Chương 26: Kinh ngạc tột độ! Nàng dâu hiếu thảo Mộc Lan

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 26: Kinh ngạc tột độ! Nàng dâu hiếu thảo Mộc Lan

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, dù dùng lời lẽ nào cũng không thể diễn tả hết sự kinh ngạc trong lòng Trương Bá Ngôn.
Tuy Trương Bá Ngôn chưa từng gặp Thẩm Lãng trước đây, nhưng lão đã nghe nói rất nhiều về hắn, rằng hắn chỉ là một kẻ ngu dốt, trí lực kém cỏi.
Chữ tiểu triện mà lão viết, không ai ở đây nhận ra, vậy mà Thẩm Lãng lại biết. Hắn không chỉ hiểu ý nghĩa mà còn biết cách đọc.
Chuyện này thật sự quá quái lạ.
Tú tài Nhan Hùng đứng cạnh cười nói:
- Sư phụ, tên này chắc đang nói bừa đúng không ạ?
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Trương Bá Ngôn.
Lão thực sự muốn phủ nhận ngay đáp án của Thẩm Lãng, biến đúng thành sai. Làm vậy, sẽ chẳng ai có thể làm gì được lão, cũng không ai đòi lại công bằng cho Thẩm Lãng.
Nhưng khi khai quật tấm văn bia đó, không chỉ có một mình Trương Bá Ngôn, mà còn có hai vị cao nhân đức cao vọng trọng khác. Hơn nữa, ý nghĩa của chữ này cũng đã được nhiều người nghiên cứu nội dung tấm văn bia và cùng nhau xác nhận.
Vì vậy, nếu hôm nay lão phủ nhận đáp án của Thẩm Lãng trước mặt mọi người, ngày khác rất có thể lão sẽ bị vạch trần, khi đó danh tiếng của lão sẽ hoàn toàn tan nát.
Hơn nữa, đây chỉ là một tên nhóc Thẩm Lãng, hoàn toàn không đáng để lão mạo hiểm lớn đến vậy.
Vừa thấy biểu cảm của thầy, trong lòng tú tài Nhan Hùng đã thấy có điều chẳng lành, giọng điệu dò xét càng rõ hơn:
- Thưa thầy, Thẩm Lãng nói bừa đúng không ạ? Hắn căn bản không hiểu được ý nghĩa của chữ này phải không?
Trong giọng điệu của vị đệ tử này, đã có ý dẫn dắt rõ rệt, muốn thầy mình đổi trắng thay đen.
Trương Bá Ngôn lạnh lùng liếc Nhan Hùng một cái, rồi cười nói:
- Thẩm công tử quả thực tinh thông chữ nghĩa, ngay cả chữ triện lạ như vậy cũng có thể phân biệt, hơn nữa còn biết cách đọc. Quả là hậu sinh khả úy!
Nghe lời này, tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc sững sờ!
Thẩm Lãng này lợi hại đến vậy sao? Chữ triện của Trương Bá Ngôn không ai biết, vậy mà tên phế vật Thẩm Lãng trong truyền thuyết lại biết, hơn nữa còn đọc vanh vách? Hắn không phải là kẻ vô dụng ngu dốt sao? Tại sao lại giỏi giang như thế?
Thẩm Lãng nhìn về phía Nhan Hùng nói:
- Nhan huynh, vừa rồi trước mặt mọi người, huynh đã nói nếu ta thắng, huynh sẽ tự tát mình. Huynh đường đường là một tú tài, là nhân vật nổi bật nhất học đường trấn Thủy Hàn chúng ta, lẽ nào lại nuốt lời?
Vì thế, ánh mắt mọi người lại đổ dồn sang Nhan Hùng. Mặc dù họ rất muốn thấy Thẩm Lãng bị làm nhục, nhưng theo nguyện vọng ban đầu, việc chứng kiến tú tài Nhan Hùng tự tát tai cũng rất thú vị, bởi lẽ nhân tính vốn thiện lương mà!
