt của ta kêu rên xin tha mạng.
- A... - Mộc Lan kinh ngạc.
Đàn ông không phải đều có lý tưởng rộng lớn, bất kể thật giả cũng đều biểu hiện khoan hồng độ lượng sao, phu quân chàng lại trực tiếp có thù tất báo như vậy, thực sự ổn không đây?
Mộc Lan nói:
- Suy nghĩ của phu quân thiếp có thể hiểu, thế nhưng điều này chỉ sợ không dễ dàng làm được.
Thẩm Lãng nói:
- Dù cho lấy quyền lực phủ Bá Tước, cũng không cách nào giết chết nhà họ Từ sao?
Mộc Lan nói:
- Nhà họ Từ thông gia với họ Trương, phụ thân của Trương Tấn là Thái Thú Nộ Giang Trương Xung, chỗ dựa vững chắc phía sau là gia tộc họ Chúc, lấy lực lượng phủ Bá Tước vẫn không thể nhúc nhích được.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy ta đi trước giết chết Điền Hoành có thể chứ?
Mộc Lan nói:
- Chỉ sợ cũng không được, Điền Hoành là Thiên hộ dân quân thành Huyền Vũ, là người quản lý thành Huyền Vũ, hơn nữa vừa mới đầu phục nhà họ Trương, phủ Bá Tước chúng ta nếu động vào hắn, chính là trở mặt với phủ thành chủ, xúc phạm tân chính, bởi vì quý tộc không được can thiệp vào chính sự.
Thẩm Lãng nói:
- Phủ Bá Tước không phải rất lợi hại sao? Sao cái này cũng không làm được, cái kia cũng không làm được?
Mộc Lan nói:
- Vậy... Thật sự phải xin lỗi chàng rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử, vậy ta lấy thân phận cô gia phủ Bá Tước đi vả mặt Điền Hoành của Hắc Y bang được không? Đừng nói với ta ngay cả điều đó cũng không được nhé? Ngay cả một tên đầu lĩnh hắc bang cũng không ăn hiếp được, phủ Bá Tước chúng ta đây chẳng phải quá chịu thiệt thòi sao?
Mộc Lan khó xử nhìn chồng, nàng lần đầu tiên hoài nghi liệu mình có chọn sai phu quân hay không?
Nhìn ánh mắt Thẩm Lãng tràn trề mong chờ, Mộc Lan không hiểu sao lại như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu nói:
- Vậy, vậy cũng có thể được.
Thẩm Lãng đặt chén xuống nói:
- Ta ăn no rồi, nương tử cứ ăn từ từ, vi phu xin cáo từ trước.
Mộc Lan nhìn bóng lưng Thẩm Lãng lao đi nhanh như vậy, kinh ngạc đến không nói nên lời.
Lòng trả thù của phu quân rõ ràng quá mạnh mẽ, một khắc cũng không chờ được sao?
...
Chú thích của Bánh: Trước khi lên kệ mỗi ngày hai chương năm sáu ngàn chữ, buổi trưa một chương, buổi tối thêm một chương, sau khi được lên kệ sẽ được thêm một chương nữa, cảm ơn mọi người!
Chú thích của Mèo Thầy Mo: Tin vui, đến tầm 45 chương thì tác giả đẩy tiến độ 3 chương/ngày.