Nếu là lén lút, Nhan Hùng có lẽ đã có thể đổi ý, nhưng lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào gã, đặc biệt là Bá tước Huyền Vũ, trên mặt ông vừa nở nụ cười, vừa ánh lên vẻ lạnh lùng.
- Thẩm Lãng, ngươi cứ chờ đấy, ta sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay! - Nhan Hùng cất giọng lạnh băng, sau đó tự tát một cái thật mạnh:
- Bốp!
Một tiếng giòn vang! Tú tài Nhan Hùng này quả thực rất thành thật, ra sức tự đánh mình. Có lẽ gã đang tưởng tượng mình đang đánh vào mặt Thẩm Lãng chăng?
Thẩm Lãng nghe mà thấy thật sảng khoái.
- Cáo từ! - Nhan Hùng không còn mặt mũi nào để ở lại, gã căm hờn bỏ đi.
Lúc này, Bá tước Huyền Vũ nói:
- Thẩm Lãng, con hãy dẫn Mộc Lan đi bái kiến cha mẹ đi.
- Mở tiệc!
Theo lệnh của ông, thức ăn rượu ngon được bưng lên như suối chảy, mọi người đều hào hứng ngồi vào vị trí.
Thật đáng tiếc, có một người hôm nay đã không được chứng kiến cảnh tượng này. Đó chính là chủ bộ thành Huyền Vũ Vương Liên, tình địch của Thẩm Lãng. Gã vốn là người được đánh giá cao nhất, nhưng sau khi thất bại trong việc tranh giành vị hôn phu của Mộc Lan, gã đã không hề đến tham dự hôn lễ đêm nay. ...
Thẩm Lãng dẫn Kim Mộc Lan đi về phía hậu viện, để bái kiến cha mẹ mình.
- Khoan đã! - Lúc này, đại nhân Chúc Lâm bỗng nhiên cất tiếng gọi.
Đây là một vị đại nhân vật thực sự. Nếu ông ta thật sự muốn làm khó Thẩm Lãng, Bá tước Huyền Vũ quả thật sẽ gặp rắc rối lớn.
Chúc Lâm nhìn Thẩm Lãng nói:
- Tiểu tử kia, ngươi quả thực có chút thú vị. Ta sẽ nhớ kỹ ngươi.
Những lời này, không phải là uy hiếp nhưng lại hơn cả uy hiếp. Bị một thế lực khổng lồ như gia tộc họ Chúc để mắt, thật không dễ chịu chút nào.
Thẩm Lãng giả vờ như không hiểu, khom người nói:
- Cảm ơn Chúc đại nhân đã nâng đỡ.
- Ha ha ha... - Chúc Lâm cười lớn.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Còn không mau đi bái kiến cha mẹ đi, đừng để trưởng bối phải sốt ruột chờ.
- Vâng, nhạc phụ đại nhân. - Thẩm Lãng đáp.
- Đồ mặt dày! - Toàn bộ đám thanh niên gần như đồng loạt kêu lên.
Tên Thẩm Lãng đã vội vàng gọi tiếng nhạc phụ đại nhân, thật là mặt dày mày dạn!
...
Cha mẹ Thẩm Lãng cảm thấy gia cảnh mình nghèo túng, thân phận hèn mọn, nên dù thế nào cũng không muốn xuất hiện ở đại sảnh đường. Bá tước phủ Huyền Vũ đã chuẩn bị cho họ quần áo gấm vóc, nhưng cha mẹ hắn vẫn không chịu mặc, chỉ mặc những bộ quần áo của mình. Đó là những bộ đồ họ mua để mặc vào dịp lễ Tết mấy năm trước, bình thường không nỡ mặc, nên vẫn còn khá mới.
Đệ đệ Thẩm Kiến cũng muốn mặc quần áo tơ lụa mà Bá tước phủ ban cho, nhưng bị cha gã quát mắng ngăn lại.
Cha mẹ hắn đều cẩn thận ngồi yên ở vị trí của mình, trông như thể cả người đều không thoải mái, chỉ muốn nhanh chóng trở về căn nhà tranh vách đất của mình.
Phổi của cha Thẩm Vạn vẫn còn viêm, nhưng ông cố gắng nhịn ho.
Thẩm Lãng dẫn Kim Mộc Lan bước vào hậu viện, lập tức quỳ lạy rồi cất tiếng:
- Hài nhi bái kiến cha mẹ, hài nhi bất hiếu!
Mẫu thân vội vàng tiến lên muốn đỡ Thẩm Lãng dậy, nào ngờ Kim Mộc Lan cũng quỳ lạy theo và nói:
- Con dâu bái kiến cha mẹ chồng.
Trong khoảnh khắc, cả nhà Thẩm Lãng đều sững sờ kinh ngạc.
Kim Mộc Lan là công chúa thành Huyền Vũ, là thiên kim tiểu thư của gia tộc quý tộc quyền thế trăm năm đó, vậy mà lại quỳ lạy cha mẹ Thẩm Lãng với thân phận nông dân tầm thường này, hơn nữa trên mặt không hề có vẻ miễn cưỡng chút nào.
Trong khoảnh khắc, sự cảm động của Thẩm Lãng dành cho nàng tăng lên gấp bội.
- Không được, không được... – Mẫu thân Thẩm Lãng lập tức đỡ Kim Mộc Lan dậy trước, nhưng thấy nàng băng thanh ngọc khiết, dáng vẻ tuyệt mỹ quý giá, bà lại rụt tay về.
Bởi vì quanh năm suốt tháng làm nông, hai tay bà vừa đen vừa thô. Dù bà đã rửa rất sạch sẽ, trông vẫn như còn dính đất, nên bà không dám chạm vào Kim Mộc Lan.
Sau đó, Kim Mộc Lan lại đỡ tay mẹ Thẩm Lãng dậy, dịu dàng nói:
- Con cảm ơn mẹ chồng (*bà bà).
Trong phút chốc, ánh mắt cha mẹ Thẩm Lãng nhìn Kim Mộc Lan đều tràn đầy sự dịu dàng.
Đây là một cô gái tốt, ít nhất sẽ không bắt nạt Thẩm Lãng.
- Đến đây, chúng ta cùng mời rượu cha mẹ chồng nào. - Kim Mộc Lan nói:
- Cha chồng (*công công) thân thể không khỏe, hay dùng rượu gạo ngọt thay thế được không ạ?
- Tốt, tốt lắm... - Cha Thẩm Lãng liên tục nói.
Sau đó, Kim Mộc Lan rót đầy rượu cho hai người, rồi nàng cùng Thẩm Lãng lại một lần nữa quỳ lạy, dâng rượu mời cha mẹ chồng.
Rượu vừa vào miệng, cha mẹ Thẩm Lãng đều cảm thấy hơi chếnh choáng.
Đệ đệ Thẩm Kiến vội vàng uống một ly rượu gạo ngọt xong, thấy Kim Mộc Lan ôn hòa như thế, không khỏi thốt lên:
- Tẩu tẩu à, tẩu đẹp thật đó.
Ngay lập tức, cha Thẩm Lãng gần như muốn giáng cho thằng bé một bạt tai.
- Cảm ơn. - Kim Mộc Lan dịu dàng đáp, sau đó nàng quay sang Thẩm Lãng nói:
- Chàng và cha mẹ chắc chắn có đôi lời muốn nói riêng. Thiếp xin phép ra ngoài tiếp khách trước.
- Được. - Thẩm Lãng đáp.
Chờ đến khi Kim Mộc Lan rời đi, không khí trong phòng dường như thoải mái hơn hẳn, cha mẹ Thẩm Lãng cũng yên tâm phần nào.
Dù nàng đối xử với cha mẹ đặc biệt dịu dàng và hòa nhã, nhưng dù sao nàng cũng là thiên kim Bá tước phủ. Dù cha mẹ Thẩm Lãng có đối mặt với nàng thế nào đi nữa, họ vẫn sẽ cảm thấy tự ti.
Thẩm Lãng nói:
- Cha mẹ, con xin lỗi, con đã làm cha mẹ thất vọng rồi.
Cha mẹ vẫn luôn không mong Thẩm Lãng ở rể, dù là nhà họ Từ hay Bá tước phủ cũng vậy.
Địa vị của con rể quá thấp, chỉ cao hơn người hầu một chút mà thôi. Nếu không thể khiến cha vợ hài lòng, e rằng địa vị của hắn còn không bằng người hầu.
Hơn nữa, cha mẹ vẫn còn muốn trông cậy vào Thẩm Lãng để nối dõi tông đường. Cho dù lấy Lưu quả phụ trong thôn, sau này con cái sinh ra ít nhất cũng mang họ Thẩm. Dù ở trong căn nhà tranh vách lá, vẫn tốt hơn ở một nơi xa lạ.
Phụ thân Thẩm Vạn cất giọng bi thương:
- Con không cần nói nữa. Con làm vậy là vì cứu chúng ta, vì cứu cả nhà mình. Cũng là do cha vô dụng, đã liên lụy con rồi!
Thẩm Vạn tuy rằng không biết rõ ràng mọi chuyện, thế nhưng việc Điền Thập Tam mang người đến nhà lùng bắt vào chiều nay cũng đủ để ông đoán ra nguyên nhân.
Khi đang nói chuyện, Thẩm Vạn cố nén nước mắt. Lòng ông chất chứa bao nỗi hổ thẹn không thể nói nên lời. Nếu không phải mình vô năng như vậy, Thẩm Lãng con trai ông đã không đến mức phải ở rể.
Bên cạnh, Thẩm Kiến lại thì thầm:
- Đệ thấy tốt vô cùng! Tẩu tẩu cũng tốt tính, quan trọng là ngoại hình đẹp. Khắp mấy trăm dặm cũng chẳng tìm ra ai đẹp hơn tẩu tẩu đâu. À, đúng rồi, đệ có thể thương lượng với ca một việc được không?
Thẩm Lãng nói:
- Đệ cứ nói đi!
Đệ đệ nói:
- Nếu ca ca có vợ đẹp thế này, vậy có thể nhường Lưu quả phụ trong làng cho đệ được không?
Lúc này, mẫu thân cũng không nhịn được nữa, tát thẳng vào ót thằng con lấc cấc.
- Hay cái đầu mày! Nhỡ đâu ca ca mày không ở nổi Bá tước phủ mà phải về, Lưu quả phụ vẫn còn giữ cho nó. Huống hồ lúc trước nó đã nhìn lén Đại Lang nhiều lần rồi. Dù sao Đại Lang cũng rất đẹp trai, khắp tám làng mười dặm cũng chẳng tìm được người thứ hai như vậy đâu.
Mẫu thân nói tiếp:
- Mấy ngày trước mẹ đã nói bóng nói gió, e rằng Lưu quả phụ đã ngầm đồng ý rồi.
Thẩm Kiến không nói gì, đành ngẩng đầu hỏi trời xanh: "Cha mẹ ơi, sao hai người bất công dữ vậy? Chẳng lẽ con không phải con trai ruột sao, có phải hai người nhặt con về từ ven đường không vậy!"
Cùng cha mẹ ăn cơm đến khuya.
- Được rồi Đại Lang, nhìn thấy con khỏe mạnh cha mẹ cũng yên lòng. Giờ cha mẹ về đây. - Phụ thân nói.
Thẩm Lãng nói:
- Cha mẹ, tối nay không ở lại một đêm sao? Trời đã tối muộn rồi.
Phụ thân nói:
- Cha mẹ ở đây không quen con ạ.
Tiếp đó, Thẩm Lãng bảo Kim Trung chuẩn bị hai chiếc xe ngựa lớn, đưa cha mẹ mình về nhà.
Bá tước đại nhân cùng Mộc Lan cũng tạm gác bữa tiệc bên kia, đặc biệt đến để tiễn.
- Ca đừng ra tiễn nữa, đi động phòng đi. Chị dâu vẫn đang chờ ca đấy. - Em trai nhắc tiếp:
- Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng!
Thẩm Lãng vẫy tay, sau đó đi về phía động phòng.